Nhìn Ellen, Presto hiểu là cô đã biết tất cả. Điều đó nhất định phải tới. Sớm hay muộn cô cũng biết.
- Sẽ không có đám cưới, và tôi sẽ đi khỏi nhà ông ngay bây giờ! - cô kêu lên, nhìn anh với vẻ gần như căm giận.
Presto đứng dậy và im lặng. Anh hiểu rằng cần để cho cơn phẫn nộ này trút ra được hết.
- Ông đã lừa dối tôi! Không phải tình yêu đã khiến ông cầu hôn với tôi. Ông hành động theo những tình cảm cao quý nhất, hào hiệp nhất. Tôi hiểu điều đó và biết ơn ông. Nhưng tôi không thể chấp nhận sự hy sinh đó. Ông chỉ thương hại tôi tôi, còn tôi… tôi lại tin vào tình yêu của ông..
Tiếng cô gái đứt quãng, chân cô đứng không vững. Trong cơn tuyệt vọng cô gần như ngã ngồi xuống ghế và đưa tay che mặt khóc nức nở, như những đứa trẻ bị xúc phạm thường nức nở một cách sâu xa và oan ức.
Presto nhìn cô với vẻ buồn phiền sâu sắc, nhưng anh vẫn im lặng. Hãy để nước mắt làm nguôi lòng cô. Và khi những tiếng nức nở bắt đầu dịu đi anh mới đưa cho cô cốc nước.
- Cô uống đi và bình tĩnh lại, - anh nói dịu dàng nhưng đồng thời lại nghiêm nghị, như nói với đứa trẻ mà thực ra cô cũng chẳng khác gì.
Hàm răng lập cập gõ vào thành cốc thủy tinh, nước đổ tràn qua thảm, nhưng cô uống được vài ngụm và trấn tĩnh lại. Lúc đó Presto mới nói:
- Cô xúc phạm tôi quá đáng, cô Ellen ạ.
Tonio đã nhắm trúng đích: cô đang chờ đợi ở anh những lời thanh minh, sự tự bảo vệ, nhưng chính anh lại chuyển sang tiến công và buộc tội cô. Sự bất ngờ này bắt cô phải tập trung chú ý. Lúc này cô đã có thể nghe và hiểu được những gì người khác nói với cô.
- Tôi? Xúc phạm ông? - cô gái thắc mắc hỏi và thậm chí nín hẳn khóc. Cô chỉ còn tiếp tục thút thít.
- Vâng, cô đã xúc phạm tôi quá đáng. - Presto nhắc lại.
Anh rút từ túi bên trái phía trên chiếc khăn mùi soa lụa màu lơ có những hình hạt đậu trắng và lau mắt cho cô. Cử chỉ suồng sã này cũng làm cô kinh ngạc và cô không biết nên đáp lại thế nào. Presto vẫn tiếp tục:
- Chúng ta sẽ không khóc nữa. Nước mắt chẳng có ích gì. Ta sẽ nói chuyện nghiêm chỉnh. Cô đã xúc phạm tôi vì đã nghi ngờ tình yêu của tôi đối với cô. Tôi không phải là kẻ tội phạm ghê tởm như báo chí mô tả, mà cũng không phải là vị hiệp sĩ như cô hình dung. Tôi hết sức nhạy cảm với mọi sự bất công, nhưng cô hãy tin tôi không vội vã cầu hôn với người bị xúc phạm đầu tiên, dù rằng thậm chí chính tôi gián tiếp có lỗi trong vụ lăng nhục đó. Tôi thú thật rằng, dù không có những bài báo kinh tởm này, tôi vẫn cầu hôn với tôi, không hôm nay thì ngày mai có thể là ngày kia. Nhưng tôi nhất định làm. Báo chí chỉ tạo ra sức đẩy, buộc chính tôi phải hiểu một cách sâu sắc hơn tôi yêu cô đến thế nào, những lợi ích của cô thân thiết với tôi đến thế nào và danh dự của cô nữa. Cô nên hiểu là thậm chí ngay bây giờ cô có bỏ đi khỏi nhà tôi thì tình hình cũng chẳng thay đổi gì. Danh giá của cô dù sao cũng đã bị bôi bẩn. Tôi yêu cô, vậy tôi có thể để yên không? Việc ra đi của cô chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, chỉ nuôi dưỡng thêm sự vu cáo bẩn thỉu và là bằng chứng rất tốt cho sự có lý của kẻ thù và sự tội lỗi của tôi. Không, đối với đòn thù của những kẻ không có danh dự và lương tâm ấy, chúng không thương xót cả cô, không dừng lại trước việc can thiệp vào đời tư và đã xúc phạm đến danh tự của một người con gái, chỉ còn cách đánh trả bằng đòn như chúng ta đang đánh. Cuộc hôn nhân của chúng mình sẽ đánh bật ngay tức khắc vũ khí khỏi tay chúng, sẽ khóa mồm chúng lại và chiến dịch vu cáo sẽ chấm dứt. Chính vì thế mà tôi không những vội ngỏ lời cầu hôn mà còn vội công bố rộng rãi, khiến cho cô ngạc nhiên. Cô sẽ rõ mọi việc. - anh tiếp, sau khi nghỉ lấy hơi, - nếu cô suy nghĩ về những nguyên nhân gây nên toàn bộ chiến dịch báo chí đê nhục này vì đây chỉ là một mắt xích trong cuộc chiến đấu chống lại tôi. Chúng phải tiêu diệt sự nghiệp của tôi bằng bất kỳ giá nào. Chúng không chỉ sợ sự cạnh tranh. Chúng sợ khuynh hướng mới trong sáng tác của tôi, mà chúng đã được biết, đó là phanh phui ra những ung nhọt của chế độ xã hội này. Chính vì thế chúng mới công kích tôi hung dữ như vậy. Lúc đầu chúng muốn tiêu diệt tôi bằng cách làm cho tôi bị phá sản trước khi bộ phim đầu tiên ra đời. Chúng đã gần làm được điều đó, nhưng tôi đã kịp tìm được sự viện trợ của các bạn cộng sự. Đồng thời chúng luôn miệng vu cáo tôi. Còn bây giờ thì chúng định giáng một đòn nham hiểm mới: bằng sự vu khống tồi tệ nhất: gây xích mích, chia rẽ chúng ta đè bẹp tinh thần, gây chấn thương tâm lý và do đó loại ra khỏi hàng ngũ hai nhân vật chủ yếu của bộ phim, cô và tôi. Chúng trù tính rằng bộ phim sẽ không hoàn thành, thậm chí dù tôi có đủ tiền. Và cô càng tiếp nhận ngón đòn này một cách đau đớn bao nhiêu thì chúng càng chóng đạt được mục đích bấy nhiêu, càng ăn mừng thắng lợi bấy nhiêu. Chẳng lẽ chúng ta làm cho chúng thỏa mãn như thế? Đương nhiên, chịu đựng chuyện này thật không dễ gì. Bản thân tôi cũng cảm thấy mình đã già đi đến hai chục tuổi sau mấy tiếng đồng hồ vừa qua. Nhưng tôi cố nén chịu và hôm nay dường như tôi biểu diễn còn tốt hơn bình thường dù đã biết có những bài báo này từ hôm qua và đã mang vết thương đó trong lòng. Còn một điều này nữa. Số phận không những của tôi với cô, mà của các bạn cộng sự sẵn sàng từ chối lĩnh lương chỉ cốt để cứu vãn sự nghiệp, phụ thuộc vào việc hoàn thành bộ phim. Chẳng lẽ chúng ta lại không đủ sức và sẽ lùi bước? Chẳng lẽ chính lúc này cô lại bỏ rơi tôi và lấy lại lời hứa của mình? Số phận của bộ phim, số phận của cả xí nghiệp ở trong tay cô.
Ellen không khóc nữa. Những nét mặt cô lộ rõ vẻ đau khổ. Cô lưỡng lự. Presto hồi hộp quan sát cô chờ câu trả lời. Cuối cùng cô nói:
- Tôi rất khổ tâm, nhưng tôi sẽ cố gắng đóng xong phim.
- Và trở thành vợ tôi? - Presto vội hỏi.
- Trả lời câu hỏi này bây giờ còn khó hơn… Đừng giục tôi, ông Presto. Hãy để tôi suy nghĩ thêm.
- Thôi được. Tôi sẽ đợi. Công việc làm phim sẽ làm cô khuây khỏa, và đến lúc đó chúng ta sẽ giải quyết những công việc riêng của chúng ta. Phải thế không?
Và đã yên tâm, tin tưởng rằng mọi việc sẽ kết thúc tốt đẹp, anh hôn lên tay cô.