Những Kẻ Có Lòng

Lượt đọc: 3250 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- VI -

THAO gửi thư và tiền đi rồi, lòng như thấy nhẹ đi một chút. Chàng tha thiết cầu mong Lê sẽ nghe lời mình, và chàng chắc chắn rằng Lê sẽ nghe, bởi chàng biết Lê đau khổ lắm. Chàng tin rằng Lê cũng cảm thấy như mình : một cuộc đời như thế chỉ đưa đến con đường gai góc. Tuy thế, nhưng chàng cũng vẫn hồi  hộp, vì chàng lo rằng Lê không nhận số tiền.

Trước kia thì chàng chỉ nghĩ rằng cần phải cứu một người thì cứu, nhưng bây giờ, tỉnh trí nghĩ lại, chàng lại thấy bao nhiêu băn khoăn tung hoành ở trong lòng, và bao nhiêu câu hỏi nổi lên ở trong đầu. Nếu Lê bằng lòng về rồi thì sau khi tiêu hết ba trăm bạc, lấy gì mà sống? Và một người con gái một thân một mình ở chốn thôn quê thì sẽ gặp bao nhiêu nỗi khó khăn cô quạnh. Nàng có chịu được cô quạnh , vượt được khó khăn không? Còn gì gì nữa …

Một khi người ta đã đặt những câu hỏi cho tương lai thì thật nó không cùng. Chàng còn đương rối lên bởi những ý nghĩ hãi hùng khắc khoải thì con Sen lên, mặt mày hớn hở :

– Thưa cậu, con đã đưa cho cô ấy rồi ạ. Cô ấy cầm ngay.

Rồi cười chúm chím :

– Cậu đưa thì làm gì các cô ấy chả cầm.

Thao quắc mắt, vì nóng muốn biết kết quả :

– Tao không đùa với mày, và nhớ không phải tao viết thư chim các cô ấy.

Xưa nay, Thao ít nói to và gắt gỏng, nên con Sen sợ, chỉnh sắc mặt lại ngay.

– Thế nào cô ấy cầm ngay chứ ?

– Thưa cậu, vâng ạ. Nhưng cô ấy không bóc xem, và con cũng chả thấy cô ấy nói gì.

– Thế bây giờ mày lại xuống đi, cô ấy sẽ nói gì đấy!

Con Sen xuống chừng mười lăm phút lại lên :

– Con chả thấy có ấy nói gì cả. Cô ấy cứ ngồi im ở chõng, mặt trông cứ lầm lầm lì lì, mà mắt thì đỏ hoe. Hình như cô ấy khóc ấy cậu ạ.

– Khóc ?

Rồi chàng lẩm bẩm :

– Tại sao lại khóc ?

Câu hỏi ấy với bao nhiêu hình ảnh bị gợi theo nó, làm chàng chìm vào trong cái im lặng nghĩ ngợi. Lúc chàng ngửng đầu lên thì vẫn thấy con Sen khoanh tay đứng một bên. Giọng chàng tự dưng trở nên ngọt ngào và thấm thía :

– Con xuống bảo cô ấy thế nào thì trả lời cậu tôi để cậu tôi yên lòng. Con nhớ bảo kín đừng để cho ai biết nhé. Cậu không muốn có chuyện nói ra nói vào lôi thôi, để người ta cớ thể ngờ vực những điều nhảm nhí về cậu. Cậu không có chim chuột gì các cô ấy đâu.

Giọng nói thấm thía ấy làm cho con Sen tin ngay. Nó mất hết vẻ nhí nhảnh :

– Vâng, bây giờ con hiểu rồi, con bảo khẽ cô ấy thì không ai biết cả. Con biết cậu không bao giờ thèm đến các cô ấy rồi.

– Không thèm thì cũng không phải. Tính cậu không hay bờm xơm. Thôi con đi đi.

Lần này, nó xuống thoắt một cái lại lên ngay:

– Con xuống thì cô ấy gọi con lại ngay. Cô ấy hỏi con có phải cậu chờ trả lời không. Con gật đầu thì cô ấy bảo con thưa với cậu chờ đến sáng mai, để cho cô ấy nghĩ kỹ đêm nay đã. Cô ấy dặn con phải nói khéo với cậu, và cô ấy lại bảo dù thế nào, cô ấy cũng cảm ơn tấm lòng tốt của cậu đối với cô ấy.

Dù thế nào, cám ơn tấm lòng tốt ! Đó những câu nó làm cho Thao phải nghĩ ngợi miên man, và làm cho chàng lo đến sự không bằng lòng của Lê.

Chàng vội vàng vào bàn viết một bức thư khác cho Lê, nhưng viết xong, chàng lại xé, xé rồi ngồi nghĩ một lúc lại viết, viết để rồi lại xé nữa. Sau cùng chàng ném bút đứng dậy :

– Lấy mũ áo đây, tao đi chơi.

Ra tới đường chàng mới thấy rằng cần phải gặp Lê một lần cho lâu lâu để nói rõ cho nàng biết hết cái nguy cơ nó đang chờ nàng về mai sau. Chàng thấy cần phải nói thật, nói thật hết, nói rõ nhiều, chứ viết thư thì không thể đủ được.

Cả cuộc đời một thiếu nữ đâu có phải chuyện chơi mà bảo úp mở cho được. Trí đã quyết như thế nên chàng bình tĩnh. Chàng đi loăng quăng mấy phố rồi thấy gần đến giờ ăn, chàng quay về.

Đến đầu phố thì nghe có tiếng người gọi mình, chàng ngửng đầu lên thì là Tham Thanh.

Tham Thanh thấy chàng, nắm ngay lấy tay xin lỗi rối rít:

– Thôi nhà tôi nó bậy bạ, tôi lạy anh tha cho nó. Đàn bà họ quàng xiên, có hiểu những ảnh hưởng khốc hại của việc mình làm đâu. Họ chỉ biết có ghen, rồi láo lếu, chứ còn có phân biệt gì là phải trái, có nghĩ đâu đến cái chỗ xấu chàng hổ ai.  Tôi đã mắng cho nó một trận nên thân rồi, tôi định lại tận nhà xin lỗi anh, nhưng nó ghen quá, tôi lại đấy chỉ sự nó nghi… . Đã ghen lên là nó như điên, liều lắm. Vì thế cho nên tôi còn chùng chình chưa dám lại anh. Thôi anh thương tôi mà tha cho nó. Thật là lỗi tại tôi không biết dạy vợ.

– Có gì đâu. Thôi anh không phải nói nữa. Thật bây giờ tôi không còn nghĩ gì đến việc ấy nữa. Chỗ chúng mình với nhau.

– Ừ, tôi vẫn biết tính anh xưa nay đại lượng lắm. Khỉ, mình cũng chàng-màng tí-tị, ai ngờ chuyện lại xẩy ra to.

– Thế anh rắc rối thực đấy à ?

– Có vài bốn lần thôi. Nhưng không hiểu sao con quỷ nhà tôi nó dò biết được. Thì có gì đâu. Tôi gặp cô ả ở nhà một người bạn. Hôm ấy, chúng tôi nhầy đầm, phá phách. Thế rồi khuya, biết tôi ở cùng phố với cô ả, bạn nhờ tôi đưa về hộ. Thì anh còn lạ gì sau khi rượu say và sau khi nhẩy đầm… bọn đàn ông chúng ta… ngồi cạnh gái. Tôi tán tỉnh có vài câu là cô ả bằng lòng ngay. Ấy thế là tôi lái ô-tô đến một con đường vắng. Ấy thế rồi từ sau tôi cho tin một cái là cô ả đến chỗ hẹn. Nhưng nó làm tiền riết lắm, giá nhà tôi không biết thì tôi cũng phải thôi.

Thao lặng thinh thì Thanh lại nói tiếp :

– Nghe đâu cô ả còn một con chị và một con em nữa ……..(Bỏ 8 chữ) Con em thì trông kháu lắm……(Bỏ 6 chữ) Tại sao anh ở ngay cạnh nách không lợi dụng đi,………….(Bỏ 3 giòng)

– Anh thì còn lạ gì tính tôi.

– Phải tôi biết, anh chỉ ăn chơi gái giang hồ thôi.

– Con nhà tử tế, tôi không nỡ thế nào ấy.

Thành bỗng cười lên sằng sặc:

– À, cô ả nói về anh nhiều điều buồn cười lắm cơ. Hắn bảo hình như anh ái nam, ái nữ hay sao ấy, tôi phải cãi chính mãi. Hắn lại còn nói anh sợ lão Bếp già nhà anh như cọp.

Thao cũng bật buồn cười :

– Những điều cô ta nghĩ vẽ tôi, tôi hiểu cả.  Thì anh tính với cái lòng nông nỗi của thiên  hạ, họ biết sao được lòng mình !

– Phải, cái bọn hư hỏng thấp kém ấy biết làm sao được cái chỗ khả phủ của những con người nhớn như anh. Rồi thì lũ ấy đến rạc-rày về tay người.. (Bỏ 2 chữ)cả, chứ người mình thì còn bố ai dám chuốc về nữa. Hình như họ là những con nhà tử tế, mới ở đâu về Hà-nội được ít lâu. Sao trong có mấy tháng mà đã chóng hư thế ?

– Thì anh tính đất Hà-nội này nó đẻ ra biết bao cần dùng, và gây ra bao nhiêu cám dỗ !

« Lùi
Tiến »