Những Kẻ Có Lòng

Lượt đọc: 3252 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN III- I -

NGHE tiếng còi xe hơi, Quý chạy ra. Thao bảo ngay:

– Anh có bận không? Chúng ta đi chơi.

Quý giơ tay đón những hạt mưa bay:

– Mưa rét chết đi thế này, đi đâu bây giờ?

– À, đi đâu thì đi.

Quý ngần ngại:

– Tưởng tượng đêm về rét thế này.

– Thì ta tìm chỗ nào chơi đêm khỏi phải về.

– Ừ, thế thì đi.

Cho xe chạy rồi, Thao đề nghị:

– Hay ta đi tìm cái « khoản » gác trong.

Quý trố mắt không hiểu, thì Thao đã lại nói luôn :

– Lạ thì nó cũng hay.

– Ồ, sao anh…

– A, trước kia khác, bây giờ khác.

Quý vỗ vào lưng bạn :

– Có phải thế anh làm phiền tỏa cuộc đời không, mà anh chỉ nếm thừa người ta thôi. Muốn thế thì nháy một cái nó vào, việc gì phải đi lôi thôi như thế này.

– À, tôi lại không muốn thế.

– Thế thì có giời cũng không hiểu anh.

– Giời không hiểu tôi, nhưng yêu tôi thì anh hãy chiều tôi.

– Được rồi, thế thì đi.

Xe ô-tô đỗ trước một căn nhà có vẻ lương thiện lắm. Thao thấy thế hỏi ngay:

– Ô, thế không phải săm à? Sao hôm nọ anh bảo với tôi là bồi săm cơ mà?

– Phải rồi, chủ nhà này trước kia là bồi săm, bây giờ y có cái bàn đèn để tiếp một vài ông khách quen và sang, cùng tìm cách làm tiền những cô gái nhà tử tế còn bỡ ngỡ trên con đường trụy lạc. Một tay y đã « giúp » bao nhiêu cô vỡ lòng trong nghề nghiệp hay, để rồi về nghỉ trong nhà lục xì.

– Ô, thế thì cái « khoản » kia cũng chưa đến nỗi trụy lạc lắm,

– Thì ở đây toàn gọi cảnh sộp, ít nhất cũng từ năm tờ trở lên. Nhưng anh tính, . . [bỏ 8 chữ] rồi cũng chả mấy nỗi mà trụy lạc thực thụ.

Chủ nhân với cái nước da cấu ra sái, tiếp hai người bằng một thứ lễ phép nó « lễ phép » quá cho nên nó thành ra khả nghi, và buộc người ta không muốn ngờ vực cũng phải ngờ vực.

Sau khi nghe Quý nói mấy câu, y vâng vâng, dạ dạ rối rít :

– Dạ, dạ, bẩm được. Chỗ ấy con bảo nhà con nó đi thì dễ lắm. Có phải cái nhà có ba chị em và có cái ông Tham tre trẻ ở ngoài ấy phải không ạ? Dạ, bẩm thế thì được, được. Nhà con nó lại đấy đánh chắn luôn.

Rồi cúi xuống nói một cách thân mật vào tai Quý :

– Bẩm quan, cái số cô em cũng đã lại được rồi cơ đấy ạ.

Quý vui mừng :

– A, à, thế thì còn chờ gì mà không gọi luôn tất cả lại.

Tên ma cô lắc đầu :

– Tất cả thì không được ạ. Họ còn giấu nhau. Quan muốn thì để nhà con « tiểu di » từng cô một. Đêm nay quan muốn gọi cô nào thì tùy quan. Nếu gọi cả lại, nhỡ họ chạm trán nhau thì rồi nhà con mất kiếm. Họ thẹn, rồi giận nhà con, không lại nữa. Quan lần trước đã biết cô chị, thôi lần này để con gọi cô em.

Hay nếu quan còn mến cảnh cũ thì để con lại gọi cô chị. Cái ấy tùy quan. Hay quan muốn cảnh sộp hơn thế nữa, thì cũng có, nhưng nhất định là phải mười lăm tờ. Nhà con nó thả đi đánh chắn quen một nàng thật là tuyệt!

Quý quay sang bạn :

– Nào, anh thích chị hay em đấy ?

Thao còn choáng váng bởi những lời nói của tên ma cô, trả lời một cách hững hờ :

– Ai cũng được.

Quý đề nghị:

– Thôi anh con em, còn tôi thì cái cô «tuyệt » ấy.

Quay sang tên ma cô :

– Thôi này cậu, cả hai « trói» chết hai mươi tờ đấy thôi. Cậu bằng lòng hay không bằng lòng nói ngay để chúng tôi giông, chứ chúng tôi không biết mặc cả.

*

Lúc nằm vào bàn đèn, Thao mới gợi chuyện :

– Này bác, cái cô em út nhà ấy liệu có gọi được không ? Hình như cô ấy đẹp hơn hai cô chị thì phải.

Miệng chàng hỏi mà lòng chàng run. Cái vẻ mặt căng ra vì cảm động của chàng như bị treo trên hai làn môi thâm sì và mỏng dính của tên ma cô. Tên ma cô nâng chiếc tẩu dâng cho chàng, rồi chậm rãi, chậm rãi cái thứ chậm rãi ghê khiếp của con đỉa nó lần trên da thịt người ta :

– Cái khoản này còn khó. Nhà con lại đằng ấy đánh chắn đã «rỉ tai» mấy lần, nhưng cô em còn giữ giá. Và cô em chưa có chỗ cần tiêu như hai cô chị. Nhưng rồi đi đâu khỏi, chờ lúc có em cần tiêu quá, nhà con nó nói trắng ra thì lại cun củn đến như lợn ăn khoai ấy mà.

Lòng Thao đã hóp lại càng hóp thêm. Chàng cố mãi mới hỏi được tên ma cô :

– Thế lúc đầu nói thế nào mà dụ được người ta đến?

Tên ma cô chúm chím cười, cười cái cười, kín đáo nhưng rất lộ liễu của tội ác :

– Bẩm bí mật nhà nghề.

Quý vỗ lên đùi bạn :

– Anh thực thà quá — Và tôi xin cậu, cậu đừng có bịp tôi — Thì có khó gì. Lúc thấy các cô nàng cần tiền, đã là chỗ bạn chắn cạ quen nhau, sẽ vỗ vai một cái : « Ồ! tội quái gì mà chịu túng, này có một người giầu và trẻ quý cô lắm đấy nhé ! Cô cứ bằng lòng thì tha hồ tiền tiêu… »

Quay sang tên ma cô :

– Có phải vợ cậu tấn công như thế không?

Tên ma cô vừa vờn điếu thuốc phiện trên mặt tẩu, vừa cười hề hề, để lộ những cái răng sún gợn lên những bựa:

– Lạy quan, quan sành lắm, bố con cũng chả giấu gì quan được. Vâng, đích thị, ấy thế rồi cô nào bằng lòng thì đi.

Lòng Thao đã như tê như dại:

– Thế thì cờ bạc nguy hiểm lắm nhỉ ?

– À, thì hẳn thế, nhưng ai bảo chơi.

Tên ma cô đưa dọc tẩu cho Quý :

– Bẩm quan, cũng nhiều cô không cờ bạc, nhưng vì cảnh nhà túng bấn cũng phải đi khách.

Quý nhả khói lên giời, rồi buông dọc tẩu, ngồi nhỏm dậy :

– Ồ, cái số ấy ít lắm, họa hoằn thôi. Còn thì toàn là tính nết hư hỏng, bạc bài, thích ăn thích mặc.

Có tiếng gõ cửa. Thao liền bảo bạn :

– Thôi anh tránh đi, tôi không muốn anh ngồi đây cho y trông thấy, y phải xấu hổ.

Quý không muốn đi :

– Ồ, chúng nó còn xấu hổ gì nữa đấy.

Thao khẩn khoản:

– Thôi xin anh chiều tôi.

Quý đi rồi, Thao liền đứng nấp vào sau cánh cửa. Chàng nghe rõ ràng tiếng Trà hỏi tên ma cô :

– Ai đấy, lạ hay quen ?

Một mùi nước hoa phao phảo bay vào mũi Thao. Thao vẫn… ngượng ngượng đứng yên trong xó cửa thì Trà đã hất hàm hỏi tên ma cô :

– Nào ai đâu ?

Tên ma cô chỉ tay về phía cửa. Trà quay lại nhìn thấy Thao bỗng tái mặt, rồi toan chạy trốn. Nhanh tay, Thao đã nắm được:

– Cô… cô đừng ngại… tôi sẽ giữ kín cho cô. Tôi… không phải… tôi không… cô đâu. Tôi sẽ cho cô thật nhiều tiền.

Trà lúc ấy hình như xấu hổ lắm, cứ muốn vùng ra để chạy, nhưng bị Thao nắm chặt quá, không chạy được nữa.

– Ô hay… kìa, tôi đã bảo cô thế mà. Tôi sẽ cho cô năm chục. Tôi thề không nói với ai. Tôi thề không làm nhục cô.

Không biết vì lời nói tử tế của Thao hay vì cái số tiền to lớn nó có một mãnh lực mầu nhiệm, Trà không giẫy giụa nữa. Rồi Trà quay vào :

– Thôi xin ông… thương… ông đừng…

Thao ngắt lời :

– Thì tôi đã lấy danh dự thề với cô như thế. Xin cô cứ tin, tôi không phải là hạng người tệ đâu.

– Vâng, thế thì xin cảm ơn ông.

Trà nói xong lại phía bàn đèn ngồi xệp xuống giường, cúi đầu, lặng im.

Thao toan nói mấy câu nữa để an ủi nàng thì Quý đã ở phía trong sồ ra :

– Ồ, tưởng ai cứ làm gái mãi ?

Thao đứng phắt ngay dậy, du bạn vào nhà trong, rồi chàng gắt bằng tiếng Pháp :

– Ồ, anh không nể tôi. Tôi không muốn anh làm nhục người ta trước mặt tôi. Nếu anh thế thì mất anh em bây giờ đấy.

Nghe cái giọng gay go của Thao, Quý vội vàng xin lỗi, rồi lảng đi. Thao quay vào ngồi bên Trà, nắm tay nàng :

– Thôi, em đừng để ý gì nhớ. Bạn tôi say rượu đấy mà.

Tên ma cô có thì giờ đâu để cảm động :

– Bẩm quan lên gác, hay quan . . [bỏ 2 chữ] đi đâu. Nếu quan ở đây thì con xin tính quan thêm hai đồng . . . . . . . . [bỏ 8 chữ].

Thao còn lưỡng lự chưa biết xử trí ra sao thì tên ma cô lại nói :

– Hay quan ngủ đây, tội gì đi đâu cho nó rét.

Thao nhìn Trà toan để hỏi ý kiến, nhưng Trà cứ cúi gầm mặt, tay gãi gãi vào chiếu.

Cái cảnh người con gái bị hổ thẹn, bị nhục nhã không dám ngóc đầu lên, dội vào lòng Thao một xót thương không bờ bến. Chàng tiến lại nắm tay Trà kéo dậy một cách nhẹ nhàng như đối với một người em. Rồi chặc lưỡi bảo tên ma cô :

– Chúng tôi không ở đây, nhưng cũng cho bác hai đồng.

Ra tới cửa, thấy gió đông lồng lộng, chàng sẽ bảo Trà:

– Em quấn kín cái khăn vào cổ, không nhỡ ho đấy. Thôi em ngồi lên trên này, gần máy cho nó ấm. Ở trong xe hình như có cái chăn dạ để đắp chân đấy, em nhớ kéo lên phủ không lạnh.

Xe đã chạy được năm trăm thước. Thao vẫn không biết là nên đưa đi đâu. Chàng không thấy rạo rực về nhục dục, chàng chỉ thấy cần có chỗ nào ấm để nói vài câu với Trà thôi. Nhưng chàng chưa nghĩ được ra chỗ nào.

Thấy Thao cứ vặn xe cho chạy lung tung khắp Hà-nội mà không đỗ, Trà sẽ nghiêng, mình về phía chàng :

– Chúng ta… đến đâu chứ ? Không thế này rét anh.

– Không, anh không rét, chỉ sợ em.

– Không, em mặc măng-tô cũng không rét nhưng chả nhẽ cứ đi thế này cả đêm ở ngoài đường à?

Nhìn thấy một hiệu cao lâu, khách ra vào tấp nập, Thao đề nghị:

– Hay ta vào ăn uống cái gì ?

– Tùy anh.

Khi tên hầu sáng khép cửa ra rồi, Thao liền xích ghế lại gần Trà, sẽ phát một cái hôn trên mái tóc nàng :

– Em…. Từ giờ… à em có chửa phải không?

Trà vừa lắc đầu để chối thì Thao đã đặt bàn tay vào má nàng :

– Em đừng nên nói dối anh. Em không hiểu anh nhưng rồi một ngày kia em sẽ hiểu. Anh không phải là hạng người… như những người khác đâu. Em cứ nói thực đi rồi anh sẽ tìm cách giúp em.

Trà gật đầu. Thao mở ví lấy ra một tập giấy bạc, rồi với chiếc ví đầm của Trà để ở trên bàn :

– Đây anh cho em năm chục, từ sau em có cần dùng, cứ hỏi anh. Đừng đi như thế này nữa mà hại cái thai.

– Vì thầy em ở bên Lào mất việc, nên em buộc lòng… chứ em muốn chi thế này.

Thao biết Trà nói dối, nhưng cũng vờ tin:

– Anh hiểu các cảnh đời. Dù cảnh nào… thì một khi đã phải đi như thế này, em cũng khổ tâm lắm, đau đớn lắm.

Rồi chàng giơ tay :

– Anh thề không khinh em đâu, mà chỉ thương em thôi.

Trà ngả đầu vào ngực Thao :

– Cám ơn anh. Lúc nãy, nghe bạn anh nói em thẹn quá.

– Thế em cũng hiểu tiếng Tây à?

– Vâng thưa anh, em đã học đến lớp nhất.

Thao sực nghĩ đến Lê :

– À thế cô Lê có đi học bao giờ không?

– Nó chỉ học đến lớp nhì thôi. Em thi không đỗ thì nó cũng phải về ở mỏ với em. Vì thầy em lương ít, không tiền đâu mà cho đi học được. À, xin anh giấu kín cho em nhớ. Việc này mà đến tai nó thì em chết với nó đấy.

– Ô hay, sao em không tin anh. Người ta có lợi gì khi đi nói xấu người khác. Huống hồ sự nói xấu ấy lại có thể gieo những ảnh hưởng thảm khốc vào trong môt gia đình. Cô cứ yên tâm, tôi không phải là hạng người chỉ tìm thấy cái nguồn vui của mình ở trong sự đau khổ của kẻ khác đâu. Cô nhớ lời tôi dặn, đừng có đi như thế này nữa nhớ, nhỡ một cái.. lôi thôi thì chẳng còn ra thế nào,và hỏng cả một đời đi. Vả lại cô còn các em… rồi thì nó khó khăn ra…cô Lê…

Trà hiểu ngay ý Thao muốn nói gì, liền ngắt lời:

– Không, con Lê nó…. không như em đâu. Em thấy gia đình như thế, em đành phải hy sinh. Chứ không thì …biết làm thế nào?

Thao nghiêm sắc mặt:

– Hy sinh như thế là hại gia đinh chứ. Em hiểu lầm nghĩa chữ hy sinh. Thôi đã trót rồi… từ nay, em đừng dại thế nữa, cô Lê cô ấy biết em thế này, thì cô ấy khổ đến chừng nào, em nhớ nhé, hễ sau này có cần dùng gì cứ hỏi anh, anh xin hết sức giúp.

– Nhưng chả nhẽ cứ phiền anh mãi.

– Được, không sao.

Lúc ăn xong, Thao lấy chiếc khăn trùm kín lên đầu cho Trà :

– Thôi bây giờ anh đưa em về nhà nhé.

Trà ngơ ngác không hiểu :

– Thế anh…

Thao nói lấp ngay :

– Giời rét cắt ruột thế này đi đâu cũng ngại lắm. Anh trông em độ này xanh lắm đấy, em nên giữ gìn sức khỏe. Thôi về ngủ đi cho sớm. Cô Lê cô ấy thấy em đi khuya như thế này cô ấy lại lo lắng.

Trà đã hiểu ý, không nói nữa. Lúc xe đến đầu phố, nàng bảo Thao đỗ lại :

– Thôi em xuống ở đây rồi em đi bộ về, không nhỡ có ai biết thì lại mang tiếng anh

– Ồ, tôi cần gì tiếng với tăm.

– Không, em xuống ở đây cơ.

Thấy Trà không bằng lòng, Thao liền đỗ lại. Lúc xuống xe, Trà còn quay lại dặn với:

– Anh đừng nói với ai nhé.

« Lùi
Tiến »