Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2357 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Gã vô gia cư mặc áo len hình tuần lộc vừa nát vừa tưa, trông giật mình đến độ siêu thực giữa thời tiết ở nam California. Hắn cũng mang quần jeans xanh thủy thủ lủng ở đầu gối, để lộ lớp da trắng bợt, lông lá và một cơ số vết trầy xước đóng vảy. Hắn nâng cốc đựng thạch lên – với các nhân vật vợ chồng Fred và Wilma, Barney và Betty nhảy múa quanh miệng, có thể là một nghi lễ cầu mắn đẻ gớm guốc hay gì đấy – rồi uống sạch chỗ rượu Ancient Age trong một hớp. Hắn liếm lưỡi lần cuối cùng lúc còn sống trên đời.

“Thưa ông, uống vào phê như con tê tê. Tôi xin được phép nói thế.”

“Ta lúc nào cũng thích làm một ly vào buổi tối,” Dussander cất tiếng đồng tình từ đằng sau rồi chém thẳng con dao chặt thịt vào cổ gã vô gia cư. Tiếng xương sụn đứt toạc vang lên, giống y như tiếng đùi gà được xé đầy hứng khởi khỏi con gà vừa nướng xong. Cốc đựng thạch rơi khỏi tay gã lang thang, rớt xuống bàn. Nó lăn đến mép bàn, chuyển động của nó tạo ra ảo giác như các nhân vật hoạt hình trên cốc đang nhảy múa.

Gã vô gia cư quay đầu lại, cố cất tiếng hét. Nhưng chẳng có âm thanh nào phát ra ngoại trừ tiếng khò khè gớm guốc. Mắt hắn cứ thế trợn tròn... rồi đầu hắn đập xuống tấm vải dầu ca rô trắng đỏ phủ bàn bếp nhà Dussander. Vòm họng của gã lang thang trượt một nửa ra khỏi miệng hắn như thể nụ cười tháo rời ra được.

Dussander giật con dao ra – lão phải dùng cả hai tay mới làm được – rồi bước đến bồn rửa. Bên trong đầy nước nóng, nước rửa chén Lemon Fresh Joy và chén đĩa bẩn. Con dao biến mất trong đống bọt xà phòng mùi chanh giống như máy bay chiến đấu cỡ nhỏ lao vào mây.

Lão quay trở lại bàn, dừng chân, đặt một tay lên vai cái xác trong lúc cơn ho sù sụ rúng động cả người. Lão rút khăn mùi xoa từ trong túi rồi khạc đờm nâu vàng vào. Gần đây lão hút thuốc nhiều quá. Khi nào chuẩn bị ra quyết định xuống tay thêm lần nữa, lão cũng đốt thuốc liên tục. Nhưng lần này rất trôi chảy; vô cùng trôi chảy là đằng khác. Sau mớ hỗn độn lần trước, lão sợ thử thêm lần nữa thì chẳng khác nào đem mạng ra đùa.

Giờ nếu lão nhanh tay, lão vẫn sẽ kịp xem nửa sau chương trình Lawrence Welk .

Lão hối hả di chuyển trong bếp, mở cửa hầm rượu rồi bật đèn. Quay lại bồn rửa, lão lôi bọc đựng rác nhựa màu xanh từ trong chạn bên dưới. Vừa đi đến chỗ cái xác, lão vừa giũ ra một túi. Máu chảy tứ phía trên tấm trải bàn. Nó đọng thành vũng trong lòng thi thể và dưới lớp vải sơn trải sàn mấp mô, bạc màu. Thể nào máu cũng dính lên ghế, nhưng không sao, tất cả đều lau rửa được.

Dussander nắm tóc cái xác, giật đầu hắn lên. Cái đầu ngửa lên trơn tru như không xương, và giây sau, gã lang thang ngả ra sau như đang chuẩn bị gội đầu trước khi cắt tóc. Dussander trùm bao rác lên đầu xác chết, qua vai và cánh tay xuống đến tận khuỷu tay. Tối đa chỉ đến thế. Lão gỡ thắt lưng của vị khách quá cố rồi kéo nó ra khỏi đỉa quần. Lão quấn thắt lưng quanh túi rác, trên khuỷu tay chừng sáu, bảy phân rồi cài thật chặt. Túi nhựa sột soạt. Dussander khe khẽ ngân nga.

Chân của gã vô gia cư mang đôi giày Hush Puppies mòn vẹt dơ dáy. Chúng tạo thành chữ V vẹo vọ trên sàn khi Dussander nắm thắt lưng rồi kéo thi thể đến cửa hầm rượu. Một thứ màu trắng rơi ra khỏi túi nhựa, rớt đánh cạch lên sàn. Dussander nhìn thì thấy đấy là vòm họng của gã lang thang. Lão nhặt lên, nhét vào trong túi trước của cái xác.

Lão để thi thể xuống cửa hầm, đầu ngả lên bậc thang thứ hai. Dussander trèo qua xác, đá ba cú thật mạnh. Hai cú đá đầu tiên, cái xác chỉ hơi xê dịch, cú thứ ba khiến nó trượt xuống cầu thang. Đi được nửa đường, chân tung qua đầu, thi thể lộn nhào một vòng. Xác chết đập bụng lên sàn đất đánh rầm. Một chiếc giày Hush Puppy bay ra, và Dussander tự nhắc bản thân lát phải nhặt nó lên.

Lão bước xuống cầu thang, vòng qua cái xác, tiến đến ghế treo đồ. Bên trái băng ghế có xẻng, cây cào và cuốc dựng ngay ngắn vào tường. Dussander lấy xẻng. Tập thể dục một chút tốt cho người già. Tập thể dục một chút giúp ta thấy mình trẻ lại.

Mùi dưới đây không thơm tho gì nhưng lão không thấy phiền. Lão rắc vôi nơi này một tháng một lần (ba ngày một lần sau khi “xử” một gã lang thang), và ở tầng trên, lão bật quạt để mùi không lan khắp nhà vào những ngày đứng gió nóng nực. Lão nhớ Josef Kramer hay bảo người chết biết nói, chúng ta nghe lời của họ qua lỗ mũi.

Dussander chọn một điểm trong góc phía bắc căn hầm rồi bắt tay vào làm việc. Cái huyệt rộng bảy mươi lăm phân, dài một mét tám. Lão đào sâu được khoảng sáu mươi phân, bằng một nửa độ sâu cần thiết, thì cơn đau đầu tiên nhói lên trong ngực như bị súng săn bắn vào. Lão dựng thẳng người, mắt long lên. Rồi cơn đau chạy xuống cánh tay... đau đến không tưởng, như thể một bàn tay vô hình đã nắm lấy tất cả mạch máu bên trong rồi kéo cật lực. Lão nhìn cái xẻng rơi xuống và cảm thấy đầu gối sụm xuống. Trong một khoảnh khắc khủng khiếp, lão cứ tưởng mình sẽ ngã vật xuống huyệt.

May sao, lão loạng choạng lùi được ra sau ba bước rồi ngồi phịch xuống ghế. Mặt lão đần thối vì ngạc nhiên – lão cảm nhận được điều đó – và lão tự nhủ hẳn vẻ mặt mình trông giống mấy tay diễn viên hài kịch câm khi đập mặt vào cửa xoay hoặc đạp phải phân bò. Vục mặt xuống giữa hai đầu gối, lão thở hổn hển.

Mười lăm phút trôi qua như rùa bò. Cơn đau bắt đầu dịu lại, nhưng lão không tin sức lão chịu đựng nổi. Lần đầu tiên trong đời, lão thấm thía thế nào là tuổi già mà bấy lâu nay lão chưa có dịp phải kinh qua. Lão kinh hãi đến độ thiếu điều thút thít khóc. Thần chết đã sượt qua người lão trong căn hầm ẩm thấp, hôi hám này; viên áo choàng của tử thần đã chạm vào Dussander. Có thể thần chết sẽ còn quay lại bắt lão. Nhưng chừng nào còn sức, chừng đó lão sẽ không bỏ mạng dưới này.

Lão gượng dậy, tay ôm ngực như thể níu giữ bộ máy mỏng manh bên trong. Lão lảo đảo đi từ băng ghế đến cầu thang. Chân trái vấp phải cẳng chân thông thượt của thi thể, lão khuỵu xuống gối, miệng khẽ rên lên. Cơn đau lóe lên trong lồng ngực. Lão nhìn lên cầu thang – sao bỗng dưng nó dốc quá thể. Mười hai bậc. Ô vuông ánh sáng trên cùng xa xôi tựa trêu ngươi.

“Ein ,” [40E] Kurt Dussander cất tiếng rồi lê người lên bậc thang đầu tiên. " Zwei, Drei, Vier .” [41E]

Lão mất hai mươi phút mới leo lên được sàn nhà bếp. Trong khi đang leo dở, có hai lần cơn đau suýt nữa tái phát, và cả hai lần, Dussander đều nhắm tịt mắt lại, chờ xem điều gì xảy ra, chắc mẩm nếu cơn đau trở lại và khủng khiếp như ban nãy, lão cầm chắc cái chết. May mà cả hai lần, cơn đau đều dịu đi.

Lão bò qua sàn bếp đến bàn, tránh mấy vũng máu và vệt máu lúc này đang đông lại. Lão lấy chai rượu Ancient Age, hớp một ngụm rồi nhắm mắt. Thứ thít chặt bên trong ngực lão dường như nới ra chút đỉnh. Cơn đau dịu thêm. Năm phút sau, lão đã có thể từ từ bước dọc hành lang. Điện thoại của lão được đặt trên chiếc bàn nhỏ cách đó một khoảng.

Điện thoại nhà Bowden đổ chuông lúc 9 giờ 15 phút. Todd đang khoanh chân ngồi trên ghế, ôn lại những điểm đáng chú ý cho bài lượng giác cuối kỳ. Lượng giác khiến nó trầy vi tróc vảy, hay nói đúng hơn, môn toán cũng vậy, và có lẽ sau này vẫn sẽ như thế. Bố nó ngồi bên kia phòng, kiểm tra biên lai bằng máy tính cầm tay để trong lòng với khuôn mặt có vẻ hơi ngạc nhiên. Gần điện thoại nhất là Monica, lúc này đang xem bộ phim James Bond mà Todd thu lại trên kênh HBO hai đêm trước.

“A lô?” Cô nhấc máy. Gương mặt hơi cau lại, cô chuyển máy cho Todd. “Là ông Denker. Ông ấy có vẻ đang háo hức về chuyện gì đó. Hoặc đang bực mình.”

Tim của Todd thiếu điều nhảy ra khỏi họng, nhưng biểu cảm của nó vẫn giữ nguyên. “Vậy hả mẹ?” Nó đi đến chỗ điện thoại và cầm ống nghe mẹ đưa. “Chào ông Denker.”

Giọng của Dussander khàn đục và ngắn gọn. “Qua đây ngay, cậu nhóc. Ta vừa lên cơn đau tim. Ta thấy khá tệ.”

“Trời,” Todd cất tiếng, cố lượm lặt những suy nghĩ tán loạn, cố thăm dò nỗi sợ hãi đang phình to trong đầu. “Nghe thú vị thật ạ, nhưng trễ rồi mà cháu đang phải học bài...”

“Ta hiểu cậu không nói chuyện được,” Dussander cộc cằn, gần như gào lên. “Nhưng cậu có thể nghe. Ta không thể gọi cấp cứu hay gọi hai-hai-hai được, nhóc ạ... chí ít là chưa. Nhà ta như bãi chiến trường. Ta cần trợ giúp... và điều đó cũng có nghĩa cậu cần trợ giúp.”

“Chà... nếu ông nói vậy..” nhịp tim của Todd đã đạt đến một trăm hai mươi nhịp một phút, nhưng khuôn mặt hết sức bình thản, gần như trầm lặng. Chẳng phải nó thừa biết một đêm như thế này rồi đến sao? Phải, dĩ nhiên là nó biết.

“Nói với bố mẹ cậu là ta có một lá thư,” Dussander bảo. “Lá thư quan trọng. Cậu hiểu không?”

“Vâng, được,” Todd đáp.

“Giờ thì chúng ta xem, nhóc. Xem cậu làm nên trò trống gì.”

“Được ạ,” Todd nói. Chợt nó nhận ra mẹ đang nhìn nó chứ không theo dõi bộ phim nữa, nó bèn cố nặn nụ cười gượng gạo trên mặt. “Chào ông.”

Dussander còn nói gì đó nhưng Todd đã dập máy.

“Con qua nhà ông Denker một lát,” nó thông báo với cả bố và mẹ nhưng chỉ nhìn mẹ nó – vẻ lo lắng vẫn còn vương trên mặt của cô. “Bố mẹ có cần con ghé qua tiệm tạp hóa mua gì không?”

“Mua đồ chùi tẩu cho bố và một gói trách nhiệm tài chính cho mẹ con nhé,” Dick lên tiếng.

“Hài hước thật,” Monica nói. “Todd, ông Denker...”

“Vì Chúa, em mua cái gì ở Fielding’s vậy hả?” Dick cắt ngang.

“Kệ trưng đồ trang trí trong tủ. Em nói với anh rồi mà. Ông Denker có vấn đề gì không Todd? Giọng ông cụ nghe hơi lạ.”

“Thật sự có kệ trưng đồ trang trí à? Anh cứ tưởng chỉ có mấy bà nhà văn người Anh khùng điên viết truyện kỳ bí bịa ra chúng để lúc nào cũng có nơi cho thủ phạm tìm hung khí cùn thôi chứ.”

“Dick, em có thể nói một câu cho đàng hoàng được không?”

“Ờ. Em cứ việc. Nhưng kệ trưng trong tủ sao?”

“Con đoán ông vẫn ổn,” Todd trả lời. Nó mặc áo khoác đội bóng rồi kéo khóa. “Nhưng ông đang háo hức lắm. Ông nhận được bức thư từ người cháu trai ở Hamburg hay Düsseldorf gì đó. Nhiều năm rồi ông chưa nghe tin gì của gia đình mình, giờ ông nhận được thư mà mắt ông lại kém quá, đọc không được.”

“Chà, thế thì khốn nạn quá,” Dick bảo. “Đi đi, Todd. Con qua nhà giúp ông đi.”

“Mẹ tưởng ông có người khác đọc cho rồi,” Monica nói. “Một cậu bé khác.”

“Đúng vậy,” Todd đáp, bỗng dưng căm ghét mẹ nó, căm ghét trực giác nhạy bén mà nó thấy đang ngập tràn trong mắt cô. “Chắc thằng bé ấy không có nhà, hoặc có thể trễ rồi, nó không qua được.”

“Ô. Ừ... vậy con đi đi. Nhưng nhớ cẩn thận đấy.”

“Dạ vâng. Bố mẹ không cần con mua gì ngoài tiệm à?”

“Không. Mà con ôn cho bài thi toán cuối kỳ đến đâu rồi?”

“Con thi lượng giác,” Todd đáp. “Chắc là ổn ạ. Con ôn gần xong rồi.” Lời nói dối này khá trắng trợn.

“Con muốn lấy chiếc Porsche mà đi không?” Dick hỏi.

“Dạ thôi, con sẽ đi xe đạp.” Nó muốn có thêm năm phút để góp nhặt suy nghĩ và kiểm soát lại cảm xúc — chí ít là cố gắng làm hai việc này. Với lại, trong trạng thái hiện tại, khéo có khi nó sẽ tông chiếc Porsche đánh rầm vào cột dây điện thoại mất.

“Nhớ cột miếng phản quang vào đùi nhé,” Monica dặn dò, “gửi ông Denker lời chào của bố mẹ.”

"Dạ.”

Nghi ngờ vẫn còn trong mắt mẹ nó nhưng đã vơi bớt. Nó hôn gió với mẹ rồi vào trong ga ra lấy xe đạp – một chiếc xe đạp Ý kiểu xe đua chứ không còn là chiếc Schwinn. Trống ngực vẫn đập thình thịch, nó cảm thấy trào dâng trong lòng thôi thúc điên rồ đem khẩu súng .30-.30 vào trong nhà, bắn chết bố mẹ nó rồi đi xuống triền dốc trông ra xa lộ. Không việc gì phải lo nghĩ cho lão Dussander nữa. Không ác mộng, không gã lang thang nào nữa. Nó sẽ bắn, bắn, bắn không ngừng, chỉ chừa một viên đạn cho cái kết.

Đoạn lý trí trở lại, nó đạp xe đến nhà Dussander, miếng phản quang cứ thế xoay tròn lên và xuống trên đầu gối, mái tóc vàng của nó lật phật bay trên đầu.

“Lạy Chúa tôi!” Todd gần như hét lên.

Nó đang đứng ngay cửa bếp. Dussander thu lu ngồi tựa vào khuỷu tay, ở giữa là cốc sứ. Những giọt mồ hôi rịn trên trán. Nhưng Todd không nhìn lão mà nhìn đống máu. Tưởng chừng máu ở khắp mọi nơi – đọng thành vũng trên bàn, trên ghế ngồi trong bếp, trên sàn.

“Ông chảy máu ở đâu vậy?” Todd gào lên, cố gắng mãi nó mới nhúc nhích nổi đôi chân đông cứng của mình – nó có cảm tưởng nó đã chôn chân đứng ở cửa cả ngàn năm là ít. Kết thúc rồi , nó nghĩ thầm, mọi thứ đến hồi kết thúc rồi. Bong bóng đã bay lên quá cao, cưng ơi, bay tít lên trời, cưng à, thôi thế là vĩnh biệt. Dẫu vậy, nó vẫn cẩn thận không đạp lên máu. “Tôi tưởng ông lên cơn đau tim!”

“Đây không phải máu ta,” Dussander lầm bầm.

“Cái gì?” Todd khựng lại. “Ông nói cái gì?”

“Xuống tầng hầm đi. Cậu sẽ thấy điều cần phải làm.”

“Cái quái gì vậy hả?” Todd hỏi. Chợt một suy nghĩ khủng khiếp hiện lên trong đầu nó.

“Đừng phung phí thời gian đôi bên, nhóc. Ta nghĩ cậu sẽ không ngạc nhiên khi thấy cảnh tượng dưới tầng đâu. Hẳn cậu cũng có kinh nghiệm tương tự thứ dưới hầm nhà ta rồi. Kinh nghiệm trực tiếp.”

Todd trân trân nhìn lão đầy choáng váng rồi lao xuống cầu thang hầm rượu, bước một lúc hai bậc. Trong ánh đèn vàng tù mù của tầng hầm, mới nhìn, nó cứ tưởng Dussander đẩy bịch rác xuống đây. Và rồi nó thấy hai cẳng chân thò ra cùng đôi tay bẩn thỉu thít chặt hai bên bằng thắt lưng.

“Lạy Chúa tôi,” nó lặp lại, nhưng lần này lời thốt lên chẳng còn chút sức lực – tiếng nó thều thào, mỏng manh.

Nó đè mu bàn tay phải lên đôi môi khô như giấy nhám. Nó nhắm mắt lại một chút... và khi mở mắt ra, nó cảm thấy cuối cùng mình cũng đã bình tâm lại.

Todd bắt tay vào việc.

Nhác thấy tay cầm của xẻng thò ra từ cái hố nông đằng xa, nó ngay lập tức hiểu Dussander đang làm gì lúc trái tim lão gặp trục trặc. Liền sau đó, nó nhận ra dưới tầng hầm có mùi rất hôi – giống mùi cà chua thối. Nó đã từng ngửi thấy mùi này, nhưng ở tầng trên, mùi không nồng nặc bằng – và tất nhiên, mấy năm qua, nó chẳng mấy khi ghé qua đây. Giờ thì nó hiểu chính xác thứ mùi hôi hám ấy là gì, suốt một lúc, nó phải cố nén để không nôn thốc nôn tháo. Nó cất lên chuỗi nôn khan, bị kiềm lại bởi hai tay bịt miệng và mũi.

Dần dà, nó bình tĩnh trở lại.

Nó nắm chân xác chết, kéo hắn tới rìa hố. Thả hắn xuống, lau mồ hôi trên trán bằng gan bàn tay trái xong, nó đứng im như tượng một lát, suy nghĩ thật lung.

Đoạn nó chộp lấy xẻng rồi bắt đầu đào hố sâu hơn. Khi hố đã sâu được một mét rưỡi, nó bước tới, đạp thi thể chẳng rõ danh tính xuống huyệt. Todd đứng ở rìa huyệt nhìn xuống. Quần jeans tả tơi. Tay dơ dáy, đóng đầy vảy. Đúng là ngữ đầu đường xó chợ. Mỉa mai đến độ buồn cười. Tới mức người ta có thể thét lên cười ha hả.

Nó chạy lên tầng trên.

“Ông sao rồi?” nó hỏi Dussander.

“Ta sẽ ổn. Cậu xử lý xong chưa?”

“Tôi đang làm, được chưa?”

“Nhanh lên. Còn trên này nữa.”

“Giá mà tôi có thể tìm một đàn heo rồi để chúng ăn thịt ông” Todd nói rồi quay xuống hầm trước khi Dussander kịp đáp.

Sắp sửa lấp xong xác gã lang thang thì bỗng dưng nó thấy có gì đó lệch lạc. Nó nhìn chằm chằm vào huyệt, một tay giữ rịt lấy cán xảng. Cẳng chân của hắn thò ra khỏi ụ đất, mũi chân cũng vậy – một chân mang chiếc giày cũ, hình như giày Hush Puppy, một chân mang chiếc vớ thể thao bẩn thỉu vốn dĩ từng có màu trắng vào cái thời Taft còn là tổng thống.

Khoan, sao lại chỉ có một chiếc giày Hush Puppy?

Todd vội vòng qua lò đến dưới chân cầu thang. Nó điên cuồng đảo mắt nhìn quanh. Cơn đau đầu nện thình thịch trong thái dương, tựa mũi khoan cùn đũn đang tìm cách đục thủng lỗ ra ngoài. Nó phát hiện chiếc giày cũ cách đó một mét rưỡi, lật úp và khuất dưới dãy kệ bỏ trống. Todd chộp lấy nó, chạy lại huyệt vứt vào trong. Đoạn nó tiếp tục xúc đất. Nó lấp chiếc giày, cẳng chân, tất tần tật.

Khi đã san phẳng cái hố, nó dộng xẻng xuống hết lần này đến lần khác để đầm chặt đất. Đoạn nó dùng cào khua tới khua lui, cố ngụy trang việc đất ở đây vừa bị xới lên. Tốn công vô ích; không có công cụ ngụy trang, cái hố vừa được đào lên rồi lấp sẽ luôn giống một cái hố vừa được đào lên rồi lấp. Mà đằng nào cũng chẳng có ai đặt chân xuống tận đây, đúng chứ? Nó và Dussander chỉ có nước hy vọng như thế mà thôi.

Todd chạy ngược lên trên. Nó đã bắt đầu thở dốc.

Khuỷu tay của Dussander trượt xa nhau, đầu của lão gục xuống tận bàn. Mắt lão nhắm nghiền, môi thâm tím – màu của hoa cúc tây.

“Ông Dussander!” Todd hét lên. Miệng nó nóng bừng và chua lè – vị của sợ hãi trộn với adrenaline và máu nóng đang rần rật chảy. “Tôi cấm ông chết trước mặt tôi, lão già khốn kiếp kia!”

“Be bé cái mồm thôi,” Dussander nói mà không mở mắt. “Cả dãy nhà tụ tập tới đây bây giờ.”

“Ông để chất tẩy rửa ở đâu? Lestoil... Top Job... hay cái gì tương tự cũng được. Và giẻ lau. Tôi cần giẻ lau.

“Tất cả dưới bồn rửa chén.”

Rất nhiều máu đã khô lại. Dussander ngước đầu lên nhìn Todd lăn lê bò toài trên sàn, chà vũng máu trên vải dầu rồi máu chảy dọc xuống chân ghế mà gã lang thang ngồi trước đó. Thằng nhóc không ngừng cắn và nghiến vào môi, chẳng khác nào ngựa gặm hàm thiếc. Cuối cùng công việc cũng xong. Mùi chất tẩy rửa hăng hắc phủ khắp căn phòng.

“Có một hộp đựng giẻ lau dưới cầu thang,” Dussander nói. “Nhét đống giẻ dính máu xuống dưới đáy đi. Đừng quên rửa tay đấy.”

“Tôi không cần ông khuyên. Là ông kéo tôi vào vụ này.”

“Vậy sao? Ta phải nói cậu xử trí rất tốt đấy.” Trong thoáng chốc, thái độ nhạo báng quen thuộc xuất hiện trong giọng của Dussander, và rồi mặt lão rúm ró đến dị dạng vì đau. “Nhanh lên.”

Todd giải quyết đống giẻ lau rồi hộc tốc chạy lên cầu thang của hầm lần cuối. Nó lo lắng nhìn xuống cầu thang một lát rồi tắt đèn, đóng cửa. Đi đến bồn rửa, nó kéo tay áo lên, rửa với nước nóng nhất nó có thể chịu. Nó đưa tay vào nước xà phòng... rồi nhấc con dao chặt thịt mà Dussander đã sử dụng lên.

“Giá mà tôi có thể dùng thứ này rạch họng ông,” Todd hằn học.

“Ờ, rồi cho đàn heo ăn thịt ta. Không nghi ngờ gì cả.”

Todd rửa con dao, lau khô rồi cất nó đi. Nó hối hả rửa nốt đống chén bát, xả nước, rửa bồn. Vừa lau tay, vừa nhìn đồng hồ, nó thấy đã 10 giờ 20 phút.

Nó đi đến chỗ đồng hồ trong hành lang, nhấc máy lên và tư lự nhìn. Nó cứ có cảm giác mình đã bỏ qua thứ gì đó – một thứ chứa mối nguy hại tiềm tàng như giày của gã lang thang. Là gì nhỉ? Nó không tài nào nghĩ ra. Nếu không vì cơn đau đầu thì có thể nó đã nhớ ra rồi. Tiên sư cơn đau đầu chết bằm. Bình thường nó chẳng hay quên như vậy, điều này thật đáng sợ.

Nó bấm số 222, sau một hồi chuông, tiếng nói trả lời: “MED-Q Santo Donato xin nghe. Bạn có vấn đề y tế gì?”

“Tên cháu là Todd Bowden. Cháu ở số 963 đường Claremont. Cháu cần xe cấp cứu.”

“Có chuyện gì vậy cháu?”

“Bạn cháu, ông D..” Nó cắn môi mạnh đến bật máu, trong khoảnh khắc, nó thấy mất phương hướng, chìm trong nhịp giật của cơn đau đầu. Dussander . Suýt chút nữa nó đã nói với người trực MED-Q tên thật của Dussander.

“Bình tĩnh nào, cháu trai,” giọng nói trấn an. “Cứ từ từ, cháu sẽ ổn thôi.”

“Bạn của cháu, ông Denker,” Todd tiếp tục. “Cháu nghĩ ông vừa lên cơn đau tim.”

“Triệu chứng thế nào?”

Todd bắt đầu liệt kê, nhưng đầu dây bên kia nắm bắt tình hình ngay khi Todd mô tả cơn đau ngực di chuyển xuống tay trái. Anh nói Todd xe cấp cứu sẽ đến trong mười tới hai mươi phút, tùy tình hình giao thông. Todd cúp máy, áp gan bàn tay lên mắt.

“Cậu gọi được chưa?” Dussander yếu ớt cất tiếng.

Rồi !” Todd gào lên. “Rồi, tôi gọi được rồi! Rồi, mẹ kiếp! Rồi rồi rồi! Im đi cho tôi nhờ!”

Nó áp tay thật mạnh vào mắt, khiến những tia sáng vô nghĩa rồi một màn đỏ chói bừng lên. Bình tĩnh lại đi, Todd cưng. Tự chủ đi, phớt tỉnh lên, bình tĩnh xem nào. Chuyện vặt.

Mở mắt, nó lại nhấc điện thoại lên. Giờ mới là phần khó. Giờ là lúc gọi về nhà.

“A lô?” Giọng nói nhẹ nhàng, học thức của Monica vang lên trong tai nó. Trong khoảnh khắc – chỉ một khoảnh khắc thôi — nó hình dung thấy cảnh nó thọc họng súng .30-.30 vào mũi mẹ nó rồi bóp cò, máu phụt ra.

“Con Todd đây thưa mẹ. Mẹ chuyển máy cho bố mau lên.”

Nó không dùng cách nói “thưa mẹ” nữa. Nó biết mẹ nó sẽ bắt được tín hiệu này nhanh hơn bất cứ thứ gì, và đúng là thế. “Sao vậy con? Có chuyện gì hả Todd?”

“Cho con nói chuyện với bố đã!”

“Nhưng có...”

Điện thoại lanh canh, lục cục. Nó nghe thấy tiếng mẹ trao đổi với bố. Todd chuẩn bị tinh thần.

“Là ông Denker bố ơi. Ông... hình như ông lên cơn đau tim. Con nghĩ là vậy.”

“Lạy Chúa!” Giọng bố nó nhỏ đi một chút, Todd nghe thấy bố báo tin cho mẹ. Đoạn ông nghe máy trở lại. “Ông cụ còn sống không? Theo như con nhận định?”

“Ông cụ còn sống. Tỉnh táo.

“Được rồi, tạ ơn Chúa vì điều đó. Con gọi cấp cứu đi.”

“Còn vừa gọi.”

“Hai-hai-hai phải không?”

“Dạ phải.”

“Tốt lắm. Tình hình ông tệ lắm không, theo như con thấy?”

“Con không biết nữa, bố ơi. Họ bảo xe cấp cứu sẽ đến sớm nhưng... con hơi sợ. Bố qua đây chờ với con được không?”

“Được chứ sao không. Cho bố bốn phút.”

Todd có thể nghe thấy mẹ nó nói gì đó khi bố cúp máy, ngắt kết nối. Todd gác máy.

Bốn phút.

Bốn phút để làm những gì còn sót. Bốn phút để nhớ nó đã quên mất điều gì. Mà nó có quên gì không nhỉ? Hay thần hồn nát thần tính thôi. Chúa ơi, nó ước nó không phải gọi cho bố. Nhưng đó là điều tự nhiên, phải không? Đúng rồi. Có điều tự nhiên nào mà nó chưa làm không? Điều gì đó...?

“Ôi, cái đồ đầu đất!” bất thình lình, nó than van rồi lao vào nhà bếp. Dussander tựa đầu lên bàn, mắt hé mở, đờ đẫn.

“Dussander!” Todd ré lên. Nó lắc Dussander thật mạnh khiến lão già rên rỉ. “Dậy ngay! Dậy ngay, lão già khốn nạn hôi hám kia!”

“Cái gì? Cấp cứu đến rồi à?”

“Lá thư! Bố tôi đang qua, sắp sửa tới rồi. Cái lá thư chết toi ấy đâu?

“Hả... thư gì?”

“Ông bảo tôi ông nhận được lá thư quan trọng. Tôi nói...” Tim nó chùng xuống. “Tôi bảo nó từ nước ngoài... từ Đức. Chúa ơi!” Todd đưa tay vò đầu.

“Một lá thư.” Dussander chậm rãi ngẩng đầu lên đầy khó nhọc. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão vàng vọt, trắng nhợt, môi thì xanh tím. “Từ Willi đi. Willi Frankel. Cháu... cháu Willi của ta.”

Todd nhìn đồng hồ và thấy chưa gì đã hai phút trôi qua kể từ lúc nó cúp máy. Bố nó sẽ không thể đi từ nhà nó đến nhà Dussander trong bốn phút, nhưng bố có thể lái chiếc Porsche ấy vù vù. Và vù. Thứ gì cũng đang vù vù lao đi. Vẫn có gì đó sai lệch ở đây; nó cảm nhận được như thế. Nhưng không có thời gian để dừng lại tìm cho ra cái lấn cấn ấy.

“Rồi, được, tôi đang đọc nó cho ông nghe thì ông hào hứng quá nên lên cơn đau tim. Tốt lắm. Nó ở đâu?”

Dussander ngẩn ra nhìn nó.

“Lá thư! Nó ở đâu?”

“Lá thư nào?” Dussander đờ đẫn hỏi, và tay của Todd chỉ muốn đưa lên bóp cổ lão quái vật già say xỉn này.

“Lá thư tôi đọc cho ông nghe! Lá thư từ Willi Will-liếc gì nhà ông đấy! Nó ở đâu?”

Cả hai trân trân nhìn mặt bàn như thể kỳ vọng lá thư sẽ hiện ra ở đó.

“Trên lầu,” mãi lúc sau Dussander mới đáp. “Tìm trong tủ của ta. Ngăn kéo thứ ba. Ở dưới đáy ngăn kéo có một hộp gỗ nhỏ. Cậu sẽ phải đập vỡ nó ra. Ta làm mất chìa khóa từ rất lâu rồi. Có những lá thư một người bạn ta gửi từ ngày xưa. Không lá nào có ký tên hay ghi ngày tháng gì cả. Tất cả viết bằng tiếng Đức. Một hay hai trang sẽ có tác dụng ngụy trang hữu hiệu. Nếu cậu nhanh chân lên...”

“Ông bị điên hả?” Todd nổi đóa. “Tôi có biết tiếng Đức đâu! Tôi đọc thư tiếng Đức cho ông bằng niềm tin à, lão già đần độn kia?”

“Chứ việc gì Willi phải viết thư cho ta bằng tiếng Anh?” Dussander phản pháo yếu ớt. “Nếu cậu đọc cho ta nghe lá thư bằng tiếng Đức, ta sẽ hiểu nội dung ngay cả khi cậu không hiểu. Tất nhiên cách phát âm của cậu sai bét, nhưng ta vẫn sẽ...”

Dussander nói đúng – lại đúng thêm một lần nữa, và Todd không đợi nghe thêm. Dù vừa lên cơn đau tim, lão già vẫn đi trước một bước. Todd chạy dọc hành lang đến chỗ cầu thang, khựng lại đứng trước cửa chính để đảm bảo chiếc xe Porsche của bố nó không bất thình lình chạy tới trước cửa. Đúng là không có, nhưng đồng hồ của Todd cho nó biết thời gian càng lúc càng ngặt nghèo ra sao; đến giờ đã năm phút trôi qua.

Nó sải chân một lần hai bậc cầu thang rồi lao vào phòng ngủ của Dussander. Trước giờ nó chưa lên đây lần nào, thậm chí cũng chẳng tò mò, và trong một khắc, nó chỉ điên cuồng đưa mắt nhìn quanh lãnh địa lạ lẫm này. Đoạn nó trông thấy chiếc tủ, một sản phẩm rẻ tiền được thiết kế theo phong cách bố nó đặt tên là Mô đen Cửa hàng Giảm giá. Khuỵu gối trước tủ, nó giật ngăn kéo thứ ba ra. Ngăn kéo lòi ra được một nửa, lọc xọc hai bên trong rãnh rồi kẹt cứng ngắc.

“Mẹ kiếp, thứ chết toi nhà mày,” nó lầm bầm. Mặt nó xanh như tàu lá, chỉ có vài chấm đỏ sậm bừng lên hai bên má cùng đôi mắt xanh trông đen đúa chẳng khác nào mây giông Đại Tây Dương. “Mẹ kiếp, tiên sư nhà mày, ra đây cho tao!”

Nó giật mạnh đến độ cả cái tủ nghiêng ngả ra trước, suýt chút nữa đổ sầm lên người nó nhưng may sao đã lấy lại thăng bằng. Ngăn kéo lao ra ngoài, rơi vào lòng Todd. Nào vớ, quần lót và khăn mùi xoa vương vãi xung quanh. Nó lục lọi tìm đồ đạc vẫn còn bên trong ngăn kéo rồi tìm được một chiếc hộp gỗ chiều dài nhỉnh hơn 20 xen ti mét và sâu chừng 7 xen ti mét. Nó thử kéo nắp lên nhưng không được. Nó đã bị khóa, giống như Dussander đã nói. Đêm nay, chẳng có thứ gì là miễn phí.

Nó nhét quần áo rơi ra vào trong ngăn kéo rồi tống nó vào lỗ hình chữ nhật. Ngăn kéo lại bị kẹt. Todd lúi húi lôi nó ra, kéo tới đẩy lui, mồ hôi nhễ nhại trên mặt. Loay hoay một hồi nó mới có thể đóng ngăn kéo. Nó cầm cái hộp đứng dậy. Bao nhiêu phút trôi qua rồi nhỉ?

Giường của Dussander là loại có chân giường, Todd bèn dồn hết sức bình sinh đập mặt bị khóa của hộp lên cột giường, toe toét cười vì choáng váng trước cơn đau rung động trong tay, chạy thẳng tới khuỷu tay. Nó nhìn đồng hồ. Khóa trông có vẻ sứt mẻ nhưng vẫn không ăn thua. Nó đập cái hộp xuống chân giường thêm lần nữa, lần này dồn lực còn mạnh hơn, mặc kệ cơn đau. Một mảng gỗ văng ra từ chân giường, thế mà ổ khóa vẫn trơ trơ. Todd ré lên cười khe khẽ rồi mang cái hộp đến đầu bên kia tường. Lần này, nó giơ hộp lên trên đầu rồi dồn hết sức ném nó xuống dưới đất. Đến lúc ấy, ổ khóa mới chịu tan tành.

Nó đang mở nắp ra thì đèn pha quét qua cửa sổ nhà Dussander.

Nó vội vàng lục lọi trong hộp. Bưu thiếp. Mặt dây chuyền hình trái tim đựng ảnh. Một bức hình nhàu nhĩ chụp người phụ nữ chỉ vận trên người nịt tất diềm đen. Một cái ví cũ. Vài bộ thẻ căn cước. Một vỏ bao hộ chiếu bằng da trống không. Dưới cùng là các lá thư.

Ánh đèn sáng dần, và giờ thì nó đã có thể nghe thấy tiếng động cơ rất đặc trưng của chiếc xe Porsche. Tiếng xe to dần... rồi tắt.

Todd chộp lấy ba bưu phẩm gửi đường hàng không, cả hai mặt giấy đều nghìn nghịt chữ tiếng Đức rồi chạy ra khỏi phòng. Ra gần tới cầu thang, nó nhận ra mình đang để cái hộp vỡ trên giường Dussander. Nó vòng lại, chộp lấy hộp, mở ngăn kéo thứ ba ra.

Ngăn kéo lại kẹt, lần này gỗ cạ vào nhau phát lên tiếng ken két chắc nịch.

Bên ngoài, nó nghe thấy tiếng phanh khẩn cấp của chiếc Porsche đánh cạch, tiếng cửa ghế lái mở ra rồi đóng sầm lại.

Todd bất giác rên lên khe khẽ. Để cái hộp vào ngăn kéo xiêu vẹo, nó đứng dậy, dùng chân đạp thẳng một cú. Ngăn kéo đóng lại ngay ngắn. Nó đứng ngẩn ra chớp chớp mắt một chút rồi lao xuống sảnh. Nó guồng chân chạy xuống cầu thang. Đi được nửa đường, nó nghe thấy tiếng gót giày bố nó lạch cạch vội vã trên lối vào nhà Dussander. Todd nhảy qua tay vịn cầu thang, đáp xuống nhẹ nhàng rồi chạy vào bếp, những lá thư phấp phới trong tay,

Tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên. “Todd? Todd, bố đây!”

Nó cũng đã nghe thấy tiếng xe cấp cứu vẳng lại từ đằng xa. Dussander đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

“Bố đợi con chút!” Todd la lớn.

Nó để thư lên bàn, trải chúng lộn xộn để làm ra vẻ thư bị vứt bừa xuống trong cơn hốt hoảng, đoạn nó quay lại hành lang, mở cửa cho bố vào.

“Ông cụ đâu rồi?” Dick Bowden hỏi, bước ngang qua Todd.

“Trong bếp ạ.”

“Con đã làm mọi điều rất đúng đắn, Todd ạ,” bố nó cất tiếng rồi ngượng ngùng ôm nó đầy vụng về.

“Con chỉ mong là con nhớ tất cả các chi tiết,” Todd khiêm tốn nói rồi đi theo bố xuống hành lang, bước vào trong bếp.

Trong lúc vội vã đưa Dussander ra khỏi nhà, sự hiện diện của lá thư gần như bị quên bẵng. Bố của Todd cầm nó lên xem qua rồi lại bỏ xuống khi nhân viên y tế khiêng cáng bước vào. Todd và bố đi theo xe cấp cứu, lời tường trình của nó về chuyện xảy ra được viên bác sĩ phụ trách ca của Dussander chấp nhận không chút thắc mắc. Suy cho cùng, “ông Denker” cũng đã tám mươi tuổi rồi, mà thói quen của ông cũng chẳng tốt lành cho lắm. Bác sĩ cũng khen ngợi qua loa việc nó đã suy nghĩ và hành động nhanh nhẹn. Todd cảm ơn ông với vẻ mệt mỏi rồi hỏi bố hai người bọn họ có thể về nhà được chưa.

Trên đường về nhà, Dick một lần nữa nhắc lại anh tự hào ra sao về con mình. Todd nghe tai này mà lọt tai kia. Tâm trí nó lại vẩn vơ nghĩ về khẩu .30-.30.

« Lùi
Tiến »