Nhà thôi miên tà ác tập 01

Lượt đọc: 5060 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
1

Từ Long Châu lên tỉnh mất 4 tiếng đi xe. Trần Gia Hâm lái xe, La Phi và Lăng Minh Đỉnh tranh thủ chợp mắt trong lúc xe chạy. Buổi sáng xuất phát, đến trưa thì tới nơi. Đi đường dài cũng mệt và đói, ba người tìm một khách sạn dừng chân, sau đó ra ngoài đi ăn.

Họ tìm đại một quán ăn bên lề phố, chẳng cần cao cấp, miễn sạch sẽ là được. Trong lúc ngồi chờ chủ quán mang món ăn lên, La Phi tiện tay cầm tờ báo trên bàn lên, lướt qua một chút rồi đưa đến trước mặt Lăng Minh Đỉnh, nói: “Ông lại lên báo rồi này.”

Lăng Minh Đỉnh cũng đã sớm dự liệu điều đó, ông mỉm cười đau khổ, đón lấy tờ báo, quả nhiên ở vị trí dễ đập vào mắt là một tít chữ đen: “Đại hội các nhà thôi miên Long Châu một lần nữa lại dậy sóng về mối nghi ngờ thuật trị liệu tâm lý gây tử vong.”

Lăng Minh Đỉnh cầm tờ báo lên đọc kỹ, lông mày càng lúc càng nhíu chặt lại. Trong bài viết đó không chỉ thuật lại tình hình rối loạn trong hội trường đại hội mà còn viết về cả quá trình vợ ông tự sát 5 năm trước. Không cần nói cũng biết là Dương Băng và những người kia đã chấp nhận phỏng vấn của phóng viên. Ba người đó vốn có tâm lý phản đối đại hội, lại bị người đàn ông bí ẩn thôi miên tẩy não, bây giờ đã kiên quyết đứng về phía đối lập với ông, trở thành lãnh tụ phản đối công khai của phe chống Lăng Minh Đỉnh.

Cố nén cơn phẫn nộ để đọc hết bài báo xong, Lăng Minh Đỉnh thở dài, ném tờ báo xuống mặt bàn. Trần Gia Hâm cũng vươn người nhìn rồi than: “Những phóng viên đó thật là vô duyên, ông nhìn tấm ảnh đăng kèm mà xem.”

Bức ảnh đính kèm chụp cảnh Hạ Mộng Dao đang ngăn cánh phóng viên. Lúc đó, Hạ Mộng Dao dang hai tay lấy thân mình che lấy người Lăng Minh Đỉnh, nên ông chỉ còn lộ ra nửa cái đầu, trông điệu bộ hết sức thảm hại. Bên cạnh tấm ảnh còn có một dòng giải tích: “Trong đại hội, Lăng Minh Đỉnh đã gặp muôn vàn khó khăn từ mọi phía, cô gái xinh đẹp can đảm này dường như là người duy nhất ủng hộ ông.”

“Chuyện này thì có liên quan gì đến Tiểu Hạ?” Lăng Minh Đỉnh phẫn nộ đập bàn, “Bọn họ vô cớ đăng ảnh người khác lên báo, đúng là quá thể quá!”

“Phóng viên là như thế, cứ thu hút được nhiều người đọc là làm thôi. Tiểu Hạ xinh đẹp như vậy, đúng là đề tài mà họ mong ước mà.” Trong lúc La Phi nói thì người phục vụ mang đồ ăn của ba người lên. La Phi cất tờ báo đi, tiện thể chấm dứt câu chuyện, bảo mọi người: “Thôi, ăn cơm đi!”

Ăn cơm xong, ba người đến ngay đội cảnh sát hình sự của tỉnh. Vì vụ án này không thuộc phạm vi quản lý của La Phi, hơn nữa phía cảnh sát cũng đã kết thúc vụ án nên La Phi không tiện công khai điều tra. Anh đành phải tìm một người quen là cảnh sát tỉnh, nhờ người đó photo cho một bản tài liệu có liên quan về vụ án. May mà vụ án đó không làm cho địa phương quá quan tâm, tài liệu có liên quan cũng không thuộc dạng văn bản bí mật. Người quen của La Phi đưa cho anh bản photo, còn nhiệt tình mời anh ăn tối cùng. La Phi từ chối khéo, nói một là không muốn mất thời gian, hai là không muốn để lộ những động tĩnh không cần thiết và không muốn thêm phiền hà cho bạn.

Ba người cầm bản photo về khách sạn đọc và nghiên cứu kỹ. Qua con mắt của cảnh sát tỉnh, mọi nguồn cơn của vụ án năm ngoái dần dần hiện ra.

Nhân vật chính trong câu chuyên là một phụ nữ tên là Hứa Lệ, khi vụ án xảy ra khi chị ta qua tuổi 43. Chồng của chị ta là Cố Đại Bằng, nhiều hơn chị ta 3 tuổi. Hai vợ chồng có một con trai tên là Cố Phán Phán, khi vụ án xảy ra 17 tuổi.

Hai vợ chồng Hứa Lệ là công nhân nhà máy nghỉ hưu non, sau đó mở một gánh hàng ăn để sinh sống, sau nhiều năm làm ăn vất vả, việc kinh doanh dần khá lên, từ gánh hàng ăn rồi đến quán ăn, từ quán ăn lên nhà hàng, và cuối cùng họ đã có được một khách sạn có tiếng tăm trong tỉnh. Tuy nhiên, sau khi cuộc sống vật chất khá hơn thì tình cảm hai vợ chồng lại bắt đầu rạn nứt.

Đầu tiên là việc Cố Đại Bằng có bồ bịch ở bên ngoài, họ lén lút quan hệ được hai năm thì bị Hứa Lệ phát hiện ra, thế là một cuộc chiến tranh trong gia đình đã nổ ra. Lúc mới đầu là các cuộc cãi vã liên miên, sau đó thì là đòi ly dị. Trong suốt quá trình đó cả hai bên đều phải chịu sự giày vò nghiêm trọng cả mặt tinh thần lẫn thể xác, nhất là Hứa Lệ. Từ một người phụ nữ nhiệt tình, cởi mở, chị ta trở thành người rất nhạy cảm và suy nhược thần kinh. Trong quá trình ly hôn chia tài sản, mâu thuẫn của hai người càng trở nên gay gắt. Hứa Lệ không còn tin tưởng ở bất cứ ai, như thể cả thế giới này đều là kẻ thù của chị ta. Trong hoàn cảnh đó, bố mẹ của Hứa Lệ đã mời nhà thôi miên Ngô Nhuệ đến tiến hành điều trị tâm lý cho con gái. Nhưng, việc điều trị chưa đạt đến kết quả như mong muốn thì Hứa Lệ thậm chí coi Ngô Nhuệ như là kẻ thù. Hơn nữa, quan điểm của chị ta cũng ngày càng trở nên cực đoan hơn, cho rằng tất cả mọi người đều muốn hại chết mình. Bố mẹ của Hứa Lệ thấy tình hình nghiêm trọng, nên đã định đưa chị ta đến bệnh viện tâm thần. Nhưng Ngô Nhuệ không nản chí, anh ta thuyết phục bố mẹ Hứa Lệ cho mình một cơ hội cuối cùng. Thế là vào buổi chiều ngày 13 tháng 9 năm ngoái, Ngô Nhuệ lại đến nhà Hứa Lệ, định tiến hành thôi miên cho Hứa Lệ. Lúc đó chỉ có hai người trong thư phòng, nhưng 20 phút sau, những người ở bên ngoài nghe thấy tiếng của Hứa Lệ kêu to: “Tại sao anh lại muốn hại tôi!” Tiếp đó thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Ngô Nhuệ: “Cứu với!” Người nhà đẩy cửa xông vào thì thấy trên người Ngô Nhuệ có mấy nhát dao và đã gục xuống vũng máu. Còn Hứa Lệ thì cầm một con dao sắc, nhìn người nhà vừa chạy vào bằng ánh mắt căm thù. Bố của Hứa Lệ vừa khuyên bảo vừa bước lên, định giằng lấy con dao trong tay chị ta. Nhưng Hứa Lệ đã kêu lên: “Tất cả các người đều muốn hại tôi!” Rồi kêu liền mấy tiếng và chạy ra ban công, nhảy qua cửa sổ. Nhà Hứa Lệ cao 9 tầng, cú nhảy đã khiến chị ta tử vong tại chỗ.

Sau khi nhận được tin báo, 10 phút sau cảnh sát đã đến nơi xảy ra vụ án. Qua những lời làm chứng của người nhà Hứa Lệ, cảnh sát đoán định đây là sự cố ngoài ý muốn, bệnh nhân tâm thần giết người xong thì tự sát.

Sau đó pháp y cũng có những kết luận tương tự. Đầu tiên, xét theo dấu vết tại hiện trường, Ngô Nhuệ đúng là bị Hứa Lệ đâm chết, điều này thì không nghi ngờ gì. Hơn nữa, mọi biểu hiện của Hứa Lệ trước khi vụ án xảy ra đều chứng minh chị ta là một người mắc chứng “hoang tưởng bị người khác bức hại”. Loại bệnh này là một trong những chứng thần kinh phân liệt, phần lớn phát bệnh trong tình huống gặp trắc trở hoặc áp lực tinh thần quá lớn. Người bệnh tin chắc rằng mình bị bức hại, theo dõi, thậm chí là bị âm mưu có liên quan đến mạng sống, vì thế mà họ trở nên rất thận trọng, lúc nào cũng đề phòng, chỉ cần một hiểu lầm nho nhỏ cũng bị họ khuếch đại lên và trở thành nguyên nhân khiến người bệnh lên cơn hoang tưởng. Tình hình đó nếu không được giải quyết, người bệnh sẽ dùng biện pháp cực đoan nhất để chống lại đối với kẻ thù trong thế giới hoang tưởng của họ. Kết cục cuối cùng của Hứa Lệ chính là như vậy.

Trên đây là quá trình về vụ án mà trong hồ sơ của cảnh sát ghi lại. Nhưng La Phi biết, những ghi chép đó hoàn toàn không phải là toàn bộ sự thật của sự việc, có một nhân vật bí hiểm luôn ẩn nấp trong bóng tối và thoát khỏi tầm mắt của cảnh sát tỉnh. Muốn tìm được người đó, La Phi phải thực hiện một chuyến thăm hỏi đối với tất cả những người có liên quan.

Trong cuốn hồ sơ đó có ghi phương thức liên hệ với những người có liên quan, có điều, liên hệ với họ như thế nào thì phải cân nhắc. Vì chuyến đi này của La Phi về mặt trình tự là không hợp pháp, nếu đối phương có tâm lý chống đối không muốn nói chuyện thì cũng không thể nào ép được.

Sau khi biết những đắn đo của La Phi, Lăng Minh Đỉnh cười, nói: “Anh không cần phải lo. Anh muốn hẹn ai thì để tôi gọi điện. Họ chắc chắn sẽ đồng ý gặp mặt. Gặp mặt xong, anh nói chuyện trước, nếu họ không phối hợp, thì để tôi thay.”

Nghe thế, La Phi thấy yên tâm ngay. Anh biết khả năng của Lăng Minh Đỉnh, trước mặt một đại sư thôi miên như vậy, người bình thường khó mà giấu được bí mật gì.

Người đầu tiên mà La Phi muốn hẹn gặp là Cố Đại Bằng, chồng của Hứa Lệ. Vì trong số những người có liên quan, chỉ có Cố Đại Bằng mới có mâu thuẫn lợi ích trực tiếp với Hứa Lệ. Nếu nói rằng cái chết của Hứa Lệ là kết quả âm mưu của người khác, thì Cố Đại Bằng chính là nghi phạm đầu tiên trong đó.

Lăng Minh Đỉnh đã hẹn được Cố Đại Bằng một cách thuận lợi. Hai bên thống nhất 9 giờ sáng mai gặp nhau, địa điểm là ở khách sạn Ngân Đô, nơi hai vợ chồng Cố Đại Bằng kinh doanh.

Khách sạn Ngân Đô nằm ở “quảng trường ăn ngon” phía đông nam tỉnh lỵ, đây là khu đất vàng tập trung các nhà hàng ẩm thực. Hai vợ chồng Cố Đại Bằng đều bắt đầu lập nghiệp ở đây, có thể thấy việc làm ăn của họ khá quy mô. Tuy nhiên, khi đói nghèo vợ chồng có thể hoạn nạn cùng chia sẻ, nhưng khi giàu có rồi thì chưa chắc đã cùng chung ngọt bùi. Những vui buồn, hợp tan của đời người thường không ngừng xoay chuyển trong sự kích thích của tham vọng.

Cố Đại Bằng năm nay 47 tuổi, đầu hói, bụng cũng đã bắt đầu phệ, nhìn có vẻ già trước tuổi. Sau khi cả hai bên cùng ngồi xuống, câu đầu tiên người này hỏi La Phi là: “Anh là cảnh sát à?”

“Đúng vậy.” Để xóa tan sự nghi ngại của đối phương, La Phi bổ sung: “Chúng tôi đang điều tra về một vụ án khác, có một số tình hình có liên quan đến vợ của anh nên cần hỏi anh một chút.”

“Ồ, vâng.” Cố Đại Bằng hơi trề môi, tỏ vẻ hơi thất vọng, “Thế mà tôi cứ tưởng là điều tra lại sự việc đó.”

Nghe câu nói đó, La Phi cảm thấy ngay có điều gì đó không bình thường, anh lập tức hỏi lại: “Vụ việc năm ngoái vẫn còn điều gì phải điều tra à?”

“Đối với các anh có lẽ không còn nữa, nhưng đối với tôi thì có.” Cố Đại Bằng lẩm bẩm với vẻ bất mãn, “Các anh nên điều tra sự việc thật triệt để, để trả lại sự trong sạch cho tôi.”

“Anh cảm thấy không rõ ràng ở điểm nào?”

“Về chuyện ly hôn chia tài sản. Bây giờ bọn họ cho rằng Cố Đại Bằng này vì một chút tài sản mà dồn vợ phải chết. Tôi bị oan, dù cho tôi không có lương tâm đến cỡ nào thì cũng không thể làm chuyện đó. Huống chi, con trai tôi còn sống với mẹ nó, tôi dù có không nghĩ đến tình vợ chồng đi nữa thì cũng không thể bỏ mặc con trai!” Cố Đại Bằng phẫn nộ nói như thể anh ta rất ấm ức.

“Họ là chỉ những ai?”

Cố Đại bằng hừ một tiếng: “Thì là hai người già ấy.”

“Ý anh muốn nói đến bố mẹ của Hứa Lệ?”

“Vâng.”

La Phi cân nhắc một lúc rồi nói: “Tôi cảm thấy họ nghĩ như vậy cũng bình thường thôi. Vì suy cho cùng thì xét về kết quả, anh vẫn là người được lợi lớn nhất.”

Câu nói của La Phi chỉ như vậy, nhưng ẩn ý sâu trong đó thì ai cũng rõ. Vì Cố Đại Bằng có lỗi nên Hứa Lệ mới đòi ly hôn, chuyện này về lý mà nói là lỗi tại Cố Đại Bằng. Nếu để tòa án phán quyết, thì việc phân chia tài sản tất nhiên sẽ không có lợi cho Cố Đại Bằng. Bây giờ, Hứa Lệ đã chết rồi, tài sản của hai bên phần lớn thuộc về Cố Đại Bằng, hơn nữa, việc anh ta đi tìm bạn đời mới cũng không còn bị trói buộc nữa, bất cứ ai xem xét về chuyện này thì cũng đều thấy không công bằng.

Nhưng Cố Đại Bằng thì lại hoàn toàn không chấp nhận được cách nói đó, anh ta đập bàn lớn tiếng, vẻ kích động: “Các người đúng là không hiểu gì, chỉ biết nói bừa! Cái gì mà tôi được lợi lớn nhất? Vợ tôi chết rồi, bố mẹ vợ thì suốt ngày bám lấy tôi để gây chuyện, con trai cũng coi tôi như kẻ thù, như thế mà gọi là lợi à?”

Nếu có một số vấn đề đối phương không chịu nhìn thẳng vào thì La Phi đành phải nói toạc ra: “Nhưng anh đã được phần tài sản lớn hơn, chẳng phải thế là gì?”

“Vì thế tôi mới nói anh không hiểu gì mà!” Cố Đại Bằng trừng mắt nhìn La Phi, sau đó mới giận dữ nói: “Trước khi chết, vợ tôi đã đồng ý để lại tất cả tài sản cho tôi và ra đi hai bàn tay trắng! Bây giờ cô ấy chết rồi, tôi còn phải chia một phần tài sản cho bố mẹ cô ấy, anh nói xem, tôi được lợi hay là thiệt thòi?”

“Sao cơ?” Đây là một tình huống bất ngờ, La Phi cũng không nén được ngây người ra, “Chị ấy muốn ra đi hai bàn tay trắng?”

“Đúng vậy, lần trước tôi cũng đã nói với người cảnh sát đó, nhưng anh ta hoàn toàn không ghi vào trong tài liệu kết thúc vụ án. Anh ta nói, chuyện đó không có liên quan nhiều đến vụ án. Không liên quan nhiều đến các anh, nhưng liên quan nhiều đến tôi! Chuyện này không nói rõ thì tôi còn phải chịu tiếng xấu đến bao giờ?”

La Phi đã hiểu tại sao mà Cố Đại Bằng tỏ thái độ thù địch với phía cảnh sát như vậy, thì ra là họ đã không giải thích rõ ràng cho bố mẹ của người chết. Có điều, chuyện này rất không hợp lý, hơn nữa không phù hợp với ghi chép trong hồ sơ của phía cảnh sát. La Phi cần phải hỏi thêm mới được. “Chẳng phải hai người vì chuyện phân chia tài sản mà cãi nhau mãi sao? Tại sao lại nói là Hứa Lệ muốn ra đi bằng hai bàn tay trắng?”

“Lúc mới bắt đầu thì cãi nhau, sau đó thì không cãi nhau nữa. Anh hỏi tôi tại sao à? Hừ, chuyện này nói ra thì đúng là khó nghe, con người ta cái chết là chuyện lớn…” Cố Đại Bằng cố ý dừng lại, thấy không ai tiếp lời mình bèn tự nói tiếp, “Chắc chắn là cô ấy đã có người đàn ông khác.”

“Chuyện này là với phía cảnh sát suy đoán hay là có bằng chứng gì?”

“Có bằng chứng, dạo đó vợ tôi ngày nào cũng ra ngoài hẹn gặp với người khác. Cô ấy chắc chắn đã có người đàn ông khác, sợ bị tôi phát hiện nên mới muốn nhanh chóng ly hôn, để được tự do chung sống với người đàn ông kia. Cô ấy là người thích sĩ diện, vì sĩ diện nên không cần đến chỗ tài sản đó nữa.”

La Phi chợt thấy giật mình. Hứa Lệ hàng ngày ra khỏi nhà hẹn gặp người khác? Người đó không lẽ là…. Anh đưa mắt nhìn Lăng Minh Đỉnh, thấy ánh mắt của đối phương cũng đầy vẻ nghĩ ngợi.

“Anh đã gặp người đàn ông đó bao giờ chưa?” La Phi quay đầu lại, hỏi tiếp.

Cố Đại Bằng đáp: “Đời nào cô ấy để cho tôi nhìn thấy? Tôi nghe thấy con trai tôi nói vậy. Tôi bảo con trai đi theo cô ấy một lần, nhưng cô ấy rất cảnh giác, chỉ một lát là đã cắt được đuôi con trai tôi rồi.”

La Phi ngẫm nghĩ một lát, hỏi tiếp: “Nếu Hứa Lệ đã đồng ý ra đi tay trắng thì anh còn tranh cãi với chị ấy làm gì?” Trong hồ sơ của cảnh sát ghi rất rõ, Hứa Lệ đã không chịu đựng nổi những tranh cãi và áp lực trong quá trình ly hôn nên mới dẫn tới thần kinh không bình thường.

“Tôi đâu có bám riết lấy cô ấy. Tôi đã chấp nhận ly hôn rất thoải mái, sau đó thì đường ai nấy đi. Nhưng ly hôn là một chuyện lớn nên cũng phải có thỏa thuận, nói cho rõ ràng, đúng không? Thế nhưng cô ấy lại nhất quyết không chịu gặp tôi, mà chỉ sai con trai mang đơn đến để cho tôi ký. Như thế đâu có được? Nếu chẳng may đó là một sự lừa gạt thì sao? Vì vậy mà tôi không chịu ký.”

“Anh không đến tìm gặp chị ấy à?” Theo như ghi chép trong hồ sơ, Hứa Lệ và Cố Đại bằng đã ly thân từ lâu, Hứa Lệ ở nhà một mình còn Cố Đại Bằng ra ngoài ở cùng với người tình.

“Có đến, nhưng cô ấy không chịu mở cửa, còn nói là tôi muốn hại cô ấy. Sau đó thì cô ấy không tin ai nữa, chỉ tin một mình con trai, có chuyện gì cũng bảo nó nói lại với tôi.”

“Vậy quan hệ giữa chị ấy với bố mẹ thì thế nào?”

“Cũng không khá hơn với tôi là bao, lúc đó tinh thần cô ấy thực sự là là không bình thường.”

“Anh cũng cảm thấy thần kinh chị ấy không bình thường?”

“Tất nhiên là không bình thường rồi. Người bình thường đâu có như thế? Luôn cảm thấy có người muốn hại mình.”

“Sự không bình thường ấy bắt đầu từ khi nào?”

“Kể từ khi cô ấy có người khác ở bên ngoài.”

“Ồ, chính là kể từ sau khi chị ấy muốn ra đi với hai bàn tay trắng ư?”

“Đúng.”

“Anh cảm thấy tại sao chị ấy lại trở nên không bình thường?”

“Tôi cảm thấy là do bị bố mẹ cô ấy ép buộc.”

“Bố mẹ chị ấy? Ép chị ấy cái gì?”

“Chẳng phải Hứa Lệ nói rằng muốn nhanh chóng ly hôn với tôi và ra đi tay trắng sao? Nhưng bố mẹ cô ấy kiên quyết không đồng ý, cứ nói rằng ý định ấy là do bị tôi ép buộc. Ông bà ấy đến tìm Hứa Lệ mấy lần, chắc chắn là đã nói những lời lẽ không hay. Cuối cùng Hứa Lệ bị nói nhiều quá nổi đóa lên và đuổi họ ra khỏi nhà. Nhưng ông bà ấy vẫn không chịu từ bỏ nên đã tìm một nhà thôi miên đến, nói rằng để điều trị tâm lý cho cô ấy. Anh nghe mà xem, thôi miên! Đó đều là những thứ vớ vẩn! Cứ làm bừa như vậy được mấy lần, cuối cùng thì khiến cho Hứa Lệ phát điên lên. Thế mà ông bà ấy quay ngoắt lại, đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi. Tôi làm sao mà chịu được oan ức và tiếng xấu ấy?”

La Phi trầm ngâm một lúc rồi hỏi lại: “Những chuyện đó làm sao anh lại biết?”

“Con trai tôi nói với tôi.” Cố Đại Bằng than thở: “Trong cái nhà ấy cũng chỉ có con trai tôi là còn chút lương tâm.”

“Ngày thường con trai anh luôn ở cùng với Hứa Lệ à?”

“Đúng vậy. Tôi bị Hứa Lệ đuổi đi, trong nhà chỉ còn hai mẹ con cô ấy.”

Nói đến đây, La Phi cảm thấy tạm thời không còn gì để hỏi nữa. Mục tiêu của lần phỏng vấn tiếp theo của anh là bố mẹ Hứa Lệ. Trước khi họ sắp rời đi, Cố Đại Bằng vẫn không quên dặn: “Các anh phải nói rõ cho hai vị ấy biết, ra đi với hai bàn tay trắng là ý muốn của Hứa Lệ, đừng đổ lỗi cho tôi. Tôi không có khả năng tốn thêm thời gian với họ, nếu họ có giỏi thì đi mà gặp cái người đàn ông của Hứa Lệ mà gây chuyện!”

Bố mẹ Hứa Lệ sống trong một khu dân cư cũ ở phía đông thành phố. Hai ông bà có vẻ rất coi trọng cuộc viếng thăm của bọn La Phi. Bố của Hứa Lệ hết mang trà lại mang thuốc ra mời khách, La Phi bèn nói không cần khách sáo, cuối cùng ông mới ngồi xuống. Trong cuộc nói chuyện sau đó, bố của Hứa Lệ không nói nhiều, mà dường như chỉ do mẹ của Hứa Lệ, một bà cụ gần 70 nói.

“Cuối cùng thì các anh cũng đến.” Mẹ của Hứa Lệ nắm lấy tay La Phi, chẳng khác gì nông dân bần khổ trong xã hội cũ gặp được cứu tinh, “Con gái của tôi không thể chết như thế được, các anh nhất định phải truy cứu trách nhiệm đối với Cố Đại Bằng. Cái thằng đó không có chút lương tâm nào, ngày trước Tiểu Lệ thức khuya dậy sớm, chịu khó chịu khổ cùng với nó, đến khi có tiền thì nó bỏ ngay con gái tôi. Tiểu Lệ hoàn toàn là bị nó ép chết, nó là thằng súc sinh Trần Thế Mỹ!”

La Phi vừa nghe vừa an ủi bà một lúc, chờ đến khi tinh thần bà dịu lại thì mới đi vào vấn đề chính.

“Cố Đại Bằng nói, Hứa Lệ có quen với một người đàn ông khác ở ngoài, chuyện này bà có biết không ạ?”

“Khốn!” Mẹ của Hứa Lệ tỏ ra vô cùng phẫn nộ với điều này, “Con gái tôi luôn là người nết na, từ trước đến giờ chưa bao giờ có chuyện bậy bạ, lung tung đó!”

Thấy bà cụ có vẻ kích động, La Phi chuyển chủ đề, hỏi: “Vậy chị ấy có nói đến chuyện khi ly hôn sẽ ra đi với hai bàn tay trắng không?”

“Nó bị Cố Đại Bằng giày vò, nên đầu óc không còn tỉnh táo nữa. Cố Đại Bằng có người đàn bà khác ở bên ngoài, dựa vào đâu mà bắt Tiểu Lệ tay trắng ra đi. Chính nó mới là người phải tay trắng ra đi!”

“Bà cảm thấy con gái mình đầu óc không tỉnh táo à?”

Bà cụ gật đầu, vẻ mặt vừa buồn bã vừa bất lực.

“Điều đó bắt đầu từ khi nào?”

“Chính là sau khi nó nói tay trắng ra đi. Trước đó nó rất nghe lời, chuyện gì cũng bàn với tôi. Nhưng sau đó thì thay đổi, nói thế nào cũng không nghe. Chúng tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho nó, thế mà nó lại nói là chúng tôi muốn hại nó…” Bà cụ nói đến đây, bất giác chảy nước mắt. Bà đưa vạt áo lên lau, rồi giận dữ nói: “Tất cả cũng chỉ tại tên súc sinh Cố Đại Bằng, con bé Tiểu Lệ ngoan ngoãn là thế mà bị nó bức hại ra nông nỗi ấy!”

La Phi đắn đo một lúc, rồi hỏi với vẻ thăm dò: “Liệu Hứa Lệ có bị người nào ở bên ngoài lừa nên mới trở nên không bình thường như thế không?”

“Người nào bên ngoài?” Bà cụ hơi ngớ người ra, xem ra bà chưa từng nghĩ như vậy.

La Phi nhắc: “Nghe nói mấy ngày đó Hứa Lệ thường xuyên ra ngoài gặp người khác?”

Bà cụ “ồ” một tiếng, rồi vội giải thích: “Nó đi để bàn công việc. Tiểu Lệ và Cố Đại Bằng đã như thế rồi thì chắc chắn không thể tiếp tục làm ăn ở Ngân Đô được nữa. Có mấy chủ khách sạn đều muốn mời Tiểu Lệ sang giúp cho họ, vì họ đều biết con gái tôi giỏi giang. Hai vợ chồng nó xây được khách sạn to như vậy, phần lớn là nhờ công lao của Tiểu Lệ.”

“Vì thế, mấy ngày đó Hứa Lệ ra khỏi nhà là đều đến gặp những người chủ ấy để bàn công việc?” La Phi hỏi thêm: “Cụ thể là chị ấy đã gặp những ông chủ nào ạ?”

“Tôi không biết. Mỗi lần Tiểu Lệ đi cũng chỉ đi một mình, chúng tôi không đi cùng.” Bà cụ thấy trong câu hỏi của La Phi có ẩn ý, nên hỏi lại anh với vẻ không vui, “Vậy anh nói xem, còn có thể có chuyện gì?”

Bố của Hứa Lệ lúc này mới chen vào: “Không có chuyện người khác lừa nó đâu. Nó đã như vậy rồi còn có gì nữa để mà lừa? Mà có lừa thì cũng là xúi bẩy chuyện phân chia tài sản giữa Tiểu Lệ với Cố Đại Bằng, đúng không? Hứa Lệ ra đi tay trắng chỉ có lợi cho Cố Đại bằng, ngoài nó ra thì còn ai có thể nghĩ ra chuyện ấy?”

La Phi gật đầu, cảm thấy lời của ông cụ rất có lý. Nếu có người nào đó ngấm ngầm giở trò, vậy thì động cơ của người ấy là gì? Điều này dường như rất khó giải thích. La Phi nhìn bố Hứa Lệ một lát: ông cụ này tuy không nói nhiều, nhưng trong lòng đều có ý, vừa cất lời đã chỉ thẳng vấn đề.

Hứa Lệ chủ động đề nghị tay trắng ra đi, đồng thời lại đi gặp gỡ người ngoài. Chuyện này đã được bố mẹ Hứa Lệ và Cố Đại Bằng chứng thực, xem ra là không sai rồi. Có điều, sự thay đổi đó và xuất phát từ nguyên do là gì thì còn cần phải khảo chứng. Điều mà tiếp theo đây La Phi phải quan tâm là quá trình trước và sau vụ án mạng, trong chuyện này, bố mẹ Hứa Lệ là những người chứng kiến trực tiếp nhất.

“Sau đó tại sao ông bà lại nghĩ đến thôi miên?”

“Tiểu Lệ hoàn toàn không nghe lời khuyên nữa, nó coi hai chúng tôi như kẻ thù. Chúng tôi cảm thấy thần kinh nó có chút vấn đề.” Bà cụ nói, “Còn chuyện sao lại tìm nhà thôi miên họ Ngô… thì chúng tôi cũng là theo lời giới thiệu của người khác. Nghe nói, nhà thôi miên đó rất giỏi, có thể chữa bệnh cho người.”

“Tôi thì định đưa Tiểu Lệ đến bệnh viện chính quy…”

Ông cụ lại nói chen vào, nhưng lần này bị mẹ Hứa Lệ cắt ngang với vẻ cộc cằn: “Bệnh viện tâm thần là nơi đến được à? Người đang yên lành vào đó cũng bị làm thành điên! Hơn nữa, ông đem con gái vào bệnh viện tâm thần, như thế chẳng phải là đúng ý của Cố Đại Bằng à!”

Ông cụ đành bất lực im lặng. Xem ra, lúc đó hai ông bà đã từng tranh cãi không ít về chuyện giải quyết bệnh tình của con gái như thế nào. Ông cụ cảm thấy nếu mang con vào bệnh viện tâm thần thì đã không xảy ra bi kịch sau đó. Nhưng bà cụ thì không chịu chấp nhận điểm này, bà cố chấp né tránh sai lầm của mình.

La Phi tiếp tục hỏi dò: “Nhà thôi miên đó đã chữa cho Hứa Lệ như thế nào?”

“Chuyện này tôi cũng không biết. Mỗi lần họ đều chữa trong thư phòng, chúng tôi chờ ở ngoài.”

“Thế sao? Tổng cộng, ông ấy đã chữa cho Hứa Lệ mấy lần?”

“Ba lần.”

“Tình hình trước và sau mỗi lần chữa như thế nào, bà còn nhớ không?”

“Lần đầu tiên là Tiểu Lệ đuổi chúng tôi ra khỏi nhà nó. Tôi thực sự không thể chấp nhận được, nên đã đến tìm nhà thôi miên đó. Lúc mới đầu, Tiểu Lệ không chịu mở cửa, sau đó chúng tôi nói: con cứ việc tay trắng ra đi, bố mẹ chỉ tìm một người bạn đến để nói chuyện với con. Nói mãi thì nó cũng cho vào trong nhà. Sau đó, Tiểu Lệ và nhà thôi miên đó vào thư phòng. Lần đó, hai người đã nói chuyện khoảng 2 tiếng đồng hồ.”

“Cụ thể nói những chuyện gì, họ không nói lại à?”

“Tôi có hỏi nhà thôi miên đó, anh ấy lắc đầu, chỉ nói một câu “Rất lạ”.”

“Rất lạ?”

“Phải. Cụ thể lạ ở đâu thì không nói. Anh ấy nói phải về nhà nghiên cứu, hai ngày nữa sẽ đến xem.”

La Phi và Lăng Minh Đỉnh đưa mắt nhìn nhau. Nếu đối chiếu với những lời Lăng Minh Đỉnh nói, thì lần đó về có lẽ Ngô Nhuệ đã gọi điện cho Lăng Minh Đỉnh, để thỉnh giáo về phương pháp điều trị. Lăng Minh Đỉnh đã đề xuất ý kiến dùng tâm cầu để chữa trị.

“Lần đó Hứa Lệ rất cảnh giác, không chịu nói cho Ngô Nhuệ biết chuyện xảy ra gần đó.” Lăng Minh Đỉnh nhớ lại, nói, “Tôi cảm thấy chắc chắn chị ấy có gì đó lo lắng, nên đã đề nghị Ngô Nhuệ dùng thuật tâm cầu để xua hết những lo lắng trong lòng chị ấy, sau đó hỏi cho tường tận và điều trị triệu trứng.”

“Anh và nhà thôi miên đó là cùng nghề à?” Bà cụ cảnh giác nhìn Lăng Minh Đỉnh, vì con gái bà đã giết chết Ngô Nhuệ, nên tất nhiên bà cảm thấy cảnh giác với thân phận của Lăng Minh Đỉnh.

“Chúng tôi quen nhau, nhưng không thân thiết.” Lăng Minh Đỉnh giải thích, “Chỉ là anh ấy tình cờ nói với tôi về chuyện này.”

Bà cụ “à” một tiếng, ánh mắt lại nhìn sang La Phi.

La Phi lại hỏi: “Vậy, lần thứ hai anh ấy tới thì thế nào?”

“Vẫn không được.” Bà cụ lắc đầu, đáp, “Lần đó, sau khi ra khỏi thư phòng, trông điệu bộ anh ấy rất ủ rũ. Lúc đó, tôi còn nghĩ, người này có lẽ không giỏi giang gì, lần sau không mời anh ta nữa.”

Theo như thuật lại của Lăng Minh Đỉnh, lần đó có lẽ là đối thủ đã lợi dụng Hứa Lệ tấn công lại thuật tâm cầu, khiến cho Ngô Nhuệ mất lòng tin vào việc điều trị. La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh một cái, hai người đều không nói ra. Sau đó, La Phi nói với bà cụ: “Nhưng sau đó, bà lại tìm đến anh ấy, đúng không?”

“Sau đó thì anh ấy chủ động gọi điện đến. Anh ấy có vẻ rất tự tin, nói rằng sẽ thử lần cuối cùng. Thế là tôi tin anh ấy.” Bà cụ ủ rũ thở dài, nói: “Ai ngờ chính là cái lần sau cùng đó, chuyện đã xảy ra.”

Nguyên nhân khiến Ngô Nhuệ thấy tự tin là vì do được Lăng Minh Đỉnh thuyết phục, anh ấy muốn thử lại thuật tâm cầu với Hứa Lệ một lần nữa. Nhưng có vẻ đối thủ kia đã có sự chuẩn bị đầy đủ hơn, nên trong trận giao phong ấy Ngô Nhuệ đã thất bại hoàn toàn. Sau khi cả nhà thôi miên và bệnh nhân mất mạng, Lăng Minh Đỉnh cũng mất hoàn toàn hội lật lại thế cờ.

Càng có thêm một số bí mật e đã bị chôn vùi trong đó.

Bây giờ, La Phi chỉ có thể cố gắng tìm hiểu thêm những chi tiết vặt vãnh, hy vọng nhờ đó chắp vá lại toàn bộ sự việc.

“Hôm đó ông bà ở ngoài phòng khách nên không biết có những chuyện gì trong thư phòng trước khi xảy ra sự việc?”

“Vâng. Nghe tiếng kêu chúng tôi mới chạy vào.”

Theo ghi chép trong hồ sơ, đầu tiên là Hứa Lệ kêu to lên: “Tại sao anh lại muốn hại tôi?”, sau đó Ngô Nhuệ kêu lên: “Cứu với!” thì bố mẹ Hứa Lệ mới chạy vào thư phòng. Nhưng cửa của thư phòng bị khóa trái, họ ra sức gõ nhưng không ai mở, mà chỉ có tiếng Ngô Nhuệ liên tiếp kêu lên thảm thiết. Sau đó, bố của Hứa Lệ chạy vào nhà bếp lấy ra một con dao phá cửa, chạy vào thì thấy Ngô Nhuệ đã gục trên sàn nhà, toàn thân máu me và đã tắt thở. Còn Hứa Lệ thì cầm một con dao sắc, đứng quay lưng lại ban công.

La Phi chú ý đến những chi tiết mà trong hồ sơ không có.

“Con dao trong tay con gái của ông bà từ đâu ra?” La Phi đã nhìn ảnh trong hồ sơ, đó là một cao dao chặt xương rất sắc.

Bà cụ nói: “Là con dao trong nhà vẫn dùng, dùng để thái thịt chặt xương.”

“Dao trong nhà dùng phải để trong nhà bếp chứ? Sao lại ở trong thư phòng được?”

“Chuyện này… chắc là Tiểu Lệ đã mang nó vào.”

La Phi “ồ” một tiếng, rồi không nói gì nữa. Ý tứ ngầm trong câu hỏi và lời đáp đã rất rõ, trước khi nói chuyện, Hứa Lệ đã mang con dao chặt xương vào trong thư phòng, cho thấy chị ta đã có ý định giết người từ trước, chứ không phải là việc chữa trị của Ngô Nhuệ không phù hợp dẫn đến đối phương có ý định giết người.

La Phi đổi chủ đề, hỏi: “Sau khi ông bà chạy vào thư phòng thì Hứa Lệ vẫn giữ thái độ thù địch với ông bà, đúng không?”

“Đúng thế.” Bà cụ đau lòng, nói: “Nó cứ hét lên: “Các người đều muốn hại tôi!””

Đều muốn hại chị ta? Tại sao lại có ý nghĩ ấy? Cho dù không tin tưởng người ngoài, nhưng với cha mẹ đẻ mà lại cũng thấy không yên tâm? Kẻ kia rốt cuộc đã nhồi nhét cho Hứa Lệ những gì nhỉ?

La Phi chợt nhớ đến một chi tiết khác, bèn quay sang bố Hứa Lệ: “Có phải là vì trong tay ông cầm dao nên mới khiến cho chị ấy thấy sợ không?”

Bố Hứa Lệ lắc đầu: “Sau khi phá cửa xong, tôi đã ném con dao đi. Tôi đi về phía Tiểu Lệ, chỉ là muốn bảo nó ném con dao trong tay xuống, đừng làm mình bị thương. Nhưng Tiểu Lệ kêu to lạ lùng, rồi vung dao không cho tôi tới gần, sau đó thì nó nhảy từ ban công xuống.” Nói đến câu sau cùng, giọng của ông cụ buồn bã, những người khác cũng im lặng. Một lát sau, ông cụ lại nói thêm một câu: “Lẽ ra nên đưa nó tới bệnh viện sớm hơn.”

Lần này thì bà cụ không phản bác, mà chỉ thở dài não nề.

Chào hai vợ chồng ông bà ra về, đối tượng thăm hỏi tiếp theo của La Phi là con trai Cố Phán Phán của Hứa Lệ. Cậu bé này vừa tròn 17 tuổi, đang học lớp 12. Để không ảnh hưởng đến việc học tập của cậu, La Phi và hai người bạn cứ chờ trước cổng trường cho đến hết giờ cậu tự học buổi chiều.

Sau khi biết được mục đích cuộc thăm hỏi của La Phi, Cố Phán Phán hỏi lại với vẻ chống đối: “Chuyện này chẳng phải đã nói từ trước rồi là gì, sao lại còn đến hỏi?” Nói xong, cậu quay người bỏ đi.

La Phi rất hiểu tâm trạng của cậu, trong một lúc không biết làm thế nào gạt bỏ được trạng thái đối đầu của cậu. Đang lúc suy nghĩ tìm cách thì thấy Lăng Minh Đỉnh bước lên, nói với Cố Phán Phán: “Cô bạn gái kia cũng tuyệt đấy chứ!”

Cố Phán Phán dừng bước, hỏi lại với vẻ hơi ngạc nhiên: “Ông nói gì?”

“Cô bạn gái kia, tóc túm đuôi ngựa, dây buộc tóc màu xanh.” Lăng Minh Đỉnh khẽ chạm vào cùi tay của Cố Phán Phán, hạ thấp giọng nói, “Vừa rồi cô bé ấy cứ nhìn cậu, có vẻ cô ấy rất quan tâm đến cậu.”

“Thật sao?” Cố Phán Phán tỏ ra nửa tin nửa ngờ.

La Phi cũng chú ý đến cô gái đó, đó là một cô nữ sinh thân hình mềm mại, mặt mũi xinh xắn. Lúc trước, khi cô bé từ lớp học đi qua, ánh mắt của Cố Phán Phán đã dừng lại trên người cô một hồi lâu. Chuyện đó cũng bình thường, tuổi 18 là tuổi tình đầu chớm hé, có chàng trai nào lại không thích cô gái xinh đẹp?

“Thành tích học tập của cậu rất tốt, thể dục cũng rất cừ. Nghe nói cậu còn là chủ lực của đội bóng đá của trường? Một học sinh ưu tú như vậy ai mà chẳng thích?” Lăng Minh Đỉnh khen Cố Phán Phán mấy câu rất kịp thời, đồng thời lại chạm vào tay đối phương một cái.

Cố Phán Phán cười, có phần xấu hổ, nhưng phần nhiều vẫn là rất vui. Rõ ràng là cậu đã khá có cảm tình với Lăng Minh Đỉnh.

Lăng Minh Đỉnh nhân đà đó bắt chuyện với Cố Phán Phán, trong câu chuyện, phần nhiều là ông khen cậu. Thế là cậu bé nhanh chóng chấp nhận người đàn ông lạ mặt ấy, dần dần không còn có ý chống đối nữa.

Câu chuyện của hai người bắt đầu từ cô gái, dần dần chuyển sang cuộc sống trong trường học của Cố Phán Phán, sau đó là sang chuyện gia đình. Khi thời cơ đã chín, Lăng Minh Đỉnh chuyển chủ đề câu chuyện, hỏi: “Thực ra, cái chết của mẹ cậu không hề đơn giản, cậu không muốn biết sự thật à?”

Cố Phán Phán hơi giật mình, vẻ mặt do dự.

“Chú cảnh sát này là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, là một thám tử.” Lăng Minh Đỉnh hướng ánh mắt của cậu sang La Phi, “Chú ấy nhất định sẽ điều tra ra sự thật, nhưng trước hết cậu phải phối hợp với chúng tôi.” Vừa nói, Lăng Minh Đỉnh lại vừa đưa tay ra chạm khẽ vào cùi tay cậu.

Cố Phán Phán nhìn La Phi một lúc, cuối cùng gật đầu thiện chí.

Lăng Minh Đỉnh ra hiệu bằng mắt, ý muốn bảo: anh vào cuộc đi! La Phi khẽ mỉm cười tỏ ý cảm ơn, sau đó anh bắt đầu hỏi cậu bé theo kiểu một câu chuyện nhỏ.

“Bây giờ cháu đang ở với ai?”

“Với ông bà ngoại.”

“Không đến chỗ bố à?”

Cậu bé trả lời với vẻ kiên định: “Không!”

“Cháu hận bố à?”

“Bọn họ chỉ nghĩ đến bản thân.” Cậu bé cắn môi, nói: “Chẳng ai nghĩ đến cảm nhận của cháu.”

La Phi để ý đến từ “họ” mà cậu bé dùng, nên hỏi lại: “Mẹ cháu cũng như vậy sao?”

Cậu bé không trả lời, nhưng vẻ mặt của cậu thì dường như công nhận điều đó.

“Tại sao cháu lại nghĩ như vậy? Là bố cháu đã phản bội mẹ cháu chứ.”

“Chuyện ly hôn là do mẹ cháu đề nghị.”

La Phi thầm kêu lên trong lòng. Anh đã hiểu, dù cho xảy ra chuyện gì, con cái cũng đều không muốn cha mẹ ly dị. Mặc dù Cố Đại Bằng có lỗi trước, nhưng vì Hứa Lệ đề nghị ly hôn, nên Cố Phán Phán cũng hận cả mẹ.

Một lát sau, La Phi lại hỏi: “ Vậy cháu có khuyên mẹ không?”

“Có, nhưng bà ấy không nghe.” Cậu bé mỉm cười đau khổ và bất lực, chuyện này lẽ ra không nên xảy ra ở lứa tuổi như cậu, ngay sau đó cậu nói thêm một câu: “Mẹ cháu không nghe ai cả, cứ cố chấp như vậy.”

“Sau đó bà ấy nói là không cần tài sản nữa, cháu có biết tại sao không?” La Phi dần dần đưa câu chuyện đến chỗ mà anh quan tâm.

“Cháu cũng không thể nói rõ được, mẹ cháu đột nhiên trở nên rất nôn nóng, cứ muốn nhanh chóng ly dị với bố cháu.”

“Sao? Tự nhiên thay đổi như thế?” La Phi biết lúc mới đầu Hứa Lệ từng tranh chấp tài sản với Cố Đại Bằng, sau đó mới chủ động đề nghị ra đi tay trắng. Xét về lẽ thường tình, sự thay đổi to lớn ấy lẽ ra phải có một quá trình cân nhắc.

“Rất đột ngột. Buổi trưa vẫn còn tính toán xem kiện bố cháu như thế nào, đến chiều thì nói không cần nữa.”

La Phi thấy rất quan tâm đến điều này, bèn hỏi ngay: “Cháu nói kỹ xem, rốt cuộc chuyện như thế nào?”

“Hôm đó là chủ nhật, cháu ở nhà. Buổi trưa, trong lúc ăn cơm, mẹ cháu nói sẽ kiện bố cháu, hỏi cháu xem có ý kiến gì. Trong lòng cháu rất buồn, nên không muốn nói chuyện đó với mẹ. Nhưng mẹ cứ nói đi nói lại mãi, rằng muốn được chia phần hơn. Mẹ muốn cháu nói giúp mẹ, cháu nói: bố mẹ muốn làm thế nào thì làm, cháu không tham gia. Thế là mẹ cháu khóc, nói nào là mẹ đòi thế cũng chỉ vì con thôi, khiến cháu càng thấy nản hơn nên chẳng muốn ăn cơm nữa. Sau đó, cháu làm bài tập ở phòng khách, mẹ cháu ở trong phòng ngủ một mình và vẫn cứ thút thít khóc. Cháu chẳng biết làm thế nào, đành lấy tai nghe nhét vào tai thì mới yên ổn làm bài.” Nói đến đây, Cố Phán Phán hơi ngẩng đầu lên, “Thực ra, cháu chẳng hy vọng vào cả hai người, cháu chỉ muốn học thật tốt, sau này dựa vào chính mình.”

La Phi khẽ gật đầu, rồi nhìn cậu bé bằng ánh mắt khích lệ.

Cố Phán Phán thấy có thiện cảm hơn với La Phi, cậu kể tiếp: “Khoảng 4 giờ chiều, mẹ cháu đột nhiên từ trong phòng ra và ngồi xuống trước mặt cháu, rồi cứ nhìn cháu mãi, như là có chuyện quan trọng muốn nói với cháu. Cháu bỏ tai nghe xuống, hỏi mẹ: “Có chuyện gì ạ?” Mẹ cháu liền nói: “Phán Phán, mẹ nghĩ kỹ rồi. Mẹ không tranh giành cái gì nữa, mẹ chỉ muốn nhanh chóng ly hôn với bố con, càng nhanh càng tốt. Sau này hai mẹ con mình sẽ sống với nhau, con thấy thế nào?” Cháu thấy rất lạ, bèn hỏi: “Mẹ không kiện bố con nữa?” Mẹ cháu đáp: “Không kiện nữa, tranh chút tài sản đó mà làm gì? Mẹ có khả năng nuôi được con.” Nếu mẹ đã nói như vậy, thì cháu cũng chẳng biết nói gì nữa, vì dù sao cháu cũng không để tâm đến những tài sản đó. Họ ly hôn sớm cũng tốt, chứ suốt ngày cãi vã, chán lắm.”

Theo những lời kể đó, sự thay đổi của Hứa Lệ đúng là rất đột ngột. Không lẽ chị ta đã nghĩ thông trong một chốc? La Phi cảm thấy không thể đơn giản như vậy, anh tin rằng trong thời gian đó đã xảy ra chuyện gì đó, chính chuyện ấy đã làm thay đổi suy nghĩ của Hứa Lệ.

La Phi hỏi cậu bé: “Trong thời gian cháu làm bài, mẹ cháu không ra khỏi nhà chứ?”

“Không.”

“Vậy có ai đến tìm mẹ cháu không? Hoặc là bà ấy có nhận được cú điện thoại nào đặc biệt không?”

“Khẳng định là không có ai đến. Còn chuyện có nhận được điện thoại hay không thì cháu không biết, vì mẹ cháu ở trong phòng, cháu ở phòng khách, hơn nữa cháu còn đeo tai nghe, mẹ cháu có nhận được điện thoại cháu cũng không nghe thấy.”

La Phi gật đầu. Về chuyện điện thoại tạm thời là một điểm mù, có điều chuyện đó cũng không phải là hóc búa, về tra nhật ký cuộc gọi là ra thôi.

Anh cần phải hỏi cho rõ về ngày cụ thể: “Cháu còn nhớ rõ hôm đó là ngày bao nhiêu không?”

Cố Phán Phán ngây người một chút rồi nói: “Ngày bao nhiêu thì cháu không nhớ, nhưng đó là chủ nhật trước ngày xảy ra sự việc.”

Theo ghi chép trong hồ sơ, ngày xảy ra sự việc là ngày thứ sáu, 23 tháng 9. Ngày mà Hứa Lệ đột ngột thay đổi ý kiến có lẽ là vào trước đó 5 ngày, cũng chính là ngày 18 tháng 9.

La Phi vẫn còn một việc cần được cậu bé xác thực.

“Nghe nói mấy ngày sau đó mẹ cháu thường xuyên ra ngoài gặp gỡ người khác, có chuyện đó không?”

Cố Phán Phán trầm ngâm một hồi rồi đáp: “Có.”

“Sao cháu lại biết? Từ thứ hai đến thứ sáu cháu đều đi học ở trường cơ mà?”

Cố Phán Phán đáp: “Cháu để ý đến giày dép ở cửa. Nếu mẹ cháu ra ngoài hoặc có ai đó đến nhà thì tối về cháu nhìn tủ giày sẽ biết.”

Cậu bé này cũng thông minh đấy chứ! La Phi bất giác đưa mắt nhìn cậu với vẻ dò xét. Cố Phán Phán chủ động cúi đầu xuống, không muốn nhìn vào mắt anh.

La Phi lại hỏi: “Sao cháu lại biết mẹ cháu ra ngoài là để gặp người khác? Biết đâu là đi mua thức ăn?”

Cố Phán Phán đưa mắt nhìn La Phi một cái: “Các đôi giày đi khác nhau. Khi đi mua thức ăn mẹ cháu sẽ đi loại giày đế bằng. Mấy hôm đó khi ra khỏi nhà mẹ cháu đều đi giày cao gót, cảm giác là rất nghiêm chỉnh.”

La Phi thực sự có đôi chút nể phục cậu bé, đúng là có tố chất làm cảnh sát hình sự! Song anh không muốn đưa câu chuyện sang hướng khác, bèn hỏi tiếp: “Cháu đã nói chuyện này với bố cháu?”

“Vâng.”

“Thực ra, trước đó cháu đã rất nghi ngờ mẹ cháu, đúng không? Nếu không thì sao cháu lại chú ý đến tủ giày?”

Cậu bé ngẩng đầu lên biện hộ cho mình: “Không lẽ không đáng nghi ngờ sao? Tại sao mẹ cháu lại cứ muốn ly hôn với bố cháu vội vàng như vậy? Đến cả tài sản cũng không cần nữa?”

La Phi liếm môi: “Đến bây giờ cháu vẫn nghĩ như vậy à?”

Cố Phán Phán cắn môi một lát, giọng mềm xuống: “Có thể lúc đó… cháu đã nghĩ sai.” Hứa Lệ cuối cùng chết vì thần kinh mất bình thường, nên sự suy đoán và nghi ngờ của cậu trở thành nỗi ân hận và áy náy.

La Phi tiếp tục hỏi dồn: “Cháu còn theo dõi mẹ cháu nữa?”

Cậu bé gật đầu, giải thích: “Đó là ý của bố cháu. Có một buổi chiều, bố cháu còn xin phép nghỉ học thay cho cháu, rồi bảo cháu bám theo mẹ. Ông ấy muốn biết rốt cuộc thì mẹ cháu gặp gỡ ai.”

“Kết quả thế nào?”

“Cháu không theo được”, cậu bé nói với vẻ ủ rũ, “Lúc đó mẹ cháu lên một chiếc taxi, cháu cũng gọi một chiếc taxi đi theo, nhưng người tài xế taxi đó trình độ kém nên cứ bị một chiếc xe khác che mất và chỉ qua hai ngã tư thì bị mất dấu.”

La Phi “ừ” một tiếng, mặt không để lộ gì, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ không phải là người tài xế taxi đó trình độ kém, mà là tài xế chiếc taxi phía trước đã tính toán sẵn! Sau đó anh hơi nhắm mắt lại, tập trung suy nghĩ.

Thấy La Phi một hồi lâu không nói gì, Cố Phán Phán chủ động hỏi: “Còn gì nữa không ạ?”

“Không.” La Phi chăm chú nhìn vào mắt cậu, khi ánh mắt của Cố Phán Phán gặp ánh mắt anh, anh trịnh trọng nói: “Bây giờ thì chú có thể tin chắc, mẹ cháu không đơn giản là bị rối loạn tâm trí, mà chết bởi một vụ mưu sát đáng sợ.”

Cố Phán Phán giật mình, ánh mắt đầy vẻ vừa phẫn nộ vừa hoảng sợ.

La Phi đưa tay vỗ lên vai của cậu, nói rõ ràng từng tiếng: “Yên tâm đi. Chú nhất định sẽ tìm ra tên hung thủ đó bằng được!” Giọng nói của anh đầy sức nặng, tạm thời xua tan đám mây u ám trong lòng cậu bé.

Trên đường rời khỏi trường học, La Phi hỏi Lăng Minh Đỉnh: “Anh đã thực hiện thôi miên với cậu bé ấy à?”

“Sao cơ?” Lăng Minh Đỉnh nheo mắt lại hỏi: “Anh đã nhìn thấy gì?”

“Lúc đầu, cậu bé ấy rất phản đối tôi. Nhưng anh nói chuyện với cậu ấy một lát, thì thái độ của cậu ấy thay đổi rõ rệt. Tôi nghĩ, chắc hẳn anh đã làm gì đó với cậu ấy.” Nói đến đây, anh giơ tay huých khẽ vào cùi tay của Lăng Minh Đỉnh, hỏi rõ ràng: “Ví dụ như động tác này, có tác dụng đặc biệt gì?”

Lăng Minh Đỉnh cười ha hả: “Đội trưởng La ơi, quan sát của anh đúng là quá chi tiết, bất cứ hành động nhỏ nào của tôi cũng không qua được mắt anh.”

“Tổng cộng anh có 5 lần dùng động tác đó. Bắt đầu từ lần thứ hai, tôi đã nhận ra là nhất định có điều gì trong đó.”

La Phi nói đúng, trong lúc Lăng Minh Đỉnh nói chuyện với Cố Phán Phán, thì động tác huých khẽ vào cùi tay của đối phương liên tiếp xuất hiện. Lăng Minh Đỉnh cũng không có ý che giấu, ông nói rất thẳng thắn: “Anh đã đoán không sai, tôi đã thực hiện ký ức tinh thần với cậu ấy.”

“Ký ức tinh thần?” La Phi rất hứng thú với danh từ mới hoàn toàn này nên hỏi dồn: “Cụ thể là gì?”

“Khi tôi nói chuyện với cậu bé ấy, lúc mới đầu thì là về chủ đề mà cậu ấy quan tâm, còn thái độ thì lấy việc khen ngợi là chính. Điều này chắc anh cũng chú ý thấy chứ?”

La Phi gật đầu công nhận. Lăng Minh Đỉnh nói tiếp: “Tinh thần của cậu bé đã bị tôi tác động nên rất thích thú. Mỗi khi tinh thần của cậu ấy lên cao trào, tôi lại chạm vào cùi tay của cậu ấy. Mấy lần như vậy, trong tiềm thức của cậu ấy đã nối kết xúc cảm ở khuỷu tay với tinh thần vui thích lại với nhau. Biện pháp này gọi là “hồi ức tinh thần.”

“Lần cuối khi anh đưa câu chuyện trở lại vụ án, thì lại chạm vào khuỷu tay của cậu ấy một lần nữa”, La Phi nói, “Mục đích của anh là kích hoạt tinh thần phấn khích của cậu ấy?”

“Nói chính xác, đồng thời với việc giới thiệu anh, tôi lại chạm vào khuỷu tay của Cố Phán Phán.” Lăng Minh Đỉnh chìa tay nói, “Ấn tượng đầu tiên của cậu bé đối với anh rất tệ, vì thế tôi phải dùng biện pháp đó để xóa bỏ sự thù địch của cậu ấy với anh.”

La Phi cười khà khà, rồi nhắc lại: “Ký ức tinh thần… thật thú vị.”

“Các biện pháp tương tự trong cuộc sống thực ra thường xuyên được dùng đến.” Nếu đã nói đến chủ đề này thì phải nói cho đến cùng, Lăng Minh Đỉnh lấy ví dụ, “Tôi đã từng đưa ra ý kiến cho một công ty thực phẩm, bảo họ điều chỉnh thời gian quảng cáo cho một món sô-cô-la vào 4 hay 5 giờ chiều hoặc vào lúc đêm khuya. Xét dưới góc độ quảng cáo bán hàng thì hai thời điểm đó đều không phải là tốt, nhưng thực tế đã chứng minh hiệu quả của việc điều chỉnh đó rất tốt.”

La Phi suy nghĩ một lúc, dường như cũng đã thấy được bí quyết trong đó: “Vì là hai thời điểm đó đều là lúc mà người ta thường ở vào trạng thái đói bụng?”

Lăng Minh Đỉnh vỗ tay: “Đúng thế. Việc phát đi phát lại quảng cáo khiến cảm giác đói của khán giả gắn liền với sô-cô-la. Nên sau đó, khi họ nhìn thấy món sô cô la đó ở siêu thị, thì cảm giác đói cũng xuất hiện, từ đó kích thích ý muốn mua nó mạnh mẽ. Đó là một ví dụ sống động nữa về ký ức tinh thần.”

“Tuyệt! Tuyệt!” La Phi liên tiếp khen ngợi, trong bụng thầm nghĩ: kỹ xảo kích hoạt tinh thần này vừa đơn giản lại vừa thực dụng, sau này mình sẽ vận dụng nó nhiều hơn vào trong công việc của cảnh sát hình sự.

02.

Sau khi về đến khách sạn, nhóm ba người La Phi mở một cuộc họp nhỏ. Đầu tiên anh trưng cầu ý kiến của Lăng Minh Đỉnh: “Anh thấy thế nào?”

“Chúng ta đã tìm ra một điểm thời gian mấu chốt, đó là buổi chiều ngày 18 tháng 9, Hứa Lệ đã bị thôi miên vào ngày hôm đó. Vì vậy, điều tra trọng điểm sẽ phải là buổi chiều hôm đó Hứa Lệ có tiếp xúc gì với bên ngoài không.” Lăng Minh Đỉnh phân tích, “Đồng thời, chúng ta cũng cần điều tra quan hệ xã hội của Cố Đại Bằng.”

“Anh vẫn nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Cố Đại Bằng?”

Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Rất có khả năng Cố Đại Bằng đã tìm người thực hiện thôi miên đối với Hứa Lệ để phạm tội, mục đích là để độc chiếm gia tài. Nếu không thì không thể giải thích được động cơ gây án của người này.”

“Nếu nói Cố Đại Bằng liên quan đến vụ án, thì có mấy điểm cần phải xem xét lại.” La Phi vừa suy nghĩ vừa nói, “Đầu tiên là việc Cố Đại Bằng sai Cố Phán Phán theo dõi Hứa Lệ, điều này không hợp logic, thứ hai là Hứa Lệ đã đồng ý ra đi tay trắng, tại sao Cố Đại Bằng lại không lập tức đồng ý, ngược lại càng để cho sự việc lớn hơn? Cuối cùng thì là hai mạng người chết, hoàn toàn không cần thiết.”

“Việc theo dõi có thể là cố gắng tạo ra? Cố Phán Phán nói, chiếc taxi mà cậu ta ngồi bị chiếc taxi đằng trước che mất mấy lần, chưa biết chừng chiếc xe đó là do Cố Đại Bằng sắp đặt. Còn như chuyện càng ngày càng to”, Lăng Minh Đỉnh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Có lẽ là vì việc xen vào của tôi.”

Cách giải thích này dường như cũng có lý: Cố Đại Bằng tìm một nhà thôi miên ác tâm với ý đồ khống chế Hứa Lệ để giành lấy toàn bộ tài sản, không ngờ bố mẹ của Hứa Lệ cũng tìm nhà thôi miên tiến hành điều trị cho chị ta. Sau khi hai bên chạm nhau thì đã đấu đá nhau thông qua thế giới tinh thần của Hứa Lệ. Tiếp sau đó, Lăng Minh Đỉnh cũng xen vào, phía đối phương xuất phát từ một mối lo lắng nào đó nên đã sắp đặt tình huống để cả Hứa Lệ và Ngô Nhuệ phải chết.

La Phi quyết định tiếp nhận đề nghị của Lăng Minh Đỉnh, đưa Cố Đại Bằng vào phạm vi điều tra. Anh bắt đầu bố trí công việc cụ thể cho Trần Gia Hâm: “Cậu đi điều tra ghi chép các lần nói chuyện qua điện thoại của Hứa Lệ và Cố Đại Bằng trong khoảng thời gian từ ngày 18 tháng 9 đến ngày xảy ra vụ án 23 tháng 9. Nhớ là cả di động và máy bàn đấy.”

Khoảng hai tiếng đồng hồ sau, Trần Gia Hâm cầm kết quả về báo cáo La Phi.

“Đã điều tra tất cả 5 máy, đó là máy di động của Hứa Lệ, di động của Cố Đại Bằng, máy bàn nhà Hứa Lệ, máy bàn chỗ ở của Cố Đại Bằng và máy bàn ở khách sạn Ngân Đô. Lọc ra được một số máy đáng nghi là số di động của một thuê bao không đăng ký bằng tên thật. Số máy này bắt đầu mở từ ngày 18 tháng 9, sau ngày 23 tháng 9 thì không sử dụng nữa.”

18 tháng 9, 23 tháng 9, đó chính là hai thời điểm mấu chốt nhất trong quá trình vụ án. La Phi chợt thấy phấn chấn, anh lập tức hỏi dồn: “Ghi chép về cuộc điện thoại có liên quan đâu?”

“Số di động này từ đầu chí cuối chỉ gọi đến một số máy, đó là di động Hứa Lệ. Nhật ký cuộc gọi cụ thể tôi đã in ra đây.” Trần Gia Hâm vừa nói vừa mở tờ giấy in ra, trên đó liệt kê số di động của hai bên và thời gian nói chuyện cụ thể. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi 5 - 6 ngày ấy, hai bên tổng cộng đã gọi cho nhau 13 lần. La Phi quan tâm nhất là thời gian cuộc gọi đầu tiên.

Ngày 19 tháng 9, bắt đầu lúc 13 giờ 21 phút, kết thúc lúc 13 giờ 29 phút. Toàn bộ cuộc gọi kéo dài 8 phút 35 giây.

Ghi chép này rõ ràng là không phù hợp với mong đợi của La Phi, anh khẽ nhíu mày: “Ngày 19 mới có cuộc gọi đầu tiên?”

Trần Gia Hâm xòe tay, nói: “Đúng vậy” Cậu biết vì sao La Phi lại có phản ứng đó. Vì sự thay đổi của Hứa Lệ là vào chiều ngày 18, theo sự suy đoán thông thường, người bị tình nghi lẽ ra phải có cuộc nói chuyện với Hứa Lệ vào ngày hôm đó.

La Phi hỏi với vẻ không chịu từ bỏ: “Vậy chiều ngày 18 thì sao? Hứa Lệ có nói chuyện điện thoại với các số máy khác không? Cho dù là ai?”

Câu trả lời của Trần Gia Hâm một lần nữa khiến anh thất vọng: “Chiều ngày 18, di động và máy bàn nhà Hứa Lệ đều không có cuộc điện thoại nào.”

Thế thì lạ thật. La Phi nhíu chặt mày, không lẽ kẻ đó ngày 19 mới tiếp xúc lần đầu với Hứa Lệ?

Trần Gia Hâm đứng bên bèn nhắc La Phi bằng một câu: “Đội trưởng La, liệu có phải họ liên lạc qua mạng không?”

“Đúng rồi.” La Phi vỗ đùi, “Cậu nhanh chóng xác minh với Cố Phán Phán, xem có khả năng này không.”

“Hỏi bây giờ sao? Đã gần 12 giờ đêm rồi ạ.”

“Hỏi ngay bây giờ.” La Phi đáp không do dự, “Học sinh lớp 12 rất vất vả, chắc là giờ này chưa ngủ đâu.”

Trần Gia hâm bèn gọi điện cho Cố Phán Phán, hỏi một hồi xong, kết quả vẫn là thất vọng. Theo như phản ánh của Cố Phán Phán, Hứa Lệ hoàn toàn không biết gì về máy tính, nhà chị ta cũng không nối mạng internet. Hồi còn sống, chiếc điện thoại mà Hứa Lệ dùng cũng chỉ nghe nói được chứ không vào mạng được. Vì vậy mà chiều ngày 18 tháng 9 năm ngoái, Hứa Lệ không thể nào liên lạc được với thế giới bên ngoài qua mạng internet được.

Rõ ràng là có một đối tượng đáng nghi thường xuyên nói chuyện điện thoại với Hứa Lệ vào trước khi xảy ra vụ án, tuy nhiên lần liên lạc đầu tiên của họ lại là vào sau ngày Hứa Lệ có sự thay đổi tinh thần đột ngột, như vậy là thế nào đây?

Tình hình vụ án tưởng chừng đã có tiến triển quan trọng, không ngờ đến chỗ mấu chốt nhất thì lại rơi vào bế tắc. La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh như muốn trưng cầu ý kiến của ông, nhưng Lăng Minh Đỉnh cũng lắc đầu bất lực, không tìm ra suy nghĩ nào.

La Phi suy nghĩ một hồi rất lâu, sau cùng nói với Trần Gia Hâm: “Thế này đi, cậu vất vả một lần nữa, hãy tra tất cả lịch phát sóng và chương trình quảng cáo trên truyền hình vào chiều ngày 18 tháng 9, sau đó in lại đưa cho tôi.”

Trần Gia Hâm tuân lệnh, trở về phòng của mình thực hiện nhiệm vụ mới. Các kênh truyền hình và quảng cáo rất nhiều, vì vậy mà khối lượng công việc rất lớn, hơn nữa, bây giờ đã là sau hơn một năm rồi, nên càng khó tra hỏi hơn. Trần Gia Hâm đã phải bận rộn suốt một đêm, cuối cùng, sáng ngày hôm sau cũng mang được những tài liệu liên quan đến giao vào tay La Phi.

La Phi nhìn tập giấy in dày trong tay rồi lại nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Trần Gia Hâm, nói với vẻ hơi áy náy: “Đã làm cậu vất vả rồi. Mau về phòng ngủ bù một giấc đi.”

Trần Gia Hâm trở về phòng nằm xuống và ngủ luôn. Giấc ngủ ấy kéo dài mãi đến buổi trưa thì mới bị La Phi đánh thức: “Dậy thôi, chúng ta ra ngoài ăn chút gì đó.”

Trần Gia Hâm nhanh chóng ngồi dậy, rửa ráy qua loa rồi cùng La Phi, Lăng Minh Đỉnh ra ngoài. Trên đường, Trần Gia Hâm hỏi: “Đội trưởng La, qua những tài liệu đó có thấy được manh mối gì không?”

La Phi đáp: “Tôi đã xem hết rồi, có ý nghĩ này, nhưng còn chờ kiểm chứng đã.”

Trần Gia Hâm lập tức thấy phấn chấn, vội hỏi: “Ý nghĩ gì cơ?”

La Phi đáp: “Đừng vội, chúng ta làm no cái bụng trước đã.”

Trần Gia Hâm gãi đầu, có vẻ nôn nóng. Lăng Minh Đỉnh thấy điệu bộ ấy của cậu, bèn cười nói với vẻ đồng cảm: “Đội trưởng La của các cậu là như thế đấy. Đến lúc gay cấn thì lại cứ vòng vo. Vừa nãy tôi cùng xem tài liệu với anh ấy mà chẳng thấy gì cả. Hỏi anh ấy có suy nghĩ gì thì anh ấy không chịu nói.”

La Phi mỉm cười, giải thích: “Không phải là tôi vòng vo. Chỉ có điều ý nghĩ của tôi đã khá chín, chỉ chờ kiểm chứng thêm đã. Nếu ý nghĩ đó là đúng, có nói ra bây giờ thì cũng chẳng có gì để thảo luận, nếu nó sai thì ngược lại lại làm nhiễu mọi người. Vì thế tôi chưa nói, chờ lát nữa xem kết quả kiểm chứng đã.”

Nói xong câu đó thì cũng là lúc ba người tới nhà hàng. Ăn uống đơn giản xong, La Phi nói với Trần Gia Hâm: “Cậu lái xe đến đây, chúng ta đi một vòng quanh trang viên Hoa Tinh.”

“Trang viên Hoa Tinh?” Trần Gia Hâm hơi ngây người, không hiểu. La Phi giải thích: “Là nơi ở khi còn sống của Hứa Lệ, cũng là hiện trường trung tâm của vụ án.”

Trần Gia Hâm “ồ” một tiếng, vẻ đã hiểu ra. Hai ngày vừa rồi cứ điều tra ở vòng ngoài, chưa đến hiện trường trung tâm lần nào. Sau khi ba người lên xe, Trần Gia Hâm mở định vị GPS của ô tô, định vị xong thì lái một mạch đến trang viên Hoa Tinh. Khi đến cổng khu, La Phi đưa tay ra hiệu đỗ xe lại.

Trần Gia Hâm nhắc La Phi: “Đội trưởng La, có thể lái xe thẳng vào bên trong mà.”

“Không, chúng ta không vào trong, chỉ đi xung quanh thôi.”

Mặc dù không biết trong đầu La Phi nghĩ gì, nhưng Trần Gia Hâm vẫn tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của anh. Cậu cho xe đỗ lại bên đường, ba người xuống xe, đi quanh khu. Dáng vẻ ấy của họ không giống như đi điều tra vụ án, mà giống như của người đi dạo.

Quanh khu là một số cửa hàng, cửa hiệu, giáp với đường với đủ chủng loại. La Phi vừa đi, vừa đưa mắt nhìn đi nhìn lại mặt đường như muốn tìm gì đó. Cứ đi như vậy chừng hai, ba trăm mét, anh dường như đã phát hiện được mục tiêu, nên dừng lại, nhìn Trần Gia Hâm và Lăng Minh Đỉnh ở phía sau.

Lăng Minh Đỉnh không nén được nữa, lập tức hỏi: “Sao thế?”

La Phi định nói, thì bất chợt ánh mắt lại nhìn về phía xa một cái, sau đó anh đổi ý, quay người tiếp tục đi về trước. Lần này, La Phi cố ý đi chậm hơn, rõ ràng muốn chờ hai người bạn đi lên trước.

Lăng Minh Đỉnh và Trần Gia Hâm hiểu ý của La Phi, họ vội đi nhanh tới bên cạnh anh, thì nghe La Phi nói: “Hai người đừng quay đầu lại nhìn, chúng ta đang bị người khác bám theo.”

“Bị bám theo?” Lăng Minh Đỉnh ngạc nhiên, “Là ai chứ?”

“Một người đàn ông cao gầy, chừng hơn 30 tuổi. Lúc chúng ta xuống khỏi xe thì anh ta cũng xuống khỏi taxi, tôi vừa quay lại nhìn thì thấy anh ta đang ở phía sau chúng ta.”

“Lẽ nào là kẻ đó?” Lăng Minh Đỉnh rất muốn quay đầu lại nhìn một cái. Đồng thời ông cũng rất ngạc nhiên, hắn quá là ngông cuồng, thông thường những kẻ khác sau khi phạm tội thấy cảnh sát là phải ẩn náu cho kỹ, thế mà hắn lại dám theo dõi cảnh sát?

Trần Gia Hâm cũng liếm môi, hỏi: “Bây giờ làm thế nào?”

“Cứ đi bình thường về phía trước, hết một vòng thì lên xe.” La Phi nói với vẻ bình tĩnh, “Lát nữa hai người ngồi ở ghế trước, tôi ngồi ở ghế sau.”

Thế là ba người tiếp tục thong thả đi vòng quanh bên ngoài khu. Một vòng ấy hết chừng hơn 20 phút thì quay về chỗ chiếc xe đỗ. Theo kế hoạch lúc trước, Trần Gia Hâm ngồi ở ghế lái, Lăng Minh Đỉnh ngồi ở ghế phụ, còn La Phi ngồi một mình ở hàng ghế sau.

“Đội trưởng La, chạy về đâu bây giờ?” Trần Gia Hâm vừa xin chỉ thị vừa quan sát về phía sau xe qua chiếc gương chiếu hậu, thấy một người đàn ông cao gầy đang vẫy taxi ở chỗ cách đó chừng 30 mét, rõ ràng là anh ta có ý định bám theo.

La Phi ra lệnh: “Đi về ngả đường có nhiều xe qua lại.”

Trần Gia Hâm tuân lệnh, khởi động máy lái xe về phía trung tâm đông đúc. Lúc đó, La Phi lại nói: “Lát nữa tìm một cơ hội chờ đèn đỏ để cho tôi bí mật xuống. Sau đó hai người lái xe về hầm để xe của khách sạn.”

Trần Gia Hâm hiểu dụng ý của La Phi. Sau khi La Phi xuống xe sẽ thực hiện theo dõi ngược lại đối với người đàn ông kia, thực hiện kế sách bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn. Nhìn thấy họ lái xe về chỗ để xe xong, có lẽ gã đàn ông cao gầy kia cũng sẽ thu quân về trại. Lúc đó, La Phi sẽ có thời cơ làm rõ bí mật về đối phương.

Mấu chốt của kế hoạch này là làm cách nào để La Phi xuống xe mà đối phương không biết được. Điều này đòi hỏi người lái xe phải có trình độ rất cao và khả năng kiểm soát đường đi. Trước đây, Trần Gia Hâm đã từng có mấy năm lái xe tuần tra, nên đấy cũng là dịp để cậu thể hiện bản lĩnh đó của mình.

Chiếc taxi mà kẻ bám theo đang ngồi luôn bám sát sau chiếc xe của ba người. Càng đến gần trung tâm thành phố, lượng xe trên đường càng nhiều, hai chiếc xe thỉnh thoảng lại bị chiếc xe khác ngăn cách. Vì chiếc xe cảnh sát mà Trần Gia Hâm lái tương đối to, nên dù có bị cách ra thì vẫn bị chiếc xe phía sau nhìn thấy, cho nên chiếc taxi đó cũng không vội gì, cứ thong thả bám chặt phía sau.

Lại đến một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, những chiếc xe chờ qua ngã tư xếp thành một hàng dài. Trần Gia Hâm lái chiếc xe luồn lách giữa dòng xe cộ một lúc, cuối cùng dừng lại bên phải của một chiếc taxi. Cậu nhìn vào gương chiếu hậu, nói: “Đội trưởng La, thằng cha đó bị tôi cắt đuôi rồi. Bên cạnh có chiếc taxi trống, anh nhanh chóng đổi sang đó đi!”

La Phi cũng đưa mắt quan sát một chút. Quả nhiên, chiếc taxi của kẻ bám theo đang dừng ở phía sau của làn xe bên phải, còn làn xe bên trái có một chiếc taxi trống. Không bỏ lỡ thời cơ, La Phi mở nhanh cửa xe phía bên trái, rồi đổi sang ngồi lên chiếc taxi trống với tốc độ nhanh nhất. Vì dòng xe ngăn mất tầm nhìn nên toàn bộ động tác của anh không bị gã đàn ông bám theo phát hiện ra.

Người lái xe taxi không ngờ lại có người lên xe ở chỗ này, nên anh ta quay lại nhìn La Phi, vẻ mặt rất ngạc nhiên.

“Tôi là cảnh sát.” La Phi chìa thẻ ra, “Lát nữa anh hãy giúp tôi bám theo chiếc taxi ở phía sau bên phải có số đuôi là 563.”

Người lái xe đáp: “Được ạ!” Có vẻ như từ trước đến giờ anh ta chưa gặp tình huống này bao giờ nên rất phấn chấn muốn thử.

Khi tín hiệu đèn chuyển sang màu xanh, người tài xế cố ý khởi động máy chậm, để cho mấy chiếc xe khác chuyển làn vượt lên. Đến khi đi vào đoạn đường phía trước đã hình thành tình huống lý tưởng: chiếc xe của Trần Gia Hâm đi trước, chiếc taxi của kẻ bám đuôi đi giữa, chiếc xe có La Phi đi sau cùng.

Theo như lời dặn của La Phi, Trần Gia Hâm lái thẳng xe về hầm để xe của khách sạn. Chiếc taxi của kẻ bám theo tất nhiên là không thể đi theo vào trong đó được, nên đành phải rời đi. La Phi ra lệnh cho người taxi tiếp tục bám theo chiếc xe của người này.

Sau khi rời khỏi khách sạn, chiếc taxi có số đuôi 563 đi về phía ngoại ô. Khoảng 15 phút sau, chiếc xe dừng lại bên đường, người đàn ông cao gầy trả tiền và xuống xe. La Phi cũng xuống xe theo thì nhìn thấy bên đường có một bãi cỏ rộng, có lẽ là nơi để người dân thành phố đi dạo. Lúc đó khoảng chừng 3 giờ chiều, trên bãi cỏ có rất nhiều người. Có cặp đôi yêu nhau đang trò chuyện ríu rít, có người già đang đi bộ và tập thái cực quyền, cũng có người đem con ra đó thả diều, không khí rất thanh bình.

Gã đàn ông kia đi lên bãi cỏ rồi tiến đến chỗ trung tâm của khu vui chơi. Ở đó có chừng 5, 6 thanh niên nam nữ, họ trải ni lông, cáng lều, mở nhạc, cười nói vui vẻ, xem ra là đang tổ chức một bữa tiệc nhỏ.

Gã đàn ông cao gầy gia nhập vào đám đông đó. Gã chào những người đó với vẻ thân quen, như thể họ đã có hẹn từ trước. Tiếp đó, gã đàn ông kia ngồi xuống tấm ni lông, cùng với một người đàn ông và một cô gái gái chụm đầu vào nhau thành một đám để chuyện trò.

Cử chỉ và thần thái khi nói chuyện của ba người đó rất kỳ lạ, khác hẳn với không khí vui vẻ thoải mái xung quanh. La Phi nhận ra nhất định trong đó phải có bí mật gì đó, nên định đến gần để xem.

La Phi không trực tiếp lại gần, đầu tiên anh đi một nửa vòng quanh bãi cỏ, sau đó mới gần tiếp cận đến gần bọn họ từ phía sau. Để tránh cho họ không bị kinh động, anh để điện thoại ở chế độ im lặng. Khi còn cách những người kia chừng hơn 10 mét thì may sao có một chiếc xe bán hàng rong đi tới bên cạnh. La Phi bèn mua một chiếc kính đen đeo lên. Chiếc kính đó là hàng chợ giá rẻ nên không những kính rất mờ mà gọng kính còn làm người đeo rất khó chịu. Có điều, trong lúc đang làm nhiệm vụ thì dù là ngụy trang đơn giản cũng còn hơn là không có. Tiếp đó, La Phi còn mua một chai nước, rồi vừa giả vờ uống vừa lén đưa mắt quan sát.

Bây giờ thì đám nam nữ ấy ngồi thành một vòng, không biết là đang thảo luận chuyện gì. Để có thể nghe được lời của bọn họ, La Phi cần phải đến gần hơn nữa thì mới được. Nhưng nếu đường đột đến gần, rất có thể khiến cho đối phương nhận ra.

May mà đúng lúc đó một cậu bé thả diều chạy đến trước mặt La Phi. Cậu bé đó chừng 8, 9 tuổi, khuôn mặt đỏ bừng. Cậu bé nâng chiếc diều trong tay lên nói với La Phi: “Chú ơi, cháu mệt quá rồi, chú thả giúp cho cháu một lúc được không?”

Đó là một sự ngụy trang tuyệt vời mà La Phi đang rất mong có được. Anh đón lấy cuộn dây trong tay cậu bé, tay phải cầm dây diều, đầu ngẩng lên và thả cho diều bay lên rất đúng cách. Trong lúc thả diều không khỏi phải di chuyển, La Phi nhân cơ hội đó, quay lưng lại với đám người kia, rồi dần dần tiếp cận với họ trong tư thế đi giật lùi.

Bây giờ La Phi đã lõm bõm nghe được những lời nói của đám người kia, hình như có các từ quan trọng như “thôi miên”, “hành động”, song không nghe rõ được toàn bộ. Nguyên nhân cuối cùng có lẽ là do chiếc CD bên cạnh đang phát nhạc. Bản nhạc đó rất dịu dàng, khiến người nghe thấy rất dễ chịu, nhưng đồng thời nó cũng át mất tiếng nói chuyện của những người đó. Muốn thám thính được bí mật của bọn họ, La Phi đành phải tiếp tục tiến về phía trước.

Càng tiến về phía trước thì khả năng bị lộ càng lớn, vừa tiếp tục di chuyển bước chân, La Phi vừa hết sức đề phòng. Đôi mắt anh nhìn lên trời, tỏ bộ như đang mải mê thả diều, đồng thời hai tai căng ra, cố gắng nghe những lời nói bập bõm của đám người phía sau lưng.

Lúc đó, bầu trời rất trong xanh, ánh nắng sau trưa đang độ gay gắt, mắt cứ phải căng ra nhìn theo cánh diều, nên chỉ một lát là đã thấy mỏi. Thêm vào đó là tiếng nhạc dập dìu ở phía sau lưng, khiến cho người ta nhanh chóng thấy mệt. Tiếng nói chuyện của đám thanh niên nam nữ kia dần dần trở nên rõ hơn, tiếng cười xen lẫn tiếng nói chuyện nhẹ nhàng, có vẻ như là rất vui. Không khí đó lây sang cả La Phi, khiến anh chợt thấy rất muốn tham gia vào cùng với họ. Nhưng rồi anh nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ tản mạn, cố gắng phân biệt nội dung cụ thể trong câu chuyện của họ.

Đột nhiên có một giọng đàn ông vang lên: “Đi gần chút nữa đi.” Giọng nói đó đầy sức hút, hơn nữa còn mang sức nặng giống như một luồng điện xuyên vào màng nhĩ của La Phi. La Phi chợt cảm thấy hơi hốt hoảng, anh không biết tiếng nói ấy là âm thanh từ bên ngoài hay là vang lên từ trong tiềm thức của mình? Mệnh lệnh truyền đạt đi của âm thanh ấy và ý muốn chủ quan hoàn toàn hợp với nhau, điều đó khiến La Phi thấy rất dễ chịu, anh không suy nghĩ gì thêm, lập tức làm theo tiếng nói ấy, tiếp tục tiến gần hơn về chỗ đám đông ấy.

“Khi nhìn diều trên không, đừng chớp mắt.” Giọng nói đàn ông trầm trầm một lần nữa lại vang lên. Mệnh lệnh đó cũng khiến La Phi không thể kháng cự được, anh chăm chú nhìn lên chiếc diều trên không. Trời xanh, mây trắng, cánh diều, những thứ ấy hòa vào nhau tạo thành một cảnh tượng rất đơn điệu, vô vị. Còn cánh diều chao nghiêng trước gió với tiết tấu chậm rãi bắt đầu cản trở đến nhịp tim của La Phi. Một lát sau, hô hấp của anh mỗi lúc một chậm, đồng thời anh cảm thấy mắt nhìn bắt đầu mờ đi, ý nghĩ cũng trở nên tản mạn.

“Anh mệt rồi à? Mệt rồi thì nghỉ chút đi.” Giọng nói đầy sức hút tiếp tục vang lên. Sau khi nghe giọng nói đó, La Phi quả nhiên cảm thấy đầu hơi nặng, trong mắt anh, cánh diều trên nền trời dần dần biến thành một tín hiệu hư không. Tín hiệu đó cứ nhảy nhót, kéo theo ý thức tự chủ cuối cùng còn sót lại của La Phi.

Thế giới tinh thần của La Phi đã mở cửa, và ở vào trạng thái hoàn toàn không phòng bị. Đối thủ đáng sợ kia đã có thể đặt chân vào đó và tùy ý tìm hiểu.

Thế rồi, bỗng nhiên nghe thấy “phụt” một tiếng, cánh diều kia nhanh chóng bay lên xa, đồng thời có tiếng người quát to: “Cảnh sát La!” Sự cố này giống như việc một người đang mơ màng muốn ngủ bị giội một gáo nước lạnh. La Phi rùng mình, tư duy lập tức thoát khỏi sự trói buộc, và tỉnh ngay lại.

Có người tháo chiếc kính của La Phi xuống. La Phi nhìn thấy Lăng Minh Đỉnh và Trần Gia Hâm đứng bên cạnh mình, còn trong tay anh cầm đầu dây của chiếc diều, chỉ có điều, sợi dây ni lông đó đã bị cắt đứt, chiếc diều không biết bay về phía nào rồi.

La Phi nhớ lại chuyện vừa mới gặp phải, mồ hôi bỗng túa ra đầm đìa. “Tệ quá! Suýt nữa thì tôi bị bọn họ thôi miên!” Anh nói với vẻ lo lắng.

“Không phải là suýt nữa, mà là đã bị thôi miên rồi.” Lăng Minh Đỉnh sửa lại với vẻ nghiêm túc, “May mà tôi đến kịp, và giúp anh thoát khỏi thuật thôi miên.”

“Thế còn bọn người đó đâu?” La Phi quay người lại nhìn rồi ngớ ra. Anh nhớ rõ là đám nam nữ ấy ngồi ở một chỗ phía sau anh không xa, có cả ni lông trải dưới đất, có lều che, có cả cát-xét mở nhạc nữa, thế mà bây giờ tất cả những người đó và các vật đó không còn thấy đâu. Trên bãi cỏ sạch sẽ không để lại dấu vết gì.

Không chỉ có đám nam nữ ấy, mà ngay cả chiếc xe bán hàng rong và cả cậu bé thả diều cũng không thấy đâu nữa. Nếu như không có chiếc kính và sợi dây diều thì La Phi thực sự nghĩ là mình đã mơ giữa ban ngày! Anh chỉ còn biết hỏi các bạn mình với vẻ nghi hoặc: “Mọi người có nhìn thấy đám người đó không? Có mấy người nói chuyện trên bãi cỏ, có cả một người bán hàng đẩy xe đi bán rong và một cậu bé 8, 9 tuổi. Vừa rồi họ còn ở đây cơ mà?”

Trần Gia Hâm ngơ ngác nhìn bốn xung quanh rồi đáp: “Không thấy đâu cả. Khi chúng tôi tới thì chỉ thấy một mình anh thả diều ở đây, đi đến trước mặt mà vẫn chẳng thấy anh có phản ứng gì. Sau đó thì thầy Lăng nói rằng anh đã bị người ta thôi miên rồi, nên chạy vội tới cắt đứt dây diều.”

Lẽ nào tất cả họ là đồng bọn, nhìn thấy Lăng Minh Đỉnh tới thì bỏ đi? La Phi đưa ánh mắt không thể tin nổi nhìn bốn xung quanh, song mãi mà vẫn chẳng thấy bất cứ bóng dáng nào của đám người đó.

Một hồi lâu sau La Phi mới lấy lại được trạng thái, anh quay lại hỏi Lăng Minh Đỉnh và Trần Gia Hâm: “Sao hai người lại tới đây?”

Trần Gia Hâm đáp: “Một lúc lâu không thấy tin tức gì của anh, chúng tôi bèn gọi điện cho anh. Tuy nhiên, điện thoại đổ chuông mà vẫn cứ không có người nghe, vì thế chúng tôi rất lo. May mà tôi nhớ được biển số của chiếc taxi mà anh lên, tôi gọi đến công ty taxi đó thì mới liên hệ được với người tài xế đó. Anh ta cho chúng tôi biết là anh đã xuống xe ở đây, thế là chúng tôi vội đến ngay.”

“Không đúng.” La Phi hoài nghi, “Từ khách sạn đến đây, đi xe ít nhất cũng phải mất 15 phút. Nhưng tôi chỉ vừa mới đặt lại chuông điện thoại, cùng lắm chỉ khoảng 5 phút. Còn trước lúc đó sao lại gọi mà không có người nghe được?”

“Thì đúng là không có người nghe mà, nếu không anh mở xem nhật ký cuộc gọi đi.”

La Phi mở điện thoại ra xem, và anh không khỏi ngạc nhiên. Lúc đặt chuông ở chế độ im lặng anh rất để ý, đó là vào lúc 3 giờ 21 phút. Trần Gia Hâm gọi cho anh là vào lúc 3 giờ 27 phút, lúc đó đúng là điện thoại đã ở chế độ im lặng, nên anh không nghe được cũng là phải. Điều lạ là bây giờ đã là 3 giờ 49 phút, cũng có nghĩa là cách thời gian để chế độ điện thoại im lặng 28 phút, nhưng tại sao anh lại thấy cảm giác ngắn đến thế?

Lăng Minh Đỉnh nhìn vẻ hoang mang của La Phi, bèn nhắc: “Có phải anh cảm thấy đã có một khoảng thời gian biến mất rồi không? Đó chính là thời gian anh ở trong trạng thái bị thôi miên.”

La Phi giật mình, ngạc nhiên: “Như thế có nghĩa là tôi đã bị thôi miên đúng 20 phút?”

Lăng Minh Đỉnh nhún vai bất lực: “Đúng thế.”

“Vậy thì hắn đã làm gì tôi nhỉ?” La Phi ra sức bóp trán, cố nhớ ra điều gì đó, nhưng ký ức về khoảng thời gian 20 phút đó chỉ là một khoảng trống, như thể nó chưa hề tồn tại.

“Đội trưởng La, anh cũng đừng quá lo lắng.” Lăng Minh Đỉnh đứng bên an ủi, “Anh là một người mà khả năng chế ngự bản thân rất mạnh, rất khó bị thôi miên. Vì vậy, trong thời gian 20 phút đó, kẻ kia cũng chỉ là vừa mới vào được thế giới tinh thần của anh thôi. Có thể hắn đã nhìn thấy được một số bí mật trong lòng anh, nhưng không có nhiều khả năng để lại dấu vết trong lòng anh.”

La Phi cười đau khổ: “Cũng có nghĩa là, có thể hắn đã tìm được tâm huyệt của tôi, nhưng vẫn chưa kịp tạo tâm cầu.”

“Lập tâm cầu? Không, hắn sẽ không làm như vậy.” Lăng Minh Đỉnh quả quyết lắc đầu, “Anh quên rồi à, hắn luôn dùng cách thức gian ác để tấn công lại thuật tâm cầu. Nếu có đủ thời gian, tôi nghĩ hắn sẽ trực tiếp tấn công và lợi dụng tâm huyệt để hủy hoại thế giới tinh thần của anh.”

Nghĩ đến cảnh ngộ của Diêu Bách và Chương Minh, La Phi biết là Lăng Minh Đỉnh hoàn toàn không phải là nói ra những lời thất thiệt để làm mình hoảng sợ. Cũng may là ông đến kịp thời, nếu không hậu quả khó mà lường hết được. La Phi cũng không khỏi thấy tự trách mình. Anh hít một hơi thở dài rồi nói: “Thế mà anh còn nói là tôi rất khó bị thôi miên, kết quả ngay lần đầu giao phong đã thảm hại như thế này!”

“Chuyện này cũng không trách anh được, kẻ kia đã lên kế hoạch nhằm vào anh rất kỹ càng.” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa khua chiếc kính đen trong tay, “Anh có biết đây là gì không?”

“Thì là chiếc kính đen chứ gì?” La Phi cảnh giác hỏi dồn, “Không lẽ nó có bí mật gì đó?”

“Đây là công cụ hỗ trợ chuyên dùng của các nhà thôi miên. Anh nhìn đây, ở đây có mấy chỗ gồ lên, tương ứng với mấy huyệt ở mũi của anh, mắt kính cũng được chế tạo đặc biệt, sẽ làm biến dạng tiêu điểm tầm nhìn của anh, khiến anh có cảm giác mệt mỏi về thị lực. Tất cả những điều đó đều làm tăng hiệu quả của thôi miên. Thông thường, khi nhà thôi miên gặp phải đối tượng khó thôi miên, thì mới dùng đến những công cụ hỗ trợ này. Có điều, nó phải được sự phối hợp của đối tượng.” Giảng giải đến đây, Lăng Minh Đỉnh hỏi: “Vì thế tôi rất lấy làm lạ, làm sao hắn có thể đeo nó lên mắt anh được?”

La Phi ủ rũ lắc đầu: “Tôi đã trúng kế. Gã đàn ông cao gầy đó chỉ là mồi nhử, mục đích là dụ tôi đến đây. Bọn chúng sớm đã bày bố sẵn, chỉ chờ tôi nhảy xuống mà thôi!” Nói xong câu này, La Phi bèn kể lại quá trình mình bị thôi miên bao gồm việc đi theo gã đàn ông cao gầy tới chỗ bãi cỏ này, rồi việc mua chiếc kính đen và thả diều, cuối cùng rơi vào cái bẫy sắp đặt sẵn của đối thủ ra sao cho Lăng Minh Đỉnh và Trần Gia Hâm nghe.

“Hắn đã tốn khá nhiều công với anh.” Nghe xong, Lăng Minh Đỉnh đánh giá, “Dường như tất cả mọi biện pháp hỗ trợ đều được hắn vận dụng.”

“Bao gồm cả chiếc diều kia?” Lăng Minh Đỉnh đã giải cứu cho La Phi bằng việc cắt đứt dây diều, nên La Phi đã đoán được chiếc diều đó là đạo cụ quan trọng.

Lăng Minh Đỉnh gật đầu, giải thích: “Rất nhiều nhà thôi miên đã dùng các vật bay bay để thu hút sự chú ý của đối tượng, đạo cụ thường gặp nhất là một chiếc đồng hồ. Sự đung đưa đơn điệu sẽ khiến cho tâm lý của đối tượng thấy mệt mỏi, đồng thời nhà thôi miên thông qua việc kiểm soát tần suất của việc đung đưa đó điều chỉnh hô hấp của đối tượng, từ đó ảnh hưởng tới nhịp tim của họ. Tất nhiên, một người như anh thì tuyệt đối không bao giờ chấp nhận để người khác cầm chiếc đồng hồ đung đưa trước mặt mình, nên kẻ kia đã thiết kế dùng diều và kính đen. Hai đạo cụ quan trọng nhất đó đều do anh lựa chọn, nên mặc dù bị ảnh hưởng rất lớn nhưng anh lại không nhận ra được điều đó.”

La Phi mỉm cười tự châm biếm: “Còn gì nữa không?”

“Còn cả tiếng nhạc nền khiến anh thấy rất dễ chịu, kể cả tiếng nói chuyện rất vui vẻ, nhẹ nhàng của đám nam nữ đó nữa. Những âm thanh dễ chịu đã khiến tinh thần anh được thả lỏng và mất đi khả năng cảnh giác khi nhà thôi miên tiến vào. Kính đen, cánh diều, âm nhạc, tiếng nói chuyện nho nhỏ, rất nhiều thứ hỗ trợ cho thôi miên đó đồng thời được vận dụng đối với anh, còn anh thì lại rất chủ động đón nhận chúng. Do đó, dù anh có khả năng kiểm soát mình mạnh đến mấy thì lúc đó anh cũng trở thành thụ thể thôi miên rất nhạy cảm.”

Hiểu cặn kẽ về thủ đoạn của đối phương, La Phi bất giác tặc lưỡi hai lần và than thở: “Kẻ đó không chỉ là một nhà thôi miên cao thủ, mà còn là một nhà mưu lược nham hiểm và thận trọng. Hắn đã sớm tính được nhất cử nhất động của tôi, kể từ lúc tôi bí mật xuống xe đi theo gã đàn ông cao gầy kia, mỗi một bước đi của tôi đều hướng tới cái bẫy mà hắn cài sẵn.”

Vẻ mặt của của Lăng Minh Đỉnh cũng rất nghiêm trọng: “Bây giờ thì có thể thấy, hắn không chỉ một mình, hắn có cả một thế lực lớn giúp sức.”

La Phi đồng ý với phán đoán của Lăng Minh Đỉnh. Khung của chiếc bẫy để thôi miên anh rất lớn, có ít nhất gần 10 người tham gia, thậm chí còn có cả một đứa trẻ. Những người đó mỗi người một việc, hành động rất trật tự, khi rút lui cũng thống nhất nhanh chóng, thế trận đó có thể nói là sánh ngang được với đội ngũ trinh sát hình sự chuyên nghiệp trong tay La Phi. Mặc dù La Phi sớm đã nhận ra rằng đối thủ này không tầm thường, nhưng bây giờ xem ra, anh đã đánh giá thấp đối thủ rồi.

Trần Gia Hâm đứng bên đưa ra đề nghị: “Có thể bọn chúng chưa đi xa đâu, chúng ta có nên đuổi theo không, biết đâu có thể tìm thấy bọn chúng.”

“Tất nhiên là chưa đi xa.” La Phi đưa mắt nhìn xung quanh bãi cỏ, nói. “Chắc chắn bọn chúng đang theo dõi chúng ta, việc theo dõi đó có thể bắt đầu ngay từ khi chúng ta tới tỉnh. Nhưng vì địch tối ta sáng, muốn tìm được bọn chúng không dễ như vậy. Vả lại, trong cục diện này dù tìm thấy rồi thì sao?”

Đúng như lời La Phi, bây giờ mình đang ở trong sự theo dõi của đối thủ, đến cả anh cũng suýt nữa bị hại nên vô cùng nguy hiểm. Tiếp sau đây sẽ phải rất thận trọng, chỉ mong là không tiếp tục trúng chiêu của bọn chúng, việc phản kích lại lúc này chỉ là hão huyền. Mặt khác, lần này ba người đã tiến hành điều tra vượt phạm vi, bản thân việc đó đã danh không chính ngôn không thuận, điều tra đi điều tra lại cũng chưa nắm được chứng cứ gì to tát, nên dựa vào đâu mà đấu tranh trực diện với đối thủ?

Trần Gia Hâm đành lắc đầu, hỏi với vẻ ủ rũ: “Vậy chúng ta nên làm gì?”

La Phi nghĩ một lát, đáp: “Về Long Châu.”

“Về Long Châu?” Trần Gia Hâm và Lăng Minh Đỉnh đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy quyết định này cần nên bàn bạc lại. Bây giờ mà về, chẳng phải có nghĩa là giơ tay xin hàng đối thủ sao?

La Phi bèn giải thích với hai người: “Long Châu mới là chiến trường chính đấu tranh giữa hai bên, chúng ta lên tỉnh chỉ là để điều tra một manh mối. Bây giờ manh mối đó đã rất rõ rồi, thì còn ở lại tỉnh làm gì? Chúng ta nên nhanh chóng về Long Châu chờ hắn, một cuộc chiến lớn đang ở ngay trước mắt rồi!”

“Manh mối đã được điều tra rõ rồi ư?” Lăng Minh Đỉnh nhìn La Phi, ánh mắt lộ vẻ không hiểu, “Buổi trưa anh còn nói là có điều cần phải kiểm chứng cơ mà?”

La Phi nói với ý tứ sâu xa: “Những việc vừa xảy ra chính là sự kiểm chứng lớn nhất. Bây giờ thì tôi có thể tin chắc là manh mối đó vô cùng chính xác.”

Lăng Minh Đỉnh “ồ” một tiếng, ông đã lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng không hỏi lại ngay.

La Phi nhắc: “Đối thủ đã để mắt đến chúng ta từ lâu, nhưng sao chiều nay mới hiện hình nhỉ?”

Lăng Minh Đỉnh nghe vậy, bèn nói: “Vì hành động của chúng ta lúc này đã đe dọa tới sự an toàn của chúng!”

La Phi gật đầu đáp: “Chắc chắn như vậy rồi, nếu không việc gì chúng phải chọc vào chúng ta? Nhưng, dù chúng lợi hại thế nào thì làm như vậy cũng vô cùng mạo hiểm.”

Lăng Minh Đỉnh bắt đầu nhớ lại tình hình khi gã đàn ông cao gầy xuất hiện. Lúc đó, ba người bọn họ đang đi quanh khu vực nhà ở của Hứa Lệ, khi họ đi đến một chỗ nào đó thì La Phi dường như phát hiện ra điều gì đó, anh quay người lại định gọi Lăng Minh Đỉnh và Trần Gia Hâm thì tình cờ nhìn thấy gã đàn ông bám theo bọn họ.

Bây giờ nghĩ lại thì thấy, gã đàn ông đó không phải là bộc lộ một cách bất ngờ. Hắn luôn theo dõi ba người, ở cái nơi đặc biệt đó, hắn đã không ngần ngại dùng đến cách hiện hình ra để ngăn cản việc ba người tiếp tục điều tra. Vì vậy, manh mối mà La Phi đang truy tìm nhất định đưa tới một bí mật quan trọng nào đó. Để giữ bí mật đó, dù phải mạo hiểm, đối thủ cũng phải hạ độc thủ với La Phi.

Nghĩ đến đây, Lăng Minh Đỉnh không nén được, hỏi: “Cuối cùng thì anh sẽ tìm thấy gì?”

“Chúng ta lên xe đã.” La Phi bình tĩnh nói, “Đáp án sẽ nhanh chóng được vạch ra, kể cả bộ mặt thật của kẻ kia.”

03.

Manh mối mặc dù đã rất rõ, nhưng việc tiếp tục điều tra thì không phải là một việc dễ dàng. Trên đường lái xe về Long Châu, La Phi gọi điện cho lãnh đạo cấp trên, hy vọng sẽ nhận được sự ủng hộ hơn nữa.

Lãnh đạo ngành của thành phố Long Châu cũng phải chịu áp lực khá lớn, nên trước những yêu cầu của La Phi tất nhiên là gắng hết sức hỗ trợ. Hai tiếng đồng hồ sau, qua nhiều lần điện thoại đi, điện thoại lại, một tài liệu tuyệt mật cuối cùng đã được gửi tới di động của La Phi thông qua tin nhắn.

La Phi lặng lẽ đọc xong bản tài liệu đó, vẻ mặt của anh càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, cuối cùng anh thốt lên hai tiếng: “Thảo nào.”

Trần Gia Hâm vẫn chăm chú lái xe. Còn Lăng Minh Đỉnh thì cứ luôn dõi theo La Phi, lúc này không nén được, hỏi: “Là chuyện gì?”

“Chúng ta đang đối diện với một đối thủ thực sự rất đáng sợ.” La Phi nghiến răng khi nói đến mấy từ “đối thủ thực sự rất đáng sợ”.

“Anh đã biết nhân thân của hắn rồi?” Lăng Minh Đỉnh vội vã giục: “Thôi nào, Đội trưởng La, anh hãy nói toàn bộ sự việc cho chúng tôi nghe đi!”

“Thôi được.” La Phi tắt di động, “Chuyện này phải bắt đầu từ sự thay đổi đột ngột của Hứa Lệ. Buổi chiều ngày 18 tháng 9 năm ngoái, chắc chắn là đã có một nhân tố bên ngoài nào đó tác động đến tinh thần của chị ta. Nhưng lúc đó, đúng là Hứa Lệ không hề tiếp xúc với bất cứ ai, do đó tôi đoán là một chương trình truyền hình hay quảng cáo nào đó đã tác động đến chị ta, vì vậy, tôi đã bảo cậu Trần tìm tất cả lịch phát sóng và quảng cáo của đài truyền hình thời gian đó in ra và đưa cho tôi.”

Lăng Minh Đỉnh nói xen vào: “Tôi cũng đã đọc hết các bảng liệt kê các chương trình ấy rồi, song không thấy có chỗ nào đáng quan tâm cả.”

“Anh cảm thấy loại chương trình nào là đáng quan tâm?”

“Loại nói trò chuyện tâm tình chẳng hạn. Nếu kẻ đó muốn thông qua truyền hình hoặc quảng cáo để thôi miên Hứa Lệ, thì chương trình đó sẽ là kênh truyền tải tốt nhất, nhưng buổi chiều hôm đó không có chương trình kiểu như vậy.”

La Phi mỉm cười, nói: “Anh sa vào tư duy cố định nên đã bỏ qua một manh mối vô cùng quan trọng.”

“Sao cơ? Cái gì cố định?”

“Anh luôn cho rằng trước đó có người đã tiến hành thôi miên Hứa Lệ nên chị ta mới có sự thay đổi đột ngột. Như thế là một kiểu suy nghĩ định thức. Tại sao không thể là ngược lại? Có thể tinh thần của Hứa Lệ đã diễn ra sự thay đổi, và sự thay đổi này vừa khéo thu hút kẻ kia, sau đó hắn mới thực hiện thôi miên phạm tội đối với Hứa Lệ.”

Ngược lại? Lăng Minh Đỉnh hơi ngây người. Nếu ngược lại thì có rất nhiều sự việc không thể giải thích được. Tại sao Hứa Lệ đột nhiên lại muốn tay trắng ra đi? Chị ta có gì đặc biệt để mà thu hút kẻ kia?

La Phi lấy đám tài liệu đã in ra, lật đến một trang trong đó chỉ cho Lăng Minh Đỉnh xem và nói: “Tôi biết là anh đang nghĩ gì, lúc đó tôi cũng có thắc mắc tương tự như vậy. Tuy nhiên, tôi không vì những thắc mắc đó mà lật lại hướng suy nghĩ ấy. Khi tôi nhìn thấy bảng kê của chương trình này, đột nhiên có một suy đoán mạnh dạn. Nếu suy đoán đó chính xác, thì mọi thắc mắc sẽ được giải đáp, sự kiện một năm trước cũng trở nên hoàn toàn hợp lý.”

Lăng Minh Đỉnh nhìn theo tay chỉ của La Phi, thấy thông tin ở đó như sau: 15 giờ 30 phút ngày 18 tháng 9 - chương trình truyền hình trực tiếp: “Lễ khai mạc giải Song sắc cầu của xổ số Phúc Lợi Trung Quốc kỳ này.”

Lăng Minh Đỉnh như chợt hiểu ra: “Không lẽ Hứa Lệ đã trúng giải lớn của kỳ đó?”

La Phi gật đầu, đáp: “Đó là một phát hiện tuyệt vời, có thể giải thích cho toàn bộ quá trình của vụ án đó. Hứa Lệ trúng giải thưởng lớn, so với số tiền của giải thưởng đó thì tài sản mà chị ta và Cố Đại Bằng có được chỉ là một con số rất nhỏ. Vì vậy, chị ta mong muốn nhanh chóng ly hôn với Cố Đại Bằng, vì việc lĩnh giải xổ số là có thời hạn. Nếu đến ngày hết hạn nhận giải mà Hứa Lệ vẫn chưa giải quyết xong việc ly hôn với Cố Đại Bằng thì chị ta sẽ phải chia cho anh ta một nửa số tiền thưởng đó. Để ngăn chặn Cố Đại Bằng biết chuyện đó, chị ta đã giữ chuyện đó rất kín, thậm chí cũng không tiết lộ chút nào với con trai. Tuy nhiên, chị ta đã không ngờ được rằng, một kẻ nham hiểm gấp 10 lần Cố Đại Bằng đã bắt đầu nhằm vào mình.”

“Thì ra… kẻ đó xuất hiện là vì khoản tiền trúng xổ số ấy?”

“Đúng thế.” La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh hỏi lại: “Là một nhà thôi miên, anh có thử tưởng tượng xem: nếu anh muốn nuốt trôi số tiền thưởng đó, anh sẽ làm gì Hứa Lệ?”

Lăng Minh Đỉnh nghĩ một lát, đáp: “Tôi sẽ mạo danh là nhân viên làm việc ở trung tâm quản lý xổ số để gọi điện cho Hứa Lệ, hẹn chị ta một mình ra ngoài gặp mặt. Khi gặp mặt, tôi sẽ thực hiện thuật thôi miên, tìm ra tâm huyệt của chị ta. Trong thực tế, Hứa Lệ đang gặp phải sóng gió của chuyện ly hôn nên rất dễ bị lợi dụng. Tôi sẽ nhồi nhét cho chị ta rằng, Cố Đại Bằng đã biết chuyện chị ta trúng giải thưởng và đang tìm cách mưu hại chị ta. Những người bên cạnh chị ta cũng có thể bị Cố Đại Bằng lợi dụng, hoàn cảnh của chị ta vô cùng nguy hiểm. Hứa Lệ chắc chắn sẽ tiếp nhận kiểu thôi miên ấy, thế là chị ta không tin bất cứ ai nữa mà chỉ tin một mình tôi. Sau đó, tôi chỉ việc thuyết phục chị ta đưa chiếc vé đó cho tôi giữ, thế là khoản tiền thưởng đó tất nhiên sẽ trở thành tiền trong túi tôi.”

La Phi “ừ” một tiếng: “Tôi đoán, kẻ kia cũng sử dụng chiêu thức đó. Nhưng hắn không ngờ là Ngô Nhuệ đã đưa ra một chiêu. Vì lo lắng thuật thôi miên của mình bị Ngô Nhuệ phát giác, hắn buộc phải tiến hành đấu tranh với Ngô Nhuệ. Sau đó thì đến cả anh cũng tham gia vào, hắn lại càng thấy không thể không chiến đấu, mà một khi đã chiến đấu thì phải làm đến cùng và trực tiếp hạ độc thủ đối với Hứa Lệ và Ngô Nhuệ.”

Với cách thức như trên, quả nhiên vụ án một năm trước đã hoàn toàn được giải đáp. Lăng Minh Đỉnh suy nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Vậy, việc chúng ta tới khu nhà ở Hoa Tinh là muốn kiểm chứng điều gì?”

“Sau khi nhìn thấy thông tin về giải xổ số đó, tôi đã lên mạng tra cứu. Kết quả tra ra là, giải nhất của xổ số lần đó là một giải lớn nhất trong lịch sử, hơn nữa, chi nhánh xổ số trúng giải thưởng đó lại là ở tỉnh này. Lúc đó, tôi đã thấy chắc tới bảy phần. Tôi đã ghi lại số hiệu của chi nhánh xổ số đó, sau đó muốn tới gần chỗ ở của Hứa Lệ xem thử xem. Nếu chi nhánh xổ số đó ở gần khu nhà ở Hoa Tinh, thì chuyện này sẽ được khẳng định tới chín mươi phần trăm.”

Lăng Minh Đỉnh vỗ tay: “Tôi nhớ ra rồi! Buổi trưa chúng ta đi đến gần một trung tâm xổ số, sau đó thì gã đàn ông cao gầy kia mới xuất hiện!”

“Phải, kẻ kia biết nếu tôi tiếp tục điều tra thì thân phận của hắn sẽ bị bại lộ, nên hắn đã vội vàng ra tay với tôi.”

“Nhưng hắn làm sao lại biết được chuyện Hứa Lệ trúng giải nhỉ?” Lăng Minh Đỉnh đưa ra thắc mắc mới, “Hơn nữa lại nhanh đến thế. Hứa Lệ trúng giải ngày hôm trước, ngày hôm sau hắn đã gọi điện tới rồi.”

“Kẻ đó có khả năng trinh sát rất cao. Anh nghĩ mà xem, ba cấp dưới mà hôm đó tôi cử đi đều bị hắn thôi miên, hắn làm thế nào để biết rõ những người theo dõi của chúng tôi và cả số điện thoại có liên quan nữa? Như vậy có thể khẳng định, đó không phải là một nhân vật bình thường. Sự thật cũng đã chứng minh cho lo lắng của tôi.”

“Bây giờ thì anh đã biết nhân thân của hắn rồi chứ?”

“Đúng thế. Theo nguyên tắc thì nhân thân của người trúng giải sẽ được giữ bí mật nghiêm ngặt, nhưng tôi đã nhờ tới các lãnh đạo sở và cuối cùng vẫn tìm ra được thông tin của người lĩnh thưởng.”

“Kẻ đó… rốt cuộc là ai?”

La Phi không cần phải mở di động, anh đã thuộc lòng đoạn tài liệu đó trong tin nhắn: “Bạch Á Tinh, nam, 39 tuổi. Đã từng đảm nhận chức đội trưởng đội hình sự thành phố của một tỉnh phía tây nam, 7 năm trước đã xin thôi việc vì lý do bị bệnh.”

“Bạch Á Tinh?” Lăng Minh Đỉnh khẽ lẩm nhẩm, “Tôi không biết người này…”

“Dù anh có quen hay không, thì hắn cũng đã tìm đến cửa.” La Phi cười lạnh lùng, nói, “Anh có biết đối thủ đó đáng sợ thế nào không? Hắn có tài thôi miên không kém gì anh, lại còn có khả năng trinh sát hình sự không kém gì tôi, và điều quan trọng là, hắn còn có cả một khoản tài sản khổng lồ. Mà trong xã hội này, có bao nhiêu tài sản thì cũng có nghĩa là có bấy nhiêu thế lực.”

Nói đến đây, có một vấn đề Lăng Minh Đỉnh không thể không hỏi.

“Khoản tiền thưởng đó rốt cuộc là bao nhiêu?”

La Phi trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng nói ra một con số khiến người ta sửng sốt:

“570 triệu nhân dân tệ”.

« Lùi
Tiến »