THAO về gần đến nhà thì đã thấy bác Bếp thập thò ngoài cửa :
– Thưa cậu, có cô Ngọc với một cô nữa lại chơi với cậu.
Thao giật mình :
– Thôi chết rồi ! hôm nọ tôi hẹn cô ấy chiều nay lại chơi, ấy thế mà tôi quên khuấy đi. Các cô ấy đến đã lâu chưa ?
– Thưa cậu, đã gần nửa giờ, con phải nói mãi các cô mới chịu chờ cậu.
Ngọc là con một ông Phủ bạn đồng liêu với cụ Án, và hiện nay đang học ở ban dược sĩ. Ngọc quen biết Thao từ lúc còn ở tỉnh nhà, vì hai nhà đi lại với nhau rất thân. Đã có lần, mẹ Thao muốn hỏi Ngọc cho Thao, nhưng Thao vì chưa muốn lấy vợ, nên không thuận. Ngọc bây giờ ở trọ học nhà chú Thao ở đường Quan Thánh, nên hai người thường gặp nhau luôn.
Thấy Thao, Ngọc trách ngay :
– Bây giờ tôi mới thấy anh sai hẹn là một.
– Tôi có một việc cần, chị tha lỗi cho tôi. À chị Chi ! Để các chị phải chờ, tôi thật láo lếu quá. Nhưng tôi báo cho chị cái tin này thì tất là chị vui mừng mà tha thứ cho tôi.Tôi đã tìm được người bằng lòng đi Saigon để đổi cho anh Thăng rồi đấy. Nhưng họ đòi các những tám trăm cơ. Tôi cũng chả cần đợi biết ý kiến anh ấy, tôi cứ bằng lòng. Tôi cũng thừa biết anh ấy chả cầu mong gì hơn là về đây để được gần chị. Khi làm lễ cưới, chị phải cho tôi uống rượu thật say đấy nhé !
Chi mặt mũi hớn hở :
– Anh chỉ gào rượu, chứ anh có uống được bao nhiêu đâu. Ồ thế thì may quá. Tôi đã định : nếu Thăng không xin đổi được ra ngoài này thì tôi xin thôi dạy học, rồi bảo Thăng xin phép về làm lễ cưới, rồi tôi vào trong ấy với Thăng. Được thế này thì êm đẹp quá, nhưng tôi chỉ lo món tiền ấy to quá mà Thăng thì nghèo.
– Ồ, tôi có cũng như anh ấy có. Úi già, chỗ bạn bè, đồng tiền đồng nong…. thôi chị đừng nghĩ đến việc ấy. À thế bây giờ hai chị xơi rượu gì nào ? Hai chị ở đây xơi cơm với tôi, rồi tôi đưa hai chị lên quần ngựa. Trên ấy tối nay vui lắm.
– Nhưng chúng tôi chưa dặn nhà.
– Ồ, lo chi điều ấy, hai chị đến tôi, chứ đi đâu mà ngại. Chị Ngọc thì tôi gọi giây nói bảo với chú tôi đừng chờ cơm, còn chị Chi thì cho Bếp nó đi xe đạp lên dặn. Đây với hàng Bún có bao xa. Kìa, cái việc ấy, có gì phải bàn nhau. Tôi nhất định là như thế rồi. A-lê Bếp! lên hàng Bún, và nhớ làm những thứ gì thật ngon để hai cô xơi.
Ngọc cười:
– Cái lối mời của anh là bắt cóc. Chúng tôi chả bằng lòng cũng chả xong với anh.
– Vâng, nếu thế thì hai chị biết điều lắm. Chị Chi, thôi lần này chị đừng uống Quinquina nữa, uống thứ gì cho nó mạnh mạnh lên một chút. Còn chị Ngọc thì lại cứ nhất định Cap Corse chứ.
– Thôi lần này tùy anh, anh uống gì chúng tôi uống nấy.
Cầm cốc rượu, Chi nhìn Thao và nhìn Ngọc:
– À anh, anh cũng phải nghĩ đến sự lấy vợ đi chứ, chả nhẽ nhà cứ quạnh quẽ như thế này mãi ư? anh không thấy buồn à ?
– Không. Lâu lâu, các bạn đến chơi, các chị đến chơi thế là tôi vui rồi.
Và sau khi nhắp chén rượu :
– Ấy, thầy đẻ tôi cũng cứ giục mãi, nhưng tôi hình như xét thấy mình không đủ điều kiện để đem đến hạnh phúc cho một người đàn bà, nên tôi cứ sờ sợ….không dám làm cho người khác phải khổ vì mình.
Ngọc sốt sắng nói ngay :
– Tôi tưỏng anh thừa điều kiện hơn ai hết chứ! Có lẽ anh khó tính, còn kén đấy thôi.
– Không, các chị là chỗ thân tình, tôi đâu dám dối trá và dấu diếm. Tôi là gì mà dám nghĩ đến sự kén chọn. Nhưng không hiểu sao tôi không thấy thích lấy vợ. Có lẽ tôi ích kỷ, có lẽ tôi sợ mất yên tĩnh, hay có lẽ là tôi vốn….. gì không muốn cho ai đột nhập vào cái đời tinh thần thầm kín của tôi .
Ngọc gật gật đầu :
– Đều không phải cả. Tại anh tham quá và cũng tại anh… hoang quá. Anh muốn đem cho tất cả, để rồi được tất cả.
Rồi nghiêm ngay sắc mặt lại:
– Như thế thì anh cứ kén đến hết đời cũng không gặp đâu. Đàn bà chúng tôi xoàng lắm, đâu có được một tâm hồn cao rộng như thế để hưởng ứng với tâm hồn anh.
– Ồ, sao chị cứ nói xấu chị, nói xấu đàn bà như thế. Tôi xét tôi thì có lắm cái lôi thôi lắm, chẳng có gì là cao rộng như chị nói đâu.
Ngọc như theo đà tư tưởng của mình, không để ý đến lời nói của Thao :
– Chúng tôi ấy à? Chúng tôi chỉ có thể đẹp đẽ, chứ không bao giờ cao rộng được, anh cũng phải liệu phiên phiến đi, chứ không thì chỉ uổng công vô ích thôi.
Thao cười :
– Có đâu tôi dám cao vọng, và có những ý nghĩ quá lố về giá trị mình như thế. À mà này, tôi hỏi thật hai chị nhé : đối với chị như thế nào là một người chồng lý tưởng ?
Từ miệng Ngọc thốt ra như một hơi lửa bỏng:
– Như anh.
Thao có cái cảm tưởng nlnr má mình bị chàm. Chàng vừa phác một cử chỉ để chối thì Chi đã nói:
– Không, chị Ngọc chị ấy nói thật đấy. Anh có đủ đức tính để làm người chồng lý tưởng của đàn bà. Đấy là tôi nói hạng đàn bà kha khá ấy, chứ hạng thấp hèn thì nói làm gì. Chị Ngọc chị ấy xét người thế mà tinh lắm.
Thao cười khà khà :
– Ồ, chị Ngọc chị ấy thương tôi, chúng tôi biết nhau từ thủa bé, kể gì. Với tấm lòng thương tôi, chị ấy xét tôi cái gì là chả hoàn toàn.
Ngọc nói bằng một giọng tin tưởng :
– Giá bây giờ có người ghét anh thì họ xét anh lại thấy hoàn toàn hơn.
Vừa lúc ấy thì Chi nhìn thấy có người ngấp nghé ở cửa sau.
– Kia, có cô nào hỏi anh.
Thao tưởng là Lê giật mình quay lại:
– À cô Trà, cô cần gì tôi đấy ?
Trà tiến vào hai bước :
– Tôi muốn ông đổi dùm cho tờ giấy năm đồng để tôi giả tiền xe.
– Vâng! Cô bảo Bếp tôi nó đổi cho. Nó có cả hào đấy. Tôi chỉ có giấy lẻ thôi, chứ hào tôi không có.
– Thôi giấy lẻ cũng được.
Sau khi Thao đổi xong quay vào, thì Chi hỏi ngay :
– Ai đấy, người này tôi trông quen lắm. Hôm nọ hình như tôi gặp cô ấy đi vói anh Tham Thành ở đường Hồ Tây.
– Điều đó thì tôi không biết. Cô ấy thuê ở gác trong.
– Rõ ràng… Hôm ấy anh Tham Thành gặp tôi vội vàng kéo mũ xuống. Tôi biết anh ấy giấu, tôi phải làm lơ đi. Tôi lại cứ tưởng là anh ấy đi với cô đầu hay gái nhẩy.
Thao chép miệng:
– Chị tính cô đầu hay gái nhẩy thì cũng là đàn bà, cũng là người, cũn là đầu đen máu đỏ cả.
Ngọc can thiệp ngay :
– Đấy, tôi bảo đàn bà chúng tôi không thể cao rộng và to lớn ở những chỗ như thế — À thế nào, tôi nghe nói gác trong nhà anh có nhiều cô xinh lắm ở thuê phải không?
– Cũng gọi là. Nhưng thật thì tôi cũng không để ý đến chỗ họ đẹp hay xấu đấy.
– Vì thế anh cứ nói là gọi là, phải không ? Như thế thì người xấu đối với anh rất lợi, mà người đẹp lại rất thiệt.
Cả ba cùng cười.
Con Sen bưng bát đĩa lên để bày bàn. Thao lấy cớ ra trông cho nó bầy, sẽ hỏi:
– Thế nào ?
– Cô ấy khỏe ghê lắm cậu ạ.
Lòng Thao, vì chuyện trò với hai bạn vừa bình tĩnh được một lúc, lại thấy nao lên.
*
Đêm ấy vì Thao đi chơi với Ngọc và Chi tới mười hai giờ nên mệt. Vả chàng nhẩy đầm nhiều, lại rượu say, nên vào giường là ngủ ngay. Nhưng đến năm giờ thì sực nghĩ đến Lê, chàng đã choàng dậy. Chàng muốn gọi con Sen, nhưng nhìn đồng hồ thấy còn sớm, chàng thương giấc ngủ của nó, lại thôi. Từ đấy thì chàng không ngủ được nữa. Chàng ra hàng hiên để tập võ thì thoáng thấy bóng Lê tụt vào trong nhà. Chàng đồ chừng rằng cả đêm qua nàng không ngủ. Chàng nhòm xuống sân thì thấy Lê vào nhà bếp. Mười phút sau thì con Sen đem một phong thư lên. Thì ra Lê thức, chỉ đợi chàng dậy là đưa.
Chàng mở ra thì thấy y nguyên ba trăm bạc và một tờ giấy đặc chữ.
Ông Thao,
Tôi biết ông thương tôi mà tôi muốn quỳ xuống lạy ông, chỉ mong sao được làm con Sen để hầu hạ ông suốt đời. Nhưng tôi đã nghĩ kỹ cả một đêm, tôi không thể theo lời ông được.. Mẹ tôi đã như thế, các chị tôi đã như thế, nếu bây giờ thiếu tôi thì còn sẽ đến thế nào? Thứ nhất là thằng Quân nó bé bỏng, ai săn nom nó.
Tôi vẫn biết cái điều ông khuyên tôi là một điều rất phải, nó sẽ tránh đi được bao đau xót cho đời tôi, nhưng lòng tôi không cho phép tôi lìa bỏ gia đình trong cơn…nghiêng ngửa để đi tìm lấy sự an toàn cho một thân mình thì ông bảo sao. Thôi đành nhục nhã, đau xót thì cùng chịu với nhau vậy. Mẹ xấu thì con phải bẩn, chị hư thì em phải dơ, có thế nào thì tôi cũng cam chịu với giời.
Đang lúc này mà tôi bỏ đi thì thật tôi không đang tâm một tí nào. Thôi lạy ông đừng giận tôi về chỗ không theo lời ông được, mặc dầu tôi biết ông thương tôi, một tấm lòng thương như giời, như bể, chỉ mong muốn cho đời tôi sau này được đẹp đẽ. Nhưng ông thử nghĩ coi, gia đình đã thế thì tôi còn vui gì được nữa.
Với ông như là cha mẹ, nói thật với ông cũng không còn là nhục. Các chị tôi tuy thế, mẹ tôi tuy thế, nhưng vẫn còn nể tôi. Có mặt tôi ở đây thì may ra sự khổ não của nhà tôi cũng đỡ được đôi phần và ít ra thằng Quân cũng có người săn sóc bảo ban nó. Thầy tôi lại chỉ có một mình nó thôi.
Có thế nào, tôi đã nói hết. Lạy ông đừng giận tôi tội nghiệp. Tôi sợ ông, kính ông lắm, muốn nghe lời ông lắm, nhưng thế thì lòng tôi nó bào-hao làm sao ấy, xin ông thương tình mà đừng trách tôi là một đứa có óc và không biết nghe lời nói phải.
Nay kính lạy
Lê