Có mạng xã hội thuận tiện nên tin tức về vụ án ly kỳ ở Long Châu nhanh chóng được lan truyền. Trong quá trình chia sẻ, các cư dân mạng lại thêm vào những tưởng tượng của mình, vì vậy sự việc lại càng trở nên ly kỳ.
Giới truyền thông cũng tích cực theo gót. Nội dung bài viết của họ không được thái quá, nhưng cách viết thì càng tinh vi. Có một bài viết với nhan đề “Các nhà thôi miên xâm nhập Long Châu”, chỉ bằng 8 từ đó thôi nhưng đã làm rõ nhân vật, sự kiện, địa điểm và càng khiến cho không khí rùng rợn và căng thẳng lên cực độ.
Ở Long Châu thì sự việc đó càng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi. Điện thoại của Sở cảnh sát hầu như nóng liên tục, cư dân thành phố ngoài việc quan tâm đến tiến triển của vụ án, đồng thời cũng tỏ ý thù địch đáng kể đối với đại hội các nhà thôi miên sắp khai mạc, thậm chí có người còn đề nghị cảnh sát bắt giam tất cả những nhà thôi miên tham gia đại hội để bảo đảm an toàn cho cư dân thành phố.
Tất cả những điều đó chứng minh cho suy đoán của Lăng Minh Đỉnh là chính xác, mục đích của kẻ đó là làm rối đến cùng đại hội các nhà thôi miên lần này.
La Phi cũng đồng ý với phương hướng điều tra trinh sát lúc này. Đầu tiên bám sát mấy mục tiêu đáng nghi đó, đồng thời đảm bảo cho đại hội các nhà thôi miên tiến hành bình thường. Mục đích của đối phương không đạt được, rất có khả năng hắn sẽ có động thái tiếp theo, lúc đó, cái đuôi cáo của hắn sẽ lộ ra ngay.
Phụ trách hành động giám sát cụ thể là ba cảnh sát lớn tuổi, tính tình điềm đạm, kinh nghiệm phong phú, còn Tiểu Lưu phụ trách phối hợp liên lạc. Mặc dù Lăng Minh Đỉnh nhấn mạnh một lần nữa rằng mấy người đó rất khó đối phó, nhưng La Phi tin rằng cấp dưới của mình có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ đó.
Buổi chiều, La Phi cùng Trần Gia Hâm tới bệnh viện, họ đã hẹn Lăng Minh Đỉnh cùng vào thăm người lái xe trong “sự kiện ma cà rồng”. Đối với bản thân vụ án thì đội cảnh sát hình sự và hiệp hội các nhà thôi miên Trung Hoa đều là những người có liên quan, nên việc đến thăm người bị hại cũng là lẽ thường tình. Nếu có thể thu được một số manh mối bất ngờ thì lại càng tốt.
Hai bên gặp nhau ở cổng bệnh viện. Cùng đi với Lăng Minh Đỉnh còn có thư ký Viêm của ông. Người phụ nữ ấy đã thay bộ đồng phục làm việc và mặc một chiếc áo len rất rực rỡ, mái tóc đen mượt lúc trước búi lên thì bây giờ cũng đã để xõa ngang vai, trông thật hấp dẫn.
Nạn nhân tên là Hồ Hữu Đông, giới tính nam, 28 tuổi, chưa kết hôn, là ca sĩ phòng trà. Sau khi vụ án xảy ra anh ta được đưa vào Bệnh viện Nhân dân, qua một ngày cấp cứu, cơ bản đã qua cơn nguy hiểm, hiện đang được tiếp tục điều trị tại phòng bệnh chăm sóc đặc biệt.
Trước khi đến, La Phi đã gọi điện cho phía bệnh viện nên bác sĩ Bành là người điều trị cho bệnh nhân đã ra đón tận trước cửa tòa nhà điều trị. Sau đó cả đoàn đi tới khu vực chăm sóc đặc biệt. Tới cửa vào các phòng bệnh thì nhìn thấy một đôi nam nữ đang giằng co nhau. Cô gái là một người mặc áo y tá, đang cúi đầu định đi vào khu vực buồng bệnh, một người đàn ông cao gầy chừng hơn 30 tuổi theo sau và cứ kéo cô ấy lại không biết là muốn làm gì.
Cô gái mấy lần định vùng khỏi người kia, nhưng người đàn ông cứ túm chặt lấy không chịu buông ra, miệng thì liên tục lẩm bẩm điều gì đó. Cuối cùng, cô gái không chịu được nữa bèn quay lại quát lên: “Anh đừng có nói nữa, anh có nói gì thì tôi cũng không đưa anh vào buồng bệnh đâu!”
Bệnh viện là nơi đơn điệu, buồn chán, nhưng khi cô gái kia quay mặt lại thì dường như có một luồng sáng hiện ra trước mắt mọi người.
Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp, mái tóc đen mượt, đôi lông mày thanh mảnh, đôi mắt to hút hồn, lông mi dày và dài, chiếc mũi thẳng, đôi môi thanh tú… Dường như mỗi nét trên đó đều là kiệt tác rất giàu sức hút của một nhà nghệ thuật. Những kiệt tác đó lại được điểm xuyết trên làn da mịn màng chỉ có ở con gái Giang Nam đã tạo thành một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp không tì vết.
Và điều thu hút nhất trên khuôn mặt ấy chính là đôi mắt vừa to vừa sáng.
Một đôi mắt trắng đen rõ ràng, lòng đen thì như màn trời đêm, còn màu trắng thì như một đám mây nhẹ nhàng, tạo thành một đôi mắt trong veo. Nếu nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn thì cánh cửa sổ ấy nhất định sẽ nối với một thiên đường trong sạch nhất trên thế giới này.
Cho dù là một người đàn ông như La Phi, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp thuần khiết như vậy cũng không khỏi cảm thấy biết ơn tạo hóa đã tạo ra một sản phẩm tuyệt mỹ đến thế.
Bác sĩ Viêm tỏ ra quen biết với cô gái ấy, ông bước nhanh mấy bước, hỏi: “Chuyện gì thế?”
“Nhà báo này cứ muốn phỏng vấn bệnh nhân ở giường số 4, cứ đòi tôi phải cho anh ta vào trong buồng bệnh. Tôi nói thế nào anh ta cũng không chịu nghe.” Cô gái mở to mắt, môi hơi dẩu ra, nhìn có vẻ vừa tức giận vừa ấm ức. Cho dù đang trong trạng thái ấy, thì khuôn mặt của cô vẫn cứ đáng yêu như thiên sứ.
Thì ra là một phóng viên, họ đã tìm đến tận đây rồi! La Phi chau mày, thấy giận thay cho cô gái kia.
Bác sĩ Bành dang tay ngăn người đàn ông gầy sang một bên rồi giải thích: “Xin lỗi, phía trước là phòng chăm sóc đặc biệt, ngoài bác sĩ và y tá, những người khác không được vào.”
Nhưng người phóng viên kia vẫn không chịu, anh ta quay lại nhìn bọn La Phi, hỏi với vẻ bất mãn: “Vậy mấy người bọn họ thì sao? Cũng là bác sĩ và y tá à?”
Cô gái kia cũng quay đầu lại, nhìn mấy vị khách không mời với vẻ tò mò, nhưng khi cô nhìn thấy Láng Minh Đỉnh thì mắt cô chợt sáng bừng lên, cô kêu lên vẻ vui mừng: “Thầy Lăng, sao thầy lại đến đây?”
Vừa rồi Lăng Minh Đỉnh cảm thấy cô gái này có gì đó quen quen, bây giờ nghe gọi bằng cái tên “thầy Lăng” quen thuộc thì lập tức nhớ ra và nói: “Em là Hạ Mộng Dao?”
Cô gái cười rạng rỡ “Thầy vẫn còn nhớ em!” Nụ cười của cô chẳng khác gì một đóa hoa mùa xuân.
“Mọi người biết nhau à?” Bác sĩ Bành nhìn Lăng Minh Đỉnh rồi lại nhìn Hạ Mộng Dao, cảm thấy rất ngạc nhiên.
“Cô ấy đã từng là…”, Lăng Minh Đỉnh cân nhắc một chút, dường như cảm thấy rất khó diễn giải về quan hệ giữa hai người, cuối cùng dùng một từ “bạn bè”.
Hạ Mộng Dao vui vẻ gật đầu, xem ra cô có vẻ rất vừa lòng với cách gọi đó.
“Thế thì may quá.” Bác sĩ Bành chỉ vào Hạ Mộng Dao, nói: “Cô ấy là y tá chuyên chăm sóc cho Hồ Hữu Đông. Lát nữa sẽ đưa mọi người đến giường số 4.”
Phóng viên đứng bên cạnh đã nghe thấy được một số điều, bèn sán đến hỏi: “Các anh cũng đến về vụ án “ma cà rồng” à?”
La Phi rút chiếc thẻ cảnh sát ra, lạnh lùng đáp: “Chúng tôi là cảnh sát, đề nghị anh tránh cho.”
“Cảnh sát thì sao chứ?”, phóng viên đó tỏ vẻ chẳng sợ gì, anh ta cũng rút thẻ ra, đáp lại: “Tôi là phóng viên, chỗ này là nơi công cộng, tôi có quyền phỏng vấn hợp pháp.”
La Phi nhíu mày đang chuẩn bị chỉnh cho gã một trận. Đúng lúc đó, Lăng Minh Đỉnh liền tiến đến đưa tay khẽ kéo tay La Phi, ý như muốn nói: để tôi.
La Phi hiểu ý, chủ động lùi sang bên. Lăng Minh Đỉnh nhìn vào mắt của người đàn ông kia, nói: “Anh muốn tìm hiểu về vụ án? Tôi là một nhà thôi miên.”
Người đàn ông kia chợt ngây ra, anh ta nhìn Lăng Minh Đỉnh, mắt đầy vẻ bối rối. Anh ta đã thấy trong mắt của đối phương ánh lên một ma lực rất kỳ lạ, khiến cho mọi suy nghĩ của anh ta trở nên rối ren và ngưng trệ, nhưng đồng thời nó lại như có sức hút khiến anh ta không thể quay đi.
Một chút sau đó, Lăng Minh Đỉnh nói với giọng như ra lệnh: “Đi theo tôi. Không được đi linh tinh, không được nói linh tinh. Chỉ được nghe, chỉ được ghi chép.”
Người đàn ông kia gật đầu như cái máy.
Lăng Minh Đỉnh quay người lại, đưa ra đề nghị với mọi người: “Cho anh ta đi theo.”
“Cho anh ta đi theo?” La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh vẻ không hiểu. Ông ta đã bị các bài báo làm cho đau cả đầu, bây giờ lại còn đưa cả phóng viên này đi nữa, không biết là có ý định gì đấy?
Lăng Minh Đỉnh mỉm cười, nói: “Phóng viên là con dao hai lưỡi, mấu chốt là cán bút nằm trong tay ai.”
Nghe vậy, La Phi dường như đã hiểu ra phần lớn. Vừa rồi, khi mà mắt của Lăng Minh Đỉnh và người phóng viên kia nhìn nhau, chắc chắn ông đã dùng biện pháp thôi miên. Người phóng viên kia cứ nhất định muốn tìm hiểu những bí mật của vụ án, thân phận là nhà thôi miên của Lăng Minh Đỉnh đã tấn công trực diện vào tâm huyệt của anh ta. Với kỹ xảo thôi miên của Lăng Minh Đỉnh, thì việc thực hiện thôi miên với một “người nhạy cảm” như vậy, chẳng phải là một việc chỉ trong giây phút thôi sao? Bây giờ thì tư duy của anh chàng này đã bị kiểm soát, nếu nhân đó bảo anh ta viết một bài có lợi cho đại hội các nhà thôi miên thì rất có khả năng lật lại thế cờ trong dư luận.
Nếu đã vậy, La Phi chẳng có ý kiến gì về đề nghị đó. Có điều, bác sĩ Bành thì ngại động chạm đến quy định của bệnh viện, nên nói: “Làm như vậy có thỏa đáng lắm không?”
“Bác sĩ Bành, anh cứ yên tâm.” Lăng Minh Đỉnh đáp lại với vẻ rất tự tin, “Anh ta sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, tuyệt đối sẽ không gây nhiễu gì đâu.”
Nhưng bác sĩ Bành vẫn hoài nghi. Ông đưa mắt sang nhìn Hạ Mộng Dao như muốn trưng cầu ý kiến của đồng nghiệp.
“Anh cứ tin tưởng thầy Lăng đi, từ trước đến giờ lời của thầy không sai đâu.” Hạ Mộng Dao nói với vẻ kiên định, cô đưa mắt nhìn bác sĩ Bành, đôi mắt vừa đen vừa sáng và trong veo.
Bác sĩ Bành đã bị đôi mắt ấy làm cho lay động, cuối cùng ông gật đầu đáp: “Thôi được.”
Thế là cả đoàn đi vào khu chăm sóc đặc biệt. Dọc đường, phóng viên kia theo sát Lăng Minh Đỉnh, không nói năng gì cũng không ngó nghiêng xung quanh, ngoan ngoãn chẳng khác gì một con rối. Rất nhanh sau đó họ tới trước cửa buồng bệnh cần đến thì vừa hay gặp một y tá từ bên trong đi ra với một khay thuốc trên tay, mặt mày nhăn nhó.
Bác sĩ Bành bước lên, hỏi: “Tình hình thế nào?”
Người y tá kia đáp với vẻ khổ sở: “Bệnh nhân không chịu uống thuốc.”
Bác sĩ Bành thở dài bất lực, rồi quay sang đám đông giải thích: “Bây giờ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, nhưng sức ép tinh thần của bệnh nhân rất lớn, anh ta cứ một mực từ chối phối hợp điều trị.”
Phóng viên kia chộp được thông tin cần thiết, vội lấy cuốn sổ ra ghi chép. Cũng trong lúc đó, Hạ Mộng Dao bước tới đón lấy chiếc khay thuốc trong tay đồng nghiệp, nói: “Để tôi thử xem sao.”
“Không.” Lăng Minh Đỉnh đưa tay ngăn Hạ Mộng Dao lại, nói: “Để tôi.” Hạ Mông Dao không nói gì, ngoan ngoãn trao khay thuốc lại cho Lăng Minh Đỉnh.
“Tôi vào trước, mọi người cứ ở ngoài chờ.” Lăng Minh Đỉnh nói với đám đông, chuẩn bị rời gót đi vào bên trong thì bác sĩ Bành dường như cảm thấy có phần không tin tưởng nên vội giữ ông lại và nói: “Ông là…”
Hạ Mộng Dao đứng bên lại khuyên nhủ: “Để cho thầy ấy vào, thầy ấy là bác sĩ tâm lý giỏi nhất thế giới đấy.”
“Sao cơ?”, bác sĩ Bành buông tay, nhún vai, nói: “Vậy thì ông vào thử xem.”
Lăng Minh Đỉnh mở cánh cửa khép hờ, người trong phòng cảm thấy có người vào, bèn cất tiếng gầm khẽ với vẻ đau đớn. Tiếng gầm ấy chứa đựng sự tuyệt vọng và phẫn nộ, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Mọi người nghe thấy vậy không khỏi thay đổi nét mặt, duy chỉ có Lăng Minh Đỉnh là vẫn bình tĩnh, ông quay lại nhìn một lượt, cuối cùng nhìn về phía Trần Gia Hâm đứng sau La Phi. Ông nửa cười nửa không, hỏi: “Cậu rất căng thẳng phải không?”
Câu nói đó khiến mọi người đổ dồn mắt về phía Trần Gia Hâm. Thấy Trần Gia Hâm mặt mày nhợt nhạt, môi khẽ run run, tinh thần có vẻ rất không bình thường.
La Phi dùng khuỷu tay hích vào cấp dưới, hỏi: “Cậu sao thế?”
Trần Gia Hâm nhìn trân trân về phía cửa phòng khép hờ, đáp với giọng lắp bắp: “Tôi thực là vô dụng… là tôi đã hại anh ấy…”
Thì ra cậu ta đang cảm thấy tự trách mình. Hôm đó ở hiện trường, La Phi đã nhìn thấy gánh nặng tâm lý trong lòng Trần Gia Hâm, lúc đó anh cũng đã khuyên cậu ta mấy câu. Bây giờ, nạn nhân đang ở cách một bức tường, nỗi đau mà người ấy phải chịu đựng chứa đựng trong tiếng gầm khẽ ấy, và tất cả như xói vào lòng cậu, khiến cậu cảm thấy vô cùng ân hận và giày vò.
Lăng Minh Đỉnh đưa một tay ra giữ lấy vai của Trần Gia Hâm. Trần Gia Hâm quay lại, mắt hai người gặp nhau, Lăng Minh Đỉnh nhân đó nói: “Không sao đâu, tất cả rồi sẽ tốt đẹp thôi.”
Những lời của ông như dòng suối làm mát lành thế giới tinh thần đang khô hạn của Trần Gia Hâm, thế là trong mắt của cậu dần dần ánh lên vẻ mong đợi.
Lăng Minh Đỉnh cũng không nói gì nhiều, ông quay người đẩy cửa một mình bước vào buồng bệnh. Ngay sau đó, cánh cửa buồng bệnh được nhẹ nhàng khép lại, ngăn cách bên trong với thế giới bên ngoài.
Mấy người còn lại chờ đợi trong sự nhẫn nại. Chừng nửa tiếng sau, cánh cửa buồng bệnh mở ra, Lăng Minh Đỉnh lại xuất hiện trước mặt mọi người.
Bác sĩ Bành rất quan tâm đến bệnh nhân của mình nên hỏi ngay: “Thế nào rồi?”
Lăng Minh Đỉnh không trả lời, đầu tiên ông đưa mắt tìm Trần Gia Hâm, Trần Gia Hâm đang nhìn ông với ánh mắt khẩn thiết nhưng ngại ngần không nói lên lời.
Láng Minh Đỉnh vẫy tay về phía Trần Gia Hâm, nói: “Vào đi, anh ta muốn gặp cậu.”
Trần Gia Hâm không ngờ lại có tình huống đó nên hơi ngây người ra, chần chừ một lúc rồi sau đó quay đầu lại nhìn La Phi, vừa như đợi mệnh lệnh của anh vừa như muốn cầu cứu điều gì đó.
La Phi quan sát ánh mắt của Lăng Minh Đỉnh, cảm thấy đó không phải là việc gì tệ hại nên nói: “Cậu cứ vào đi, không sao đâu.”
Có được sự động viên của đội trưởng, Trần Gia Hâm thấy yên tâm hơn hẳn, cậu bèn theo Lăng Minh Đỉnh đi vào trong buồng bệnh. Lần này, Lăng Minh Đỉnh cố ý không đóng cửa, những người khác mặc dù ở bên ngoài, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ mọi việc trong buồng bệnh.
Lăng Minh Đỉnh dẫn Trần Gia Hâm đến trước giường bệnh. Bệnh nhân nằm trên giường với đủ mọi thứ dây truyền nhằng nhịt, mặt quấn một lớp băng dày, chỉ để lộ con mắt bên phải, trông chẳng khác gì xác ướp vừa ra khỏi kim tự tháp.
Trần Gia Hâm biết nửa mặt bên trái của nạn nhân gần như đã bị cắn hết, nghĩ lại cảnh tượng máu me hôm đó, cậu vẫn không khỏi rùng mình.
“Cậu đừng căng thẳng. Lại đây, gần hơn một chút nữa…” Lăng Minh Đỉnh nói với Trần Gia Hâm bằng giọng rất hòa nhã, “Nào, hãy nắm lấy tay anh ta.”
Trần Gia Hâm từ từ đưa bàn tay phải của mình ra, mặc dù cảm thấy nó nặng như đeo chì nhưng cuối cùng vẫn nắm chặt lấy bàn tay của “xác ướp”.
Con mắt bên phải của bệnh nhân khẽ đảo một vòng, sau đó nhìn chăm chăm vào mặt của Trần Gia Hâm. Ánh mắt ấy giống như một tảng đá lớn đè chặt lên ngực của Trần Gia Hâm, khiến cậu thấy nghẹt thở.
Lăng Minh Đỉnh bước lên nắm lấy bàn tay còn lại của bệnh nhân, nói: “Cậu ấy chính là cảnh sát có mặt tại hiện trường, hôm đó cậu ấy đã xử lý vụ của cậu.”
Người bệnh lập tức tỏ ra rất xúc động, toàn thân anh ta căng lên như muốn cố ngồi bật dậy. Nhưng vì sức quá yếu, không thể nào thực hiện được, nên anh ta chỉ còn biết nắm chặt lấy bàn tay của Trần Gia Hâm, còn mắt thì như mọc thêm lưỡi câu, cứ nhìn chăm chăm vào cậu một hồi lâu không chớp.
Toàn thân Trần Gia Hâm cứng đơ, đầu óc trở nên trống rỗng. Trong lúc bối rối, cậu nghe thấy bệnh nhân kêu lên mấy tiếng ú ớ rất lạ lùng. Âm thanh ấy khiến cậu sởn cả da gà, mồ hôi túa ra, cậu không biết đó là lời tố cáo tuyệt vọng hay là lời nguyền rủa phẫn nộ.
Tiếng ú ớ vẫn cứ phát ra, đồng thời bệnh nhân bắt đầu xoay cổ tay dường như muốn truyền đạt điều gì đó. Lúc đó, Trần Gia Hâm mới nhận ra là người ấy đang nói, có điều miệng của người ấy cũng vướng lớp băng quấn nên lời nói không được rõ ràng.
Đầu óc Trần Gia Hâm bỗng chốc trở nên hỗn độn, không đủ sức để nghe hiểu những lời nói kỳ lạ đó. Cậu đành quay sang Lăng Minh Đỉnh trưng cầu ý kiến: “Anh… anh ấy đang nói gì ạ?”
“Cậu ấy muốn cảm ơn cậu,” Lăng Minh Đỉnh mỉm cười đáp, “Cảm ơn cậu vì cậu đã giúp cậu ấy được tái sinh.”
Sao cơ? Trần Gia Hâm không tin vào tai của mình. Cậu bàng hoàng quay đầu lại, nhìn vào mắt của người kia. Lần này, cậu mở rộng cánh cửa lòng để cảm nhận thế giới tinh thần của người kia, cậu nhìn thấy ánh mắt của người ấy ánh lên những tình cảm, trong đó có sự nhiệt tình và có cả niềm hy vọng.
Đôi môi bị quấn băng của bệnh nhân lại phát ra âm thanh, cuối cùng thì Trần Gia Hâm đã nghe ra, đó là hai từ: “Cảm ơn.”
Một từ rất đơn giản nhưng đã hóa giải được áp lực rất lớn trong lòng Trần Gia Hâm. Cậu thấy như muốn khóc, nhưng cố kìm giọt nước mắt lại. Cậu biết, trước lúc đó cậu luôn tỏ ra rất yếu đuối, nhưng kể từ giờ phút này cậu phải trở nên cứng rắn, kiên cường.
Hai bàn tay của Lăng Minh Đỉnh một thì nắm tay Trần Gia Hâm, một thì nắm tay bệnh nhân, hai cánh tay ông dang ra trông như một huynh trưởng đang che chở cho các em, sau đó ông nói bằng giọng kiên định: “Không ai có thể đánh ngã gục các cậu được, các cậu phải dũng cảm bước tiếp.”
Ba người, ba đôi tay cùng nắm lấy nhau rất chặt. Sức mạnh của trái tim được truyền qua những bàn tay, che hết mọi gió mưa và ánh nắng.
Tình cảm ấy cũng lan sang cả những người đứng bên ngoài. Mọi người đều mỉm cười, chúc cho thế giới tinh thần của hai người trẻ tuổi có được sức sống mới.
Một lát sau, Lăng Minh Đỉnh cùng Trần Gia Hâm rời giường bệnh, quay trở ra bên ngoài. Bác sĩ Bành chạy tới đón, nói với vẻ khen ngợi rất thật: “Giỏi quá!”
“Tôi đã làm xong hết việc của mình rồi, tiếp sau đây đến lượt các anh.” Lăng Minh Đỉnh mặt hất vào phía trong phòng bệnh, chiếc khay thuốc lúc trước vẫn đặt trên giường.
Bác sĩ Bành hiểu ý, gọi hai y tá đến để vào phòng điều trị cho bệnh nhân. Lúc này, Lăng Minh Đỉnh xoay người đi tới chỗ người phóng viên, hỏi: “Những chuyện vừa rồi, anh thấy cả rồi chứ?”
Phóng viên gật đầu lia lịa: “Thấy rồi, thấy rồi!”
“Hãy viết ra đi!”
“Vâng, sẽ viết ra!” Phóng viên vung chiếc bút mực trong tay, tinh thần rất phấn chấn. Xem ra, anh ta đã được truyền cảm hứng từ những điều vừa chứng kiến.
Lăng Minh Đỉnh nở nụ cười hài lòng. Mọi thứ đều trong sự kiểm soát của ông, tiến triển rất tốt. “Tôi muốn hút điếu thuốc.” Ông lẩm bẩm như nói một mình rồi vừa đưa tay tìm hộp thuốc vừa đi về phía cửa sổ mở rộng cách đó không xa. Đi được mấy bước, ông cảm thấy có người đi theo mình, quay lại thì ra là La Phi.
Lăng Minh Đỉnh cầm hộp thuốc vẫy vẫy về phía La Phi: “Anh cũng hút một điếu chứ?”
La Phi kẹp một điếu thuốc trong tay. Thường thì anh không hút thuốc, lần này là vì anh muốn nói chuyện với Lăng Minh Đỉnh, nên cũng hút theo.
Lăng Minh Đỉnh lấy bật lửa ra châm thuốc rồi rít một hơi, khói thuốc lưu lại trong phổi một lúc rồi mới được từ từ nhả ra, trong lúc đó, ông cứ đưa mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
La Phi cũng rít một hơi nhẹ nhàng, rồi sau đó phá tan sự im lặng: “Anh đã làm thế nào vậy? Làm thế nào để có thể khiến một người đang tuyệt vọng lấy lại được sức sống.”
Lăng Minh Đỉnh quay đầu lại nhưng không trả lời câu hỏi của La Phi mà hỏi lại với vẻ nửa đùa nửa thật: “Sao nhỉ? Đội trưởng La cũng định học kỹ thuật thôi miên à?”
La Phi lắc đầu, đáp: “Tôi không có hứng thú với kỹ thuật, tôi chỉ muốn biết tâm huyệt của cậu ta ở đâu? Và ông đã phá giải nó như thế nào?”
“Những lời của anh luôn đi thẳng vào điểm chính.” Lăng Minh Đỉnh chăm chú nhìn La Phi, nói với giọng tán dương, “Kỹ thuật là thứ yếu, chỉ cần muốn thì ai cũng có thể học được. Điều cuối cùng quyết định cảnh giới của một nhà thôi miên thực ra là khả năng phát hiện và phá giải tâm huyệt của đối tượng.”
“Thế sao?” La Phi nhân đà đó khen đối phương, “Tôi được biết anh là một người rất thạo về lĩnh vực đó.”
Lăng Minh Đỉnh mỉm cười, bắt đầu giải đáp những câu hỏi lúc đầu của La Phi: “Người đó là một ca sĩ, cậu ta có ước mơ và luôn rất nỗ lực vì điều đó. Tuy nhiên, sự nghiệp của cậu ấy rất không thuận lợi, đã gần 30 tuổi rồi mà vẫn chỉ hát ở các quán bar. Đối với cậu ấy, hy vọng thành công mỗi ngày một trở nên xa xôi nên cậu ấy rất lo lắng nhưng lại không thể làm chủ số phận của mình. Trong tình hình ấy, lại thêm chuyện bất ngờ gặp phải lần này. Cậu ấy đã mất một nửa khuôn mặt, đối với một ca sĩ mà nói thì đó là một cú sốc cực lớn. Cậu ấy cảm thấy sự nghiệp ca hát của mình đã bị hủy hoại hoàn toàn, hy vọng tồn tại cuối cùng cũng đã bị phá vỡ. Đối với một người phấn đấu gian khổ trong nhiều năm thì cuộc đời này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Phải.” La Phi nghe rất chăm chú, với thái độ nghiêm túc thận trọng, anh hỏi thêm một câu: “Những điều này là anh phân tích hay là…”
“Là cậu ấy nói với tôi. Một nhà thôi miên khi điều trị thì đầu tiên phải vào được chỗ sâu nhất trong tâm hồn, hiểu được quá khứ và hiện tại của đối tượng và những tình cảm nảy sinh từ đó, còn cụ thể làm như thế nào thì đó thuộc về phạm trù kỹ thuật, anh có muốn nghe không?”
“Không cần. Hãy nói xem anh đã khôi phục lại tâm huyệt của cậu ta như thế nào.”
“Khôi phục?” Lăng Minh Đỉnh lắc đầu đáp, “Tôi không làm. Thực ra, một khi tâm huyệt đã hình thành thì mãi mãi không khôi phục lại được.”
La Phi nhướn mày, cảm thấy hơi ngạc nhiên vì câu nói đó.
Lăng Minh Đỉnh mượn ví dụ đã có, giải thích: “Ví dụ như nạn nhân đó, cậu ấy là một ca sĩ không thành công, vào cuối thời kỳ sinh nhai bằng nghề nghiệp, mặt của cậu ấy lại bị hủy hoại. Chuyện đã xảy ra rồi, ảnh hưởng đối với tâm hồn cũng đã trở thành hiện thực. Thời gian không thể nào quay ngược trở lại, thì làm sao tâm huyệt có thể chữa khỏi được?”
La Phi đành đưa ra câu hỏi bằng cách khác: “Vậy, anh đã làm những gì với cậu ấy?”
“Chuyện đã xảy ra không thể nào thay đổi được, nhưng tôi có thể thay đổi cách nhìn của cậu ấy đối với sự việc. Việc này giống như là bắc một cây cầu trên tâm huyệt, làm cho thế giới tinh thần của cậu ấy hướng về một lối đi an toàn khác mà không phải là vật vã với cái bẫy nguy hiểm kia.”
“Vậy là anh đã tạo ra một chút gì đó mới mẻ trong thế giới tinh thần của cậu ấy?”
“Đúng thế?’
“Anh đã tạo ra gì vậy?”
Lăng Minh Đỉnh nhả một làn khói, rồi chầm chậm buông ra hai từ: “Hy vọng.”
“Hy vọng?”
“Tôi làm cho cậu ấy tin rằng sự cố ngoài ý muốn này không phá hủy cuộc đời của cậu ấy, mà ngược lại có thể trở thành bước ngoặt trong cuộc sinh nhai bằng nghề của cậu.” Lăng Minh Đỉnh đặt tay lên khung cửa sổ, tiếp tục nói, “Là một ca sĩ, bản thân cậu có thực lực để thành công, cậu ấy chỉ thiếu một cơ hội. Và lần bị thương này chính là cơ hội mà cậu ấy luôn mong chờ. Sự lan truyền trên mạng và những bài viết của báo chí sẽ làm cho cậu ấy trở thành nổi tiếng, và vai trò người bị nạn có thể được dùng để định vị hình ảnh trong công việc của cậu từ nay về sau. Khi cậu xuất hiện trở lại, cậu ấy có thể tạo ra một đấu sĩ kiên cường, và mọi người thì luôn có hứng thú đối với những việc tương tự. Những cái lợi đó hơn hẳn cái giá thiệt hại mà cậu đã phải chịu. Sau khi nghe xong những phân tích của tôi, cậu ấy đã lấy lại hy vọng đối với cuộc sống.”
“Đơn giản như vậy sao?” La Phi hoài nghi trong giây lát, cảm thấy dường như còn điều gì đó mà Lăng Minh Đỉnh chưa nói ra. Một người gặp tai họa hồi sinh, lại còn coi chuyện tồi tệ trở thành một chuyện tốt, điều này cần phải có cơ sở thái độ lạc quan đến thế nào?
“Đơn giản như vậy thôi.” Lăng Minh Đỉnh khẽ búng tàn thuốc rồi lại nói, “Nhưng lại không đơn giản.”
Mắt La Phi sáng lên, chờ nghe tiếp.
“Vừa rồi tôi nói, tôi đã dựng lên một cây cầu trong tâm huyệt của đối tượng. Sau khi cây cầu này đã được dựng lên thì anh cảm thấy rất đơn giản. Nhưng trên thực tế, thì điều mà anh cảm thấy đơn giản chỉ là kết cấu của cây cầu ấy, song kết cấu không quan trọng, quan trọng chính là chất liệu của cây cầu ấy.”
La Phi chau mày không hiểu lắm ý tứ của Lăng Minh Đỉnh.
Lăng Minh Đỉnh tiếp tục giải thích: “Trong khi dựng cây cầu ấy, cần phải lựa chọn vật liệu phù hợp với thế giới tinh thần của đối tượng, nếu không sẽ xuất hiện phản ứng đào thải, mặc dù anh đã dựng xong cây cầu, nhưng không thể nào có được sự tin cậy của đối tượng. Người đó sẽ không chịu đi trên cây cầu ấy, và như vậy, những gì đã làm đều là uổng phí.”
La Phi gật đầu như đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó lại hỏi: “Lần này, cụ thể anh đã dùng vật liệu gì?”
“Tôi đã đi vào ký ức của cậu ấy, tìm kiếm những chuyện cũ khiến cậu ấy có ấn tượng sâu nhất, với hy vọng tìm thấy những điều có thể tận dụng. Cuối cùng, tôi đã tìm ra được một vật liệu vô cùng phù hợp. Ồ, chuyện đó xảy ra vào hồi cậu ta đang học trung học cơ sở, khi ở lứa tuổi thiếu niên và những rung động đầu đời mới chớm hé. Cậu ấy đã thầm yêu một cô bé cùng lớp, cô bé đó ngồi cùng bàn với cậu. Lúc đó, thành tích học tập của cậu ấy rất tốt, còn thành tích của cô bé kia thì khá tệ. Mỗi lần thi, cậu đều đạt điểm rất cao, sau đó kiên trì giảng giải cho cô bé kia. Đáng tiếc là cô bé kia đối với cậu ấy chẳng thân mà cũng chẳng tránh, hầu như không biết gì về tình cảm của cậu.
“Sau đó, trong một lần thi, cậu ấy bị ốm, sốt cao, kết quả tất nhiên kém cô bé kia, vì vậy mà tâm trạng của cậu rất tệ, cậu cảm thấy sau này cô gái kia sẽ coi thường mình. Kết quả hoàn toàn ngược lại, lần này cô bé kia rất thân thiện và nhiệt tình. Sau đó, quan hệ giữa hai người có một sự thay đổi mang tính đột phá… Những điều này liên quan đến bí mật riêng tư cá nhân, tôi không tiện và cũng không cần thiết phải nói cụ thể.”
La Phi mỉm cười hiểu ý. Anh có thể hiểu được thứ tình cảm mơ hồ đó, hồi còn niên thiếu thường cho rằng biểu hiện của mình càng tốt thì càng được con gái quan tâm, nhưng anh không biết, lòng tự trọng của con gái lúc này trở thành ngăn cách lớn nhất giữa hai người. Vì vậy, giai đoạn thiếu niên khi mà diễn ra những thất thường ngẫu nhiên, thì hai người lại trở nên thân mật hơn.
“Đó là mối tình đầu thời trẻ, cũng là một trong những hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời của cậu ấy.” Lăng Minh Đỉnh cuối cùng nói như tổng kết, “Những trải nghiệm tinh thần lúc đó đã ăn sâu vào trong tiềm thức của cậu ấy. Khi tôi thấy những trải nghiệm đó của cậu ấy, tôi đã tìm ra vật liệu cần thiết để dựng lên cây cầu. Tôi đã ghép những trắc trở trong tình cảm của cậu ấy hồi niên thiếu vào cây cầu của tôi, lúc đầu thì là những nỗ lực lâu dài mà không có được sự báo đáp, sau đó là một lần gặp chuyện tồi tệ ngoài mong đợi mà cậu ấy tưởng rằng sẽ chấm hết thì kết quả lại tốt đẹp bất ngờ. Sau khi cây cầu dựng xong, thì tất cả đều như tôi mong muốn, cậu ấy đã hoàn toàn đón nhận giả định của tôi mà không có phản ứng bài trừ nào, thậm chí cậu ấy còn được trải nghiệm niềm vui sướng giống như mối tình đầu trong giả định đó.”
Nói đến đây cũng coi như là đã trình bày rất rõ về quá trình điều trị bằng thôi miên. La Phi ngẫm nghĩ một lát, hỏi tiếp: “Sau đó cậu ta đã bày tỏ lời cảm ơn đối với Trần Gia Hâm, đoạn cầu này cũng là do anh sắp đặt chứ?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu, đáp: “Đã có bước đệm tâm lý ở phía trước, nên đây cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Nhưng anh đã giúp được một việc rất lớn cho Tiểu Trần. Việc hôm nay anh đưa cậu ấy đến chính là để giúp cậu ấy việc này, chẳng đúng vậy sao?”
Lăng Minh Đỉnh mỉm cười, nói: “Tinh thần của Tiểu Trần rất dễ chịu ảnh hưởng bởi những sự vật bên ngoài. Vì vậy, tôi không thôi miên trực tiếp đối với cậu ấy mà chỉ cần đưa ra một thiết kế kiểu tát nước theo mưa là đủ.”
“Đúng thế, cậu ấy rất nhạy cảm.” La Phi nheo mắt, nhận xét về cấp dưới mới của mình. “Đó là nhược điểm của cậu ấy, nhưng lại cũng là điểm mạnh lớn nhất của cậu ấy. Có những lúc chúng tôi cũng cần đến những thứ chợt xuất hiện trong một lúc.”
Hai người đang nói chuyện rất say sưa thì có một tiếng nói như tiếng chuông bạc vang lên phía sau lưng: “Ơ này, khu vực này không được hút thuốc, mọi người nên ra ngoài đi.”
La Phi quay đầu lại thì thấy người nói câu đó chính là y tá Hạ Mộng Dao. Mặt cô tươi cười, cô nói như khuyên nhủ chứ không có vẻ gì là trách móc.
“Vâng, vâng, xin lỗi. Chúng tôi không hút nữa, chỉ nói chuyện thôi.” Điếu thuốc của Lăng Minh Đỉnh cũng vừa hút hết, tiện tay ném đầu mẩu thuốc vào thùng rác bên cạnh. La Phi hút chậm hơn nên điếu thuốc còn một nửa, nhưng anh cũng dập đi.
Hạ Mộng Dao thầm khen hai người nhưng không có ý định rời đi.
Lăng Minh Đỉnh chỉ về phía buồng bệnh, hỏi: “Tình hình trong đó thế nào?”
“Trạng thái tinh thần của bệnh nhân rất tốt, em nghĩ anh ta sẽ không có nguy hiểm gì nữa đâu.” Hạ Mộng Dao nói xong câu đó thì dừng lại, rồi sau đó bất ngờ đưa ra đề nghị: “Thầy Lăng, tối nay em mời mọi người dùng cơm.”
Lăng Minh Đỉnh ồ một tiếng nhưng không tỏ rõ ý kiến.
“Đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp, hôm nay mới có dịp, chả lẽ lại không ngồi cùng nhau một chút?” Cô gái đưa ra lý do mời khách, “Hơn nữa, cho dù là việc ngày hôm nay hay việc trước đây, em cũng đều phải cảm ơn thầy.”
Lăng Minh Đỉnh vừa cân nhắc vừa đưa mắt nhìn vào buồng bệnh, lát sau ông nhìn La Phi một cái rồi hỏi: “Đội trưởng La, anh có đi được không?”
La Phi cười khà khà, trong bụng nghĩ: rõ ràng là người ta muốn mời anh, thế mà anh lại hỏi tôi thì tôi biết trả lời thế nào?
Hạ Mộng Dao lúc đó cũng quay sang La Phi nói: “Anh cũng đi cùng đi, dù sao thì cũng sắp đến giờ cơm tối rồi, sẽ không làm lỡ công việc của mọi người đâu.”
Lăng Minh Đỉnh đứng bên cũng nói thêm vào: “Anh đi thì tôi cũng đi.”
Nói đến đây, La Phi thấy cũng không nên từ chối, nên nói: “Thôi được.”
“Hay quá.” Hạ Mộng Dao vui mừng nói: “Còn 15 phút nữa thì em sẽ hết giờ làm việc, mọi người chờ một chút.” Nói xong cô chào và đi ra trước.
La Phi đưa mắt nhìn theo cô gái, rồi quay sang hỏi Lăng Minh Đỉnh: “Cô ấy muốn mời anh, sao lại cứ lôi tôi vào?”
“Cùng đi ăn thôi mà.” Lăng Minh Đỉnh làm vẻ như không có gì, “Như thế cũng hay, chúng ta có thể nói chuyện tiếp.”
La Phi thì nhếch môi, nửa cười nửa không, nói: “Không, anh còn có ý khác.” Thấy Lăng Minh Đỉnh vẫn nhìn mình bằng ánh mắt như vô tội, La Phi bèn hất mặt về phía buồng bệnh, nói: “Anh đang cân bằng quan hệ giữa hai người phụ nữ.”
Trần Gia Hâm và thư ký Viêm đều đang ở trong buồng bệnh chờ đợi sếp của mình. Lúc trước, khi Hạ Mộng Dao ở đó, Lăng Minh Đỉnh từng đưa mắt nhìn về phía đó, La Phi để ý thì thấy thư ký Viêm cũng đang chú ý động thái ở bên này, sắc mặt cô u ám và luôn thay đổi.
Chính sau khi nhìn thấy vẻ thể hiện đó của thư ký Viêm, nên Lăng Minh Đỉnh mới bắt đầu dò hỏi thái độ của La Phi.
“Ông nhận lời mời của cô Hạ nhưng lại lo cho người đẹp đằng kia nghĩ ngợi.” La Phi nói thẳng, “Vì vậy nên mới kéo tôi vào, có thế thì không khí trên bàn ăn mới không gượng gạo.”
Lăng Minh Đỉnh cũng không phủ nhận lập tức, ông nhún vai bất lực: “Bản tính của phụ nữ, khi nhìn thấy người cùng giới xinh đẹp hơn mình thì luôn có ý thù địch.”
Đúng thế, kể từ lúc Hạ Mộng Dao và Lăng Minh Đỉnh tình cờ gặp lại nhau, sắc mặt của thư ký Viêm cứ khó đăm đăm. Điểm này đến cả người ngoài như La Phi cũng nhìn thấy thì làm sao Lăng Minh Đỉnh không biết? Có điều, nếu ông đã nói thẳng rằng Hạ Mộng Dao là cô gái xinh đẹp hơn thư ký Viêm thì điều đó cho thấy sự ghen tị của thư ký Viêm hoàn toàn không phải là việc tự làm mình buồn.
Dù sao thì lời cũng đã nói ra rồi nên La Phi tiếp tục với câu chuyện đó: “Giữa anh và cô Hạ không phải đơn giản là quan hệ bạn bè đâu nhỉ?”
“Nói là bạn bè thì đúng là không chính xác, nhưng cũng không phức tạp như anh nghĩ đâu.” Lăng Minh Đỉnh nói thẳng thắn, “Cô ấy từng là bệnh nhân của tôi.”
“Thật sao?” La Phi thấy hơi bất ngờ. Bệnh nhân của Lăng Minh Đỉnh, có nghĩa là tâm lý có vấn đề. Một cô gái xinh đẹp tràn đầy sức sống như vậy mà cũng lại có bệnh không thể nói ra cho người khác biết ư?
Lăng Minh Đỉnh dường như đã đọc được những suy nghĩ đó của La Phi, ông khẽ thở dài, nói: “Ai cũng có tâm huyệt. Tâm huyệt của cô gái này không giống như mọi người. Cô ấy quá trong sáng, quá lương thiện, sự trong sáng và lương thiện ấy suýt nữa thì hại cô ấy.”
Câu nói đó càng khiến cho La Phi thấy khó hiểu và càng thấy tò mò. Anh chăm chú nhìn Lăng Minh Đỉnh chờ ông giải thích thêm.
Lăng Minh Đỉnh nhìn ra ngoài cửa sổ một lát, ánh mắt của ông rất xa xăm, như đang đắm chìm vào trong dòng hồi ức xa xôi. Sau khi ông thu ánh mắt về thì bắt đầu kể cho La Phi nghe chuyện đã qua.
“Tôi và Tiểu Hạ thực ra mới gặp mặt một lần, hơn nữa cũng đã ba năm rồi. Đó là một buổi chiều muộn cuối tuần, tôi đi bộ bên bờ sông đào, khi tôi đi qua một gian thủy tạ thì nhìn thấy có một cô gái đang đứng ở bên lan can. Cô gái ấy đang ngây người nhìn dòng nước cuồn cuộn, dường như có tâm sự gì đó trong lòng. Mặc dù tôi chỉ nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của cô ấy, nhưng vẻ đẹp của nó cũng đủ khiến tôi kinh ngạc. Tôi nhớ là cô ấy mặc một chiếc áo liền váy màu hồng, khi gió thổi qua, tà váy khẽ bay bay, trông như một đóa hoa súng đang nở trên mặt nước.
“Tôi lặng lẽ đi từ phía sau cô và không nén được đưa mắt nhìn cô, nhưng cô ấy cũng đã nghe thấy tiếng bước chân của tôi nên quay đầu lại nhìn tôi một cái. Mắt tôi và mắt cô ấy gặp nhau, tôi lập tức cảm thấy có vấn đề.”
La Phi đoán: “Ánh mắt của cô ấy không bình thường à?”
“Đúng thế. Trên khuôn mặt vô cùng xinh đẹp ấy là một đôi mắt rất buồn bã. Ánh mắt vừa vô cùng trong trẻo vừa buồn bã đến vô cùng. Tôi có thể dễ dàng thông qua đôi mắt ấy mà nhìn thấy được tâm hồn của cô ấy. Tôi thấy trong lòng cô ấy toàn là nước mắt. Tôi lập tức quyết định giúp cô ấy cởi bỏ nỗi đau khổ trong lòng.”
Một Hạ Mộng Dao đau buồn sẽ như thế nào nhỉ? La Phi thử tưởng tượng mà đã thấy trong lòng vô cùng xót thương. Anh thầm nghĩ, nếu mình có mặt ở đó lúc ấy, hẳn cũng sẽ chủ động giúp đỡ cô gái ấy.
“Tôi bước tới bên cô gái ấy và bắt chuyện với cô. Tinh thần của cô ấy rất ủ rũ và cũng chẳng cảnh giác gì, vì thế tôi dễ dàng dẫn dắt cô vào trạng thái thôi miên. Sau đó, tôi bắt đầu tìm hiểu thế giới nội tâm của cô ấy, gồm thân thế, trải nghiệm, tình cảm và cả nguồn cơn của những giọt nước mắt trong lòng cô ấy.
Cô gái sinh ra trong một gia đình khá giả, không phải lo cái ăn cái mặc, cha mẹ hòa thuận. Từ nhỏ tới lớn, cuộc sống của cô luôn đầy ắp tiếng cười và sự quan tâm, yêu thương. Bản tính lương thiện và môi trường lớn lên tốt đẹp đã khiến cô trở thành một thiên sứ gần như hoãn mĩ. Cô ấy rất yêu thế giới này, cô ấy hy vọng tất cả những người trên thế gian này cũng sẽ được sống vui vẻ, hạnh phúc giống như cô ấy.
Sau khi lớn lên, cô lựa chọn làm nghề y tá, cô ấy cảm thấy nghề này có thể cứu giúp được cho mọi người và thực hiện được lời mong ước tốt đẹp của mình với thế giới. Cô ấy còn chủ động để nghị được phân về khu chăm sóc bệnh nhân đặc biệt, đó là nơi nhiệm vụ khó khăn nhất nhưng cũng chính là nơi mà trong suy nghĩ của cô cảm thấy đáng để mình bỏ sức nhất.”
Nghe đến đây, La Phi không nén được, khen: “Đúng là một cô gái tốt bụng.”
“Thế mà suýt nữa cô ấy đã hủy hoại mình.” Lăng Minh Đỉnh cười đau khổ, nói: “Tâm hồn cô ấy quá thuần khiết và lương thiện, nên hoàn toàn không thể nào chịu được những cú sốc đau đớn ở khu chăm sóc đặc biệt.”
“Ý của anh là, tình hình ở đó quá thảm, cô ấy không thể chấp nhận nổi?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Khu chăm sóc đặc biệt đều là những giường bệnh nặng đang trong cơn nguy kịch, cho dù bác sĩ và y tá hết lòng cứu chữa thì vẫn có người phải rời bỏ thế giới này. Hơn nữa, việc đó xảy ra hàng ngày và không khi nào không có. Cô gái ở vào trong hoàn cảnh đó, giống như từ thiên đường rơi xuống cổng địa ngục. Những bệnh nhân đang cận kề cái chết bị sự giày vò của bệnh tật, những sinh ly tử biệt liên tiếp diễn ra đã liên tục tấn công vào thế giới tinh thần của cô. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng trên thế giới này lại có nhiều đau khổ đến như vậy, những đau khổ ấy tụ lại thành dòng nước ngầm nhấn chìm dần tâm hồn cô. Khi tôi nhìn thấy cô ấy ở thủy tạ thì tâm huyệt của cô đã hình thành, trong hang sâu thẳm không thấy đáy ấy đầy những nỗi đau và nước mắt ân hận.”
“Ân hận?” La Phi cảm thấy không hiểu khi nghe thấy từ này.
“Ân hận.” Lăng Minh Đỉnh nhắc lại một lần nữa, “Cô ấy cảm thấy mình là một y tá, có nhiệm vụ cứu giúp người. Vì vậy, mỗi khi có bệnh nhân qua đời, cô ấy lại cảm thấy mình thật bất tài và không làm tròn trách nhiệm của mình. Áp lực tâm lý đó cứ tích dần mà không có lối nào giải thoát. Ba năm trước, khi tôi gặp cô ấy, thì vấn đề này đã rất nghiêm trọng.”
“Nghiêm trọng đến mức nào?”
Lăng Minh Đỉnh nhìn vào mắt La Phi, đáp: “Hôm ấy cô ấy tới bên sông đào là chuẩn bị để nhảy xuống sông tự vẫn.”
“Gì cơ?” La Phi kinh ngạc kêu lên, sau đó vội nói, “Và cô ấy đã may mắn gặp anh, nếu không….”
“Nếu không thì sẽ là một bi kịch lớn.” Lăng Minh Đỉnh cũng thở dài, nói, “Một cô gái xinh đẹp và lương thiện như vậy, nếu kết thúc sự sống như vậy thì có lẽ cả thế giới này đều thấy tiếc thay cho cô ấy!”
May mà chuyện đáng tiếc đó đã không xảy ra. La Phi thầm mừng vì điều đó rồi hỏi tiếp: “Và anh đã bắc cho cô ấy cây tâm cầu gì vậy?”
“Tôi nói với cô ấy, sinh lão bệnh tử là quy luật, là con đường mà không ai có thể tránh khỏi. Cái chết không có nghĩa là kết thúc, mà là một sự bắt đầu mới. Đối với một người hàng ngày vật lộn với nỗi đau bệnh tật, thì cái chết sẽ là một giải thoát. Vì vậy, cô không cần phải đau buồn và tự trách vì sự ra đi của bệnh nhân. Họ từ giã thế giới này, điều mà họ mất đi chỉ là nỗi đau khổ của thế giới này, họ sẽ đến với thế giới khác, thế giới ấy sẽ tràn ngập niềm hy vọng mới.”
“Những lý lẽ này đúng là rất đơn giản.” La Phi bình luận, “Nếu lúc đó tôi có mặt, có lẽ cũng sẽ khuyên cô ấy bằng những lời lẽ như vậy.”
Lăng Minh Đỉnh chìa tay ra, nói: “Nhưng anh không nắm được kỹ xảo của thôi miên, hiệu quả sẽ kém hơn.”
La Phi vừa được chứng kiến quá trình thôi miên Hồ Hữu Đông của Lăng Minh Đỉnh, biết là ông không nói quá. “Đúng thế. Anh có thể chế ngự thế giới tinh thần của cô ấy ngay tại chỗ, đồng thời dùng ngay những thứ có sẵn trong nội tâm cô ấy để dựng nên tâm cầu. Vì vậy, cô ấy dễ dàng chấp nhận quan điểm của anh và tin tưởng sâu sắc vào điều đó.”
Lăng Minh Đỉnh đưa mắt lên nhìn một chỗ gần đó, khóe miệng khẽ cười. La Phi nhìn theo phía ánh mắt của anh, thấy Hạ Mộng Dao đang từ từ đi lại. Cô đã thay chiếc áo y tá và mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trông mát mẻ, nhẹ nhàng như một chiếc lá sen sau cơn mưa.
Lăng Minh Đỉnh thu ánh mắt về, khẽ nói với La Phi bằng giọng tự đắc: “Hiệu quả ở ngay trước mắt đấy, tôi không cần phải khoe nữa, đúng không?”
La Phi cũng cười. Đúng thế, trước một người đẹp mặt mày rạng rỡ này của ba năm sau thì chẳng có ai có thể hoài nghi hiệu quả của lần điều trị tâm lý năm ấy.
Hai mươi phút sau, cả đoàn người tới một nhà hàng ở gần bệnh viện. Hạ Mộng Dao đã đặt bàn trước, mọi người chọn món, sau đó vừa uống trà vừa chờ món ăn được mang lên.
“Cô Hạ tự do như thế này hẳn vẫn đang trong giai đoạn phòng không nhỉ?” Thư ký Viêm hỏi chủ nhân một câu lấy lệ.
“Đúng vậy, kéo dài thêm chút nữa thì thành gái già rồi.” Hạ Mộng Dao dí dỏm tự chế giễu, “Bố mẹ tôi cũng sốt ruột lắm, cứ giục tôi. Nhưng tôi thấy vẫn còn nhiều việc chưa làm xong, mà những việc đó quan trọng hơn chuyện yêu đương nhiều.”
“Thế sao?” Thư ký Viêm nhìn đối phương bằng ánh mắt xét nét, một lát sau lại nói: “Người thì xinh đẹp như vậy, lại rất yêu nghề nữa, những cô gái như thế này bây giờ không có nhiều đâu.”
“Chị Viêm cũng vẫn đang độc thân à?” Hạ Mộng Dao hỏi lại, thấy đối phương im lặng, bèn cười nói: “Có lẽ chị hơn tuổi tôi, vì vậy nếu nói là yêu nghề thì tôi phải học chị Viêm.”
Mặt của thư ký Viêm hơi đờ ra, rồi ngay sau đó cố nở nụ cười, nói: “Tôi thì không tự quyết được. Công việc của anh Lăng rất bận, vì thế chúng tôi cũng không được tự do. Cô thấy đấy, bây giờ dù là tôi đi ăn cơm, nhưng thực ra cũng là một phần công việc đấy.” Thư ký Viêm nói xong thì cố tình đưa mắt nhìn Lăng Minh Đỉnh một cái, ý như muốn nói với Hạ Mộng Dao: mặc dù cô là chủ nhà của bữa ăn này, nhưng tôi mới là người thân thiết nhất ở bên anh Lăng.
Lăng Minh Đỉnh đã ngửi thấy mùi thuốc súng thoảng nhẹ trong lời qua tiếng lại giữa hai người nên vội xen vào: “Mọi người đừng chỉ thấy Tiểu Hạ xinh đẹp, nho nhã không thôi nhé, thực ra cô ấy là người rất có chính kiến. Với hoàn cảnh gia đình của cô ấy thì hoàn toàn có thể tìm được một công việc vừa nhẹ nhàng vừa danh giá, nhưng cô ấy lại cứ nhất quyết làm y tá. Ba năm trước tôi đã khuyên cô ấy đổi nghề, nhưng mọi người thấy đấy, đến bây giờ cô ấy vẫn không nghe lời tôi.”
“Thầy Lăng, thầy nói oan cho em quá.” Hạ Mộng Dao dẩu môi, giải thích: “Ba năm trước em nghe lời khuyên của thầy, đúng là đã bỏ nghề y tá. Sau đó em rời Long Châu và tới nhiều nơi khác. Một tháng trước em mới quay trở về Long Châu, em cũng chưa được xếp là nhân viên chính thức của bệnh viện đó, chỉ là đi giúp tạm thời thôi, coi như là làm từ thiện.”
“Thật à? Nói xem em đã đi những đâu nào?” Lăng Minh Đỉnh đưa tay chống cằm, hỏi với vẻ quan tâm.
“Năm đầu em tham gia một hoạt động hỗ trợ giáo dục, tới miền núi ở Thanh Đảo, giúp đỡ cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn ở đó.”
“Thanh Đảo? Ở đó rất cao, cơ sở hạ tầng cũng rất kém, em có thích nghi được không?”
“Đúng là rất gian khổ, nhưng rất có ý nghĩa. Hơn nữa, em còn quen được với rất nhiều người có cùng chí hướng, họ đã giúp đỡ em rất nhiều. Năm đó, em đã thu hoạch được rất nhiều.” Hạ Mộng Dao vừa nói vừa nghiêng đầu như đang nhớ về điều gì đó.
“Sau đó thì sao? Còn đi tới những đâu nữa?”
“Năm thứ hai ở Tứ Xuyên xảy ra động đất. Em đã ở khu vực động đất một thời gian dài để chăm sóc những người đã mất đi người thân đồng thời không thể tự chăm sóc được cho bản thân. Sau đó em xuống miền nam, giúp đỡ những người đi làm thuê nghèo khó.”
“Em giúp họ? Giúp như thế nào?” Lăng Minh Đỉnh có phần lấy làm lạ. Nếu các công việc hỗ trợ giáo dục hoặc chăm sóc những người bị thương thì còn có vẻ hợp với bối cảnh tính cách của Hạ Mộng Dao, nhưng còn giúp những người làm thuê nghèo khó, thì đúng là khó mà tưởng tượng nổi.
“Ở đó có rất nhiều những lao động tự do, họ rất vất vả, cuộc sống hầu như chẳng có hy vọng. Vì vậy, em muốn đem những trải nghiệm của mình giúp họ có được sự giải thoát về mặt tinh thần.”
Khi Hạ Mộng Dao vừa nói câu này, La Phi ngồi bên cạnh chợt nhớ đến một số việc. Thế là anh bèn nhắc Lăng Minh Đỉnh: “Kể từ năm ngoái, các doanh nghiệp ở đó liến tiếp xảy ra các vụ công nhân tự sát. Chuyện này hẳn mọi người cũng đều đã nghe thấy rồi.”
Lăng Minh Đỉnh “ồ” một tiếng. Đúng vậy, chỉ trong một năm mà một doanh nghiệp ở đó liên tiếp xảy ra 13 vụ công nhân nhảy lầu, sự kiện này đã được các báo đưa tin rộng rãi. Có lẽ vì Hạ Mộng Dao cũng đã từng có ý định tự sát nên cô mới nghĩ đến việc giúp đỡ những người rơi vào khốn cảnh. Việc này liên quan đến riêng tư cá nhân, La Phi và Lăng Minh Đỉnh đều đã biết nên không nói kỹ nữa.
“Mấy năm qua, đúng là cuộc sống của em rất phong phú.” Lăng Minh Đỉnh nhìn Hạ Mộng Dao với ánh mắt ngưỡng mộ, rồi hỏi: “Vậy sao bây giờ em lại quay về Long Chấu?”
“Em biết thầy sắp tổ chức đại hội các nhà thôi miên nên mới về.” Hạ Mộng Dao thật thà đáp, “Em không muốn để lỡ mất cơ hội này. Chính việc điều trị bằng thôi miên đã cho em cuộc sống thứ hai, thầy chính là người thầy tinh thần khiến em sống lại. Vì thế em rất muốn tham dự, giúp thầy mở rộng sự nghiệp thôi miên. Em cảm thấy đó là một việc tốt có thể mang lại hạnh phúc cho cả nhân loại.”
Việc tốt tạo phúc cho cả nhân loại, câu này nghe ra có vẻ hơi quá. Có điều, tình cảm chân thành của cô gái vẫn khiến cho Lăng Minh Đỉnh rất cảm động, ông nhìn vào mắt của đối phương, trả lời một cách nghiêm túc: “Cảm ơn sự ủng hộ của em.”
Ngược lại, Hạ Mộng Dao cảm thấy hơi ngượng. Cô tránh ánh mắt của Lăng Minh Đỉnh, đúng lúc đó người phục vụ mang món ăn lên, nhân đó cô đưa tay ra, nói: “Thôi nào, không nói chuyện nữa, bắt đầu ăn thôi.”
Giọng của cô vui vẻ và rất nhiệt tình, lập tức khiến mọi người thấy thèm ăn.
02.
“Cậu Trần này, cậu có hiểu phụ nữ không?” Trên đường trở về sau bữa ăn, Trần Gia Hâm đang lái xe thì La Phi đột nhiên đưa ra một câu hỏi như vậy. Thấy cậu bối rối khó trả lời, anh bèn bổ sung: “Ví dụ, trong hai người là thư ký Viêm và Hạ Mộng Dao thì cậu thích ai hơn?”
“Tôi thích Hạ Mộng Dao.” Trần Gia Hâm đáp, gò má đỏ lên.
“Tại sao? Thư ký Viêm không xinh đẹp bằng Hạ Mộng Dao à?”
“Không phải thế. Thư ký Viêm cũng rất xinh đẹp, nhưng chị ấy không thật như Hạ Mộng Dao, khi ở bên cạnh chị ấy không thấy thoải mái, luôn phải cố làm ra vẻ. Cảm giác mà Hạ Mộng Dao mang lại không giống như vậy.”
La Phi hiểu ý của Trần Gia Hâm. Thư ký Viêm có vẻ chuyên nghiệp quá, đến cả nụ cười cũng rất chuyên nghiệp. Còn Hạ Mộng Dao thì thân thiết hơn, chỉ là lần đầu tiên gặp mặt cô ấy thôi, nhưng khi cùng ăn cơm thì cảm giác như đang cùng với người bạn cũ đã nhiều năm.
Có một cô gái như thế giúp Lăng Minh Đỉnh tuyên truyền lợi ích của việc thôi miên, chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả không nhỏ. Nghĩ đến đây, trong đầu La Phi chợt hiện lên hình ảnh của “người phát ngôn” sinh động. Anh cũng chợt nhớ đến câu Lăng Minh Đỉnh từng nói, mong muốn chế ngự của mình quá mạnh, rất khó chấp nhận thôi miên. Nếu đứng trước một cô gái đáng yêu như Hạ Mộng Dao thì không biết mình có từ bỏ sự đối kháng hay không nhỉ?
La Phi mỉm cười lắc đầu, rồi thầm cười nhạo lập trường tinh thần dao động của mình.
Trần Gia Hâm đang nhìn vào gương hậu để rẽ phải, vừa hay nhìn thấy vẻ mặt ấy của La Phi, cậu bèn hỏi lại: “Đội trưởng La, anh cũng thích Hạ Mộng Dao chứ?”
La Phi ngây ra, vội thôi cười. Một lát sau, anh cố ý chuyển chủ đề câu chuyện, lại hỏi Trần Gia Hâm: “Tại sao cậu lại muốn làm cảnh sát hình sự?”
“Để đấu tranh với cái ác.” Trần Gia Hâm đáp rất nhanh, hơn nữa còn rất trầm bổng, đầy đam mê.
La Phi “ồ” một tiếng, thấy mình lúc trước đã có đôi chút coi thường anh chàng này.
Trần Gia Hâm lại mỉm cười ngượng ngùng, nói với La Phi: “Đó là tên của một cuốn sách.”
“Một cuốn sách?”
“Một cuốn sách miêu tả về cuộc sống của cảnh sát hình sự, rất hay.” Trần Gia Hâm giải thích, “Sau khi đọc cuốn sách ấy, tôi mới quyết tâm làm một cảnh sát hình sự.”
“Thế sao?” La Phi nhớ đến lời đánh giá của Lăng Minh Đỉnh về Trần Gia Hâm, gật đầu nói, “Tinh thần của cậu quả nhiên rất dễ chịu ảnh hưởng của sự vật bên ngoài.”
Trần Gia Hâm đắm chìm trong thế giới của mình, phấn chấn nói: “Hồi đó tôi đang học đại học, tôi còn viết thư cho tác giả. Tác giả cũng trả lời thư của tôi. Ông ấy động viên tôi cố gắng phấn đấu, nhất định sẽ có ngày thực hiện được lý tưởng của mình. Bây giờ xem ra, lời của ông ấy đúng là đã ứng nghiệm.”
Niềm hứng khởi ấy của Trần Gia Hâm lan sang cả La Phi, anh hỏi: “Cuốn sách ấy còn không? Lúc nào cho tôi mượn đọc nhé.”
“Được ạ.” Trần Gia Hâm trả lời vẻ rất thoải mái: “Ngày mai tôi sẽ đưa cho anh!”
Trần Gia Hâm đáp rất chắc chắn, sáng sớm ngày hôm sau lập tức mang ngay cuốn sách đó đến phòng làm việc cho La Phi. La Phi cầm cuốn sách lên, đầu tiên liếc nhìn bìa của nó, tác giả lấy tên là Kiếm Long, có lẽ đó là bút danh.
Lật một vài trang thì thấy nội dung rất hay. Mặc dù là tiểu thuyết hư cấu, nhưng tác giả tỏ ra là người từng trải, nhiều chi tiết rất đúng với cuộc sống của cảnh sát hình sự. La Phi rất muốn đọc kỹ, nhưng có điều đọc sách trong thời gian làm việc có vẻ không thỏa đáng lắm, vì vậy đành đặt cuốn sách lên giá. Lúc đó, anh mới chú ý đến số hòm thư điện thử của tác giả ở cuối bìa, hơn nữa còn có cả lời tái bút hoan nghênh được trao đổi. Hẳn là Trần Gia Hâm đã liên lạc với tác giả qua hòm thư này, để rồi sau đó bước vào nghề cảnh sát theo lời động viên khích lệ của tác giả.
Sau khi đặt cuốn sách xuống, La Phi cầm báo buổi sáng trong ngày lên tìm những bài viết có liên quan đến vụ án thôi miên. Ở trang 3 có một bài, hơn nữa là viết về nội dung buổi chiều ngày hôm qua Lăng Minh Đỉnh đã thôi miên điều trị cho Hồ Hữu Đông ở bệnh viện. Bài viết đó không những đã xây dựng lên hình tượng chính diện của Lăng Minh Đỉnh, mà cuối bài còn đặt vấn đề để mọi người bàn luận, đưa ra quan điểm rằng bản thân thôi miên hoàn toàn không đáng sợ, kỹ xảo tâm lý này nếu được sử dụng thích hợp thì có thể khơi dậy được sức mạnh tinh thần rất tích cực.
La Phi biết chắc bài báo này là do người phóng viên có mặt hôm qua viết, thông qua ngòi bút của người này, Lăng Minh Đỉnh đã triển khai phản kích đối với bàn tay đen đằng sau việc phản đối đại hội các nhà thôi miên, đòn phản kích này vừa chính xác vừa mạnh mẽ, hiệu quả rất cao.
Đại hội ngày mai sẽ tiến hành, không biết đối phương sẽ đối phó như thế nào với thời gian còn lại?
Phía cảnh sát đã tiến hành theo dõi đối với ba nghi phạm lớn nhất, nếu phân tích kỹ thêm thì họ sẽ đứng trước ba tình huống.
Tình huống đầu tiên là hung phạm nằm trong ba người tình nghi bị theo dõi, hơn nữa kẻ đó cũng sẽ có hành động tiếp theo và bị cảnh sát bắt quả tang;
Tình huống thứ hai, hung phạm sau đó không có hành động gì, vậy thì phía cảnh sát phải điều chỉnh phương hướng điều tra trinh sát, chủ động thay đổi kế hoạch;
Tình huống thứ ba, đó là hung phạm tiếp tục hành động, nhưng hắn lại không nằm trong phạm vi theo dõi của cảnh sát, như vậy, phía cảnh sát sẽ bị hắn dắt mũi và rất bị động.
La Phi đã nghĩ tới cả ba tình huống đó, điều mà anh không nghĩ đến là đúng vào lúc không ngờ tới nhất thì tình huống thứ ba đột nhiên chuyển biến thành tình huống sau cùng.
Chừng 10 giờ 15 sáng, Tiểu Lưu vội vã đi vào phòng làm việc của La Phi, ngay lập tức nói: “Đội trưởng La, xảy ra chuyện rồi!”
La Phi đứng bật dậy, hỏi: “Là chuyện gì?”
“Không liên lạc được với người theo dõi nữa!”
“Ai không liên lạc được? Sao lại không liên lạc được? Nói rõ hơn xem nào!”
“Gọi điện không thấy người nghe máy. Cả ba người đều như vậy, không liên lạc được với ai cả!”
Lúc mới đầu khi Tiểu Lưu nói là có chuyện, La Phi còn nghĩ là ai đó đã để mất mục tiêu. Bây giờ nghe nói vậy, anh mới hiểu rằng tại sao Tiểu Lưu lại cuống đến thế. Thông thường, những người làm nhiệm vụ theo dõi sẽ không để gián đoạn liên lạc với bộ phận chỉ huy, hơn nữa lần hành động này La Phi dặn kỹ là hễ gặp tình huống gì thì phải lập tức báo cáo với bộ phận chỉ huy. Bây giờ, cả ba người đều mất liên lạc, La Phi không thể không nghĩ đến khả năng cả ba đều gặp nguy hiểm.
“Mất liên lạc trong bao lâu rồi?”
“Tôi phát hiện ra điều đó khoảng 10 phút trước, nhưng thời gian xảy ra tình huống có lẽ còn sớm hơn.” Tiểu Lưu nuốt nước bọt, rồi nói kỹ hơn: “Theo kế hoạch, cứ một tiếng đồng hồ họ sẽ báo cáo về cho tôi một lần. 01 sẽ báo cáo lúc chẵn giờ, 02 sẽ báo cáo vào chẵn giờ 20 phút, 03 sẽ báo cáo vào chẵn giờ 40 phút. Nhưng 10 giờ mà 01 vẫn không gọi điện cho tôi, tôi chờ một lúc, 10 giờ 5 phút tôi chủ động gọi điện cho anh ấy, nhưng bên kia không nghe máy. Tôi nghĩ, có lẽ tình hình hiện trường lúc đó không tiện nói chuyện điện thoại nên chờ thêm một lúc nữa, 10 giờ 10 phút tôi gọi lại lần nữa, bên kia vẫn không nghe máy. Tôi cảm thấy không bình thường, tiếp tục gọi điện cho 02 và 03, kết quả là di động của hai người đó cũng không có ai nghe máy. Sau đó thì tôi chạy đến đây.”
Di động của ba người đều thông suốt nhưng không ai nghe máy, chuyện này rất không bình thường. La Phi lập tức ra lệnh tác chiến: “Nhanh chóng liên hệ với bộ phận kỹ thuật tiến hành định vị di động, điều ba xe, chúng ta chia nhau đi tìm người!”
La Phi đích thân đi theo một chiếc xe để tìm người theo dõi 01 Triệu Viễn. Người đồng chí già hơn 50 tuổi ấy đã làm nghề cảnh sát hình sự gần trọn đời, chỉ mấy năm nữa là có thể nghỉ hưu được rồi. La Phi rất không muốn anh ấy xảy ra chuyện gì trong lúc trong tay mình.
Theo thông tin của bộ phận kỹ thuật, định vị di động của Triệu Viễn hiện đang ở gần tòa nhà Khải Đức ở trung tâm thành phố, nếu lái xe đến đó mất khoảng hai mươi phút. Trước lúc xuất phát, La Phi cũng dùng di động của mình gọi một lần và cũng không có người nghe máy. Sau đó, anh không dám gọi nhiều, nhỡ di động của Triệu Viễn bị tắt máy thì không thể nào mà định vị được nữa.
Sắp xuất phát thì bộ phận kỹ thuật gửi tin đến, tin này khiến La Phi nửa mừng nửa lo.
“Di động mục tiêu vừa rời khỏi tòa nhà Khải Đức, hiện đang di chuyển từ phía đông sang tây theo đường Xương Hà.”
Di động đang di chuyển! Có phải nói lên rằng người cảnh sát có liên quan chưa bị hại không? La Phi lập tức gọi vào số máy đó, vẫn không có người nghe máy. Anh lại bắt đầu thấy lo, chiếc di động đó có còn trong tay Triệu Viễn không? Nếu đúng như vậy thì tại sao anh ấy lại không nghe máy? Liệu có phải anh ấy đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm không tự quyết định được điều gì không?
La Phi chỉ còn biết bảo người tài xế tăng tốc độ, đuổi theo mục tiêu được định vị bằng di động.
Năm, sáu phút sau, xe cảnh sát chạy đến một ngã tư. Theo chỉ dẫn của bộ phận kỹ thuật, mục tiêu có lẽ đã đi vào phố đi bộ bên tay phải. Vì đầu phố có đặt một trụ đá ngăn đường, nên xe không thể tiếp tục lái vào đó. La Phi xác định định vị không thể sai được, bèn xuống xe đi bộ vào trong phố tìm kiếm.
Hai bên mặt phố của con phố này đều là cửa hàng cửa hiệu, nên người qua lại rất nhộn nhịp. La Phi đi vào trong đó chừng hơn 100 mét thì bỗng nhiên mắt sáng bừng lên, ở góc tường cách đó không xa có một người đàn ông đang đứng, người đó chính là Triệu Viễn!
Thấy Triệu Viễn bình an vô sự, La Phi nhẹ cả người. Nhìn kỹ thì thấy Triệu Viễn đang nép vào góc tường để giấu mình, mắt thì hướng về phía trước bên phải. Trong tay anh còn cầm một cuốn sổ, anh đang đưa bút ghi chép điều gì đó.
Tư thế đó rõ ràng là đang tiến hành theo dõi mục tiêu. Để tránh bị lộ, La Phi bèn đi một vòng từ hướng ngược lại rồi mới theo chân tường tiến về phía Triệu Viễn. Sau khi đến sát rồi, anh mới đưa tay khẽ đập vào vai của Triệu Viễn.
Triệu Viễn giật mình, quay ngoắt lại nhìn La Phi, vội hỏi: “Đội trưởng La, sao anh lại tới đây?”
La Phi hỏi lại: “Tại sao anh lại không nghe điện thoại?”
Triệu Viễn không trả lời, anh nhíu mắt nhìn bốn xung quanh, vẻ cực kỳ cảnh giác, một lúc sau mới thu ánh mắt về chỗ La Phi và hỏi: “Anh đến một mình à?”
La Phi không hiểu tại sao Triệu Viễn lại hỏi như vậy, nhưng anh vẫn đáp: “Còn có cả lái xe đang chờ ở đầu phố.”
Triệu Viễn thở phào, ghé sát đầu về phía La Phi, nén giọng thì thầm: “Tôi không thể nói trong điện thoại được, vì trong đội ngũ của chúng ta có nội gián!”
“Nội gián?” Tin này khiến La Phi vô cùng sửng sốt, anh vội hỏi dồn: “Là ai?”
“Bây giờ vẫn chưa rõ. Nhưng chỉ cần bám theo anh ta thì có thể tìm ra manh mối!” Triệu Viễn vừa nói vừa đưa cây bút trong tay lên chỉ về phía trước bên phải. Ở phía đó có một hiệu bán quần áo, trong đó có hai quầy với bốn người khách đang xem, ngoài ra còn có một người chuyển phát nhanh đang giao bưu kiện.
La Phi nhìn một lượt, cảm thấy mấy người đó rất bình thường nên không hiểu, hỏi lại Triệu Viễn: “Anh nói là người nào?
“Chính là người đàn ông giả làm người chuyển phát nhanh.” Triệu Viễn mở cuốn sổ ghi chép trong tay ra, nói: “Hành tung của anh ta đều được tôi ghi lại cả rồi!”
Quả nhiên, trong cuốn sổ đó toàn là những dòng đại loại như:
9 giờ 51 phút, 1002 tòa Gia Mậu, người nhận chuyển phát: một phụ nữ trẻ, chừng 1,6 mét.
9 giờ 57 phút, 608 tòa Gia Mậu, người nhận chuyển phát: một người phụ nữ trung niên, cao chừng 1,65 mét.
10 giờ 13 phút, tòa nhà Khải Đức, người nhận chuyển phát: một người đàn ông trẻ, gầy, cao chừng 1,78 mét.
……
Thông tin cuối cùng vừa được ghi chép xong, đúng như tình hình trong cửa hiệu.
10 giờ 43 phút, cửa hiệu thời trang Mẫn Mẫn ở phố đi bộ đường Hưng Đạt, người nhận chuyển phát: một phụ nữ trẻ (chủ cửa hiệu), gầy, cao chừng 1,70 mét.
La Phi đọc ù cả đầu: “Anh ghi những điều này làm gì? Giao cho anh theo dõi nhà thôi miên Tần Thiên cơ mà?”
“Người đàn ông kia là liên lạc trong nhóm đó, chỉ cần bám sát anh ta, thì sẽ tóm gọn được cả bọn!”
Mặc dù giọng của Triệu Viễn rất nhỏ nhưng chứa đựng cảm giác phấn chấn mong muốn được hành động. Lúc đó, người chuyển phát lại vào một hiệu đồ khác, Triệu Viễn bèn ghi vào cuốn sổ thông tin mới nhất.
“Những thông tin này của anh có chính xác không?” La Phi hỏi, vẻ bán tín bán nghi, “Hơn nữa, tôi cũng đã dặn là hễ có tình hình thì phải kịp thời báo cáo, tại sao anh lại tự ý hành động như vậy?”
“Trong đội có nội gián chưa rõ thân phận, vì vậy tôi mới không dám mạo hiểm liên lạc với các anh.” Triệu Viễn dừng lại một chút, rồi trịnh trọng nói: “Bây giờ hành động của tôi đang chịu sự chỉ đạo trực tiếp của cấp tỉnh.”
Lãnh đạo cấp tỉnh? La Phi chau mày truy vấn: “Lãnh đạo cấp tỉnh gì?”
“Phó giám đốc sở phụ trách hình sự. Bây giờ vụ án này đã được cấp tỉnh tiếp quản, tôi chỉ nhận điện thoại của lãnh đạo cấp tỉnh.” Nói đến đây, Triệu Viễn nhìn La Phi với cái nhìn đầy ý tứ sâu xa, “Đội trưởng La, tôi cảm thấy anh chắc chắn không phải là nội gián nên mới nói chuyện này với anh.”
Cấp tỉnh vượt cấp tiếp nhận vụ án trên tay mình mà không nói câu nào? La Phi cảm thấy chuyện này rất lạ lùng, anh đi ra mấy bước, lấy điện thoại gọi cho trưởng phòng Hà phụ trách công tác trinh sát hình sự của tỉnh.
Trưởng phòng Hà trả lời ngắn gọn: “Hoàn toàn không có chuyện đó.”
La Phi tắt điện thoại, anh chăm chú nhìn Triệu Viễn, thầm suy nghĩ về thái độ đó của Triệu Viễn là với dụng ý gì.
Triệu Viễn cảm thấy La Phi đang nhìn mình nên quay lại, hỏi với vẻ hồ nghi: “Sao thế?”
La Phi quyết định lật bài ngửa, anh đanh mặt lại, bước đến trước mặt Triệu Viễn, nói với vẻ nghiêm nghị: “Tôi vừa gọi điện cho lãnh đạo tỉnh, anh ấy nói hoàn toàn không có chuyện đó.”
Triệu Viễn nhìn vào mắt La Phi, hoàn toàn không có vẻ bối rối khi nói dối bị vạch trần. Ngược lại, ánh mắt ấy rất sắc, dường như muốn nhìn thấu bí mật của La Phi. Một lát sau, anh ta nói bằng giọng chế nhạo: “Anh tưởng là có thể lừa được tôi à? Tôi đã biết từ trước là anh sẽ nói như vậy!”
La Phi thực sự không thể nào lý giải được thái độ của đối phương: “Ý của anh là gì?”
“Lãnh đạo của tỉnh nói, đối thủ nhất định sẽ tìm mọi cách để ngăn cản tôi. Vì thế anh ấy cứ dặn rằng, tôi chỉ được liên lạc đơn tuyến, không được nghe lời của bất cứ người nào khác!”
La Phi đã thấy được sự thù địch rất rõ trong lời của Triệu Viễn, anh ngạc nhiên hỏi: “Anh nghi ngờ tôi là nội gián?”
“Tôi vốn tin tưởng anh, nhưng tại sao anh lại nói dối tôi?” Triệu Viễn trừng mắt nhìn La Phi, vặn lại với vẻ nghiêm khắc. Mắt anh ta ánh lên một vẻ rất lạ thường, rất kiên định và tràn đầy nhiệt huyết.
La Phi chợt hiểu ra điều gì đó. Anh lặng lẽ nhìn Triệu Viễn, rồi thở dài bất lực.
Hai tiếng sau.
La Phi đứng ngoài cửa phòng thẩm vấn của đội cảnh sát hình sự, quan sát tình hình bên trong phòng qua lớp cửa kính.
Triệu Viễn và hai người đàn ông bị trói trên ghế thẩm vấn, họ như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, vẻ mặt hoang mang, ánh mắt đờ đẫn.
Lăng Minh Đỉnh ngồi trước mặt ba người, đang nói gì đó. Nói xong, ông lấy một số tài liệu chìa ra cho ba người đó xem. Ba người nhìn đám tài liệu đó một lúc, lập tức đưa mắt sang nhìn nhau, vẻ mặt đắn đo, do dự.
Lăng Minh Đỉnh đứng dậy đi ra ngoài phòng thẩm vấn, có vẻ, ông đã hoàn thành nhiệm vụ đặt ra.
La Phi bước lên đúng lúc Lăng Minh Đỉnh từ bên trong đi ra. Lăng Minh Đỉnh nhún vai, nói: “Đã phá giải được rồi. Có điều, đừng vội thả người ra, họ phải nghĩ lại một lúc rồi mới hiểu ra hoàn toàn.”
La Phi gật đầu: “Vào phòng tôi nói chuyện đi.”
Hai người vào phòng làm việc của La Phi. La Phi mời Lăng Minh Đỉnh ngồi xuống rồi rót một tách trà cho ông.
Lăng Minh Đỉnh nhấp một ngụm, nói: “Là thuật thôi miên chớp nhoáng mang tính lừa dối, dựa vào thông tin chớp nhoáng tạo ra cản trở tư duy cho đối tượng. Phương pháp này hiệu quả nhanh, mức độ thôi miên sâu, tuy nhiên không khó phá giải, chỉ cần đả thông những thông tin giả trong tư duy bị cản trở là được.”
La Phi cũng cầm tách trà của mình lên nhấp một ngụm, đồng thời hỏi: “Quá trình sự việc đều đã rõ rồi chứ?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu. Vừa rồi, trong phòng thẩm vấn, những lời nói nói của cả ba người đều được đối chứng với nhau và giúp ông nhìn rõ toàn bộ sự việc.
La Phi chìa một ngón tay ra, nói: “Ông nói cụ thể xem.”
“Cấp dưới của anh chia ra ba hướng để theo dõi ba nhà thôi miên. Vào khoảng 9 giờ, ba nhà thôi miên đồng thời rời khỏi nơi ở của mình tới gặp nhau ở bờ sông Ngọc Đới. Địa điểm gặp nhau là trong quán cafe ngoài trời bên bờ sông. Cấp dưới của anh theo dõi mục tiêu của mình tất nhiên cũng gặp nhau tại một chỗ bên bờ sông. Ba người nhân cơ hội đó trao đổi ngắn với nhau. Đúng lúc đó thì Triệu Viễn nhận được một cú điện thoại, người gọi điện đến tự xưng là lãnh đạo phòng công an tỉnh. Người đó chất vấn, tại sao ba người không chia nhau ra, tập trung lại cả một chỗ như vậy rất dễ bị mục tiêu phát hiện. Lời lẽ của người đó rất chuyên nghiệp, lại dùng kỹ xảo thôi miên, nên Triệu Viễn không nghi ngờ gì thân phận của người ấy.
“Thế là, ba người vội tách nhau ra, và kể từ lúc đó họ đứt liên lạc. Một lát sau, một người chuyển phát nhanh đến quán cafe, anh ta đưa cho nhà thôi miên Tần Thiên một bộ tài liệu. Đồng thời, Triệu Viễn lại nhận được điện thoại của một lãnh đạo tỉnh, lãnh đạo đó nói, vì tính chất của vụ án nghiêm trọng, hơn nữa trong đội cảnh sát hình sự Long Châu có nội gián nên vụ án này sẽ do tỉnh trực tiếp chỉ đạo. Người chuyển phát nhanh kia chính là liên lạc của nhóm tội phạm, vì vậy ông ta ra lệnh cho Triệu Viễn lập tức tiến hành theo dõi người này, còn nhiệm vụ theo dõi Tần Thiên sẽ do cảnh sát hình sự khác ở lại hiện trường phụ trách. Thế là Triệu Viễn cứ đi theo người chuyển phát nhanh. Hơn nữa, anh ta đi chưa lâu thì lại có hai người chuyển phát khác lần lượt đến quán cafe.”
Nghe đến đây, La Phi đã đoán ra được tình tiết tiếp theo: “Người kia đều nói như vậy với mỗi cấp dưới của tôi?”
“Đúng vậy. Vì thế mà ba cấp dưới của anh đều rời khỏi hiện trường, ai cũng cứ tưởng rằng hai người còn lại kia sẽ ở lại tiếp tục theo dõi ở quán cafe.”
La Phi cười chua chát không nói gì. Ba nhân viên đắc lực, cốt cán của anh đều đã trúng kế điệu hổ lý sơn, hoàn toàn từ bỏ mục tiêu cần theo dõi, hơn nữa những lời nói hành động hoang đường không phân biệt địch ta của họ càng trở thành trò cười.
Một lát sau, La Phi nhớ ra điều gì, lẩm bẩm như nói một mình: “Không lẽ ba nhà thôi miên đó đã thông đồng với nhau?”
Lăng Minh Đỉnh chau mày im lặng. Ông đã từng nghi ngờ bàn tay đen tìm cách phá hoại đại hội các nhà thôi miên là trong số ba người này, tình hình bây giờ xem ra càng nghiêm trọng hơn. Vì hành động của ba người ấy tỏ rõ thống nhất với nhau và có tổ chức. Nếu họ thực sự liên kết lại thì không biết mình sẽ phải đối phó như thế nào?
Nhưng La Phi nhanh chóng đưa ra một khả năng khác: “Có thể chỉ có một người trong số đó có vấn để, còn hai người kia thì bị hắn lừa gạt và vô tình trở thành đổng lõa với hắn.”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu, sau đó thở dài, nói: “Bất kể là mấy người, dù thế nào thì cũng là có người đang làm điều gì đó mà chúng ta không biết chút nào.”
Đúng vậy, nếu có kẻ nào cố tình tìm cách điều các cảnh sát hình sự đi thì chắc chắn hắn đã có những hành động khác. La Phi từng mong đợi động thái của kẻ đó, đáng tiếc là đối phương chỉ mới dùng một chiêu nhỏ mà đã có thể khiến cho phía cảnh sát hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Đã điều tra ra rõ, ba người chuyển phát nhanh kia đều là những người làm công việc chuyển phát bình thường. Ba bộ bưu kiện kia đều ghi rõ thời gian và địa điểm nhận, tuy nhiên không có chút thông tin nào về người gửi. Mặt khác, lượng hàng mà công ty chuyển phát nhận rất lớn nên không thể nào tìm được người gửi dựa vào trí nhớ của người nhận chuyển.
Số điện thoại của kẻ tự xưng là “lãnh đạo tỉnh” kia cũng vừa mới mở, không có đăng ký nhân thân của chủ máy, nên cũng không thể nào điều tra được.
Quán cafe cũng là địa điểm được lựa chọn kỹ càng, bởi vì nó ở bên cạnh bờ sông, nên gần đó không có camera giám sát. Ba nhà thôi miên sau đó đi đâu, làm những gì thì cũng đều không biết được.
Tình huống tốt nhất trong mong đợi đã trở thành tình huống xấu cuối cùng.
Phía cảnh sát và Lăng Minh Đỉnh đành chờ đợi sự kiện đại hội các nhà thôi miên trong sự bị động.