Ba nhà thôi miên được liệt vào các đối tượng nghi ngờ trọng điểm đã đồng thời thoát khỏi sự theo dõi của phía cảnh sát nên chắc chắn đối thủ đã có những hành động bên ngoài tầm mắt của cảnh sát, đó là một phán đoán logic hết sức đơn giản. Không chỉ Lăng Minh Đỉnh mà La Phi cũng có cùng suy nghĩ như vậy.
Rút cuộc thì những kẻ kia đã làm những gì? Điều này trở thành tiêu điểm quan tâm chung của cả Lăng Minh Đỉnh và La Phi.
Theo như những gì nhớ lại của phục vụ quán cafe, ba nhà thôi miên kia ngồi lại quán chưa đầy một tiếng, họ lần lượt nhận ba gói chuyển phát nhanh, rồi cùng rời khỏi đó. Nếu suy đoán về thời gian, thì việc họ rời khỏi đó diễn ra ngay sau khi ba cảnh sát rời khỏi vị trí theo dõi.
Buổi chiều ngày hôm đó, ba nhà thôi miên trở về nơi ở của mình, thời gian vào khoảng 1 giờ 23 phút, 2 giờ 07 phút, 4 giờ 50 phút. Cũng có nghĩa là, thời gian họ thoát khỏi tầm mắt của phía cảnh sát ít nhất cũng tới 3 tiếng, dài nhất thì tới gần 7 tiếng.
Đối với một nhà thôi miên giỏi mà nói, thời gian đó đủ để họ đi tìm người nhạy cảm ở ngoài đường, phát hiện ra tâm huyệt của họ, từ đó tạo ra sự kiện ly kỳ mới.
Còn về phía cảnh sát, khi khôi phục lại việc theo dõi, các vụ án mới chưa xảy ra, song La Phi không thể nào lạc quan được, vì xét theo hai vụ án đã xảy ra, kiểu thôi miên đó từ lúc bắt đầu gây án cho đến khi vụ án xảy ra có một thời gian ngưng lại. Kẻ gây án chỉ cần gieo mầm mống trong tâm huyệt của nạn nhân, còn mầm mống đó khi nào nảy mầm thì còn phải xem việc sắp xếp “chi tiết kích hoạt” đó như thế nào. Nếu hung thủ đã biết phía cảnh sát theo dõi mình, thì khi tiếp tục gây án hẳn sẽ hết sức thận trọng, vì vậy mà thời gian kéo dài kích hoạt chắc chắn sẽ được đặt ra rất dài.
La Phi chợt nghĩ cho triệu ba người ấy và thử đi thẳng vào vấn đề xem sao thì lập tức nhận được sự phản đối kịch liệt của Lăng Minh Đỉnh.
Lăng Minh Đỉnh cho rằng, tình hình lúc này vẫn còn chưa rõ ràng, nếu thẳng thắn lật ngửa bài, thì sẽ là hoàn toàn đẩy ba người đó sang phía đối lập với đại hội các nhà thôi miên. Nếu chẳng may bàn tay đen còn có người khác nữa, thì tình hình đó chẳng phải sẽ trúng với ý đồ của đối phương sao? Hơn nữa, nếu đưa ra vấn đề trong tình hình chưa có được chứng cứ về khả năng kiểm soát tâm lý của ba nhà thôi miên đó, thì kết quả phần nhiều sẽ là tự buộc tội mình.
La Phi cân nhắc một lúc, cuối cùng từ bỏ ý định chủ động tấn công, tạm thời vẫn lấy đề phòng làm chính.
Tiếp đó, anh đều cử người tới các đồn cảnh sát cơ sở để thực hiện việc theo dõi tuyến một. Chỉ cần những người có hành vi khác lạ xuất hiện, thì anh sẽ lập tức nắm được tình hình có liên quan. Còn Lăng Minh Đỉnh cũng thường xuyên chuẩn bị tốt, nếu có ai đó trúng phải thôi miên thì ông sẽ lập thức tới để phá giải.
Hai người đã trải qua một đêm không ngủ, tuy nhiên thành phố Long Châu không xảy ra chuyện gì bất thường, mọi thứ đều bình yên, thậm chí đến cả một người quậy vì say rượu cũng không có.
Đại hội các nhà thôi miên sẽ tiến hành vào 9 giờ sáng ngày hôm sau. Không lẽ đối thủ định đến lúc quan trọng cuối cùng mới tiến hành đòn chí mạng, để Lăng Minh Đỉnh không còn thời gian nào để hóa giải?
Càng yên tĩnh càng khiến người ta cảm thấy bất an. Cảm giác đó giống như việc biết rõ kẻ địch đã giơ cao con dao, nhưng lại không biết lúc nào thì con dao đó bổ xuống.
Bạn hoàn toàn bị động, nhưng lại không dám lơ là một chút nào.
8 giờ sáng, La Phi cùng với Lăng Minh Đỉnh đến hiện trường đại hội các nhà thôi miên. Láng Minh Đỉnh bận với việc chào hỏi các đại biểu đến dự, còn La Phi thì đứng ở một góc hội trường, lặng lẽ quan sát động thái bên trong đó.
Cả hội trường có hơn ba trăm ghế, hàng trên cùng có cả bàn là ghế của các vị khách mời, trên đó đặt các biển tên, đại biểu từ các nơi đến dự đều ngồi vào chỗ theo sự chỉ dẫn của Lăng Minh Đỉnh và thư ký Viêm. Dương Băng, Chu Hoài Cốc, Tần Thiên tất nhiên cũng nằm trong số đó. La Phi đặc biệt chú ý đến cử chỉ và lời nói của ba người này, thấy vẻ mặt của họ đều khá nghiêm nghị, thậm chí khi nói chuyện với Lăng Minh Đỉnh cũng đanh mặt, có vẻ gì đó không được thân thiện.
Các nhà thôi miên không biết tên đều lần lượt ngồi xuống các hàng ghế sau. Hai bên hội trường và hành lang phía trước trở thành trận địa tác nghiệp của giới truyền thông. Lăng Minh Đỉnh vốn chỉ mời mấy cơ quan truyền thông trong vùng, nhưng sau khi hai vụ án hôm trước lan truyền trên mạng, thì đại hội các nhà thôi miên ở Long Châu trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Giới truyền thông có mặt tại hiện trường lúc này đến từ các nơi trên cả nước, báo giấy cũng có, báo mạng cũng có và còn có cả đài truyền hình. Họ đến không chỉ vì để đưa tin đại hội lần này, mà còn là để tiến hành phỏng vấn sâu hơn đối với hai vụ án.
La Phi nhìn cảnh tượng nhộn nhịp ấy, chợt nghĩ, nếu đối thủ muốn tạo ra tiếng tăm phản đối đại hội thì cơ hội hành động thích hợp nhất sẽ là lúc nào nhỉ? Dưới sự quan sát của giới truyền thông cả nước, nếu có sự kiện ngược lại xảy ra ở hội trường chắc chắn sẽ tạo ra hiệu quả mang tính bùng nổ nhất.
Kể từ lúc việc theo dõi thất bại vào ngày hôm qua, một dòng mạch ngầm mạnh mẽ cứ trào dâng liên tục. La Phi cảm thấy rất rõ sự tích lũy của sức mạnh đó, nó toát ra một áp lực vô hình và đang tới gần ranh giới bùng phát. Tim của La Phi bắt đầu đập nhanh hơn, thần kinh cũng căng hết cỡ. Anh biết rõ, đó không phải là trạng thái tốt nhất, nén hít thở sâu mấy lần, cố gắng làm cho mình trấn tĩnh lại.
Lại một khoảnh khắc nữa trôi qua, một người đàn ông chừng 50 tuổi bước vào hội trường. Lăng Minh Đỉnh rất coi trọng sự có mặt của người đó nên đích thân ra đón. Người đó ngồi vào vị trí giữa ở hàng ghế đầu, chiếc biển tên trên đó đề hai chữ “Từ Kiện”. La Phi đi lên phía trước để hỏi thăm và nhanh chóng biết được rằng người đàn ông đó chính là nhà đầu tư muốn thâm nhập vào lĩnh vực thôi miên. Sự xuất hiện của người này vốn là một chuyện rất tốt, nhưng vì liên quan đến sự phân bố lại quyền lợi nên đã tạo ra những mâu thuẫn trong nội bộ ngành.
Sự kiện hai ngày trước Từ Kiện không thể không biết, điều đó chắc chắn ảnh hưởng tới lòng tin trong đầu tư của ông, và đó cũng chính là việc mà Lăng Minh Đỉnh lo lắng nhất. Đối với Lăng Minh Đỉnh, chuyến đi tới bệnh viện hai hôm trước chỉ là chuyện nhỏ, đại hội sắp diễn ra mới là vũ đài quan trọng để ông cứu vãn lại tình thế.
Ở lối vào bỗng nhiên có tình hình khác thường, La Phi đưa đôi mắt nhạy cảm quan sát thì thấy Hạ Mộng Dao đang tiến vào hội trường. Những người đến dự đại hội lần này tuyệt đại đa số là nam giới, bỗng nhiên có một người đẹp xuất hiện tất nhiên sẽ khiến mọi người đổ dồn ánh mắt. Có mấy phóng viên còn điều chỉnh máy, chớp lấy điểm sáng ấy. Hạ Mộng Dao dường như không để ý đến sự chú ý của mọi người, từ xa cô đã nhìn về phía Lăng Minh Đỉnh, nở nụ cười rạng rỡ với ông và gật đầu chào.
Lăng Minh Đỉnh cũng đã nhìn thấy cô, ánh mắt ông lộ vẻ ngạc nhiên. Vì đang nói chuyện với Từ Kiện nên ông không tiện đứng dậy, đành quay sang nói với thư ký Viêm một câu: “Cô Hạ đến rồi, cô ra đón cô ấy đi.”
Thư ký Viêm “vâng” một tiếng, lông mày hơi nhướn lên, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi lập tức thay bằng nụ cười rất chuyên nghiệp, chậm rãi đi về phía Hạ Mộng Dao. Hai người gặp nhau, không biết là thật hay là giả tạo cũng vẫn cứ chuyện trò mấy câu, rồi thư ký Viêm mời Hạ Mộng Dao vào vị trí khách quý, nhưng cô đã từ chối. Thư ký Viêm cũng không ép nữa, đành giúp cô ngồi vào một chỗ gần khán đài.
Hạ Mộng Dao ngồi xuống xong thì đưa mắt nhìn bốn xung quanh và nhanh chóng bắt gặp ánh mắt của La Phi, cả hai đều mỉm cười.
La Phi thật sự thích nụ cười của đối phương, vì nó chân thành và tự nhiên, ấm áp tựa gió xuân, vẻ ấm áp ấy giúp anh thấy thoải mái và nhẹ nhõm rất nhiều.
Thời gian khai mạc đại hội đang đến gần. Khách mời hầu như đều đã ngồi vào vị trí. Lăng Minh Đỉnh cũng ngồi vào vị trí ở bên trái hàng ghế dành cho khách quý. Thư ký Viêm bước lên bục sân khấu trước, có lẽ cô ấy kiêm nhiệm nhiệm vụ người tổ chức đại hội.
9 giờ đúng, thư ký Viêm tuyên bố đại hội các nhà thôi miên chính thức khai mạc. Cô lần lượt giới thiệu các vị khách ở hàng trước, sau đó mời người triệu tập đại hội Lăng Minh Đỉnh lên phát biểu.
Lăng Minh Đỉnh bước lên bục trong tiếng vỗ tay. Ông thẳng người, bước chân đĩnh đạc, toát ra vẻ của người nắm chắc mọi tình thế. Tuy nhiên, La Phi biết trong lòng ông chắc chắn đang cất giấu một nỗi bất an. Nỗi bất an ấy đến từ một mối đe dọa chưa biết nhưng nhất định sẽ xảy ra.
Lăng Minh Đỉnh đứng ở bục phát biểu một lúc, ông đưa mắt từ từ nhìn quanh hội trường. Tiếng vỗ tay dần dần kết thúc, cả hội trường trở nên yên lặng.
Ánh mắt của Lăng Minh Đỉnh cuối cùng dừng lại ở góc bên trái bục phát biểu. La Phi nấp sau lưng một phóng viên ảnh, anh mặc bộ thường phục, trông giống như một nhân viên làm việc bình thường. Tuy vậy, sự có mặt của anh khiến Lăng Minh Đỉnh cảm thấy yên tâm rất nhiều.
Đó là một người bạn đáng tin cậy, bất cứ lúc nào cũng đều có thể tin tưởng.
Lăng Minh Đỉnh bắt đầu nói, trong tay ông không có bài viết sẵn, những lời cần nói đã nằm sẵn trong đầu ông từ lâu rồi: “Rất cảm ơn mọi người đã đến dự đại hội các nhà thôi miên lần này. Đến dự đại hội hôm nay có các nhà thôi miên đến từ các miền đất nước, thậm chí có cả người từ nước ngoài về. Các bạn đều là những người tiêu biểu, là các kỹ sư xây dựng lại linh hồn. Hôm nay mọi người cùng nhau quây quần tại nơi đây, hẳn chúng ta không thể không đặt câu hỏi: vì sao chúng ta lại tới đây?”
Nói đến đây, Lăng Minh Đỉnh cố tình dừng lại một chút như muốn để mọi người có thời gian suy nghĩ. Một lát sau, ông nói tiếp: “Mấy ngày trước, Long Châu liên tiếp xảy ra hai vụ án ly kỳ, kẻ gây án đã đăng trên mạng, tự xưng là nhà thôi miên, đến Long Châu để dự đại hội các nhà thôi miên. Chuyện này đã gây xôn xao dư luận, rất nhiều người dân Long Châu thậm chí gọi điện cho cảnh sát, yêu cầu cấm đại hội này. Hôm nay có rất nhiều bạn thuộc giới truyền thông cũng có mặt ở đây, có lẽ các bạn đến đây cũng là vì hai vụ án đó?”
Câu nói đó vừa vang lên, cả hội trường xôn xao. Vẩn đề nhạy cảm như vậy, mọi người đều nghĩ Lăng Minh Đỉnh sẽ né tránh còn chưa được, không ngờ ông lại chủ động đưa nó ra, vì thế mọi người không nén được ghé vào tai nhau xì xầm bàn tán.
Lăng Minh Đỉnh nhìn mọi người, vẻ mặt nửa cười nửa không. Chờ ở dưới bớt xôn xao, ông mới nói: “Tôi không biết cái người tự xưng là nhà thôi miên đó có mặt ở đây hay không, nhưng tôi biết mục đích của người đó. Anh ta muốn tạo ra sự hoảng sợ, từ đó ngăn cản đại hội của chúng ta tiến hành thuận lợi. Mọi người nhìn xem, hôm nay có nhiều phóng viên đến như vậy, quần chúng ở Long Châu trong lòng cũng lo lắng. Xem ra, hành động của người đó rất có hiệu quả. Nhưng, tôi muốn nói rằng, anh ta đã nhầm! Hành động của anh ta ngược lại chứng minh rằng, đại hội các nhà thôi miên lần này rất cần thiết, thậm chí không thể không tiến hành!”
Hai câu cuối ông nói với giọng rất mạnh mẽ, hùng hồn, nó đã tác động đến tinh thần của mọi người, tất cả chăm chú lắng nghe câu tiếp theo của ông.
Khi Lăng Minh Đỉnh nói tiếp, giọng ông trở nên trầm hẳn xuống: “Từ lâu tới nay, nghề thôi miên trong nước luôn ở trong tình trạng rất lúng túng, hình ảnh của cả ngành rất mờ nhạt, tố chất của những người làm nghề cũng rất chênh lệch. Vì thế, nếu như có một kẻ nào đó có ý đồ xấu muốn tạo ra vấn đề thì chắc chắn dân chúng sẽ nảy sinh hiểu sai. Với tình hình đó, chúng ta đừng nên trách người khác mà trước tiên phải xem lại bản thân mình.
Hiện nay, có một số nhà thôi miên rất say sưa với việc biểu diễn thôi miên trên sân khấu. Để đạt tới kết quả, họ thường muốn làm cho đối tượng đạt tới trạng thái thôi miên sâu. Đối với hiện trường biểu diễn sẽ không có nhiều thời gian để tìm hiểu về thế giới nội tâm của đối tượng, do vậy, việc thực hiện được thôi miên mức độ sâu đâu có dễ? Vì thế, họ bèn tìm những đối tượng nhạy cảm trong số đám đông, thực hiện các biện pháp thôi miên chớp nhoáng, đơn giản và trực tiếp. Kết quả thì sao? Biểu diễn có thể thành công, nhưng giữa nhà thôi miên và khán giả hoàn toàn không có sự trao đổi tâm hồn thật sự. Một số khán giả sẽ cảm thấy rất thần kỳ, một số khác thì cảm thấy lạ lùng. Điều quan trọng là, họ vẫn không hiểu về thôi miên, hơn nữa, kiểu biểu diễn đó khiến họ tưởng rằng đó là toàn bộ thôi miên.
Còn có một số người mở các lớp bồi dưỡng thôi miên ngoài xã hội, để thu hút học viên, họ cố tình khuếch trương công hiệu của thôi miên, làm như thôi miên là một phép thuật không có gì không làm được. Thậm chí họ còn mời diễn viên đến, quay rất nhiều clip giả tạo và tung lên mạng, điều này càng làm tăng sự hiểu lầm của dân chúng đối với thôi miên. Vì xem những clip đó thì thấy nhà thôi miên có thể khống chế đối tượng trong chớp mắt, rồi khiến họ trở thành con rối làm theo mọi sự sắp đặt của nhà thôi miên. Nhưng chúng ta đều biết, một nhà thôi miên muốn khống chế hoàn toàn đối tượng là một điều không thể. Rất nhiều người đã bỏ ra cả một khoản tiền khổng lồ để theo học những lớp bồi dưỡng như thế, nhưng sau khi học xong thì vô cùng thất vọng, từ đó họ cho rằng nhà thôi miên chỉ là những kẻ lừa đảo cố tình làm ra vẻ.
Thậm chí có người còn thực hiện cái gọi là biểu diễn “thôi miên động vật”. Lợi dụng bản năng giả chết của động vật, làm cho các loài động vật như chó, gà nằm im bất động. Như thế mà cũng gọi là thôi miên? Đúng là hết sức nhảm nhí! Thôi miên là sự giao lưu tâm hồn ở mức độ sâu giữa nhà thôi miên và đối tượng thôi miên, vậy người và chó, gà thì có thể giao lưu cái gì?”
Phía dưới hội trường có tiếng cười, Lăng Minh Đỉnh lắc đầu thở dài: “Những người đó hoặc là chỉ biết đôi chút về thôi miên, hoặc là hoàn toàn chẳng biết gì, họ chỉ mượn danh nghĩa của thôi miên để cầu tư lợi. Vì lợi ích, họ không ngần ngại tìm cách lừa gạt, hậu quả gây ra thì khiến cho cả giới thôi miên phải gánh chịu.”
Các nhà thôi miên ngồi dưới trong hội trường đều gật đầu lia lịa. Những người đến dự đại hội hôm nay đều là những nhân vật tên tuổi trong giới thôi miên, tất nhiên là họ khinh bỉ những kẻ treo đầu dê bán thịt chó. Vì vậy, những lời nói của Lăng Minh Đỉnh đã nhận được sự tán thành sâu sắc của họ.
Trên bục, Lăng Minh Đỉnh dừng lại đôi chút rồi tiếp tục nhấn mạnh: “Thực ra, những điều vừa rồi chưa phải là nghiêm trọng nhất, nếu để cho một người mà tâm địa không trong sáng nắm được kỹ thuật thôi miên đích thực, thì mối nguy hại mà anh ta gây ra mới càng đáng sợ. Những người này sẽ cố ý tìm kiếm tâm huyệt của đối tượng, qua đó đạt tới mục đích tà ác. Có người đã dùng thuật thôi miên để dàn cảnh lừa gạt trên đường, có người dùng thuật thôi miên để lừa dối và bỡn cợt phụ nữ, thậm chí giống như hai vụ án vừa mới xảy ra hai ngày trước, dùng thuật thôi miên để hại mạng người! Những chuyện như vậy tuy không nhiều, nhưng một khi nó xảy ra thì sẽ tạo thành nỗi lo lắng bất an trong dân chúng. Mọi người cứ truyền miệng nhau, thế là thuật thôi miên trở thành phù thủy hại người, nhà thôi miên cũng trở thành ma quỷ thực hiện ma thuật. Tình hình hai hôm vừa rồi chính là như vậy.”
Các nhà thôi miên ở phía dưới quay đầu nhìn các phóng viên ở xung quanh hội trường, trong lòng tự dưng thấy một mối nguy cơ lạ lùng.
Lăng Minh Đỉnh cũng nhìn các phóng viên ấy, rồi khẽ thở dài: “Đó chính là kết quả mà người đó muốn, anh ta muốn mượn lời của dân chúng để hủy hoại danh dự của chúng ta.” Tiếp đó ông đổi giọng, “Cái người có tâm địa hiểm ác đó đương nhiên rất đáng ghét, nhưng chúng ta cũng nên nghĩ một chút: tại sao uy tín của giới này lại yếu ớt đến như vậy? Chúng ta có rất nhiều bạn cùng nghề chính trực, xuất sắc, họ đang ngày đêm dùng thuật thôi miên giúp cho những người cần giúp đỡ, tại sao dân chúng lại không hiểu họ? Thuật thôi miên vừa không phải là phù thủy không có gì không làm được, cũng không phải là thuật lừa gạt cố tạo tiếng tăm. Thuật thôi miên là một môn khoa học, khái niệm này tại sao mãi vẫn không được dân chúng chấp nhận?”
Các nhà thôi miên không khỏi suy nghĩ trước những lời dẫn dắt của Lăng Minh Đỉnh. Một lát sau có người nói: “Loạn quá rồi.”
Lăng Minh Đỉnh lập tức tán đồng: “Đúng thế, loạn quá rồi! Giới không có chuẩn mực, không có sàng lọc khi gia nhập, người làm nghề thiếu tư chất… đó đều là sự thể hiện của hiện tượng rối loạn. Một ngành nghề mà tự thân đã loạn như vậy, thì làm sao có thể khiến người ngoài hiểu được, tin được? Lần này, tôi triệu tập các bạn đến đây, chúng ta mở đại hội các nhà thôi miên này, mục đích chính nhất là muốn bàn bạc với các bạn, làm thế nào để giải quyết cái “loạn” đó.”
Mọi người đều nhìn Lăng Minh Đỉnh, ông đã đưa ra vấn đề này, hẳn trong lòng đã có tính toán.
Nhưng Lăng Minh Đỉnh đã nói: “Muốn trị loạn, thì phải có quản lý, mà muốn có quản lý thì đầu tiên phải có tổ chức. Hiện tại chúng ta cũng có không ít hội thôi miên, nhưng hội nào biết hội ấy. Tôi đề nghị mọi người thống nhất lại, thành lập một hiệp hội mang tính toàn quốc, đặt ra một chương trình của nghề, một bộ tiêu chuẩn gia nhập và hệ thống chứng nhận tư cách nhà thôi miên, để cùng nhau làm cho nghề thôi miên trở nên có ích hơn, mạnh hơn.”
La Phi đứng trong góc hội trường lặng lẽ gật đầu. Suy nghĩ của Lăng Minh Đỉnh rất rõ ràng, ông đã chuyển đòn tấn công của đối thủ thành áp lực mà cả giới phải đối diện, như thế là đã tạo ra không khí hướng tới một kẻ thù chung tại hội trường. Từ đó, việc ông đề nghị thành lập một hiệp hội cũng sẽ dễ dàng được chấp thuận.
Rất nhiều khi nguy cơ từ bên ngoài có thể thúc đẩy sự đoàn kết trong nội bộ, Lăng Minh Đỉnh tỏ ra rất hiểu điều này. Việc tận dụng sức mạnh này rất có ý nghĩa đối với việc chuyển bị động thành chủ động, chỉ có điều không biết những người cùng nghề này có hưởng ứng tích cực hay không.
Trong hội trường, rất nhiều các nhà thôi miên gật đầu bàn tán, xem ra những người ủng hộ Lăng Minh Đỉnh không phải là số ít. Có điều, những người có quyền lên tiếng đều ngồi ở hàng ghế đầu, trong số đó, thế lực mạnh nhất lại là Dương Băng, Chu Hoài Cốc, Tần Thiên. Thái độ của họ có ý nghĩa mang tính quyết định, nhưng ba người đó mặt vẫn cứ đanh lại, nhìn không ra phủ định cũng không tán thành.
Lăng Minh Đỉnh cũng chú ý đến “ba đầu tàu” đó. Chờ cho tới khi những tiếng bàn tán dần dần lắng xuống, ông bèn hỏi thẳng Dương Băng: “Thầy Dương, không biết thầy có tán thành quan điểm của tôi không?”
“Hội thôi miên Trường Giang” do Dương Băng đứng đầu có thể xem như là tiên phong trong nước, bản thân Dương Băng cũng là tiền bối của giới thôi miên. Lăng Minh Đỉnh ném câu hỏi cho ông ta, coi như là một đòn chủ động để xem thái độ của đối phương thế nào.
Dương Băng im lặng một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng: “Việc thành lập một hội thôi miên mang tính toàn quốc, xây dựng chương trình, thống nhất quản lý, nghe ra thì rất hay, nhưng trên thực tế thì là con dao hai lưỡi. Nếu thực hiện không tốt, e rằng sẽ có tác dụng ngược lại.”
“Thế sao?” Lăng Minh Đỉnh hơi nhướn mày, “Những lo ngại của thầy Dương chủ yếu nằm ở đâu ạ?”
Dương Băng đáp: “Hiện tại, ngành thôi miên tuy có phần hơi loạn, nhưng cũng coi như trăm hoa đua nở. Nếu thống nhất lại thì liên quan đến việc xác định một đường lối. Nhỡ mà đường lối đó bị lệch, thì chẳng phải là một mối họa đối với cả ngành hay sao?”
Câu nói này của Dương Báng khiến hội trường lại dậy lên những lời bàn tán. Còn Chu Hoài Cốc ngồi bên cạnh Dương Băng thì hắng giọng, dường như có lời muốn nói.
Lăng Minh Đỉnh đưa tay ra hiệu mọi người yên lặng. Ông cũng sớm đã dự liệu ba người này sẽ không dễ dàng nhượng bộ. Đối phương chịu nói ra đã là một chuyện tốt. Mong mỏi của ông là vì sự phát triển của cả ngành, chỉ cần ông không thấy hổ thẹn với mình về điểm này thì dù có bị đối phương phản bác ông cũng không ngại.
Chu Hoài Cốc nhìn Lăng Minh Đỉnh, nói: “Nếu ông Lăng đã đề nghị mọi người thống nhất, thì chắc cũng đã nghĩ ra đường lối của ngành? Nếu không vướng mắc, đề nghị ông nói ra để mọi người cùng thảo luận.”
Lăng Minh Đỉnh lập tức đáp với vẻ không từ chối: “Thế thì được, tôi xin nói ra ngu kiến của mình, coi như là những gợi ý ban đầu. Theo suy nghĩ của tôi, ngành thôi miên muốn phát triển tốt đẹp, cần phải chú tâm vào mảng điều trị tâm lý. Hiện nay, nhịp điệu cuộc sống càng ngày càng nhanh, áp lực từ các phía rất lớn, rất nhiều người hoặc nhiều hoặc ít đều có những vấn đề về tâm lý, thôi miên chính là biện pháp phát hiện ra các vấn đề tâm lý đó một cách tốt nhất. Thông qua sự dẫn dắt của nhà thôi miên, đối tượng có thể nhận thức lại đối với những ký ức không tốt, từ đó thay đổi thái độ cuộc sống ở mặt tiêu cực. Tôi đã có không ít nghiên cứu lý luận về mặt này và cũng đã viết một số bài.
“Tôi đã đọc bài của anh.” Tần Thiên - một trong “ba đầu tàu” khác lên tiếng, “Đó là những thứ gọi là khái niệm tâm huyệt và tâm cầu, đúng không?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Đúng vậy. Tôi không dám nói là những nghiên cứu của mình cao siêu đến đâu, nhưng việc coi điều trị tâm lý là hướng phát triển của ngành thôi miên có lẽ là không sai lầm. Trên thực tế, các nhà thôi miên trình độ cao đều đi theo con đường này.” Nói đến đây, Lăng Minh Đỉnh bèn đưa tay chỉ Từ Kiện, “Ông Từ đây là nhà đầu tư, ông ấy rất hứng thú với lý luận của tôi. Nếu chúng ta có thể tiến hành thống nhất trên cơ sở đó, lại có được sự trợ giúp lớn của những người như ông Từ, thì việc chấn hưng nghề sẽ hoàn thành nhanh chóng!”
“Ba đầu tàu” ở dưới hội trường đưa mắt trao đổi với nhau, sau đó Dương Băng lên tiếng: “Ông Lăng, hình như ông hơi lạc quan rồi. Theo tôi, có coi điều trị tâm lý là phương hướng phát triển của ngành thôi miên hay không thì còn cần phải bàn bạc. Còn lý luận tâm cầu của ông thì tồn tại những ẩn họa rất lớn, không thể nào mở rộng trong ngành được.”
Nghe câu này, Lăng Minh Đỉnh hơi ngây người. Ông đã lường trước là ba người này sẽ cản trở kế hoạch của mình, nhưng không ngờ đối phương lại nắm lấy phương hướng phát triển của ngành để tấn công. Thực ra, hiện tại các nhà thôi miên đều đang làm công việc điều trị tâm lý, kể cả “ba đầu tàu” cũng không ngoại lệ. Tư tưởng phát triển này lẽ ra không có bất kỳ tranh cãi nào, thế mà ba người này lại giội một gáo nước lạnh, thái độ đi ngược lại ấy có vẻ rất rõ ràng.
Các nhà thôi miên khác trong hội trường đều chụm đầu, ghé tai bàn luận. Từ thái độ của họ thì thấy những người ủng hộ Lăng Minh Đỉnh vẫn chiếm tuyệt đại đa số. Lăng Minh Đỉnh thấy vững tâm hơn, nên lập tức hỏi với vẻ không khoan nhượng: “Xin thỉnh giáo thầy Dương, tại sao điều trị tâm lý lại không thể là phương hướng phát triển của ngành? Thầy nói là lý luận của tôi tồn tại những ẩn họa, những ẩn họa đó ở đâu?”
Dương Băng đáp: “Việc điều trị tâm lý, bản thân nó đã có tính nguy hiểm nhất định. Nếu thao tác không tốt,có khả năng dẫn tới vấn đề tâm lý của đối tượng sẽ càng nghiêm trọng hơn. Hơn nữa, tâm cầu của anh hoàn toàn không phải là điều trị đích thực, vì tâm huyệt của đối tượng không được xóa bỏ thực sự, dùng tâm cầu che đậy ngược lại còn đưa đến hậu quả càng nghiêm trọng hơn.”
“Một khi tâm huyệt đã hình thành thì không thể nào xóa bỏ được.” Lăng Minh Đỉnh đáp, “Thầy nói rằng tâm cầu của tôi không phải là điều trị đích thực, nhưng tôi đã tích lũy rất nhiều ca thành công. Ngày hôm kia, tôi đã dùng tâm cầu để điều trị cho một người đàn ông bị cắn nát mặt, giúp anh ấy lấy lại dũng khí tiếp tục sống.”
Chuyện này đã được lên báo nên rất nhiều người có mặt trong hội trường cũng biết. Lăng Minh Đỉnh dừng lại trong giây lát rồi nói tiếp: “Hôm nay có một phụ nữ có mặt ở đây, cô ấy cũng đã từng là bệnh nhân của tôi. Cô Hạ, cô hãy đứng lên chào mọi người đi.”
Theo tay chỉ của Lăng Minh Đỉnh, mọi người đều quay đầu lại nhìn, thì thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp từ từ đứng dậy, khuôn mặt cô rạng rỡ như ánh mặt trời.
Cô gái đó nói với tất cả mọi người: “Ba năm trước tôi đã từng định tự sát, nhưng thầy Lăng đã làm thay đổi quan điểm của tôi. Vì vậy, tôi rất cảm ơn thầy, cảm ơn thuật thôi miên cao siêu của thầy.”
Cả hội trường đều xôn xao. Thấy một cô gái xinh đẹp như vậy lấy lại cuộc sống mới, làm sao không khiến người khác trầm trồ cho được? Vì thế mà sự ủng hộ của mọi người đối với Lăng Minh Đỉnh lại càng tăng.
Nhưng, “ba đầu tàu” ở hàng ghế trước vẫn không lay chuyển. Dương Băng thậm chí còn không quay đầu lại, ông ta lạnh lùng nói: “Chúng tôi không phủ nhận các ca thành công của anh, nhưng không lẽ không có ca nào thất bại?”
Lăng Minh Đỉnh ngây người: “Nếu có thì xin mời thầy Dương nói rõ, nếu là bệnh nhân thật sự của tôi thì tôi nhất định sẽ không thoái thác, che giấu.”
Dương Băng cúi xuống khẽ trao đổi với Chu Hoài Cốc và Tần Thiên, một lúc sau thì quyết định. Dương Băng đứng dậy, trịnh trọng, nhìn thẳng vào Lăng Minh Đỉnh rồi nói: “Ông Lăng, có một số việc tôi vốn không định nói, nhưng vì đại hội này liên quan đến vận mệnh tiền đồ của cả ngành, nên không thể nào né tránh được. Chúng tôi chỉ định hỏi ông một câu, hy vọng ông trả lời thành thật.”
Từ khẩu khí của đối phương thì biết chuyện mà ông ta muốn hỏi dường như là một vấn đề không bình thường. Lăng Minh Đỉnh chợt thấy rất bất an, nhưng ông vẫn cố kiềm chế cảm xúc của mình, lặng lẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn không có gì khác thường.
“Xin hỏi ông Lăng,” Dương Băng chậm rãi nói, “Vợ của ông vì sao sớm đã qua đời?”
Câu hỏi này giống như một làn sóng xô rất mạnh khiến toàn thân Lăng Minh Đỉnh rung lên. Sắc mặt ông nhợt nhạt, đôi môi không ngừng run, một hồi lâu không thốt lên lời.
“Ông đã từng thực hiện tâm cầu đối với vợ của ông. Nhưng sau đó việc điều trị xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, khiến cho cô ấy đã phải qua đời khi ở tuổi 35. Thứ lý luận chứa đựng ẩn họa nghiêm trọng như vậy làm sao có thể mở rộng ra toàn ngành?” Dương Băng thừa thắng đưa ra đòn cuối cùng, rồi nói như tổng kết: “Vì vậy, xây dựng liên minh nghề là chuyện tốt, nhưng ý tưởng của ông không thể áp dụng được. Chuyện này phải do mọi người cùng ngồi lại cân nhắc kỹ, chứ nhất định không thể vội vàng.”
Lăng Minh Đỉnh cúi đầu, hai cánh tay để trên mép bục của ông cố gắng chống đỡ thân hình dường như muốn khuỵu xuống. So với vẻ lôi cuốn ban đầu, ông hoàn toàn như một người khác. Sự thay đổi đó khiến cho tất cả những người khác trong hội trường đều cảm thấy ngạc nhiên, mọi người xôn xao bàn tán, suy đoán.
Thư ký Viêm bước lên bục, đỡ lấy Lăng Minh Đỉnh, khẽ hỏi với vẻ lo lắng: “Ông Lăng, ông sao thế?”
Lăng Minh Đỉnh lắc đầu, trong lòng rối ren. Một lát sau, ông tập trung ánh mắt, nhìn ba đối thủ ngồi dưới với vẻ phẫn nộ.
Thư ký Viêm biết Lăng Minh Đỉnh không thể nào kiểm soát được tình hình nữa, bèn cúi người sát micro, nói: “Xin lỗi, sức khỏe của ông Lăng có đôi chút vấn đề. Đại hội hôm nay tạm dừng ở đây.” Nói rồi, cô dìu ông Lăng xuống dưới bục.
La Phi đi tới chỗ hai người. Ánh mắt anh đầy vẻ hồ nghi. Lăng Minh Đỉnh nhìn anh cười chua chát, cố gắng nói ra mấy câu: “Đội trưởng La, chúng ta… chúng ta về rồi sẽ nói kỹ.”
La Phi gật đầu. Lúc này, tại đây không phải là nơi nói chuyện.
Nhưng cánh phóng viên thì lại không dễ dàng để cho Lăng Minh Đỉnh rời khỏi, họ ào tới như một bầy ong, ống kính, máy quay thi nhau chĩa vào.
“Ông Lăng, ông có thể nói một chút về tình hình cụ thể khi vợ ông qua đời không?”
“Ông Lăng, có phải liệu pháp tâm cầu của ông đã xảy ra sự cố nghiêm trọng không?”
“Ông Lăng, đại hội sau đấy có tiếp tục tiến hành không?”
… …
Đủ các dạng câu hỏi liên tiếp được đưa ra với Lăng Minh Đỉnh. Ông hoàn toàn không còn tâm trí để trả lời, ông và thư ký Viêm mấy lần rẽ đám đông để rời đi, nhưng cánh phóng viên vây quanh mỗi lúc một đông.
Đúng lúc đó, bỗng nhiên thấy Hạ Mộng Dao từ trong đám đông bước ra, cô lấy thân mình che trước Lăng Minh Đỉnh, cao giọng nói: “Đề nghị các anh chị đừng bám lấy thầy Lăng nữa!”
“Tạch, tạch, tạch!”, tiếng của máy ảnh liên tiếp vang lên, cánh phóng viên không để lỡ, chụp liên hồi.
Hạ Mộng Dao giận dữ nhìn đám phóng viên, quát lên: “Các anh không có người thân à? Người thân của các anh qua đời, các anh nghĩ gi? Thầy Lăng đã khổ như thế rồi, tại sao các anh lại còn khơi dậy vết thương của người ta? Các anh không có sự đồng cảm nào à?”
Các phóng viên vây lấy ở hàng đầu đều là nam giới, nên khi bị một cô gái xinh đẹp chất vấn như vậy thì không khỏi cảm thấy ngượng ngùng. Nhân lúc họ không có lời nào để nói lại, Hạ Mộng Dao nói tiếp: “Các anh hãy nhanh chóng lui ra!” Câu nói này dịu hơn hẳn câu trước, vừa như khuyên vừa như đề nghị. Đồng thời, cô mở to đôi mắt xinh đẹp, ánh mắt lướt qua mặt của những người đàn ông kia. Những người đàn ông bắt gặp ánh mắt ấy của cô đều như trúng tà, đỏ mặt lên và ngượng ngùng rời đi.
Hạ Mộng Dao quay đầu lại, khẽ nhắc Lăng Minh Đỉnh: “Thầy Lăng, thầy mau đi đi.” Lăng Minh Đỉnh định nói mấy lời cảm ơn, nhưng thư ký Viêm bên cạnh đã kéo ông nhanh chóng rời khỏi đó. Bước chân của thư ký Viêm giận dữ và vội vàng, không biết là muốn tránh cánh phóng viên hay là muốn tránh Hạ Mộng Dao đầy sức quyến rũ kia.
02.
La Phi đi theo Lăng Minh Đỉnh về tòa nhà Mậu Nghiệp. Lăng Minh Đỉnh nhốt mình trong phòng làm việc, phải gần một tiếng sau ông mới mời La Phi vào.
La Phi nhìn thấy vẻ cố gắng điều chỉnh trạng thái tinh thần ở ông, tuy nhiên ông vẫn có vẻ rất mệt mỏi.
“Hẳn anh không thể ngờ được rằng họ lại làm khó mình bằng cách thức ấy?” La Phi hỏi. Nếu như có sự chuẩn bị thì chắc sẽ không thảm hại như vậy.
Lăng Minh Đỉnh không trả lời. Ông hơi nhíu mày, ánh mắt thẫn thờ, dường như vẫn chìm trong những suy nghĩ của mình. Thậm chí La Phi còn ngờ rằng ông vẫn chưa nghe rõ câu hỏi của mình.
Quả nhiên, sau khi lên tiếng, Lăng Minh Đỉnh hoàn toàn không để ý gì đến câu hỏi của La Phi, ông hỏi với vẻ khá đường đột: “Cảnh sát La, anh có thể bắt ba người kia được không?”
“Bắt họ? Tại sao?” La Phi rất không hiểu. Cứ cho rằng ba người kia bị nghi ngờ gây án, nhưng bây giờ mà bắt thì không khỏi có phần hơi quá. Và câu giải đáp tiếp sau của Lăng Minh Đỉnh hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của La Phi.
“Một người trong số họ rất có thể là hung thủ đã hại chết vợ tôi.” Lăng Minh Đỉnh đau đớn nói. Ông cắn chặt môi, mắt nhìn chăm chăm vào vật gì đó trong tay.
Đó là một tấm ảnh. La Phi đứng dậy lại gần nhìn, trong ảnh là một thiếu phụ xinh đẹp, răng trắng môi đỏ, nụ cười quyến rũ. La Phi hỏi như đoán: “Đây là vợ của anh phải không?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu. Ông dùng tay che hình người trong ảnh, như thể làm vậy thì có thể cắt đứt được nỗi đau khổ không nói lên lời.
“Anh nói là chị ấy bị người ta hại chết? Nhưng theo lời họ nói thì việc chị ấy qua đời là có liên quan đến liệu pháp tâm cầu của anh?” La Phi biết đối phương không thích câu chuyện này, nhưng anh không thể không hỏi. Ở hiện trường đại hội, Lăng Minh Đỉnh không phản bác lời nói của Dương Băng, điều đó khiến cho sự việc trở nên rất bí ẩn. La Phi cảm thấy những việc mà mình không biết rất nhiều, anh cần phải hỏi cho rõ ràng.
Lăng Minh Đỉnh im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Họ nói không sai. Nhưng nếu không có kẻ ngầm lên kế hoạch thì vợ tôi đã không bỏ tôi mà đi.”
“Rốt cuộc là như thế nào?”
Lăng Minh Đỉnh dịch tay ra, một lần nữa lại nhìn chăm chú vào tấm ảnh. Một hồi lâu sau, ông ngẩng lên nhìn La Phi, hỏi: “Cô ấy rất đẹp, đúng không?”
La Phi “vâng” một tiếng. Anh hoàn toàn không an ủi Lăng Minh Đỉnh, mà đúng là người phụ nữ trong ảnh rất đẹp.
“Khi chụp bức ảnh này cô ấy đã hơn 30 rồi. Hồi cô ấy còn trẻ, cô ấy còn đẹp hơn.” Lăng Minh Đỉnh chăm chú nhìn La Phi, dường như đang nhấn mạnh một quan điểm quan trọng với anh.
La Phi lại gật đầu, anh hoàn toàn không nghi ngờ câu nói này của Lăng Minh Đỉnh. Thậm chí, anh còn nghĩ thầm, nếu người phụ nữ này trẻ hơn 10 tuổi, có lẽ sẽ không kém Hạ Mộng Dao là bao.
Khóe môi Lăng Minh Đỉnh khẽ nhếch lên, vẻ mặt vô cùng chua chát. “Phụ nữ xinh đẹp…” Rồi ông thì thầm hỏi: “Anh có biết, chuyện mà họ sợ nhất là gì không?”
Gắn với những câu hỏi trước, La Phi đã đoán ra đáp án: “Già đi?”
Lăng Minh Đỉnh thở dài một tiếng: “Đúng thế. Họ sợ sự trôi qua của thời gian, sợ khuôn mặt sẽ dần dần già đi vì nó. Đó là căn bệnh chung thường thấy của phụ nữ, vợ tôi cũng không thoát khỏi điều đó. Đó chính là nguồn cơn của mọi bi kịch.”
La Phi thấy được Lăng Minh Đỉnh sắp nhớ lại chuyện cũ nên im lặng chờ nghe.
“Khi tôi và vợ tôi quen nhau, cô ấy mới chỉ có 21 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy là ở một quán cafe của Long Châu. Tôi nhớ, đó là một buổi hoàng hôn cuối tuần, cô ấy ngồi bên cửa sổ lật xem một cuốn tạp chí. Ánh nắng chiều tà vàng rực chiếu qua cửa sổ, in lên khuôn mặt trắng nõn nà của cô ấy, đẹp tới mức khiến lòng người ngất ngây. Tôi lập tức bị cuốn hút bởi cô ấy. Sau đó chúng tôi quen nhau, mãi tới mấy năm sau, cuối cùng cô ấy cũng trở thành vợ của tôi. Cuộc sống của chúng tôi sau khi kết hôn rất hạnh phúc. Chúng tôi muốn tận hưởng thế giới tươi đẹp chỉ của hai người, 10 năm mà vẫn như ngày nào, không bao giờ thấy mệt mỏi, nhàm chán. Thậm chí, chúng tôi còn bàn với nhau sẽ không sinh con, chỉ cần hai vợ chồng ở bên nhau cho đến hết đời.”
Khi nói đến đây, ánh mắt của Lăng Minh Đỉnh trở nên xa xăm, ông hoàn toàn chìm trong ký ức, vị ngọt ngào của những năm tháng ấy như vẫn còn đâu đây. Có điều, điều tốt đẹp trong hiện thực thì ngắn ngủi, huống chi thế giới của ký ức xa xăm. Đôi lông mày của ông nhanh chóng nhíu chặt lại, lộ rõ vẻ đau buồn không thể nào xua tan đi được.
“Tôi không biết cụ thể là từ khi nào cô ấy bắt đầu thấy sợ vấn đề tuổi tác, nhưng đến khi 30 tuổi thì cô ấy đã có biểu hiện tâm lý rất rõ. Cô ấy trở nên thiếu vui vẻ, thường ngồi ngây người một mình trước gương. Sau đó, cô ấy còn hỏi tôi một số vấn đề, ví dụ như: “Có phải là em không còn xinh đẹp như trước đây không?”, “Có đúng là anh sẽ ở bên em suốt đời không?”, “Liệu anh có thích người con gái khác không?”… Những câu hỏi đó, theo tôi thì chỉ là sợ bóng sợ gió, tôi yêu cô ấy sâu sắc như vậy, sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng tôi càng thề thốt, thì cô ấy lại càng không chịu tin. Cô ấy cứ luôn nghĩ rằng tôi nói dối cô ấy và cứ ép tôi phải “nói thật”, rồi cứ hỏi đi hỏi lại những điều đó, nếu tôi tỏ ra thiếu kiên nhẫn một chút là cô ấy sẽ khóc lóc. Tôi bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ cô ấy đã có vấn đề về tâm lý, tôi cần phải có biện pháp giúp cô ấy mới được.”
La Phi lập tức nghĩ đến “biện pháp” mà Lăng Minh Đỉnh nói đến là gì: “Anh đã thôi miên chị ấy?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Đúng thế, tôi đã tiến hành một lần điều trị bằng thôi miên cho cô ấy. Tôi nhanh chóng tìm được tâm huyệt của cô ấy, thì ra cô ấy sợ dung nhan của mình già đi và tôi sẽ không còn say mê cô ấy như trước nữa. Cô ấy cứ lo lắng với vấn đề này, vì vậy trong sâu thẳm tâm hồn khó mà tránh được việc để lại những sang chấn. Sau khi biết được nguyên nhân dẫn đến bệnh, việc tiếp theo đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ. Tôi đã dựng lên một cây cầu trong lòng cô ấy, làm cho cô ấy không còn phải lo lắng với vấn đề đó nữa.”
“Biện pháp cụ thể là gì? Có thể nói được không?”
“Tôi và vợ tôi đều rất thích một nữ minh tinh. Nữ minh tinh đó thuộc tuýp những người thành công muộn, khi cô ấy nổi tiếng thì cũng đã hơn 30 tuổi rổi. Tôi cố ý tìm những bức ảnh hồi còn trẻ khi chưa nổi tiếng của nữ minh tinh đó để làm thành sự so sánh với hình ảnh sau khi người đó thành danh. Chúng tôi đều cho rằng sau khi nữ minh tinh đó trưởng thành rồi thì mới có vẻ quyến rũ của phụ nữ. Tôi đã đem cảm giác đó chắp ghép lại để vợ tôi tin rằng tuổi tác hoàn toàn không làm mất đi sự quyến rũ vốn có của cô ấy, tôi sẽ càng ngày yêu cô ấy, những cô thiếu nữ trẻ hoàn toàn không thể so sánh được với cô ấy.”
“Vâng”, La Phi hiểu suy nghĩ của Láng Minh Đỉnh, rồi hỏi: “Vậy, kết quả thế nào?”
“Kết quả rất tốt. Vợ tôi lấy lại sự tự tin, sự tự tin đó không phải chỉ ở trước mặt tôi mà còn cả trong tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Có một thời gian cô ấy đã từng sợ ra khỏi cửa, nếu nhất định phải đi thì phải trang điểm rất lâu. Nhưng sau điều trị của tôi, cô ấy hoàn toàn lấy lại sự tự tin, cô ấy tự tin thể hiện sự quyến rũ của thiếu phụ, cảm giác đó giống như là được sống lại. Nhờ đó mà đời sống hôn nhân của chúng tôi như trải qua tuần trăng mật thứ hai.” Nhớ lại những ngày tháng hoàng kim đó, khuôn mặt của Lăng Minh Đỉnh hiện lên vẻ biểu cảm phức tạp nửa vui nửa buồn.
Quá trình có kết quả, thế mà kết quả lại là một bi kịch. La Phi đành hỏi tiếp: “Sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Sau đó xảy ra một chuyện…” Lăng Minh Đỉnh trầm giọng nói: “Tôi đã từng nghĩ rằng đó là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng thực ra, đó là một âm mưu đáng sợ.”
La Phi biết rằng phần quan trọng nhất sắp được tiết lộ, nên nín thở lắng nghe. Lăng Minh Đỉnh nhắm mắt lại, lấy tay khẽ bóp trán. Ông sắp đến với những trải nghiệm đau khổ nhất đời trong ký ức, ông cần phải lấy đủ dũng khí thì mới có thể tiến vào đó.
La Phi cứ lặng lẽ chờ. Không biết bao lâu sau, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng thở dài của Lăng Minh Đỉnh. Ông mở mắt, bắt đầu tiếp tục kể.
“Đó là chuyện 5 năm trước. Khi đó vợ tôi đã 35 tuổi. Dung nhan của cô ấy dần dần già đi, nhưng tình yêu của tôi đối với cô ấy thì không hề suy giảm. Trong mấy năm đó, để ngăn tâm bệnh của cô ấy tái phát, tôi tiếp tục tiến hành mấy lần thôi miên với cô ấy. Cây cầu trong lòng được xây dựng năm trước tiếp tục được củng cố. Chà, tôi cứ tưởng rằng cây cầu ấy sẽ mãi mãi không sụp đổ. Nhưng tục ngữ có một câu rất hay: Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ. Một khi có người rắp tâm với nền móng của cây cầu ấy thì sự sụp đổ của nó chỉ là trong chốc lát.”
Ngày 11 tháng 6 hàng năm là kỷ niệm ngày chúng tôi quen nhau, theo lệ, mỗi khi đến ngày này chúng tôi lại trở về quán cafe chúng tôi gặp nhau lần đầu năm đó, gọi hai tách cafe rồi cùng ngồi nhâm nhi, cùng ôn lại những khoảnh khắc đẹp đẽ khi quen nhau. 5 năm trước cũng vậy, hôm đó chúng tôi đến quán cafe ấy vào buổi hoàng hôn. Vì đã là vợ chồng trung tuổi rồi, nên chẳng cần phải oanh oanh, yến yến mà cứ ngồi đối diện nhau một lúc là được. Cũng giống như năm xưa, tôi gọi cafe và uống, còn vợ tôi thì lật xem tạp chí, tất cả mọi thứ đều rất bình thường. Ngay sau đó, có một vị khách đến, sự xuất hiện của vị khách này đã hủy hoại cuộc sống của chúng tôi.
Đó là một cô gái trẻ, cô ấy ngồi ở chỗ bên cạnh cửa sổ cách chúng tôi không xa. Vị trí lúc đó là tôi ngồi đối diện, còn vợ tôi thì ngồi quay lưng lại với cô ấy. Cũng có nghĩa là tôi có thể nhìn thấy cô gái, còn vợ tôi thì không nhìn thấy. Lúc mới đầu, tôi chỉ nhìn qua cô gái ấy, nhưng rồi tôi nhanh chóng bị cô ấy thu hút, sau đó thì không sao rời mắt đi được.”
Một người đàn ông lớn tuổi rất yêu vợ, tại sao lại có thái độ đó? La Phi không nén được xen vào hỏi một câu: “Cô gái đó rất xinh đẹp à?”
“Tất nhiên là xinh đẹp, nhưng xinh đẹp không phải là mấu chốt của vấn đề.” Lăng Minh Đỉnh trịnh trọng nói, “Mấu chốt là ở dung mạo, khí chất, cách ăn mặc đều rất giống với vợ tôi hồi còn trẻ. Khi cô ấy ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ, tôi thực sự có cảm giác như xuyên không, dường như lại thấy người yêu khi mới quen hơn 10 năm trước.”
Nói như vậy thì La Phi đã hiểu, chả trách mà Lăng Minh Đỉnh bỗng nhiên bị một cô gái lạ thu hút. Nhưng anh lắc đầu, nói: “Có điều, chuyện đó đó cũng rất lạ, làm gì có chuyện ngẫu nhiên đến thế?”
Lăng Minh Đỉnh cười đau khổ đáp: “Đúng là rất lạ. Nhưng lúc đó tôi như bị cuốn vào đó, nên không kịp suy nghĩ kỹ. Tôi chỉ còn biết nhìn cô gái ấy một cách tham lam, tiếc rằng không thể biến mình thành người của hơn 10 năm trước.”
La Phi hơi nhíu mày, hỏi: “Vậy, lúc đó vợ anh tỏ ra như thế nào?”
“Cô ấy vẫn lật xem tạp chí, dường như hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của cô gái kia. Trong khoảng thời gian đó có mấy lần tôi thấy tội lỗi, lấm lét đưa mắt quan sát phản ứng của vợ tôi, nhưng thấy cô ấy không có gì bất thường. Mãi cho tới khi xem hết cuốn tạp chí đó, cô ấy mới ngẩng đầu lên, tôi cũng vội ngồi ngay ngắn, giả bộ như mải uống cafe, không dám nhìn cô gái kia nữa.” Nói đến đây, Lăng Minh Đỉnh tự lấy làm hổ thẹn, nói: “Vợ tôi đặt cuốn tạp chí xuống xong, hỏi tôi hai câu. Hai câu hỏi đó bây giờ nghĩ lại thì thấy đều có ý tứ sâu xa, nhưng lúc đó tôi lại không hề nhận thấy.”
“Chị ấy hỏi gì?”
“Đầu tiên cô ấy hỏi: “Sao cốc cafe của anh vẫn chưa uống hết?”, tôi trả lời lấp liếm: “Nóng quá”. Sau đó cô ấy lại hỏi: “Vừa rồi anh nhìn gì vậy?”, tôi do dự một lát, nhưng vừa đúng lúc đó cô gái kia đứng lên rời đi, còn tôi thì chắc chắn rằng vợ tôi không nhìn thấy cô ấy, thế nên mỉm cười nói dối rằng: “Anh thì có thể nhìn gì được, tất nhiên là anh nhìn em rồi.”
La Phi thở dài, nói: “Anh không nên nói dối mới phải.”
“Đúng vậy, tôi không nên nói dối. Nhưng đó thật sự chỉ là một… một lần nói dối thiện chí.” Lăng Minh Đỉnh biện bạch cho mình, giọng nói đầy vẻ ân hận, “Vợ tôi vốn rất nhạy cảm, tâm huyệt của cô ấy vẫn ở đó. Tôi làm sao dám để cho cô ấy biết tôi vừa mới bị một cô gái trẻ cuốn hút!”
La Phi cũng cảm thấy bất lực, đành chuyển chủ đề, tiếp tục hỏi: “Tiếp sau đó thì sao? Đã xảy ra chuyện gì?”
Lăng Minh Đỉnh im lặng trong dòng ký ức đau khổ, một lát sau mới nói: “Lẽ ra sau khi uống hết cafe thì hai chúng tôi nên rời khỏi đó. Nhưng hôm đó vợ tôi nói muốn ngồi thêm một lúc nữa và bảo tôi cứ về trước. Tôi muốn ở lại cùng cô ấy, nhưng cô ấy nói muốn tiếp tục xem sách, nếu tôi cứ ngồi trước mặt thì sẽ ảnh hưởng đến sự tập trung của cô ấy, thế là tôi đành rời đi.”
La Phi thầm kêu lên trong lòng. Buổi chiều muộn 5 năm trước, người đàn ông này đúng là mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác. Nhưng anh biết Lăng Minh Đỉnh đã rất trách mình rồi nên không nỡ nói ra những suy nghĩ trong lòng mình nữa.
Nhưng dường như Lăng Minh Đỉnh đã thấy được những suy nghĩ của anh, ông chủ động đưa vấn đề: “Lúc đó đầu óc tôi thật sự thấy rối ren… Anh có biết vì sao tôi rời khỏi đó không?”
La Phi suy nghĩ một lúc, rồi đoán: “Anh cảm thấy cô gái kia vẫn chưa đi xa, đi ra ngoài một lát chưa biết chừng sẽ gặp lại cô gái đó?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu, đáp: “Mặc dù anh không ở đó nhưng chẳng có gì giấu được anh. Lúc mới đầu anh đã cảm thấy sự xuất hiện của cô gái đó rất lạ kỳ, tiếp đó anh lại nghi ngờ vợ tôi, đúng không? Anh thật quá lý trí, quá tỉnh táo. Nếu tôi có được một nửa như anh, thì bi kịch cuối cùng có lẽ đã không xảy ra.”
La Phi đáp: “Người trong cuộc thường lẫn, người ở ngoài thì sáng.”
“Thôi được, vậy nói về vợ tôi vậy.” Lăng Minh Đỉnh tiếp tục kể: “Sau khi tôi rời quán cafe, vợ tôi mở một lọ an thần, đổ thuốc vào trong cốc cafe của mình. Rồi cô ấy nhìn ánh nắng chiều ngoài cửa sổ, nhấm nháp từng ngụm cafe cho đến hết. Hơn một giờ sau tôi quay trở lại quán, thì thấy người vợ yêu quý của tôi gục trên bàn và đã ngừng thở.”
Khi câu chuyện đến hồi đau thương nhất, Lăng Minh Đỉnh dường như lại trở nên bình tĩnh nhất. Ông chậm rãi kể lại câu chuyện có liên quan đến mình giống như một người đứng bên quan sát. Nhưng La Phi cảm thấy rất rõ nỗi đau đớn trong tâm khảm ông, đó là một nỗi tuyệt vọng cùng cực giống như cái chết.
Một lát sau, La Phi thở dài, hỏi: “Chị ấy đã rời xa như thế? Đến một câu cũng không để lại?”
“Cô ấy để lại một câu.” Lăng Minh Đỉnh ngẩng đầu nhìn La Phi, sau đó lật tấm ảnh trên bàn, rồi chậm rãi đẩy đến trước mặt La Phi, “Đây là bức ảnh cô ấy để lại trên bàn của quán cafe, đây là câu nói cuối cùng cô ấy để lại cho tôi.”
La Phi nhìn thấy ở mặt sau của tấm ảnh có dòng chữ mềm mại.
“Anh thân yêu, anh đã lừa dối em.”
Một nỗi đau thấu tim gan chứa đựng trong từng chữ, dù đã mấy năm rồi nhưng nó giống như một thứ rượu mạnh càng để lâu càng nồng.
Đúng vậy, Lăng Minh Đỉnh đã lừa dối vợ mình. Nhưng La Phi tin, khi người phụ nữ ấy viết câu này, chữ “lừa dối” mà chị ấy chỉ không phải là hai câu nói trong quán cafe, mà là chỉ tâm cầu mà Lăng Minh Đỉnh đã dựng lên trong lòng chị. Nền tảng duy trì tình cảm trong tâm cầu hôm đó đã sụp đổ, lòng kiêu hãnh và tự tin của phụ nữ cũng sụp đổ theo, thậm chí bao gồm cả toàn bộ hy vọng đối với cuộc sống hôn nhân của chị.
La Phi lật lại mặt chính của tấm ảnh, anh hy vọng cũng có thể thay đổi tâm trạng của Lăng Minh Đỉnh. Bây giờ không phải là lúc đắm chìm trong đau khổ, vẫn còn quá nhiều điểm nghi vấn phải làm rõ.
“Sự xuất hiện của cô gái kia không phải là ngẫu nhiên, mà là do vợ anh cố ý sắp đặt. Chị ấy muốn thử anh, đúng không?” Điều này dường như đã được khẳng định trong lòng La Phi, nhưng anh vẫn muốn có sự xác nhận từ miệng của người trong cuộc.
Lăng Minh Đỉnh đáp: “Đúng vậy.”
“Nói như vậy…”, La Phi trầm ngâm nhìn Lăng Minh Đỉnh một cái, rồi nói: “Tâm cầu của anh đúng là có lỗ hổng.”
Khóe mắt Lăng Minh Đỉnh khẽ giật giật, ông rất nhạy cảm đối với vấn đề này.
La Phi giải thích thêm quan điểm của mình: “Vợ anh đã sắp xếp tình huống đó để thử anh, chứng tỏ chị ấy không tin anh hoàn toàn. Nếu tâm cầu của anh hoàn mĩ, thì tình huống này đã không xảy ra.”
Lăng Minh Đỉnh im lặng không nói. La Phi nghĩ một lúc, lại hỏi: “Sau đó, anh có đi tìm gặp cô gái kia không? Có hỏi cô ấy rốt cuộc là vì sao không?”
“Tất nhiên là tôi có đi tìm, nhưng không tìm thấy.” Lăng Minh Đỉnh dừng lại một lát, rồi nói thêm với giọng nhấn mạnh: “Tôi đã dùng tất cả mọi cách mà tôi có thể nghĩ ra, nhưng không có chút manh mối nào.”
La Phi “ồ” một tiếng, anh chìm trong những ý nghĩ mới, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm nghị.
Lăng Minh Đỉnh thấy thế hỏi: “Anh đã nghĩ ra gì rồi?”
La Phi hỏi lại: “Lúc trước anh nói, chuyện này có người ngầm lên kế hoạch?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Bây giờ thì anh cũng tin rồi?”
“Nếu chỉ đơn thuần là vợ anh và cô gái kia sắp đặt tình huống, thì chắc chắn trước đó họ phải có liên hệ chặt chẽ với nhau. Sau đó anh tìm mọi cách đi tìm cô gái kia, nhưng lại không thấy chút manh mối nào, điều này thực sự không hợp lý.” La Phi phân tích, “Vì vậy, tình huống này chắc chắn phải có người đứng sau điều khiển. Vợ của anh chỉ là người tham gia, chứ không phải là người lên kế hoạch, chị ấy biết cô gái ấy, nhưng không có tiếp xúc trực tiếp với cô ta.”
Lăng Minh Đỉnh tán thành: “Anh nói rất có lý. Có điều, lúc đầu tôi không nghĩ được sâu như vậy… Lúc đó, tôi chỉ thấy tự trách và ân hận, hoàn toàn không còn tinh thần để nghĩ những thứ khác.”
“Vậy, bắt đầu từ khi nào anh cảm thấy không bình thường?”
“Một năm trước.”
Một năm trước? Có nghĩa là 4 năm sau khi vợ Lăng Minh Đỉnh qua đời? La Phi cảm thấy lạ lùng. Vì, thời gian đó cách hơi xa, thông thường, sự phán đoán đối với sự việc của một người nếu trong 4 năm mà không có thay đổi, có nghĩa là mãi mãi cũng sẽ không thay đổi. Nhưng Lăng Minh Đỉnh đã chợt tỉnh ngộ sau 4 năm, trừ phi giữa chừng đã xảy ra chuyện gì đó và nó đã nhắc nhở ông.
Tiếp sau đó, Lăng Minh Đỉnh đúng là nhắc đến chuyện đó. Ông hỏi La Phi: “Năm ngoái trên tỉnh có xảy ra một vụ án, không biết anh có nghe nói đến không?”
“Vụ án nào?”
“Một phụ nữ đòi ly hôn với chồng, trong tâm lý có vấn đề, người nhà nhờ một nhà thôi miên chữa cho chị ta. Kết quả là trong lần chữa trị cuối cùng, người phụ nữ ấy đột nhiên mất kiểm soát, đầu tiên chị ta giết chết nhà thôi miên đó, sau đó thì nhảy lầu và chết.”
La Phi cũng có chút ấn tượng về vụ án đó, có lẽ vì anh đã đọc thấy nó trên báo. Vụ án đó không xảy ra trong phạm vi quản lý của anh, nên anh cũng không quá chú ý. Bây giờ Lăng Minh Đỉnh đột nhiên nhắc đến, là người nhạy cảm, La Phi không thể không đưa câu hỏi: “Vụ án này tôi biết, nó có liên quan đến chuyện của vợ anh à?”
“Là như thế này,” Lăng Minh Đỉnh kể lại quá trình của sự kiện đó, “Vào tháng 5 năm ngoái, tôi nhận được điện thoại của một người cùng nghề, nói rằng cậu ấy gặp một ca khó nên muốn xin ý kiến của tôi. Người đó tên là Ngô Nhuệ, cậu ấy học thuật thôi miên từ tôi nên có thể coi như học sinh của tôi. Bệnh nhân của cậu ấy chính là người phụ nữ đòi ly hôn chồng kia. Tôi đã đưa ra cho cậu ấy một số gợi ý, hướng điều trị vẫn là lấy lý luận tâm cầu làm cơ sở. Hai ngày sau, tôi gọi điện cho cậu ấy hỏi xem kết quả thế nào. Ngô Nhuệ ấp úng, dường như có điều gì đó phải suy nghĩ. Tôi vặn hỏi, cậu ấy mới nói, thì ra là cậu ấy thấy băn khoăn với lý luận của tôi. Tôi rất ngạc nhiên, vì cậu ấy là học sinh do tôi đào tạo ra, cậu ấy luôn rất nể phục tôi, tại sao bây giờ đột nhiên lại không tin tôi nữa? Tôi muốn hỏi kỹ hơn thì cậu ấy lại không chịu nói nhiều. Sau đó, không còn cách nào khác, tôi đành phải dùng một vài biện pháp thì mới khai thác được những điều trong lòng của cậu ấy.”
Cái gọi là “biện pháp” hẳn là chỉ thuật thôi miên rồi. Lần này, La Phi không quan tâm đến biện pháp cụ thể mà Lăng Minh Đỉnh sử dụng, anh chỉ quan tâm đến bí mật đằng sau sự việc: “Rốt cuộc là vì sao?”
“Điều khiến tôi vô cùng kinh ngạc là,” Lăng Minh Đỉnh nói với vẻ mặt nghiêm nghị, “Cậu ấy lại biết rõ quá trình vợ tôi tự tử, vì vậy mà cậu ấy mới nghi ngờ lý luận tâm cầu của tôi.”
La Phi cũng cảm thấy ngạc nhiên: “Sao cậu ấy lại biết được? Chuyện này anh không nói với người khác đấy chứ?”
Lăng Minh Đỉnh trầm giọng nói: “Đó là vết thương đau đớn nhất trong lòng, làm sao tôi có thể nói với người khác? Chỉ hôm nay tôi mới nói với anh, ngoài anh ra, đến cả cô Viêm cũng không biết chuyện của vợ tôi.”
“Thế thì lạ thật… không lẽ người phụ nữ kia?” Ý của La Phi là, không lẽ người phụ nữ đòi ly hôn chồng kia chính là cô gái đã xuất hiện ở quán cafe năm đó? Ngô Nhuệ đã biết sự thật cái chết của vợ Lăng Minh Đỉnh khi làm tâm cầu điều trị cho người ấy.
Lăng Minh Đỉnh cũng nghe ra, ông lập tức phủ định suy đoán đó: “Người phụ nữ ấy đã hơn 40 rồi, hơn nữa, tôi cũng đã nhìn ảnh, hoàn toàn không phải là cô gái ở quán cafe. Có điều, chuyện vợ tôi tự sát đúng là do người phụ nữ đó nói với Ngô Nhuệ.”
“Vậy thì chị ta là người đứng sau điều khiển?” Đó là một suy luận từ logic, nhưng trực giác mách bảo La Phi, suy luận đó không đáng tin.
Lăng Minh Đỉnh cũng lắc đầu, nói: “Chắc chắn là không phải. Tôi đã điều tra về hoàn cảnh của người phụ nữ ấy, chị ta chỉ là một phụ nữ bình thường, từ xưa đến giờ chỉ biết kinh doanh ăn uống ở đây, cuộc sống cứ lặp đi lặp lại, hầu như chưa bao giờ rời khỏi tỉnh thành này. Có mấy lần đi du lịch cũng là đi cùng với người nhà. Chị ta hoàn toàn không thể tham gia vào việc vợ tôi tự sát.”
“Thế thì lạ thật…” La Phi suy nghĩ một lát mà không tìm ra hướng nào mới, anh đành hỏi Lăng Minh Đỉnh, “Rốt cuộc là thế nào?”
“Người phụ nữ ấy chỉ là cơ sở.” Lăng Minh Đỉnh nheo mắt nhìn La Phi, “Đầu của chị ta đúng là một chiến trường để hai bên giao tranh 2 năm trước.”
Câu nói đó rất lạ lùng, La Phi phải suy nghĩ một lát mới như hiểu ra: “Ý của anh là, có người đã điều khiển suy nghĩ của chị ta?”
“Đúng thế.” Lăng Minh Đỉnh nói tiếp, “Hơn nữa, người đó chính là nguyên nhân khiến chị ta mắc bệnh! Khi mà Ngô Nhuệ định chữa cho chị ta, thì một cuộc đấu tranh không thể nào tránh được đã xảy ra.”
La Phi chìa một ngón tay ra, vừa chỉ lên không trung, vừa tổng kết với vẻ suy tư: “Có một người đã khống chế chị ta xuất phát từ một mục đích nào đó, điều đó khiến cho chị ta có những bất thường trong tâm lý. Ngô Nhuệ tiến hành điều trị cho chị ta, thế là đã nảy sinh mâu thuẫn về lợi ích với hắn. Lập tức, người kia đã đem chuyện vợ anh tự sát truyền đạt tới Ngô Nhuệ, khiến cho Ngô Nhuệ mất đi lòng tin với thuật điều trị tâm cầu.”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu.
La Phi trầm ngâm giây lát rồi suy đoán: “Sau đó, cái chết của Ngô Nhuệ cũng là kết quả của trận giao phong đó?”
Lăng Minh Đỉnh không phủ nhận, ông thở dài nặng nề, nói: “Tôi cũng có trách nhiệm trong chuyện này, vì tôi quá nóng vội… nhưng cũng phải nói lại rằng, lúc đó làm sao tôi có thể kiềm chế được? Ngô Nhuệ vừa nhắc đến chuyện của vợ tôi, thì tôi đã mất hết kiềm chế. Tôi chỉ muốn chứng minh, cái chết của vợ tôi không phải là thất bại của việc điều trị của tôi, bản thân liệu pháp tâm cầu không tồn tại hiểm họa tiềm ẩn.”
“Chắc Ngô Nhuệ đã tin lời của anh. Cậu ấy vốn dĩ là học trò của anh, nếu anh muốn thuyết phục cậu ấy thì không có gì khó khăn.” La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh nói tiếp, “Sau đó thì sao, anh lập tức lên tỉnh chứ?”
“Đúng thế. Lúc đó, tôi vẫn còn chưa hiểu cặn kẽ về người phụ nữ kia, nên cũng đã nghi ngờ chị ta là cô gái xuất hiện ở quán cafe. Sau khi nói chuyện với Ngô Nhuệ qua điện thoại xong, tôi lập tức đáp tàu lên tỉnh, hy vọng có thể tìm ra sự thật về cái chết của vợ tôi. Nhưng tôi đã chậm mất một bước, đúng lúc tôi đang trên đường đến thì Ngô Nhuệ đang tiến hành điều trị lần nữa cho người phụ nữ kia. Sau đó thì xảy ra chuyện, người phụ nữ đó giết chết Ngô Nhuệ rồi nhảy lầu tự sát.”
“Anh cũng cảm thấy sự cố đó cũng do kẻ kia khống chế?”
“Tất nhiên rồi. Phương pháp điều trị của tôi nhất định không gây ra sự cố như vậy! Nhất định có kẻ rắp tâm lên kế hoạch, giống như… giống như cái chết của vợ tôi.” Lăng Minh Đỉnh nghiến răng căm giận, tiếp đó nói, “Nếu Ngô Nhuệ chờ được tôi thêm nửa ngày nữa thì tốt. Nếu để tôi trực tiếp ra mặt với kẻ kia, thì nhất định tôi sẽ làm cho hắn thất bại!”
Lúc này, La Phi đã hiểu vì sao Lăng Minh Đỉnh tự trách rằng mình đã quá nóng vội. Thực ra, khi mà Ngô Nhuệ nói đến chuyện cái chết của vợ ông, Lăng Minh Đỉnh đã có lợi thế địch ở ngoài chỗ sáng, ta ở trong bóng tối. Nếu lúc đó ông bình tĩnh được mà lặng lẽ lên tỉnh điều tra thì rất có thể đã túm được cái đuôi của kẻ kia. Nhưng tiếc là ông đang vội với việc làm thay đổi suy nghĩ của Ngô Nhuệ, nên kết quả không những đánh động đối thủ mà còn làm liên lụy khiến Ngô Nhuệ mất mạng.
Nếu tất cả đúng như lời Lăng Minh Đỉnh nói, thì vụ án một năm trước không phải là sự cố bất ngờ mà là một vụ mưu sát ác độc. La Phi cảm thấy tình hình có phần nghiêm trọng, bèn hỏi với vẻ nghi vấn: “Khi anh tới tỉnh thì không báo án đấy chứ?”
“Tôi đã báo án, nhưng cảnh sát ở đó không mấy quan tâm.” Lăng Minh Đỉnh chìa tay, “Rất nhiều người có thể chứng minh, trước khi vụ án xảy ra tinh thần của người phụ nữ ấy không được bình thường lắm. Vì vậy mà phía cảnh sát cho rằng đó là vụ người bệnh tâm thần giết người xong thì tự sát, những lời tôi nói không có bất cứ căn cứ thực tế nào, nên không đáng để lập chuyên án điều tra.”
Đúng vậy, có người đứng sau điều khiển…, tất cả những điều này đều chỉ là lời của một mình Lăng Minh Đỉnh nói ra mà không có bất cứ bằng chứng thực tế kèm theo, hơn nữa trong cách nhìn nhận của những người bình thường thì “khống chế tinh thần” là chuyện rất ly kỳ, nên việc cảnh sát tỉnh không lập chuyên án cũng là điều bình thường. La Phi thì lại có một số điều không hài lòng, cần phải nói ra với Lăng Minh Đỉnh.
“Tại sao anh không nói với tôi sớm hơn về những chuyện này? Tình hình vụ án ở Long Châu rất có khả năng có liên quan chặt chẽ với những chuyện đã qua nói trên, nếu tôi biết sớm hơn, có lẽ đã có những phán đoán và kế hoạch khác.”
“Đúng vậy, tôi đã không nói ra sớm, vì tôi không muốn nói. Tôi không muốn nhắc tới chuyện đó,” Lăng Minh Đỉnh dừng lại một chút, rồi nói tiếp bằng vẻ buồn bã, “Đó là tâm huyệt của tôi, anh có hiểu không? Thậm chí, tôi đã lập nên một tâm cầu, hy vọng là có thể giấu nó mãi mãi.”
“Bản thân anh cũng phải dùng đến thuật thôi miên?” La Phi nhìn đối phương kinh ngạc.
“Tự thôi miên. Lạ lắm phải không? Thực ra, mỗi người chúng ta đều biết nó. Chúng ta muốn nhân rộng một số tình cảm tốt đẹp trong lòng và che giấu bớt những đau khổ, giả như không thấy nó. Không lẽ anh chưa như thế bao giờ?”
Câu nói này đi trúng vào một bí mật trong ký ức của La Phi, anh chợt thấy lòng đau nhói, đồng tử bất giác co lại. Lăng Minh Đỉnh thấy được sự thay đổi đó, khẽ nói: “Tâm huyệt của anh.”
La Phi ngạc nhiên, vội cắt ngang suy nghĩ đó, đồng thời hỏi lại với vẻ lấp liếm: “Gì cơ?”
“Tâm huyệt của anh, giấu ở trong đáy lòng.” Lăng Minh Đỉnh nhìn chăm chú vào mắt La Phi, như thể muốn nhìn thấu điều gì đó. Nhưng rồi ông nhanh chóng đưa ánh mắt về, chủ động từ bỏ ý định, nói: “Anh sẽ không nói cho tôi biết, trừ phi tôi có thể thôi miên anh.”
La Phi nhún vai, tiếp nhận thái độ cầu hòa của đối phương: “Thôi được. Tôi có thể hiểu anh. Có điều…” Anh chuyển chủ đề, “Kẻ kia hình như không chịu tha cho anh.”
“Đúng vậy. Ông ta đã nhắc đến vợ của tôi trong đại hội, giống như việc lột hết quần áo của tôi trước đám đông.” Lăng Minh Đỉnh nghiến răng, rất khó kìm cơn phẫn nộ trong lòng, “Tôi không biết mình đã đắc tội gì với ông ta, tại sao ông ta hết lần này đến lần khác thách thức tôi!”
La Phi nhìn ông, hỏi: “Anh cảm thấy là ông ta đang nhằm vào mình?”
“Không lẽ không phải như vậy?” Lăng Minh Đỉnh hỏi ngược lại, “Ông ta đã hại chết vợ tôi, lại còn gây rối đại hội các nhà thôi miên, những việc làm đó chẳng phải là nhằm vào tôi sao?”
“Vậy còn vụ án một năm trước thì sao? Cũng là nhằm vào anh à? Hình như nói vậy là có phần không thông?”
Đúng là có phần không thông. Mặc dù Ngô Nhuệ là học trò của Lăng Minh Đỉnh, nhưng cái chết của anh ta không có ảnh hưởng thực tế gì đến ông.
“Vụ án đó có lẽ là ngoại lệ.” Lăng Minh Đỉnh nói, “Ông ta vốn làm một việc không có liên quan gì đến tôi, chỉ có điều tình cờ sao nó lại gặp đúng học trò của tôi.”
La Phi trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Tôi cảm thấy ba vụ án này đều có liên quan đến nhau, kể cả vụ án ở tỉnh năm trước. Nếu anh đổi hướng suy nghĩ để xem xét, thì sẽ thấy động cơ của kẻ kia luôn thống nhất.”
“Thế sao?”
“Anh hãy nghĩ thế này, có lẽ kẻ kia không phải nhằm vào anh đâu, mà là nhằm vào kỹ thuật liệu pháp tâm cầu của anh.” La Phi chậm rãi giải thích, “Anh thấy không, lần mà vợ anh tự sát, kẻ kia đã chặt đứt tâm cầu của anh; một năm trước trên tỉnh, học trò của anh đã lấy thế giới tinh thần của người phụ nữ kia làm chiến trường, dùng tâm cầu giao phong với kẻ kia, kết quả đã thất bại, lần này trong đại hội kẻ kia lại gây khó dễ cho anh, mục đích nhằm vào vẫn là lý luận tâm cầu của anh.”
Lăng Minh Đỉnh nghe La Phi nói như vậy, cảm thấy cũng có lý. Nhưng, ông nghĩ một lát xong thì chau mày: “Nếu chỉ vì sự khác nhau trong học thuật, thì chắc không thể có mối thâm thù đến như vậy? Người đó dường như là muốn dồn tôi vào đường chết.”
La Phi nhắc Lăng Minh Đỉnh: “Nếu sự khác biệt đó liên quan đến xung đột lợi ích thì sao?”
Lăng Minh Đỉnh biết La Phi ám chỉ điều gì, ông lắc đầu nói: “Xung đột lợi ích trong nội bộ ngành mà lúc trước tôi nói tới là chỉ việc tổ chức lại lực lượng sau khi thống nhất. Xung đột đó với sự khác biệt trong học thuật thì có liên quan gì? Thực ra, lấy thuật thôi miên hỗ trợ cho điều trị tâm lý là biện pháp mà những người làm nghề có trình độ cao chấp nhận phổ biến, hơn nữa, biện pháp mà mọi người sử dụng về bản chất không khác gì tâm cầu, cùng lắm chỉ là đôi chút khác biệt về trường phái.”
“Trong đại hội các nhà thôi miên, ba người đó đều thống nhất phản đối lý luận của anh.” Tuy những lời này rất khó nghe, nhưng La Phi vẫn cứ phải nói ra.
“Đó chính là điểm lạ lùng. Công việc chính của ba người ấy thực ra cũng là dùng biện pháp thôi miên để điều trị tâm lý, vì thế lần này bọn họ phản đối chỉ là để phản đối. Tôi nghi ngờ là còn có mối ân oán cá nhân.”
“Nếu là ân oán cá nhân thì chỉ liên quan đến một trong số đó thôi chứ?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu, nói: “Người đó tất nhiên chỉ là một, nhưng hắn đã lợi dụng xung đột lợi ích của đại hội các nhà thôi miên lần này liên kết với hai người khác. Hắn làm như vậy vừa có thêm thanh thế, đồng thời che giấu ý đồ chính của mình. Bấy giờ thì tôi biết rõ kẻ thù hại chết vợ tôi đang ở trước mặt, nhưng lại không biết cụ thể đó là ai trong số đó.”
“Vì thế anh mới muốn tôi bắt bọn họ lại để thẩm vấn?” La Phi quay trở lại điểm ban đầu của vấn đề.
Lăng Minh Đỉnh nhìn thái độ không mấy tích cực của La Phi, hỏi: “Chuyện đó rất khó phải không?”
“Không phải rất khó, mà hoàn toàn không thể được.” La Phi nói thẳng, “Không có chứng cứ, làm sao mà bắt người được? Huống chi, kẻ tình nghi chỉ có một, thế mà lại bắt ba người trong một lúc, đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm.”
“Nhưng các anh cũng có thể đưa bọn họ tới Sở cảnh sát, phối hợp điều tra gì đó, chắc quyền hạn này thì có chứ?”
“Anh muốn nói đến lệnh triệu tập hình sự? Điều này thì có thể nhưng có hạn chế về thời gian.”
“Trong bao lâu?”
“Không được quá 12 tiếng.”
Lăng Minh Đỉnh vỗ tay, nói: “Như thế là đủ. Anh triệu tập họ đến, giam trong 12 tiếng, đồng thời cử ba cấp dưới lần lượt thẩm vấn họ.”
La Phi lắc đầu, tỏ ý không hiểu: “Như vậy thì có thể hỏi được gì?”
“Tôi cũng không hy vọng các anh hỏi ra kết quả. Các anh thực ra chỉ là làm tốt công việc chuẩn bị. Sau thời gian 12 tiếng thẩm vấn đó, họ sẽ trở nên mệt mỏi, chuyện sau đó hãy cứ giao cho tôi là được.”
La Phi đã hiểu: “Ông muốn thôi miên họ?”
“Đúng vậy, vì cả ba người đó đều là những nhà thôi miên cao tay, nếu đấu tranh chính diện, tôi sẽ không có được sự đảm bảo chắc chắn. Vì vậy, tôi phải nhờ anh làm cho họ vào trạng thái mệt mỏi, đối tượng ở trong trạng thái ấy sẽ rất dễ thôi miên. Tôi được giữ sức chờ đối tượng mệt mỏi, như vậy phần thắng sẽ nhiều hơn.”
La Phi hiểu ý của Lăng Minh Đỉnh, anh lại hỏi: “Anh thôi miên họ như vậy thì có tác dụng gì?
“Tôi có thể tìm hiểu ký ức của họ, như vậy sẽ có thể tìm ra được kẻ chủ mưu ẩn náu sau lưng người khác.”
La Phi vẫn giữ thái độ không dứt khoát, anh nói: “Tôi phải nhắc anh, dùng cách đó để tìm kẻ tình nghi là có vấn đề. Vì xét từ góc độ luật pháp, kết quả của thôi miên không thể coi là bằng chứng. Vì vậy, cho dù anh tìm ra được kẻ đó thì chúng tôi cũng không thể bắt người đó được. Hơn nữa, ông ta lại rất cảnh giác, ngược lại sẽ tạo ra những khó khăn cho trinh sát điều tra sau này.”
“Chuyện này thì anh cứ yên tâm. Tôi sẽ dùng một số kỹ xảo, xóa đi những ký ức trong quá trình thôi miên họ. Khi người đó tỉnh lại, sẽ không thể biết được là thân phận của mình đã bị bộc lộ. Công việc điều tra của anh sau đó vì đã có mục tiêu nên sẽ mất ít công nhưng lại có kết quả.”
“Vậy sao?” La Phi dao động, anh đan tay vào nhau ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Anh xác định chắc chắn là có thể xóa được ký ức của những người đó? Sau khi tỉnh lại sẽ không nhớ nữa?”
“Chỉ cần lập ra một trở ngại đối với ký ức là được. Đó không phải là một kỹ thuật cao siêu gì. Tất nhiên, tiền đề vẫn phải là trước tiên thôi miên được họ.” Lăng Minh Đỉnh nghiêng người về phía La Phi, chờ câu trả lời của anh.
Cuối cùng, La Phi vỗ hai tay, nói: “Thôi được. Thế thì tôi sẽ giúp anh làm tốt công tác chuẩn bị thôi miên.”
03.
Để phối hợp tốt với kế hoạch của Lăng Minh Đỉnh, La Phi cố chờ cho tới chiều muộn mới ra lệnh triệu tập ba nhà thôi miên Dương Băng, Chu Hoài Cốc, Tần Thiên. Sau đó, có ba cảnh sát chia nhau tiến hành thẩm vấn đối với ba người đó. Họ cũng không hy vọng hỏi ra được điều gì, mục đích chỉ là làm hao tổn tinh lực của ba người.
Tối hôm đó, Lăng Minh Đỉnh đã ngủ trong phòng trực ban của đội cảnh sát hình sự từ sớm, đến hơn 2 giờ sáng, ông dậy tới gặp La Phi.
Trong phòng làm việc, ngoài La Phi còn có một phụ nữ hơn 30 tuổi. La Phi giới thiệu với Lăng Minh Đỉnh: “Đây là chị Trần, là nhà trang điểm mà đội cảnh sát hình sự mời đến.”
Công việc chính của chị Trần là hóa trang cho điện ảnh, mỗi khi cảnh sát hình sự Long Châu phải ra ngoài thực hiện nhiệm vụ trinh sát điều tra đều mời chị tới để giúp hóa trang che giấu thân phận cảnh sát.
Lăng Minh Đỉnh bước tới, bắt tay chị Trần, nói: “Muộn thế này mà vẫn phải nhờ đến chị, chị vất vả rồi.”
Chị Trần cười, vẻ thoải mái: “Chúng tôi cũng đã quen với công việc này rồi.” Nói xong, chị bèn mở hòm dụng cụ mang theo, “Chúng ta bắt đầu chứ?”
Lăng Minh Đỉnh ngồi xuống chiếc ghế trước mặt chị Trần. Chị Trần bắt đầu thao tác trên khuôn mặt của Lăng Minh Đỉnh. Chỉ một lát sau, đuôi mắt của Lăng Minh Đỉnh được làm thành sụp xuống, chiếc mũi nhọn như mũi chim ưng, xương hai gò má nhô cao hẳn nhờ bộ chụp răng giả, cả bộ mặt thay đổi hoàn toàn.
“Rất tốt.” La Phi đứng bên cạnh khen.
Chị Trần mỉm cười, đáp: “Có điều làm ông Lăng phải chịu ấm ức mất rồi, vốn dĩ điển trai thế mà bị tôi làm cho trở nên xấu xí, dị dạng.”
Lăng Minh Đỉnh nhìn vào chiếc gương hóa trang, cảm thấy khá hài lòng. Lúc đó, La Phi mang đến một bộ cảnh phục để ông thay. Mặc bộ cảnh phục đó rồi đội mũ cảnh sát vào, trông ông đã hoàn toàn là một người khác.
Mọi chuẩn bị đã xong, La Phi và Lăng Minh Đỉnh xuất phát tới phòng thẩm vấn.
Từ bên ngoài phòng thẩm vấn có thể nhìn thấy hết tình hình bên trong qua lớp kính một chiều. Trong số ba người được triệu tập, Lăng Minh Đỉnh quan tâm nhất là Dương Băng, vì chính người này đã làm khó ông đầu tiên trong đại hội các nhà thôi miên, và cũng là người có nhiều điểm đáng nghi nhất.
Dương Băng đã ở tuổi gần 50, phải thức đến tận đêm khuya, tinh thần xem ra cũng đã sa sút. Lúc này ông ta đang nhíu mắt, buồn ngủ, suy nghĩ không được rành mạch, đúng là thời cơ tốt nhất để tiến hành.
Lăng Minh Đỉnh đẩy cửa bước vào phòng thẩm vấn, nói với người cảnh sát ở đó một câu như trong kế hoạch: “Đồng chí nghỉ đi, đội trưởng La bảo tôi vào thay cho đồng chí.” Ông đã sử dụng máy biến âm ở cổ họng, nên giọng nói cũng khác hẳn lúc bình thường.
Người cảnh sát kia đã biết trước kế hoạch, nên đứng dậy rời đi. Lăng Minh Đỉnh ngồi xuống trước mặt Dương Băng, đưa đôi mắt có mí sụp xuống nhìn đối phương, Dương Băng tỏ ra rất bất mãn, ông ta phẫn nộ đề nghị: “Rốt cuộc là các anh muốn gì? Nửa đêm rồi mà còn không để cho người ta ngủ!”
Khóe môi Lăng Minh Đỉnh hơi nhếch lên, lộ một nụ cười không dễ gì thấy được. Ông biết ông ta đã không nhận ra mình, mặc dù đối phương cũng là một cao thủ thôi miên, nhưng vì ông ta mệt mỏi và không có sự đề phòng, nên khả năng ông giành chiến thắng là khá lớn.
La Phi ở bên ngoài cũng rất tin tưởng ở Lăng Minh Đỉnh, anh lặng lẽ chờ tin của ông.
Khoảng một tiếng đồng hồ sau, Lăng Minh Đỉnh ra khỏi phòng thẩm vấn. La Phi bước tới hỏi: “Thế nào?”
“Thôi miên rất thành công, có điều…” Lăng Minh Đỉnh định nói nhưng rồi lại thôi, sau đó nhíu mày nói, “Để tôi xem tình hình của hai người kia đã.”
Lăng Minh Đỉnh tiếp tục đóng vai cảnh sát tiến hành thôi miên đối với Chu Hoài Cốc và Tần Thiên. Vì đã có được kinh nghiệm từ lần thôi miên Dương Băng nên tiến triển của lần tìm hiểu hồi ức của hai người này càng thuận lợi hơn, tất cả chỉ mất một tiếng đồng hồ là đã xong xuôi.
“Tôi biết tại sao kẻ đó muốn điều các cảnh sát theo dõi đi rồi, tôi cũng biết ba kẻ đó sau đó làm gì.” Lăng Minh Đỉnh vừa ra khỏi phòng thẩm vấn đã nói ngay với La Phi. Có điều giọng của ông trầm xuống, xem ra có vẻ không được phấn khởi lắm.
“Bọn họ làm gì?” La Phi rất quan tâm đến vấn đề này. Vì đối thủ tìm cách cắt đuôi theo dõi chắc chắn là có mục đích, thậm chí sẽ dẫn tới vụ án mới.
Lăng Minh Đỉnh bắt đầu thuật lại: “Buổi sáng ngày hôm kia, ba người bọn Dương Băng đều nhận được điện thoại, người gọi điện hẹn họ đến quán cafe ngoài trời ở bờ sông Bảo Đới. Ở đó, mỗi người bọn họ đều nhận được một gói chuyển phát nhanh. Trong gói chuyển phát có một lá thư, người viết thư hẹn bọn họ tới gặp mặt ở hồ Minh Nguyệt, hơn nữa, ba người chia thời gian để gặp. Dương Băng gặp lúc 10 giờ rưỡi, Chu Hoài Cốc là 12 giờ trưa, Tần Thiên là 2 giờ chiều. Lý do mời là muốn nhờ ba người này tiến hành điều trị bằng thôi miên. Trong mỗi gói bưu kiện còn có hai ngàn đồng tiền mặt, coi như là tiền đặt cọc điều trị. Trong thư còn nói rõ, nếu kết quả điều trị tốt sẽ tăng tiền thù lao.”
“Thù lao rất hậu hĩnh….” La Phi trầm ngâm hỏi: “Vì thế họ đều tới?”
“Đúng vậy. Ở bên cạnh hồ Minh Nguyệt có một bãi cỏ, ba người lần lượt đến chỗ hẹn. Trên bãi cỏ đặt hai chiếc ghế nằm, một chiếc để trống, còn trên một chiếc có một người đàn ông nằm. Người đàn ông kia dùng mũ che mặt, đợi khi nhà thôi miên đến gần ông ta mời người đó nằm lên chiếc ghế trống. Sau đó nhà thôi miên nói chuyện với người đàn ông kia trong tư thế đó và thử chữa cho ông ta. Trong quá trình điều trị, cả ba người đều đề nghị người đàn ông kia bỏ mũ ra, nhưng ông ta làm một động tác bỏ mũ, sau đó lập tức yêu cầu nhà thôi miên rời đi.”
“Họ rời đi à?”
“Khách hàng yêu cầu dừng điều trị, nhà thôi miên không có lý do gì để từ chối. Huống hồ, họ đã cầm trong tay khoản tiền công không nhỏ. Vì vậy họ đều rời đi.” Lăng Minh Đỉnh chìa tay nói, “Đó là những gì tôi vừa tìm hiểu được từ trong ký ức của họ.”
Nghe xong những lời kể của Lăng Minh Đỉnh, La Phi lại càng cảm thấy hoài nghi. Chuyện này rất không bình thường. Người đàn ông kia là ai? Ông ta muốn điều trị gì? Tại sao lại không lộ mặt? Việc theo dõi của cảnh sát bị ai điều đi? Tất cả những câu hỏi này đều không có lời giải đáp. La Phi không nén được đưa ra câu hỏi với Lăng Minh Đỉnh: “Liệu anh có để sót gì không?”
“Đúng là có để sót, hơn nữa để sót quá trình quan trọng nhất.” Lăng Minh Đỉnh khẽ thở dài rồi nói: “Nhưng không phải là tôi để sót mà là bọn Dương Băng để sót.”
“Nhưng chẳng phải là anh tiến hành thôi miên đối với họ sao? Họ không giấu nổi anh điều gì chứ?”
Lăng Minh Đỉnh cười nhăn nhó: “Không phải là họ cố tình che giấu, mà là ký ức của họ bị xóa.”
“Ký ức bị xóa?” Đầu tiên La Phi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, ngay sau đó như đã nhận ra điều gì, bèn hỏi dồn: “Không lẽ họ bị người đàn ông kia thôi miên?”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Người đàn ông kia giả như bỏ mũ xuống, động tác bỏ và phẩy mũ về phía đối phương chính là kích hoạt thôi miên. Ngay sau đó, bọn Dương Băng rơi vào trạng thái bị thôi miên. Trước khi thôi miên kết thúc, người đàn ông kia đã đặt ra trở ngại đối với trí nhớ, sau đó đánh thức bọn Dương Băng. Vì vậy mà bọn họ không biết gì về quá trình thôi miên. Trong ký ức của họ, người đàn ông kia chỉ bỏ cái mũ xuống, sau đó là yêu cầu họ rời đi.”
La Phi biết động tác phẩy mũ. Khi Lăng Minh Đỉnh thôi miên Tiểu Lưu, ông đã dùng một chiếc khăn mùi xoa bất ngờ vung về phía mắt của đối phương, rồi lợi dụng bản năng nhắm mắt lại của đối phương để hoàn thành kích hoạt thôi miên. Cách mà người đàn ông kia sử dụng cũng là biện pháp tương tự. Nhưng, La Phi vẫn cảm thấy rất khó hiểu đối với mấy từ “trở ngại đối với trí nhớ”, nên anh hỏi tiếp: “Anh nói trí nhớ bị xóa đi, điều đó làm sao mà làm được? Rõ ràng là chuyện mới xảy ra, sao lại không nhớ ra được?”
Lăng Minh Đỉnh cười phì một cái, hỏi lại: “Có muốn làm một thí nghiệm không?”
La Phi lập tức gật đầu đồng ý. Lăng Minh Đỉnh quay người nhìn Tiểu Lưu bên cạnh, nói: “Vậy thì lấy cậu làm đối tượng nhé. Cậu chuẩn bị đi, bây giờ tôi sẽ đặt ra cho cậu một trở ngại trí nhớ.”
Tiểu Lưu liếm môi, vẻ mặt có phần căng thẳng. Lần trước cậu đã nếm mùi từ tay của Lăng Minh Đỉnh, lần này không biết sẽ phải nếm trải điều gì nữa? Nhưng La Phi đã đồng ý với đề nghị đó rồi, nên cậu không thể phản đối được, chỉ còn biết tập trung tinh thần và chờ đợi.
Lăng Minh Đỉnh chăm chú nhìn Tiểu Lưu, hai người nhìn nhau trong khoảng 2, 3 phút, sau đó ông mỉm cười, hỏi: “Một cảm giác rất lạ, đúng không?”
Tiểu Lưu ngây người: “Gì cơ?”
Lúc đó, Lăng Minh Đỉnh lại đột nhiên nhíu mày, sau đó ông nói bằng một giọng rất chắc chắn, không chút nghi ngờ: “Cậu sẽ không thể nhớ nổi tên tôi!”
Tiểu Lưu chớp mắt hoang mang, tư duy dường như bị ngưng lại. Trong khoảng hơn 10 giây sau đó, cậu cứ cố gắng suy nghĩ mãi: “Tên của ông?” Dù gắng hết sức, nhưng làm thế nào cũng không thể nghĩ ra.
Lăng Minh Đỉnh trịnh trọng nhắc đối phương: “Cậu cố nhớ lại xem, khi nào nhớ ra thì bảo tôi.” Nói xong ông quay mặt lại phía La Phi, lặng lẽ chìa tay ra, ý như muốn nói: anh thấy thế nào?
“Sao lại có thể như thế nhỉ?” La Phi khẽ lẩm bẩm, đồng thời đưa mắt nhìn Tiểu Lưu vẻ ngạc nhiên. Dường Như Lăng Minh Đỉnh chưa hề thực hiện biện pháp nào, thế mà cậu ấy sao lại có thể quên câu trả lời rất quen thuộc và cũng rất đơn giản ấy chứ?
Lăng Minh Đỉnh hỏi ngược lại: “Không lẽ cậu chưa gặp như thế bao giờ sao? Rõ ràng là thứ rất quen thuộc, nhưng vào một lúc nào đó làm thế nào cũng không nhớ được ra?”
Lăng Minh Đỉnh nói như vậy, La Phi lập tức gật đầu: đúng là đã từng như vậy! Thứ vô cùng quen thuộc, dường như là ở ngay trên miệng, nhưng không biết tại sao không nói ra được. Có một câu rằng: cầm bút lại quên chữ, có lẽ là nói về trường hợp trước những chữ rõ ràng là rất đơn giản, song khi cầm bút lên thì đột nhiên không biết viết như thế nào. Tình huống tương tự không những tồn tại, thậm chí còn thường xuyên xảy ra, và một khi nó xảy ra thì khiến người ta rất khổ sở. Hôm nay nếu đã như vậy, La Phi phải hỏi cho đến cùng: “Như thế là tại sao?”
“Ký ức của chúng ta lưu giữ trong não, từng mảng, từng mảng một, giống như việc anh cất một thứ gì đó vào trong túi.” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa cầm một tờ giấy in lên gấp lại mấy cái rồi để vào trong túi áo La Phi, “Tờ giấy đó để trong túi áo anh rồi, nó sẽ mãi mãi không bị mất đi. Ký ức cũng như thế. Vì thế, điều đầu tiên mà tôi muốn nói là: “xóa ký ức” là điều không thể nào làm được. Trừ phi bộ não của anh xảy ra một sự biến đổi về chất có tính hóa học, hoặc là gặp phải sự tổn thương về vật lý, như thế đó.” Nói xong mấy từ cuối, Lăng Minh Đỉnh lấy tờ giấy đã gấp trong túi La Phi ra, sau đó nói: “Như thế này mới gọi là mất trí nhớ thực sự.”
La Phi hiểu ý của Lăng Minh Đỉnh, hất mặt về phía Tiểu Lưu: “Cậu ấy có vẻ không phải vậy.”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu, ông cho lại tờ giấy vào trong túi áo La Phi: “Việc mất trí nhớ mà chúng ta thường nói tới đều là giả. Ví dụ như tờ giấy đó, tôi cho nó vào trong túi của anh. Chúng ta không ai động đến nó, 10 năm sau, tôi tìm đến anh đòi tờ giấy đó, anh còn có thể tìm thấy nó không?”
La Phi nhún vai: “Nếu là một lần thí nghiệm đặc biệt, thì có lẽ tôi còn có thể tìm thấy. Nhưng nếu chỉ là một tờ giấy bình thường thì 10 năm sau tôi chắc chắn là đã quên nó ở đâu.”
Lăng Minh Đỉnh đáp: “Đội trưởng La nói rất chặt chẽ, thực ra anh đã khơi ra bản chất của mất trí nhớ giả. Tờ giấy đó không mất đi, nhưng có thể anh đã quên rằng nó ở đâu. Trí nhớ của chúng ta cũng vậy: ký ức đã tồn tại thì sẽ không mất đi, nhưng chúng ta sẽ không tìm ra con đường tới mục đích.”
“Ồ”, La Phi đã hơi hiểu ra, anh đưa tay khẽ gõ lên đầu mình, “Cũng có nghĩa là ký ức mãi mãi ở trong đầu, nhưng tư duy phải thông qua một con đường mới tới được mục tiêu tương ứng. Nếu con đường đó biến mất, thì chúng ta không thể nào tìm ra được ký ức tương ứng.”
“Đúng thế.” Lăng Minh Đỉnh giải thích kỹ thêm, “Vì thế cái gọi là “trở ngại ký ức” trong thôi miên chính là loại bỏ con đường dẫn tới một ký ức nào đó trong hệ thống tư duy.”
La Phi đã hiểu nguyên lý đó, nhưng anh vẫn thấy có nhiều thắc mắc: “Bằng hai câu ngắn gọn vừa rồi, anh đã có thể loại bỏ con đường dẫn đến ký ức của Tiểu Lưu?”
“Tất nhiên là không thể. Loại bỏ con đường đến ký ức là một kỹ xảo thôi miên vô cùng phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn rất khó thực hiện. Việc mà tôi vừa làm đơn giản hơn nhiều, có điều, trong thời gian ngắn thì hiệu quả là như nhau.” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa đưa tay giữ lấy túi áo của La Phi, sau đó mỉm cười, nói: ‘cAnh thử xem, bây giờ còn tìm thấy tờ giấy đó nữa không?”
La Phi ngơ ngác: “Anh không loại bỏ con đường đưa đến ký ức của cậu ấy, mà chỉ là tạm thời chặn con đường đó lại?”
Lăng Minh Đỉnh vỗ tay khen: “Đội trưởng La vừa nghe đã hiểu ngay. Thực ra, con đường tư duy của con người rất dễ chịu ảnh hưởng của tinh thần, từ đó xảy ra những tắc nghẽn và rối loạn. Căng thẳng là tình hình tắc nghẽn thường thấy nhất, vì thế hiện tượng mất trí nhớ tạm thời thường dễ xảy ra khi ở phòng thi.”
La Phi mỉm cười, việc quên ở phòng thi được mọi người gọi đùa là “lú lẫn khi vào trận”, điều này hầu như chẳng ai là không gặp phải. Cái gọi là “nhấc bút quên chữ”…, thực chất cũng chính là như vậy. Nghĩ sâu thêm thì thấy, Lăng Minh Đỉnh lấy Tiểu Lưu làm thí nghiệm, có lẽ là vì ông muốn lợi dụng tâm lý căng thẳng của cậu ta trước việc thôi miên. Sau khi tinh thần của Tiểu Lưu bị Lăng Minh Đỉnh tác động, toàn bộ tư duy ký ức không thể nào mà hoạt động bình thường được.
Lăng Minh Đỉnh thấy La Phi có vẻ hứng thú với điều đó, bèn nói tiếp: “Đội trưởng La, sau này có cơ hội, anh có thể thử biện pháp này với tài xế taxi mà xem.”
La Phi nhíu mày: “Thử như thế nào?”
“Anh có thể bất ngờ nói với tài xế: “Thật là lạ, sao cậu lại không nhớ được tên của đường trước mặt nhỉ? Nếu vẻ mặt và ngữ khí của anh phù hợp, thì có thể tác động đến tinh thần của tài xế, như vậy người đó sẽ không nhớ được tên của con đường đó thật.”
La Phi vuốt cằm, nói với rất thú vị: “Được đấy, lần sau sẽ thử.” Nói xong, anh đưa mắt nhìn Tiểu Lưu và nói với Lăng Minh Đỉnh: “Ông hãy nhanh chóng giải cho cậu ấy đi.”
Tiểu Lưu chau mày, đang trong tình trạng bị những suy nghĩ rối ren tra tấn đến khổ. Lăng Minh Đỉnh bước đến khẽ vỗ vào vai Tiểu Lưu, nói một câu: “Được rồi. Trí nhớ của cậu sẽ lập tức được khôi phục.”
Mắt Tiểu Lưu lập tức sáng bừng, miệng bật ra: “Lăng Minh Đỉnh! Tên của ông là Lăng Minh Đỉnh!”
Sự thay đổi đó quá nhanh, La Phi rất lấy làm ngạc nhiên. Lăng Minh Đỉnh quay sang, chủ động giải thích: “Tôi nói với cậu ấy, cuộc thi kết thúc rồi, đơn giản như vậy thôi.”
Cuộc thi kết thúc, có nghĩa là tinh thần được giải phóng. Có biết bao nhiêu thí sinh ra khỏi phòng thi đột nhiên hiểu ra, cũng chính là như vậy. La Phi dường như đã hiểu rõ về nguyên lý thôi miên “trở ngại ký ức”, anh bèn đưa chủ đề câu chuyện trở về với vụ án.
“Ba người bọn Dương Băng đều là cao thủ thôi miên, anh muốn đối phó với họ thì phải dùng đến chiêu đặc biệt,” La Phi hỏi Lăng Minh Đỉnh, “Người đàn ông ấy dễ dàng làm được điều đó, không lẽ tài thôi miên của ông ta còn hơn cả các anh?”
Lăng Minh Đỉnh cân nhắc, đáp: “Cũng chưa hẳn. Tôi nghĩ, điều quan trọng hơn vẫn là người đàn ông kia đã lên kế hoạch rất kỹ càng. Ông ta để cho bọn Dương Băng nằm lên ghế, đó vốn đã là một trạng thái thả lỏng có lợi cho thôi miên. Sau đó ông ta giả vờ đón nhận điều trị, bắt đầu nói chuyện với bọn Dương Băng. Những lời nói, tiết tấu của quá trình đó đều trong sự kiểm soát của ông ta. Ba người bọn Dương băng cố gắng tìm hiểu thế giới tinh thần của ông ta, tất nhiên là đã mở rộng cánh cửa lòng, nhưng không ngờ được rằng người đàn ông kia có ý đồ. Điều này giống như chuyện quân đội hai bên đối đầu, một bên dốc toàn lực tấn công không chút phòng bị, còn một bên thì lại giăng bẫy phục kích. Kết quả của trận chiến một bên ngoài sáng một bên trong tối đó không cần nghĩ cũng biết.” Cuối cùng, ông nói như tổng kết: “Cho dù thế nào thì người đàn ông đó cũng là một cao thủ đích thực, tôi nghĩ, kẻ ấy chính là người mà tôi luôn muốn đi tìm.”
Đúng là một cao thủ, hắn nấp trong một góc tối, bí hiểm và ranh ma. Bấy giờ, cuối cùng thì hắn cũng đã để lộ ra đôi chút nhưng cũng rất mơ hồ và khó tìm ra bộ mặt thật. Nến tìm hắn ở đâu đây? Ở bãi cỏ bên hồ Minh Nguyệt chắc chắn là không có camera, đành phải phân tích hành tung của hắn từ manh mối khác vậy.
La Phi suy nghĩ một lát, nói: “Việc tìm cách điều ba cảnh sát theo dõi bọn Dương Băng chắc cũng do hắn làm? Mục đích của hắn là muốn tiến hành thôi miên đối với bọn Dương Băng?”
Lăng Minh Đỉnh “ừ” một tiếng, rồi nói: “Hắn muốn phá hoại đại hội các nhà thôi miên, nhưng lại không muốn bộc lộ bản thân. Vì vậy nên đã khống chế bọn Dương Băng qua thôi miên, để bọn họ trở thành hòm thuốc pháo trong tay mình. Trong quá trình thôi miên, hắn cũng đã nói ra chuyện vợ tôi tự sát, vì thế ba người bọn Dương Băng mới kiên quyết phản đối lý luận tâm cầu của tôi.”
“Đây đúng là một nước cờ hay.” La Phi nhận xét, “Dựa vào vị trí của bọn Dương Băng trong giới thôi miên để bọn họ đồng thời đứng lên phản đối anh, làm anh khó lòng mà đối phó lại. Việc làm này có hiệu quả hơn rất nhiều nếu hắn ra mặt. Đồng thời cũng cho thấy hắn hành sự rất thận trọng, không để lại dấu vết gì.”
“Những việc tôi có thể làm chỉ là như vậy. Sau đây đều nhờ cả vào anh rồi.” Lăng Minh Đỉnh nhìn La Phi, nói. Ông cứ nghĩ là sau khi thôi miên ba người bọn Dương Băng thì sẽ tìm được manh mối kẻ thù, không ngờ đối thủ đã như kim thiền thoát xác. Muốn tiếp tục truy tìm tung tích thì chỉ còn trông chờ vào khả năng trinh sát điều tra của La Phi thôi.
La Phi cân nhắc một lúc rồi hỏi Lăng Minh Đỉnh: “Anh có đồng ý tới tỉnh với tôi một chuyến không?”
“Lên tỉnh à? Anh muốn điều tra về vụ án năm ngoái?” Lăng Minh Đỉnh có vẻ hơi do dự. Theo suy nghĩ của ông, vụ án đó không có liên quan nhiều đến lợi ích tự thân của mình, ông không hiểu tại sao La Phi lại bỏ gần cần xa như thế, trong rất nhiều manh mối lại chỉ nắm lấy một manh mối ấy.
La Phi cũng đã thấy được điều đó qua vẻ thể hiện của Lăng Minh Đỉnh, bèn giải thích: “Việc tự sát 5 năm trước của vợ ông và một số sự kiện liên tiếp gần đây, đều là do hắn dày công lên kế hoạch, và chỉ nhằm vào những hành động của ông. Suy tính của người này rất chặt chẽ, cẩn trọng, khả năng phản trinh sát cũng rất tốt. Nếu chúng ta chỉ chăm chăm vào hai sự việc này thì kết quả chưa chắc đã tốt. Nhưng vụ án năm ngoái ở trên tỉnh thì lại khác, vụ án đó vốn không có liên quan gì đến ông, việc gặp nhau của mọi người trong sự việc đó cũng hoàn toàn là ngẫu nhiên. Kể cả cái chết sau này của Ngô Nhuệ, e rằng cũng không phải là kế hoạch ban đầu của hắn. Vì vậy, tôi cảm thấy hành động của hắn trong chuyện đó không chặt chẽ lắm, rất có thể có những kẽ hở.”
Lăng Minh Đỉnh gật đầu, cảm thấy những lời của La Phi rất có lý.
La Phi dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu chúng ta đi điều tra, khâu đột phá của vụ án này cũng rất rõ. Lúc mới đầu, hắn khống chế người phụ nữ ấy về tinh thần, sau đó mới xảy ra giao tranh với Ngô Nhuệ. Vì vậy, động cơ gây ra vụ án này là ở người phụ nữ kia. Chỉ cần điều tra về các mối quan hệ xã hội của chị ta, tôi tin nhất định sẽ tìm ra manh mối.”
Những lời đó đã xua tan hoàn toàn sự do dự trong lòng Lăng Minh Đỉnh, ông nhìn La Phi, hỏi: “Khi nào thì xuất phát?”
“Càng sớm càng tốt.” La Phi quyết đoán nói: “Trời sáng là đi luôn!”