Có điều gì đó cảm giác hơi khác thường, như thể không khí trong phòng cũ dần và từ từ đặc lại, đặc quánh cho đến khi hơi thở của cô biến thành từng khối đặc sệt khổng lồ. Tất cả những năm tháng quen biết Naomi ấy, cô chưa bao giờ cảm thấy như thế này cả.
Pip nở một nụ cười trấn an Naomi và pha trò về mấy cọng lông chó của Barney dính trên quần. Naomi cười yếu ớt, đưa tay vuốt mái tóc vàng óng bồng bềnh của mình.
Họ đang ngồi trong phòng làm việc của Elliot Ward, Pip ngồi trên ghế xoay và Naomi ngồi trên chiếc ghế bành bọc da đối diện. Naomi không nhìn Pip, thay vào đó, cô ấy nhìn chăm chú ba bức tranh treo trên bức tường phía xa. Ba bức tranh sơn dầu khổng lồ của gia đình, bất hủ với những nét cọ rực sắc cầu vồng. Bố mẹ cô ấy đang dạo bước trong khu rừng mùa thu, Elliot nhâm nhi đồ uống từ chiếc cốc nóng nghi ngút khói, Naomi và Cara hồi nhỏ đang chơi xích đu. Mẹ của họ đã vẽ các bức tranh ấy khi bà sắp qua đời, dấu ấn cuối cùng bà để lại. Pip biết những bức tranh ấy quan trọng như nào với gia đình nhà Ward, chúng có ý nghĩa gì với họ trong những phút giây hạnh phúc nhất cũng như buồn khổ nhất. Cô nhớ có vài bức vẽ khác từng được trưng bày ở đó, nhưng có lẽ Elliot đã cất đi để sau này trao lại cho hai cô con gái khi họ trưởng thành và ra ở riêng.
Pip biết Naomi đã phải nhận điều trị tâm lý kể từ khi mẹ cô ấy qua đời bảy năm về trước. Để tốt nghiệp được, cô ấy đã phải rất vất vả mới vượt qua nỗi âu lo ngập đến tận cổ. Vậy mà vài tháng trước, Naomi lại tiếp tục trải qua cơn hoảng loạn tại nơi làm việc mới của mình ở London, và đó là lúc cô ấy quyết định nghỉ việc để về nhà sống với bố và em gái.
Naomi rất mong manh và Pip đang cố gắng hết sức để không chạm đến bất kỳ nỗi đau nào của cô ấy. Pip nhìn đồng hồ đếm giờ chầm chậm nhảy từng giây một trên ứng dụng ghi âm của mình.
“Vậy, chị có thể cho em biết mọi người đã đang làm gì tại nhà Max vào đêm đó không?” Cô nhỏ nhẹ nói.
Naomi cựa quậy, rời mắt xuống nhìn quanh đầu gối. “Ừm, bọn chị chỉ... như kiểu, nhậu nhẹt, tám chuyện, chơi Xbox*, cũng không có gì thú vị lắm.”
“Và chụp hình nữa phải không? Có vài tấm ảnh của đêm hôm đó được đăng lên Facebook.”
“Ừ, chụp vài tấm ảnh ngu ngốc. Thực ra chỉ làm mấy chuyện vặt vãnh thôi,” Naomi nói.
“Nhưng mà không có tấm ảnh nào của Sal trong đêm đó cả.”
“Không, ừ, chị đoán anh ấy đã rời đi trước khi bọn chị bắt đầu chụp ảnh.”
“Vậy Sal có hành động kỳ lạ nào trước khi rời đi không ạ?” Pip hỏi.
“Ừm, không, chị không nghĩ anh ấy thực sự có làm gì kỳ quặc cả.”
“Anh ấy có nói chút gì về Andie không chị?”
“Chị... à... ừ, có lẽ có chút xíu.” Naomi nhấp nhổm trên ghế và lớp da bọc phát ra tiếng cót két lúc cô ấy nhấc người lên. Một hành động mà em trai Pip hẳn sẽ thấy rất buồn cười và, trong một hoàn cảnh khác, có lẽ cả Pip cũng sẽ thấy buồn cười.
“Anh ấy đã nói gì về Andie ạ?” Pip hỏi.
“Ờ thì.” Naomi dừng lại chốc lát, mân mê những ngón tay của mình. “Anh ấy... ừm... chị nghĩ có thể họ đã có chút bất hòa. Sal nói rằng anh ấy sẽ ngừng nói chuyện với cô ấy một thời gian.”
“Tại sao?”
“Chị không nhớ cụ thể chi tiết. Nhưng Andie... tính tình của cô ấy quả là ác mộng. Cô ấy luôn cố gây sự với Sal từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Sal thà chiến tranh lạnh với cô ấy còn hơn tranh cãi.”
“Họ cãi nhau về cái gì cơ?”
“Từ những điều ngu ngốc nhất. Kiểu anh ấy không trả lời tin nhắn của cô ấy đủ nhanh. Mấy chuyện tầm phào vậy đó. Chị... chị chưa bao giờ nói điều này với anh ấy, nhưng chị luôn nghĩ Andie chính là vấn đề. Nếu chị đã nói gì đó... chị không biết nữa, biết đâu mọi chuyện sẽ khác đi.”
Nhìn vào khuôn mặt ủ rũ của Naomi lúc môi trên của cô ấy run lên, Pip biết mình cần kéo hai người họ ra khỏi chiếc hố phiền toái này, trước khi Naomi lấp đất chôn họ hoàn toàn.
“Sal có nói rằng anh ấy sẽ về sớm vào bất cứ thời điểm nào trong buổi chiều hôm đó không?”
“Không, anh ấy không nói.”
“Anh ấy rời nhà Max vào lúc mấy giờ ạ?”
“Bọn chị khá chắc lúc đó là khoảng 10 rưỡi tối.”
“Và anh ấy có nói gì trước khi rời đi không?”
Naomi lại nhấp nhổm và nhắm mắt lại một lúc, mí mắt của cô ấy ép chặt đến mức Pip có thể nhìn thấy chúng run lên bần bật thậm chí từ góc bên kia của căn phòng. “Có.” Naomi nói. “Anh ấy bảo anh ấy không có tâm trạng lắm, rằng anh ấy sẽ đi bộ về nhà và ngủ sớm.”
“Vậy chị rời nhà Max lúc mấy giờ ạ?”
“Chị không về nhà, chị và Millie ở lại trong phòng trống nhà Max. Bố đến đón chị vào sáng hôm sau.”
“Chị thức dậy lúc mấy giờ?”
“Ừm, chị nghĩ lúc đó khoảng gần 12 rưỡi. Cũng không chắc lắm nữa.”
Bỗng dưng tiếng gõ cửa vang lên ba lần và Cara thò đầu vào, búi tóc bù xù mắc vào khe cửa.
“Yên nào, mình đang ghi âm đấy?” Pip nói.
“Xin lỗi, trường hợp khẩn cấp, hai giây thôi.” Cara nói, giọng kéo dài. “Naomi ơi, mấy cái bánh quy Jammie Dodger biến đi đâu hết rồi?”
“Chị không biết.”
“Em thấy tận mắt bố mở cả một hộp đầy hôm qua. Chúng biến đi đâu được chứ?”
“Chị không biết mà, em hỏi bố đi.”
“Bố chưa về.”
“Cara.” Pip nhướng mày lên và nói.
“Đây, xin lỗi, im lặng ngay và luôn.” Cô ấy nói, gỡ tóc mắc ở khe cửa và đóng lại.
“Phù, ổn rồi,” Pip nói, cố gắng quay lại dòng hội thoại trước đó. “Vậy, lần đầu tiên chị nghe tin Andie mất tích là lúc nào?”
“Sal đã gửi tin nhắn cho chị vào hôm thứ Bảy, cuối buổi sáng thì phải.”
“Địa điểm đầu tiên mà chị nghĩ Andie có thể đến là đâu?”
“Chị chẳng biết.” Naomi nhún vai, Pip không chắc mình đã từng thấy chị ấy làm vậy bao giờ chưa. “Andie là kiểu con gái quen biết rất nhiều người. Chị đoán cô ấy mải chơi đâu đó với vài người bạn mà bọn chị không biết, rằng cô ấy không muốn bị tìm thấy thôi.”
Pip hít hơi sâu lấy đà, liếc nhìn các ghi chú của mình, cô sẽ cần xử lý câu hỏi tiếp theo thật cẩn thận. “Chị có thể cho em biết, Sal đã yêu cầu chị nói dối với cảnh sát về thời điểm anh ấy rời nhà Max vào lúc nào không?”
Naomi mấp máy môi định nói nhưng rồi lại thôi, như thể cô ấy chưa tìm được từ ngữ phù hợp để trả lời. Có một sự im lặng kỳ lạ như đáy biển sâu chảy tràn vào khoảng không nhỏ hẹp giữa họ. Tai Pip ù đi dưới sức nặng của nó.
“Ừm,” cuối cùng Naomi cũng lên tiếng, giọng hơi lạc đi. “Bọn chị ghé đến vào chiều thứ Bảy để xem anh ấy có ổn không. Bọn chị đã nói về những gì xảy ra, Sal thấy lo lắng vì cảnh sát đã bắt đầu hỏi anh ấy vài câu hỏi. Mà vì Sal là bạn trai của Andie nên anh ấy nghĩ mình sẽ trở thành người bị nhắm đến. Vì vậy, Sal hỏi bọn chị có phiền không nếu khai báo rằng anh ấy đã rời nhà Max muộn hơn một chút, như 0 giờ 15 phút chẳng hạn, để cảnh sát khỏi nghi ngờ anh ấy và tập trung vào nhiệm vụ tìm kiếm Andie. Chuyện đó có vẻ như chẳng có gì sai đối với chị vào thời điểm đấy. Chị nghĩ anh ấy chỉ đang cố tỏ ra hợp lý và giúp tìm thấy Andie càng nhanh càng tốt.”
“Và anh ấy có nói với chị là anh ấy đã đi đâu trong khoảng 10 rưỡi đến 1 giờ kém không?”
“Chị không nhớ. Hình như anh ấy không nói.”
“Chị không hỏi sao? Chị không muốn biết ạ?”
“Chị không thực sự nhớ rõ, xin lỗi nhé, Pip.” Cô ấy khụt khịt.
“Dạ không sao.” Pip chợt nhận ra mình đã đi một mạch đến câu hỏi cuối cùng, cô xốc lại chồng ghi chú và ngồi thẳng lưng.
“Vậy là cảnh sát đã gọi chị vào ngày Chủ nhật, phải không? Và chị đã nói với họ là Sal rời nhà Max lúc 0 giờ 15 phút?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao bốn người bọn chị lại đổi ý và quyết định nói với cảnh sát về bằng chứng ngoại phạm giả của Sal vào thứ Ba?”
“Chị... chị nghĩ là bởi vì lúc ấy bọn chị đã có đủ thời gian để suy nghĩ, bọn chị biết mình sẽ gặp rắc rối nếu nói dối. Không ai trong số bọn chị nghĩ Sal liên quan gì đến mấy chuyện xảy ra với Andie, nên kể với cảnh sát chắc cũng chẳng sao.”
“Chị có nói với ba người còn lại về những gì chị định làm không?”
“Có chứ, bọn chị đã gọi điện cho nhau vào tối thứ Hai đó và đồng ý như vậy.”
“Nhưng chị lại không báo với Sal rằng chị sẽ nói chuyện lại với cảnh sát ư?”
“Ừm,” cô ấy nói, bắt đầu vò đầu bứt tai lần nữa. “Không, bọn chị không muốn anh ấy giận bọn chị.”
“Em hiểu, câu hỏi cuối cùng ạ.” Pip nhìn gương mặt giãn ra trông thấy của Naomi. “Chị có nghĩ Sal đã giết Andie vào đêm hôm đó không?”
“Không phải Sal mà chị biết. Anh ấy là người giỏi nhất, tốt bụng nhất chị từng biết. Luôn táo tợn và chọc cười người khác. Anh ấy cũng rất tốt với Andie nữa, mặc dù có thể cô ấy chẳng xứng với điều đó. Vì vậy, chị không biết chuyện gì đã xảy ra hoặc anh ấy có làm điều đó hay không, nhưng chị không muốn tin rằng anh ấy đã làm.”
“Được rồi, xong rồi ạ.” Pip mỉm cười, nhấn nút dừng trên điện thoại. “Cảm ơn chị rất nhiều về buổi phỏng vấn này, thật đấy, Naomi. Em biết nó chẳng dễ dàng gì.”
“Không sao.” Naomi gật đầu và đứng dậy, lớp da bọc ghế lại kêu cót két lúc chân cô ấy tì vào.
“Chờ chút, còn một điều nữa.” Pip nói. “Em không biết liệu Max, Jake và Millie có rảnh để nhận phỏng vấn không?”
“A, Millie đang du lịch quanh nước Úc và Jake đang sống với bạn gái ở Devon - họ vừa có em bé. Max vẫn ở Kilton, cậu ấy vừa hoàn thành bằng thạc sĩ và đang tìm việc làm, giống chị.”
“Chị nghĩ anh ấy có phiền không nếu em sắp xếp một buổi phỏng vấn ngắn?” Pip nói.
“Chị sẽ cho em số điện thoại, em thử hỏi trực tiếp xem.” Naomi giữ cửa mở cho cô.
Trong nhà bếp, họ tìm thấy Cara đang cố gắng nhồi hai miếng bánh mì vào miệng cùng lúc và Elliot vừa trở về nhà trong chiếc sơ mi màu vàng pastel bắt mắt, đang lau dọn khu bếp. Ông quay lại lúc nghe tiếng họ bước vào, ngọn đèn trần hắt vài vệt xám nhỏ lên mái tóc nâu của ông và khiến cặp kính gọng dày của ông phát sáng.
“Xong rồi hả, quý cô?” Ông mỉm cười ấm áp. “Canh giờ xuất sắc đấy, bố chỉ vừa mới bật ấm nước lên.”