Tôi đã sắp xếp cuộc phỏng vấn với Ravi Singh vào chiều thứ Sáu (theo bộ câu hỏi đã chuẩn bị sẵn).
Tôi cần đánh máy bản ghi nội dung phỏng vấn với Angela Johnson.
Nhật ký điều tra là một công cụ hữu ích để ghi chép các trở ngại, tiến độ và mục tiêu trong quá trình nghiên cứu. Nhật ký điều tra của tôi sẽ phải khác đi chút xíu: Tôi sẽ ghi vào đây tất cả những gì mình nghiên cứu được, dù có liên quan hay không, bởi vì hiện nay, tôi vẫn chưa biết báo cáo cuối cùng của mình sẽ như thế nào, liên quan đến điều gì, và tôi đang nhắm đến mục đích gì nữa. Tôi phải chờ xem vị trí của mình sẽ ở đâu vào cuối cuộc nghiên cứu này, và rằng tôi có thể tập hợp một luận văn như thế nào dựa trên vị trí đó. [Cái này bắt đầu có cảm giác hơi giống nhật ký cá nhân rồi ấy nhỉ???]
Tôi hy vọng nó không phải bài luận án mà tôi đã đề xuất với cô Morgan. Tôi hy vọng nó sẽ là sự thật. Điều gì thực sự đã xảy ra với Andie Bell vào ngày 20 tháng Tư năm 2012? Mà - như bản năng của tôi mách bảo - nếu Salil “Sal” Singh vô tội, vậy thì ai đã giết cô ấy?
Tôi không nghĩ mình sẽ thực sự phá được vụ án này và tìm ra hung thủ sát hại Andie. Tôi không phải thanh tra cảnh sát có quyền tiếp cận phòng khám nghiệm pháp y (rõ ràng là vậy) và tôi cũng không bị ảo tưởng. Nhưng tôi hy vọng nghiên cứu của mình có thể vạch trần một vài sự thật và manh mối dẫn đến những nghi ngờ chính đáng về tội lỗi của Sal, cũng như đưa ra kết luận rằng phía cảnh sát đã phạm sai lầm khi đóng lại vụ án quá sớm mà không điều tra sâu hơn.
Vậy, phương pháp nghiên cứu của tôi thực ra là như thế này: phỏng vấn những người có liên quan mật thiết đến vụ án, theo dõi mạng xã hội của họ một cách sát sao và suy luận đột phá, thật ĐỘT PHÁ.
[ĐỪNG ĐỂ CÔ MORGAN ĐỌC ĐƯỢC MẤY DÒNG NÀY!!!]
Bước đầu tiên trong dự án này là nghiên cứu điều gì đã xảy ra với Andrea Bell - tên thường gọi là Andie - và bối cảnh mất tích của cô ấy. Thông tin này sẽ được lấy từ các bài báo và cuộc họp báo của cảnh sát vào khoảng thời gian đó.
[Viết danh mục tài liệu tham khảo ngay đi để sau này khỏi phải làm!!!]
Dưới đây là trích dẫn từ hãng thông tấn quốc gia đầu tiên đưa tin về vụ mất tích của cô ấy:
“Andrea Bell, 17 tuổi, được thông báo mất tích tại nhà riêng ở Little Kilton, Buckinghamshire, vào thứ Sáu tuần trước.
Cô ấy rời nhà trên chiếc ô tô màu đen, hiệu Peugeot 206, có điện thoại di động bên người nhưng không mang đồ đạc cá nhân nào khác. Theo cảnh sát, hành động biến mất của cô ấy được xem là “rất bất thường”.
Cảnh sát đã rà soát khu rừng gần nhà cô ấy vào cuối tuần trước.
Andrea, được biết đến với cái tên Andie, là người da trắng, cao 1 mét 56 với mái tóc dài màu vàng. Người ta cho rằng cô ấy đã mặc quần bò sẫm màu và áo len chui đầu màu xanh lam vào đêm cô ấy mất tích.”
Sau khi vụ việc xảy ra, các bài báo tiếp theo đưa ra nhiều chi tiết hơn về lần cuối cùng có người nhìn thấy Andie còn sống và khoảng thời gian mà người ta tin rằng cô đã bị bắt cóc.
Andie Bell “được nhìn thấy lần cuối cùng bởi Becca, em gái của cô ấy, vào khoảng 10 giờ 30 phút, ngày 20 tháng Tư năm 2012.”
Điều này đã được phía cảnh sát chứng thực trong một cuộc họp báo vào thứ Ba, ngày 24 tháng Tư: “Đoạn băng CCTV được lấy từ camera an ninh bên ngoài Ngân hàng STN trên Phố Little Kilton High Street xác nhận xe của Andie đã rời khỏi nhà vào khoảng 10 giờ 40 phút.”
Theo bố mẹ của cô, Jason và Dawn Bell, Andie “lẽ ra phải đón họ từ một bữa tiệc tối lúc 0 giờ 45 phút” . Khi Andie không đến và không trả lời cuộc điện thoại nào, họ bắt đầu gọi cho bạn bè của cô để hỏi xem có ai biết cô ấy đang ở đâu không. Jason Bell “gọi cảnh sát để báo cáo việc con gái mình mất tích lúc 3 giờ sáng thứ Bảy.”
Vì vậy, bất cứ điều gì xảy ra với Andie Bell đêm hôm đó, hẳn phải diễn ra trong khoảng thời gian từ 10 giờ 40 phút đến 0 giờ 45 phút.
Bây giờ có vẻ là lúc thích hợp để tôi đánh máy lại cuộc phỏng vấn qua điện thoại hôm qua của tôi với Angela Johnson.
Bản ghi nội dung phỏng vấn với Angela Johnson từ Cục Tìm kiếm người mất tích
Angela : Xin chào.
Pip : Xin chào, có phải cô Angela Johnson đấy không?
Angela : Tôi đây, Pippa đấy à?
Pip : Vâng, cảm ơn cô đã trả lời email .
Angela : Có gì đâu.
Pip : Cô có ngại nếu tôi ghi âm cuộc phỏng vấn này để viết lại trong dự án của mình không?
Angela : Ừ được thôi. Mà tôi phải xin lỗi trước là tôi chỉ có thể dành cho cô khoảng 10 phút. Vậy, cô cần biết gì về những người mất tích?
Pip : Liệu cô có thể mô tả sơ qua các bước khi một người được báo cáo mất tích không? Quy trình thế nào và cảnh sát sẽ làm gì đầu tiên?
Angela : Đây nhé, khi có ai đó gọi 999 hoặc 101 để thông báo có người mất tích, cảnh sát sẽ cố gắng thu thập càng nhiều chi tiết càng tốt để xác định nguy cơ tiềm ẩn đối với người mất tích, từ đó đưa ra phản ứng thích hợp. Trong cuộc gọi đầu tiên đó, họ sẽ yêu cầu người gọi cung cấp tên, tuổi, mô tả ngoại hình của người mất tích, quần áo họ mặc trong lần cuối cùng được nhìn thấy, hoàn cảnh mà người ấy mất tích. Nếu động thái biến mất là trái với đặc điểm tính cách, họ sẽ hỏi về các chi tiết liên quan. Dựa trên các thông tin này, cảnh sát sẽ xác định xem đây là trường hợp có rủi ro cao, thấp hay trung bình.
Pip : Và trong trường hợp nào thì tình huống được đánh giá là có rủi ro cao?
Angela : Trường hợp người mất tích thuộc nhóm yếu thế do tuổi tác hoặc khuyết tật. Nếu hành vi này bất thường so với đặc điểm tính cách, đó có thể là dấu hiệu cho thấy họ đang gặp nguy hiểm và cần được ưu tiên tìm kiếm, giải cứu.
Pip : Vâng, vậy nếu người mất tích 17 tuổi và việc biến mất được xem là trái với đặc điểm tính cách, liệu nó có được xếp vào nhóm trường hợp có rủi ro cao không?
Angela : Ồ, dĩ nhiên rồi, bất cứ vụ việc nào có liên quan đến trẻ vị thành niên.
Pip : Vậy cảnh sát sẽ phản ứng ra sao với một trường hợp rủi ro cao?
Angela : Đầu tiên, một nhóm cảnh sát sẽ ngay lập tức được điều động đến địa điểm mà người gọi cung cấp. Các sĩ quan sẽ thu thập nhiều chi tiết cụ thể hơn về người mất tích, như mối quan hệ bạn bè hoặc người yêu, bất kỳ thông tin nào về tình trạng sức khỏe, bao gồm cả thông tin tài chính trong trường hợp người mất tích có hành vi cố gắng rút tiền. Họ cũng cần một số ảnh chụp gần nhất của người đó và trong các trường hợp rủi ro cao, họ cũng có thể thu thập mẫu DNA để chuẩn bị cho các khám nghiệm pháp y diễn ra về sau. Đồng thời, với sự đồng thuận của chủ nhà, địa điểm đó sẽ được khám xét kỹ lưỡng để xem người mất tích có lẩn trốn không, hay còn bằng chứng đầu mối nào sót lại không. Đây là quy trình thông thường.
Pip : Vậy có nghĩa là cảnh sát sẽ ngay lập tức tìm kiếm manh mối hoặc dấu hiệu cho thấy người mất tích có thể là nạn nhân của một tội ác đúng không?
Angela : Chính xác. Nếu tình huống mất tích là khả nghi, các sĩ quan sẽ không loại trừ khả năng đó là một vụ án giết người. Dĩ nhiên, chỉ có một tỉ lệ rất thấp các vụ mất tích biến thành án giết người, nhưng các sĩ quan được hướng dẫn phải thu thập các bằng chứng từ sớm như thể đang điều tra một vụ án mạng.
Pip : Và sẽ thế nào nếu họ không phát hiện ra manh mối quan trọng sau cuộc tìm kiếm tại địa chỉ được cung cấp ban đầu?
Angela : Họ sẽ mở rộng phạm vi tìm kiếm ra các vùng lân cận. Có thể họ sẽ yêu cầu thông tin liên lạc, hỏi bạn bè, hàng xóm, bất kỳ ai có thể có thông tin liên quan. Trong trường hợp đối tượng mất tích là trẻ em hoặc thanh thiếu niên, việc liên hệ với hàng xóm hoặc bạn học của con trẻ có thể là một cách hiệu quả để có thêm thông tin, vì đôi khi phụ huynh cũng không thể nắm rõ tất cả các mối quan hệ bạn bè của con mình. Những người đó có thể là đầu mối tốt để cảnh sát điều tra tiếp các liên hệ quan trọng, như kiểu, bạn trai bí mật hay đại loại thế. Việc sử dụng thông cáo báo chí thường cũng sẽ được thảo luận, vì yêu cầu cung cấp thông tin trên phương tiện truyền thông có thể rất hữu ích trong các trường hợp này.
Pip : Vậy, nếu có một cô gái 17 tuổi mất tích, cảnh sát hẳn sẽ liên hệ bạn bè và bạn trai của cô ấy từ rất sớm chứ?
Angela : Ừ, dĩ nhiên rồi, nhiều nghi vấn sẽ được đặt ra, vì nếu người mất tích bỏ nhà ra đi, họ thường sẽ trốn cùng một người gần gũi với mình.
Pip : Và trong một vụ tìm kiếm người mất tích, đến thời điểm nào thì cảnh sát mới xác định là họ đang tìm kiếm một thi thể?
Angela : Ồ, tùy vào thời gian thôi, cũng không... Ôi, Pippa này, tôi phải đi rồi. Xin lỗi nhé, tôi có một cuộc họp cần tham dự.
Pip : À, vâng, cảm ơn cô nhiều vì đã dành thời gian.
Angela : Nếu còn câu hỏi nào khác, đừng ngại gửi email cho tôi nhé, tôi nhất định sẽ trả lời khi có thời gian.
Pip : Vâng, cảm ơn cô.
Angela : Chào Pip.
Tôi tìm thấy các số liệu sau trên mạng:
80% người mất tích được tìm thấy trong 24 tiếng đầu tiên. 97% được tìm thấy trong tuần đầu tiên. 99% vụ việc được giải quyết trong năm đầu tiên. Nghĩa là chỉ có 1% số người mất tích không bao giờ được tìm thấy.
Nhưng còn có một số liệu khác cần suy ngẫm: chỉ có 0.25% tất cả các trường hợp mất tích dẫn đến kết quả thiệt mạng.
Và số liệu này nói gì về trường hợp của Andie Bell? Dao động không ngừng giữa 1% và 0.25%, có lẽ chỉ chênh lệch vài phần nghìn ở mức không đáng kể.
Nhưng tại thời điểm này, hầu hết mọi người đều chấp nhận rằng cô ấy đã chết, dù cho thi thể của cô ấy chưa được tìm thấy. Tại sao?
Sal Singh chính là lý do.