Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu

“Giờ chúng ta chỉ cần đậu đông lạnh, cà chua và chỉ khâu nữa thôi.” Mẹ Pip cất giọng, giữ danh sách mua sắm cách một cánh tay để cố gắng giải mã những nét bút nguệch ngoạc của Victor.

“Chỗ đó ghi là bánh mì.” Pip nói.

“Ồ, con nói đúng,” - Leanne cười khúc khích - “bánh mì có vẻ phù hợp để làm vài lát sandwich thật ngon cho tuần này.”

“Kính của mẹ đâu?” Pip lấy ổ bánh mì trên kệ và bỏ vào giỏ hàng.

“Không nhé, mẹ chưa chịu thua đâu. Kính làm mẹ trông già lắm.” Leanne nói khi mở tủ đông.

“Cũng ổn mà, mẹ có tuổi rồi chứ bộ.” Leanne “tặng” cô một cú đập vào tay bằng túi đậu đông lạnh. Khi Pip đang diễn cảnh hấp hối từ vết thương “chí mạng” do túi đậu gây ra, cô bất chợt bắt gặp ánh mắt đang nhìn về phía mình - từ người đang mặc quần bò với áo thun trắng, tay bụm miệng cười.

“Ravi,” cô gọi, băng qua lối đi. “Chào anh.”

“Chào Pip.” Anh mỉm cười, gãi phía sau đầu, y như những gì cô nghĩ anh sẽ làm.

“Tôi chưa bao giờ thấy anh đến đây. Chính xác là ở siêu thị duy nhất của Little Kilton, nhỏ tí và nằm lọt thỏm trong trạm xe lửa.”

“Tôi thường mua đồ bên ngoài thị trấn, nhưng tôi đang cần mua gấp chút sữa.” Anh giơ lên một chai sữa tách kem to cỡ cái vại.

“Phải chi mà anh biết uống trà đen nhỉ.”

“Tôi chẳng bao giờ khoái nổi mấy thứ đen tối.” Anh nói, nhìn về phía mẹ Pip đang bước tới với chiếc giỏ mua sắm đầy ụ. Anh mỉm cười với bà.

“Mẹ ơi, đây là Ravi,” Pip nói. “Ravi, đây là mẹ tôi, Leanne.”

“Rất vui được gặp cô ạ.” Ravi nói, ôm bình sữa vào ngực để chìa tay phải ra.

“Cô cũng vậy,” Leanne nói, bắt tay anh. “Thực ra trước đây chúng ta có gặp nhau rồi. Cô là môi giới đã bán căn nhà đang ở cho bố mẹ cháu đấy, trời đất, dễ phải đến mười lăm năm rồi nhỉ. Cô còn nhớ lúc đó cháu mới 5 tuổi và luôn mặc chiếc áo liền thân in hình pikachu với váy tutu .”

Ravi đỏ mặt. Pip cố nhịn cười cho đến lúc cô thấy anh cũng cười.

“Cô có tin là xu hướng chưa bao giờ bắt kịp cháu không?” Anh cười khúc khích.

“Ừ thì... những tác phẩm của Van Gogh* cũng chưa bao giờ được trân trọng trong thời đại của ông đó thôi.” Pip nói trong lúc tất cả mọi người đến gần quầy tính tiền.

“Cháu tính tiền trước đi.” Leanne nói, ra hiệu với Ravi. “Bọn cô thanh toán sẽ lâu hơn một chút.”

“Ôi thật ạ? Cảm ơn cô.”

Ravi sải bước đến quầy tính tiền và nở một nụ cười hoàn hảo nhất có thể với người phụ nữ đang đang đứng ở đó. Anh đặt bình sữa lên quầy. “Chỉ có nhiêu đây thôi, cảm ơn.”

Pip thấy người phụ nữ cau có như thể bắt gặp thứ gì đó ghê tởm. Bà ta quét mã bình sữa, nhìn Ravi với ánh mắt kỳ thị lạnh lùng. May mắn thay, ánh mắt không thể giết người. Ravi nhìn xuống chân giả vờ không biết, nhưng Pip biết thừa là anh có nhận ra.

Có một thứ gì đó nóng rực, cuộn trào trong bụng Pip. Thứ gì đó lúc đầu hơi giống cảm giác buồn nôn, nhưng rồi cứ thế phồng to và sôi trào cho đến lúc hơi nóng chạm đến vành tai của cô.

“Một bảng bốn mươi tám xu.” Người phụ nữ sưng sỉa.

Ravi đưa tờ năm bảng nhưng bà ta rùng mình và rút mạnh tay lại. Tờ giấy màu bạc rơi xuống sàn như chiếc lá rụng và Pip bùng nổ.

“Này!” Cô nói lớn, bước về phía trước và đứng cạnh Ravi. “Có vấn đề gì với bà vậy?”

“Pip, thôi.” Ravi nhỏ giọng nói.

“Xin lỗi, bà Leslie,” Pip đọc to bảng tên của bà ta. “Tôi đang hỏi bà có vấn đề gì không?”

“Có, tôi không muốn cậu ta chạm vào tôi.”

“Tôi nghĩ không có gì quá đáng khi nói anh ấy cũng chẳng muốn chạm vào bà chút nào đâu. Leslie, đôi khi sự ngu ngốc cũng đập thẳng vào mắt người khác đó.”

“Tôi gọi quản lý đấy!”

“Vâng, mời bà. Tôi sẽ cho họ xem trước các email khiếu nại mà tôi chuẩn bị gửi đến văn phòng chính của mấy người.”

Ravi đặt tờ bạc năm bảng xuống quầy, cầm bình sữa lên và im lặng sải bước về phía lối ra.

“Ravi?” Pip lên tiếng gọi, nhưng anh mặc kệ cô.

“Từ từ nào.” Mẹ Pip bước đến, giơ tay trong tư thế đầu hàng trong lúc bà bước vào giữa Pip và bà Leslie đang tức đỏ mặt.

Pip quay gót, đế giày của cô nghiến kin kít trên mặt sàn bóng loáng. Ngay trước khi bước ra đến cửa, cô nói với lại. “Ồ, nhưng bà Leslie này, bà thực sự nên nói chuyện với quản lý để bỏ bớt vẻ mặt khó ưa đó đi.”

Ra ngoài, cô thấy Ravi đang sải bước nhanh xuống đồi. Pip, người chưa từng chạy đua cho bất cứ điều gì, bây giờ phải chạy nước rút để bắt kịp anh.

“Anh ổn không, Ravi?” Cô nói, chặn đường anh.

“Không.” Anh đi vòng qua cô.

“Tôi đã làm gì sai à?”

Ravi ngoái lại. “Nghe này, tôi không cần một cô nhóc chỉ vừa quen đứng ra nói hộ mình cái gì hết. Đó không phải chuyện của cô, Pippa, đừng biến tôi thành lý do để cô gây sự. Cô sẽ chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn thôi.”

Sal quay lưng bước đi, Pip chỉ biết đứng nhìn đến khi bóng anh khuất trong bóng râm của một quán cà phê. Cô đứng như trời trồng, thở một cách khó nhọc, cảm thấy cơn giận từ từ sôi trào trong dạ dày, nó nóng bỏng đến mức khi đã nguôi ngoai, cô chẳng còn cảm thấy gì ngoài một loại cảm xúc trống rỗng.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang