Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhật ký điều tra
pippa fitz-amobi
epq 18/08/2017
nhật ký điều tra - phần 7

Đừng bao giờ nói Pippa Fitz-Amobi không phải một phóng viên không biết nắm bắt cơ hội nữa nhé. Hôm nay tôi lại đến nhà Cara với Lauren. Một lúc sau có mấy cậu con trai đến chơi cùng, nhưng bọn họ chỉ chăm chăm xem bóng đá trên tivi.

Bố của Cara, Elliot, đang huyên thuyên về một chuyện gì đó thì tôi nhớ ra: Thầy ấy biết về Sal khá rõ, không chỉ vì anh ấy là bạn của con gái thầy mà vì thầy từng là giáo viên của Sal. Tôi đã có vài nhận xét từ bạn bè và những người tầm tuổi Sal, nhưng một người trưởng thành như bố của Cara có thể mang đến một số góc nhìn khác sâu sắc hơn. Elliot đã đồng ý, thầy ấy không có nhiều lựa chọn lắm để đối phó với sự mè nheo của tôi.

Bản ghi nội dung phỏng vấn với Elliot Ward

Pip : Vậy, thầy đã dạy Sal bao nhiêu năm rồi ạ?

Elliot: Ờ, để coi. Thầy bắt đầu dạy ở trường Ngữ pháp Kilton vào năm 2009. Sal là học sinh của một trong những lớp trung học cơ sở đầu tiên thầy dạy... cho nên, thầy nghĩ khoảng gần ba năm tròn, ừ, cỡ đó đấy.

Pip : Vậy Sal chọn Lịch sử làm môn trung học cơ sở và chương trình cấp A ạ?

Elliot: Không chỉ vậy đâu, Sal đã hy vọng được theo học ngành lịch sử tại Đại học Oxford. Thầy không biết em còn nhớ không, nhưng trước lúc bắt đầu giảng dạy tại trường Kilton, thầy từng là phó giáo sư tại Đại học Oxford. Thầy dạy Lịch sử, nhưng đã nhảy việc để ở gần và tiện chăm sóc Isobel lúc nó ốm.

Pip : Ồ, ra vậy.

Elliot: Vì vậy, thực ra trong học kỳ mùa thu năm đó, trước lúc mọi chuyện xảy ra, thầy đã dành khá nhiều thời gian với Sal. Thầy giúp em ấy viết bài phát biểu cá nhân trước khi gửi đơn nhập học. Lúc em ấy nhận lời mời phỏng vấn tại Đại học Oxford, thầy đã giúp em ấy chuẩn bị nội dung, cả ở trong và ngoài trường. Em ấy là một đứa trẻ sáng dạ. Một thiên tài đấy. Em ấy cũng nhận được lời đề nghị từ họ. Lúc Naomi báo với thầy, thầy đã gửi thiệp mừng cho em ấy cùng một ít sô-cô-la.

Pip : Vậy là Sal thông minh lắm ạ?

Elliot: Đúng, chắc chắn là vậy. Một chàng trai trẻ cực kỳ, cực kỳ thông minh. Sal có bảng điểm chói lọi với nhiều điểm A. Chuyện đã xảy ra quả là một bi kịch lớn. Một sự lãng phí đáng tiếc của hai cuộc đời trẻ.

Pip : Thầy có lớp với Sal vào hôm thứ Hai sau khi Andie mất tích không ạ?

Elliot: À, trời ơi. Đúng, vì thầy nhớ mình có nói chuyện và hỏi thăm xem em ấy có ổn không.

Pip : Thầy có nhận thấy Sal có biểu hiện lạ không?

Elliot: Ồ, tùy vào cách em định nghĩa như thế nào là kỳ lạ. Cả trường đều cư xử rất kỳ lạ vào ngày hôm đó, một trong các học sinh của trường đã mất tích và thông tin tràn ngập các mặt báo. Thầy nhớ em ấy có vẻ trầm lặng và bàng hoàng. Chắc hẳn em ấy đã rất lo lắng.

Pip : Lo lắng cho Andie ấy ạ?

Elliot: Ü.

Pip : Còn về ngày thứ Ba, ngày mà Sal tự tử thì sao ạ? Thầy có nhìn thấy anh ấy ở trường sáng hôm đó vào bất kỳ thời điểm nào không?

Elliot: Không, hôm đó thầy không đi dạy vì bị ốm. Thầy đưa con gái đến trường vào buổi sáng, sau đó về nhà nghỉ ngơi cả ngày. Thầy chẳng biết chuyện gì xảy ra cho đến khi nhà trường gọi thầy vào buổi chiều, lúc đó thầy mới biết toàn bộ vụ bằng chứng ngoại phạm Naomi/Sal gì đó và chuyện cảnh sát đã phỏng vấn các em ấy tại trường. Lần cuối cùng thầy gặp Sal là ở tiết học hôm thứ Hai trước đó.

Pip : Và thầy có nghĩ Sal đã giết Andie không?

Elliot: (Thở dài) Ý thầy là, thầy hiếu chúng ta rất muốn tin rằng em ấy không làm điều đó, em ấy là một đứa trẻ đáng yêu. Dù cảm giác rất sai trái nhưng khi xem các bằng chứng, thầy không thể không tin rằng em ấy đã làm vậy. Chẳng có cách giải thích nào khác thỏa đáng cả.

Pip : Vậy còn về Andie Bell? Thầy có dạy cô ấy không?

Elliot: Không, à, hình như là có, em ấy đăng ký cùng lớp trung học cơ sở môn Lịch sử với Sal, thầy đã dạy em ấy năm đó. Nhưng em ấy không tiếp tục học lên cao hơn, nên thầy e là mình không hiểu rõ Andie mấy.

Pip : Vâng, cảm ơn thầy. Thầy có thể tiếp tục phần việc dang dở với mấy củ khoai ạ.

Elliot: Chào em.

Ravi không nhắc đến việc Sal nhận được lời mời từ Đại học Oxford. Có thể còn nhiều điều khác anh ấy chưa kể với tôi về Sal, nhưng tôi không chắc Ravi có còn chịu nói chuyện với tôi thêm lần nào nữa không. Nhất là sau những gì đã xảy ra vài ngày trước. Tôi không có ý muốn tổn thương anh ấy, tôi chỉ cố gắng giúp đỡ thôi mà. Có thể tôi nên ghé qua và xin lỗi? Có lẽ anh ấy sẽ chỉ đóng sầm cửa vào mặt tôi thôi. [Nhưng dù sao đi nữa, tôi không nên để sự việc đó làm mình sao nhãng, lại nữa, trời ạ.

Nếu Sal thông minh đến thế, thậm chí nhận được lời mời từ Đại học Oxford, những bằng chứng khiến anh ấy liên quan đến vụ sát hại Andie chẳng phải hơi rõ ràng quá sao? Vậy nếu Sal không có bằng chứng ngoại phạm tại thời điểm Andie mất tích? Anh ấy đủ thông minh để thoát khỏi vụ đó mới đúng, chuyện đó giờ đây đã quá rõ ràng.

Tái bút. Chúng tôi đã chơi cờ tỉ phú với Naomi và... có thể trước đây tôi đã phản ứng hơi thái quá. Tên chị ấy vẫn nằm trong Danh sách tình nghi , nhưng là hung thủ giết người ư? Không đời nào. Chị ấy còn chẳng thèm nâng đất của mình mặc dù đã sở hữu được hai địa điểm đắt tiền lúc chơi cờ tỉ phú. Tôi thì nâng cấp tối đa ngay khi có cơ hội và cười khoái chí nếu có ai lỡ gieo xí ngầu vào cái bẫy tôi đã cất công tạo dựng. Thậm chí bản thân tôi còn có khả năng giết người cao hơn cả Naomi cơ.]

« Lùi
Tiến »