Những lời công bố về cuộc hôn nhân sắp tới của cô Ellen Kay với ông Antonio Presto đã có kết quả. Chiến dịch vu khống và bóng gió ác ý của báo chí đã dịu hẳn. Nhưng nó vẫn để lại dấu vết. Presto thấy là Ellen rất đau khổ. Khi đóng phim, cô đã thu thập mọi sức lực của mình để tập trung tư tưởng, nhưng sự chú ý của cô rõ là đã bị phân tâm - một số cảnh phải quay lại. May thay, đoạn kết của bộ phim lại đầy những cảm xúc bi thương của hai nhân vật chính nam và nữ, Presto và Ellen có thể thể hiện chính những cảm xúc sâu xa riêng của họ. Và một số cảnh đã đạt được sức mạnh chấn động của chân lý cuộc sống. Thậm chí Hoffmann đã chai lì với mọi sự cũng cảm thấy hồi hộp khác thường và tay anh quay máy cũng run lên. Diễn xuất của Ellen thỉnh thoảng đã vươn lên tới độ sáng rực rỡ của thiên tài thực sự. Mỗi khi quay xong những cảnh như vậy, trong xưởng lại yên lặng khác thường. Mọi người đều bị chấn động, bị áp đảo bởi tài diễn xuất. Trong mắt của phụ nữ và thậm chí của cả nam giới lấp lánh những giọt nước mắt. Có lần một bác thợ mộc người Scotland vạm vỡ, tóc hung, bản thân đã nếm trải không ít đắng cay của cuộc đời, bỗng nhiên sụt sịt mũi ầm ĩ, và những giọt nước mắt to tường lăn trên gương mặt trắng lấm chấm tàn hương của bác. Bản thân bác cũng kinh ngạc và bối rối. Bác chưa bao giờ khóc vì những nỗi bất hạnh của chính mình mà lúc này bác không nén được. Nhưng phải chăng hàng triệu những con người bình thường như thế này đã không trải qua cảnh tương tự? Hoffmann không còn nghi ngờ rằng đây sẽ là một trong những bộ phim tuyệt vời mà ở đâu và lúc nào cũng làm xúc động trái tim và làm rơi nước mắt. “Có thể là Presto đã có lý khi anh chọn con đường mới này”, - Hoffmann nghĩ.
Còn Presto sau khi quay xong lại chìm ngập vào những công việc quản lý. Bây giờ đã có ủy ban quản trị và ban chấp hành của hội hợp tác đã chính thức khai trương, giúp đỡ anh. Sự nghiệp do anh mở đầu đã có những người khác tiếp tục. Điều đó lúc đầu làm anh hơi bị lúng túng, đôi khi còn không hài lòng: anh không còn là người một mình quyết định số phận của xí nghiệp. Đối với anh cũng chẳng dễ dàng thích ứng với tình hình mới của sự việc, nhưng lùi bước thì đã muộn - không có lối ra nào khác.
Chẳng bao lâu đã thấy rõ rằng việc tập thể không lĩnh một phần lương cũng chưa cứu vãn nổi tình hình. Tiền lại thiếu như trước. Ủy ban và ban chấp hành cầu cứu các tổ chức nghiệp đoàn và tổ chức của Mặt trận Nhân dân. Xí nghiệp mang tính chất xã hội ngày một rộng rãi hơn, trở nên ngày càng “ta” hơn, ngày càng “đỏ” hơn, dù Hoffmann không bằng lòng, và cuộc đấu tranh càng ác liệt hơn. Báo chí viết về sự thất bại tài chính của xí nghiệp Presto, sau đó về việc xí nghiệp này bị khống chế bởi “những hội viên hội Tam Điểm”, những đảng viên tự do, những người cộng sản, việc Presto đã bán mình cho bọn đỏ và trở thành đồ chơi trong tay họ. Các báo đã viết những điều bịa đặt kỳ quái nhất về bộ phim. Họ quả quyết rằng nó làm rung chuyển mọi cơ sở của chính trị và đạo đức của văn minh và tôn giáo và gần như đe dọa bản thân sự tồn tại của Hợp chủng quốc. Họ đã thu thập những phiếu đòi phải cấm bộ phim.
Điều buồn phiền hơn nữa là Ellen cố tình tránh mặt Presto. Họ chỉ gặp nhau ở xưởng. Với nhiều lý do khác nhau Ellen từ chối đi cùng một xe với Presto về nhà, ở nhà thì cô vào ngay buồng khóa chặt cửa.
Đành phải làm cho xong bộ phim trong những hoàn cảnh ấy. Và dù sao nó cũng đã xong.
Những cuộc chiếu phim đã bắt đầu trên màn ảnh các rạp của Presto. Thắng lợi vượt quá mọi sự mong đợi. Công chúng lũ lượt kéo nhau đến. Diễn xuất của Presto mới đã gây ra tiếng cười mà ngay cả Presto quái dạng cũng phải ghen tỵ. Nhưng trong tiếng cười này có cái gì mới. Đây không còn là cái cười sinh lý, cái cười động vật. Đúng hơn, có thể gọi là cười ra nước mắt.
Những cảnh trong đó có nữ diễn viên Ellen Kay chưa một ai biết tham gia đã gây ấn tượng đặt biệt trong khán giả. Họ kéo đến đầy rạp, thưởng thức sự giản dị khi thường và sự chân thành trong diễn xuất của Ellen. Vì thế khán giả đã khoái trá vô cùng. Một bà đứng tuổi có những bàn tay to lớn đỏ au, xem cảnh Ellen giặt giũ quần áo đã kêu to lên:
- Thấy ngay là cô diễn viên này biết cách giặt giũ! Họ đào cô này ở đâu ra ấy nhỉ? Xem kìa, làm ăn thế kia chứ!
Theo ngôn ngữ của bà ta thì đó là lời khen ngợi cao nhất.
Nghệ thuật chân chính mọi người đều hiểu. Ý kiến của bà công nhân già phù hợp với ý kiến của một số nhà phê bình nổi tiếng nhất đã đến xem bộ phim mới này.
- Kỳ lạ! - một người đã nói với bạn đồng nghiệp của mình. - Presto kiếm đâu được một diễn viên giỏi như thế? Hãy tin tôi, cô ta sẽ làm lu mờ những “minh tinh” điện ảnh sáng chói nhất.
Presto, Ellen và Hoffmann ngồi ở một lô riêng, chăm chú quan sát ấn tượng mà bộ phim gây ra trong khán giả. Tới những chỗ mà cả phòng chiếu rung lên vì tiếng cười hay nghe thấy tiếng nức nở của những chị em xúc động bởi diễn xuất của Ellen, bất giác chính họ lại nhìn lên màn ảnh.
- Nhìn kìa, - Presto nói, quay sang Ellen. - Thế mà cô cứ sợ là làm hỏng bộ phim.
Hoffmann hút hết điếu cigars này đến điếu khác, vừa ậm ừ tán thành.
Thành công không ngờ của bộ phim đã đem lại kết quả. Lợi nhuận là lợi nhuận, mà “đồng tiền thì không có mùi”, dù nó ở đâu ra cũng thế, - ngay những thương gia La Mã cổ đại đã xét được như thế và họ đã đưa câu châm ngôn này ra thực hành. Nhiều ông chủ xí nghiệp đã không giữ vững lập trường trước những lợi nhuận mà bộ phim đem lại và họ bắt đầu nhận việc phát hành bộ phim, mặt trận bị vỡ. Sau một số xí nghiệp đến các công ty chìa tay ra, sau các công ty đến các tổ hợp lớn. Bộ phim bắt đầu cuộc hành trình đại thắng của nó trên đất Mỹ và châu Âu.
Cả đến những tờ báo của phe thù địch cũng không thể không công nhận những ưu điểm xuất sắc của kịch bản, âm nhạc, nhân tiện nói là do chính Presto soạn, và tài nghệ diễn viên Presto mới và Ellen tức khắc gia nhập bầu trời của điện ảnh thế giới như những minh tinh thượng thặng. Nhưng cả những người tham gia khác, hầu hết là thanh niên, đã gây ngạc nhiên vì diễn xuất của họ, nó chứng tỏ công lao không chối cãi được của tài năng đạo diễn Presto.
Pitch lồng lộn trong cơn tức giận bất lực.
“Cần phải vung tiền ra thật nhiều cho gã Presto tháo vát này, nhưng phải nắm chặt lấy hắn. Ai biết được?…”
Lux rầu rĩ nghĩ ngợi:
“Có lẽ mình đã làm chuyện thật ngốc nghếch khi cự tuyệt Presto. Nhưng ai có thể nghĩ tới được?…”