Vào mùa thu năm 1977, trong học kỳ một năm lớp mười hai, Todd tham gia Câu lạc bộ Súng trường. Đến tháng Sáu năm 1978, nó đã đạt đủ điều kiện thiện xạ. Nó lại dành danh hiệu Cầu thủ Xuất sắc nhất trong bóng bầu dục, thắng năm trận, thua một trận mùa giải bóng chày (lý do thua là vì hai lỗi xử lý bóng và một điểm vì để lỡ bóng), đạt điểm Học bổng Học thuật cao thứ ba trong lịch sử trường. Nó nộp vào trường Berkeley và được nhận ngay lập tức. Đến tháng Tư, nó biết nó sẽ là học sinh có thành tích tốt nhất hoặc nhì trong trường để đọc diễn văn đêm tốt nghiệp. Nó thật sự rất muốn trở thành người đạt thành tích cao nhất.
Nửa cuối năm lớp mười hai, một thôi thúc kỳ dị cứ trào dâng trong nó – thôi thúc ấy khiến Todd sợ hãi bởi nó quá phi lý trí. Nó cảm thấy mình kiểm soát được hoàn toàn, chắc chắn thôi thúc ấy, chí ít điều đó cho nó chút thoải mái, nhưng nội việc suy nghĩ như vậy hiện lên trong đầu đã đủ đáng sợ rồi. Nó đã vạch ra đường đi nước bước đời mình. Nó đã xử lý mọi thứ đâu ra đấy. Đời nó cũng giống căn bếp sáng choang, ngập tràn ánh nắng của mẹ nó, nơi mọi mặt phẳng đều loang loáng crom, Formica hoặc inox – cái chốn chỉ cần ấn nút là mọi thứ sẽ hoạt động. Tất nhiên có những ngăn tủ sâu và tối trong nhà bếp này, bên trong có thể chứa rất nhiều thứ mà vẫn đóng kín cửa.
Thôi thúc mới này khiến nó nhớ lại cơn ác mộng mà nó về nhà và phát hiện cái xác máu me bê bết của gã lang thang trong căn phòng sạch sẽ, sáng trưng ánh đèn của mẹ nó. Tựa hồ trong công cuộc sắp xếp sáng sủa, cẩn trọng của nó, trong căn bếp chứa-mọi-thứ-và-thứ-gì-cũng-đúng-chỗ của tâm trí nó, một vị khách đen tối, máu me không mời đã xộc vào, lảo đảo, lê lết, tìm chốn để chết giữa thanh thiên bạch nhật...
Cách nhà Bowden bốn trăm mét là xa lộ tám làn đường. Một dải đất rậm rạp rất dốc dẫn xuống xa lộ này. Dải đất có rất nhiều chỗ ẩn nấp. Bố đã tặng nó khẩu Winchester .30-.30 làm quà Giáng sinh với ống kính ngắm xa có thể tháo lắp. Vào giờ cao điểm, khi cả tám làn xe đều đông như mắc cửi, nó có thể tìm một vị trí trên dải đất và... thì đấy, nó có thể dễ dàng...
Làm gì?
Tự sát à?
Đạp đổ mọi thứ nó đã cất công gầy dựng bốn năm vừa qua?
Nói gì kia?
Không thưa ngài, không thưa bà, không thể nào.
Cứ cười lên là xong, họ hay bảo thế còn gì.
Ừ thì cười... nhưng thôi thúc ấy cứ dai dẳng bám riết.
Một ngày thứ Bảy vài tuần trước lễ tốt nghiệp cấp ba, Todd bỏ khẩu .30-.30 vào hộp sau khi đã cẩn thận lấy hết ổ đạn ra. Nó để khẩu súng trường ở băng ghế sau đồ chơi mới của bố nó – chiếc Porsche đã qua sử dụng. Nó lái xe đến một vị trí nơi dải đất um tùm dốc thẳng đứng xuống xa lộ. Bố mẹ nó đã lái chiếc sedan mui dài xuống L.A. vào cuối tuần. Dick hiện đã trở thành đối tác xây dựng chiến lược nên sẽ họp bàn với phía Hyatt về khách sạn Reno mới.
Tim Todd nện thình thịch trong lồng ngực, miệng đắng ngắt nước bọt chua lè, tê rần khi nó lần mò xuống triền dốc với hộp đựng khẩu súng trường ôm trong tay. Nó đến trước một cái cây đổ rồi khoanh chân ngồi phía sau. Nó lấy khẩu súng ra khỏi hộp rồi đặt lên bề mặt của thân cây trơn nhẵn. Nhành cây chĩa lên một góc vừa vặn để tựa nòng súng. Nó tì báng súng vào chỗ lõm trên vai phải rồi nhìn qua ống ngắm.
Đồ ngu! tâm trí nó gào lên. Trời ơi, điều này thật sự rất ngu ngốc! Chỉ cần có người thấy thì dù khẩu súng có lên đạn hay không, mày cũng đi đời! Mày sẽ vướng vào cả đống rắc rối đấy, coi chừng bị cảnh sát tuần tra bắn nát thây bây giờ!
Đang là buổi sáng thứ Bảy nên xe cộ không quá đông. Nó nhắm tâm bắn vào một người phụ nữ ngồi sau tay lái chiếc Toyota xanh dương. Cửa sổ cô này đang mở một nửa, cổ tròn của áo cánh không tay cô đang mặc bay phất phơ. Todd canh tâm bắn ngay thái dương của cô ta rồi giả vờ bóp cò. Như thế không tốt cho kim hỏa nhưng mẹ kiếp, có làm sao đâu.
“Đoàng” nó thì thầm khi chiếc Toyota biến mất dưới đường chui cách dải đất Todd đang ngồi chừng tám trăm mét. Nó nuốt cục nghẹn có vị chẳng khác nào một đống xu dồn lại với nhau.
Một người đàn ông đằng sau tay lái chiếc xe bán tải Subaru Brat chạy đến. Gã này có bộ râu màu xám lôi thôi, bẩn thỉu, đầu đội mũ bóng chày đội San Diego Padres.
“Đồ... đồ con chuột bẩn thỉu... con chuột bẩn thỉu dám bắn anh em tao,” Todd lầm bầm, khúc khích cười một chút rồi bóp cò khẩu .30-.30 lần nữa.
Nó bắn thêm năm người, tiếng tanh tách vô dụng của cò súng phá bĩnh ảo giác ở cuối mỗi lần “giết”. Đoạn nó cất khẩu súng trường vào hộp. Nó mang hộp quay lại triền dốc, cúi người để không bị ai thấy. Nó đặt súng ra sau chiếc Porsche. Thái dương nó nóng bừng, giật điên cuồng. Nó lái xe về nhà. Lên phòng. Thủ dâm.