Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai

Bàn tay Pip trượt khỏi bàn phím, ngón trỏ của cô lơ lửng trên phím W và H trong lúc âm thanh ồn ào ở tầng dưới liên tục dội vào tai cô. Tiếng va chạm, tiếng bước chân nặng nề, tiếng móng cào vào nền nhà và tiếng cười khúc khích thiếu kiềm chế một cách trẻ con. Ngay sau đó, mọi chuyện nhanh chóng trở nên rõ ràng.

“Joshua! Sao con chó lại mặc áo sơ mi của bố chứ?!” Victor cười nói, giọng ông vang cả vào phòng Pip.

Pip khịt mũi cười khi bấm lưu bản Nhật ký điều tra của mình và gập laptop lại. Ngày nào cũng vậy, mỗi khi bố cô về đến nhà sau giờ tan làm là ngôi nhà lại sôi nổi hẳn lên. Ông chẳng bao giờ có thể giữ yên lặng: tiếng ông thì thầm có thể nghe thấy ở tận phía bên kia căn phòng, tiếng cười giòn tan cùng tiếng vỗ đùi bôm bốp của ông lớn đến mức nó thực sự khiến người xung quanh giật mình, và năm nào cũng vậy, chưa một lần gián đoạn, Pip đều bị đánh thức bởi tiếng ông rón rén bước qua góc hành lang trên tầng, lén lút nhét quà vào trong chiếc tất Giáng sinh.

Bố dượng của cô là điển hình của tuýp người thiếu tinh tế, không giỏi kiềm chế cảm xúc và ý định của mình.

Pip ngó xuống tầng dưới và thấy rõ mồn một cảnh tượng trước mắt. Joshua đang chạy như bay từ phòng này sang phòng khác - từ nhà bếp đến hành lang rồi vào phòng khách - chạy qua chạy lại, cười khúc khích không ngừng.

Theo sát sau nó là Barney, chú chó golden retriever , đang trùm lên chiếc áo sơ mi diêm dúa nhất của bố Pip: chiếc áo đầy họa tiết màu xanh lá chói mắt mà ông đã mua trong chuyến du lịch gần nhất đến Nigeria. Barney hớn hở trượt qua mặt sàn gỗ sồi bóng loáng với những tiếng sủa đầy phấn khích. Ở cuối là Victor trong bộ đồ ba mảnh Hugo Boss màu xám đang cật lực đuổi theo Barney và Joshua với điệu cười càng lúc càng cao. Một cảnh tượng có thể ví như cảnh trong phim Scooby-Doo , nhưng là phiên bản của nhà Amobi.

“Trời đất ơi, con đang cố gắng làm bài tập về nhà đấy.” Pip nói, mỉm cười, đoạn nhảy lùi lại để tránh bị đâm sầm bởi “đoàn xe”. Barney dừng lại một chút để dụi đầu vào chân cô rồi nhảy vào lòng Victor và Josh trong lúc cả ba lăn lộn trên ghế sofa .

“Chào Dưa Chuột Muối.” Victor vừa nói, vừa vỗ phần ghế sofa cạnh mình. “Bố ạ, bố im lặng đến mức con chẳng biết bố về nhà rồi ấy.”

“Ôi que kem bé nhỏ, con có cách đùa khác thú vị hơn mà.”

Cô ngồi xuống cạnh họ, hơi thở mệt nhọc của Josh và Victor làm nệm sofa hơi phồng lên rồi xẹp xuống.

“Chuyện trường lớp thế nào rồi?” Ông quay sang Josh và nó bắt đầu huyên thuyên về những trận bóng đã chơi.

Pip bị cho ra rìa, cô đã nghe toàn bộ câu chuyện ở trên xe lúc đón Josh từ câu lạc bộ. Cô chỉ nghe được một nửa, hơi phân tâm bởi ánh mắt ngơ ngác của anh chàng huấn luyện viên thay thế khi cô chỉ vào cậu nhóc 9 tuổi đang đứng cạnh mình và bảo: “Tôi là chị của Joshua.”

Lẽ ra đến giờ cô phải quen thuộc với điều đó - cái nhìn nấn ná khi người ta cố gắng hiểu kết cấu gia đình cô, các con số và những dòng chữ nguệch ngoạc trên gia phả nhà cô. Người đàn ông Nigeria to bự rõ ràng là bố dượng của cô và Joshua là đứa em trai cùng mẹ khác cha. Nhưng Pip không thích dùng các từ ngữ ấy, các thuật ngữ lạnh lùng. Những người cô yêu thương không phải môn Đại số để cô phải tính toán. Victor và Josh không chỉ là ba phần tám của cô, cũng không phải bốn mươi phần trăm của gia đình bé nhỏ này, họ hoàn toàn là của cô. Là người bố vui tính và đứa em trai phiền phức.

Người bố “thực sự” của cô, người đàn ông cho cô họ Fitz, đã mất trong một tai nạn ô tô khi cô chỉ mới 10 tháng tuổi. Sự thật là Pip không nhớ gì nhiều. Cô chỉ gật đầu cười trước những câu mẹ thỉnh thoảng hỏi, như liệu cô còn nhớ giai điệu mà người bố ấy ngâm nga lúc đánh răng, hay còn nhớ cách ông cười khi cô bập bẹ nói từ thứ hai là “poo” không. Chỉ là đôi khi, việc nhớ một ai đó không phải vì bản thân, mà là để mang đến nụ cười cho một ai đó khác. Những lời nói dối thiện ý ấy thì chấp nhận được.

“Và dự án của con thế nào rồi, Pip?” Victor quay sang cô lúc cô đang loay hoay cởi chiếc áo sơ mi khỏi người Barney.

“Cũng ổn ạ,” cô nói. “Con chỉ đang tìm hiểu bối cảnh và viết lách vài thứ thôi. Con đã đến gặp Ravi Singh sáng nay.”

“Ồ, rồi sao nữa?”

“Anh ấy bận, nhưng nói rằng con có thể quay lại vào thứ Sáu.”

“Em sẽ không làm thế đâu.” Josh nói bằng chất giọng thận trọng.

“Vì em là đứa nhóc hỉ mũi chưa sạch rất hay phán xét, và vẫn nghĩ có người tí hon sống trong cột đèn giao thông,” Pip nhìn Joshua. “Nhà Singh chẳng làm gì sai cả.”

Bố cô nói chen vào. “Joshua, cứ thử tưởng tượng cảnh tất cả mọi người phán xét con chỉ vì một điều gì đó chị con đã làm mà xem.”

“Ồ, chị Pip chỉ biết làm bài tập về nhà thôi.”

Pip vung chiếc đệm ngồi vào mặt Joshua theo bản năng. Victor giữ chặt tay thằng bé khi nó vặn vẹo đòi trả đũa, ông cù vào sườn nó.

“Sao mẹ vẫn chưa về nhỉ?” Pip hỏi, trêu chọc Josh đang bị giữ chặt bằng cách huơ bàn chân đi tất bông xù của mình trước mặt nó.

“À, mẹ con sẽ đi thẳng từ chỗ làm đến câu lạc bộ sách Boozy Mum.” Bố cô nói.

“Nghĩa là... tối nay chúng ta có thể ăn pizza ạ?” Pip hỏi. Đột nhiên cuộc cãi vã giữa cô và Josh biến mất, họ lại lần nữa trở thành đồng đội. Josh nhảy phắt lên ôm chầm lấy cô rồi cả hai đứa nhìn về phía bố với ánh mắt long lanh.

“Dĩ nhiên là được.” Victor nói, vỗ lưng Josh với nụ cười rạng rỡ. “Bố có thể “mập ú” bằng cách nào khác được nữa chứ?”

“Kìa, bố!” Pip rên rỉ, thầm nguyền rủa chính mình của quá khứ vì đã dạy ông ấy cụm từ đó.

« Lùi
Tiến »