Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CÔ TA ĐẤY…

Một lần Ellen đi cùng Presto, Hoffmann và hai nữ diễn viên nữa đến một rạp chiếu bóng lịch sự. Những người thực hiện bộ phim của Presto quan tâm muốn biết công chúng thượng lưu phản ứng về bộ phim như thế nào. Phải khó khăn lắm Presto mới thuyết phục được Ellen cùng đi với anh.

Trong xe, Presto lợi dụng lúc các diễn viên mải trò chuyện sôi nổi với Hoffmann để khẽ hỏi Ellen:

- Bao giờ thì cô cho tôi câu trả lời, cô Ellen?

Cô đoán được Presto hỏi về chuyện gì, nhưng không đáp lời nào, chỉ có môi cô run lên.

Bước ra khỏi xe, Ellen nhìn thấy hai người đàn bà trong những chiếc áo măng tô đắt tiền. Họ nhìn cô một cách quá tò mò.

- Này! Cô ta đấy, báo chí đã viết ấy mà! Một “minh tinh” mới xuất hiện và tình nhân của Presto - bà có cái mũi nhọn nói khá to.

- Ừ, đúng cô ta đấy, - bà béo xác nhận. Và họ đưa mắt nhìn khắp người Ellen một cách bất nhã.

Ellen tái người muốn chết, tưởng như cô bị một cái tát giữa công chúng.

Cô đã ngồi bất động suốt buổi chiều trong góc sân của lô, thậm chí không nhìn lên màn ảnh. Presto cố gắng một cách vô ích kéo cô ra khỏi cơn suy tư. Thái độ của Ellen bắt đầu làm anh lo ngại.

Phòng khán giả rộn lên tiếng vỗ tay hoan hô, y như có những diễn viên thật ở trên màn ảnh.

“Lẽ nào cả đến thắng lợi kinh người này cũng không khiến em xúc động hay sao?” - Presto lo lắng nghĩ.

Ellen chẳng nói chẳng rằng trở về nhà và lập tức vào phòng khóa cửa lại. Cô không thể chịu đựng hơn được nữa và để cho nước mắt tự do tuôn trào.

Có tiếng gõ cửa.

“Presto, - Ellen nghĩ bụng, - Thật không đúng lúc! Tội nghiệp! Anh đang chờ câu trả lời. Nhưng em biết nói gì với anh được…?”

Cô lau nước mắt và ra mở cửa.

Đứng trước mặt cô là người làm bạn, bà Irwin.

- Cô tha lỗi cho, nhưng tôi không giữ cô đâu, - bà ta nói, vừa nhìn đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt của Ellen. Không đợi mời bà ta đã ngồi xuống ghế bành và nói tiếp: - Cô đã khóc, thưa cô. Tôi nhìn thấy điều đó trong đôi mắt cô.

- Tôi không giấu, - Ellen đáp,

- Vâng, quả là cô có chuyện phải khóc. Vì những hành động bộp chộp, vì thái độ nhẹ dạ mà luôn luôn phải chuộc bằng nước mắt, - bà Irwin nhận xét như răn dạy.

- Vì những hành động bộp chộp, vì thái độ nhẹ dạ nào kia? - Ellen hỏi, cô cảm thấy máu dồn lên má và mặt cô.

Bà Irwin giễu cợt nhìn cô.

- Đủ rồi, - bà ta nghiêm khắc nói, - Cô đừng làm ra cái vẻ cừu non vô tội và bị cưỡng ép trước mặt tôi. Cô biết quá rõ tôi nói về chuyện gì rồi.

- Cam đoan với bà là tôi không biết.

- Thật thế ư? - bà Irwin mỉm cười hỏi. - Một mình cô không biết tất cả báo chí đang viết về chuyện gì người ta đang la hét và nói vung lên ở khắp mọi nẻo đường trên khắp nước ở Bắc Mỹ và Nam Mỹ chuyện gì ư?

- Lẽ nào bà đi tin vào sự vu khống đó? - Ellen phẫn nộ kêu lên.

Bà Irwin nhún vai.

- Tại sao người ta lại không viết về tôi một cái gì tương tự như thế? Không có lửa sao có khói. Nhưng câu chuyện bây giờ liên quan đến tôi, chứ không phải cô. Ông Presto đã lừa dối tôi, đã tiến hành một âm mưu cực kỳ bất lợi cho tôi khi mời tôi làm bạn với cô, mà thực chất là để che giấu sự trác táng bằng sự có mặt của tôi.

- Bà bất lịch sự quá, bà Irwin à! Không thể tiếp tục câu chuyện bằng cái giọng đó được!

- Cô yên tâm. Sắp xong rồi, - bà Irwin nghiêm nghị. - Cô hãy tin rằng chính tôi phải nói với một người như cô cũng chẳng vui thích chút nào. Tôi không sống bằng tình nhân bao. Tôi nghèo, nhưng lương thiện. Danh dự, tiếng thơm - đó là toàn bộ vốn liếng của tôi, toàn bộ tài sản của tôi. Nếu còn ở lại nhà này tôi sẽ mất nó… Tôi bắt buộc phải từ giã các người.

- Và bà càng làm việc đó sớm hơn càng tốt. - Ellen nói, cô cảm thấy chỉ một phút nữa thôi là cô không tự chủ nổi.

- Cô đừng lo việc đó. Tôi đã bảo thu xếp đồ đạc và đánh xe ra rồi.

Kiêu hãnh đứng lên, không chìa tay ra, thậm chí không nhìn cả Ellen, bà Irwin oai vệ biến khỏi phòng.

Ellen nằm vật xuống đi văng, gần như ngất đi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev