Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhật ký điều tra
pippa fitz-amobi
epq 12/08/2017
nhật ký điều tra - phần 6

Tôi vừa trở về từ nhà Max Hasting. Cảm giác ở đó rất lạ, cứ như bước qua một kiểu dựng lại hiện trường vụ án nào đó vậy, nó trông giống hệt mấy bức ảnh trên Facebook mà Naomi và bạn bè đã chụp vào cái đêm định mệnh năm năm về trước, cái đêm đã vĩnh viễn thay đổi thị trấn này. Max trông vẫn như trước: cao lớn, tóc vàng bồng bềnh, khuôn miệng hơi rộng so với khuôn mặt góc cạnh, trông có vẻ hơi tự phụ. Dù vậy, anh ta nói vẫn còn nhớ tôi là ai, điều đó thật tốt.

Sau khi nói chuyện với anh ta... Tôi không biết nữa, tôi không thể không nghĩ có điều gì đó đang diễn ra ở đây. Hoặc là một trong số những người bạn của Sal đã nhớ nhầm về đêm hôm đó, hoặc một trong số họ đã nói dối. Nhưng tại sao chứ?

Bản ghi nội dung phỏng vấn với Max Hastings

Pip : Được rồi, tôi ghi âm nhé. Vậy, năm nay anh 23 tuổi phải không Max?

Max: Thực ra là sai đấy. Khoảng một tháng sau tôi sẽ tròn 25 tuổi.

Pip : Ô.

Max: Ừ, năm lên 7, tôi mắc bệnh bạch cầu và phải nghỉ học rất nhiều nên bị ở lại lớp một năm. Tôi biết, tôi là một chàng trai kỳ diệu.

Pip : Miễn bàn.

Max: Cô có thể xin ảnh chụp của tôi sau.

Pip : Chúng ta bắt đầu luôn nhé, anh có thể mô tả mối quan hệ giữa Sal và Andie là như thế nào không?

Max: Nó cũng ổn. Không phải như kiểu “chuyện tình thế kỷ” hay thứ gì đại loại. Nhưng cả hai đều thấy người kia vừa mắt, cho nên tôi đoán mọi thứ vẫn ổn.

Pip : Không có gì sâu sắc hơn ư?

Max: Chẳng biết, tôi chưa bao giờ thực sự chú ý đến mấy chuyện tình trung học.

Pip : Vậy, họ đã bắt đầu mối quan hệ thế nào?

Max: Họ say xỉn và dính lấy nhau trong một buổi tiệc. Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn từ đó.

Pip : Đó có phải... người ta gọi là gì nhỉ... “bữa tiệc thảm họa” đúng không?

Max: Chết tiệt, tôi thậm chí đã quên mất chuyện bọn tôi thường gọi mấy bữa tiệc tại nhà kiểu đó là “thảm họa”. Cô biết mấy bữa tiệc đó à?

Pip : Ừ, mấy bạn ở trường thỉnh thoảng vẫn tổ chức, rõ ràng là theo truyền thống. Tin đồn nói rằng chính anh là người khởi xướng đầu tiên.

Max: Gì cơ, lũ nhóc ngày nay vẫn tổ chức mấy bữa tiệc tại nhà và gọi chúng là “thảm họa”? Tuyệt cú mèo! Tôi cảm thấy mình cứ như một vị thần. Họ vẫn tổ chức cuộc thi ba môn phối hợp kế tiếp chứ?

Pip : Tôi chưa tham gia bao giờ. Dù sao thì, anh có quen biết Andie trước khi cô ấy bắt đầu mối quan hệ với Sal không?

Max: Có, biết một chút, từ trường học và mấy buổi “thảm họa”. Thỉnh thoảng bọn tôi có nói chuyện. Nhưng không thân thiết, như kiểu bạn của bạn, tôi không biết nhiều về cô ấy. Với tôi Andie là người quen thôi.

Pip : Ừm, vậy hôm thứ Sáu ngày 20 tháng Tư, lúc mọi người đang tập trung ở nhà anh, anh nhớ xem Sal có biểu hiện gì lạ không?

Max: Không có gì lạ lắm, nó hơi trầm lặng chút thôi.

Pip : Lúc đó anh có thắc mắc tại sao không?

Max: Không, đêm đó tôi “xỉn quắc cần câu”.

Pip : Thế Sal có nhắc gì đến Andie không?

Max: Không, chẳng một lời.

Pip : Anh ấy không nói là bọn họ đang cãi nhau vào thời điểm đó hoặc là...

Max: Không, nó còn chẳng thèm nhắc đến cô ấy cơ.

Pip : Anh nhớ rõ về đêm đó đến mức nào?

Max: Tôi nhớ hết ấy chứ. Tôi dành gần hết thời gian chơi Call of Duty với Jake và Millie. Millie nói gì đó về quyền bình đẳng các kiểu, sau đó cô ấy chẳng thắng nổi lấy một ván.

Pip : Chuyện đó xảy ra sau khi Sal đã rời đi hả?

Max: Ừ, nó rời đi khá sớm.

Pip : Lúc đó Naomi đang ở đâu khi mọi người chơi trò chơi?

Max: Cô ấy vắng mặt.

Pip : Vắng mặt? Chị ấy không ở đó sao?

Max: Ừm, không... cô ấy lên trên tầng một lúc.

Pip : Chỉ một mình chị ấy sao? Để làm gì?

Max: Tôi không biết. Chắc chợp mắt, nôn mửa hay gì đó đại loại thế, sao tôi biết được chứ.

Pip : Chị ấy rời đi lâu không?

Max: Tôi chẳng nhớ.

Pip : Vậy Sal có nói gì lúc rời đi không?

Max: Chẳng có gì quan trọng lắm. Nó chỉ lẳng lặng chuồn đi thôi. Tôi thậm chí còn chẳng biết nó chuồn đi lúc nào.

Pip : Vậy là chiều hôm sau, lúc biết tin Andie mất tích, mọi người đã đến gặp Sal đúng không?

Max: Ờ, vì bọn này nghĩ nó hẳn sẽ khá suy sụp.

Pip : Và anh ấy đã nhờ hội bạn anh nói dối để tạo bằng chứng ngoại phạm như thế nào?

Max: Thì nó nói thẳng như vậy mà. Rằng mọi chuyện trông có vẻ rất tệ với nó và nhờ bọn tôi xem liệu có thể thay đổi thời gian chút ít không. Cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Nó không nói như kiểu: hãy giúp tôi chứng minh mình ngoại phạm. Mọi chuyện không diễn ra như vậy. Chỉ như nhờ vả bạn bè chút chuyện thôi.

Pip : Anh có nghĩ Sal đã giết Andie không?

Max: Chắc nó làm đó, phải không? Ý tôi là, nếu cô hỏi tôi có nghĩ bạn mình có đủ khả năng giết người không, câu trả lời chắc chắn là không thể nào. Nó cứ như bà già khó tính ấy. Nhưng nó đã làm điều đó, bởi vì cô biết đấy, có mấy vết máu và bằng chứng các kiểu. Tôi nghĩ lý do duy nhất Sal tự tử là vì nó đã làm gì trái lương tâm. Do đó, thật không may, nhưng mọi thứ đều trùng khớp với nhau cả.

Pip : Cảm ơn anh, đó là tất cả những gì tôi muốn hỏi.

Có vài điểm thiếu nhất quán giữa hai phiên bản sự kiện của bọn họ. Naomi nói rằng Sal có kể về Andie với mọi người và chuyện bọn họ đang bất hòa. Max nói anh ấy không nhắc đến cô ấy dù chỉ một lần.

Naomi nói Sal bảo mọi người rằng mình sẽ về sớm vì “không có tâm trạng”. Max nói Sal lặng lẽ “chuồn êm”.

Dĩ nhiên, tôi đang yêu cầu họ nhớ lại một đêm nào đó đã xảy ra những năm năm về trước. Một chút sai lệch về trí nhớ là có thể hiểu được.

Nhưng Max có nói một điều: Naomi đã vắng mặt. Dù Max nói rằng anh ta không nhớ Naomi đã rời đi bao lâu, nhưng trước đó anh ta đã đề cập đến việc dành “gần cả đêm” với Millie và Jake, mà cụ thể là trong hoạt động đó Naomi đã vắng mặt. Tóm lại, tôi có thể hiểu rằng chị ấy đã “ở trên tầng” ít nhất một tiếng, đúng chứ? Nhưng để làm gì? Tại sao chị ấy lại ở trên tầng nhà Max một mình thay vì chơi với bạn bè? Trừ khi Max vừa lỡ tiết lộ với tôi rằng Naomi đã ra khỏi nhà trong một khoảng thời gian và anh ta đang cố che giấu cho chị ấy.

Tôi không thể tin nổi mình thực sự viết xuống những dòng này, tôi bắt đầu nghi ngờ Naomi có thể liên quan gì đó đến vụ Andie. Tôi đã biết chị ấy suốt mười một năm, sống gần cả cuộc đời xem chị ấy như người chị gái ruột, vì vậy tôi đã biết được vài điểm. Naomi rất tốt bụng, kiểu người sẽ nở một nụ cười động viên bạn nói tiếp khi bạn đang kể chuyện giữa chừng mà chẳng ai còn lắng nghe. Chị ấy rất dịu dàng, tinh tế và điềm tĩnh. Nhưng liệu chị ấy có thiếu ổn định không? Có xu hướng bạo lực tiềm ẩn nào không?

Tôi chẳng biết nữa, tôi đang lần mò một mình. Nhưng còn những điều mà Ravi nói về vụ Naomi có vẻ mê Sal. Câu trả lời từ phía Naomi cũng khá rõ ràng, chị ấy không thực sự ưa Andie. Cả cách chị ấy trả lời phỏng vấn, nó khá lúng túng và căng thẳng. Tôi biết mình đang yêu cầu chị ấy nhớ lại vài ký ức tồi tệ, nhưng tôi cũng làm điều tương tự với Max và anh ta cũng khá thoải mái đấy thôi. Mà ngẫm lại... buổi phỏng vấn với Max có dễ dàng quá chăng? Có phải anh ta hơi lảng tránh quá không?

Tôi không biết phải nghĩ gì, cũng không thể ngừng lại, trí tưởng tượng của tôi vừa vùng thoát khỏi vòng kiểm soát và quay lại nguyền rủa tôi. Tôi đang hình dung cảnh: Naomi giết Andie trong cơn ghen cuồng loạn. Sal tình cờ nhìn thấy hiện trường, bối rối và quẫn trí. Bạn thân nhất của anh vừa sát hại bạn gái anh. Nhưng anh vẫn lo lắng cho

Naomi, vì thế anh giúp chị ấy xử lý thi thể của Andie và họ đồng ý với nhau là sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này. Nhưng Sal không thể trốn thoát cảm giác tội lỗi về những gì anh đã giúp che giấu. Lối thoát duy nhất anh có thể tìm đến là cái chết.

Hay tôi chỉ đang vẽ lên mọi chuyện từ hư vô?

Rất có thể. Dù sao thì Naomi phải bị đưa vào danh sách. Tôi cần nghỉ ngơi một chút.

Danh sách tình nghi

Jason Bell

Naomi Ward

« Lùi
Tiến »