Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3481 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bảy

Hôm sau, Pip kiểm tra lại một lần cuối cùng mẫu đơn yêu cầu cung cấp thông tin để gửi cho đồn cảnh sát Thames Valley. Căn phòng của cô lặng thinh và ngột ngạt, ánh mặt trời chói chang chiếu sáng cả phòng, dù cô đã cố mở cửa sổ để giảm bớt cơn nóng.

Cô nghe thấy tiếng gõ cửa dưới nhà trong lúc tự xem lại email của mình và đảm bảo nó ổn. Cô nhấn gửi đi, sau đó là giai đoạn chờ đợi mòn mỏi kéo dài tới hai mươi ngày làm việc. Pip ghét phải chờ đợi. Hôm nay là thứ Bảy nên cô thậm chí còn phải chờ thêm đến thứ Hai để họ nhận được email , đó mới chính thức là điểm bắt đầu của quãng thời gian đợi chờ phản hồi dài đằng đẵng.

“Pip ơi,” có tiếng la của Victor vọng lên từ dưới nhà. “Bạn con tới rồi này.”

Với mỗi bước chân xuống tầng, không khí mát mẻ hơn một chút, từ cái nóng hầm hập như buồng xông hơi của phòng ngủ đến bầu không khí ấm áp tạm chấp nhận được. Cô rẽ qua góc cầu thang với kiểu đi đầy phong cách rồi khựng lại khi thấy Ravi Singh ở cửa trước. Anh đang được tiếp đón nhiệt tình bởi bố cô. Toàn bộ cơn nóng vừa rời đi bỗng chốc dồn hết lên mặt Pip.

“Ờm, xin chào.” Pip nói, tiến về phía họ. Nhưng có tiếng chạy thình thịch sau lưng, rồi Barney nhanh chóng xông lên trước cô và hớn hở chúi mũi vào... đũng quần Ravi.

“Không, Barney, trời đất ơi, ngồi xuống!” Pip thảng thốt, chạy vội đến chỗ Ravi. “Xin lỗi anh, nó hơi thân thiện quá đà.”

“Ê, nói vậy về bố là không được đâu nhé.”* Victor lên tiếng. Pip nhướng mày với ông.

“Được rồi, biết rồi, biết rồi.” Ông nói, bước vào phòng bếp để nhường không gian cho họ.

Ravi cúi người vuốt lông Barney, đuôi nó vẫy tít như cánh quạt. “Sao anh biết nhà tôi ở đây vậy?” Pip hỏi.

“Tôi hỏi công ty môi giới bất động sản mà mẹ cô đang làm,” anh nói thẳng. “Nhà cô nhìn như cung điện, thật đấy.”

“Vâng, quý ông quái dị khi nãy vừa mở cửa cho anh là một luật sư chuyên tư vấn doanh nghiệp đẳng cấp ngôi sao đó.”

“Không phải đức vua à?”

“Thỉnh thoảng thôi.” Cô nói.

Pip nhận ra Ravi đang nhìn vào đâu và mặc dù đã vất vả hết sức để mím chặt môi, cuối cùng anh cũng không thể ngăn nổi một tràng cười khoái trí. Đó là lúc cô nhớ ra mình đang mặc cái gì: quần bò rộng thùng thình và chiếc áo phông trắng có dòng chữ “NÓI CHUYỆN NHẠT NHẼO VỚI TÔI ĐI” thêu dập nổi trên ngực.

“Vậy, ở, anh đến đây có chuyện gì không?” Cô nói. Chỉ khi thấy cồn cào trong ruột, cô mới nhận ra hình như mình đang bối rối.

“Tôi... tôi ghé qua vì... tôi muốn nói xin lỗi.” Anh nhìn cô, mắt cụp xuống và lông mày nhíu lại. “Tôi đã quá giận và nói những điều không nên. Tôi không nghĩ cô chỉ là một đứa trẻ đâu. Xin lỗi.”

“Không sao. Tôi cũng cần xin lỗi. Tôi không có ý cho mũi vào chuyện của anh. Tôi chỉ muốn giúp đỡ, muốn bà ta biết rằng những gì bà ta làm là không ổn. Nhưng thỉnh thoảng tôi cũng “miệng nhanh hơn não”.”

“Ồ, tôi không biết chuyện đó đấy. Lời khuyên “chốt hạ” của cô nghe rất đã.”

“Ôi, anh nghe thấy à?”

“Đùa, nàng Pip nói to đến mức cả phố nghe được đấy.”

“Tôi từng nghe người ta nói các phiên bản Pip khác cũng to mồm không kém, “Pip đánh đố trường học”, “Pip cảnh sát ngữ pháp” cũng nằm trong số đó. Vậy... chúng ta hòa rồi phải không?”

“Ừ, hòa.” Anh mỉm cười và nhìn Barney.

“Thực ra tôi vừa định dắt chó đi dạo, anh có muốn đi cùng không?”

“Ừ, dĩ nhiên rồi,” anh nói, gãi tai Barney. “Sao tôi có thể chối từ sự dễ thương này cơ chứ?”

Pip suýt thì nói Ôi xin đấy, anh làm tôi đỏ mặt rồi đây nhưng cô đã kịp giữ nó lại trong miệng.

“Được rồi, để tôi lấy giày đã. Barney ở yên đây nhé.”

Pip đi vào bếp. Cửa sau đang mở, cô có thể thấy bố mẹ đang lúi húi quanh những luống hoa và Josh, dĩ nhiên, đang chơi với quả bóng của nó.

“Con dắt Barney đi dạo nhé, chút nữa con về ạ.” Cô gọi phía ngoài và mẹ cô vẫy vẫy bàn tay đeo găng làm vườn để cô biết rằng bà đã nghe thấy. Pip xỏ chân vào đôi giày không-được-phép-bỏ-lại-trong-phòng bếp-nhưng-đang-nằm-trong-phòng-bếp của mình, thuận tay với lấy bộ dây dắt chó trên đường trở lại cửa trước.

“Được rồi, đi thôi.” Cô nói, cài dây xích vào vòng cổ của Barney và đóng cửa.

Vào cuối buổi đi dạo, họ băng qua đường tiến vào khu rừng đối diện. Những bóng cây râm mát khiến gương mặt nóng ran của Pip dễ chịu hơn một chút. Cô gỡ dây xích và Barney chạy mất hút trong nháy mắt.

“Tôi luôn muốn nuôi chó.” Ravi cười tươi khi thấy Barney vòng trở lại để thúc họ đi nhanh hơn. Anh ngập ngừng. “Nhưng Sal bị dị ứng lông chó, đó là lý do vì sao nhà tôi chưa bao giờ...”

“Ồ?” Cô không chắc mình phải nói gì khác.

“Có một con ở quán rượu tôi làm việc, chó của chủ quán, dòng Great Dane , tên nó là Peanut. Tôi thỉnh thoảng vô tình làm rơi thức ăn thừa cho nó. Đừng kể ai biết nhé.”

“Tôi khuyến khích mấy vụ “vô tình” làm rơi như vậy. Anh làm ở quán rượu nào nhỉ?”

“Quán George and Dragon , ở Amersham. Đó không phải công việc tôi muốn làm suốt đời. Tôi chỉ đang để dành tiền để rời xa Little Kilton hết mức có thể.”

Một nỗi buồn dâng lên trong Pip khiến cổ họng cô nghèn nghẹn. “Công việc mơ ước của anh là gì?”

Anh nhún vai. “Tôi đã từng muốn trở thành một luật sư.”

“Đã từng thôi sao?” Cô huých anh. “Tôi nghĩ anh sẽ là một luật sư rất xịn ấy chứ.”

“Hừm, không mấy khả thi, chứng chỉ giáo dục trung học phổ thông duy nhất tôi có là nhờ đánh vần chữ DUUUDDEE .”

Anh nói như thể nó là một câu chuyện cười, nhưng cô biết nó không phải. Họ đều biết trường học đã trở thành nơi tồi tệ như thế nào đối với Ravi sau khi Andie và Sal mất. Pip thậm chí đã chứng kiến một vài trò bắt nạt tồi tệ nhất. Hộc tủ của anh bị phun sơn dòng chữ màu đỏ: “Anh nào em nấy”. Có một buổi sáng mùa đông, tám thằng nhóc lớn tuổi hơn đã đè anh xuống và úp bốn chiếc thùng rác đầy tràn lên đầu anh. Cô không bao giờ quên được ánh mắt trên gương mặt của chàng Ravi mười sáu tuổi năm ấy. Không bao giờ.

Chỉ đến khi cái lạnh rờn rợn tóc gáy trở nên rõ ràng, Pip mới nhận ra họ đã đi đến đâu.

“Trời đất ơi.” cô ôm mặt, nói như hụt hơi. “Tôi xin lỗi. Tôi quên mất đây là nơi họ tìm thấy Sal...”

“Không sao, thật đấy. Cô cũng đâu có cách nào, chuyện đó xảy ra ngay cánh rừng phía ngoài nhà cô mà. Thêm nữa, chẳng có nơi nào ở Kilton không làm tôi nhớ về anh ấy.”

Pip nhìn Ravi nhặt cành củi mà Barney vừa tha về, anh giả vờ ném khiến con chó nhảy tới nhảy lui, sau đó mới thật sự ném xa.

Họ không nói gì với nhau trong một lúc. Nhưng sự im lặng không mang đến cảm giác thoải mái là mấy, mỗi người bận rộn với những suy nghĩ rời rạc của riêng mình. Nhưng dường như tâm trí của họ đã đi đến cùng một kết luận.

“Tôi đã khá đề phòng cô lúc cô gõ cửa nhà tôi lần đầu,” Ravi nói. “Nhưng cô thực sự nghĩ Sal không làm điều đó, phải không?”

“Tôi chỉ không thể tin nổi,” cô nói, bước qua một thân cây già đã đổ xuống. “Đầu óc tôi không thể nào mặc kệ chuyện đó. Vì thế khi trường yêu cầu làm dự án, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là điều tra lại vụ án này.”

“Đó là một cái cớ hoàn hảo,” anh nói, gật đầu. “Tôi không có một lý do nào như thế.”

“Ý anh là sao?” Cô quay sang anh, tay mân mê sợi dây chuyền trên cổ.

“Tôi đã cố làm những gì cô đang làm, ba năm về trước. Bố mẹ tôi bảo rằng hãy để mọi chuyện qua đi, rằng tôi sẽ chỉ tự làm khó mình thôi, nhưng tôi vẫn không thể nào chấp nhận được.”

“Anh đã thử điều tra?”

Ravi đặt tay phải trên trán, nói dõng dạc một cách hài hước. “Vâng, thưa trung úy!” Cứ như thể anh không tài nào để lộ sự yếu đuối của bản thân, không thể giữ nghiêm túc đủ lâu, không dám để lớp vỏ bọc mỏng manh của mình có bất kỳ một kẽ nứt nào.

“Nhưng mọi chuyện chẳng tới đâu,” anh nói tiếp. “Tôi không thể làm được. Tôi đã gọi cho Naomi Ward lúc cô ấy còn học đại học, nhưng cô ấy chỉ khóc lóc nói rằng mình không thể nói về chuyện đó với tôi. Max Hastings và Jake Lawrence chưa bao giờ trả lời tin nhắn của tôi. Tôi cố gắng liên lạc với những người bạn thân nhất của Andie, nhưng họ cúp máy ngay khi tôi vừa giới thiệu bản thân. Em trai của kẻ sát nhân quả là lời giới thiệu ấn tượng nhất. Dĩ nhiên, gia đình của Andie hoàn toàn nằm ngoài tầm với. Tôi liên quan quá nhiều đến vụ án. Tôi biết điều đó. Tôi trông quá giống anh trai mình, quá giống một “kẻ sát nhân”. Tôi cũng chẳng có một cái cớ nào để biện minh như việc thực hiện dự án nghiên cứu tại trường.”

“Tôi xin lỗi.” Pip nói, cảm thấy câm nín và xấu hổ bởi sự bất công rõ ràng đó.

“Đừng nói vậy.” Anh huých cô. “Thật tốt khi cô không phải chịu đựng chuyện này một mình, dù chỉ một lần. Tiếp tục đi, tôi muốn nghe giả thuyết của cô.” Anh nhặt lại nhánh cây dính đầy nước bọt của Barney và ném nó vào rừng.

Pip do dự.

“Coi nào.” Có nét cười thoảng qua trong mắt anh, một bên chân mày của anh nhướng lên. Có phải anh đang thử cô không?

“Được rồi, tôi có bốn giả thuyết có vẻ hợp lý.” Cô nói, lần đầu tiên lên tiếng bào chữa cho nhà Singh. “Giả thuyết dễ hiểu và được chấp nhận rộng rãi nhất là Sal đã giết cô ấy và cảm giác tội lỗi hoặc nỗi sợ bị bắt đã đẩy anh ấy đến chỗ tự tử. Cảnh sát lý luận rằng lý do duy nhất vụ án còn có những chỗ hổng là vì thi thể Andie chưa được tìm thấy và Sal không còn sống để kể với chúng ta cách anh ấy thực hiện mọi thứ. Nhưng giả thuyết đầu tiên của tôi” - cô đưa một ngón tay lên - “là có bên thứ ba đã sát hại Andie Bell, Sal liên quan hoặc liên lụy theo cách nào đó, như biết một phần sự thật chẳng hạn. Một lần nữa, cảm giác tội lỗi đẩy anh ấy tới chỗ tự tử và các bằng chứng tìm thấy trên thi thể ám chỉ rằng anh ấy chính là thủ phạm, mặc dù Sal không phải hung thủ. Kẻ sát nhân thực sự vẫn còn lẩn trốn đâu đó.”

“Ừ, tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng tôi vẫn không thích giả thuyết này. Kịch bản tiếp theo thì sao?”

“Giả thuyết số hai, một bên thứ ba đã giết Andie và Sal hoàn toàn không liên quan hay biết gì về vụ việc. Chuyện anh ấy tự tử sau đó không bắt nguồn từ cảm giác tội lỗi của kẻ giết người, mà có thể do nhiều yếu tố, bao gồm cả sự căng thẳng về vụ mất tích của bạn gái. Các bằng chứng tìm thấy trên người anh ấy - vết máu và điện thoại - có một cách giải thích khác hoàn toàn trong sạch và không liên quan gì đến vụ sát hại cô ấy.”

Ravi gật đầu một cách chăm chú. “Tôi vẫn không nghĩ Sal đã làm điều đó, nhưng kệ đi. Giả thuyết thứ ba thì sao?”

“Giả thuyết thứ ba,” Pip nuốt nước bọt, cổ họng cô khô khốc. “Andie bị sát hại bởi một bên thứ ba vào hôm thứ Sáu. Hung thủ biết Sal sẽ là đối tượng tình nghi hoàn hảo vì anh ấy là bạn trai của Andie. Đặc biệt là khi Sal có vẻ không có bằng chứng ngoại phạm trong suốt hai tiếng đêm hôm đó, cho nên hung thủ đã sát hại Sal và ngụy tạo hiện trường như một vụ tự tử. Hắn đặt mẫu máu và điện thoại lên thi thể để Sal có vẻ có tội. Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của hắn.”

Ravi trầm ngâm một lúc. “Cô nghĩ Sal có khả năng bị sát hại?”

Nhìn vào đôi mắt sắc bén của Ravi, cô biết đây chính là câu trả lời anh luôn tìm kiếm.

Pip gật đầu. “Tôi nghĩ có khả năng này, về mặt lôgic là vậy. Giả thuyết thứ tư là suy đoán xa vời nhất.” Cô hít một hơi sâu và nói liến thoắng. “Chẳng ai giết Andie Bell cả, vì cô ấy chưa chết. Cô ấy giả vờ biến mất và dẫn dụ Sal vào rừng, sát hại anh ấy và ngụy tạo hiện trường như một vụ tự sát. Andie tự bôi máu và đặt điện thoại của mình lên thi thể Sal để tất cả mọi người tin rằng cô ấy đã chết. Tại sao Andie làm thế? Có thể cô ấy cần biến mất vì một số lý do. Có thể cô ấy muốn trút bỏ cuộc đời hiện tại nên cần ngụy trang như thể mình đã chết. Có lẽ cô ấy còn có đồng phạm nữa.”

Họ chìm vào im lặng lần nữa, Ravi mím môi đầy tập trung.

Họ đi hết một vòng quanh rừng, trải dài trên con đường phía trước là hai hàng cây ngập nắng đẹp lạ thường. Cô gọi Barney về và cài xích vào vòng cổ của nó. Họ cùng nhau rảo bước về nhà Pip.

Có một khoảnh khắc im lặng lúng túng và Pip không chắc mình có nên mời Ravi vào nhà hay không. Trông anh có vẻ đang chờ đợi một điều gì đó.

“Vậy,” Ravi nói, một tay gãi đầu và một tay gãi Barney. “Lý do tôi đến đây là vì... tôi muốn có một thỏa thuận với cô.”

“Một thỏa thuận á?”

“Ừ, tôi muốn tham gia vụ này,” giọng anh run nhẹ. “Tôi chưa bao giờ có cơ hội, nhưng cô thì có. Cô là người ngoài cuộc, cô có lời bao biện về dự án trường để tiếp cận các manh mối. Người ta có thể sẽ nói chuyện với cô. Cô là người duy nhất tôi có thể trông cậy để tìm hiểu về những gì đã xảy ra. Tôi chờ đợi cơ hội này từ rất lâu rồi.” Pip thấy căng thẳng và nóng bừng, tim cô thắt lại. Ravi hoàn toàn tin tưởng cô, cô chưa từng nghĩ điều này sẽ xảy ra lúc bắt đầu dự án. Cộng tác với chính Ravi Singh. “Tôi đồng ý.” Cô mỉm cười, chìa tay ra.

“Chốt.” Anh nói, nắm hờ tay cô. “Tôi có vài manh mối cho cô đây.” Ravi rút ra một chiếc điện thoại nhỏ gọn từ túi quần, nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay.

“Một manh mối ra trò, cảm ơn.” Pip nói. “Đây là điện thoại của Sal.”

« Lùi
Tiến »