Khi một người viết gọi tác phẩm của mình là một Câu chuyện, không có nghĩa rằng anh ta muốn khẳng định ở một mức độ nào đó, cả về phong cách cũng như chất liệu, thứ anh ta sẽ thấy mình không có quyền đảm đương nếu anh ta định viết một Tiểu thuyết. Hình thức sáng tác của cái sau được cho là hướng đến tính xác thực, không đơn thuần là khả năng, mà là quá trình trải nghiệm thông thường và có thể có của một người. Trong khi đó, cái trước, vì là một sản phẩm nghệ thuật, nó phải tuân thủ chặt chẽ các quy tắc, và nếu nó vi phạm nặng nề đến mức không thể tha thứ, nó sẽ dễ bị chệch khỏi sự thật của trái tim con người, có quyền trình bày sự thật dưới nhiều hoàn cảnh, chủ yếu theo lựa chọn hoặc sáng tạo của người viết. Nếu anh ta thấy phù hợp, anh ta cũng có thể điều chỉnh môi trường khí quyển của mình để tăng hoặc làm dịu ánh sáng, và làm sâu, làm đậm thêm những mảng tối của bức tranh. Chắc chắn anh ta sẽ sáng suốt sử dụng một cách rất vừa phải những đặc quyền đã nêu trên, và nhất là, trộn thêm yếu tố kỳ ảo thay vì hương vị nhẹ nhàng, thanh nhã, phù du hơn bất kỳ phần nào trong nội dung thực tế của món ăn dâng cho công chúng. Tuy nhiên khó có thể nói rằng anh ta đã phạm một tội ác văn chương ngay cả khi anh ta coi thường cảnh báo này.
Trong tác phẩm này, tác giả tự đặt ra cho mình – nhưng với kết quả ra sao, may thay, sự đánh giá không nằm ở anh ta - phải ở nguyên trong vòng miễn trừ. Quan điểm đó chịu ảnh hưởng từ định nghĩa lãng mạn nằm trong sự cố gắng kết nối một thời đã qua với thời điểm hiện tại sắp rời xa chúng ta. Nó là một truyền thuyết tự trải dài, từ một thời đại xa xưa đến nay đã trở nên mờ xám, cho tới thời đại của chúng ta, đem theo một phần lớp sương mù truyền thuyết, mà người đọc, tùy khẩu vị, có thể hoặc bỏ mặc, hoặc để nó trôi nổi gần như vô hình quanh các nhân vật và sự kiện như một hiệu ứng hình ảnh. Có lẽ câu chuyện được dệt bằng lớp vải quá tầm thường để cần có lợi thế này, và đồng thời khiến nó càng khó đạt được hơn.
Nhiều người viết nhấn mạnh vào một ý nghĩa đạo đức nhất định mà họ muốn thể hiện trong tác phẩm của mình. Không kém cạnh, tác giả cũng tự đưa ra một bài học đạo đức, ấy là chuyện sai lầm của thế hệ trước truyền đời sang những thế hệ sau, và khi bị tước bỏ mọi thuận lợi nhất thời, nó trở thành một tội ác thuần túy và không thể kiểm soát, anh ta sẽ cảm thấy hài lòng nếu câu chuyện có thể cảnh tỉnh tất cả mọi người - hoặc, bất kỳ ai đó – về sự dại dột của việc ngã vào dòng thác tiền bạc phi nghĩa, hoặc đất đai, để lại hậu quả cho đời sau gánh chịu, từ đó gây thương tích hoặc hủy hoại họ, cho đến khi cái khối chồng chất ấy bị nghiền vụn và rải đi khắp nơi. Tuy nhiên, với thiện ý, anh ta không đủ trí tưởng tượng để tâng bốc bản thân bằng hy vọng đó dù là nhỏ nhất. Nếu những câu chuyện để lại được bài học nào, hoặc có tác dụng tích cực nào, nó thường thông qua một quá trình rất khó nhận biết chứ không khoe khoang. Vì thế, tác giả cảm thấy thật không đáng nếu không ngừng đâm vào câu chuyện bằng bài học đạo đức như một chiếc gậy sắt, hoặc giống như đâm một cây kim qua một con bướm, như thế lập tức tước đi sự sống của nó, và khiến nó cứng đờ trong một dáng điệu vô duyên và giả tạo. Một chân lý cao cả, được đưa ra một cách tinh tế, thẳng thắn, và khéo léo, tỏa sáng ở từng bước đi, và lên đến đỉnh cao trong đoạn kết của tác phẩm, có thể tăng thêm ánh hào quang nghệ thuật, nhưng không bao giờ chệch khỏi tiêu chí ban đầu.
Người đọc có lẽ thích gán một địa phương có thật cho những sự kiện hư cấu trong truyện. Nếu được cho phép bởi mối liên hệ lịch sử, tuy nhỏ, song thiết yếu đối với đề cương của mình, tác giả ắt sẽ sẵn lòng tránh mọi chi tiết thuộc phạm vi này. Chưa kể những sự phản đối khác, nó đặt câu chuyện trước những lời chỉ trích nguy hiểm và không khoan nhượng, khi ghép những hình ảnh tưởng tượng của anh ta với những sự kiện có thật lúc bấy giờ. Tuy nhiên, nó không hề nằm trong mục đích của tác giả khi miêu tả những phong cách địa phương, cũng không định can thiệp vào đặc điểm của một cộng đồng mà anh ta luôn tôn trọng và yêu mến. Anh ta tin đó không được coi là hành động xúc phạm nặng nề khi vẽ ra một con phố không xâm phạm đến quyền riêng tư của bất kỳ ai, chiếm một vùng đất rộng không có chủ sở hữu rõ ràng, và xây một ngôi nhà bằng những vật liệu lâu nay vẫn dùng để xây những lâu đài trên mây. Các nhân vật trong truyện - cho dù họ có lai lịch vững chắc và sự nổi trội đáng kể – thực sự đều được tạo ra dưới ngòi bút của tác giả, các sự kiện cũng do anh ta pha trộn. Những điểm tốt của họ không thể tỏa sáng, những tật xấu của họ cũng không thể hắt bóng, ở mức độ mơ hồ nhất, lên danh tiếng của một thị trấn đáng kính nơi họ nhận mình là cư dân. Vì thế anh ta sẽ vui mừng, nếu như đặc biệt là trong khu phố anh ta ám chỉ - cuốn sách có thể được đọc như một câu chuyện tưởng tượng, liên quan đến những đám mây trên đầu nhiều hơn đến bất kỳ khu vực nào trên mặt đất của hạt Essex.
LENOX, 27 tháng Một, năm 1851.