Nhà thôi miên tà ác tập 01

Lượt đọc: 5054 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
1

Người gọi đến là một pháp y trẻ tên là Đổng Kiệt. Sau khi máy được nối thông, cậu hỏi với vẻ rất cung kính: “Thưa thầy Trương, bây giờ thầy có bận không ạ?”

“Tôi đang bàn chuyện về một vụ án với đội trưởng Đội cảnh sát hình sự La Phi. Cậu tìm tôi có việc à?”

“Ở chỗ em có một trường hợp rất khó, mong thầy giúp cho một chút, được không ạ?”

Từ trước đến nay, hễ là những việc liên quan đến công tác, chưa bao giờ Trương Vũ từ chối, tuy nhiên câu chuyện về vụ án vẫn còn đang dang dở nên anh quay sang hỏi La Phi: “Lại xảy ra vụ án nữa, anh có muốn cùng đến xem không?”

La Phi cũng muốn trao đổi thêm với Trương Vũ nên lập tức nhận lời. Thế là ba người rời khỏi trung tâm pháp y. Vì là đi giúp chứ không phải là chính thức đi thực hiện nhiệm vụ nên Trương Vũ không lái xe của pháp y, thế là cả ba người lến chiếc xe tuần tra của Trần Gia Hâm và chạy thẳng đến nơi xảy ra vụ việc.

Trên xe, La Phi và Trương Vũ tiếp tục câu chuyện dở dang lúc trước, càng nói thì lại càng cảm thấy chuyện này không hề đơn giản. Cuối cùng, La Phi gọi điện cho Tiểu Lưu, cử cậu tiếp tục kiểm tra các camera, lần này phải bắt đầu từ lúc Diêu Bách rời nhà.

Nửa tiếng sau thì họ tới nơi. Đó là một khu dân cư ở phía tây thành phố, hiện trường xảy ra vụ án là dưới chân của một tòa nhà 6 tầng. Hàng rào phong tỏa của cảnh sát đã được lập, lần này không có mấy người đứng xem ở ngoài hàng rào phong tỏa.

Không phải là cư dân của khu không thích tò mò xem, mà là cảnh tượng bên trong khiến mọi người không dám xem. Bởi vì, cái xác ở giữa vùng được phong tỏa rất thảm.

Cái xác đó ở tư thế nằm sấp, đầu bị vỡ ra vì ngã, nhìn giống như một đám tóc đen ngâm trong một đám bùn màu đỏ trắng lẫn lộn. Nửa người trên của ông ta cũng rất kỳ lạ, nhũn xuống như trong ngực không có xương, trông chẳng khác gì một túi da người.

La Phi và Trương Vũ còn không đến nỗi, Trần Gia Hâm nhìn thấy cảnh tượng đó thì có vẻ không chịu được. Cậu ta đưa tay bưng miệng, thiếu chút nữa thì nôn ra. La Phi thấy điệu bộ đó của Trần Gia Hâm bèn nói với cậu: “Ở đây không có việc gì cho cậu đâu, cậu cứ lên xe chờ đi.”

Trần Gia Hâm như trút được gánh nặng vội rời đi. Đúng lúc đó thì một chàng trai trẻ vội vàng chạy đến, miệng chào không ngớt: “Thầy Trương, đội trưởng La, mọi người đã vất vả rồi.” Thì ra, người đó chính là Đổng Kiệt, một pháp y trẻ của trung tâm pháp y.

Vụ việc sơ bộ được nhận định là nhảy lầu tự sát nên lúc đầu không báo đến cấp chỉ huy cao hơn là La Phi và Trương Vũ. Tuy nhiên, sau khi khám nghiệm tử thi ở bước đầu, Đổng Kiệt phát hiện ra một số điểm không bình thường. Cậu không dám tùy tiện đưa ra kết luận nên mới gọi điện đến cầu cứu Trương Vũ.

“Điểm nghi vấn quan trọng nhất là tứ chi không thấy bị tổn thương nghiêm trọng, còn phần đầu và phần ngực lại bị gãy nát xương.” Đổng Kiệt vừa nói lại một cách vắn tắt vừa đưa hai người đến trước thi thể. Thực ra, cậu cũng biết là việc có nói hay không những lời trên cũng không quan trọng, vì với kinh nghiệm của Trương Vũ và La Phi thì chỉ cần vừa nhìn là đã thấy vấn đề ở đâu.

Ngã từ trên cao xuống và tử vong là một kiểu tử vong mà pháp y thường gặp. Thông thường, người nhảy lầu trước khi chạm đất đều có một động tác bản năng bảo vệ phần đầu, hoặc là lấy hết sức giơ hai tay ra che hoặc là gập tay ôm đầu. Cho dù là cách nào thì hai cánh tay cũng sẽ chịu sự tổn thương vô cùng nghiêm trọng. Tất nhiên, cũng có người vì có sự thay đổi tư thế trong quá trình rơi xuống nên hai chi dưới chạm đất trước, như vậy thì xương chân và xương chậu sẽ bị giập nát. Nhưng nếu tứ chi nguyên vẹn còn phần ngực và đầu bị tổn thương nghiêm trọng thì khi giám định pháp y phải xem xét đến khả năng đó là có kẻ giết người rồi ném xác ngụy tạo hiện trường tự sát.

Trương Vũ ngồi xổm xuống, đến gần thân thể của nạn nhân và quan sát kỹ. Đổng Kiệt đoán được là anh đang tìm gì, bèn chủ động nói: “Em đã xem kỹ rồi, trên người nạn nhân hoàn toàn không có vết ngoại thương nào đáng ngờ. Có điều, đầu của người này vỡ ra như vậy…”

Nếu đã có nghi vấn hung sát thì phải kiểm tra xem trên người nạn nhân có vết thương do hung thủ gây ra hay không. Bây giờ không tìm được vết ngoại thương đáng ngờ nào nhưng cũng không thể nào loại trừ khả năng hung sát. Vì đầu của nạn nhân bị vỡ nát, biết đâu vết thương chí mạng lại chính là ở phần đầu?

Tử thi là như vậy. Trương Vũ đứng dậy, ngửa cổ lên hỏi một câu: “Đã kiểm tra hiện trường trên gác chưa?” Việc này không nằm trong phạm vi làm việc của pháp y, Trương Vũ hỏi xong câu này thì đưa mắt nhìn về mấy cảnh sát khu vực đứng bên cạnh.

“Đã kiểm tra rồi, hiện trường không có dấu vết đánh nhau.” Người nói câu đó là đồn phó đồn cảnh sát khu vực, tuổi cũng không còn trẻ. Anh ta biết La Phi là chuyên gia trinh sát hình sự bèn chủ động báo cáo, “Có hai người chứng kiến trên nóc nhà, đều đã bị chúng tôi kiểm soát, hiện đang trên xe cảnh sát.”

Hiện trường có người chứng kiến? Vậy thì sự việc dễ hơn rồi. La Phi đưa mắt nhìn Trương Vũ rồi nói: “Đến đó xem được chứ?”

Trương Vũ gật đầu tán thành. Thế là người đồn phó già đi trước dẫn đầu, cả đoàn đi về phía chiếc xe cảnh sát ở bên ngoài hàng rào phong tỏa.

“Có đôi trẻ đang tình tự trên đó nên đã nhìn thấy quá trình nạn nhân nhảy lầu. Tôi thấy họ có vẻ không nói dối, có điều, những lời đó đúng là…” Đồn phó cảnh sát khu vực vừa đi vừa nói, đến cuối thì dường như không nói được mà cứ lắc đầu chép miệng.

La Phi đoán được ý của đối phương, bèn hỏi: “Lời của họ rất không đáng tin?”

“Điều này thì… mọi người cứ nói chuyện sẽ biết.” Đồn phó cảnh sát khu vực đến trước chiếc xe, anh ta không lên xe mà nghiêng người nhường lối.

La Phi và Trương Vũ khom người chui vào trong xe thì thấy có một đôi nam nữ ngồi ở hàng ghế sau, cả hai tuổi chỉ chừng vị thành niên. Ngoài ra, có một cảnh sát ngồi canh đối diện với họ. Người cảnh sát đó không biết La Phi và Trương Vũ, nên thấy có hai người mặc thường phục lên xe thì không khỏi ngạc nhiên.

“Đây là các chuyên gia từ Sở cảnh sát thành phố, cậu có thể ra ngoài được rồi.” Đồn phó cảnh sát nói vọng từ ngoài xe. Người cảnh sát “vâng” một tiếng rồi nhanh chóng xuống khỏi xe, nhường chỗ cho các chuyên gia.

La Phi và Trương Vũ ngồi cạnh nhau. Đôi nam nữ ngẩng đầu lên nhìn họ, vẻ mặt căng thẳng.

“Không có gì lớn đâu.” La Phi nói bằng giọng nhẹ nhàng, “các cháu hãy kể lại một lần nữa sự việc mà các cháu nhìn thấy xem nào.”

Cô gái quay đầu lại, nhìn chàng trai với vẻ sợ sệt, như muốn chờ cậu quyết định. Chàng trai cắn môi một lát rồi hỏi lại: “Chú cảnh sát, các chú sẽ không nói lại chuyện này với bố mẹ chúng cháu chứ?”

La Phi cười thầm, biết là đôi tình nhân trẻ này đã giấu cha mẹ lên nóc tòa nhà để hẹn hò, nên khi xảy ra sự việc, điều đầu tiên mà họ nghĩ đến là không thể để cho cha mẹ biết mối tình bí mật này.

“Không đâu. Chỉ cần các cháu phối hợp với cảnh sát, kể rõ mọi việc là được.”

Có sự đảm bảo của La Phi xong, cậu con trai mới đi vào vấn đề chính. Cậu nói: “Người ấy tự mình nhảy xuống đấy. Cả hai chúng cháu đều nhìn thấy.”

“Nói cụ thể hơn một chút? Nhảy xuống từ vị trí nào? Lúc đó các cháu đang ở đâu? Hiện trường còn có ai khác nữa không? vân vân… Hãy nói hết những điều mà các cháu nhớ được.”

“Được ạ.” Cậu con trai hơi trề môi, vẻ như thấy phiền phức, nhưng không dám cãi lại, đành cố nhớ lại một lúc rồi kể lại: “Sáng hôm nay chúng cháu hẹn nhau trên sân thượng tòa nhà ngay từ sớm. Sau đó thì người kia cũng lên cho bồ câu ăn. Chúng cháu đã định đổi sang chỗ khác, nhưng ông ấy cho chim ăn trông rất hay nên chúng cháu nán lại xem. Phải tới mười mấy phút sau, hình như là có người ở dưới thổi còi, các con chim nghe thấy tiếng còi thì đều bay lên. Người kia đuổi đến bên hàng lan can thì nhảy xuống.”

Nạn nhân trước khi tự sát cho chim bồ câu ăn? La Phi cảm thấy đấy cũng là một điểm nghi vấn. Thông thường, trước khi tự sát người ta thường đắn đo, cân nhắc rất lâu, vậy thì làm sao mà còn có tâm trạng cho chim bồ câu ăn? Có điều, vấn đề này tạm gác sang bên, cần làm rõ một số tình tiết rồi hãy hay.

“Cháu nói người ấy cho chim bồ câu ăn rất hay? Hay như thế nào?”

“Ông ấy ngồi giữa bầy chim, vừa rải thức ăn vừa gọi cúc cu. Sau đó, ông ấy đi đến đâu thì đàn chim bồ câu theo đến đó, trông cứ như gà mẹ dẫn theo đàn gà con ấy.”

Cô bé ở bên cạnh cũng nói thêm: “Lúc ông ấy đi, ông ấy cũng vẫn cứ ngồi, trông cứ như một con bồ câu lớn.”

Nghe đến đây, La Phi giật mình, anh quay sang nhìn Trương Vũ, Trương Vũ chưa có phản ứng gì, nhìn thấy ánh mắt của La Phi có gì đó khác thường thì mới chợt cảnh giác: nạn nhân giống như một con chim bồ câu! Còn biểu hiện của Diêu Bách trước khi chết thì giống như một con ma cà rồng. Tại sao cả hai người này đều có những hành động bắt chước kỳ lạ như vậy? Lẽ nào đó chỉ là sự trùng hợp mà thôi?

La Phi lập tức hỏi thẳng vào vấn đề then chốt nhất: “Vậy khi ông ấy nhảy lầu thì nhảy như thế nào?”

“Đầu tiên ông ấy trèo lên lan can, sau đó ngồi trên đó một lát, chừng hai giây gì đó thì nhảy xuống. Ông ấy dang hai tay như thế này, giống như muốn bay vậy.” Cậu con trai vừa nói vừa giang hai tay trông giống như hai cánh máy bay mà khi trẻ con chơi thường bắt chước.

“Ông ấy đang bắt chước bồ câu. Hơn nữa, chỗ mà ông ấy nhảy lầu cũng chính là chỗ đàn chim bồ câu bay lên.” Cô bé bổ sung, xem ra, việc nạn nhân giống như “con chim bồ câu lớn” đã để lại ấn tượng rất sâu với họ. Nói xong câu này, cô gái còn thêm một câu nhận xét, “Cháu thấy không phải là ông ấy nhảy lầu tự sát, mà là ông ấy bắt chước chim bồ câu đến mụ người và tưởng rằng mình cũng có thể bay được!”

Tuy La Phi và Trương Vũ không đích thân chứng kiến, nhưng qua những lời thuật lại của hai người trẻ, thêm vào đó liên hệ với vẻ thê thảm của xác chết, họ hoàn toàn có thể tưởng tượng ra tư thế kỳ lạ của nạn nhân khi nhảy lầu. Hơn nữa, câu nhận xét của cô bé càng chứng thực đây tiếp tục là một sự việc tử vong do tẩu hỏa nhập ma, mất kiểm soát về tinh thần.

La Phi nhìn Trương Vũ bằng ánh mắt lạ lùng: “Anh cảm thấy chuyện này…”

Trương Vũ biết La Phi muốn hỏi điều gì. Anh ngây người một lúc, rồi nói: “Nếu so với chuyện đó thì còn thiếu một thứ nữa.

“Thiếu thứ gì?”

“Sức mạnh bên ngoài và chi tiết kích hoạt.”

La Phi cười nhăn nhó, anh nhắc Trương Vũ: “Cũng đều có cả rồi!”

“Có rồi?” Trương Vũ vẫn chưa hiểu, mãi cho tới khi La Phi nói hẳn ra cái từ then chốt ấy anh mới ngộ ra.

“Tiếng còi!”

Đúng vậy, tiếng còi! Những người chơi chim bồ câu đều biết dùng tiếng còi để điều khiển bầy chim, đó là thường thức. Và cậu bé cũng đã nói rồi, tiếng còi xua đàn chim bay mất lúc đó không phải do nạn nhân thổi. Tiếng còi đó vọng đến từ một chỗ nào đó dưới chân tòa nhà.

Đây chính là ngoại lực và chi tiết kích hoạt khiến nạn nhân nhảy lầu một cách ly kỳ trong vụ án này.

Thế là hai vụ án nhìn thì tưởng như chẳng có liên quan gì, cuối cùng lại gắn kết với nhau một cách rất hoàn mỹ ở điểm này.

02.

Nhiệm vụ tiếp theo là tìm ra bàn tay đen tối bí ẩn đằng sau hai vụ án mạng này.

Đầu tiên, La Phi điều tra về thông tin có liên quan đến nạn nhân nhảy lầu.

Nạn nhân tên là Chương Minh, nam giới, 55 tuổi, là người đã nghỉ việc. Người này ly hôn từ nhiều năm trước, không vợ không con, sống một mình nhiều năm qua. Nuôi chim bồ câu là sở thích lớn nhất của ông ta, nên trong thế giới tình cảm của ông thì những con chim bồ câu giống như người thân bên cạnh ông.

Khoảng 7 giờ sáng hôm nay, như thường lệ Chương Minh ra khỏi nhà đi ăn sáng rồi đi dạo quanh chợ. Đến hơn 9 giờ, Chương Minh về đến khu nhà ở. Trong khoảng thời gian đó có mấy người quen gặp và chào hỏi ông ta, tuy nhiên, biểu hiện của Chương Minh rất lạ, ông ta hoàn toàn không trả lời lại những lời chào hỏi đó. Khoảng 10 giờ, ông ta lên sân thượng tòa nhà và bắt đầu chơi với bầy chim câu.

Thời gian chính xác Chương Minh nhảy lầu là 10 giờ 18 phút. Ngoài cặp đôi yêu nhau trên sân thượng ra, ở tầng dưới cũng có người chứng kiến thảm cảnh đó. Lúc đó, đúng là Chương Minh dang hai tay ra rồi nhảy từ trên sân thượng xuống trong tư thế như đang bay. Đầu và ngực của ông ta chạm đất đầu tiên, nên xương của những bộ phận đó chịu một lực va đập rất mạnh dẫn tới vỡ vụn.

Tiếng còi trước khi xảy ra vụ nhảy lầu trở thành manh mối quan tâm trọng điểm của La Phi. Anh nhanh chóng tìm ra người thổi còi, điều khiến anh bất ngờ, đó chính là một cậu bé mới chỉ 7 tuổi.

phía đông của tòa chung cư xảy ra sự việc có một cái sân nhỏ, ở đó có lắp đặt một số máy tập cho người dân. Hôm đó vào đúng ngày cuối tuần, có không ít trẻ con gần đó đều ra sân chơi. Theo lời kể của cậu bé thổi còi, cậu đã nhìn thấy chiếc còi đó trên ghế xích đu ở sân, nên cậu đã cầm nó lên và thổi chơi. Không ngờ việc thổi chiếc còi đó đã dẫn tới một bi kịch.

La Phi thu chiếc còi. Những người hàng xóm của Chương Minh nhận ra, đó là chiếc còi mà ông ta dùng làm dụng cụ huấn luyện đàn chim bồ câu và thường mang theo người. Nguyên nhân nào đã khiến nó xuất hiện trên chiếc ghế xích đu?

La Phi cho rằng đó cũng là một sự sắp đặt bài bản của “bàn tay đen thần bí”. Kẻ đó đã thực hiện bỏ bùa về mặt tinh thần đối với Chương Minh, đồng thời đặt tiếng còi là “chi tiết kích hoạt” dẫn dụ Chương Minh nhảy lầu. Kẻ đó còn lấy cắp chiếc còi của Chương Minh rồi đặt lên chiếc ghế xích đu để cho trẻ con chơi ở đó nhìn thấy. Với bản tính của trẻ con, nhìn thấy còi nhất định sẽ cầm lên để thổi. Khi tiếng còi vang lên, thì cũng là lúc kế hoạch của kẻ đó đạt tới thành công.

Khu dân cư xảy ra sự việc quản lý theo kiểu mở cửa, chiếc sân kia trở thành nơi tụ tập, vui chơi chung của mọi cư dân xung quanh, người ra người vào liên tục. Gần sân chơi cũng không đặt camera giám sát nên rất khó điều tra ra ai là người đã để chiếc còi ở đó. Kết quả giám định sau đó cho thấy, trên chiếc còi chỉ có dấu vân tay của mấy đứa trẻ, có thể thấy những dấu vết trước đó đã bị kẻ khác cố tình xóa đi.

La Phi đành phải tiếp tục thu hẹp trọng điểm điều tra, định dựng lại diễn biến kể từ khi Chương Minh rời nhà. Còn Tiểu Lưu thì cũng đang tiến hành điều tra tương tự đối với “vụ án ma cà rồng”.

Tuy nhiên, các cuộc điều tra trên hai hướng đều không thuận lợi.

Đầu tiên là tình hình của Diêu Bách. Camera giám sát ở gần khu vực nhà cậu ta cho thấy, cậu ta đã lên một chiếc taxi vào lúc 2 giờ 11 phút chiều qua. Sau khi điều tra lái xe taxi thì được biết, Diêu Bách đã đi chuyến xe đó chừng 15 phút để tới tòa Bảo Lực - trung tâm thương mại có đủ các dịch vụ mua sắm, ăn uống, vui chơi. Kiểm tra camera giám sát của tòa nhà thì thấy Diêu Bách đã đi một vòng ở khu mua sắm tầng 2, tiếp đó thì lên rạp chiếu phim Mỹ Gia trên tầng thượng, và tới quầy bán vé mua một chiếc vé.

3 giờ 12 phút chiều, Diêu Bách qua cửa soát vé. Thông thường các rạp chiếu phim thường mở cửa trước 10 phút, từ đó có thể suy ra là Diêu Bách đã vào xem suất chiếu một bộ phim khoa học giả tưởng có liên quan đến ma cà rồng lúc 3 giờ 20 phút.

Rạp chiếu phim gồm 6 phòng chiếu, nhưng bên trong và bên ngoài của phòng chiếu đều không lắp camera, vì thế mà không thể nào biết được những hành động của cậu ta khi ở trong rạp. 4 giờ 23 phút, Diêu Bách ra khỏi cổng soát vé, rồi tiếp tục lên một chiếc taxi ở cổng tòa nhà, đích đến lần này chính là Bệnh viện Trung Khang.

Từ đó có thể thấy, nếu có kẻ nào đó đánh thuốc mê Diêu Bách thì sự việc đó sẽ diễn ra trong rạp chiếu phim. Khi Diêu Bách rời đi, bộ phim đó vẫn chưa chiếu hết, cũng có nghĩa suy ra được là chắc chắn cậu ta đã gặp phải một tình huống nào đó ngoài dự kiến. Lúc đó, trong 6 phòng chiếu có tới cả ngàn khán giả đang xem phim, hơn nữa vé xem phim luôn để trống không điền tên người, nên muốn điều tra ra đối tượng nghi vấn trong số hàng ngàn khán giả đó thì chẳng khác nào việc mò kim đáy biển.

Việc điều tra của La Phi cũng gặp phải những khó khăn tương tự.

Sau khi Chương Minh rời khỏi khu dân cư, đầu tiên là tới hiệu mỳ vằn thắn Tưởng Kiều ăn sáng, trong thời gian đó không có hình ảnh giám sát từ camera, nhưng đã được đầu bếp của hiệu ăn xác nhận. Trong thời gian Chương Minh ăn sáng, không có đối tượng nghi vấn nào tiếp xúc với ông ta, đồng thời mọi lời nói và việc làm của ông ta lúc đó cũng rất bình thường.

Sau khi ăn sáng xong, Chương Minh đi dạo một hồi, các camera giám sát dọc đường cũng bắt được hình của ông ta mấy lần. Hình ảnh trong chiếc camera cuối cùng cho thấy 8 giờ 11 phút sáng Chương Minh vào chợ nông sản ở đường Thúy Tuyền.

Không nghi ngờ gì, chợ nông sản cũng lại mở cửa thoải mái như rạp chiếu phim, thậm chí còn đông đúc và hỗn tạp hơn rất nhiều, thế mà ở đây cũng không lắp đặt một chiếc camera nào. Trong khoảng thời gian một tiếng 16 phút đồng hồ kể từ khi Chương Minh vào chợ lúc 9 giờ 27 phút ấy, ông ta đã tiếp xúc với những ai, làm những gì thì không thể nào biết được. Còn sau khi ra khỏi chợ, ông ta lại quay trở về nhà theo đường cũ. Từ đó có thể thấy, sự thay đổi trạng thái tinh thần chí mạng chính là đã xảy ra ở trong chợ.

La Phi biết là mình đã gặp phải một đối thủ gian manh, hắn hành sự rất kín kẽ, hẩu như không để lại bất cứ manh mối nào có thể lần theo để điều tra.

Nếu manh mối khách quan đã bị đứt, vậy thì chỉ còn cách thay đổi hướng suy nghĩ, tiến hành phân tích những vấn đề bên trong vụ án, tức là thông qua động cơ gây án để tìm ra kẻ tình nghi. Theo lý thuyết, cơ sở phân tích những yếu tố nội tại lần này khá thuận lợi, đầu tiên là cách thức gây án rất đặc biệt, điều này đã có thể thu hẹp đáng kể phạm vi những người tình nghi; thứ hai là có khả năng hai vụ án này có liên quan đến nhau, nên nếu có thể tìm ra được một điểm chung thì sẽ rất có lợi cho việc phán đoán động cơ và mục đích gây án.

Đáng tiếc là, hai điểm này đã không cho ra những hiệu quả thực tế trong quá trình trinh sát, điều tra.

Các mối quan hệ của hai nạn nhân hoàn toàn khác hẳn nhau, không tìm thấy bất cứ mối liên hệ nào. Trong số những người ngày thường vẫn tiếp xúc với họ, cũng không tìm thấy ai làm việc trong lĩnh vực tâm lý học hoặc tâm thần học. La Phi còn điều tra xem bên cạnh Diêu Bách có hay không những người bạn nghiện “văn hóa ma cà rồng”. Kết quả điều tra là, sở thích đó chỉ thuộc về hành vi riêng của Diêu Bách chứ không có mối liên kết, qua lại với người khác.

Chương Minh thì tham gia một “Hội chim bồ câu”. Những người trong hội thường gặp gỡ trao đổi về các vấn đề xung quanh nuôi dạy chim. Có điều, những người bạn trong hội chim câu của ông ta đều là những người đàn ông tuổi từ trung niên đến già cả, có đời sống thanh nhàn, xét cả về động cơ lẫn thủ đoạn thì họ đều không có những yếu tố để trở thành kẻ gây án.

Đứng trước tình hình trên, La Phi không thể không nghĩ đến một khả năng khác: đó là kẻ gây án có thể không nằm trong mối quan hệ xã hội đó của nạn nhân. Cũng có nghĩa là, việc lựa chọn mục tiêu của kẻ gây án là hoàn toàn ngẫu nhiên và không có tính định hướng đặc biệt nào.

Xét về địa điểm liên quan đến hai vụ án là ở rạp chiếu phim và chợ nông sản, thì hướng suy nghĩ này càng có tính thuyết phục. Có lẽ, đó chỉ là một cuộc gặp mặt tình cờ ở nơi công cộng, một vị khách bí hiểm không mời mà đến đã làm thay đổi quỹ đạo cuộc sống của nạn nhân.

Nhưng, dù là thế nào thì gây án nhất định phải có động cơ. Rốt cuộc kẻ gây án đó muốn gì? Chỉ đơn thuần là trả thù xã hội hay là vì một mục đích tà ác chưa bộc lộ ra?

Cuộc họp của đội cảnh sát hình sự hôm đó đã kéo dài đến tận đêm khuya, cả hai vụ án vẫn chưa có được những tiến triển mang tính thực chất. Vì chuyện này mà đêm đó hầu như La Phi đã mất ngủ, không phải anh sợ khó khăn trong việc phá án, mà là anh lo lắng một chuyện khác.

Các vụ phạm tội mà không có mục tiêu đặc biệt thường là xảy ra hàng loạt. Có vụ thứ nhất, vụ thứ hai, thì sẽ có vụ thứ ba. Đó mới chính là tình hình mà La Phi lo lắng.

Hơn 5 giờ sáng, La Phi bị đánh thức bởi tiếng chuông di động. Anh nhìn lên màn hình, thì ra là điện thoại của Trần Gia Hâm. La Phi chợt thấy lo lắng, anh chàng này vẫn đang ở đội cảnh sát tuần tra, sao lại gọi cho anh sớm thế này, lẽ nào lại có vụ án nữa xảy ra thật?

May mà sự việc không như anh nghĩ.

Sau khi điện thoại được nối thông, Trần Gia Hâm đột ngột hỏi: “Đội trưởng La, anh có lên mạng không?”

“Lên mạng nào?” La Phi với vẻ chưa hết ngái ngủ.

Tuy nhiên, câu trả lời sau đó của Trần Gia Hâm đã khiến cơn buồn ngủ của anh tan biến hết.

“Trên mạng có một status có liên quan rất lớn đến hai vụ án kia. Anh mau xem đi!”

La Phi vội mở máy tính, rồi làm theo hướng dẫn của Trần Gia Hâm vào một diễn đàn, trên diễn đàn đó có một dòng status đang nhận được rất nhiều lời binh luận của người đọc

Với tiêu đề: “Tôi có thể khống chế được sự sống và cái chết của các người”, status đó cũng đủ để thu hút người đọc. Click vào đó thì thấy bài viết như sau:

“Tôi là nhà thôi miên giỏi nhất thế giới này, tôi có thể khống chế sự sống và cái chết của các người. Tối hôm qua tôi đã huấn luyện được một con ma cà rồng, sáng nay tôi đã nuôi được một con chim câu.

Gần đây, tôi ở Long Châu, tôi đến để tham dự đại hội các nhà thôi miên.

Tim của La Phi đập dồn dập. Nhà thôi miên, ma cà rồng, chim câu! Những yếu tố đó sao trùng hợp với hai vụ án đến thế, cứ như là lời tự bạch của kẻ tình nghi vậy!

“Đội trưởng La, anh đã đọc thấy thời gian đăng của status đó chưa?” Trần Gia Hâm từ đầu dây bên kia lên tiếng hỏi.

Thời gian đăng status ngay ở trên đầu, đó là 9 giờ 57 phút 22 giây sáng hôm qua. Tất nhiên, La Phi biết thời gian đó có nghĩa là gì.

Thời gian cụ thể khi Chương Minh nhảy lầu là 10 giờ 18 phút sáng hôm qua, còn thời gian đăng status được thực hiện vào trước đó 21 phút. Có nghĩa là, kẻ đăng dòng status đó đã khuyến cáo trước kết cục lạ lùng cho Chương Minh.

Đây hoàn toàn không phải là những dòng viết theo đóm ăn tàn, mà là lời cảnh báo trước về một hành vi phạm tội. La Phi vừa ghi lại trang mạng đó vừa hỏi Trần Gia Hâm: “Cậu đã phát hiện ra dòng status đó như thế nào?”

“Hai hôm nay tôi ngủ không ngon, sáng nay dậy từ rất sớm. Thế là tôi lên mạng, tìm xem có tài liệu nào liên quan đến những sự việc kỳ lạ đó không. Tôi đã dùng cụm “ma cà rồng” và “chim câu” làm từ khóa tìm kiếm, cuối cùng đã phát hiện ra dòng status này.”

Trong lúc Trần Gia Hâm nói, La Phi di con trỏ chuột, đọc những lời bình luận ở phía dưới.

Khi dòng status trên được đăng vào hôm qua thì những lời bình luận không nhiều, phần lớn là cười nhạo, châm biếm hoặc tán dương. Vì lúc đó tin về “ma cà rồng cắn má” ở Long Châu đã được lan truyền rộng rãi trên mạng, còn sự việc “chim câu nhảy lầu” vẫn chưa xảy ra, nên hầu hết các anh hùng bàn phím đều cho rằng chủ nhân của dòng status đó ăn theo để câu like, câu view. Sự thay đổi của các dòng bình luận bắt đầu từ 10 giờ 46 phút tối, khi có một người đăng như sau:

Tôi là người Long Châu. Sáng hôm nay có một người đàn ông nuôi chim bồ câu ở nơi tôi ở đã nhảy lầu và chết! Ông ta đã dang hai tay nhảy xuống như thể nghĩ mình là chim câu đang bay! Có rất nhiều cảnh sát đã đến, điều tra một hồi lâu mà vẫn chưa có kết quả. Phải rồi, người đó nhảy lầu vào lúc hơn 10 giờ, còn chủ nhân của dòng status thì đã đăng lên từ lúc chưa đến 10 giờ. Tôi cảm thấy anh ta không nói dối.

Đọc thấy dòng bình luận này, thái độ của các cư dân mạng lập tức thay đổi hẳn. Sau đó có mấy người nữa cũng đăng những dòng viết chứng minh rằng ở Long Châu đúng là xảy ra sự kiện người nuôi chim bồ câu nhảy lầu một cách rất kỳ lạ. Lập tức có hàng loạt những bình luận khác hết sức sôi nổi, mặc dù lúc đó đã rất khuya. Bây giờ thì dòng status đó đã trở thành chủ đề nóng nhất trên mạng xã hội lúc này và được chia sẻ sang nhiều trang mạng khác.

Vụ án đang bế tắc thì bất ngờ xuất hiện một bước đột phá, hơn nữa, nút đột phá này lại do kẻ tình nghi đưa ra. La Phi không có thời gian nghĩ kỹ về dụng ý của đối phương, anh cần phải triển khai những công việc tiếp theo một cách phù hợp nhất.

Nếu đối phương đã đăng status trên mạng, thì việc truy tìm địa chỉ mạng tất nhiên là việc làm cần thiết đầu tiên. Đầu tiên La Phi thông báo cho các đồng nghiệp phụ trách công việc giám sát các trang mạng về tình hình vụ án và đề nghị họ phối hợp điều tra. Trong lúc chờ tin từ bên đó, anh gọi điện cho lãnh đạo cảnh sát tuần tra, đề nghị tạm thời điều Trần Gia Hâm về đội cảnh sát hình sự. Chuyện này cũng đã được Tiểu Lưu nhắc đến hai hôm trước, bây giờ thì đến lượt La Phi đích thân lên tiếng, nên lãnh đạo bên đó lập tức nhận lời: “Được, tôi sẽ để cậu ấy sang bên chỗ anh ngay.”

Cho dù năng lực cá nhân của Trần Gia Hâm như thế nào thì hai chi tiết đột phá quan trọng của hai vụ án trên cũng là do cậu ấy phát hiện ra, điều này ở một góc độ nào đó cũng cho thấy cậu là người có độ nhạy cảm khá tốt. La Phi hy vọng rằng cậu sẽ tiếp tục mang lại cho mình những điều may mắn khác.

Các đồng nghiệp giám sát mạng xã hội đã trả lời những thông tin mà La Phi yêu cầu rất nhanh chóng. Địa điểm nơi đăng status kia là ở một quán cafe ở cạnh khu dân cư xảy ra vụ việc hôm qua. La Phi biết, những quán cafe đó thường cung cấp mạng wifi miễn phí, có lẽ nghi phạm đã lợi dụng điều này để đăng status.

La Phi hẹn Tiểu Lưu cùng đi tới quán cafe đó để kiểm tra thực địa. Trong quán có lắp camera, nhưng khi trích xuất những hình ảnh ghi được và kiểm tra kỹ thì không hề thấy người tình nghi nào đang lên mạng. Sau đó, La Phi làm một thí nghiệm, kết quả cho thấy tín hiệu sóng wifi bao trùm cả khu vực bên ngoài quán cafe. Cũng có nghĩa là, nghi phạm hoàn toàn có thể đăng status từ vị trí không có camera giám sát ở bên ngoài quán, nếu muốn tìm dấu vết của đối phương qua camera cũng không thể thực hiện được.

La Phi đành phải tiến hành một số điều tra với khu vực xung quanh đó. Cửa lớn phía nam của quán cafe quay ra đường cái, phía đông là phố đi bộ thương mại, phía tây và bắc là các cửa hiệu khác. Những nơi đó đều là nơi nhộn nhịp, đông người qua lại, không biết tới chỗ nào để có thể xác định được vị trí của một người khách qua đường được đây?

Manh mối này tạm thời không thể tiếp tục điều tra được nữa, La Phi cũng không lấy gì làm ngạc nhiên vì điều này. Đối thủ kia hành sự rất cẩn trọng, cách thức gây án được tính toán kỹ càng, mọi chi tiết đều được sắp đặt kín kẽ. Dòng status đó được đăng với ý đồ rõ rệt thì làm sao phía cảnh sát có thể hy vọng hắn sẽ để lại những sơ hở quan trọng được?

So sánh thì thấy một manh mối khác không trực tiếp như việc truy tìm địa chỉ ID song lại khá có giá trị, đó chính là thông tin để lại trong câu sau cùng của status đó:

Thời gian này tôi ở Long Châu, tôi tới để tham gia đại hội những nhà thôi miên.

Qua tìm hiểu thì thời gian gần đây đúng là có một đại hội các nhà thôi miên toàn quốc sắp được tổ chức tại Long Châu. Nhà tổ chức đại hội là Chủ tịch Hiệp hội thôi miên Trung Hoa, ông Lăng Minh Đỉnh.

Hiệp hội các nhà thôi miên là một dạng tổ chức nghề dân gian, tôn chỉ của hiệp hội là giao lưu nội bộ và phát triển văn hóa thôi miên. Chủ tịch hiệp hội Lăng Minh Đỉnh là người Long Châu, năm nay 45 tuổi, ông ta cho biết mình là hậu duệ duy nhất ở Trung Quốc của một bậc đại sư thôi miên Canada. Văn phòng làm việc của ông ta ở tòa nhà Mậu Nghiệp tại số 414 đường Kiến Dân. Sau khi ra khỏi quán cafe, La Phi dự định sẽ tới gặp Lăng Minh Đỉnh.

Đúng lúc xuất phát thì anh lại nhận được điện thoại của Trần Gia Hâm. Cậu đã hoàn thành việc bàn giao công việc ở đội cảnh sát tuần tra và đang muốn tới điểm danh ở chỗ La Phi. Trụ sở của đội cảnh sát tuần tra cách tòa nhà Mậu Nghiệp cũng không xa, nên La Phi bảo cậu cứ đến trước cổng tòa nhà Mậu Nghiệp chờ anh.

03.

Nửa tiếng sau, La Phi và Trần Gia Hâm đến tòa nhà Mậu Nghiệp. Vừa xuống xe, La Phi đã nhìn thấy một chàng trai trẻ với bộ cảnh phục đứng ở cổng tòa nhà, anh lập tức nhận ra đó là Trần Gia Hâm.

Trần Gia Hâm cũng nhìn thấy La Phi, cậu chạy ra đón rồi giơ tay chào và nói: “Báo cáo đội trưởng La, tôi đã đến!”

Vì được tham gia đội cảnh sát hình sự mà cậu mong ước từ lâu nên cậu không giấu nổi niềm vui từ đáy lòng.

La Phi mỉm cười, nói: “Lần sau đi ra ngoài như thế này nhớ là thay thường phục, vì trang phục này trông nổi quá.”

Trần Gia Hâm hơi ngẩn người rồi lập tức hiểu ra. Để tiến hành công việc điều tra phá án, nhiều lúc cảnh sát hình sự phải giấu kín thân phận, nên việc cậu mặc bộ cảnh phục đến đấy đúng là có phần lộ liễu. Cậu gãi đầu, bối rối nói: “Hay là… tôi cởi nó ra nhỉ?”

La Phi xua tay: “Hôm nay cứ thế đi.” Nói rồi anh bước vào tòa nhà. Tiểu Lưu thấy Trần Gia Hâm vẫn đứng nguyên tại chỗ, bèn cười và kéo tay cậu, nói: “Đi nào, không sao đâu.” Lúc đó Trần Gia Hâm mới vội bước theo La Phi.

Đi thang máy lên đến tầng 10, theo biển chỉ dẫn, họ nhanh chóng tìm được văn phòng của Hiệp hội thôi miên. Cửa của văn phòng mở, ngoài biển tên hiệp hội, ở cửa còn dán một dòng chữ: Phòng liên hệ Hội nghị các nhà thôi miên Trung Quốc lần thứ nhất.

Từ mặt tiền nhìn vào thì thấy văn phòng của hiệp hội này không lớn, lối vào cũng không đặt quầy đón tiếp, cả văn phòng được mở rộng, có mấy nhân viên làm việc trẻ tuổi đang tíu tít với công việc.

Tiểu Lưu bước vào bên trong mấy bước, hỏi: “Cho tôi hỏi, ông Lăng Minh Đỉnh có đây không?”

Giọng nói của Tiểu Lưu không phải là nhỏ, ấy thế mà mấy người trẻ tuổi kia vẫn như không nghe thấy, ai cũng chăm chú với đám tài liệu trong tay, đến đầu cũng không ngẩng lên.

Tiểu Lưu cảm thấy hơi lạ, đang định đi gần đến để hỏi lại thì đột nhiên có người nói ngay trên đầu cậu: “Có việc gì cứ gặp tôi là được.”

Tiểu Lưu ngẩng lên nhìn nơi phát ra tiếng nói thì mới nhận ra là ở góc tường bên cạnh cậu có một chiếc cầu thang xoáy trôn ốc, thì ra văn phòng này cấu tạo theo kiểu Loft, có tầng trên và tầng dưới. Đúng lúc đó có một phụ nữ từ trên tầng 2 chậm rãi bước xuống. Trông chị ta chừng 28, 29 tuổi, dáng người cao ráo, mặc một bộ đồng phục công sở, cử chỉ điềm tĩnh, nghiêm trang.

“Xin lỗi, người mà tôi muốn gặp là ông Lăng Minh Đỉnh.” Tiểu Lưu cảm thấy mình không được tôn trọng nên có vẻ không vui.

“Xin hỏi, anh có hẹn trước không?” Người phụ nữ dừng lại ở lưng chừng cầu thang hỏi. Giọng của chị ta rất nhẹ nhàng, nhưng với vị trí đó thì mang rõ vẻ từ trên cao nhìn xuống.

Tiểu Lưu đáp: “Không.”

Người phụ nữ mỉm cười: “Vậy thì xin lỗi, ông Lăng rất bận, không có hẹn thì không gặp được đâu.”

Tiểu Lưu ngây người, đang chuẩn bị lên cơn giận dữ thì bị La Phi giữ lại nên đành nuốt giận, lặng lẽ lui về phía sau đội trưởng.

“Chào cô, chúng tôi là cảnh sát hình sự của thành phố Long Châu, có một vụ án cần đến sự phối hợp của ông Lăng để điều tra.” La Phi ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ, nói với giọng thong thả, “Nếu như bây giờ ông Lăng không có thời gian thì cũng không vội. Chúng tôi sẽ về trụ sở làm một số thủ tục chính thức, hẹn thời gian cụ thể để ông Lăng đến đội cảnh sát hình sự gặp mặt vậy.”

“Đội cảnh sát hình sự?” Người phụ nữ đưa mắt nhìn ba vị khách, trong đó người đi sau cùng mặc bộ cảnh phục thì biết đây không phải là chuyện đùa nên suy nghĩ một lúc rồi đổi giọng nói: “Vậy thì các anh chờ cho một chút, để tôi lên hỏi ông Lăng xem.” Nói xong liền quay người lộp cộp đi lên gác.

Không lâu sau đó, người phụ nữ quay trở lại, thò người qua khoảng trống của cầu thang nói với xuống: “Mời ba anh lên trên này.”

La Phi và hai người còn lại đi lên gác, Tiểu Lưu đi giữa vừa đi vừa lẩm bẩm: “Làm bộ làm tịch, rượu mừng không muốn lại muốn rượu phạt!”

Vừa lên đến tầng trên thì thấy một hội trường kiến trúc theo lối mở, hai đầu hội trường đều có một phòng. Người phụ nữ đưa La Phi, Tiểu Lưu và Trần Gia Hâm đến căn phòng cách xa cầu thang rồi nói: “Ông Lăng ở bên trong, cửa không khóa đâu, các anh cứ vào đi.”

Thấy người phụ nữ nói vậy, La Phi cũng không muốn tốn thời gian nữa, anh đưa tay mở cánh cửa đang khép hờ và bước vào trước. Tiểu Lưu và Trần Gia Hâm cũng bước vào theo.

Căn phòng không lớn lắm, nhưng rất ngăn nắp, khiến người ta có cảm giác nó rất rộng rãi. Trong phòng có một chiếc bàn làm việc quay ra cửa chính, phía sau bàn làm việc có một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cửa, hai tay ông ta để ngang ngực như đang bê vật gì đó. Trước mặt người đàn ông là một cánh cửa sổ rộng, ông ta đứng nhìn ra ngoài, vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.

La Phi lên tiếng chào: “Chào anh Lăng.”

Người đàn ông làm một động tác cúi đầu nâng cổ tay, như thể đang uống một thứ gì đó, rồi mới nói: “Xin mời ngồi.” Giọng của ông ta không lớn lắm, ngữ điệu bình thản, vừa nhẹ nhàng lại vừa có sức hút nên chỉ bằng mấy từ đó thôi cũng khiến ba người bọn La Phi thấy được không ít điều. Thế rồi, cả ba đồng loạt ngồi xuống chiếc ghế sofa dài ở bên cửa.

Người đàn ông vẫn không quay người lại, ông ta cứ nhìn chăm chăm vào cửa sổ, như thể ở bên ngoài khung cửa sổ có thứ gì đó đang thu hút ông.

Ba người ngồi trên ghế với ba vẻ thể hiện khác nhau, Trần Gia Hâm có vẻ căng thẳng, cậu ngồi thẳng đơ, mắt cứ nhìn như dán vào lưng người đàn ông kia; Tiểu Lưu thì vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng bực bội, cậu cũng nhìn người đàn ông kia nhưng mắt thì ánh lên vẻ thiếu kiên nhẫn. Còn La Phi thoải mái hơn cả, mắt anh chỉ nhìn người đàn ông kia một lúc, rồi sau đó là quan sát bài trí trong căn phòng.

Phải tới một, hai phút, người đàn ông kia không nói năng cũng không động đậy, như thể ông ta đã quên mất là có ba vị khách đang chờ mình.

Sau cùng, vẫn là La Phi phá tan sự im lặng không bình thường đó. “Anh Lăng, anh nhìn đủ chưa?” Anh hỏi với giọng hơi giễu cợt.

Người đàn ông hỏi lại: “Tôi đang nhìn gì cơ?”, mặc dù nói vậy nhưng ông ta cũng vẫn không quay lại.

“Chúng tôi.”

Người đàn ông “ồ” một tiếng, sau đó làm động tác giơ tay uống thứ gì đó.

“Chiếc gương đó tuy rất nhỏ, nhưng anh nên nhớ, nếu anh đã có thể nhìn rõ về chúng tôi thì chúng tôi cũng có thể nhìn rõ về anh như thế.” La Phi mỉm cười, nói. Ánh mắt của anh dồn vào một tiêu điểm và xuyên tới một chỗ ở phía đối diện.

Nghe câu nói này của La Phi, Tiểu Lưu và Trần Gia Hâm hơi giật mình. Họ nhìn theo ánh mắt của La Phi, quả nhiên, trên cánh cửa sổ ở trước mặt người đàn ông có treo một chiếc gương nhỏ. Bởi vì đều là bằng kính nên người ở xa rất khó mà nhận ra được sự tồn tại của chiếc gương đó, còn người đàn ông thì hoàn toàn có thể quan sát nhất cử nhất động của người ở phía sau.

Con bài đã bị đối phương lật tẩy nên cuối cùng người đàn ông cũng quay lại. Đó là một người có mái tóc dày và đen, nét mặt điềm đạm, ôn tồn. Dù xét dưới bất cứ góc độ nào thì đây cũng là một người đàn ông trung niên rất hấp dẫn.

Đó chính là Lăng Minh Đỉnh - đại sư hàng đầu về thôi miên của Trung Quốc.

“Xin lỗi, tôi không có ý gì khác đâu, đó chỉ là thói quen nghề nghiệp của tôi thôi.” Lăng Minh Đỉnh giải thích về việc chiếc gương, “Rất nhiều người tìm đến tôi để nhờ điều trị tâm lý, chiếc gương này sẽ giúp tôi nhanh chóng hiểu được đặc trưng tính cách thật sự và trạng thái tâm lý của họ để từ đó đưa ra đơn thuốc phù hợp, hiệu quả nhất, và thường là kết quả rất tốt.”

La Phi có vẻ rất hứng thú với chủ đề này, anh nheo mắt hỏi tiếp: “Vậy, vừa rồi anh đã nhìn thấy gì?”

Lăng Minh Đỉnh nâng chiếc cốc trong tay lên khẽ nhấp một ngụm, nhìn động tác của ông ta thì biết hẳn đó là một cốc trà nóng hổi. Tiếp đó, ông ta ngẩng lên nhìn Trần Gia Hâm, nói: “Với vị sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi này thì rất dễ chịu ảnh hưởng của môi trường xung quanh.”

Trần Gia Hâm nghe nói vậy thì quay người đi, điệu bộ có phần bối rối.

Lăng Minh Đỉnh lại nhìn sang Tiểu Lưu: “Còn vị này thì rất cảnh giác, có ý thức phòng vệ rất mạnh.”

Tiểu Lưu chau mày, động tác đó của cậu cũng bị Lăng Minh Đỉnh chộp được, ông ta nói thêm một câu: “Hơn nữa, tôi còn thấy anh có ý thù địch định kiến đối với thôi miên.”

Câu nói này đúng là rất chính xác. Tuy nhiên, Tiểu Lưu vẫn không phục, cậu quay lại nhìn La Phi, chờ đợi đòn phản kích của đội trưởng đối với người đàn ông kia.

Lăng Minh Đỉnh cũng nhìn về phía La Phi, lần này thì ông ta không vội nói ra, mà nhìn vào mắt đối phương một lúc, rồi sau đó mới khẽ nhún vai, nói: “Anh là người mà các nhà thôi miên không muốn tiếp xúc nhất. Khả năng chế ngự của anh rất mạnh, không chịu sự kiểm soát của người khác, hơn nữa, tư duy lý tính của anh rất nhạy bén, hoàn cảnh xung quanh rất khó ảnh hưởng đến anh… Tóm lại, cánh cửa tâm hồn của anh đóng rất chặt, muốn mở được nó, trừ phi tìm thấy tâm huyệt trong trái tim của anh.”

La Phi chăm chú lắng nghe những lời nhận xét của Lăng Minh Đỉnh về mình. Cái gì mà “tâm huyệt”? Anh chưa bao giờ nghe nói đến khái niệm này, nhưng đúng lúc anh định hỏi lại, thì Lăng Minh Đỉnh đột ngột đổi chủ đề câu chuyện.

“Xin lỗi, tôi đã nói nhiều quá rồi, quên chưa kịp mời ba vị….” Vì nếu hỏi thẳng về thân phận của khách thì có vẻ không được lịch sự, nên sau khi diễn đạt ý chính của lời nói xong thì ông ta tiếp tục dùng cử chỉ tay để tỏ thái độ.

La Phi thấy đã đến lúc đi vào vấn đề chính, nên giới thiệu lần lượt: “Tôi là La Phi, đội trưởng đội cảnh sát hình sự Long Châu. Đây là Tiểu Lưu, phụ tá của tôi. Còn đây là cậu Trần Gia Hâm mới được điều về đội cảnh sát hình sự.”

“Rất vinh hạnh.” Lăng Minh Đỉnh bước lên hai bước, đồng thời chủ động chìa tay ra. La Phi cũng đứng dậy, bắt tay Lăng Minh Đỉnh, đồng thời hỏi: “Có cần xem giấy tờ không?”

“Không cần. Tôi nhìn vào mắt anh là được rồi. Nếu anh nói dối, thì điều đó sẽ được phản ánh qua con ngươi của mắt.” Lăng Minh Đỉnh nói với vẻ rất tự tin, dường như ông ta đã sớm kiểm soát được tất cả.

Tiểu Lưu cảm thấy chướng mắt trước vẻ làm bộ làm tịch của Lăng Minh Đỉnh, cuối cùng không kìm được anh hừ một tiếng.

Lăng Minh Đỉnh đưa mắt nhìn Tiểu Lưu, ông ta biết thái độ đó của Tiểu Lưu từ đâu nên mỉm cười nói với vẻ như xin lỗi: “Vừa rồi nhân viên của tôi chưa rõ thân phận của các anh nên có phần thất lễ, mong ba vị thông cảm. Đội trưởng La, mời anh ngồi.”

La Phi quay trở lại sofa và ngồi xuống. Lăng Minh Đỉnh lùi lại hai bước, dựa một bên mông vào mép bàn, tư thế nửa ngồi nửa đứng.

“Mấy người trẻ tuổi ở tầng dưới làm việc chuyên tâm quá, hầu như chẳng để ý gì đến xung quanh, họ đúng là những nhân viên cần mẫn.” La Phi tiếp tục nói về chủ đề câu chuyện đang dở, nhằm xóa tan không khí mất vui lúc đầu.

Lăng Minh Đỉnh nói với giọng vui đùa: “Nhân viên tốt hay không thì phải xem lãnh đạo.” Đồng thời, ông ta nheo mắt lại như muốn giấu điều gì đó không tiện nói ra.

La Phi đã nhìn thấy vẻ thể hiện rất nhỏ ấy, liên tưởng đến sự chuyên tâm không bình thường của những nhân viên kia, anh như chợt nhận ra điều gì đó, buột miệng hỏi: “Anh đã làm gì với họ đúng không?”

Lăng Minh Đỉnh lại được thấy khả năng quan sát và phán đoán của La Phi, đầu tiên ông ta gật đầu với anh, tỏ ý tán thưởng, sau đó mới giải thích: “Chỉ là một chút biện pháp khích lệ tâm lý con người, nhằm gạt bỏ những tạp niệm trong đầu của nhân viên, từ đó làm cho hiệu quả công việc được nâng lên.”

“Thôi miên ư?”

“Cũng coi là như vậy, có điều là một biện pháp rất cơ bản. Thực ra, chủ của nhiều doanh nghiệp cũng đều biết sử dụng cách thức đó, nhất là trong các tổ chức kinh doanh đa cấp.”

“Như thế chẳng phải là tẩy não sao?” Tiểu Lưu đứng bên nói chen vào. “Tôi thấy chỉ có đồ ngốc mới bị bọn người như các ông lợi dụng.”

“Cậu đừng nói như vậy,” Lăng Minh Đỉnh mỉm cười nói, “Thực ra sĩ quan Lưu thuộc típ người khá dễ bị thôi miên đấy.”

Tiểu Lưu lập tức phản bác: “Không thể như thế được, tôi hoàn toàn không tin những thứ lừa gạt vớ vẩn đó!”

“Đúng thế, cậu rất ghét thôi miên.” Lăng Minh Đỉnh bình thản nói, “Nhưng càng như vậy thì ngược lại tôi lại càng dễ dàng thôi miên cậu. Lý do của việc này cũng giống như đẩy tay của thái cực quyền, khi sức đề kháng của cậu quá mạnh thì chỉ cần tôi lựa thế khẽ kéo một cái là cậu sẽ bị ngã ngay.”

“Thật sao?” Tiểu Lưu cảm thấy có phần không phục, bèn chìa tay ra, nói với vẻ khiêu chiến: “Chẳng phải tôi đang ở trước mặt mọi người đó sao? Ông hãy thử thôi miên tôi xem!”

Lăng Minh Đỉnh đắn đo một lúc, sau cùng ông ta bước về phía trước một bước, nói: “Vậy thì được thôi, mời cậu đứng lên.”

Tiểu Lưu đứng dậy. Trong lòng cậu rất cảnh giác, vẻ mặt tỏ ra coi thường.

Tay trái Lăng Minh Đỉnh cầm chén trà, tay phải khẽ vẫy: “Đề nghị cậu bước lên một bước nữa, gần tôi hơn một chút.”

Tiểu Lưu tỏ ý không sợ, bước tiếp một bước về phía trước, lúc này khoảng cách giữa cậu và Lăng Minh Đỉnh chỉ còn chưa đầy một mét.

“Vừa rồi đội trưởng La giới thiệu cậu là Tiểu Lưu, nhưng chưa nói hết tên của cậu?” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa chìa bàn tay phải ra bắt tay Tiểu Lưu. Xem ra, trước khi giao phong chính thức, ông ta muốn thực hiện đầy đủ các thủ tục cần thiết.

Tiểu Lưu cũng chìa tay phải ra, nói: “Lưu Đông Bình.” Đúng vào lúc hai bàn tay của họ sắp chạm vào nhau thì bàn tay trái của Lăng Minh Đỉnh đột nhiên run lên, sau đó ông ta như bị nước trà nóng làm cho bị bỏng, miệng thốt ra một tiếng: “Ui cha”, lập tức bàn tay phải rụt ngay về đỡ lấy cốc trà ở bàn tay trái.

Bàn tay phải của Tiểu Lưu dừng lại giữa chừng, không rụt về cũng không đưa ra nữa. Cậu ngây người, nhìn đối phương với vẻ hơi hoang mang.

Lăng Minh Đỉnh thì dường như đã nhìn thấy điệu bộ lúng túng của Tiểu Lưu, nên ông ta chỉ việc vung bàn tay trái bị nóng ra, đồng thời nói bằng giọng vẻ như xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không nghe rõ, cậu có thể nói lại lần nữa được không?”

“Tên tôi là Lưu Đông Bình.”

Trong lúc Tiểu Lưu nhắc lại tên mình lần thứ hai, bàn tay phải của Lăng Minh Đỉnh vung về phía túi áo sơ mi, vẻ như muốn lấy chiếc khăn mùi xoa từ trong đó. Nhưng vì bàn tay đang cầm cốc trà nên không thuận tiện, ông ta bèn dừng lại, đưa cốc trà cho Tiểu Lưu, đề nghị: “Cầm giúp nó cho tôi với.”

Tiểu Lưu không suy nghĩ đưa tay đón lấy cốc trà, nhưng khi cậu vẫn chưa cầm chắc cốc trà thì Lăng Minh Đỉnh đã buông tay ra. “Choang” một tiếng, cốc trà rơi xuống đất vỡ tan tành. Tiểu Lưu lại ngây người ra, thoắt một cái, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.

Lăng Minh Đỉnh lấy khăn mùi xoa ra, nhưng ông ta không lau vệt nước trà trên tay trái mà túm lấy một góc chiếc khăn, vẫy vẫy mấy cái trước mặt Tiểu Lưu. Khi chiếc khăn mở ra, một góc khăn nhọn khác quét về phía mắt của Tiểu Lưu. Đồng thời, Lăng Minh Đỉnh nói một câu như ra lệnh: “Nhắm mắt lại!”

Đôi mắt của Tiểu Lưu lập tức nhắm lại, Lăng Minh Đỉnh tiếp tục truyền mệnh lệnh thứ hai: “Hít sâu, thả lỏng người!”

Hơi thở của Tiểu Lưu trở nên nặng nề, thân hình căng lên lúc trước, bây giờ từ từ rũ xuống.

Lăng Minh Đỉnh lặng lẽ đi đến bên cạnh Tiểu Lưu, một tay giữ lấy thắt lưng, một tay đặt lên vai của Tiểu Lưu. Khi hơi thở nặng nề của Tiểu Lưu chuẩn bị kết thúc thì, đột nhiên Lăng Minh Đỉnh ra lệnh: “Ngủ!”, đồng thời hai tay ông ta tiếp tục dùng lực ôm eo và kéo vai. Thân hình của Tiểu Lưu liền rũ xuống trong vòng tay của Lăng Minh Đỉnh.

La Phi và Trần Gia Hâm lập tức đứng dậy, tiến lại gần quan sát. Lăng Minh Đỉnh nhân đó cầu cứu: “Đỡ tôi một tay, anh chàng này quả là rất nặng!”

Thế là ba người dìu Tiểu Lưu đến ghế sofa, Tiểu Lưu nằm co người, hơi thở dần trở nên đều đều và ngủ một cách rất ngon lành.

La Phi hết nhìn Lăng Minh Đỉnh lại nhìn Tiểu Lưu rồi ngạc nhiên hỏi: “Anh đã làm thế nào vậy?” Kể từ lúc Tiểu Lưu bắt đầu thách thức cho đến bây giờ, cùng lắm cũng chỉ chừng một, hai phút, thế mà một người trưởng thành với tâm lý cảnh giác cao độ lại có thể ngủ say như chết. Mặc dù việc này diễn ra ngay trước mắt La Phi nhưng sao anh vẫn có cảm giác không tin là thật. Vì cả quá trình đó đúng là không tưởng tượng nổi.

“Việc này chẳng có gì là huyền bí đâu.” Lăng Minh Đỉnh nói với vẻ tưng tửng, “Nguyên lý cơ bản trong đó thực ra cũng giống như việc người ta đếm cừu khi mất ngủ.”

“Khi mất ngủ, đếm cừu thì có tác dụng à?” Trần Gia Hâm đứng bên tỏ ra nghi ngờ, “Tôi cũng đã từng thử, nhưng dường như không có kết quả.”

Lăng Minh Đỉnh trả lời: “Cậu đếm bằng tiếng Trung Quốc chứ gì? Vậy thì không có kết quả là đương nhiên rồi. Phải đếm bằng tiếng Anh cơ: one sheep, two sheep… như thế này. Phối hợp cùng với nhịp thở của mình mỗi lần hít vào thì đếm một số.”

La Phi chợt ngộ ra và đoán được nguyên lý trong đó: “Vì âm cừu (sheep) phát âm gần giống với ngủ (sleep) đúng không?”

“Đúng thế, khi mình cứ nhẩm đi nhẩm lại từ sheep thì thực ra là mình đang tự thôi miên. Còn việc đếm số thì là một kiểu lao động đầu óc máy móc vừa khiến cho mình không thể phân tâm nghĩ đến việc khác, vừa làm cho tinh thần mệt mỏi và buồn ngủ.” Nói đến đây, Lăng Minh Đỉnh nhìn La Phi và mỉm cười: “Đội trưởng La, nếu anh muốn thử, thì tốt nhất là dùng loạt số 3, 6, 9, 12 để đếm, vì khả năng tư duy của anh mạnh hơn người thường, nếu chỉ đơn giản là 1, 2, 3 thì e rằng không ngăn được anh nghĩ đến những việc khác.”

“Thế sao? Vậy thì lần sau tôi sẽ thử. Ồ, vừa nãy anh nói trong lúc nhẩm “sheep” thì phải thở ra đúng không, tại sao lại như vậy?” La Phi đưa ra câu hỏi này là có mục đích rất rõ ràng, vì anh để ý đến thời cơ khi Lăng Minh Đỉnh ra mệnh lệnh “Ngủ” sau cùng với Tiểu Lưu cũng chính là khi một lần thở ra sắp kết thúc.

Câu trả lời của nhà thôi miên rất rõ ràng: “Một lần thở ra hết cỡ sẽ khiến cho não tạm thời thiếu mất oxy, và trạng thái thiếu oxy sẽ mang đến cho người ta cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ.”

La Phi thử làm một lần hít thở sâu, quả nhiên đúng như lời của Lăng Minh Đỉnh, khi thở ra thì đầu óc cảm thấy mệt mỏi, hơn nữa thời gian thở ra càng dài thì cảm giác mệt mỏi càng rõ. Tuy nhiên, anh vẫn không thể hiểu được việc Tiểu Lưu ngủ thiếp đi một cách nhanh chóng đến vậy.

“Phụ tá của tôi rất cảnh giác với anh, anh đã làm thế nào để cậu ấy trúng chiêu như vậy?”

“Anh cũng đã nhìn thấy đấy, tôi đã tạo ra hai bất ngờ, mục đích là khiến cho tinh thần phụ tá của anh cực kỳ mệt mỏi, sau đó xóa bỏ sự cảnh giác của cậu ấy và làm cho cậu ấy tiếp nhận mệnh lệnh của tôi.”

Cái gọi là hai lần bất ngờ gồm lần thứ nhất giả như nước trà làm bỏng tay, lần thứ hai làm cho chén trà rơi vỡ, La Phi đã nhìn thấy Lăng Minh Đỉnh cố tình tạo ra những bất ngờ đó, chỉ có điều bí ẩn trong đó rất khó lý giải, anh đành phải đưa ra đề nghị: “Anh có thể nói chi tiết hơn được không?”

“Thôi được.” Lăng Minh Đỉnh nhún vai, nói với vẻ chế nhạo, “Nếu không nói rõ ràng thì đúng là có lỗi với chiếc cốc đã bị vỡ tan kia.” Sau đó ông ta bắt đầu thuật lại chi tiết.

“Đầu tiên tôi đề nghị phụ tá của anh đứng dậy, sau đó lại bảo cậu ta tiến lên phía trước một bước. Cả hai lần đó cậu ấy đều làm theo. Bề ngoài thì thấy cậu ấy đã tuân theo mệnh lệnh của tôi, nhưng thực ra trong lòng cậu ấy đang chống lại. Cậu ấy vô cùng cảnh giác, cứ luôn đoán xem bước tiếp theo tôi sẽ làm gì với cậu ấy, và cậu ấy sẽ đối phó lại như thế nào. Đúng như anh nói, cậu ấy rất cảnh giác, như muốn dồn hết khả năng của trí não vào việc này. Tinh thần của cậu ấy luôn trong tư thế sẵn sàng, chỉ chờ dịp là bật ra, lúc đó, tôi chỉ cần khẽ kéo một cái là tư duy của cậu ấy lập tức tan rã, điều này giống như kiểu đẩy tay trong thái cực quyền.”

Đẩy tay trong thái cực quyền? La Phi vừa suy nghĩ vừa nghe Lăng Minh Đỉnh nói lựa thế dùng lực thế nào.

Lăng Minh Đỉnh nói: “Tôi giả như muốn bắt tay với cậu ta, đồng thời hỏi tên của cậu ấy, quá trình đó tôi đã sử dụng phản ứng máy móc. Anh có biết phản ứng máy móc không? Trong bộ óc của con người có rất nhiều trình tự cố định được tích lũy và hình thành từ kinh nghiệm cuộc sống trong nhiều năm. Chỉ cần một kích hoạt thì đối phương sẽ đối phó lại theo như trình tự đã có sẵn mà không cần nhiều thời gian suy nghĩ.”

“Chính là một kiểu hành vi bản năng?”

“Cũng gần như vậy. Tôi bảo cậu ấy đứng dậy, cậu ấy sẽ suy nghĩ một chút; tôi bảo cậu ấy bước lên trước, cậu ấy cũng suy nghĩ một bước. Nhưng quá trình hành động hai lần này đều rất bình thường. Tiếp đó tôi chìa tay về phía cậu ấy, cậu ấy cũng chìa tay ra rất tự nhiên, đó là một phản ứng máy móc, không qua suy nghĩ, và đúng khi quá trình đó diễn ra thì bất ngờ xuất hiện. Tôi giả như làm nước trà sánh ra, theo đà dừng động tác bắt tay, thế là phản ứng máy móc của cậu ấy bị phá vỡ, còn cậu ấy thì lại chưa hề có dự liệu về điều đó nên đã ngây ra. Có thể cậu ấy cũng đã ý thức được là có điều gì đó không bình thường, nhưng không còn sức để mà suy nghĩ nữa, vì trước lúc đó cậu ấy đã để cho đầu óc mình quá đầy.”

La Phi hiểu rõ những điều Lăng Minh Đỉnh nói. Lúc đó Tiểu Lưu giống như một đứa trẻ ôn bài chăm chỉ, thế nhưng khi vào thi thì lại gặp phải một đề bài chưa từng giải bao giờ, vì thế mà mức độ hoảng hốt của cậu ấy còn hơn cả những cậu học sinh chẳng chuẩn bị gì.

Lăng Minh Đỉnh vẫn tiếp tục nói: “Tôi quan sát con ngươi của cậu ấy, thấy rằng mặc dù tư duy có ngưng trệ nhưng vẫn chưa đạt tới mức độ tôi muốn, thế là tôi hỏi tên của cậu ấy một lần nữa, cậu ấy trả lời, vẫn với kiểu phản ứng máy móc. Đây là lần thứ 4 cậu ấy tuân theo mệnh lệnh của tôi. Thực ra tôi đã dùng cách thức đó làm tiêu hao tâm lý chống cự của cậu ấy, thậm chí lặng lẽ hình thành một kiểu quán tính về tinh thần. Tất nhiên là bản thân cậu ấy không nhận ra điều đó. Tiếp đó, tôi bảo cậu ấy cầm giúp cốc trà, cậu ấy cũng làm theo một cách bản năng. Nhưng tôi đã buông tay để cốc trà rơi vỡ, thế là phản ứng máy móc của cậu ấy một lần nữa bị cắt ngang. Việc này giống như là đưa một cây gậy vào một bánh xe đang quay với tốc độ cao, tư duy của cậu ấy lập tức ngưng lại ở đó, đầu óc trở nên trống rỗng và mất hết phương hướng. Trong thuật ngữ của chúng tôi, điều này được gọi là “điểm thấp nhất của năng lượng tinh thần”. Người trong thời điểm này dễ chịu ảnh hưởng của điều kiện khách quan bên ngoài nhất.”

La Phi gật đầu. Anh có thể hình dung ra trạng thái tinh thần của Tiểu Lưu sau khi gặp sự cố bất ngờ. Lúc đó phản ứng của cậu đối với bên ngoài phần lớn là theo tiềm thức và bản năng.

Quả nhiên, tiếp sau đó Lăng Minh Đỉnh giảng giải tiếp về hai điểm này như sau:

“Tôi lấy chiếc khăn mùi xoa ra, cố ý phẩy một cái trước mặt cậu ấy. Theo bản năng, tất nhiên là cậu ấy sẽ nhắm mắt lại để tránh. Lúc đó, tôi phát ra mệnh lệnh “nhắm mắt!” Biết cậu ấy là một cảnh sát, nên tôi cố ý dùng giọng nói theo kiểu ra lệnh, làm như vậy có thể khơi dậy tiềm thức phục tùng mệnh lệnh trong cậu ấy. Sau khi cậu ấy chấp hành mệnh lệnh của tôi là nhắm mắt lại, thì tinh thần của cậu ấy đã hoàn toàn chấp nhận sự chỉ đạo của tôi. Vì vậy, ngay sau đó cậu ấy đã tiếp thu mệnh lệnh “hít thở sâu, thả lỏng người” của tôi một cách không còn chút phản kháng nào. Lúc này cậu ấy không khác gì người chìm vào giấc ngủ khi đếm cừu. Hơn nữa, thân thể của cậu ấy vốn rất mệt mỏi nên càng dễ đi vào trạng thái ngủ. Vì vậy, sau khi mệnh lệnh “ngủ” của tôi phát đi, cậu ấy đã ở vào trong trạng thái như lúc này.”

Lăng Minh Đỉnh nói xong, chìa tay chỉ về phía Tiểu Lưu ở trên sofa, nửa cười nửa không. La Phi khẽ thở dài một tiếng, anh nghĩ đến chuyện hai ngày nay Tiểu Lưu chạy đông chạy tây về chuyện vụ án hẳn đã rất mệt mỏi, chả trách mà lúc này cậu ấy ngủ ngon lành như vậy.

“Kiểu này gọi là thôi miên chớp nhoáng. Nguyên lý cơ bản là dùng thông tin siêu năng lượng để tiến hành tấn công trong chớp mắt, khiến cho đối phương tiếp nhận hướng dẫn của người thôi miên trong tình trạng “tư duy gián đoạn”. Thông thường, thôi miên chớp nhoáng khó hơn thôi miên thông thường, nhưng tinh thần của cậu ấy vốn đang trong trạng thái căng thẳng cao độ, điều này đã giúp cho người thôi miên rất nhiều.” Lăng Minh Đỉnh tổng kết một lượt, cuối cùng nói: “Tất nhiên, thôi miên nói ra thì rất dễ, nhưng khi tiến hành thì phải cần đến rất nhiều kỹ xảo, không chỉ là ra lệnh và thiết kế các bước mà còn cần đến sự phối hợp của mắt nhìn và động tác. Những điều này không thể dùng lời mà truyền lại được, phải dày công tích lũy dần trong nhiều năm.”

La Phi gật đầu tỏ ý hiểu điều đó. Rất nhiều sự việc đều như vậy, nguyên lý cơ bản đơn giản, nhưng kỹ xảo của người thực hiện thì lại mỗi người một khác, đúng như câu mà người ta vẫn nói: “Sư phụ dẫn vào nghề, tu hành tại mỗi người”. Lần thể hiện này của Lăng Minh Đỉnh dù là việc nắm bắt tâm lý của Tiểu Lưu, hay sự vận dụng linh hoạt điều kiện hiện trường cũng đều là những bước tính toán hết sức kỹ lưỡng và chính xác, đúng là đạt đến tiêu chuẩn của bậc đại sư. La Phi không nén được, khen ngợi: “Cách thức của Lăng tiên sinh đúng là thần kỳ, khiến người nghe được mở rộng tầm mắt.”

“Như thế mà là thần kỳ ư?” Lăng Minh Đỉnh lộ vẻ mặt coi thường, “Một chút cách thức ấy đến cả thôi miên đích thực cũng không đáng đâu.”

“Sao cơ?” La Phi ngạc nhiên hỏi lại với vẻ chờ đợi: “Vậy, thôi miên đích thực là gì?”

“Người đời không hiểu về thôi miên, vì bản thân từ thôi miên cũng đã khiến người ta hiểu lầm. Mọi người đều cho rằng thôi miên là buộc người ta ngủ, thực ra là hoàn toàn sai, thôi miên đích thực là đi vào nội tâm của đối tượng, để phát hiện, kiểm soát và cải tạo thế giới tinh thần của đối tượng.”

La Phi lập tức nghiêm mặt, ngước mắt lên nhìn Lăng Minh Đỉnh. Những lời giới thiệu của ông ta bỗng nhiên đã chỉ ra điểm mấu chốt trong hai vụ án ly kỳ.

Lăng Minh Đỉnh nhìn vào mắt của La phi một lúc, sau đó nói với vẻ ngạc nhiên: “Hãy đánh thức phụ tá của anh dậy. Chúng ta nên nói vào việc chính rồi.”

La Phi bèn đánh thức Tiểu Lưu, còn Lăng Minh Đỉnh thì gọi người phụ nữ lúc trước vào thu dọn mảnh cốc vỡ. Người phụ nữ ấy họ Viêm, là thư ký của Lăng Minh Đỉnh. Chị ta nhìn mảnh vỡ trên sàn nhà rồi lại nhìn Tiểu Lưu, không nén được khẽ cười thầm. Xem ra, chị ta cũng đã chứng kiến không ít cách thức tương tự của Lăng Minh Đỉnh.

Tiểu Lưu ngơ ngác, biết là mình mới để lộ những điều không hay nhưng không nhớ được nhiều chi tiết, vì vậy đỏ bừng mặt và không dám nói nhiều.

Lúc này, Lăng Minh Đỉnh đã ngồi xuống chiếc ghế sau bàn, chờ khi thư ký Viêm ra khỏi phòng rồi bèn chủ động lên tiếng hỏi: “Đội trưởng La, các anh đến là vì vụ án “ma cà rồng” và “bồ câu”, đúng không?”

La Phi gật đầu, hỏi lại: “Anh cũng đã đọc được những dòng status trên mạng?”

“Tôi chưa đọc, nhưng sáng nay có một đám phóng viên đến thì mới được biết.” Nhắc đến phóng viên, Lăng Minh Đỉnh cười vẻ đau khổ, “Anh xem, trước thềm đại hội đến nơi rồi mà còn xảy ra việc đó, đúng là càng bận lại càng cuống.”

Trước đây La Phi cũng đã từng nếm phải nỗi khổ trước cánh phóng viên nên trong bụng thầm nghĩ, bây giờ tin tức mới trên mạng và cũng chỉ mới có cánh phóng viên địa phương đến, một vài ngày nữa thì có lẽ phóng viên của cả nước sẽ kéo đến, lúc đó thì ông sẽ càng biết mùi vị đó như thế nào. May mà bên cảnh sát hình sự có bộ phận tuyên truyền chuyên trách, nên không cần mình phải chịu áp lực vô vị này.

Những lời bên ngoài chủ đề này không có thời gian để nói nhiều. Nếu Lăng Minh Đỉnh đã biết được chuyện này thì La Phi hỏi thẳng ngay vào vấn đề: “Anh cảm thấy hai vụ án này đúng là có liên quan đến thôi miên à?”

Lăng Minh Đỉnh không trả lời thẳng vào câu hỏi, ông ta chìa tay, nói: “Tôi vẫn còn chưa biết chi tiết.”

Chỉ dựa vào những lời lan truyền trên mạng để mà đưa ra phán đoán, kết luận đúng là quá cẩu thả. La Phi gật đầu, tỏ ý tán thành với thái độ thận trọng của Lăng Minh Đỉnh. Tiếp đó, anh nhìn ông rồi hỏi: “Từ 3 giờ đến 4 giờ rưỡi chiều ngày hôm kia và từ 8 giờ đến 10 giờ sáng ngày hôm qua anh làm gì?”

Lăng Minh Đỉnh nghe thấy câu hỏi đó, đầu tiên ngây người ra, tiếp đó thì tỏ bộ tức cười.

“Tôi xử lý công việc ở văn phòng. Thư ký và các nhân viên của tôi đều có thể làm chứng, camera ở ngoài cổng có thể chứng minh cho thời gian tôi ra vào. Đúng rồi, còn cả chiếc điện thoại này nữa,” Lăng Minh Đỉnh chỉ chiếc điện thoại trên bàn, “Có thể xem nhật ký cuộc gọi từ tổng đài bưu điện, các anh có thể điều tra kỹ.”

La Phi cứ nhìn vào mắt của Lăng Minh Đỉnh, chờ cho ông nói xong thì mỉm cười, nói: “Không cần, tôi tin là anh không nói dối.”

Lăng Minh Đỉnh “ồ” một tiếng, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra. Lúc trước, ông quan sát con ngươi của La Phi, bây giờ La Phi đáp lại ông cũng bằng chính chiêu đó.

Tin đối phương không phải là nghi phạm, La Phi bèn đem tất cả những tình hình trước và sau hai vụ án cùng những manh mối và phân tích có liên quan mà cảnh sát nắm được nói cho Lăng Minh Đỉnh biết. Trong khi lắng nghe, hai tay Lăng Minh Đỉnh cứ chống cằm, vẻ mặt chăm chú, lông mày mỗi lúc một nhíu chặt lại. Khi La Phi nói xong thì ông mới để hai tay xuống, đồng thời thở dài một cái.

La Phi để cho Lăng Minh Đỉnh có thời gian suy nghĩ, một lát sau mới hỏi: “Ông cảm thấy thế nào về tình hình đó?”

“Chính là thôi miên, không nghi ngờ gì nữa.” Trước hết, Lăng Minh Đỉnh đưa ra phán đoán, dừng một lát thì nhấn mạnh thêm, “Mọi tính toán đều rất kín kẽ, kỹ xảo cũng rất tinh vi!”

Câu trả lời đó đã giúp cho La Phi xác định chắc chắn phương hướng trinh sát điều tra. Có điều, anh vẫn mong chờ những phân tích chi tiết hơn nữa, nên tiếp tục gặng hỏi: “Anh có thể thấy được cách thức của hắn không?”

Lăng Minh Đỉnh gật đầu, bắt đầu giảng giải cặn kẽ: “Người thôi miên đã thực hiện thôi miên đối với đối tượng thứ nhất trong rạp chiếu phim, để cho đối tượng bị thôi miên tưởng mình đã bị ma cà rồng cắn. Tiếp đó hắn đã nhồi cho đối tượng một khái niệm, rằng phải được truyền huyết thanh kháng thể trước 5 giờ chiều, nếu không sẽ biến thành ma cà rồng. Đối tượng này đã tìm đến bệnh viện gần đó để tìm huyết thanh. Khi tiếng chuông đồng hồ treo tường vang lên, cũng coi như là đã bật công tắc mà kẻ thôi miên đã đặt ra. Đối tượng bị thôi miên tưởng rằng mình đã biến thành ma cà rồng, nên có hành vi và lời nói dị thường. Sau đó, đối tượng bị xe va ngã, thêm vào đó còn có sự xuất hiện của cảnh sát, tất cả những điều này đã kích thích anh ta, khiến anh ta nghĩ rằng đó là hành vi tấn công của loài người đang nhằm vào ma cà rồng, nên anh ta đành phải phản kích lại trong tuyệt vọng và dùng cách thức của ma cà rồng cắn vào mặt của nạn nhân.”

“Trong vụ án thứ hai, kẻ thôi miên đã khiến cho đối tượng bị thôi miên tin rằng mình đã biến thành một con chim bồ câu. Vì vậy, khi đối tượng đó nghe thấy tiếng còi, liền lập tức bay lên không trung theo đàn chim. Vụ án này xem qua thì không phức tạp bằng vụ án trước, nhưng mức độ khó của việc thôi miên lại lớn hơn rất nhiều. Vì lần thôi miên này phải khiến đối tượng có suy nghĩ chuyển thành động vật, độ vượt qua tâm lý này rất lớn, những người thôi miên bình thường thường không bao giờ dám thử. Hơn nữa, các anh nói là lần thôi miên này diễn ra ở chợ nông sản, đó là một môi trường mở, ồn ào, việc tiến hành một kiểu thôi miên mức độ khó rất cao trong một môi trường như thế, quả là có phần… không thể nào tưởng tượng được.”

La Phi nheo mắt, hỏi: “Xem ra, đó là một người vô cùng lợi hại?” Anh vừa được chứng kiến Lăng Minh Đỉnh trổ tài, bây giờ lại được nghe mấy từ “không thể tưởng tượng nổi” từ mồm người ấy, nên mức độ sửng sốt thế nào không cần nóicũng có thể hình dung ra.

“Kiểu thôi miên ấy đến cả tôi e cũng không làm được… Người ấy chắc nắm được một ưu thế nào đó mà tôi không thể so sánh được.” Lời của Lăng Minh Đỉnh rất thẳng thắn. Mười ngón tay ông đan vào nhau, lộ rõ vẻ ủ rũ khi bị người khác vượt qua.

La Phi thì lại có tâm trạng không giống như vậy, máu trong người anh đang nóng lên, khiến mong muốn chiến đấu sôi sục. Trong tiềm thức của anh, anh luôn khao khát gặp một đối thủ mạnh như thế.

“Thật là đáng sợ…” Người nào đó ở bên thốt lên một câu như vậy.

La Phi nhìn về phía phát ra tiếng nói. Người nói chen vào là Trần Gia Hâm, sắc mặt cậu trắng nhợt, vẻ mặt hốt hoảng, như thể bị một suy nghĩ đáng sợ nào đó áp đảo. Một lát sau, cậu nhận ra rằng ánh mắt của mọi người đều đang nhìn vào mình nên vội lúng túng giải thích: “Tôi đang nghĩ về câu mà người đó viết…”

Câu gì?

“Tôi có thể kiểm soát được sự sống chết của các người.” Trần Gia Hâm nói, “Hình như người đó đã làm được thật sự.”

Đó là câu nói mà kẻ tình nghi để lại trên mạng. Đó là lời “chém gió”, khiêu khích hay cảnh cáo? Trong lúc La Phi nghiêm túc nghĩ về câu nói đó, thì Lăng Minh Đỉnh lại lên tiếng.

“Không ai có thể kiểm soát được sự sống chết của người khác.” Ngữ khí của nhà thôi miên rất nặng, như thể đang tuyên cáo điều gì đó.

“Không thể kiểm soát được ư? Thực tế đã hại hai người rồi đấy thôi.” Trần Gia Hâm nhìn Tiểu Lưu một cái vẻ lo lắng rồi lại nói, “Vừa rồi đồng nghiệp của tôi cũng bị ông thôi miên nhanh chóng như vậy, nếu như ông…”

Tuy câu nói đó còn đang dang dở, nhưng ý tứ của nó thì đã rất rõ ràng. Lăng Minh Đỉnh cười phì một tiếng: “Cậu sợ tôi hại cậu ấy à?”

“Tất nhiên là ông không làm như vậy.” Trần Gia Hâm nói giúp cho đối phương một câu, rồi chuyển chủ đề, “Nhưng nếu ông đã muốn làm thì chẳng phải anh ấy cũng bị ông kiểm soát đó sao?”

“Tôi chỉ là làm cho cậu ấy đi vào trạng thái ngủ, việc này với việc hại cậu ấy hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.” Lăng Minh Đỉnh chìa tay, ông để ý thấy ánh mắt của La Phi cũng chứa đựng nỗi lo lắng như vậy, nên cảm thấy chuyện này thực sự phải giải thích rõ ràng.

“Thôi được, các anh đã hiểu rất sai về thôi miên, cho rằng người thôi miên hoàn toàn có thể kiểm soát được đối tượng, bắt đối tượng làm gì cũng được. Đó là điều không có thực. Người thôi miên chỉ là bước vào thế giới tâm hồn của đối tượng, dẫn dắt tiềm thức của đối tượng. Vì thế, những việc mà đối tượng làm về bản chất là những việc mà họ muốn làm. Người thôi miên mãi mãi không thể nào làm cho đối tượng làm những việc đi ngược lại với mong muốn của họ. Ví dụ như việc sĩ quan cảnh sát này ngủ, bản chất là vì bản thân cậu ấy cần ngủ, mong muốn đó vốn đã tồn tại, chứ không phải là do tôi tự tạo ra được.”

“Ồ”, La Phi hiểu rõ ý của những lời này, “Có nghĩa là, một người bình thường không cần thiết lo lắng nhà thôi miên sẽ khống chế họ làm những việc xấu, hoặc tự sát gì đó.”

“Đúng thế. Nếu người đó làm việc xấu trong trạng thái thôi miên, chứng tỏ bản thân người ấy đã có những mong muốn tà ác; nếu người đó tự sát trong trạng thái thôi miên, cho thấy bản thân người đó đã có khuynh hướng tự sát. Nhà thôi miên chỉ khơi dậy những điều đó từ trong tiềm thức của họ”

La Phi chau mày, tỏ ý nghi hoặc: “Nhưng tôi nhớ trong những lời anh đã nói có câu là thôi miên có thể cải tạo thế giới tinh thần của người bị thôi miên.”

“Có thể cải tạo, nhưng việc cải tạo ấy cũng phải trên cơ sở tâm lý vốn có của đối tượng. Ví dụ như vừa rồi, tôi thôi miên phụ tá của anh, sau khi thế giới tinh thần của cậu ấy chấp nhận sự dẫn dắt của tôi, thì tôi có thể thử cải tạo cậu ấy. Nhưng tôi có thể bảo cậu ấy bắn chết anh được không? Đó là điều không thể được. Nếu tôi ra mệnh lệnh đó, e cậu ấy không những không bắn anh mà còn cầm súng chĩa vào tôi.”

La Phi mỉm cười, hỏi: “Vậy, anh có thể cải tạo điều gì đối với phụ tá của tôi?”

Lăng Minh Đỉnh nói: “Thực ra, vừa rồi tôi đã nhắc đến rồi”

“Vậy sao?”

“Nếu tôi ra lệnh cho cậu ấy để cậu ấy bắn chết anh thì cậu ấy sẽ không thực hiện mà ngược lại sẽ nảy sinh ý thù địch với tôi, đó chính là một kiểu cải tạo. Tiếp sau đây, tôi có thể tiếp tục dẫn dắt, làm cho cậu ấy tin rằng tôi là nghi phạm mà các anh đang tìm, hơn nữa tôi đã đe dọa nghiêm trọng đến an toàn của các anh, lúc đó cậu ấy có thể sẽ nổ súng bắn chết tôi.”

Ví dụ này rất thú vị. La Phi gật đầu: “Anh có thể dẫn dắt tinh thần của cậu ấy, có thể làm cho cậu ấy làm một số việc vốn sẽ không làm. Nhưng việc đó phải là xuất phát trên cơ sở tâm lý tự thân cậu ấy.”

“Đúng thế. Giống như việc nhiều người bị lừa tiền trên đường, họ đều nói rằng bị thôi miên. Những kẻ lừa đảo đó có thể đã dùng cách thôi miên thật, nhưng nguyên nhân cơ bản khiến cho việc lừa đảo ấy thành công là vì có sự tồn tại lòng tham của những người bị lừa gạt.”

Là một cảnh sát hình sự, La Phi từng chứng kiến không ít vụ lừa đảo. Anh biết, cách nói của Lăng Minh Đỉnh hoàn toàn chính xác. Kẻ lừa đảo thường đưa ra một số mồi nhử để khiến người bị hại đưa tiền, giao vật. Nếu ngay từ đầu nạn nhân không có ý định kiếm lợi thì thông thường sẽ không bị mắc bẫy lừa đảo của bọn chúng.

“Hai vụ án đó cũng lợi dụng mong muốn vốn có của các đối tượng.” Lăng Minh Đỉnh chuyển chủ đề câu chuyện, “Đối tượng của vụ án thứ nhất say mê với văn hóa ma cà rồng, trong lòng cậu ta tràn đầy ảo tưởng về thế giới của ma cà rồng. Nếu không có tâm lý đó thì làm sao cậu ta có thể tin rằng mình đã biến thành ma cà rồng? Đối tượng trong vụ án thứ hai, mọi người nói rằng ông ta đã sống một mình nhiều năm, cuộc sống rất cô đơn. Tôi nghĩ, có lẽ ông ta rất ngưỡng mộ đời sống quần cư của chim bồ câu, thậm chí ông ta thường xuyên tưởng tượng là mình cũng là một thành viên của đàn chim câu ấy, lúc nào cũng có rất nhiều bạn và còn được tự do bay lượn trên trời.”

Qua phân tích của Lăng Minh Đỉnh, hai vụ án đó đúng là có cơ sở tâm lý rất hợp lý. La Phi nghe xong thì trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng nói: “Vì thế, nhà thôi miên không thể kiểm soát được sự sống chết của đối tượng, họ chỉ có thể kiểm soát được nhược điểm tâm lý của đối tượng mà thôi.”

“Anh đã tổng kết rất chính xác!” Lăng Minh Đỉnh mỉm cười vẻ khen ngợi, “Nhược điểm tâm lý mà anh nói, trong thuật ngữ chuyên ngành của chúng tôi gọi là tâm huyệt”.

“Tâm huyệt?” Lần thứ hai La Phi nghe thấy từ này. Lần thứ nhất thì không hiểu, nhưng bây giờ thì đã có thể gọt giũa được hàm nghĩa của từ này rồi.

“Tâm huyệt, chính là lỗ hổng trong tim của người, cũng chính là điểm ra vào của thế giới tinh thần của đối tượng mà nhà thôi miên tìm kiếm. Đối với một nhà thôi miên tử tế, điều quan trọng không phải là kỹ thuật, mà là khả năng phát hiện ra tâm huyệt của đối tượng.” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa chăm chú nhìn La Phi như muốn tìm kiếm điều gì đó.

Ánh mắt của La Phi bình thản, anh nhìn lại Lăng Minh Đỉnh, rồi hỏi: “Ai cũng có tâm huyệt phải không?”

“Ai cũng có, chỉ có điều người thì dễ bộc lộ, người thì cất giấu rất kỹ.” Lăng Minh Đỉnh từ bỏ lần tìm kiếm này, đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

Suy nghĩ của La Phi quay trở lại với vụ án, anh chợt nghĩ tới một vấn đề: “Nghi phạm và hai nạn nhân có phải vốn rất quen thuộc với nhau không? Nếu không thì làm sao hắn lại nắm rõ tâm huyệt của hai người đó như trong lòng bàn tay vậy? Tuy nhiên, chúng tôi điều tra về các mối quan hệ xã hội của hai người này thì hình như không có điểm gì chung.”

“Chưa hẳn đã phải là quen thuộc, hai người này chỉ là những người nhạy cảm mà hắn gặp trên đường.”

“Người nhạy cảm là người có tâm huyệt bộc lộ?” La Phi đoán.

“Đúng thế. Có rất nhiều người như vậy. Chỉ cần bạn tỏ ra phối hợp với hứng thú của họ, thì họ sẽ dốc hết mọi điều trong lòng mình ra. Đối với một nhà thôi miên cao tay thì việc tìm những người như vậy ở chỗ công cộng không phải là một việc khó.”

“Vì vậy mà anh cho rằng họ là những đối tượng được chọn ngẫu nhiên, đối với bản thân nạn nhân mà nói thì không có mục đích gì rõ rệt?”

Lăng Minh Đỉnh “ừ” một tiếng, rồi nói tiếp với vẻ trầm ngâm: “Với một nhà thôi miên như hắn, nếu chỉ vì muốn hại người thì cơ bản không cần phải làm ầm ĩ lên như thế.”

La Phi cảm thấy trong lời của Lăng Minh Đỉnh có ẩn ý, nên lập tức hỏi với vẻ rất nhạy cảm: “Vậy, theo anh thì mục đích của hắn là gì?”

“Mọi người còn nhớ nội dung cụ thể mà hắn đăng trên mạng không?” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa cầm một tờ giấy in A4 trên bàn lên, “Tôi đã bảo cô Viêm in mấy dòng status đó. Có cần xem lại không?”

La Phi xua tay, nói: “Không cần đâu, tôi nhớ mà” Nói rồi anh đọc vanh vách: “Tôi là nhà thôi miên giỏi nhất thế giới, tôi có thể khống chế được sự sống chết của các người. Hôm qua tôi đã huấn luyện một con ma cà rồng, hôm nay tôi lại nuôi một con chim câu. Thời gian gần đây tôi ở Long Châu, tôi đến để tham gia đại hội những nhà thôi miên.”

Lăng Minh Đỉnh vừa nghe vừa nhìn vào tờ giấy in, trí nhớ của La Phi đúng là không sai một chữ. Ông tặc lưỡi khen rồi nói: “Mục đích của người đó chính là ở dòng status này.”

“Sao cơ?” La Phi thầm nhẩm lại dòng status đó trong đầu, nhưng không tìm thấy đầu mối ở đâu. Anh đành đưa mắt nhìn Lăng Minh Đỉnh, ánh mắt lộ rõ câu hỏi.

Lăng Minh Đỉnh hỏi lại: “Anh có biết thoại thuật của nhà thôi miên không?”

La Phi lắc đầu: “Không hiểu lắm.”

“Người thôi miên muốn dẫn dắt tư duy của đối tượng thì cần phải tiến hành thiết kế công phu đối với những từ ngữ thôi miên của mình. Cũng giống như chơi cờ vây, mỗi một bước đi cũng đều phải có mục đích, không được phép lơi lỏng chút nào. Khả năng thiết kế ngôn ngữ ấy được gọi là thoại thuật. Một bộ ngôn từ được thiết kế công phu cho một mục đích thôi miên nào đó được chúng tôi gọi là “văn bản”. Rất rõ ràng, đối thủ của chúng ta là một gã rất tinh thông thoại thuật, vì thế chỉ cần phân tích văn bản đối với dòng status trên mạng của hắn thì có thể biết được mục đích của hắn.”

La Phi đã hiểu. Lời lẽ của nhà thôi miên có kỹ xảo, và kỹ xảo là thay thế cho quy luật. Quy luật này người bình thường không thấy được, nhưng không thể lòe được một đại sư thôi miên như Lăng Minh Đỉnh. Vì vậy, La Phi càng chăm chú nhìn Lăng Minh Đỉnh, chờ ông tiếp tục phân tích kỹ.

“Tôi là nhà thôi miên giỏi nhất thế giới, tôi có thể khống chế được sự sống chết của các người”, câu này là lời mở đầu kích thích tinh thần, hắn dùng các từ khuếch trương “giỏi nhất”, “sống chết” là với mục đích thu hút sự chú ý của người đọc. Câu thứ hai, “ngày hôm qua tôi đã huấn luyện được một con ma cà rồng, hôm nay tôi đã nuôi được một con chim câu”, câu này có thể xem như động cơ thúc đẩy tinh thần, thoáng qua thì thấy rất vô vị, nhưng nếu kết hợp với tình hình của vụ án thực tế thì lại tạo ra một hiệu quả đáng sợ. Tinh thần của người đọc sẽ lên xuống theo quá trình đó, lúc đầu thì là hoang mang, sau đó thì là sửng sốt. Lúc này, tư duy của họ đã bị người đăng status đó chế ngự, trạng thái tinh thần của họ sẽ trở nên kinh ngạc, chấn động, thậm chí là hoảng loạn.”

Nói đến đây, Lăng Minh Đỉnh cố ý dừng lại như thể chờ ý kiến của La Phi. La Phi gật đầu, nói: “Đúng thế, xét theo những dòng bình luận trên mạng thì thấy sự thay đổi trạng thái tinh thần của cộng đồng mạng giống hệt như những lời anh nói.”

“Đó cũng chính là phản ứng tinh thần mà kẻ đăng status đó mong đợi. Trong thuật ngữ của thôi miên, thì những gì trước đó đều là bước đệm. Nếu hiệu quả của bước đệm tốt thì nhà thôi miên sẽ truyền đạt mệnh lệnh. Mệnh lệnh đó là câu cuối cùng của cả văn bản, và cũng chính là mục đích của kẻ thôi miên.”

“Gần đây tôi đang ở Long Châu, tôi tới tham gia đại hội của các nhà thôi miên” - đó là câu cuối cùng của dòng status, trong câu đó bao hàm mệnh lệnh và mục đích gì nhỉ? La Phi suy nghĩ một lúc rồi thận trọng đưa ra suy đoán: “Lẽ nào là nhằm vào đại hội các nhà thôi miên?”

Lăng Minh Đỉnh nhíu mày lo lắng, nói: “Có tới 80% là mục đích đó. Chậu nước bẩn ấy đã đổ xuống, áp lực sau này đối với tôi sẽ rất lớn.”

Đúng là như vậy. Chỉ cần trên mạng lan truyền, cánh phóng viên thêm mắm thêm muối khi đưa tin, thì danh tiếng của đại hội các nhà thôi miên không khỏi bị bôi xấu.

Nếu thực sự đặt ra động cơ đó, thì phạm vi của kẻ nghi phạm đó đã thu hẹp lại đáng kể. La Phi hỏi thẳng: “Anh cảm thấy chuyện này có khả năng là ai làm?”

Lăng Minh Đỉnh đắn đo một lúc, khẽ thở dài, đáp: “Chuyện này khó nói lắm…”

“Chắc là người mang tâm lý bất mãn đối với đại hội này đúng không? Trình độ thôi miên của người đó cao như vậy lẽ nào trong lòng anh không có đối tượng nghi vấn?”

“Những người đạt tới trình độ thôi miên như vậy đúng là không nhiều. Nhưng bây giờ không có chứng cứ nào, mà tôi lại nói ra tên người ấy thì có lẽ không hợp lắm.” Lăng Minh Đỉnh tỏ vẻ bất lực, “Hơn nữa ngày kia đại hội đã khai mạc rồi, nếu chuyện này mà xử lý không khéo có khi lại gây ra ảnh hưởng xấu, mà như vậy thì lại trúng với ý đồ của người đó.”

Nghe ý tứ đó của Lăng Minh Đỉnh thì thấy tình thế trước đại hội này dường như rất phức tạp. La Phi không nén được phải hỏi cho rõ ràng: “Rốt cuộc đó là đại hội gì? Có những người nào tham gia? Và có những ai phản đối?”

Lăng Minh Đỉnh cũng cảm thấy cần phải giải thích rõ ràng về chuyện này nên nói: “Mục đích chính của đại hội này là xây dựng một hiệp hội các nhà thôi miên toàn quốc. Hiện trạng ngành nghề hiện nay ở trong nước là chưa có một tổ chức chính quyền, cũng chưa có một hiệp hội mang tính ngành nghề đại diện cho toàn quốc. Các hội nhỏ thuộc các trường phái khá nhiều và phân bố tản mạn. Điều đó vừa không thuận lợi cho việc trao đổi trong nghề, mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh tổng thể của nghề thôi miên. Vì vậy, tôi muốn triệu tập mọi người, tiến hành một lần chỉnh đốn về ngành nghề này.”

““Hiệp hội thôi miên Trung Hoa” của anh chẳng phải là mang tính toàn quốc sao?”

“Không phải.” Lăng Minh Đỉnh cười với vẻ châm biếm, nói: “Chỉ là lấy cái tên “Trung Hoa” thôi. Ngoài hội của chúng tôi thì còn có “Hiệp hội thôi miên Trung Quốc”, “Hiệp hội thôi miên Hoa Hạ”, “Hội Liên hiệp các nhà thôi miên người Hoa trên thế giới”, “Hiệp hội thôi miên Trường Giang”… Tên của hội nào cũng rất kêu, tuy nhiên đều là những tổ chức xã hội lỏng lẻo. So sánh ra thì hội của chúng tôi có quy mô tương đối lớn.”

La Phi cũng mỉm cười, tỏ ý đã hiểu, sau đó anh nói: “Như vậy thì việc chỉnh đốn, thống nhất cũng là một việc tốt mà, vậy thì tại sao lại có người phản đối kịch liệt?”

Đôi mắt Lăng Minh Đỉnh lóe sáng, ông đáp: “Việc chỉnh đốn, thống nhất sẽ liên quan đến vấn đề phân phối lợi ích. Trước đây thì mỗi hội chiếm giữ một phương, bây giờ quy về một đầu mối thì ai sẽ là người đứng đầu đầu mối đó?”

“Cho dù là ai làm thì cũng vẫn cứ hơn tình trạng tản mạn chứ? Hơn nữa, nếu chỉnh đốn, thống nhất thì tôi nghĩ sẽ có một quy trình thông thường chứ nhỉ?” Ý tứ của La Phi trong câu đó là chỉ cần chỉnh đốn thống nhất một cách công bằng, bầu bán dân chủ, thì có lẽ sẽ chẳng có ai phản đối. Không lẽ, ông có thiên thời, địa lợi, nên muốn một mình nắm hết?

Lăng Minh Đỉnh đáp lại: “Tất nhiên là có quy trình, hơn nữa mọi người cũng đã chấp thuận, nếu không họ đã không đến dự. Chỉ có điều, giữa chừng xảy ra một tình tiết, vốn cũng là một chuyện tốt, nhưng bây giờ đã biến thành chuyện xấu mất rồi.”

“Chuyện gì?”

“Có một nhà đầu tư mạo hiểm rất hứng thú với việc thống nhất ngành nghề lần này của chúng tôi, trước đây không lâu, ông ấy đã thỏa thuận bằng lời với tôi là nếu lần chỉnh đốn, thống nhất này thành công, thì ông ấy sẽ đầu tư cho hiệp hội mới để thúc đẩy việc ứng dụng thôi miên vào trong lĩnh vực điều trị tâm lý lâm sàng.”

“Chuyện đó thì xấu ở đâu?”

“Khoản đầu tư đó đã làm cho việc thống nhất, chỉnh đốn lần này biến mùi. Mọi người đều cho rằng sau tôi có nguồn vốn chống lưng, thậm chí có người còn cho rằng tôi đã bán đứng mọi người để rồi một mình tôi đếm tiền.”

Thì ra là như vậy. Nói cho cùng thì cũng là vì vấn đề phân phối lợi ích, hơn nữa lợi ích càng lớn thì mâu thuẫn lại càng gay gắt.

“Có người nào công khai đứng ra phản đối không?”

“Không có. Vì đều đã nhận lời tham dự đại hội rồi, nếu bây giờ mà phản đối thì xem chừng khó coi. Có điều, giở thủ đoạn sau lưng thì khó mà nói là không có.”

Bối cảnh của đại hội các nhà thôi miên đã được làm rõ. Cần cân nhắc thêm về việc liên hệ với trang mạng kia, La Phi cảm thấy sự lo lắng của Lăng Minh Đỉnh không phải là không có lý, thế nên anh nói với ông: “Nếu sự việc như anh nói thì anh chuẩn bị ứng phó như thế nào?”

“Trước khi đại hội khai mạc vào ngày kia, tôi không muốn điều tra về bàn tay đen ở sau lưng kia. Vì việc điều tra đó sẽ làm rối loạn trong nội bộ, mà sự rối loạn đó thậm chí còn gây ra ảnh hưởng lớn hơn những dòng status đó.”

“Tôi có thể hiểu được.” La Phi suy nghĩ một lát rồi nói: “Việc anh kìm lại như thế, chưa biết chừng người kia sẽ tự lộ diện.”

Lăng Minh Đỉnh mỉm cười vẻ hiểu ý rồi nói: “Tôi cũng có ý đó.”

“Nếu suy nghĩ của chúng ta đã thống nhất với nhau, vậy thì nên thẳng thắn với nhau.” Xuất phát từ vai trò điều tra phá án, một lần nữa La Phi lại đưa ra yêu cầu, “Xin anh hãy nói cho tôi biết, hiện tại những đối tượng mà anh nghi ngờ có những người nào?”

Lăng Minh Đỉnh nhìn vào mắt La Phi, như muốn phán đoán điều gì đó qua ánh mắt của anh.

La Phi nói tiếp: “Tôi sẽ cử người tiến hành theo dõi họ, nhưng nhất định không làm kinh động đến họ. Như vậy, nếu chẳng may có ai đó định có hành động gì thì chúng tôi sẽ kịp thời ngăn lại.”

“Thôi được.” Lăng Minh Đỉnh đã bị thuyết phục, “Tôi sẽ đưa ra mấy cái tên, anh ghi lại đi.”

La Phi đưa mắt sang bên, Tiểu Lưu vội lấy sổ ra, chuẩn bị ghi chép.

“Dương Băng, hội trưởng “Hiệp hội thôi miên Trường Giang”, Chu Hoài Hợp, Hội trưởng “Hiệp hội các nhà thôi miên Hoa Hạ”; Tần Thiên, đó là một người tự do vừa đi du học ở nước ngoài về. Tôi chỉ mới có thể nghĩ ra ba người đó, còn những người khác thì không có được thực lực thôi miên người khác ở chỗ đông người.”

Tiểu Lưu ghi chép đầy đủ những thông tin có liên quan. La Phi lập tức ra lệnh ngay tại đó: “Cậu đi bố trí người theo dõi mấy người này ngay.”

Lăng Minh Đỉnh nhắc nhở với vẻ rất nghiêm túc: “Nhất định phải rất thận trọng. Nếu mấy người này mà phản kích thì người của các anh sẽ gặp nguy hiểm đấy!”

Tiểu Lưu vừa được nếm mùi sự lợi hại của thôi miên nên không khỏi thấy lo lắng.

La Phi cũng nhấn mạnh: “Giữ việc theo dõi là được rồi. Có tình hình gì thì phải báo cáo kịp thời, không được tự tiện hành động.”

Lăng Minh Đỉnh giơ tay xem đồng hồ, như có ý muốn kết thúc cuộc trao đổi. La Phi biết ý, bèn nhân đó nói: “Vậy, cứ như thế đã nhé. Anh cũng đang có nhiều việc cần giải quyết. Chúng tôi về đây.”

“Vâng, có tình hình gì chúng tôi sẽ lập tức liên hệ.” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa đứng dậy tiễn khách, khi La Phi ra đến cửa, đột nhiên ông nói thêm một câu: “Buổi chiều tôi tới bệnh viện thăm nạn nhân bị cắn, các anh có đi không?”

La Phi vẫn còn chưa kịp trả lời thì Trần Gia Hâm đứng bên cạnh đã nói chen vào: “Là người lái xe bị thương đó à?… Tôi cũng muốn tới thăm.”

Lăng Minh Đỉnh đưa mắt nhìn cậu trai trẻ này và nhanh chóng phát hiện ra trong ánh mắt của cậu ta có vấn đề, bèn hỏi: “Cậu có liên quan đến việc này à?”

“Cậu ấy chính là cảnh sát xử lý hiện trường hôm xảy ra vụ án.” La Phi giới thiệu, ““Con ma cà rồng” kia do cậu ấy bắn chết.”

“Thế à.” Lăng Minh Đỉnh tiếp tục nhìn vào mắt của Trần Gia Hâm và đọc được càng nhiều điều trong đó. Cuối cùng ông mỉm cười, nói: “Vậy thì cậu cùng tới nhé, tôi có thể giúp cậu.”

« Lùi
Tiến »