“Ý anh là sao?” Pip ngạc nhiên.
Ravi trả lời bằng cách lắc lắc chiếc điện thoại.
“Nó là của Sal ư?” Pip hỏi. “Làm sao anh có được nó?”
“Cảnh sát trả nó lại cho chúng tôi vài tháng sau khi họ đóng vụ điều tra.”
Có một luồng điện hưng phấn chạy dọc sống lưng Pip. “Tôi có thể... tôi có thể xem nó một chút được không?” Cô nói.
“Dĩ nhiên,” - anh cười - “đó là lý do vì sao tôi mang nó theo.”
Hoàn toàn bất ngờ, sự phấn khích trào lên trong cô một cách nhanh chóng và mang đến cảm giác lâng lâng như say rượu.
“Trời đất ơi,” cô nói, bối rối và vội vàng mở khóa cửa. “Đến phòng làm việc của tôi để xem qua nó nhé.”
Cô và Barney lao qua ngưỡng cửa, nhưng tiếng bước chân của Ravi không nối tiếp theo sau. Cô quay lại.
“Có gì vui đâu mà cười?” Cô nói. “Đi thôi nào.”
“Xin lỗi, nhìn cô lúc nghiêm túc trông rất thú vị.”
“Nhanh lên nào.” Cô nói, ra hiệu cho anh đi qua hành lang và đến cầu thang.
“Đừng làm rơi đấy.”
“Dĩ nhiên rồi.”
Pip nôn nóng chạy lên cầu thang, Ravi thong thả theo sau. Trước khi Ravi kịp đến nơi, Pip vội vàng kiểm tra phòng ngủ của mình để tránh nguy cơ bẽ mặt. Cô vơ vội đống áo lót mới giặt trên ghế và tống chúng vào ngăn tủ, đóng sầm lại ngay khi Ravi bước vào. Cô ra dấu về phía chiếc ghế làm việc, quá lúng túng để tự mình ngồi vào đó.
“Chỗ làm việc đây à?” Anh hỏi.
“Đúng, trong khi một số người thích làm việc trong phòng ngủ, tôi lại ngủ trong phòng làm việc. Rất khác biệt đấy.”
“Rồi, của cô đây. Tôi đã sạc nó tối qua.”
Ravi đưa điện thoại cho Pip và cô khum tay nhận lấy với tất cả sự cẩn thận một cách cố ý, như cách cô vẫn làm hằng năm lúc mở những món quà Giáng sinh nhận được từ bố mình.
“Anh xem qua nó chưa?” Cô hỏi, trượt nhẹ để mở khóa chiếc điện thoại, cẩn thận hơn cả cách cô mở khóa điện thoại của chính mình lúc mới mua.
“Dĩ nhiên. Một cách đầy cưỡng chế. Nhưng cứ tự nhiên đi, trung úy. Cô sẽ nhìn vào đầu trước nào?”
“Nhật ký cuộc gọi.” Cô nói, chạm vào nút biểu tượng điện thoại màu xanh.
Đầu tiên cô xem qua nhật ký cuộc gọi nhỡ. Có mấy chục cuộc gọi nhỡ vào hôm thứ Ba ngày 24 tháng Tư, ngày Sal chết. Ngoài ra còn có cuộc gọi nhỡ từ bố, mẹ, Ravi, Naomi, Jake và vài số lạ, hẳn là của cảnh sát.
Pip lướt xuống đến ngày Andie mất tích. Sal có hai cuộc gọi nhỡ vào ngày hôm đó. Một cuộc gọi từ Max-y Boy vào 7 giờ 19 phút, có thể là một cuộc gọi hỏi lúc-nào-cậu-ghé-qua. Pip nhìn lướt qua cuộc gọi nhỡ còn lại và tim cô lỡ một nhịp, đó là từ Andie <3 , lúc 8 giờ 54 phút.
“Andie đã gọi Sal vào tối hôm đó,” Pip tự nói với mình và với Ravi. “Lúc 9 giờ kém.”
Ravi gật đầu. “Mặc dù Sal đã không bắt máy.”
“Pippa!” Giọng nói tưởng đùa-nhưng-rất-nghiêm-túc của Victor vọng lên từ cầu thang. “Không được dẫn trai vào phòng ngủ.”
Pip thấy má mình nóng bừng lên. Cô quay lưng để Ravi không nhìn thấy và nói to. “Bọn con đang làm bài tập EPQ! Cửa vẫn để mở mà.”
“Ừ, vậy thì được!” Tiếng trả lời vọng lên.
Cô liếc nhìn Ravi và thấy anh lại giở điệu cười khúc khích quen thuộc.
“Đừng có chơi đùa với cuộc đời tôi nữa.” Cô nói, trở lại với chiếc điện thoại.
Tiếp theo, cô kiểm tra danh sách cuộc gọi đi của Sal. Tên của Andie xuất hiện lặp đi lặp lại thành một hàng dài. Thỉnh thoảng chen ngang bởi vài cuộc gọi về nhà, hoặc cuộc gọi cho bố, cùng một cuộc gọi cho Naomi vào thứ Bảy. Pip dành một lúc để đếm tất cả các cuộc gọi cho Andie: từ 10 giờ 30 phút sáng thứ Bảy đến tận 7 giờ 20 phút sáng thứ Ba, Sal gọi cho cô ấy một trăm mười hai lần. Mỗi lần chỉ kéo dài hai đến ba giây, cuộc gọi chuyển thẳng vào hộp thư thoại.
“Sal gọi Andie hơn trăm cuộc.” Ravi nói, đọc biểu cảm trên mặt cô.
“Tại sao phải gọi nhiều đến vậy nếu Sal đã giết chị ấy và giấu điện thoại ở đâu đó?” Pip nói.
“Tôi đã từng liên hệ phía cảnh sát vài năm trước và hỏi họ chính xác câu hỏi đó.” Ravi nói. “Viên sĩ quan bảo tôi rằng, rõ ràng Sal đang cố gắng tỏ ra vô tội một cách có chủ đích qua việc cố tình gọi thật nhiều lần vào điện thoại của nạn nhân.”
Pip phản pháo. “Nhưng nếu họ nghĩ anh ấy đang cố tỏ ra vô tội để tránh bị bắt, tại sao anh ấy không vứt quách điện thoại của Andie đi chứ? Anh ấy có thể dễ dàng giấu nó cùng một nơi anh ấy đã giấu xác Andie, như vậy chiếc điện thoại sẽ không khiến bất kỳ ai nghi ngờ Sal có liên quan đến cái chết của chị ấy. Nếu anh ấy chỉ cố để không bị bắt, tại sao anh ấy giữ lại bằng chứng lớn nhất đó? Rồi lại cảm thấy tuyệt vọng đến mức kết thúc cuộc đời mình với bằng chứng mấu chốt trong túi?”
Ravi chỉ cả hai tay về phía về phía cô. “Viên cảnh sát cũng không trả lời được câu hỏi đó.”
“Anh đọc nội dung tin nhắn cuối cùng Andie và Sal gửi cho nhau chưa?” Cô hỏi.
“Rồi, cô xem qua đi. Đừng lo, không phải tin nhắn gợi tình hay gì đâu.”
Pip trở lại màn hình chính và mở ứng dụng tin nhắn. Cô nhấn vào tab của Andie, cảm thấy mình như một kẻ xâm phạm vượt thời gian.
Sal đã gửi hai tin nhắn cho Andie sau khi cô ấy mất tích. Tin nhắn đầu tiên vào sáng ngày Chủ nhật: andie về nhà đi mọi người lo lắng lắm. Tin nhắn còn lại vào chiều thứ Hai: làm ơn gọi cho ai đó để bọn anh còn biết em vẫn an toàn.
Tin nhắn trước đó được gửi vào hôm thứ Sáu, ngày cô ấy mất tích. Vào lúc 9 giờ 01 phút tối, Sal nhắn cho Andie: “anh sẽ không nói chuyện với em đến khi em dừng lại”.
Pip cho Ravi thấy tin nhắn cô vừa đọc. “Anh ấy nhắn như thế này ngay sau khi mặc kệ cuộc gọi của chị ấy đêm hôm đó. Anh có biết họ cãi nhau về cái gì không? Sal muốn Andie ngừng làm chuyện gì nhỉ?”
“Chẳng biết nữa.”
“Tôi có thể đánh máy lại những nội dung này trong bài nghiên cứu của mình không?” Cô nói, nhoài qua người anh để lấy laptop của mình. Cô ngồi xuống giường và bắt đầu đánh máy lại nội dung, các lỗi ngữ pháp và tất cả mọi thứ.
“Bây giờ cô cần xem qua tin nhắn cuối cùng anh ấy gửi cho bố,” Ravi nói. “Tin nhắn mà họ xem như lời tự thú của anh ấy.”
Pip lướt đến tin nhắn đó. Vào lúc 10 giờ 17 phút buổi sáng thứ Ba cuối cùng của mình, Sal nhắn tin cho bố: “đúng là con. con đã làm điều đó. con xin lỗi nhiều.” Pip đọc kỹ, nghiền ngẫm thêm sau mỗi lần đọc lại. Từng đường nét trong mỗi con chữ đều là một câu đố, dạng câu đố bạn chỉ có thể giải được khi bạn không nhìn cho xong mà phải thật sự tập trung để thấy cả những điều ẩn đằng sau.
“Cô thấy mà, đúng không?” Ravi quan sát cô.
“Lỗi ngữ pháp?” Pip nói, tìm kiếm sự đồng thuận trong mắt Ravi.
“Sal là người thông minh nhất tôi từng biết, nhưng anh ấy hay nhắn tin như một gã mù chữ. Hấp tấp, không dấu câu, không viết hoa bất kỳ chữ cái nào.”
“Anh ấy hẳn đã tắt phần tự chỉnh sửa lỗi chính tả,” Pip nói. “Vậy mà tin nhắn cuối cùng có tới ba dấu chấm câu và một dấu nháy đơn, dù vẫn không viết hoa.”*
“Và nó làm cô nghĩ đến điều gì?” Ravi hỏi.
“Đầu óc tôi không chậm chạp vậy đâu, Ravi,” cô nói. “Tôi sẵn sàng đưa ra các suy đoán rất to gan đấy. Nó khiến tôi nghĩ rằng có ai đó khác đã soạn tin nhắn này. Ai đó tự thêm các dấu câu vào vì đó là cách họ thường nhắn tin. Có thể người này đã kiểm tra nhanh nội dung tin nhắn và tin rằng nó đủ giống Sal bởi vì tất cả đều là chữ viết thường.”
“Đó cũng là điều tôi nghĩ tới khi tìm đến cảnh sát lần đầu tiên. Họ đuổi tôi đi. Bố mẹ tôi cũng chẳng muốn nghe về điều đó.” Anh thở dài. “Tôi nghĩ họ quá sợ những hy vọng sai lầm. Tôi cũng sợ, nói thật.”
Pip kiểm tra tất cả các mục còn lại của chiếc điện thoại. Sal không chụp bất cứ bức ảnh nào vào cái đêm nghi vấn ấy, cũng không có bức ảnh nào từ lúc Andie mất tích. Cô kiểm tra thêm mục ảnh đã xóa để chắc chắn về điều đó. Phần lời nhắc đều là về bài luận mà anh cần nộp, có một lời nhắc khác về việc mua quà sinh nhật cho mẹ.
“Có một thứ rất thú vị trong phần ghi chú đấy.” Ravi nói, dịch ghế lại gần và mở ứng dụng lên cho cô.
Các ghi chú đều khá cũ: mật khẩu wifi nhà Sal, một danh sách các bài tập cơ bụng, một trang về các vị trí cần kinh nghiệm làm việc mà anh ấy có thể đăng ký. Nhưng có một ghi chú cuối cùng, viết vào thứ Tư, ngày 18 tháng Tư năm 2012. Pip nhấn vào nó. Chỉ có một dòng duy nhất trong ghi chú này: R009 KKJ .
“Biển số xe, đúng chứ?” Ravi nói.
“Có vẻ là vậy. Anh ấy viết nó vào ghi chú hai ngày trước khi Andie mất tích. Anh có nhận ra nó không?”
Ravi lắc đầu. “Tôi đã cố tìm kiếm trên Google để xem có thể tìm ra chủ sở hữu của nó không, nhưng không gặp may lắm.”
Điều Ravi nói không ngăn được Pip ghi vào Nhật ký điều tra của mình, kèm theo thời điểm chính xác mà ghi chú đó được chỉnh sửa lần cuối. “Đó là tất cả mọi thứ mà tôi có thể tìm ra.” Ravi nói.
Pip nhìn chiếc điện thoại lần cuối, hơi lưu luyến trước khi trả lại nó cho Ravi.
“Trông cô có vẻ thất vọng.” Anh nói.
“Tôi chỉ hy vọng sẽ có một manh mối đáng kể nào đó mà chúng ta có thể lần theo. Hình thức không đồng nhất và rất nhiều cuộc gọi cho Andie rõ ràng khiến anh ấy trông có vẻ vô tội, nhưng chúng không mở ra manh mối để triển khai tiếp.”
“Chưa thôi, nhưng cô cần phải thấy chúng. Cô không có gì để cho tôi xem à?”
Có, cô có, nhưng một trong những manh mối đó có thể là sự liên quan của Naomi. Ước muốn bảo vệ Naomi bỗng sục sôi khiến cô chẳng muốn trả lời. Nhưng nếu hợp tác với nhau, họ cần đặt tất cả lên bàn cược. Cô biết điều đó. Cô mở Nhật ký điều tra , kéo lên trên cùng và đưa laptop cho Ravi. “Đến thời điểm này thì chỉ có nhiêu đây thôi.” Cô nói. Anh đọc qua nó trong im lặng rồi trả lại máy, mặt phảng phất nét suy tư.
“Vậy là con đường điều tra bằng chứng ngoại phạm của Sal đã đi vào ngõ cụt.” anh nói. “Sau khi anh ấy rời nhà Max lúc 10 rưỡi, tôi nghĩ Sal đã đi đâu đó một mình, điều đó giải thích vì sao anh ấy hoảng sợ và nhờ bạn bè nói dối. Anh ấy có thể đã ngồi lại đâu đó trên đường đi bộ về nhà và chơi Angry Bird hay gì đó.”
“Tôi đồng ý,” Pip nói. “Khả năng cao là Sal ở một mình, vì thế anh ấy không có bằng chứng ngoại phạm nào hết, đó là cách giải thích hợp lý duy nhất. Vậy, hướng điều tra này đã vô dụng. Tôi nghĩ bước tiếp theo là tìm hiểu nhiều nhất có thể về cuộc đời của Andie, đồng thời trong quá trình đó, chúng ta sẽ xác định bất cứ ai có động cơ sát hại chị ấy.”
“Như đọc suy nghĩ của tôi vậy, trung sĩ.” anh nói. “Có lẽ cô nên bắt đầu với bạn thân của Andie, Emma Hutton và Chloe Burch. Có thể họ sẽ chịu nói chuyện với cô.”
“Tôi nhắn tin cho cả hai người bọn họ rồi. Nhưng họ chưa trả lời.”
Ravi gật đầu nhẹ. “Trong cuộc phỏng vấn với ông phóng viên, cô đã nói về những điểm thiếu nhất quán của vụ án. Cô còn thấy điểm vô lý khác à?”
“Nếu anh sát hại ai đó, anh sẽ phải vệ sinh cơ thể kỹ càng, kể cả phần kẽ móng tay. Đặc biệt khi anh đang nói dối về bằng chứng ngoại phạm và gọi các cuộc gọi giả để trông có vẻ vô tội, chẳng lẽ anh không nghĩ đến chuyện “Ồ, chẳng biết nữa, hay là mình nên rửa sạch vết máu trên tay để khỏi bị bắt quả tang tại chỗ, theo đúng nghĩa đen” hay sao?”
“Ừ, Sal chắc chắn không hớ hênh đến vậy. Nhưng còn dấu vân tay của anh ấy trên xe Andie?”
“Dĩ nhiên họ sẽ tìm thấy dấu vân tay của Sal rồi, Sal là bạn trai Andie mà.” Pip nói. “Dấu vân tay không cho biết chính xác thời điểm chúng được để lại.”
“Còn vụ giấu thi thể thì sao?” Ravi chúi người về phía trước. “Dựa trên vị trí chúng ta đang ở, tôi đoán cô ấy bị chôn đâu đó trong rừng hoặc ngoài thị trấn.”
“Chính xác,” Pip gật đầu. “Một cái hố đủ sâu để thi thể của chị ấy chưa được tìm ra. Làm sao Sal có đủ thời gian để đào một cái hố to như thế bằng tay không? Ít nhất phải có một cái xẻng chứ.”
“Trừ phi xác cô ấy không được chôn.”
“Ừ thì, tôi nghĩ việc xử lý cái xác theo cách khác sẽ có yêu cầu thậm chí còn cao hơn nữa về công cụ và thời gian.” Pip nói.
“Và đây là suy đoán dễ chấp nhận nhất, cô đã nói vậy.” Ravi nói.
“Ừ, hẳn là vậy,” Pip trả lời. “Cho đến khi anh bắt đầu đặt những câu hỏi ở đâu, cái gì và làm thế nào .”