Lila xoa đôi tay tê cóng.
Nỗi kinh hoàng đầu tiên đã qua. Chạy mò mẫm - lần này về phía con suối - trượt chân, dập đầu gối, đau điếng người. Nàng không tới được chỗ con suối. Cũng không còn nghe thấy tiếng suối reo nữa. Hay là suối chạy vòng quanh.
Bây giờ nàng ngồi đè lên túi du lịch, xoa đôi bàn tay tê cóng và bình tĩnh xem xét tình cảnh của mình - nói cách khác - mối đe dọa của tình cảnh. Nàng cô đơn trong đêm giá buốt, giữa rừng núi đen ngòm. Tìm dòng suối để men theo suối tìm đến chỗ có con người thì không tìm được. Đường mòn cũng không thấy đâu. Nàng đành phải ngủ đêm ở chỗ này.
Hồi trước dì Anastazia đã kể gì cho cho hai lữ khách tí hon nghe nhỉ? “Cháu phải tìm nơi ẩn náu, tránh gió, tránh rét và thú rừng”. Đúng rồi, Lila đã không tính tới chó sói, mèo hoang và gấu, nhưng biết làm gì bây giờ? Nàng chẳng thể trèo lên bất kỳ cây tùng nào, dao găm chẳng có. Vả lại, đường nào thì nàng cũng không thể chống chọi nổi với thú rừng, cái nàng có thể làm là tìm một chỗ khả dĩ thay thế chiếc lều và… nàng đã biết có thể lợi dụng chỗ nào: khóm mấy cây tùng mọc cạnh nhau, cành lá xum xuê là là mặt đất.
Cô gái đi cà nhắc về phía đó.
“Không được ngồi, cũng không được ngủ trên đất!”. - Đó là lời dặn tiếp theo của Anastazia. - “Rải lá cây hoặc lá thông mà nằm. Như vậy tốt hơn nền đất lạnh”.
Lila thu gom lá cây vân sam rải xuống dưới gốc thông có cành lá tạo thành túp lều tự nhiên. Mặc dầu kiệt sức và sợ hãi, nàng vẫn mỉm cười. Tự sướng! Anh Aleksei ơi, anh có thể tự hào về em được rồi đó!
“Đốt lửa!”, ô, không có vấn đề gì, việc này dễ như bỡn: Vào cái giờ đen tối Lila đã giấu một gói thuốc lá và chiếc bật lửa, không hề nghĩ là cô nàng sẽ cần những thứ đó để có thể ngủ qua đêm nay.
Lá thông khô bắt lửa ngay lập tức. Việc tìm kiếm những cành to làm củi cũng không thành vấn đề. Chỉ còn duy nhất một vấn đề mà nàng phải đối phó, đó là bây giờ phải ngủ. Đã hai ngày liền nàng không chợp mắt. Mắt nàng cứ tự động nhắm lại.
Nàng thiu thiu bên đống lửa nổ tí tách dễ thương, nhưng chỉ trong chốc lát… rồi nhắm nghiền hai mắt nóng bừng vì thiếu ngủ…
Một hồi lâu nàng mới tỉnh dậy.
Ngọn lửa đã tắt, rất may là không đe dọa cháy rừng. Lila đã rất cẩn thận, thoạt tiên nàng đào một cái hố nông, dọn sạch mọi thứ chung quanh có thể bắt lửa, rồi mới nhóm đống lửa nhỏ. Tiếp đó nàng cho thêm vài cành cây vào đống lửa, cành cây nổ tí tách, nàng quấn chặt quanh người tất cả mọi đồ đạc có trong túi, rồi ngồi nhìn đống lửa có sức thôi miên…
☆ ☆ ☆
Cô nàng không từ chối bất kỳ chàng trai nào. Cả trường Đại học Kinh tế, với giọng mỉa mai, nháy mắt với nhau “nàng - sinh viên”, người ta nói như vậy về Lila Borowa.
– Cậu có thích chơi gái không nào? Cậu có định làm một cú tàu nhanh ở góc tối hành lang không nào? Cậu có ao ước được làm tình miễn phí không nào? Cậu hãy đi mà đăng ký với Lila-nữ-sinh-viên, lúc nào cô nàng cũng sẵn sàng chịu chơi.
Tại sao vậy? Chẳng lẽ từ một cô gái khiêm nhường, được dạy dỗ nghiêm khắc, cô ả đã trở thành cô gái cuồng dâm hay sao? Không. Lila rất muốn được yêu. Và trong sự ngây thơ của mình cô gái đã nhầm lẫn tình yêu với tình dục.
Hồi mới vào trường đại học Lila chỉ sống bằng kỷ niệm, khi nhớ từng cái hôn của Aleksei, từng cái đụng chạm của bàn tay anh chàng, những khoái cảm mà cô gái có được khi người yêu vuốt ve chiều chuộng và cái nhói đau ngọt ngào mà chàng trai đã ban cho cô gái một chiều tháng Chín. Cô gái mang những kỷ niệm đó trong trái tim mình, lúc nào cũng nhung nhớ người yêu, đinh ninh trong bụng, sẽ có ngày anh ấy quay trở về và lúc đó Lila sẽ tự hào nói với anh rằng: em đã chung thủy với anh, em đã chờ đợi anh.
Tuy nhiên, những tháng cô đơn trôi qua, một năm rồi hai năm trôi qua, vậy mà Aleksei vẫn không quay trở về.
Lila gọi điện cho Anastazia, hỏi về anh chàng. Cô gái dám khẳng định, chính anh ta cầm máy, nhưng cô gái lại nghe được câu hỏi nhỏ nhẹ từ đầu dây bên kia: “Aleksei đó phải không?”, rồi không một lời nào nữa và đặt máy xuống.
Anastazia cũng không thèm nói chuyện với cô nàng. Không phải sau vụ Lila đã làm hại cậu con nuôi của Anastazia. Chẳng biết Aleksei có thổ lộ với bà dì những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó, nhưng lúc anh ta về nhà, nhìn thấy cậu con nuôi bị đánh đập, quần áo rách bươm, thì tất nhiên Anastazia chẳng thể bỏ qua chuyện này cho Lila.
Không, nhất định anh chàng đã nói gì đó với dì, vì có lần dì đã quát to vào ống nghe:
– Nhà ngươi muốn nói chuyện với ai hả? Với tên cưỡng dâm ư? Nhà ngươi hãy đi mà tìm nạn nhân khác cho mưu ma, chước quỷ và sự lừa đảo của nhà ngươi, nhà ngươi hãy để cho chúng tao được yên!
Lila không thể im hơi lặng tiếng với sự mất mát này. Vài tuần sau cô gái lại gọi điện và lại hỏi một cách khiêm nhường: “Liệu cháu có nói chuyện với Aleksei được không ạ?”, thì lại được nghe: “Không có nó ở nhà” hoặc: “Nó không muốn nói chuyện với nhà ngươi”.
Sang năm thứ hai Đại học Kinh tế thì Lila đành chịu thua, khi cô nàng lo ngại khẳng định một sự thật là, mình cô đơn vẫn hoàn cô đơn. Giống như từ trước tới nay, như thuở ấu thơ, như hồi học phổ thông cơ sở và phổ thông trung học, cuộc sống vẫn tiếp diễn chung quanh cô gái, các bạn nữ, các bạn nam họ yêu nhau, họ chia tay nhau, họ cười nói cùng nhau, họ đi quán nhậu hoặc đi xem chiếu bóng, chỉ có Lila là sống ngoài lề xã hội. Cô gái sống khổ đau và buồn tủi ngoài rìa cuộc sống sinh viên, bên cạnh những kẻ thất bại đủ đường, những kẻ khó chịu và đê tiện đến nỗi không một ai muốn dính dáng đến họ.
Còn Lila thì muốn được yêu! Nếu không phải Aleksei thì… ai cũng được.
Cô gái bắt đầu mua tình cảm của các bạn gái trong ký túc xá bằng những món quà nhỏ mà lắm khi chẳng hề nhỏ chút nào. Nước hoa hảo hạng, bao tiền vào câu lạc bộ, quần áo hàng hiệu… họ đòi những thứ đó khi biết rằng, Lila Borowa ngu dại chẳng chối từ. Để nuôi con gái ăn học ngày càng tốn kém ông Borowy đã lại phải bán tiếp một thửa ruộng nữa của nhà mình.
Đám bạn trai thì rẻ hơn: chúng chỉ cần cô sinh viên đẹp nhất khóa, có khi nhất trường, đứng giạng chân, đôi chân thon thả, xinh xắn, rám nắng, trước mặt một, hai, hoặc mười gã sinh viên. Rồi sau đó chúng tung ra những lời khiếm nhã, như đã sờ mông cô gái, đã ôm cô gái như ôm người yêu, đã hôn môi cô gái, còn Lila thì sao? Mặt đỏ bừng khi nghe những câu đùa cợt khiếm nhã về mình, có khi còn cười phụ họa. Nhận ra thiện ý của lũ bạn trai, Lila tiếp tục lún sâu vào vũng bùn buôn thể xác và buôn tình cảm của mình.
Mặc dầu cô nàng không thích tình dục.
Đúng vậy, cô gái đã học được cách giả vờ đạt cực khoái y như thật - gã con trai nào cũng bị đánh lừa, sau đó có kẻ còn tán bậy rằng, phải đến năm lần liên tục Lila Borowa đạt cực khoái với mình - nhưng thực ra Lila chẳng cảm nhận gì cả, ngoài việc kinh tởm chính mình và các bạn tình của mình.
“Có đúng là nhà ngươi quá ngu nên không nhận ra ta đóng kịch? Nhà ngươi mù quáng cho nên không nhìn thấy sự căm thù hiện lên trong đôi mắt của ta và hai hàm răng ta cắn chặt chẳng phải vì khoái cảm mà là vì phẫn nộ”. Những câu hỏi như vậy bay qua ý nghĩ khi bên dưới đôi mắt hé mở của mình cô gái quan sát những gương mặt càng ngày càng mới mẻ của đám bạn tình.
Lila biết chắc một điều: Chỉ trong ba giây là Aleksei có thể hiểu được cô nàng. Lila không phải giả vờ khi ân ái với anh ta. Anh chàng luồn bàn tay vào mái tóc cô nàng và cúi đầu hôn cô gái, còn trong thời điểm đó Lila bắt đầu bồng bềnh bơi. Cô gái dám khẳng định như vậy. Việc tưởng tượng lại một cuộc tình như vậy đã có lần cứu Lila thoát khỏi hành động điên rồ.
Khi chỉ có một mình - mặc dầu trong ký túc xá chật ních người, cô đơn là một sự xa hoa hiếm có - cô gái lôi người an ủi-lưỡi dao cạo ra.
“Các người mà biết được, ta thực sự nghĩ gì về các người, ta khinh bỉ các người như thế nào…”. - Và cô gái nhìn máu chảy ròng ròng từ vết thương, hai mắt lim dim cô nàng nhâm nhi nỗi đau, nỗi đau giúp làm vợi bớt một nỗi đau khác còn lớn hơn rất nhiều - Nỗi đau mất người yêu. Nỗi đau từ những mất mát do sự đê hèn và ngu ngốc của bản thân mình.
Từ tháng này sang tháng khác, Lila càng ngày càng hư thân mất nết. Cô gái lại uống rượu để dễ bề chịu đựng sự tán tỉnh của những con đực non muôn đời khát dục. Lại dùng thuốc giảm đau, an thần, thuốc ngủ, tuy nhiên cô gái vẫn tránh xa ma túy cho dù món này trong ký túc xá kiếm dễ như chơi. Toàn bộ số tiền học bổng cấp cho sinh viên gia đình nghèo và toàn bộ khoản tiền bố chu cấp hàng tháng - sau khi nộp tiền phòng và mua phiếu ăn - cô gái dùng vào việc mua quà, tặng phẩm, vẫn còn thiếu tiền để cô gái phung phí cho những khoản khác, ngoài thuốc giảm đau gây ngủ và rượu…
Cô gái biết, nói chính xác là cô gái cảm nhận, ngày tận thế của mình đang đến gần. Phải chấm dứt sự điên rồ này thôi. Và đúng là như vậy, sự điên rồ này chấm dứt, nhưng một sự điên rồ mới, hoàn toàn khác trước, lại bắt đầu.
☆
Tôi chẳng biết mình đã bị trúng với thằng nào, kẻ nào là bố của con tôi. Thật là xấu hổ… Chắc tôi bị trúng trong cuộc nhậu thác loạn, khi tôi đã vi phạm nguyên tắc: “Không uống rượu cùng với những kẻ khác” và sau vài cốc rượu, với cái đầu yếu ớt của tôi, tôi xỉu dưới gầm bàn. Nhất định một tên nào đó đã chơi tôi và để lại trong tôi cái tôi không muốn.
Tôi phát hoảng khi nhìn thấy hai vạch trên que thử thai. Làm gì bây giờ?! Phá thai ư?! Sinh nở ư?! Bố sẽ giết tôi!!! Đúng, đó là ý nghĩ thứ hai, ý nghĩ đã làm tôi lạnh cả gáy. Tôi vác mặt về làng với cái bụng to mà không chồng, thì bố sẽ đánh cho đến chết. Phải chăng đó khả dĩ là lối thoát?
Lang thang suốt đêm trên các hành lang của ký túc xá, nhận thấy không có gã sinh viên nào thèm “quả tàu nhanh” bám theo mình, tôi đắn đo các phương án. Tôi có thể chạy trốn khỏi nhà. Nhưng mà chạy đi đâu? Chạy thì dễ, nhất là bây giờ, khi không có ai theo dõi tôi, nhưng sau đó tự đi làm mà nuôi thân hay sao? Nuôi mình và nuôi con, đúng không nào? Tôi có thể phá thai, chỉ có điều… tôi biết rằng, tôi không thể làm nổi việc này. Và chẳng những đức tin Thiên Chúa giáo sẽ ngăn chặn hành động này của tôi - viễn cảnh địa ngục còn ít đáng sợ hơn là viễn cảnh trận đòn hung bạo của bố tôi - mà bản thân tôi không thể làm nổi cái việc giết chết đứa con, đứa con của mình, đứa con non nớt. Tại vì bây giờ con tim bé bỏng của nó đang đập rồi, nó đã có đầu, có tay và có chân rồi. Tôi biết như vậy, tại vì tôi đã chạy ngay lập tức vào thư viện và đã xem một loạt ảnh. Đó không còn đơn thuần chỉ là việc tách tế bào…
Lúc đầu sáng tôi đã nảy ra một ý nghĩ điên rồ: tôi phải kiếm bằng được một người bố cho đứa con. Và phải kiếm thật nhanh!
☆
Lila có thể giả đò mình là một cô gái ngu đần, buông thả, nhưng một khi đã quyết định việc gì đó, có mục đích rõ ràng, thì cô nàng bắt tay vào thực hiện rất bài bản với độ chính xác tuyệt đối như trong khoa học. Thoạt tiên cô gái phải biến đi vài ngày để cái thay đổi mà cô gái đang thực hiện được người ta tin là có thật. Không một người đàn ông nghiêm túc nào - Lila chỉ muốn người đàn ông như vậy làm người cha của đứa bé và kết cục là chồng của cô nàng mà thôi - lại đi tự ràng buộc mình với một cô gái sống buông thả.
Và thế là, ngày hôm sau cô gái hốt hoảng lao vào phòng mà cô gái ở chung với ba cô bạn chuyên tung tin đồn, rồi khóc nức nở:
– Bà yêu quý của tớ vừa qua đời! - Cô gái vội vàng gói ghém vài thứ đồ đạc, rồi nhảy lên chuyến xe buýt gần nhất và… Về nhà hai ngày. Cô gái gán cho ông bố một chuyện hoang đường, rồi bày ra cuộc cãi lộn với tiêu đề: “Tại sao bố lại cho con khốn nạn đó nhiều hơn chúng ta?!”, sau đó cô gái quay về trường, mặc đồ đen, nước mắt lưng tròng.
Kể từ ngày hôm đó cô gái buồn rầu, lặng lẽ, ít nói năng. Không còn gã sinh viên nào dám bám theo sau cô nàng nữa. Cô gái nộp đơn lên thầy chủ nhiệm khoa xin nghỉ học tạm thời và tất nhiên là được chấp thuận. Cô gái dùng khoản tiền để dành mua tặng phẩm cho các bạn gái thuê một căn phòng nhỏ không tiện nghi ở phố Krakowski Kazimierz, có cửa sổ nhìn ra mái của tòa chung cư, còn khi cô gái xây cái tổ ấm cực kỳ dễ thương trong bốn bức tường cà khổ này thì cô gái đã có khả năng tạo ra một cái gì đó từ không có gì - vì cô nàng đã có nơi có chốn để đi về… trong cuộc săn tìm.
Tìm ở đâu ra những gã đàn ông giàu có, những kẻ bằng tiền do mình kiếm được hoặc bố mẹ chu cấp có thể nuôi vợ và nuôi con? Tất nhiên là tìm ở trường Đại học Tổng hợp Jagiellonski, cụ thể: Khoa Luật và Hành chính. Người đó sẽ là luật sư hoặc công chứng viên tương lai, vấn đề là ở đó!
Lila chuẩn bị rất kỹ càng cho cuộc săn tìm này: ăn vận đẹp, lịch sự, nhưng váy phải sexy, môi son má phấn, đeo đôi khuyên tai ăn trộm của mẹ ghẻ… Chải tóc sao cho mái tóc lung linh ánh vàng chảy dài xuống lưng. Chỉ còn mỗi đôi giày là không cao gót và cô gái đã đi đến phố Golebia, về phía Collegium Novum. Cô nàng đứng trước cổng và bằng con mắt của một người am hiểu, cô nàng quan sát ngôi trường đại học uy nghiêm. Đúng rồi, chàng trai mà cô gái đang tìm kiếm phải đang học trong ngôi trường này.
Cánh cổng mở rộng mời khách vào bên trong. Sau chốc lát cô gái nện gót giày Pantoffel trên nền đá cẩm thạch.
Chung quanh đông nghịt sinh viên. Lila không quan sát, không liếc mắt đưa tình, cũng không nhử mồi. Cô gái chỉ bước đi với vẻ mặt hơi bị lạc lõng, đợi cho đến khi ANH CHÀNG tìm được cô nàng. Tức thị Quý ông Đích thực.
Bất thình lình Lila đứng như trời trồng, vì cô nàng đã có anh chàng ngay trước mặt mình…
☆ ☆ ☆
Lila tỉnh dậy khi hòn than cuối cùng tắt ngấm. Nàng quan sát chung quanh, nhưng chẳng có gì thú vị. Nói chính xác là không hề có cảm xúc. Đầu óc nặng nề, cử động chậm chạp, thân xác không muốn hợp tác.
Trời lạnh. Đêm không khoan nhượng. Mệt mỏi - mặc dù thiu thiu (nàng đã có thể ngủ được bao lâu?) - tăng, thay vì giảm bớt.
“Mình phải ngủ thêm chút xíu nữa. Mình phải có sức để tiếp tục cuộc hành trình”. - Một ý nghĩ thoáng qua đầu nàng. Đâu đó ở tít sâu trong não bộ chuông báo động nổi lên, lời nói của dì Anastazia vang vọng: “Ngay cả khi rất mệt, các cháu cũng không được ngủ trong giá lạnh. Không được ngủ trong giá lạnh! Lila, nhắc lại. Aleksei, nhắc lại”.
Tên của chàng trai - hồi đó là cậu bé tám tuổi đã nói trịnh trọng: “Không được ngủ trong giá lạnh” - tác động vào Lila như cốc nước chè nóng. Nàng nháy mắt, lắc lư đầu để tỉnh ngủ và buộc mình phải ngồi dậy. Hai tay bủn rủn. Hai chân khuỵu xuống, nhưng trong đầu vẫn oang oang giọng nói của Aleksei: “Ngay cả khi rất mệt, em cũng không được ngủ trong giá lạnh”.
– Vậy biết làm gì bây giờ nào?! - Nàng thét lên tuyệt vọng.
Âm thanh giọng nói của chính mình trong khu rừng tịch mịch làm nàng đâm sợ. Nàng lấy tay bịt miệng mình lại. Ở đây có những loài thú nguy hiểm cơ mà! Chỉ còn thiếu mỗi việc nàng tự gọi chó sói hoặc gấu rừng đến…
Lila trùm kín áo lông thú, mặc dầu trùm như vậy cũng chẳng làm ấm người thêm được là bao, nàng xách túi lên và đi về phía trước. Lên núi. Lên đỉnh.
Phải rồi, nàng nhớ, cứu mình có khi chỉ là một dòng suối nhỏ dẫn đường đến chỗ có nhà dân, tuy nhiên mọi hy vọng lại trông cậy vào chiếc điện thoại di động, chiếc điện thoại này sẽ bắt được sóng ở nơi không có cây cối, chỗ như vậy chỉ có ở trên cao.
Nàng đi và đi, với sự quyết tâm chưa từng có, nàng lần mò từng bước một, vấp ngã trong đêm tối. Trăng đã lặn, không còn chiếu sáng, cho dù chỉ một mảnh rừng cỏn con. Lila không nhìn thấy bất kỳ vật gì cách mình một sải tay, mặc dầu nàng biết mình đang đi theo hướng lên đỉnh núi.
Bỗng nhiên rừng mở toang trước mặt nàng và sau giây lát nàng đứng trên trảng cỏ rộng, nói chính xác - chỗ rừng bị đốn hoặc bị gió xô đổ. Chung quanh ngổn ngang những cây rừng bị đổ gãy và những thân cây bị cưa cụt. Nàng ngồi lên thân cây gần nhất, đầu rũ rượi, kiệt sức. Nước mắt lăn trên gò má. Nàng muốn lau, nhưng tay không nhấc nổi. Thôi thì thây kệ cho lệ trào. Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Liệu nàng, Lila, có đợi nổi đến lúc bình minh? Bốn giờ sáng. Bốn giờ?! Mới bốn giờ thôi sao?! Phải ba giờ đồng hồ nữa trời mới hửng sáng. Ngần ấy thời gian thì không trụ nổi mất rồi!
Lila sẵn sàng đổi hẳn một năm tuổi đời để lấy một chút xíu ánh sáng và hơi ấm. Nàng thò tay vào túi lấy bật lửa và điếng người. Nàng đã vô tình để chiếc bật lửa ngay bên đống lửa! Sao nàng lại có thể vô tâm đến như vậy nhỉ?! Chút sức lực còn lại chui ra khỏi người nàng đúng lúc này. Lila ngồi phịch xuống đất, tựa lưng vào thân cây và hai mắt nhắm nghiền, thây kệ lời thì thầm của linh tính. Nàng đã chạm ngưỡng chịu đựng mất rồi. Nếu nàng phải chết ở nơi này - đành chịu thôi.
Đang bơi từ từ vào miền vô thức, thì bỗng nhiên một âm thanh bứt nàng ra khỏi bóng đêm. Nàng mở to hai mắt, nín thở. Âm thanh lặp lại. Lila thót tim.
☆ ☆ ☆
Thoạt tiên Lila chú ý đến tiếng cười của anh chàng. Vang, trầm, tình cảm. Cô gái nhìn về phía có tiếng cười và… anh ta đang ở đằng kia! Anh ta đứng dưới chân tường, ôm ngang lưng cô gái đẹp, cô gái ghì chặt người anh chàng, không hề xấu hổ. Nhìn thấy cảnh này Lila nắm tay thành quả đấm.
“Anh này là của tao”. - Lila muốn thét lên, chạy đến chỗ đôi trai gái đang tình tứ với nhau, túm tóc cô bé lôi ra khỏi người Aleksei. Nhưng Aleksei không còn thuộc Lila nữa rồi. Lila đã làm tất cả, chính xác là tất cả, để mất anh chàng. Bây giờ cô gái chỉ có thể đứng giữa hành lang, nơi hàng chục sinh viên đi qua lại, bất lực nhìn, qua nước mắt, anh Aleksei đang nâng mặt cô gái trong lòng bàn tay và hôn chùn chụt vào đôi môi son, mọng, của cô nàng. Con tim Lila nức nở. Cô gái có cảm giác nó đang vỡ tan thành triệu mảnh đau.
– Mình có thể giúp gì được không? Có chuyện gì vậy? - Cô gái nghe giọng nói của người nào đó. Nhấp nháy mắt, cho lệ rơi khỏi hàng mi, Lila chuyển cái nhìn từ đôi trai gái đang tình tứ với nhau sang nam sinh viên đứng bên cạnh mình, người vừa vỗ vai cô gái ý dò hỏi.
– Vâ-âng, - Lila nói, lại nói lắp. - Nhờ anh mang em ra khỏi chỗ này.
Cô gái khoác tay chàng trai.
– Nhưng không phải lối này! - cô gái nói, khi chàng trai định đi ngay ra phía cổng tòa nhà. - Anh ơi, chúng mình phải đi đường vòng.
Chàng trai mỉm cười đầy ngụ ý, hiểu ý cô nàng.
Khi họ đi ngang qua Aleksei và cô gái nọ, gã con trai ôm chặt người Lila.
Lúc này Aleksei ngước mắt nhìn. Hai mắt trợn tròn vì sốc. Trước khi Aleksei kịp nói, dù chỉ một lời, có một cử chỉ cực kỳ đơn giản nào đó, thì Lila cùng chàng trai không quen biết đã biến mất tăm vào đám đông sinh viên.
Tuy nhiên, cả hai đều không biết rằng, không lâu nữa họ sẽ gặp nhau. Bất luận Aleksei muốn hay không muốn, Lila là định mệnh của anh ta rồi. Hoặc là lời nguyền.
☆
Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em tìm anh, chứ không phải ngược lại. Em thường tìm cách liên lạc với anh, nhưng anh không hồi âm để rồi gặp em một ngày nào đó, bặt vô âm tín. Ngày hôm qua trong đời em vẫn chưa có anh - anh chữa trị vết thương sau lần thất vọng cuối cùng vì em, sau lần phản bội cuối cùng của em - ngày hôm nay anh đợi em ở trường phổ thông hay trường đại học, hoặc anh đứng sau cánh cửa nhà em. Anh mà muốn thì lúc nào anh cũng tìm được em, em thường suy nghĩ: anh có phép màu nào vậy?! Làm sao anh biết - hai ngày sau cuộc gặp tình cờ ở hành lang Collegium Novum - em ở chỗ nào, khi ngay đến bố em còn không biết địa chỉ này - em sẽ không nói về các bạn nữ và các bạn nam cùng khóa?
Em đã hy vọng sẽ hỏi anh câu này - và cả hàng trăm câu hỏi khác nữa - khi rốt cuộc chúng ta sẽ ở bên nhau. Vì chúng ta sẽ được như vậy, đúng không, anh Aleksei.
☆
Tiếng chuông gọi cửa làm gián đoạn việc chuẩn bị cho lần ra khỏi nhà vô cùng quan trọng hôm nay. Chả là, Lila có cuộc hẹn lần đầu với Karol, chàng sinh viên khoa luật, quen nhau tại hành lang Collegium Novum, anh chàng này có hai ưu điểm: thứ nhất, là ứng viên tuyệt vời để làm chồng và làm bố của đứa con không phải của anh ta, thứ hai… biết Aleksei Dragonow. Cô gái đã cẩn thận thăm dò Karol về chuyện này ngay hôm hai người bước ra khỏi cổng trường đại học, rồi cô nàng đã cho phép chàng trai tiễn mình về đến tận nhà. Cô gái chỉ đồng ý có như vậy, mặc dầu Karol đã mời cô nàng đi uống cà phê hoặc cocktail ở quán gần đó. Không. Nếu Lila có ý định chiếm đoạt chàng sinh viên này - cho phần còn lại của cuộc đời, chứ không phải một đêm - thì cô nàng phải đóng vai cô gái trinh nguyên và bất khả xâm phạm. Cô gái đã làm việc này một cách ngon lành.
Ngày nào Karol cũng xuất hiện ở dưới nhà cô gái, cho đến khi cô nàng đồng ý gặp anh chàng.
Mái tóc vừa chải hôm nay của Lila nom lấp lánh như vàng đang tuôn chảy, lớp phấn phủ nhẹ khiến đôi mắt của cô nàng càng to hơn, gương mặt càng xinh hơn, mặc chiếc áo sơ mi đẹp, tựa làn sương mỏng, nom cô gái sẽ rất đỗi phi thường, đang định với tay lấy chiếc váy kiệm vải đến độ hết tầm sexy thì cô gái đứng ngẩn người khi nghe tiếng chuông.
Chân bước ra phía cửa, cô gái lẩm bẩm chửi thề. Một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ hẹn cơ mà. Lila không thích vội vàng. Và chúa ghét khi bạn trai đến quá sớm, làm gián đoạn việc chuẩn bị cho cuộc hẹn. Cô gái có thể giả vờ là mình vắng nhà, tuy nhiên cô nàng không muốn làm Karol cụt hứng. Trước khi mở hé cánh cửa, cô gái hít vào một, hai lần, miệng nở nụ cười và… Nhìn thấy người con trai đứng bên ngoài cánh cửa cô gái giật mình đánh thót, lùi về phía sau.
– Aleksei! - Tiếng thốt nhỏ vang lên như một tiếng thét.
Chàng trai đứng đó, một tay tựa vào khuôn cửa, tay thứ hai cầm bông hoa thủy tiên. Anh ta trao bông hoa cho Lila đang trong cơn sốc mạnh, như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra, như cách đây mấy năm không hề có cuộc chia li trong uất hận, như ngày nào anh chàng cũng đến đây với cô nàng, như tối nay cô gái đang đợi anh chàng và như chiếc áo lụa này cô gái mặc là vì anh ta, chiếc áo phô bày nhiều hơn là che kín.
– Anh không làm phiền chứ? Anh vào nhà được không? - chàng trai hỏi, giọng nam trầm, mắt nhìn cô gái hồi lâu.
– Không! Vâng! Xin mời anh vào! Em… Cô gái hốt hoảng quan sát chung quanh, chẳng biết, có nên khoác thêm lên người thứ gì đó, hay ngược lại, cứ mặc nguyên một chiếc sơ mi, để cho mình cực đỉnh sexy và quyến rũ. - Anh vào nhà đi, Aleksei, - cô gái nói, giọng điềm tĩnh hơn, tay mở rộng cánh cửa. - Anh cứ ngồi tự nhiên, em đi lấy chiếc áo khoác mặc trong nhà.
– Hay là khỏi cần chăng? - Chàng trai mỉm cười. Trong mảnh vải này trông em cực kỳ tuyệt diệu, anh nhìn thấy em khỏa thân rồi.
Mặt đỏ bừng cô gái nhìn ra chỗ khác.
Chàng trai đi qua một hành lang nhỏ, rồi bước vào căn phòng bé xíu dùng làm phòng ngủ, phòng sinh hoạt và nơi học bài. Nhìn thấy đồ đạc và các đồ mỹ phẩm quăng bừa bãi trên giường, chàng trai nói:
– Có lẽ anh đến không đúng lúc. Chắc em có hẹn với bạn sinh viên?
– Hắn… Chẳng có gì quan trọng. Em đã hoãn cuộc gặp.
Trước khi chàng trai kịp nói dù chỉ một lời, cô gái đã chạy vội tới chỗ chiếc bàn con kê bên cửa sổ, tay đã cầm điện thoại. Trong lặng im, Aleksei lắng nghe cô gái giải thích vòng vo cho anh chàng ở đầu bên kia rằng, mình bị nhức đầu. Rốt cuộc cô gái kết thúc cuộc nói chuyện, hít vào như vận động viên nhảy cầu ở bể bơi và quay lại nở nụ cười bẽn lẽn với vị khách của mình.
– Anh đã tha thứ cho em rồi ư?
Chàng trai nhún vai.
– Anh không còn sự lựa chọn nào hơn. Số phận đã ràng buộc chúng ta với nhau mất rồi.
Câu nói này không phải là sự thú nhận của một chàng trai đang yêu. Đây không phải là câu nói mà Lila muốn nghe, tuy nhiên nó phải đủ cho cô ta lúc này. Rồi sẽ đến ngày và ngày đó không còn xa xôi nữa - cô gái chắc mẩm như vậy - Aleksei sẽ thì thầm vào tai cô gái câu nói khác. Bây giờ Lila chỉ phải rũ sạch cơn sốc và lại sắm vai cô gái ve trai mà mấy năm vừa qua đã trở thành bản tính thứ hai của cô nàng.
Cô gái hất tóc xuống lưng, nụ cười thiếu tự tin đổi thành nụ cười khích lệ.
– Em pha cà phê hoặc trà cho anh nhé, - anh thích uống gì nào? Em còn một miếng bánh ngọt, chắc anh đang đói. Anh ngồi xuống đi, chỉ một lát là em xong…
Khi cô gái quay ra với miếng bánh ngọt trên đĩa và cốc cà phê thơm lừng, Aleksei đứng bên cửa sổ, nhìn sang mái nhà bên cạnh. Cô gái đứng sau lưng chàng trai, ôm ngang lưng anh chàng, áp má mình vào vai anh ta. Chàng trai đặt bàn tay mình lên bàn tay cô gái. Một cử chỉ thân thiện bình thường.
– Chúng mình mà không gặp nhau ở hành lang bữa nọ chắc anh đã không tìm em, đúng vậy không nào? - cô gái hỏi nhỏ.
– Chưa phải lúc này, - chàng trai trả lời đúng với sự thật. - Anh đã bắt đầu xây dựng cuộc sống mới, anh đã thuê một căn phòng thoáng mát trên tầng áp mái, anh đã quen một cô gái… Anh đã có ý định tìm em trước lễ cưới.
– Trước lễ cưới?!
– Trước lễ cưới của anh với Olga. Tên cô ta như vậy…
– Với Olga nào?! Em là định mệnh của anh cơ mà! Em! Biết bao nhiêu lần anh đã nói với em như vậy! Rằng tốt nghiệp đại học anh sẽ quay về đón em! Chúng mình sẽ sống bên nhau! Anh đã thề!
Chàng trai đứng bất động, tựa lưng vào bệ cửa, nhìn sự thất vọng hiện lên trong đôi mắt xanh của cô gái. Cô gái bóp chặt nắm tay trong cơn giận hờn bất lực, cố kiềm chế để không khóc thành tiếng.
– Lila, anh đã tìm cách… - chàng trai nói giọng dịu dàng. - Anh đã nhiều lần quay về với em, nhưng lần nào em cũng đâm dao vào lưng anh. Anh không tính xuể, có bao nhiêu lần anh đã khốn khổ vì em. Bao nhiêu lần em đã phản bội anh. Gần đây, chỉ thiếu chút nữa là bố em cầm cào đâm thủng bụng anh, còn em thay vì đứng ra bảo vệ anh, em lại tru tréo lên rằng, anh hiếp em.
– Em xin lỗi, anh Aleksei, em chẳng biết… em chẳng biết tại sao…
– Nhưng mà anh biết, Lila, - chàng trai ngắt lời cô gái. - Em là một nạn nhân bẩm sinh. Em cần một người đàn ông, kẻ sẽ ngày ba lần giặt giũ tinh tươm cho em, như bố em. Anh không làm được như vậy. Anh chỉ có thể yêu em, nuông chiều và bế em trên tay - còn em đáp lại tình yêu đó bằng sự phản bội.
– Không bao giờ! Không bao giờ em phản bội anh! Anh hãy cho em cơ hội, một lần nữa! Cô gái đu hai tay trên cổ chàng trai, hôn và ôm chặt anh chàng. Chàng trai chỉ cho cô gái làm như vậy trong giây lát, rồi sau đó nắm hai vai đẩy cô nàng ra khỏi người mình.
– Lila, - tên cô gái vang lên như một tiếng thở dài, - không được đâu. Em không bao giờ thay đổi. Anh không muốn mình ráng chịu thêm nữa đâu.
– Được thôi, tùy anh! - Lila thét lên uất ức. Anh mà không muốn thì anh có thể làm trò gì khác ở đây nào?! Olga ngọt ngào, người vợ tương lai của anh, ở đâu?! Anh có biết là anh đang ôm chặt mối tình của đời anh?! - Nhận thấy chàng trai càng lúc càng tỏ ra bực bội, cô gái ngay lập tức thay đổi chiến thuật: - Anh ơi, anh Aleksei ơi, em xin lỗi! Em không muốn nói như vậy đâu! Em không thể chịu đựng nổi, nói thật là em không thể để cho anh, người em yêu suốt đời, đến với cô gái khác. Em không thể chịu đựng nổi điều này, anh hiểu không?! Anh Aleksei… - Cô gái úp mặt mình vào ngực chàng trai. Chiêu bài chơi trò hai cảm xúc của cô gái: yêu và căm thù, luôn luôn mang lại kết quả. Lần này cũng vậy. Chàng trai nguôi cơn giận. Cảm thấy mình có lỗi. Vì anh chàng đến đây chỉ có một mục đích, y như con nghiện lâu năm, là để thỏa mãn cơn khát thèm Lila của mình. Kéo cô nàng ngồi xuống. Ôm chặt cô nàng trong vòng tay và không buông ra chừng nào chưa thỏa mãn.
Suốt mấy năm vừa rồi Aleksei đã sống trong cảm giác bị xúc phạm và uất ức về những gì mà cô gái đã gây ra đối với mình, cô gái, kẻ đã thét lên vì hoảng sợ trước trận đòn: “Tên cưỡng dâm! Chính nó đã hiếp con!”, nhưng sự thể ra sao, khi khinh bỉ cô nàng chàng trai lại đi tìm Lila trong những cô gái khác? Anka, Iza, và bây giờ Olga… Tất cả các cô gái đó đều tuyệt vời, yêu điên loạn, nhưng có một khiếm khuyết: họ không phải là Lila. Họ không quyến rũ như cô nàng, họ không đi đứng yểu diệu như cô nàng, họ cười, họ khóc, họ la hét, họ thì thầm những lời yêu thương không giống cô nàng. Cho dù chẳng hiểu, tại làm sao Aleksei lại muốn quên đi thân xác nam nhi của mình, con tim của mình và tâm hồn của mình để chỉ ham muốn mỗi cô nàng, xem nàng Lila là sự thỏa mãn và lời nguyền của mình.
Hay là, giá như chàng trai đi ra nước ngoài, vài năm sau hẵng về, để cho cơn đói thứ ma túy này vợi bớt, mất dần, chỉ có điều, anh ta, Aleksei Dragonow, đã ở xa đến nỗi sống thiếu cô nàng, đã ở gần đến độ có thứ ma túy của mình ngay trong tầm tay, khi cơn nghiện trở nên không chịu đựng được nữa. Và chỉ cần một cái nhìn, một cuộc gặp ngắn ngủi ở hành lang trường đại học là anh chàng lại bùng nổ sức mạnh tình yêu của mình. Aleksei đã không muốn tự bảo vệ mình trước những thực trạng đó.
Cả trước cô nàng cũng không. “Cậu có biết, cậu đang làm gì hay không? Chút lý trí còn lại vang lên trong đầu chàng trai: Cô nàng sẽ không thay đổi đâu.
– Anh Aleksei, em chỉ yêu mỗi mình anh mà thôi, - cô gái thủ thỉ, nhìn thẳng vào đôi mắt mở to của chàng trai.
Aleksei còn giằng co với chính mình trong khoảnh khắc vài nhịp đập của con tim, nhưng khi cô gái nhẹ nhàng, đầy ngụ ý, chạm môi mình vào môi anh chàng, thì chàng trai cầm ngay hai tay cô nàng lôi lên giường.
☆
Đêm khuya, họ nằm giữa chăn gối nát nhàu, quăng quật tứ tung, họ mệt nhừ, thỏa mãn nhau, khoái cảm dâng trào. Lila úp mặt mình vào ngực chàng trai, lắng nghe hơi thở chậm rãi của anh chàng và tiếng đập mạnh của con tim. Đêm nay tiếng đập này là dành cho cô nàng và chỉ dành cho cô nàng mà thôi. Biết bao nhiêu lần anh chàng nói “anh yêu em”… Liệu anh ta có nói y nguyên như vậy với cô gái kia, Olga?
– Anh yêu cô ta? - cô gái hỏi nhỏ, phá vỡ sự tĩnh lặng êm ái, dịu dàng.
Một hồi lâu Aleksei không trả lời, nhìn ra trước mặt. Cô gái nằm ngửa, vùi đầu vào hõm vai anh chàng. Chàng trai mà là kẻ nhát gan thì anh ta có thể phủ nhận để chặn họng Lila một lúc, tuy nhiên chàng trai dám chịu trách nhiệm với điều mình vừa nói:
– Anh yêu cô ta, - rốt cuộc chàng trai trả lời, biết rằng nói như vậy là gây đau khổ cho cô gái đang ôm mình. - Chẳng được tuyệt vời như em, nhưng mà anh yêu cô ta.
Cô gái vớ lấy những lời cuối cùng này như kẻ chết đuối vớ được cọc. Cô nàng đã nuốt phải trái đắng. Bây giờ Lila phải thuyết phục Aleksei một cách thận trọng, cân nhắc kỹ càng, để kéo anh chàng về với mình. Thay vì đốp chát: “Nếu anh thật sự yêu em thì anh hãy ở lại với em!”, cô gái nói giọng run run:
– Chắc cô ta xinh hơn và thông minh hơn em…
Aleksei im lặng một hồi lâu. Chàng trai không thích cuộc trò chuyện này. Anh ta chỉ muốn ôm ấp người yêu cho đến hết đêm, rồi sau đó lặng lẽ ra về và không bao giờ quay trở lại nữa. Cho đến hết đời, trong những kỷ niệm tình yêu của mình, anh chàng sẽ nhớ mãi thân xác tuyệt diệu của cô nàng, niềm khoái cảm mà cô nàng trao cho và những lời nói đầy yêu thương.
Tuy nhiên, không thú nhận, không cào cấu vết thương lòng, không hỏi về tương lai, chàng trai chỉ biết một điều: anh sẽ luôn luôn quay trở lại với cô nàng.
Bây giờ chàng trai thở phào, rồi trả lời cô gái:
– Anh chưa hề gặp một cô gái nào xinh đẹp hơn em.
Cô gái lấy các đầu ngón tay vuốt ve bộ ngực chàng trai.
– Ở bên em anh có thích không nào?
Để trả lời, chàng trai hôn vào đôi môi mời mọc của cô nàng.
– Vậy thì ở lại đi anh. Hãy cho em một cơ hội nữa đi nào. Lần này em không làm anh thất vọng…
– Lila, - chàng trai nhẹ nhàng ngắt lời cô gái, - anh không thể. Anh đã thề với Olga rồi.
– Và để giữ trọn lời thề này, anh sẽ phí hoài đời anh, đời em và đời cô ta chứ gì?
Đây là một cú đấm nhằm trúng đích. Đến nỗi Aleksei chống khuỷu tay, nhổm người bên trên Lila. Chàng trai ngắm nhìn một hồi lâu đôi mắt của cô nàng.
– Chúng ta không hợp nhau, - rốt cuộc chàng trai nói, vì anh ta không nghĩ được câu gì khác trong đầu.
Chàng trai không muốn làm tổn thương cô gái bằng lời nói. Càng không nên như vậy sau khi đã ân ái với người ta đến độ chẳng còn biết trời đất là gì. Cho nên chàng trai không dám nói thẳng ra rằng, anh ta không tin là đến một ngày nào đó Lila sẽ thay đổi, rằng anh ta không dám tin cô nàng, rằng giả dụ anh ta có phải phí hoài đời mình thì phí hoài bên cạnh nàng Olga thủy chung và yêu chân thành, chứ không phải bên cạnh nàng Lila đê hèn và phản bội.
– Chúng ta hợp nhau, - cô gái trả lời, với niềm tin không gì lay chuyển nổi. - Chính anh đã nhiều lần nói như vậy còn gì.
– Lila, anh cần một người bạn đời mạnh mẽ và tin cậy, người bạn mà anh có thể tin tưởng, em… Tìm em tại các trường đại học ở Krakow, anh đã bắt gặp các bạn nam và các bạn nữ cùng khóa với em. Họ nói về em chẳng hay ho gì.
Lila nhắm mắt lại. Cũng may trời nhá nhem, cho nên Aleksei không nhìn thấy đôi má ửng đỏ vì xấu hổ của cô nàng. “Họ nói về em chẳng hay ho gì”, đúng thôi! Họ bảo Lila là cô gái nhẹ dạ, hư thân mất nết, tuy nhiên vì lý do tế nhị cho nên Aleksei không dám nói thẳng ra.
– Dư luận đó sẽ thay đổi. Em sẽ thay đổi!
– Lila…
– Trước khi tuyên án liệu anh có hỏi, bị cáo có gì để tự bào chữa hay không?!
– Anh không kết tội em. Em đã là người lớn rồi. Em biết mình phải làm gì. Nếu em muốn chinh phục từng gã con trai cùng năm hoặc cùng trường…
Lila chực đấm Aleksei một quả. Giá anh ta đang đứng trước mặt cô nàng, thì cô nàng dám tát vào mặt anh ta, vì tức giận và thất vọng, khi anh ta không cho cô nàng cơ hội thanh minh, tuy nhiên Aleksei lại đang nằm bên cô gái, hai tay đang ôm chặt cô nàng, liên tục dùng ngón tay cái vuốt ve má cô nàng.
– Em đã phải mua tình bạn của họ đó, - cô gái nói nhỏ. - Con gái thì em trả bằng quà, tặng phẩm, con trai thì em trả bằng làm tình, để cho em hết bị cô đơn. Để một người nào đó quan tâm đến em, một người nào đó trò chuyện với em trong giờ giải lao hoặc sau giờ tan học. Anh Aleksei, anh có biết, thế nào là nỗi cô đơn không hả anh?
Chàng trai lặng im.
– Anh chỉ có thể cảm nhận mà thôi, - cô gái nói tiếp. - Thậm chí thời thơ ấu, khi lũ trẻ con trong làng tẩy chay không chơi với anh, thì anh có dì, người đã trở thành bức tường đằng sau lưng anh, yêu thương anh, chăm sóc anh, còn khi cần thì bênh vực anh trước quân khốn nạn trong làng. Rồi sau đó anh đi học trường nội trú và kể từ đó nỗi cô đơn không bao giờ bén mảng đến anh nữa. Hai mắt anh đã rực sáng ra sao khi anh kể chuyện về hội của anh, về các bạn tâm giao của anh, những người sẵn sàng theo anh xông vào lửa, về những cuộc vui và những trò ngu xuẩn của tuổi trẻ và sau chót, về người bạn có tên là Tomek mà anh đã rủ đi ăn trộm ngựa cùng với anh. Sau đó anh đi học đại học, em tự rạch tay mình chảy máu, làm vậy để cầu mong anh không bị buồn rầu khi chẳng được các cô gái quan tâm, còn các bạn trai sẵn sàng chơi với anh. Làm sao em lại biết được như vậy nào? Em cũng theo dõi anh đấy chứ, cho dù chỉ một lúc, trong giờ giải lao, ở hành lang trường đại học tổng hợp, anh ôm cô gái đẹp Olga, anh vẫy tay chào các bạn thân đi ngang qua và miệng mỉm cười như một chàng hoàng tử quyền quý, khinh đời. Anh không biết gì về nỗi cô đơn của một đứa bé không ai thèm đoái hoài, của một cô bé có tật nói lắp không đứa trẻ nào thèm chơi và kẻ nào cũng nhạo báng, anh không biết gì về nỗi cô đơn của cô gái mới lớn mà mỗi gã con trai trong vòng bán kính một cây số chỉ chực lồng tay vào bẹn cô ta để sờ nắn, chúng lại càng thích khi không chỉ dùng tay. Em không dám kể với bố, vì sẽ bị ăn đòn, bố sẽ bảo em là đồ đĩ, giam em một tuần trong phòng, vì lỗi là tại em, dám khiêu dâm thiên hạ bằng cặp vú ngồn ngộn, mặc dầu em không biết phải làm thế nào để giấu đi được. Mẹ ghẻ điên tiết với em, vì em thâu tóm hết sạch các các chàng trai khả dĩ là bạn tình của con gái của mẹ, mẹ ghẻ sẵn sàng đâm dao vào lưng em nếu như em không bị ngồi tù về cái tội này. Lũ con trai căm thù em, vì em không cho chúng làm theo ý thích của chúng, lũ con gái căm thù em vì lũ con trai chỉ bám theo em. Em chỉ có một mình, hoàn toàn đơn độc một mình, một mình chống lại cả thế giới. Từ thời thơ ấu đã như vậy. Lắm khi em phát điên vì cô đơn. Toàn bộ câu chuyện là như vậy. Bây giờ anh có thể cảm ơn em về buổi tối mê ly này, cuộc ái ân đẹp đẽ này, mặc quần áo vào rồi ra về và không bao giờ quay lại nữa. Em đã quen với cách đối xử như vậy rồi.
Chàng trai im lặng lắng nghe những lời thú tội. Có bao nhiêu đau khổ trong giọng nói của Lila. Có bao nhiêu sự thật ẩn chứa trong những lời nói cay đắng của cô nàng. Liệu chàng trai có nên lên án cô gái rằng, thay vì đấu tranh như anh ta đã làm, một cuộc đấu tranh luôn luôn có được sự hỗ trợ của những người thân thuộc, cô nàng lại đi lừa dối? Lại đi phản bội? Lại đi đổ tội cho anh chàng? Lúc nào Aleksei cũng có thể thoát khỏi bàn tay bạo lực của Borowy. Sớm hay muộn thì Lila rồi cũng sẽ phải trở về nhà và hứng chịu các trận đòn của ông bố vũ phu suốt ngày say rượu…
Cô gái lặng im, nuốt lệ trào. Chẳng cần phải nói thêm lời nào nữa cả.
Aleksei mang hết sức bình sinh ghì chặt lấy cô gái, vuốt ve tấm lưng run bần bật của cô nàng, hôn mái tóc… Sau đó anh chàng đặt cô nàng nằm ngửa và bắt đầu vuốt ve từng xăng ti mét người nàng. Bằng tay, bằng miệng và bằng lưỡi. Để cô nàng cảm nhận tình yêu của chàng trai và tôn thờ anh ta. Lila rên khe khẽ, khấn cầu trong bụng và thành tiếng, rằng anh đừng dừng lại, rằng khoảnh khắc này hãy cứ lai rai…
Bỗng nhiên Aleksei bất động, cúi đầu xuống đùi cô gái. Lila đã biết, có chuyện gì mà chàng trai lại quan sát kỹ càng như vậy. Da cô gái chỗ nào cũng nhẵn thín, còn chỗ này một loạt vết sẹo mỏng lấp lánh ánh bạc. Cái ngắn, cái dài, cái phẳng, cái lõm sâu…
– Em xăm mình - chàng trai nói, lạc cả giọng vì ngỡ ngàng. - Đã lâu chưa?
– Từ hồi còn nhỏ, - cô gái trả lời. Khoảnh khắc tuyệt vời bay lên cùng ba từ “Em xăm mình”. - Em bắt đầu làm khi lần đầu tiên anh bỏ em ở lại. Anh còn nhớ không? Anh cùng dì dọn đến ngôi nhà Hy Vọng, lúc đó con tim em nát tan vì tiếc nuối, vì nhớ nhung. Để chịu đựng nỗi đau này đã có kẻ giúp… - Có bao nhiêu đắng cay trong những lời nói này…
Lương tâm Aleksei bị cắn rứt khi chàng trai cảm thấy mình có lỗi và anh ta đồng cảm. Liệu lúc bấy giờ chàng trai có thể làm gì đó để không bỏ mặc cô bé Lila? Cả sau đó nữa, khi chàng trai quay trở lại làng sau mấy năm trời? Còn… bây giờ?
Chàng trai hôn vào những chiếc sẹo bạc trên đùi cô gái.
– Tha thứ cho anh đi, Lila. Nếu em vẫn muốn anh thì anh ở lại với em. Và chính anh cần phải xin em cho anh một cơ hội nữa, chứ không phải ngược lại.
Lila không nghe thấy câu nói cuối cùng. Chỉ nghe được mỗi cụm từ: “anh ở lại với em” . Cụm từ này vang lên trong đầu cô gái như giai điệu hay nhất trần đời, như một bản tình ca. Aleksei sẽ ở lại với em! Chúng mình sẽ sống bên nhau! Anh sẽ là của em!
– Lila, anh chỉ xin em một điều: từ nay trở đi em không được dối trá, không được lọc lừa, không được bày mưu tính kế đối với anh. Trong quan hệ với em anh sẽ chân thành, thực tâm và anh cũng đòi hỏi em phải như vậy. Đồng ý không nào?
– Em đồng ý tất thảy những gì anh muốn, - cô gái thủ thỉ, say sưa ngắm đôi mắt đen của chàng trai.
Phần còn lại của đêm họ tâm sự cùng nhau, họ ân ái cùng nhau và có lúc họ làm tình kiểu hoang dã.
Giữ đúng lời hứa của mình, Lila kể cho Aleksei nghe đủ mọi chuyện, kể cả chuyện về những gã con trai mà cô gái đã nhận lời lên giường ngủ với họ. Cô gái chỉ lờ đi một chuyện: Đó là, cô nàng đã có bầu với một trong những anh chàng như vậy, cô nàng sợ về nhà và sợ thú nhận vụ việc, nhưng lại cũng sợ phải ở một mình với đứa con, không gia đình, không ai giúp đỡ, cho nên cô nàng đã bỏ công đi kiếm một gã đàn ông để gài bẫy tình và cho anh ta làm cha. Không, bây giờ thì không phải tìm nữa rồi. Cô nàng đã tìm được rồi. Về chuyện này Lila sẽ không hé một lời nào với Aleksei, vì cách đây vài giờ đồng hồ cô gái đã hứa là sẽ chân thành, thật thà và tin nhau. Cô gái tin vào sự độ lượng của Aleksei, cô nàng biết rằng, chàng trai yêu mình, tuy nhiên tình yêu và sự hy sinh của anh ta cũng chỉ có giới hạn. Lila dám chắc, bây giờ Aleksei mà biết được cô nàng đang có bầu thì anh chàng sẽ đứng phắt dậy, bỏ ra về.
Tối hôm đó Aleksei kể chuyện về mình, chàng trai thú nhận rằng, bản thân anh ta cũng chẳng linh thiêng gì. Con gái đổ xô đến với anh chàng - Lila chẳng hề ngạc nhiên, vì Aleksei điển trai và hấp dẫn như thế - còn anh chàng chẳng có lý do gì để từ chối bản thân mình hay các cô gái thích mình. Cho đến khi chàng trai làm quen được với Olga thì là như vậy. Chính Olga đã khiến cho Aleksei muốn có cuộc sống bình yên bên cô nàng, suy nghĩ nghiêm túc chuyện xây dựng gia đình. Bây giờ thì Aleksei sẽ phải đặt tình yêu của mình với Olga trước thử thách: anh chàng quay trở lại với Lila, Olga sẽ không chịu làm nàng thứ hai, nàng dự bị.
Aleksei thở dài. Sẽ là một cuộc nói chuyện khó khăn.
Lila hỏi chuyện gì đó. Hỏi chuyện học đại học.
– Không, Olga học khoa luật, bữa đó anh đến gặp cô nàng ở trường đại học. Anh học khoa Ngữ văn Anh, còn học thêm khoa Ngữ văn Roman nữa.
Lila nhìn chàng trai, không tin.
– Anh sẽ làm thầy giáo hay sao?
– Làm du khách. - Chàng trai mỉm cười, nhận ra nỗi thất vọng trên gương mặt cô gái. - Em vẫn còn nhớ ước mơ của anh chứ gì? Thuyền buồm? Bơi thuyền buồm qua các vùng biển và các đại dương? Bây giờ anh vẫn ước ao như vậy. Thoạt tiên anh sẽ phải kiếm việc làm ở một trường học nào đó, sống tằn tiện, dành tiền mua chiếc thuyền đầu tiên, thuyền cũ thôi, nhưng sau đó… Mặt trời trong mắt, gió lộng trong tóc, tự do và tự do! Em có muốn cùng anh bơi thuyền quanh thế giới không nào? - Chàng trai cúi xuống người cô gái, nhìn vào mắt cô nàng. Lúc nãy gương mặt chàng trai vẫn còn lo ngại, bây giờ rạng rỡ hẳn lên, khi nghĩ về chuyện bơi thuyền buồm.
“Tất nhiên là em sẽ cùng bơi!”. - Lila bực bội trong lòng. - “Cùng với anh và đứa con mà sẽ không phải là con anh, nhưng sẽ chẳng bao giờ anh biết được điều này”.
Cô gái nở nụ cười ngọt ngào với chàng trai, đoạn trả lời thành tiếng:
– Ở đâu có anh - Kajus, ở đó có em - Kaja.
Uống sạch những ngôn từ được nói ra từ miệng cô gái, chàng trai thủ thỉ:
– Anh hy vọng là em đã nghỉ ngơi được chút xíu sau trận thác loạn vừa rồi, vì anh lại thấy thèm rồi đây này.
Cô gái cũng vậy. Còn hơn cả sẵn sàng.
☆
Họ ái ân với nhau suốt hai ngày và hai đêm liền, hầu như không rời khỏi giường. Mà đâu phải giường. Họ ân ái trong nhà bếp, trên bàn, nơi Lila định làm món gì đó cho vào bụng, trong nhà tắm, dưới vòi hoa sen và ngoài tiền sảnh, khi Aleksei sửa soạn đi ra cửa hàng mua vài thứ… Chưa hoàn toàn thỏa mãn nhau, họ rời nhau chốc lát để rồi khi quay trở lại càng khát khao sờ nắn, mùi vị, tình cảm và làm tình.
Họ ôm nhau khi ngủ, thức giấc cùng thời điểm để lại đắm mình trong khoái cảm. Mọi lỗi lầm đều được bỏ qua. Quá khứ không phủ bóng đen lên họ. Họ chỉ nghĩ đến tương lai xán lạn của chàng và của nàng mà thôi.
Họ mà biết được, tương lai của họ chỉ kéo dài đến sáng hôm sau…
☆
Em mà có thể mua được hai ngày này - mua của ai cũng được, của Chúa, hay của quỷ Sa-tăng - em sẵn sàng hiến dâng không chỉ phần còn lại của đời em. Đức Chúa Trời ơi, Ngài có muốn vậy không nào? Ngài ơi, Ngài hãy mang con đi. Chỉ có điều, xin Ngài ban cho con một cơ hội nữa, cơ hội được yêu như con đã được nếm trải suốt bốn mươi tám giờ đồng hồ vừa qua. Aleksei… em sẵn sàng hiến dâng phần còn lại của đời em, nếu em lại có cơ hội ở bên anh hai ngày và hai đêm liền như vừa rồi.
Biết đâu hai ngày hai đêm đó đã có thể kết cục khác, chứ không phải bằng một buổi sớm khủng khiếp, khi em ra khỏi nhà tắm, quấn khăn tắm trắng quanh người, em nhìn thấy đôi mắt anh và cú sốc hiện hình trong đôi mắt ấy, thái độ ngờ vực… đúng, sự căm tức. Lại căm tức.
Khi em nghe giọng nói của anh bị hụt hơi do uất ức: .“Em lại định đổ tội gì cho anh nữa đây?!”.
Khi em nhìn thấy trong lòng bàn tay anh… Sao lại như vậy nhỉ?! Tại sao em lại để tờ phiếu khám thai vô phúc này trong tủ ngủ kê cạnh giường?! Sao em lại vô tâm, ngu ngốc đến như vậy?! Tại sao em chẳng cẩn thận chút nào?!
Nuốt nước mắt, em nhìn anh mặc quần áo, miệng không nói một lời nào, em nhìn anh cắn răng để không nổi trận lôi đình. Em đã định nói gì đó, để thanh minh và van xin, để anh ở lại, để anh nghe em nói, nhưng anh chỉ hỏi với thái độ tột cùng khinh bỉ:
– Em thì thế nào chả xong - dù là anh, dù là Karol - đúng vậy không nào, Lila?
“Không phải như vậy! - em định thét lên.
– Em có thể nói với anh! Em có thể nói…
– Khi nào? Trước lễ cưới hay sau lễ cưới?
– Ngay trong ngày hôm nay em có thể nói, anh hãy tin em đi!
– Em đã có thời gian, em đã có rất nhiều thời gian là đằng khác, để khi kể về những bạn tình của mình thì nói ra, kẻ nào đã làm em có bầu.
– Anh không thể tha thứ cho em chuyện đó chứ gì! Anh không đồng ý… Chắc anh ra về chứ gì!
– Em không biết thủ phạm. Nhưng đương nhiên bây giờ anh không tha thứ cho em đâu. Những lời nói của em, những lời hứa của em, chỉ đáng giá như một bãi nước bọt mà thôi. Hỏng hết cả rồi, Lila. Hỏng bét cả rồi, em ơi!
Anh ra về, cánh cửa dập đánh sầm. Em lại chỉ một mình. Bên em chỉ còn người bạn đồng hành, kẻ an ủi - lưỡi dao cạo.
Anh Aleksei ơi, em sẵn sàng hiến dâng phần còn lại cuộc đời hoài phí của em, để lại có được cơ hội ấy. Và lần này sẽ không thể để mất được…
☆ ☆ ☆
Lila vớ vội điện thoại khi máy phát tín hiệu lần thứ hai, SMS nhấp nháy màn hình rồi tắt ngay, nhưng nàng đã biết ai gửi tin nhắn. Chỉ Aleksei biết số máy này mà thôi. Trừ phi có người nhầm số… Mấy lần nàng cố ấn phím mở hộp thư nhận, nhưng tại nhìn qua làn nước mắt nên chẳng thấy gì.
Được rồi!
“Lila, trong ngày lễ tên, chúc mọi ước mơ sẽ thành hiện thực”. “Lila”! Đó là câu thứ nhất nàng đã đọc và hiểu được. Như vậy là anh chàng đã tha thứ cho cô nàng rồi! Và anh ta vẫn nhớ! Như mọi năm - chàng yêu nàng hay căm thù nàng đây - Aleksei lại gửi lời chúc mừng nhân ngày lễ tên, nhưng đôi khi anh chàng vẫn viết “Lilith”, lúc đó cô nàng hiểu, đó là lời nguyền của anh ta. Còn hôm nay…
Nàng ấn phím chọn số, cầu mong anh chàng nhận cuộc gọi.
Anh ta nhận rồi.
– Nếu anh làm em thức giấc… - chàng trai bắt đầu bằng tông giọng xin lỗi, còn Lila muốn hôn ngay chiếc điện thoại và úp vào ngực mình.
– Aleksei, Aleksei, em đang bị lạc đường! - nàng nói luôn sau đó - Em đi đến với anh, đến ngôi nhà Hy Vọng và em đang bị lạc đường! Aleksei… - Nàng khóc nức nở.
– Em đang ở chỗ nào? - Giọng người đàn ông không còn ngái ngủ.
– Em không biết! Em đang ở trong rừng! Nhưng em không biết ở chỗ nào… Em đang đi men theo một con suối và… không nhằm trúng chỗ ngôi nhà được. Nàng khóc nức nở, hai mắt bị mất phương hướng nhìn chung quanh. Nhưng nàng không thể thông báo với chàng trai ở đầu bên kia bất kỳ đặc điểm nhận biết nào. Lila không tìm nổi một dấu hiệu đặc biệt nào khả dĩ giúp Aleksei nhận ra nơi nàng đang hiện diện.
– Bình tĩnh nhé em. Anh khắc tìm được em. Em có nghe thấy anh nói không nào? Nhất định anh sẽ tìm thấy em! - Trong giọng nói của người đàn ông vang lên sự khẳng định. - Điện thoại của anh có GPS. Em đừng rời khỏi chỗ em đang đứng nhé.
– Vâng. Và đừng tắt điện thoại di động, anh nhé!
– Anh sẽ không tắt đâu!
– Có lẽ sẽ phải mất vài giờ đồng hồ đó. Em có lạnh lắm không? Em có chịu nổi không?
– Em chịu được. Anh Aleksei, nhanh lên đi anh ơi.
– Em không được ngủ đấy nhé, em có nghe thấy anh nói không nào?
– Em sẽ không ngủ đâu.
– Bây giờ anh tắt máy, để em không bị tốn pin, nhưng nhất định anh sẽ tìm được em. Đợi anh em nhé!
– Em sẽ đợi.
Nàng thì thầm những lời cuối cùng, mắt nhìn tên chàng trai tắt lịm trên màn hình.
Anh Aleksei ơi, anh Aleksei ơi, anh Alek… Không bao giờ em lừa dối anh nữa đâu, không bao giờ em phản bội anh nữa đâu, không bao giờ em làm anh thất vọng nữa đâu. Nhưng mà… nhanh lên đi anh ơi.
Lila giấu điện thoại vào túi áo ngực, đóng phéc măng tuya để không bị rơi và nàng lại quan sát chung quanh. Chẳng có gì thay đổi. Đêm không chịu nhượng bộ. Tuy nhiên… hình như không gian có phần sáng sủa hơn, ấm áp hơn chút xíu đã tác động lên cơ thể mệt nhoài và thèm ngủ của nàng. Niềm hy vọng làm cho cơ thể nàng ấm lên từ bên trong. Tuy nhiên, sự thất vọng và sự lo ngại đang mai phục ở đâu đó gần nơi đây. Ngay đằng sau thân cây rừng, ngay đằng sau tảng đá rêu phong, trong tiếng gọi của rừng già, trong tiếng reo của gió thổi qua tán những cây tùng.
Lila hiểu rằng, nàng không được đầu hàng sự mệt mỏi và thất vọng, không được chịu thua những giờ đồng hồ dài dằng dặc ngăn cách nàng với phút giây được cứu thoát - Nàng không chút nghi ngờ rằng, việc tìm kiếm sẽ kéo dài chút xíu, cho nên phải kiếm việc cho tay và đầu óc. Việc đừng quá nặng để khỏi tốn sức, nhưng đủ làm nóng người và không nghĩ ngợi lung tung. Cũng đừng có suy diễn, Aleksei sẽ không đến kịp và nàng, Lila, sẽ không bao giờ đến được ngôi nhà Hy Vọng.
“Mình mà đốt lửa…”.
Đã có lần dì Anastazia hướng dẫn cho hai đứa trẻ cách lấy lửa ở trong rừng. Liệu bây giờ nàng có bắt chước được trò bật lửa bằng hai que củi, khi mấy ngón tay thon thả của Lila chỉ có thể cầm hờ chiếc túi đeo? Liệu nàng có làm nổi cái việc cọ xát hai que củi vào nhau cho đến khi chúng phát ra tia lửa? Lila cũng không biết nữa, nhưng nàng dám chắc một điều: Không bao giờ Aleksei chịu đầu hàng. Anh có thể cắn nát mấy que củi này vì tức mình, đồng thời anh cũng có thể lấy lửa từ những que củi này. Vậy thì nàng cũng sẽ làm như vậy!
Trời tối như bưng thế này khó lòng tìm được hai đoạn cành khô, chẳng quá to mà cũng không quá nhỏ. Không phải chỉ một hoặc hai lần các đoạn cành đã bị gãy ngay trong tay nàng, khiến nàng thất vọng, nhưng sau đó nàng định thần trở lại, kiếm những đoạn cành khác và lại làm trò bật lửa từ đầu.
Đã làm được bao lâu rồi nhỉ? Hàng thế kỷ…
Rốt cuộc nàng đã thành công! Thoạt tiên Lila thoáng ngửi thấy mùi củi cháy, mùi dễ thương, mùi hằng mong đợi, mùi bếp lửa gia đình, bếp ấm áp trong túp lều cổ, nơi ngọn lửa bập bùng, còn trên miếng sắt nung những khoanh bánh mỳ từ từ hóa màu vàng sẫm. Một lúc sau, đầu que củi đỏ rực, còn khi nàng thổi nhẹ đầu que này, dí sát vào đống lá khô… Ngọn lửa bùng lên. Bàn tay đang run cầm cập của nàng ném thêm vào đống lửa một ít lá khô, rồi lại cho thêm vào đó một cành thông, hai cành thông, sau chót nàng ngồi, hai mắt lờ đờ vì mệt mỏi, sung sướng trong lòng, nàng hơ hai tay bên trên đống lửa do chính mình tạo ra.
Nhẽ ra nàng phải đứng dậy, đi kiếm củi, chỉ nghỉ ngơi chút xíu, một phút nữa… Hai mắt Lila đã nhắm nghiền. Nàng ngủ ngồi mất rồi.
☆ ☆ ☆
Bộ váy cưới cúp ngực, với phần đai thắt cao hơn eo, cũng không giấu nổi cái bụng tròn xoe của cô dâu. Bố Lila cố giả vờ xúc động, nhưng thật ra ông đang xấu hổ, vì con gái ông sống buông thả, ông cảm thấy nhẹ người khi Karol cưới con gái ông làm vợ.
Chàng trai này không cho thấy anh ta có sự nghi ngờ, kể cả nếu anh ta có nghi ngờ thật sự. Nói ngắn gọn, anh ta không bác bỏ tư cách người cha của mình khi anh ta được biết mình là người như vậy, kể cả hôm lễ cầu hôn. Lila - cô gái xinh đẹp nhất mà anh ta đã gặp được trong đời – rất thích hợp với vai trò một người mẹ và một người vợ mà bà Lapska ao ước tìm cho cậu con một của mình, còn cậu quý tử Karol chỉ tin vào mẹ mình mà thôi. Cô nàng mà nói “không” thì đừng hòng tính chuyện cưới xin.
Bà Jolanta Lapska quan sát cô con dâu tương lai của mình trong một bữa tiệc trang trọng - từ một cô gái bẽn lẽn, ít nói năng, xuất thân từ một làng quê xa xôi hẻo lánh, khi lên học đại học cô nàng đã trở thành một nữ sinh viên có kỹ năng đối nhân xử thế, người khỏe mạnh, ít nói, nói nhỏ nhẹ, ngoan, nhưng cái quan trọng nhất là ở chỗ, cô gái nhìn Karol cứ như nhìn vào vầng mặt trời vậy. Cũng chẳng có gì là lạ! Một luật gia tương lai, thông minh, lịch thiệp, tốt nghiệp trường đại học danh giá nhất thành Krakow (mẹ Karol bảo rằng, học ở Warszawa thì ai chả học được, đằng này con bà học ở nơi còn cao sang hơn thế), là một ứng viên làm chồng tuyệt vời đối với bất kỳ cô gái nào. Lila đã tóm được chân Đức Chúa Trời, cho nên cô gái đã ý thức được điều này. Lila đa tạ Karol vì anh chàng đã không cao bay xa chạy khi biết cô nàng có bầu, đa tạ cả mẹ anh ta vì bà đã đón nhận cô nàng như con gái của mình.
Hơi bị xấu hổ trước gia đình chú rể và bà con hàng xóm vì cô dâu có bầu trước ngày cưới, thế nhưng… không phải một lần Karol đã dẫn về nhà - cả đường hoàng lẫn giấu giếm - đủ loại gái làm tiền. Trong đám những cô gái ấy Lila là cô gái ít gây tai tiếng nhất. Cho nên bà Jolanta mới ưng thuận cho cô nàng về làm dâu nhà mình.
Bây giờ cô dâu Lila đang đứng trên hàng đầu ở gian giữa giáo đường. Bên cạnh là mẹ ghẻ của cô dâu và chị gái của cô dâu, cũng là con gái của mẹ ghẻ, cả hai mẹ con đang giả vờ rơi lệ. Thực ra mẹ ghẻ Maria đang cảm thấy mình nhẹ gánh, y hệt đức ông chồng, còn cô chị Elzunia… Elzunia đang nghĩ về cái nhìn cách đây vài phút của chú rể, cái nhìn như muốn nuốt chửng vú to mông nở của cô nàng, lúc hai người tự giới thiệu với nhau.
Người duy nhất hôm nay nghĩ về Lila là một chàng trai, người đến nhà thờ ngay sát giờ khai mào hôn lễ.
Như một bóng ma, anh ta lặng lẽ đi vào bên trong nhà thờ, đứng tít dưới cùng, không vị khách nào để ý đến chàng trai và anh chàng đang đợi để lần cuối cùng được nhìn thấy tình yêu của đời mình đã là một sinh linh được tự do.
Cô dâu bước vào nhà thờ, khoác tay cha linh mục. Hai mắt nhấp nháy cho quen dần với bóng tối trong giáo đường, cô dâu tiến vài bước về phía bàn thờ và… cô nàng vấp chân khi bắt gặp cái nhìn của Aleksei. Đức cha, với cử chỉ ân cần, đỡ cho cô dâu khỏi ngã. Aleksei dõi nhìn. Như một kẻ mộng du, cô gái tiến lại chỗ Karol, người sắp thành chồng của cô nàng, phải nhìn qua làn nước mắt nên cô dâu không thấy chỗ mình cần đặt chân. Chú rể đón nhận tay cô dâu, xiết chặt - quá chặt - và ra hiệu cho linh mục có thể bắt đầu.
Aleksei đứng đó, chứng kiến tình yêu của đời mình đang đọc lời thề nguyện gắn kết trọn đời bên người khác. Khi cha xứ hỏi, ai có bằng cớ, theo đó hai người này không thể xây dựng quan hệ hôn nhân, thì chàng trai như muốn thét to: “Có, con có bằng cớ!”, nhưng chàng trai lại lặng im. Khi chú rể hôn vợ - đúng, bây giờ là vợ rồi - chàng trai đã phải cố kiềm chế để không chạy thẳng lên bàn thờ kéo Karol ra khỏi Lila, rồi sau đó nện cho hắn một trận để không bao giờ hắn còn dám thò tay vào tài sản của người khác nữa.
Tuy nhiên, Lila không thuộc về Aleksei nữa rồi… Chính anh ta đã trao cô nàng cho kẻ khác.
Aleksei bước ra khỏi nhà thờ, ngay trước khi hôn lễ kết thúc, chàng trai thề trong bụng, sẽ nói chuyện với chú rể này theo kiểu đàn ông. Và phải làm ngay trong ngày hôm nay. Tiệc cưới và khiêu vũ bắt đầu vào…
☆
Aleksei theo dõi cô nàng. Không rời mắt khỏi cô nàng, còn cô nàng, đứng bất kỳ chỗ nào cũng cảm nhận trên cơ thể mình cái nhìn nóng bỏng của đôi mắt xám, bây giờ hầu như đen, của Aleksei.
Cô gái tìm chàng trai ngay sau khi ra khỏi nhà thờ, nhưng anh ta đã biến mất tăm, như trong chiêm bao, để rồi lại xuất hiện trong sảnh tiệc, ngay trước lần nâng cốc đầu tiên.
Khách dự tiệc nâng cốc - tất cả, trừ một người. Lúc này Lila phát hiện thấy Aleksei đang đứng bên bàn tiệc xa nhất. Chỉ có người đàn ông này đứng không nhúc nhích, năm ngón tay bóp mạnh cốc rượu, như thể đó là cuống họng chú rể, hoặc cổ cô dâu. Bắt gặp cái nhìn của Lila, chàng trai nhếch miệng cười. Cô gái đáp lại bằng nụ cười thiếu tự tin, đầy tò mò.
Aleksei nâng cốc lên, uống cạn chỗ sâm banh trong đó. Và kể từ giây phút này anh ta không rời mắt khỏi Lila. Thoạt tiên cô nàng lúng túng vì sự hiện diện của anh chàng. Aleksei muốn gì vậy? Anh ta đến đây để làm gì? Có ai mời anh ta đâu! Phải chăng anh ta có ý đồ làm bẽ mặt Lila? Anh ta sẽ thét to cho cả thiên hạ nghe thấy rằng, Karol không phải là người cha của đứa bé, đứa bé sẽ chào đời sau bốn, chứ không phải năm tháng?
Kể cả anh ta có hô toáng lên như vậy thì đã sao nào? Đám cưới đã được tổ chức, quan hệ vợ chồng đã được thực thi từ cách đây mấy tháng…
Lila đã lấy lại được tự tin. Luồn tay qua lưng anh chồng. Cô nàng cố tình ôm chồng thật chặt để cho Aleksei nhìn thấy, nổi máu ghen, tiếc nuối… Chứng kiến trò phô diễn này Aleksei chỉ mỉm cười diễu cợt.
“Nhà ngươi có thể đánh lừa tất cả mọi người, đứng đầu là chú rể. Nhưng nhà ngươi không thể đánh lừa chính mình và cả ta đây”. - Lila đã nhận ra điều này trong đôi mắt hé mở của Aleksei.
“Có đúng như vậy không? Chúng ta sẽ có được sự khẳng định chăng?”. - Cô nàng đã thách đố.
Cô dâu nổi bật trong mắt mọi người. Má ửng hồng, với nụ cười tế nhị nở trên môi, với đôi mắt sáng ngời, cô dâu làm say đắm mọi khách dự tiệc. Nhìn bên ngoài thì cô dâu có vẻ tươi cười và hạnh phúc, nhưng bên trong, cô nàng căng thẳng như con sơn dương lao ra trảng cỏ chói chang nắng trời, con sơn dương hèn yếu, thiếu cẩn trọng, toàn thân run bắn khi cảm nhận mối đe dọa đang rình rập trong bụi cây. Còn cặp mắt xám của con mãnh thú rình mồi…
Cô nàng biết, lúc nào anh chàng cũng ở kề bên, luôn luôn quan sát cô nàng, lúc nào cũng sẵn sàng nhảy bổ vào cô nàng để trừng trị. Để trả thù cho những gì cô nàng đã làm hại anh ta.
“Nhẽ ra em phải là của anh. Nhẽ ra bây giờ em có thể khiêu vũ trong tiệc cưới của chúng ta”. - Chàng trai nói không thành tiếng, còn Lila cười nũng nịu với chồng mình, tán tỉnh anh ta, chọc tức người kia…
Bỗng nhiên Aleksei biến mất. Cô dâu lo ngại, liếc mắt quan sát, tìm anh ta trong đám đông thực khách. Cô dâu lặng lẽ lẻn ra ngoài, rời khỏi sảnh tiệc, nơi khách mời càng lúc càng thêm vui vẻ. Sau vài phút dài vô tận, cô nàng đã hiện diện ở phía cuối vườn.
Aleksei đang đợi cô nàng ở đó. Bất thình lình anh chàng chộp lấy tay cô gái, khiến cô nàng định thét lên. Chàng trai liền lấy tay bịt miệng cô nàng lại.
– Đi theo anh, - chàng trai nói như ra lệnh, còn cô gái bước theo sau anh chàng một cách thụ động.
Aleksei dẫn cô gái vào chỗ bụi cây. Tiếng nhạc, tiếng cười nói nhỏ dần. Lila run sợ. Cô gái chẳng biết, Aleksei định giở trò gì với mình, nhưng nếu Karol nhìn thấy cô vợ đang đứng với anh chàng… Nghĩ đến chồng, cô gái liền dừng lại, giật tay mình ra khỏi bàn tay nắm chặt của Aleksei.
Đôi mắt đen của Aleksei nhìn chằm chằm vào đôi mắt sợ hãi của cô gái.
– Đi theo anh, - chàng trai lại nói, còn cô nàng như con thiêu thân bị ngọn lửa cuốn hút, bước theo giọng nói và cái nhìn đó.
Họ bước vào một vạt cỏ, nơi dưới bóng mấy cây đỗ quyên có chiếc ghế đá rêu phong. Aleksei nhắm nghiền hai mắt một hồi lâu, thở sâu, rồi từ từ quay mặt về phía Lila. Anh ta gạt món tóc xòa xuống mặt cô gái bằng cử chỉ tinh tế và tình cảm hết tầm, khiến cô nàng rưng rưng lệ. Và phải lúc này, khi cảm nhận bàn tay của chàng trai chạm vào má mình, cô nàng mới hiểu, mới đau khổ nhận ra là mình đã mất cái gì. Và trong đoạn còn lại của đời mình cô nàng sẽ nhớ cái gì.
Tiếng khóc nức nở bật ra khỏi lồng ngực cô gái. Nước mắt lăn trên hai gò má. Aleksei dùng ngón tay cái chùi lệ rơi. Lila giữ bàn tay anh chàng lại, úp môi mình vào lòng bàn tay ấm áp này.
– Em hãy tha thứ cho anh, anh đến vào đúng ngày cưới của em, - chàng trai nói nhỏ, - nhưng anh muốn đến đây chia tay với em mà chẳng hề giận em. Hai tháng nữa anh sẽ cưới Olga…
Cô gái điếng người, kêu lên.
Chừng nào Aleksei còn tự do, Lila còn cơ hội… cô nàng có thể… Nếu chàng trai làm lễ thành hôn, khi anh ta thề nguyện làm người chồng chung thủy và chân tình với người con gái khác… Chàng trai đã không một lần nuốt lời hứa. Không, Aleksei!
Lila phải giữ anh ta lại! Cô nàng phải làm gì đó để nhắc nhở chàng trai rằng, chính cô ta, Lila, là tình yêu duy nhất của anh ta, là định mệnh của anh ta!
Giống như những lần trước, cô gái kéo chàng trai vào mình, áp chặt người mình vào người chàng trai, vùi môi mình vào trong môi anh ta, nhưng anh chàng không đáp lại như vậy. Chàng trai nắm chặt hai tay cô gái, đẩy cô nàng ra khỏi người mình, hai tay vẫn chìa ra giữ cô nàng.
– Đừng, Lila, đừng!
Cô gái giằng xé. Chàng trai lắc mạnh người cô gái, miệng nhắc lại:
– Không được. Đã quá muộn mất rồi. Mọi cái đều đã quá muộn mất rồi. Cả hai chúng ta đều đã phạm sai lầm và không thể sửa chữa những sai lầm đó chỉ bằng một cái hôn. Em là gái có chồng, anh là trai sắp có vợ. Thế là hết, Lila.
Cô gái nghe giọng nói của chàng trai, nhưng không nghe lời anh ta nói. Trong cô nàng sự thất vọng đang đối chọi với lòng căm thù. Căm thù chàng trai. Căm thù mình. Căm thù gã đàn ông đã gieo trong cô nàng một sinh linh không mong đợi.
– Anh chỉ đến chia tay với em, để em biết rằng, anh không giận em, anh tha thứ cho em…
Trong khoảnh khắc này lòng căm thù của cô gái đã bốc cao ngút trời.
– Anh tha thứ cho tôi hả? Anh?! Hàng năm trời anh ở đâu khi tôi chờ đợi anh?! Anh ở đâu khi tôi sống buông thả từng ngày để quên anh?! Anh ở đâu khi Karol đính hôn với tôi, để đứa con có họ và có cha?! Bây giờ anh rộng lượng như vậy ư? Anh tha thứ cho tôi ư? Anh có biết, tôi nghĩ gì nào?!
Lila giơ tay lấy đà tát vào mặt Aleksei.
Chàng trai không hề suy suyển.
– Anh là kẻ nhát gan, Aleksei! Anh chỉ biết bỏ chạy, sau vài năm lại quay về, quần tôi suốt hai ngày liền, còn sau đó lại viện cớ cụp đuôi! Anh hỏi tôi, tôi có muốn điều đó không? Tôi muốn lòng ân huệ của anh hả?! Anh có biết không, tôi khinh cái thứ ân huệ đó! Anh giả bộ đóng vai ai vậy? Đồ nhát gan, anh chẳng là cái thớ gì để làm cho tôi phải kính nể anh đâu! Giáo viên Anh ngữ! Giáo viên quèn! Chí ít Karol cũng còn có cái gì đó để mà khoe, còn anh… anh không có dái, đối với tôi anh không phải là đàn ông!
Aleksei tái mặt.
– Anh chúc em có cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, - Aleksei nói, cố kiềm chế để không nổi trận lôi đình. - Rồi sau đó anh nghĩ, chồng em đã đá vào con chó của em để chào buổi sáng như thế nào, đã thèm chị gái của em đến nhỏ dãi ra sao, thì hạnh phúc sẽ cần đối với em.
– Mày nói về tao chứ gì?
Câu hỏi được đưa ra một cách bất ngờ khiến cả hai run bắn cả người.
Karol đứng ngay bên cạnh. Cây đỗ quyên chắn giữa anh ta với hai người. Chàng rể bước ra khỏi tấm màn xanh và - mặt tái mét như mặt Aleksei - nhắc lại.
– Mày nói về tao chứ gì?
Aleksei chỉ mỉm cười, nháy mắt. Anh chàng đang cần gã…
Karol túm tay lôi cô vợ khiến người cô nàng lảo đảo. Và đó là cú hích vào sự tức giận càng lúc càng tăng từ sáng đến giờ của Aleksei.
Một, hai, ba, cú đấm. Vào mặt, vào bụng, vào quai hàm.
Aleksei đấm, đá, cho tới khi đối phương máu chảy đầm đìa, quỳ gối xin tha.
Đứng gần đó Lila la hét om xòm. Cứ để cho cô nàng la hét. Aleksei không phải là đàn ông đối với cô nàng ư? Anh ta phải chứng minh anh ta là như vậy. Chàng rể kháng cự. Thậm chí không đến nỗi tồi. Đầu Aleksei cũng chảy máu vì bị trúng đá (làm sao trong tay đối thủ lại có cục đá nhỉ?), nhưng cú đau này lại hóa hay. Làm chàng trai tỉnh người. Cơn điên thiếu tỉnh táo trôi qua, bây giờ chàng trai có thể giáng đòn một cách bình tĩnh, nhằm trúng hơn…
Hai cánh tay ai đó kéo chàng trai. Ném sang bên. Ấn xuống đất.
Aleksei lắc đầu để nhìn qua đôi mắt chảy máu. Cái nhìn của anh ta đập vào Lila đang quỳ gối bên cạnh anh chồng. Cô nàng khóc.
Cứ để cho cô ta khóc.
Đúng lúc này Lila nhìn Aleksei. Trong đôi mắt biếc xanh của cô gái chỉ còn nỗi tiếc nuối vô bờ.
Cứ để cho cô ta tiếc nuối.
Aleksei đứng dậy, hất hai cánh tay đang giữ anh chàng ra.
Anh bỏ đi, chân bước trên con đường trong vườn cây, áo sơ mi vấy đầy máu, Aleksei không bị ai bắt giữ cả.
“Đối với cô em thằng này không là một người đàn ông thật sự chứ gì?”. - Đây là điều duy nhất đang ám ảnh trong cái đầu chảy máu. - “Thằng này sẽ chứng minh, thằng này là một người đàn ông như vậy”.
☆
Thường thì đám cưới mở đầu một cuộc sống mới. Trong tháng đầu tiên Lila có cảm giác như vậy. Karol - khi đã trấn tĩnh lại mình sau cuộc hành hung của Aleksei - ra sức thể hiện tình yêu của anh ta với vợ, đó là thứ tình yêu - điều này Lila thừa biết - mà anh ta chẳng hề có với cô nàng. Mà cô nàng cũng chẳng hề yêu anh ta, chắc chắn là không yêu như yêu Aleksei.
Thoạt tiên cô nàng sợ Karol sẽ tạo cho cô ta một địa ngục, vì tội đã để cho gã đàn ông nọ đấm vào mặt chồng mình, nhưng mà… không. Anh chồng không hề hỏi một câu, không hề nói một lời tức giận hoặc quở trách nào. Lúc đó Lila vẫn chưa biết rằng Karol thích làm một cuộc điều tra riêng của mình. Dưới vỏ bọc tự do và tin nhau, anh ta sẽ biết được, vợ mình gặp ai, gặp ở đâu và nhằm mục đích gì.
Tuy nhiên anh chồng đã không lường trước được Aleksei. Lila cũng vậy. Aleksei đã biến mất tăm, như cục đá ném xuống nước vậy.
Lila đến khoa Ngữ văn Anh và khoa Ngữ văn Roman tìm Aleksei Dragonow, người ta chỉ nói với cô gái rằng anh ta đã bỏ học. Các bạn cùng khóa của anh chàng cũng không biết gì hơn.
– Aleksei không đi học. Tại sao? Không biết. Phải chăng gia đình anh ta gặp khó khăn?
Dẫu không muốn, cô gái quay trở lại Collegium Novum tìm Olga, nhưng cô nàng không muốn nói chuyện với Lila. Qua đôi mắt lấp lánh lệ trào của Olga, Lila nhận ra, Aleksei đã bỏ mặc cả người vợ chưa cưới của mình. Anh ta đang ở đâu nhỉ? Hay là đang ở ngôi nhà Hy Vọng.
Bất chấp ý muốn, Lila gọi điện cho Anastazia. Chắc bà dì phải biết chút gì đó về anh chàng, nhưng vừa mới nhận ra giọng người gọi điện bà ta dập máy luôn.
Chẳng còn cách nào khác ngoài việc Lila phải thân chinh đến ngôi nhà Hy Vọng, van lạy Anastazia, xin bà dì cho biết, liệu cô gái có gặp trực diện Aleksei được hay không?
Tại sao Lila lại cứ phải tìm gặp Aleksei cho bằng được? Tại vì cô gái không thể tha thứ cho bản thân mình vì cái tội mới rồi đã nói ra những lời hạ nhục anh ta. Aleksei không phải là một người đàn ông đối với Lila ư? Là kẻ nhát gan không có lòng tự trọng ư? Sao cô nàng lại có thể nghĩ như vậy được? Sao cô nàng lại có thể thét lên như vậy?! Sau những lời nói của Lila chuyện gì đã xảy ra? Có cái gì đó đã đổ vỡ trong anh ta - Lila đã nhìn thấy điều này trong đôi mắt đen của anh chàng, chỉ vài giây trước khi trên khấu trường xuất hiện Karol.
Aleksei biến mất chẳng phải vì anh ta sợ nạn nhân cuộc hành hung báo thù - anh ta chẳng sợ bất kỳ cái gì và bất kỳ ai - chính những lời buộc tội của Lila đã làm cho anh chàng bỏ học và xóa bỏ lời đính hôn. Bỏ ước mơ bơi thuyền buồm, bỏ mặc cô gái Olga khả dĩ là một người vợ tốt yêu chồng - một trăm lần tốt hơn Lila - để… Vậy thì: Aleksei đang ở đâu và anh ta định làm gì với cuộc đời của mình?
Hay là anh ta không còn sống nữa?! Giả định này làm Lila mất ngủ mấy đêm liền. Phải chăng tại cô nàng mà Aleksei tự vẫn?!
Khô-ô-ông, không phải anh ta tự vẫn, không phải Aleksei Dragonow tự vẫn. Anh chàng đã nhanh chóng náu mình ở một nơi nào đó, như con thú bị trúng thương, hết cơn giận dữ thì anh ta sẽ bình tâm bày ra kế hiểm, quay trở lại và báo thù. Giả thiết này có lẽ đúng với anh chàng hơn.
Lila phải lường trước cú đòn. Cô nàng phải tìm thấy anh ta trước! Trước khi anh ta kịp làm vợ chồng của cô gái phải tan đàn xẻ nghé, còn đứa con trong bụng cô nàng sẽ mất cha, mất nhà cửa. Cô gái đi đến kết luận như vậy vào một sáng tháng Tám, khi Karol đến trường đại học, mẹ chồng đi làm tóc, còn cô nàng, Lila, lang thang trong biệt thự trống không của ông bà Lapski, tay không có việc để làm, đầu không có gì để nghĩ.
Ngày mai. Ngày mai Lila sẽ đi xe buýt công cộng đến Nowy Saez, rồi đi ô tô đến làng Bogusza, tiếp đó băng rừng, men theo dòng suối, đi thẳng đến trảng cỏ, nơi tọa lạc ngôi nhà của Aleksei và Anastazia. Ngôi nhà Hy Vọng.
Lila sửa soạn túi du lịch, nhét xuống dưới gầm giường và với con tim đập thình thịch cô nàng bắt đầu tính giờ: cho đến khi Karol đi học về, cho đến tối, cho đến sáng…
Trước bình minh, Lila mơ mơ màng màng nửa mê nửa tỉnh vì mệt mỏi, vì lo lắng, lết chân vào trong nhà tắm, bụng đau dữ dội khiến cô nàng phải cúi gập người, phải thở dốc một hồi lâu. Cú co thắt tiếp theo làm cô nàng hầu như bất tỉnh. Cô gái thét lên, khuỵu xuống. Khi Karol lao vào bên trong, Lila hoảng hốt nhìn vũng máu chảy lênh láng quanh người nàng.
Một giờ sau Lila sinh đứa con.
☆
Ngày hôm đó bác sĩ cúi xuống người tôi báo rằng, không cứu được đứa bé, tôi cảm nhận, ý nghĩa đích thực của hai từ “cô đơn” là gì. Sinh linh này, sinh linh mà tôi đã năm tháng trời mang trong bụng, ngay bên dưới con tim, sinh linh thoạt đầu tôi không muốn, rồi vì nó mà tôi đã mất tình yêu của đời tôi và kiếm được chồng, đã là niềm hy vọng của tôi, theo đó, sẽ không bao giờ tôi bị cô đơn nữa. Bây giờ thì ngay cả nó tôi cũng đã mất rồi.
Tôi không nhớ những ngày, những tuần, những tháng sau đó. Tôi có cảm giác ngày hôm nay như là một đêm dài vô tận. Trong ngôi nhà xa lạ, phòng tối tăm, cửa chớp đóng, hành lang vắng bóng người…
Những lời mắng mỏ của mẹ chồng, tiếng quát của chồng: “Hãy trấn tĩnh lại mình! Hãy làm gì đó với bản thân! Hàng ngàn phụ nữ phải qua cửa ải này, thế giới không sụp đổ vì một lần sinh nở không mẹ tròn con vuông đâu!”.
Nhưng không chỉ thất vọng vì đứa con, mà tôi còn khóc, tôi khóc tình yêu của tôi, tôi khóc chính mình. Tôi lại càng thấy tiếc cho tôi. Tôi đã không hề nghĩ rằng, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ có lý do để nước mắt tuôn trào. Rằng số phận đang chuẩn bị cho tôi một cú bất ngờ: tái lập cái trò mà tôi đã hy vọng sẽ không bao giờ mình phải nếm trải nữa.
Chuyện bắt đầu bằng cơn thịnh nộ về đống bát đĩa bẩn trong chậu rửa - Chán nản đến nỗi tôi chẳng để ý đến công việc này - với kết cục là một trận đòn nhớ đời, mà lần đầu tiên, nhưng không phải là lần cuối cùng, chồng tôi đã giáng xuống người tôi. Đúng rồi, tôi đã trốn chạy khỏi bố, người đã bao năm cho tôi no đòn, để đến ngôi nhà của một tên súc sinh vũ phu y chang như vậy, nếu không muốn nói là tệ hơn. Sau mỗi trận đòn chí ít bố tôi còn tỏ ra ăn năn hối hận, tìm cách xin lỗi tôi, khi ông tỉnh rượu. Thoạt tiên Karol đổ hết lỗi cho tôi - tại tôi lười không chịu quét dọn, không chịu nấu nướng. Nhưng sau đó thậm chí anh ta cũng chẳng cần kiếm chuyện…
Tôi đã phải chịu đựng như vậy bao nhiêu năm trời? Quá nhiều mất chín năm. Tôi mà bạo gan chút xíu, thì tôi có thể nộp đơn ly hôn ngay ngày hôm sau, khi gã chồng giơ tay đánh tôi. Nhưng tôi là một con nhát gan. Lúc nào cũng nhát gan. Nhát gan đến nỗi không dám trốn chạy.
☆ ☆ ☆
“Chạy đi, Lila, chạy đi!”.
Nàng muốn đứng dậy, bước, dù chỉ là một bước, nhưng hai chân không chịu vâng lời. Nàng đứng như trời trồng. Như con nai sa bẫy của thợ săn.
Bọn chúng đang xông tới.
Nàng biết rằng nếu ở lại chúng sẽ xúc phạm cả nàng lẫn anh chàng. Nàng phải chạy đi, phải gọi người đến cứu, nhưng… nàng không thể rời khỏi chỗ. Nàng nhìn bọn chúng đang đi, càng lúc càng tới gần. Nhìn thấy những bộ mặt đen sì, nhìn thấy những đôi mắt long sòng sọc. Tay chúng cầm gậy. Và súng. Những họng súng cạc bin đen ngòm đang nhằm, lúc thì vào nàng, lúc thì vào chàng trai.
“Chạy đi, Lilith!”.
Chính “Lilith” đã chắp cánh cho nàng. Nàng đứng dậy và chạy, chạy thục mạng. Miễn sao ra xa bọn chúng. Theo hướng ngôi nhà Hy Vọng. Ngôi nhà lúc gần lại, lúc xa ra, như ảo ảnh sa mạc. Vì nàng không còn đứng giữa trảng cỏ nữa, mà đứng trên khu đất cằn vàng rộm, hừng hực nắng trời.
Nàng nghe phát súng nổ đằng sau lưng. Chỉ một phát. Ngôi nhà biến mất như ngọn nến bị thổi tắt.
“Aleksei!” - nàng muốn thét lên, nhưng miệng chỉ nói ra giọng thì thầm. Nàng quay đầu và muốn chạy ngược trở lại, lao thẳng vào bọn hung đồ đầy nanh vuốt, giành lấy nạn nhân, nhưng nàng biết, đã quá muộn mất rồi. Tất cả đều quá muộn mất rồi.
Chàng trai không còn sống. Máu chảy lai láng trên cát vàng, đôi mắt đen đã nhắm lại, bàn tay chìa về phía nàng rơi bịch xuống.
– Aleksei! - nàng thét lên lần thứ hai. Sự lặng im đáp lại nàng.
Aleksei đã ra đi. Để nàng ở lại một mình. Nước mắt tuôn trào, hòa lẫn với máu của anh ta. Tiếng nức nở khô khốc bật ra khỏi lồng ngực. Thế là hết, tất cả đều đã muộn mất rồi…
– Ổn rồi, Lila, em an toàn rồi. Tỉnh lại đi nào, em đang nằm mơ, đang trong cơn ác mộng, em yêu, tỉnh lại đi nào, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Nàng rướn lông mày. Aleksei cúi xuống người nàng. Đôi mắt chàng trai tràn đầy yêu thương. Chàng trai bế nàng dậy, ôm chặt lấy nàng.
– Anh đã tìm được em. Em được an toàn rồi, - chàng trai nhắc lại.
Và Lila tin Aleksei. Vì có bao giờ anh nói sai.
Lila dần dần tỉnh táo trở lại. Trí nhớ về những ngày vừa qua cũng hồi phục. Chiếc cầu trên sông Wisla, nhà ga xe lửa, cuộc hành trình dài về ngôi nhà Hy Vọng, rồi sau đó con đường băng qua rừng, lạc đường, lạc đường và lạc đường… giá lạnh, tối tăm, thất vọng và tín hiệu điện thoại.
“Em hãy đợi anh, gắng chịu, anh sẽ tìm được em”.
Lila mở mắt. Nháy mắt một hồi lâu, nàng đang bị mất phương hướng. Trần nhà trắng toát trên đầu. Chiếc giường nhỏ. Chăn, vải trải giường sặc mùi bệnh viện. Kim truyền dịch cắm vào cánh tay. Từng giọt dịch truyền kêu tí tách, tí tách, tí tách. Bên cạnh là minitor, trên màn hình đường xanh lá cây lúc nhảy lên trên, lúc nhảy xuống dưới.
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường cúi xuống người Lila. Nàng lại nhìn thấy đôi mắt đen của Aleksei, trong đôi mắt đó hiện rõ sự mệt mỏi tột cùng, sự thanh thản. Và cả tình yêu không thay đổi từ nhiều năm nay.
Lila giơ tay lên, cánh tay băng bó, nàng muốn chạm tay vào chàng trai để khẳng định, đây không phải là trong mơ.
– Em bị bỏng lạnh nhẹ, Lila, - Aleksei nói, giọng nhỏ dần. - Nhưng các bác sĩ đã chăm sóc chu đáo. Sẽ không để lại dấu vết gì đâu.
“Cái đó không thành vấn đề”, - Lila định nói. - “Sau đêm nay, dù người em có mang những vết sẹo, hay là không, điều đó không còn quan trọng nữa. Anh đang ở bên em, anh đã tìm được em và anh sẽ mang em về ngôi nhà Hy Vọng - đó mới là điều quan trọng. Trừ phi…”.
– Hy Vọng… - lời thì thầm thốt ra từ đôi môi nứt nẻ. Cơn ác mộng về ngôi nhà đổ nát và hoang vắng quay trở lại. Lila lại hốt hoảng. Nàng chống tay ngồi dậy, định đứng lên và chạy trở lại rừng, men theo con suối, tìm trảng cỏ. - Hy Vọng. Ngôi nhà. Còn không? - Bằng ánh mắt của mình, cô gái van xin Aleksei khẳng định điều này. Khi chàng trai nói: “Còn, Lila. Ngôi nhà đang đợi em”, chẳng thở dài, không kêu than, nàng ngã vật xuống gối. Nước mắt lại tuôn trào trên hai gò má, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc. Lila đã cán đích trong chuyến du hành của mình. Bây giờ cuộc đời có thể kết thúc. Hoặc bắt đầu.