Những Kẻ Có Lòng

Lượt đọc: 3253 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- II -

TỪ khi Lê không nhận món tiền, và từ chối lời khuyên của mình, Thao càng lo cho thân thế của nàng. Vì muốn giúp Lê một cách gián tiếp, để cho sự thiếu thốn trong gia đình khỏi du nàng đến bờ vực của sa ngã, nên Thao mới bảo Quý đưa đi chơi, chứ chàng có nghĩ đâu đến sự thỏa mãn vật chất đối với Trà. Tuy đầy một lòng thương, nhưng chàng là người rất sáng suốt. Chàng không hy vọng ở sự cải-hóa của Trà. Chàng biết với một tâm tính như thế, có giác ngộ được thì cũng phải dầy công lắm. Cái chủ tâm của chàng chỉ là muốn bảo vệ cho cuộc đời trong trắng của Lê thôi.

Vì thế buổi tối hôm sau, chàng lại một mình đến nhà tên ma cô. Tên ma cô sau khi nghe chàng nói, cười khe khẽ :

– Quan tham quá, thật là hoa thơm đánh cả cụm. Vâng, tôi bảo nhà tôi nó đi gọi được ngay lập tức, cô ấy đến bây giờ đấy mà.

Đối với Diễm, chàng cũng có một thái độ nhân ái như đối với Trà. Nhưng Diễm không kiểu cách như em nên chàng được nghe những lời thú thực thà hơn, những lời thú nó cũng làm chàng lo sợ cho Lê :

– Đời chúng em thì hỏng rồi. Chúng em không còn mặt nào về Lào để nhìn thấy mặt thầy chúng em nữa. Mà về để làm gì, bây giờ chúng em đã quen ở đây, không thể sống cái không khí ủ dột của mỏ được nữa. Thôi thì đời người ai cũng một lần chết, cứ chơi văng tê đi rồi thì cũng đến hai tay buông xuôi.

Với những người đã nói như thế, Thao biết rằng khuyên can vô ích, chàng chỉ hỏi:

– Nhưng tôi chắc cô Lê không nghĩ như cô ?

Diễm nhìn Thao bằng một con mắt dò xét, rồi không trả lời câu hỏi của chàng:

– Hay anh muốn chàng màng nó, cứ cho đây một trăm, đây làm mối cho.

Thao vội xua tay:

– Không không, đến đối với cô tôi cũng chả thế nữa là đối với cô ấy.

– Ồ, anh lại thích thịt tươi biết đâu. À mà này, tôi chưa thấy ai kỳ quái như anh, không ăn chơi, mà lại bỏ tiền ra để làm gì?

– Tôi thấy cảnh cô thế, tôi muốn giúp cô.

Diễm hỏi một câu khiến Thao phải tắc thở :

– Nhưng anh có giúp tôi được đời không?

Chàng không còn biết trả lời làm sao. Chàng không thể trả lời vì trong ấy có những sự thực rõ mồn một. Chàng mường tượng đến Lê, đến cái ngày mai của Lê. Tuy chàng trả lời Diễm, nhưng chính là trả lời cho cái băn khoăn của lòng mình :

– Phải, cô nói phải.

– Chứ lại chả phải à ! Thế nghĩa là từ lần sau, nhỡ anh có thích tôi, anh cũng không cho tôi thêm năm chục như lần này nữa chứ gì?

Thao ngập ngừng:

– Tôi có thích cô đâu, tôi đã bảo tôi giúp cô mà.

– Giúp lần đầu và là lần chót chứ gì ?

– Không. Nếu lần sau, cô có cần đến tôi, tôi lại sẽ giúp, nhưng tôi không cho người gọi cô như thế này nữa.

Thao muốn đưa Diễm về nhà, nhưng Diễm không nghe:

– Anh về trước đi, tôi còn đi đánh chắn. Hôm nay có sự lạ lùng như thế này, chắc là tôi phải đỏ.

*

Diễm đi, để lại cho Thao một vô cùng ngao ngán. Chàng nhìn theo hút xe, rồi lắc đầu :

– Thế thì còn biết làm thế nào?

Lúc ấy chừng gần mười một giờ. Chàng về tới nhà thì thấy gác trong có đèn sáng. Chàng hỏi Bếp :

– Trong ấy đánh bạc đấy à ?

– Vâng, cậu đi được một tí thì họ họp ngay, hình như đánh to lắm, vì có ông Quýnh và ông Tòng, hai ông ngấp nghé cô Lê và ganh nhau.

Thao bỗng thấy lạnh lòng. Chàng càng lạnh lòng hơn khi nghe Bếp kể lể thêm :

– Cô ấy không muốn lên, bà Ký xuống bắt cô ấy phải lên. Hai mẹ con gắt nhau ầm cả bếp.

– Thế cô ấy có lên không ?

– Chả lên thì người ta về, ai người ta ở lại đánh. Chả lên cũng chả được với bà Ký.

– Thế bây giờ chắc cô ấy còn ngồi ở đám bạc chứ?

– Con không biết, nhưng chắc là thế.

– Thế cô ấy cũng đánh bạc à ?

– Không, cô ấy không biết đánh bạc nhưng ngồi làm hàng ở đấy.

Thốt nhiên, Thao thấy tủi cho Lê. Chàng ngập ngừng một lát:

– Thế họ đánh gì bên ấy?

– Con hỏi con Sen thì nó bảo đánh bất. Đánh bất thì mới được nhiều hồ.

Thao móc chùm chìa khóa đưa cho Bếp :

– Ông lên mở tủ, lấy ba chục xuống đây cho tôi.

Bếp há mồm :

– Cậu cũng sang bên ấy đánh bạc à?

Thao gắt ngay:

– Lên lấy đi. Từ giờ tôi cấm ông không được rắc rối vào những công việc của tôi, liệu cái thần hồn, lần sau như thế thì đừng có trách.

Lê đang vơ vẩn ở cửa gác, thấy Thao lên chạy tụt ngay vào trong. Nhưng vừa lùi được hai bước, nàng xét thấy phía sau không có cửa không thể trốn đi đâu được, liền dừng lại rồi gượng gạo hỏi:

– Ông chưa ngủ ư, ông ? …

Thao cố làm ra thản nhiên :

– Nghe nói trên này đánh bất, tôi định lên đánh, cô cũng chưa đi ngủ cơ à ?

Mặt Lê đang ửng đỏ bỗng tái đi :

– Em cũng sắp, thường ngày cứ mười hai giờ em mới đi ngủ.

Bà Ký nghe biết Thao muốn đánh bạc, vồn vã ngay :

– Mời ông lên đây, úi chà, bạc hôm nay to lắm. Lê, rót nước mời ông xơi con.

Lê lòng quặn đau, nhưng phải vâng lời. Nàng rót chén nước bưng lại trước mặt Thao:

– Ông cũng đánh bạc ư ?

Thao cố làm ra hể hả :

– Vâng, tôi thích lắm.

Lê không tin lời nói ấy :

– Thôi ông đừng đánh nữa.

Thao chưa kịp trả lời thì bà Ký đã mời lấy mời để:

– Mời ông ngồi xuống đây, tôi đã dẹp chỗ ông rồi đây. Úi chà, chỗ này đỏ lắm đấy nhé!

Thao cố lờ như không trông thấy cái nhìn van lơn của Lê. Chàng dời ghế lại phía chiếu bạc.

Quýnh đang làm trương bảo ngay :

– Ấy, ngài muốn đánh thì hãy chờ tôi hết trương đã.

Rồi vừa trang bài, vừa quay lại nhìn Lê bằng một cái nhìn lẳng lơ :

– Cô Lê làm ơn cho xin chén nước đây, từ lúc nẫy khát nước chẳng được hớp nào.

Lúc Lê bưng chén nước lại, thì y vờ không trông thấy rõ, nắm luôn vào bàn tay Lê.

Tòng thấy thế, đánh ngay vào bàn tay y :

– Thôi đừng có cầu lợi, cậu. Thế nào, đặt chục bạc đây có dám đắt không?

Quýnh trả lời với một bộ mặt vênh váo :

– Ít ! ấy chết, tôi xin lỗi cô nhé!

Lê cúi gầm mặt xuống và cũng không trả lời, vì nàng biết lúc ấy Thao đang nhìn cái cảnh dơ dáng của mình. Tiếng thở dài của Thao làm cho nàng đã rối loạn lại càng rối loạn. Rồi muốn cho Thao được yên lòng về chỗ mình chưa hư, nàng gắt ngay với Quýnh :

– Ông người nhớn mà cứ hay ỡm ờ.

Quýnh đặt vội bài vào đĩa, nhỏm ngay dậy, túm lấy áo nàng :

– À, cô đã bảo tôi ỡm ờ thì tôi ỡm ờ một thể. Đằng nào thì tôi cũng đã bị mắng rồi.

Lê vùng hất tay y ra :

– Kìa, tôi không trẻ con với ông đâu.

Quýnh lại choài tay tát sẽ vào má nàng :

– Mình trẻ con lại cứ bảo người ta trẻ con.

Bà Ký tuy cần phải gá bạc lấy hồ để sống nhưng hình như cũng thấy ngượng với Thao, liền bảo Quýnh :

– Thôi ông đùa với trẻ con làm gì.

Quýnh nhìn vào bộ ngực nở nang của Lê rồi nháy mắt :

– Còn trẻ con gì nữa bà bảo. Ăn thịt được rồi đấy.

Bà Ký cười để đỡ đòn :

– Chỉ nói nhảm thôi nào.

Trong khi ấy thì Thao cứ vờ nói chuyện với Trà, làm như không thấy biết gì cả.

– Cô được hay thua ?

– Em thua mất hơn một chục rồi.

– Nhiều thế cơ à ?

Trà chiếp môi :

– Không biết có gỡ được không ? Khổ quá, em đã không muốn đánh nhưng các ông ấy cứ ép mãi, bây giờ thua thì ai đền cho em.

Tiến ngồi cạnh nàng liền ngả mình cho đụng vào cánh tay nàng :

– Rồi đây đền cho, gì mà cứ phải xuýt xoa mãi.

Trà cong cớn :

– Tiền cóc đâu mà chỉ nói mỹ tự.

Tiến vỗ vỗ vào ngực :

– Còn khối két đây !

Trà liền thục ngay tay vào trong áo kéo ví của Tiến :

– Đâu nào ? xem còn bao nhiêu nào ?

*

Bất cứ Thao nhìn vào đâu cũng toàn là những cảnh ngang tai trái mắt, chàng xót xa thầm nhủ: « Ở vào một hoàn cảnh như thế này thì lành lặn làm sao cho được».  Chàng ngước mắt lên tìm Lê thì Lê đã biến đi đâu mất. Và từ đấy, Tòng và Quýnh giục thế nào, bà Ký gọi thế nào nàng cũng không lên nữa.

Thao có lòng dạ nào đánh bạc đâu. Vì thế nên sơ ý để người ta ăn gian một lần thành ra xúi, bị thua rúi. Đã hai lần chàng phải gọi Bếp về lấy tiền.

Lê tuy nằm ở dưới nhà, nhưng vì không ngủ nên biết cả. Lần sau, thì nàng theo chân bác Bếp lên. Lúc ấy vào khoảng hơn một giờ. Tòng thấy nàng reo ngay lên :

– Gớm, thế mà tưởng đi đâu làm cho người ta mất cả hồn cả vía !

Quýnh ném cho Tòng một cái nhìn ghen ghét:

– Mất hồn mất vía mà cũng biết vơ thun thút, biết ba nước thôi. Thôi con xin lậy cái lối cảm mợ của cậu cả nón.

Lê không để ý đến những lời bờm xơm của họ, tiến sát lại phía sau lưng Thao :

– Ông thua nhiều lắm phải không ?

Thao vẫn tỉnh táo :

– Không, thưa cô, xoàng thôi ạ !

Trà chêm ngay vào :

– Gần hai trăm bạc lại còn xoàng ! Có cái ông ấy giàu thì chả cần gì.

Lê nghe nói bỗng bào-hao cả ruột :

– Chết chửa, ông thua nhiều thế cơ à ? Thôi đừng đánh nữa ông ạ, gỡ làm quái gì, gỡ ra chả thấy đâu…

Thao chưa kịp trả lời thì Tòng đã xen vào:

– Ơ, rõ khéo cô… Ông ấy thua tiền của ông ấy chứ ông ấy thua tiền của cô đâu mà cô gàn, bạc đương lúc sát phạt, ông ấy thôi không đánh nữa thì Où ça tiền hồ?

Thao vẫn cứ ôn tồn :

– Cô đừng lo, có là bao. Gặp hồi thì gỡ một nhoáng chứ mấy.

Từ đấy thì Lê không đi đâu nữa, cứ luôn luôn ở đằng sau Thao và khắc khoải nhìn sự chuyển vần của canh bạc. Mỗi lần Thao được thì mặt nàng lại tươi hẳn lên, mà hễ Thao thua thì lại xịu ngay xuống.

Quái lạ ! Từ lức Lê đứng cạnh thì Thao bỗng đỏ lạ lùng, chàng làm trương sát luôn cả làng hai tay. Chỉ một chốc đã gỡ được gần trăm bạc.

Tòng vì thua, thấy thế liền đuổi ngay Lê đi. Lê không đi :

– Tôi đứng đây việc gì đến ông mà ông đuổi.

Sự Lê xuýt xoa vì Thao thua đã làm cho Tòng nghi, đến nay thấy giọng nói về bè ra mặt của Lê, lại càng nghi. Chàng gật gật đầu :

– Phải, thôi tôi biết … Ai chả biết hai người ở cùng một nhà với nhau.

Quýnh thì sỗ sàng hơn :

– Thôi thế là mợ lờ mày rồi đấy nhá con, mợ lơn người khác rồi.

Từ lúc vào đây, Thao đã nhịn như nhịn cơm sống, nhưng đến bây giờ thì chàng không tài nào nhịn được nũa. Đang sắp rút bài, chàng ngừng phắt lại nhìn Tòng và Quýnh bằng một cái nhìn nghiêm khắc:

– Tôi không phải là con người lăng nhăng, các ông đừng nghĩ nhảm về tôi như thế. Chỗ người nhớn ngồi với nhau, các ông nên ăn nói đứng đắn một chút. Thứ nhất là có các cô ấy đây.

Tòng thấy vẻ mặt dữ dội, và cái ngực nở nang của Thao liền pha ngang câu chuyện cho nó bớt vẻ gay go. Nhưng vì chàng vụng về, thành ra cái không khí đã gay go lại càng gay go hơn.

– Bông đùa đấy mà. Hay ông thấy chúng tôi nói chơi cô ấy ông ghen đấy ?

Thao quắc mắt :

– Ơ hay, tôi đã thưa với các ông thế, sao mà các ông còn nói thế ? Sao các ông lại cứ gán cho tôi những điều mà tôi không có? Hay các ông muốn cho tôi đứng dậy không dám ngồi với các ông nữa ?

Tòng và Quýnh chưa kịp trả lời, thì bà Ký sợ tan mất đám bạc vội xuê xoa :

– Thôi thôi, ông Tham, chỗ người nhà cả đấy mà, nói chơi một tí cũng không sao, ông để ý làm gì.

Thao đã toan đứng dậy, thấy vẻ mặt hoảng hốt của bà Ký thương tình lại ngồi nán lại.

Lê thấy thế thì nói ngay :

– Thôi đừng đánh nữa ông ạ, ông cũng gỡ gần hòa rồi đấy.

Thao sang đây chẳng qua là chỉ để muốn biết rõ tình cảnh của Lê. Vừa toan nghe lời nàng dạy, thì bà Ký đã rít lên :

– Ô thế này thì ra loạn thật, các ông ấy đương vui…. thôi bước xuống dưới nhà đi.

Chẳng những Lê không xuống nhà, Lê lại còn ngồi ngay xuống cạnh Thao, vì nàng thấy rằng có mình ở cạnh thì Thao đỏ.

Tòng với Quýnh thấy thế tức lắm, liền dọa :

– Nếu thế này thì từ mai còn lại chơi làm sao được nữa.

Lê biết họ ám chỉ mình, nói ngay :

– Các ông chả đến thì thôi.

Bà Ký tát trái ngay cho con một cái :

– Đừng có láo nào, bước cổ mày đi không bà thì chôn sống bây giờ !

Lê không đi cứ ngồi lỳ ở đấy. Thao thấy thế sợ bà Ký lại lôi thôi với con, liền nói:

– Thôi cô Lê đi ra chỗ khác đi. Nào các ông rút đi, đây tôi rút rồi. Thôi ta cứ đánh đi. Thôi cô Lê đi đi.

Lê chỉ đi ra phía cửa một lát, rồi lại quay vào đứng bên lưng Thao. Thao thấy thế lại sợ có chuyện liền vừa trang bài, vừa nói ba hoa :

– Nào khuya rồi, chả được mấy chốc nữa, các ông có đánh thì đánh to ra.

Chàng chỉ mong không ai để ý đến sự Lê đến săn mình, mà đuổi Lê nữa thì chàng không nỡ, bởi chàng rõ biết cái ý định tốt của Lê đối với mình.

Tay ấy, chàng lại sát cả làng, chàng sát luôn hai tay sau. Mọi người đâm cay, cũng chẳng ai để ý đến Lê nữa. Lúc ấy, Thao mới yên tâm. Và Lê thấy Thao chẳng những đã gỡ hòa lại còn được, mới hết áy náy.

Đánh trong gần một tiếng đồng hồ nữa thì Tòng và Quýnh hết tiền, bà Ký cũng hết tiền, Tiến cũng hết tiền, vì ai thấy Thao giầu cũng muốn húc vào. Chỉ còn Trà và vài bốn người nữa đặt cò con dăm bẩy hào mỗi cửa.

Lê thấy thế liền kéo áo Thao bảo ngay :

– Thôi, làng hết cả tiền rồi, ông còn đánh gì nữa.

Thao còn lưỡng lự, thì bà Ký vì xót ruột về số hơn ba chục bạc tiền hồ bị mất ráo về tay Thao, liền chồm dậy toan sinh sự với con, thì Thao đã vội nắm ngay lấy :

– Bà thua bao nhiêu tôi cho bà vay để đánh, bà đừng nên thế.

Câu ấy làm cho bà Ký đang hung hăng bỗng mềm ngay như con chi chi, bà ngồi im ngay xuống:

– Vâng, thế ông làm ơn cho tôi vay năm chục.

Thao đếm tiền đưa cho bà Ký rồi lại ngửng đầu hỏi Trà:

– Nào thế cô Trà có vay để đánh to lên không nào ?

Trà nghĩ đến sự tử tế của Thao đối với mình tối hôm qua, lòng bất nhẫn :

-Ai lại thế ! Ai lại lấy gậy ông đập lưng ông như thế được, thôi nghỉ đánh là phải.

Lê phụ họa ngay :

– Phải, chị Trà nói phải. Ai lại thế, nghỉ đánh là phải.

Mặc dầu Trà và Lê nói thế, Thao cũng cứ ném cho Trà hai chục :

– Thôi, cô cứ cầm lấy mà đánh to ra cho vui, tôi thế nào cũng được.

Trà ném giả lại Thao tờ giấy bạc rồi thu cỗ bài :

– Thôi nghỉ, mai hẵng hay, ai thua thì mang tiền lại mà gỡ.

Thao cứ hất tờ giấy lại phía nàng :

– Thôi, nếu có phải thế thì cô cứ cầm lấy để mai đánh.

« Lùi
Tiến »