Pip biết nơi họ sống.
Tất cả mọi người ở Little Kilton đều biết nơi họ sống.
Nhà của họ trông như ngôi nhà ma của riêng thị trấn, mọi người bước nhanh chân hơn khi đi ngang qua đó, tiếng trò chuyện nhỏ lại thành vài lời thì thầm gần xa. Lũ nhóc ồn ào túm năm tụm ba trên đường về nhà, thách nhau chạy đến chạm vào cổng chính.
Nhưng ngôi nhà chẳng phải bị ám bởi những hồn ma, chỉ có ba con người u sầu cố gắng sống cuộc đời của họ giống như trước kia. Ngôi nhà chẳng bị ám bởi những ngọn lửa ma trơi thoắt ẩn thoắt hiện hay mấy chiếc ghế bỗng dưng di chuyển, mà bởi dòng chữ Gia đình cặn bã được phun bằng sơn đen và những ô cửa sổ bị đá ném vỡ.
Pip luôn thắc mắc vì sao họ không chuyển đi. Không phải vì họ bị buộc phải chuyển đi, họ chẳng làm gì sai cả. Nhưng cô không tài nào hiểu nổi làm sao họ có thể sống được như thế.
Pip biết rất nhiều thứ, cô biết hippopotomonstrosesquipedaliophobia là thuật ngữ chuyên môn để chỉ hội chứng sợ hãi những từ ngữ dài loằng ngoằng, cô biết trẻ sơ sinh không có xương bánh chè lúc mới chào đời, cô biết nguyên văn những dòng trích dẫn xịn nhất từ Plato và Cato, và rằng hóa ra có tới hơn bốn nghìn loại khoai tây tồn tại. Nhưng cô không tài nào biết được nhà Singh lấy sức mạnh ở đâu để tiếp tục sống tại đây. Ngay tại thị trấn Kilton bé nhỏ này, với vô số lời xì xầm bàn tán sau lưng và những ánh nhìn soi mói, nơi những câu chuyện phiếm của hàng xóm chẳng còn có thể tiến triển thành điều gì đó hào hứng hơn.
Điều đặc biệt tàn nhẫn là ngôi nhà của họ ở quá gần Trường Ngữ pháp Little Kilton, nơi mà cả Andie Bell và Sal Singh đã chết, cũng là nơi Pip sẽ trở lại học năm cuối trong vài tuần nữa khi mặt trời tháng Tám chuyển sang tháng Chín. Pip dừng lại và đặt tay lên cổng chính, ngay lập tức cô trở nên can đảm hơn một nửa lũ trẻ trong thị trấn. Ánh mắt cô dõi theo con đường dẫn về cửa trước. Chỉ cần tiến thêm vài bước chân là đến nơi nhưng Pip cảm giác như cả một vực sâu thăm thẳm đang ngăn cách cô với chỗ ấy. Có thể đây là ý tưởng tệ hại, cô đã nghĩ đến điều này. Trong ánh mặt trời gay gắt của buổi sáng, Pip dần thấy đầu gối mình nhớp nháp dưới lớp quần bò. Một ý tưởng tồi, hoặc một ý tưởng táo bạo. Thế mà, những bộ óc vĩ đại nhất trong lịch sử luôn khuyên rằng hãy chọn sự táo bạo thay vì an toàn, lời khuyên của họ trở thành sự bào chữa tốt, thậm chí cho cả những ý tưởng tồi tệ nhất.
Vượt qua sự bồn chồn và lo lắng của mình, cô bước đến cửa trước và dừng lại thoáng chốc chỉ để chắc rằng mình đã sẵn sàng, sau đó cô gõ cửa ba lần. Bóng cô phản chiếu trên khung cửa với đôi chút vẻ căng thẳng: mái tóc đen dài nhuộm nâu, hơi sáng màu hơn một chút về phía đuôi tóc, khuôn mặt với nước da nhợt nhạt dù cô vừa có một tuần nghỉ ngơi đầy nắng ở miền Nam nước Pháp, đôi mắt với ánh nhìn sắc bén sẵn sàng cho một cuộc chạm trán.
Cánh cửa mở ra với tiếng lạch cạch của sợi xích rơi và tiếng lọc xọc từ một ổ khóa kép.
“Xin chào?” Một chàng trai trẻ lên tiếng, bàn tay giữ cửa khép hờ. Pip chớp mắt để ngừng ánh nhìn chăm chú của mình, nhưng chẳng có ích gì. Anh trông giống Sal quá mức: nhân vật tên Sal mà cô biết đến từ các tin tức trên tivi và hình ảnh đăng khắp các mặt báo chí.
Hình ảnh về Sal phai dần khỏi ký ức thời niên thiếu của cô. Ravi có mái tóc đen rối bù lệch sang một bên hệt như anh trai mình, lông mày cong dày và nước da màu gỗ sồi.
“Xin chào?” Anh lên tiếng lần nữa.
“À.... vâng...” Pip phản xạ chậm. Não bộ của cô còn bận xử lý thông tin rằng Ravi khác Sal ở chỗ anh có một chiếc lúm đồng tiền gần cằm, giống cô. Anh đã cao lớn hơn nhiều so với lần cuối cùng cô nhìn thấy anh. “Ờm... xin lỗi, chào anh.” Cô vẫy tay một cách vụng về và ngay lập tức cảm thấy hối hận vì điều đó.
“Có chuyện gì không?”
“Chào Ravi,” cô nói. “Tôi là... à mà anh chưa biết đến tôi nhỉ... Tôi là Pippa Fitz-Amobi. Tôi học dưới anh vài lớp.”
“Ồ....”
“Tôi chỉ đang tự hỏi liệu tôi có thể làm phiền anh chốc lát không? À, không chỉ là chốc lát... Anh có biết chốc lát là đơn vị đo thời gian thực sự không? Nó có nghĩa là một phần trăm của một giây ấy, vì vậy... anh có thể dành cho tôi vài chốc lát liên tiếp không?”
Ôi mẹ ơi, đây là điều xảy ra khi cô cảm thấy lo lắng hay bối rối, cô sẽ bắt đầu tuôn ra một vài sự thật ngộ nghĩnh dưới dạng những câu đùa khó hiểu hết sức. Thêm một điều nữa: một Pip lo âu sẽ trở nên trang trọng hơn gấp bốn lần, từ bỏ tầng lớp trung lưu để chật vật bắt chước tầng lớp thượng lưu một cách thấp kém. Lần cuối cùng cô nói từ “chốc lát” một cách nghiêm túc là cách đây bao lâu rồi?
“Gì cơ?” Ravi hỏi, trông có vẻ bối rối.
“Xin lỗi, đừng để ý.” Pip nói, bắt đầu trấn tĩnh hơn. “Chuyện là tôi đang làm bài EPQ* ở trường và...”
“EPQ là cái gì cơ?”
“Dự án chuyên môn mở rộng. Một kiểu dự án thực hiện độc lập, bên cạnh các dự án cấp A. Người làm có thể chọn bất cứ chủ đề nào mình thích.”
“Ồ, tôi chưa bao giờ học sâu đến thế ở trường.” anh nói. “Tôi đã tốt nghiệp ngay khi có thể.”
“Ờ, thì... liệu anh có sẵn lòng trả lời phỏng vấn cho dự án của tôi không?”
“Dự án về cái gì chứ?” Anh nhướng mày.
“Ờm... dự án nghiên cứu về sự việc đã xảy ra năm năm về trước.”
Ravi thở hắt ra một hơi mạnh, môi anh cong lên như thể sắp bùng nổ một cơn giận. “Tại sao?” Anh hỏi.
“Vì tôi không tin anh trai anh đã làm điều đó, và tôi sẽ cố gắng chứng minh.”