Hy Vọng

Lượt đọc: 317 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần II
nhan sắc bị bỏ rơi

Lila kịp đi chuyến xe trưa tới thành phố Nowy Saez, nơi cách đây hai mươi lăm năm nàng từng ngỡ ngàng trước cái đẹp của quảng trường trung tâm và còn hơn thế, làng Bogusza, cụ thể là ngôi nhà Hy Vọng.

Ngồi trên xe buýt, chạy qua những con đường nhỏ hẹp, quanh co, trên vùng đất Malopolski, Lila nhớ lại giây phút xưa, khi nàng sung sướng đến mê mẩn cả người nhảy nhót trên ghế ngồi bên cạnh Aleksei và cả hai không thể ngồi yên chờ cho đến khi xe buýt dừng lại, rồi cùng nhau chạy theo đường rừng, lao vào trảng cỏ và sau chót chiêm ngưỡng thiên đường đã được hứa trước.

Lila hy vọng mình đi đúng đường, cho dù nàng đến đây mới chỉ có một lần, từ thời thơ ấu. Tuy nhiên nàng vẫn còn nhớ con đường dẫn đến ngôi nhà - chí ít nàng phải tin là như vậy. Nàng mà không tìm thấy đường thì… mất tất cả.

Mệt bở hơi tai, vừa sợ, vừa thiếu tự tin, vừa hy vọng, Lila chui đầu vào áo khoác và nhắm nghiền hai mắt.

Một lúc sau, trong mơ, Lila bước vào trảng cỏ, nơi con đường kết thúc. Ngôi nhà bỏ hoang lặng lẽ đứng đó. Chạy về phía cổng, Lila hoảng hồn, thét to, nàng lao vào sân và đứng ngây người.

– Không, không thể như thế này được!

Nàng lắc đầu, không tin rằng, ngôi nhà của mình, ngôi nhà suốt đời nàng hằng mơ ước bây giờ bỏ hoang, đứng lặng im. Cửa chớp lung lay thảm hại vì đinh long. Kính cửa sổ vỡ vụn. Cửa vào nhà mở toang, nhưng không mời du khách mệt bở hơi tai vào nhà, mà ngược lại. Lila bước một bước về phía cửa, cho dù hai chân nàng nặng trĩu còn hơn mọi tội lỗi của nàng gộp lại… Và bất thình lình một đàn quạ vụt bay lên từ mái nhà. Những con quạ to, đen, chẳng khác gì địa ngục quạ. Lila đã biết, cái chết đang chờ ở bên trong.

Nàng chậm chân mất rồi.

Lila mở to hai mắt, sợ hãi. Toàn thân nàng run bắn. Tiếng thét vẫn bị kẹt cứng trong họng. Nàng nắm chặt quai túi du lịch, miệng lẩm nhẩm cầu kinh, cầu mong đây chỉ là cơn ác mộng trong giấc ngủ. Cầu mong ngôi nhà đã chờ đợi nàng như Anastazia từng hứa. Cầu mong…

☆ ☆ ☆

Lila mười lăm tuổi là một cô gái đẹp. Đẹp toàn diện. Khi gặp cô gái này thiên hạ phải dừng chân, đưa mắt nhìn theo bóng hồng có dáng đẹp tuyệt vời, mái tóc bạch kim gợi cảm, dài đến tận thắt lưng và đôi mắt xanh như màu trời ban mai mùa hạ. Cô gái lớn trước tuổi: đôi vú căng tròn, eo thon, người thon, chân thon dài. Bất kỳ cô gái nào, bất kỳ người phụ nữ nào biết Lila Borowa đều phải ghen tị với nhan sắc và sức lôi cuốn của cô gái.

Các chàng trai thường lượn lờ quanh cô gái, mê mẩn tâm thần. Mà chẳng riêng các chàng trai. Chẳng phải chỉ một gã láng giềng đã thèm khát thân hình quyến rũ trẻ trung này. Lắm khi ngay cả Stach Borowy cũng phải tìm cách cản ngăn những con mắt thèm thuồng con gái mình. Cho nên ông lại càng bực mình vì con gái.

Chẳng những ông phải canh giữ Lila trước những mưu mô của đàn ông, mà ông còn không được yên thân khi đang ở ngay trong nhà mình. Sự cô đơn thường xuyên hành hạ Borowy, vì Maria cùng con gái Elzunia khi thì bỏ đi, khi thì quay trở về. Không có sự thuận hòa trong nhà này ngay từ hồi Lila còn bé, bây giờ thì lại càng không. Tại vì bây giờ, cô gái, con gái của Borowy, trở thành nguyên do của những trận lôi đình. Elzunia ghen với Lila, Maria cũng vậy, Borowy bị rối loạn hormone nội tiết tố nam, đúng ra nguyên do của mọi chuyện nói trên phải là điều may mắn. Nhưng rốt cuộc nó lại trở thành trung tâm của mọi sự chú ý…

Nhan sắc trở thành lời nguyền của tôi. Hồi còn bé tôi không hề để ý mỗi khi người lạ thốt lên: “Ôi, con bé mới xinh làm sao!” Tôi đã có những nỗi buồn của mình, đó là: cô đơn, người bố hay đánh đập, một người chị và một người mẹ ghẻ chẳng hề có thiện cảm với tôi, chưa nói tới tình yêu, còn sau này, nhớ như điên như dại Aleksei và Anastazia. Tôi vẫn còn nói lắp - đó là sự mặc cảm của tôi, đồng thời cũng là sự trốn chạy của tôi. Trốn chạy trước những bàn tay nhơ bẩn của lũ học sinh nam tìm cách luồn vào bẹn tôi, bóp vú tôi; trốn chạy trước những thân hình hôi hám, mồ hôi nhễ nhại, áp sát người tôi mỗi lần ra chơi, dồn tôi đang hoảng sợ vào bất kỳ góc nào rồi sờ, bóp, giằng xé. Đó là một cơn ác mộng, nhưng rồi tôi đã tỉnh và tôi đã sống ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác và năm này qua năm khác.

Lúc đầu tôi chịu thua một cách thụ động những hành vi côn đồ này, vì đó không phải là sự ngưỡng mộ, những con đực non này không làm tôi ngạc nhiên. Chúng nó muốn vừa cưỡng hiếp vừa tàn phá đời tôi. Trừng phạt, giết bỏ tôi vì tội đã kích thích những ham muốn không kìm nổi của chúng. Tuy nhiên, có một lần chúng dồn tôi vào nhà vệ sinh nam và ở đó hầu như chúng đã lột sạch quần áo của tôi… hôm đó một cái gì đó trong tôi đã nứt vỡ. Mà đó chẳng phải là sự nứt vỡ! Đó là tiếng nổ của lòng căm thù. Tôi bắt đầu cào cấu, giằng xé và cắn xé. Tôi giật tóc, tôi cào mặt chúng bằng móng tay, tôi cắn chặt răng trong bàn tay nhơ bẩn đang cố sức giữ chặt người tôi. Và lần này tôi đã thắng. Rốt cuộc lũ côn đồ bỏ chạy, chúng sợ cơn phẫn nộ của tôi, người chúng đầy vết răng và vết móng tay cào cấu của tôi.

Tôi tựa lưng vào bức tường đầy những hình vẽ bẩn thỉu, người bê bết máu, đầu tóc rối bời, nhưng… sung sướng. Tôi đã biết tự vệ rồi! Tôi đã biết kháng cự rồi! Aleksei có thể tự hào về tôi! Hoặc… có thể vào hùa với lũ chúng nó. Cũng may là cậu bạn đã ra đi và không quay trở lại…

Ngày hôm sau lũ côn đồ quay lại và cả ngày sau đó, ngày tiếp theo, nhưng tôi không còn chờ đợi một cách thụ động nữa, cho đến khi tiếng chuông vào lớp giải thoát tôi khỏi bọn chúng. Lần nào tôi cũng kháng cự sống mái với chúng nó.

Không lâu sau đó một số cô gái khác bước vào tuổi mới lớn, sẵn lòng hơn, rất dễ gần và lũ con trai có thể sờ nắn mà không sợ bị mất ngón tay hoặc mất mắt, tôi được yên thân hơn trước. Thay vào đó các bạn gái bắt đầu hành hạ tôi, họ ghen tị với nhan sắc của tôi.

Và rồi khi đó tôi căm thù chính mình! Căm thù mái tóc dài mềm như lụa, đôi mắt xanh màu trời, thân hình thanh thoát, bờ môi cong đầy của tôi… Tôi náu mình trong những bộ quần áo nâu xám, không phong cách, chẳng mẫu mốt. Tôi búi tóc đuôi ngựa rồi nhét vào trong mũ hoặc độn dưới khăn mùi soa. Tôi phải giả vờ còng lưng để giấu vú. Phải làm vậy, dù tôi muốn hay không muốn! - Tôi xin thú nhận điều này: tôi đã tự trừng phạt mình.

Lần đầu tiên tôi làm như vậy, đúng hôm Aleksei và Anastazia vĩnh viễn bỏ làng và bỏ tôi ra đi.

Chỉ có nỗi đau tột cùng khả dĩ giúp tôi trong cơn thất vọng như vậy mà thôi.

Cô bé Lila đứng nhìn cậu bạn bước chân ra đi, lúc lúc ngoái lại nhìn. Rồi nói gì đó với Anastazia. Có thể là: “Dì ơi, đừng để bạn ấy ở lại”, hay là một câu gì đó hoàn toàn khác chăng? Cô bé chẳng thể biết được.

Cô bé vẫy tay thật mạnh khi cậu bé ngoảnh mặt lại, giơ cao bàn tay ra hiệu chào từ biệt, không cảm nhận những giọt lệ đắng cay lăn trên hai gò má cô bạn.

Bất thình lình hai chân nâng cô gái lên. Cô gái chạy ra cổng, rồi sau đó càng lúc chạy càng nhanh theo sau những người đang bước ra đi. Aleksei nghe tiếng chân cô bạn đang chạy, bứt tay mình ra khỏi tay Anastazia, ôm chầm lấy Lila khi cô bạn lao thẳng người vào cậu bạn.

– Lila, đừng khóc nữa. Tớ sẽ quay lại mà, - cậu bé thì thầm, ráng giữ cho mình không bật khóc.

Cậu bé đã từng xúc động khi một chương mới mở ra trong cuộc đời của mình, còn lúc này đây cậu chàng lại đang lo ngại vì cô bạn phải ở lại một mình…

– Cậu sẽ chẳng quay lại đâu, - cô bé nói lắp. - Ở đó, ở ngôi nhà Hy Vọng cậu sẽ quên tớ. Rồi cậu sẽ có những bạn mới và sẽ quên tớ.

– Aleksei, nhanh lên con ơi, kẻo xe buýt chạy mất bây giờ, - người dì nói chen ngang một cách nhẹ nhàng. - Lila, con về nhà đi, bố con đang sốt ruột vì con đó.

Anastazia nắm lấy tay cô bé, nhẹ nhàng kéo cô bé ra. Cô bé im tiếng khóc, giật tay ra. Hôm qua ông bố lại hành hạ cô bé vì tội đã ở ngôi nhà Hy Vọng những một tuần. Bây giờ, khi “thằng Nga đê tiện” đang trên đường ra đi, ông khỏi phải sợ bị nó cắt họng.

Lila đứng trên đường, chùi nước mắt, tiễn chân cậu bạn bằng cái nhìn đầy thất vọng. Nếu có ai đó nhìn vào đôi mắt của cô bé sáu tuổi lúc này thì chắc người đó phải phát sợ vì nỗi đau của cô bé là nỗi đau rất người lớn.

Khi Aleksei đã khuất bóng sau lối rẽ, cô bé lết chân về nhà, nơi chẳng có gì tốt đẹp đợi chờ cô bé. Cô bé cố kìm nước mắt vì biết bố không thích như vậy, tuy nhiên nước mắt đâu có chịu ngừng trào ra. Và bỗng nhiên… cô bé thét lên vì đau đớn. Ngón chân bị thò ra ngoài đôi dép quá nhỏ chạm vào mảnh thủy tinh khiến mảnh thủy tinh đâm vào da cô bé. Lila ngồi sụp xuống, giương to hai mắt nhìn máu chảy đang nhỏ giọt xuống cát trên mặt đường. Đau. Rất đau. Nhưng… cái đau này lại mang đến cái hay. Cô bé đã có thể khóc mà không sợ bị đòn roi. Cô bé có lý do khác còn hay hơn cả lý do nhớ thương người bạn trai đã ra đi. Bố sẽ thông cảm với lý do này. Cho nên bố sẽ không đánh đòn. Đó là, chân cô bé bị đau.

Để lại trên đường đi những vết máu, cô bé đi cà nhắc về nhà và ở đó điều cô bé lường trước đã được khẳng định. Nhìn thấy chân con gái bị chảy máu, Borowy chửi thề, đoạn đi tìm gạc cứu thương. Sau đó người bố rịt vết thương cho con gái. Cô con gái lết chân vào nhà tắm băng bó vết thương, nơi cô bé quan sát những giọt máu bị nhỏ xuống nền nhà, sau đó bóp mạnh ngón chân bị thương. Lại càng đau hơn. Thay vào đó nỗi đau trong con tim cô bé vợi giảm…

Bây giờ người ta bảo là “tự gây thương tích”, còn tôi gọi sự việc bằng tên: Năm lên sáu tuổi, không hề có sự căm thù ghê gớm đối với chính mình, không hề lường trước hậu quả vài năm sau, tôi đã tự rạch da mình. Tất nhiên thoạt tiên tôi sợ việc tôi làm, nhưng lại thích cảnh máu mê, vô tình hơn là hữu ý. Là một cô bé cô đơn, bị những người gần gũi nhất ruồng bỏ, bị các bạn đồng trang lứa hành hạ, ngày nọ qua ngày kia tôi đã chờ, đã đợi, tim tôi đập thình thịch, cho đến một hôm cả nhà đi vắng, bất chấp việc chậm giờ đi học, tôi đã tự giam mình trong nhà tắm, tay run bần bật như người nghiện lên cơn đói thuốc, tôi rút ra lưỡi dao cạo giấu trong khe hở ở bên dưới chậu rửa và thở phào nhẹ nhõm, tôi tự rạch da mình. Ở những chỗ mà sau này tôi có thể che giấu vết sẹo. Và đã có tác dụng. Đã có tác dụng một cách lạ lùng. Cảm giác tội lỗi và sự hổ thẹn đã thấm vào nỗi đau cuộc sống của tôi. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, vì mình yếu đuối, vì mình ngu xuẩn, thêm vào đó, tự rạch da mình.

Và lại còn muốn ấn thật mạnh lưỡi dao…

Hôm sinh nhật lần thứ mười lăm, khóa trái cửa, giam mình trong nhà nhà tắm, Lila lãnh đạm nhìn hình mình trong gương. Cô gái căm thù đôi môi xinh, quyến rũ, đôi mắt to, lấp lánh và mái tóc óng ánh ngay cả trong ánh đèn mờ…

Còn nếu như thế này…? Cô gái gí mũi dao vào má. Hay là…? Và gí vào cổ tay.

Sau đó cô gái bật khóc. Nằm cuộn tròn dưới nền nhà tắm giá lạnh, khóc nức nở, hai tay ôm vai chẳng khác gì một đứa trẻ con. Như thể mười năm trước đây, hôm sinh nhật lần thứ sáu. Chỉ có khác là hồi đó bên cạnh cô gái có Aleksei. Aleksei vẫn luôn luôn ở bên cạnh Lila, vì mấy tuần lễ ấy vẫn tồn tại trong tâm trí cô bạn cho đến tận “mãi mãi”. Aleksei ôm ấp, an ủi và bảo vệ cô bé.

Ai sẽ đứng ra bảo vệ cô gái trước những “bạn trai” mới ở trường trung học phổ thông đây?

Vài hôm nữa Lila vào học trường trung học ở gần nhà. Cô gái run bắn người vì sợ và kinh tởm khi nghĩ rằng, cơn ác mộng mà cô gái đã nếm trải ở trường phổ thông cơ sở sẽ lặp lại ở nơi đây. Rằng, cô bé lại sẽ phải kháng cự, cào cấu và cắn xé để chúng cho cô bé được yên thân. Rằng, lũ con trai, cứ cho là chúng sẽ buông tha, nhưng còn lũ con gái sẽ không tha thứ cho Lila về cái nhan sắc nguyền rủa này. Đủ rồi những cái nhìn của mấy mụ hàng xóm ở làng Zagrodzina khi học sinh trở về làng mỗi dịp đầu hè, khi người ta lại đuổi việc bố vì nghiện rượu, trộm cắp…

“Thật là xấu hổ”, - Lila nghĩ, hình dung lại cảnh công khai đuổi nhà.

Sự lặng im của đám người thờ ơ đứng nhìn, những lời nói khinh miệt của toán cảnh sát đang quăng ra ngoài phố những đồ đạc không đáng giá của nhà Borowy, tiếng kêu thất thanh của Maria và tiếng khóc rền rỉ của Elzunia. Chỉ có cô bé, Lila, coi như mình không hiện diện. Cô bé đã làm như vậy. Để chịu đựng nỗi nhục tiếp theo, cô bé đã bay tới một không gian khác. Đến với thời gian và địa điểm, nơi cô bé cảm thấy mình được an toàn và được yêu thương…

– Aleksei ơi, - ngồi trong nhà tắm tối tăm, trong ngôi nhà cũ kĩ của mình ở làng Zagrodzina, cô bé buồn lòng gọi nhỏ. - Aleksei ơi, cậu đã hứa là sẽ quay lại, vậy cậu quay lại đi nào, để lâu hơn tớ không chịu nổi đâu.

Lila ấn ngón tay lên lưỡi dao cạo, mạnh đến nỗi làm chảy máu lòng bàn tay. Lila mở bàn tay ra, trố mắt nhìn vết máu đang to dần lên. Vậy nếu như thế…?

Tiếng gõ cửa lọt vào trong ngôi nhà im lặng.

Lila ngẩng đầu lên.

Nghe ngóng một lát, cô gái cảm nhận con tim đập thình thịch như sắp bật ra khỏi lồng ngực. Tiếng gõ cửa lặp đi lặp lại, cô gái không cần chần chừ một giây phút nào, vì cô gái đã biết, ai đang đứng ở ngoài kia!

Lila lao ra khỏi nhà tắm, vặn chìa khóa, mở toang cánh cửa và ôm chầm lấy đôi vai của chàng trai đang đứng trước cửa.

– Aleksei, Aleksei! - cô gái gọi nhỏ rồi thét to, ôm lấy bạn mình.

Chàng trai ôm chặt cô bạn, miệng nhắc đi nhắc lại tên cô nàng.

Cô gái ngước mắt đẫm lệ nhìn gương mặt bạn trai, nhìn đôi mắt đang cười của cậu ta, chạm tay vào hai má râu xồm xoàm, vuốt ve mái tóc đen nhánh như hồi xưa, nhưng bây giờ dài hơn chút xíu. Cô gái cảm nhận sức mạnh của đôi tay không còn là đôi tay của một cậu bé, mà là đôi tay rất đàn ông đang ôm ngang lưng cô nàng và… Lila định tự giải phóng mình, nhưng bỗng cô gái cảm thấy ngượng ngùng, chàng trai chỉ cười, nụ cười sâu lắng, dễ thương. Tốt thôi, chàng trai để cho cô gái lùi ra chút xíu, tuy nhiên anh chàng không có ý định buông cô gái ra.

– Rốt cuộc anh đã tìm thấy em, thế mà em định bỏ chạy hay sao? - chàng trai hỏi với sự trách móc hoàn toàn không thấy có trong đôi mắt đen.

– Em-em-em không-không-không bỏ-bỏ-bỏ chạy. Mà-mà-mà… - Cô gái im bặt, muốn chui xuống đất vì xấu hổ. Sao cái bệnh nói lắp lại tái phát vào đúng lúc này? Khi cô gái muốn tự khoe với bạn trai của mình những gì tốt đẹp nhất? Để cậu bạn không bỏ mặc cô nàng một lần nữa? - Anh-anh-anh đã-đã-đã tìm-tìm-tìm em-em-em phải-phải không? - Sau chót cô gái hỏi nhỏ.

– Em… - Chàng trai gật đầu. - Vài lần mỗi năm anh đã quay về ngôi làng xa xôi hẻo lánh này! - Chàng trai quan sát cảnh vật chung quanh, như muốn chê làng nghèo. - Anh đã hỏi về em. Nhưng không ai biết em ở đâu, khi nào trở về. Và liệu có còn quay về làng nữa hay không. Nhưng Aleksei Dragonow không chịu đầu hàng dễ dàng như vậy đâu. Anh có thể đến đây để hỏi tin về em cho đến chết! Rất may là em đã trở về nhanh hơn. - Aleksei lại ôm lấy cô gái, ghì chặt, nhấc bổng, quay tròn, một, hai vòng. Khiến cô nàng thét lên và cười tươi như anh chàng: thân tình, sung sướng, với sự hàm ơn và khoan khoái trong lòng.

Chàng trai đặt cô gái dang hai tay xuống trước mặt mình. Chăm chú ngắm nhìn cô bạn từ chân lên đầu, Aleksei nói ngắn gọn: “Em đã lớn”, rồi cầm tay cô gái, kéo cô gái ra vườn sau nhà, đi theo đường mòn mà những năm trước đây cả hai đã nhiều lần sánh bước, sau đó vượt qua cái hố trong bờ rào mà chẳng biết nhờ phép màu nào bây giờ bé hẳn lại và sau chót đi ra bãi cỏ trải dài đến tận rìa rừng.

Tay vẫn cầm tay, đôi trai gái chạy băng qua khoảng không chao đảo màu vàng xanh, thấm đẫm nắng trời và không khí tự do.

Rồi họ ôm chầm lấy những cây thông và những cây vân sam cao ngất ngưởng. Aleksei đi vòng vèo, đặng tìm một chỗ kín đáo, để kéo Lila xuống hố, hố gốc cây đổ, nơi đầy rêu xanh mềm.

Miệng cười, họ lăn ra nằm ngửa. Họ thở khí trời, ngắm mây trắng đang lửng lờ trôi trên bầu trời và bỗng nhiên, như có sợi chỉ vô hình lôi kéo, họ ngoảnh mặt vào nhau.

– Cậu kể đi nào! - cả hai cùng nói và cùng bật cười.

Thật sung sướng làm sao, thật tuyệt vời làm sao khi được cười cùng với người bạn yêu thương! Lệ trào trong khóe mắt Lila. Giọt nước bạc lăn trên gò má. Chàng trai đưa tay chùi, động tác có phần vụng về. Cô gái nhắm nghiền hai mắt, giữ yên bàn tay của bạn. Giá tự mình quyết định được thì chắc cô gái sẽ giữ nguyên như vậy cho đến hết đời.

Aleksei không rút tay lại. Cứ để mặc cho cho Lila ôm ấp bàn tay ấy một hồi lâu. Không nói năng. Không đau khổ. Không nước mắt. Cái sự im lặng này nói còn nhiều hơn hàng giờ đồng hồ trò chuyện…

Suốt cả ngày, cho đến tận chiều tối, họ ở trong hẻm núi, lúc thì nằm bên nhau vai kề vai, lúc thì ngồi áp sát vào nhau để cho đùi chạm đùi, lúc thì đi dạo chơi, tay đan vào nhau, đan chặt đến nỗi không ai có thể tách họ ra được. Và họ tâm sự với nhau. Aleksei kể về những cuộc phiêu lưu và những trò nghịch ngợm của mình khi học ở trường tu viện, cậu chàng đã dễ dàng đỗ trung học phổ thông và bây giờ đang học xuất sắc, hy vọng sẽ đỗ đại học, đỗ vào trường mình thích. Còn Lila, Lila chủ yếu im lặng, hai mắt ắp đầy tình yêu và tiếc nuối, lắng nghe chàng trai kể chuyện. Tình yêu, vì từ trước đến nay chưa bao giờ cô gái yêu chàng trai bằng lúc này, còn tiếc nuối vì chàng trai đã có chín năm trải nghiệm tuyệt vời, nhưng cô gái…

– Lila này, mình sẽ không nói thêm một lời nào nữa, chừng nào mình chưa được nghe bạn kể, tình hình của bạn thế nào. Bố bạn vẫn uống rượu hay sao? - Gương mặt chàng trai trở nên nghiêm nghị. Nụ cười trong đôi mắt đen tắt lịm.

Cô gái gật đầu.

– Người ta đã đuổi việc bố em vì chuyện nghiện rượu. Coi như đuổi luôn cả vợ con. - Thật là khó nghe nổi những lời như thế này, nhưng cô gái có thể kể cho bạn mình nghe hết thảy mọi chuyện cơ mà. Đúng vậy không nào?

– Maria có bỏ mặc lão nghiện?

– Ôi, bỏ đi, quay về, như thể bumerang. Tất nhiên mang theo Elzunia. - Chỗ này cô gái nhăn mặt đầy hàm ý.

– Hai chị em vẫn bất hòa với nhau hay sao? - Aleksei khẳng định hơn là hỏi.

– Một con người hèn hạ, hay hằn thù và ghen tuông.

– Mình chẳng lạ gì sự ghen tuông này. Chắc chắn bạn phải có cả đống người yêu. Chính tớ cũng sẽ ghen cậu ngay bây giờ đây này!

Lila đứng ngây người. Trong mấy giờ đồng hồ tuyệt vời vừa rồi cô gái đã quên mất lời nguyền của mình, nhưng lời nguyền này đã quay trở lại. Liệu bây giờ Aleksei có lợi dụng cô nàng? Nếu vậy, liệu cô nàng, Lila, có dám từ chối anh chàng, khi biết rằng, nếu đẩy anh ta ra thì mình lại cô đơn?

– Này, Lila, có chuyện gì vậy hả? - Aleksei luồn tay vào lọn tóc dài, màu bạch kim, của cô gái. - Anh không tin là em không có người yêu, em xinh như thế này cơ mà! - Chàng trai cầm lấy tay cô gái, ngắm cô nàng, say mê thật sự.

Chỉ sau vài nhịp đập của con tim cô nàng liền thét to:

– Anh đừng làm thế!

Cô gái giật tay ra, quay mặt đi, định chạy ra đường, nhưng chàng trai không cho làm như vậy.

– Lila, khoan đã, đứng lại! - Aleksei giữ chặt tay, xoay người cô gái quay mặt về phía mình, đoạn nhìn vào đôi mắt xanh, bây giờ tối sầm vì sợ và long lanh nước mắt. - Có chuyện gì vậy hả? Tại sao anh lại không được cầm tay em nào? Em có sợ anh đâu nào…

– Vì không phải chỉ có cầm tay bình thường mà thôi! Bao giờ cũng bắt đầu như vậy, nhưng không bao giờ kết thúc! Anh sẽ muốn nhiều, nhiều hơn thế. Thoạt tiên là những cái hôn vô tội, tiếp đó ôm chặt và sau chót anh cho cái ấy của anh vào của em! Như người ta! Như mọi người…!

Cô gái bật khóc, mang hết sức bình sinh đẩy chàng trai ra.

Chàng trai đứng trơ một lúc như trời trồng. Mặt tái mét như thể bị cô gái đánh đòn bằng lời nói vừa rồi. Tiếp đó chàng trai nâng cô gái, đặt cô gái đứng trước mặt mình, không để ý đến lời khẩn cầu tuyệt vọng xin được buông tha.

– Em hãy nghe đây! Nghe đây, cô gái! - Aleksei lắc mạnh người cô gái, một lần, hai lần, khiến cô gái im bặt, xỉu đi. - Anh hứa là anh sẽ bảo vệ em. Anh sẽ là bạn của em cho đến hết đời và không bao giờ, không bao giờ anh xúc phạm em đâu! Anh hứa như vậy và anh không nuốt lời hứa. Anh sẽ không đụng vào em, không nhìn vào em như một người đàn bà, nhưng có Chúa Trời chứng giám cho anh, rằng em xinh như thế, việc ngắm nhìn em sẽ mang lại niềm khoái cảm thực sự, nhưng anh sẽ không ngắm, không nhìn, anh chỉ van em, đừng hất anh ra như hất một tên đê tiện, vì những kẻ khác đã đối xử đê tiện với em. Anh không phải là lũ chúng nó đâu.

Chàng trai ngừng nói. Bóp mạnh hơn hai tay cô gái, rồi nhắc lại:

– Anh không phải là lũ chúng nó đâu. Không bao giờ anh xúc phạm em đâu. Anh thề.

Cô gái gật đầu, không nói nổi một lời.

Chàng trai buông cô gái ra.

Cô gái phải ngồi xuống vì đôi chân không vâng lời cô gái nữa. Chàng trai ngồi xuống bên cạnh, canh chừng để không chạm vào tay cô nàng. Trời bắt đầu tối nhá nhem, nhưng không một ai trong hai người vội về nhà.

– Tệ hại đến thế hay sao hả em? - chàng trai hỏi nhỏ, phá màn im lặng. Và tự mình trả lời câu hỏi: Anh học trường nam sinh, em không thể bắt gặp ở đó một nữ sinh nào, nhưng anh mường tượng, lũ quỷ học trò khả dĩ làm những trò gì…

– Còn anh thì không chắc? - cô gái đáp lại.

Nhẽ ra chàng trai phải phản đối, phủ nhận, nhưng thay vào đó anh chàng lại nói một cách điềm tĩnh:

– Anh tự kiểm soát được mình. - Chàng trai đứng dậy. - Đi thôi em, anh đưa em về nhà vì ông già của em lại sắp điên tiết rồi đó và anh lại sẽ phải dùng dao nhíp dọa cụ.

Chàng trai nở nụ cười tinh nghịch. Cô gái đành đáp lại bằng nụ cười. Cô gái rụt rè cầm lấy tay bạn và sau chốc lát họ lại vai kề vai đi về làng.

Bố đang ngủ, say rượu. Mẹ ghẻ cùng Elzunia đi đâu đó. Lần này Lila thoát nạn.

Họ lặng lẽ lẻn vào phòng cô gái, vào hẳn bên trong, cô gái khóa trái cửa. Nếu có chuyện gì thì Aleksei có thể nhảy qua cửa sổ… Lúc này chàng trai quan sát căn phòng quen thuộc.

– Chẳng có gì thay đổi cả, - Aleksei, ngạc nhiên, nói. - Cứ như thể thời gian đã ngừng trôi ở chỗ này. Em sống bằng quá khứ, Lila…

– Như vậy là xấu chăng? - Cô gái nhún vai.

– Đối với cô gái mười lăm tuổi ư? Đúng, xấu. Em mà xem vương quốc của anh… - Chàng trai cười.

– Toàn ảnh các cô gái xinh khỏa thân treo trên tường chứ gì?

Chàng trai lim dim đôi mắt đen vì tự ái.

– Em nhầm rồi, cô bạn quý hóa của tôi ơi. Đó là những chiếc thuyền buồm. Bây giờ anh chỉ có thể ngắm nhìn, tuy nhiên, khi nào anh có chiếc thuyền của anh thì anh sẽ ngồi trên chiếc thuyền này, bơi vòng quanh Trái đất. Và không phải chỉ một lần đâu nhé!

– Anh có mang em đi theo không đó? - Trong giọng nói của cô gái ngân lên dư âm của sự van nài, cho dù cô gái không hề yêu cầu chàng trai điều gì, van xin lại càng không. Chính anh chàng phải mời cô nàng thì có!

– Tất nhiên rồi! Sao anh lại nỡ để vợ anh ở lại nào…?

– Vợ? - Cô gái ngạc nhiên, không dám tin.

– Anh sẽ cưới em làm vợ cơ mà. Bây giờ thì chưa đâu, vài năm nữa, nhưng… Hay là em không muốn, - Chàng trai cười trêu ngươi. Cô gái yêu nụ cười này. Yêu đôi mắt sáng bừng. Yêu gương mặt đàn ông quyến rũ, đôi má rậm râu. Yêu mái tóc đen lượn sóng mà cô nàng có thể tha hồ vuốt ve - tự dưng tay cô gái chìa về phía gương mặt chàng trai. Liền sau đó bàn tay mạnh mẽ của đàn ông nắm chặt cổ tay cô gái, không cho cánh tay này nhúc nhích.

– Anh hứa không để cho cái ấy của anh chạm vào em không có nghĩa là anh không có cảm xúc, - chàng trai nói nhỏ, hầu như dọa dẫm.

Cô gái giật tay ra.

– Vài năm nữa em sẽ không còn ở đây nữa đâu, - cô gái nói, ra chiều hờn dỗi. - Em không thể đợi đến lễ cầu hôn của anh đâu. Nếu anh muốn cưới em làm vợ thì cưới nhanh lên.

Đó không còn là lời nói của người con gái đang yêu. Đó là mệnh lệnh - tốt thôi. Aleksei ngắm cô gái một hồi lâu, rồi gật đầu:

– Năm nay em mới mười lăm tuổi. Bố em sẽ không đồng ý đâu.

– Ngay cả việc hỏi ý kiến ông cụ về việc này anh cũng không định làm! Anh tuôn ra những lời đường mật, anh tung ra những lời hứa, nhưng khi có việc cần làm thì anh lại cụp đuôi bỏ chạy! Còn em… em sẽ ở lại đây! - Lila phải cắn chặt môi để không òa khóc.

– Anh không phải là kẻ nhát gan, - chàng trai nói. - Nếu em muốn, anh có thể xin phép bố em cho anh được cầu hôn với em, để rồi không bao giờ chúng mình gặp lại nhau nữa, bởi vì bố em sẽ nhốt em lại. Trừ phi em bỏ trốn, nhưng anh nghi ngờ một hành động can đảm như vậy của em.

Thậm chí chàng trai không hề nói đến chuyện quan hệ tình dục với cô gái chưa thành niên, về mặt luật pháp đang còn là trẻ em, nếu làm vậy phải đi tù là cái chắc. Thế mà cô gái dám bảo chàng trai là đồ nhát gan.

Lila đứng dưới cửa sổ, càng lúc càng cảm thấy thất vọng.

– Ngày mai anh ra đi, anh lại sẽ để em ở lại một mình ở cái nơi khốn nạn này, nơi toàn quân đê tiện. Anh lại sẽ tự do như chim trời, anh sẽ quay về với ngôi trường tuyệt vời của anh, về với những người bạn tâm giao của anh, còn em, chúng nó sẽ đẩy vào nhà vệ sinh nam, sờ soạng em. Anh sẽ lên học đại học, còn em ở lại làng vì ông bố nghiện rượu làm nghề nông. Anh sẽ có công ăn việc làm tử tế và rốt cuộc anh sẽ mua được chiếc thuyền buồm cho anh, còn em…

Cô gái ngừng nói. Vì chàng trai đứng sát gần đến nỗi cô nàng cảm nhận mùi trai trẻ. Và bất thình lình ngọn lửa khát tình bao trùm cô gái. Ở đó, ở bên dưới, nóng bừng đến nỗi cô nàng thấy đau đau. Cô gái ngước mắt nhìn Aleksei, đôi mắt lúc này trở nên to hết cỡ vì ngạc nhiên và thèm muốn, chàng trai phải lùi lại phía sau khi đích mục sở thị sự khát tình hiện lên trong con ngươi của cô gái, con ngươi hóa xanh thẫm lúc này.

– Anh phải đi thôi, - Aleksei nói, không đợi trả lời, bước ra phía cửa.

– Anh thấy chưa! Anh thấy chưa! Anh bỏ chạy rồi đấy thây! - Cô gái hô thất thanh phía sau lưng anh chàng. Chàng trai dừng lại ở ngưỡng cửa, sau đó bước đi một cách dứt khoát, khép lại cánh cửa.

Lila nằm vật ra giường, khóc nức nở.

– Nhà ngươi đã mất anh ta rồi! Nhà ngươi đã mất rồi! Nhà ngươi là một con ngốc! Tao căm thù nhà ngươi! Tao căm thù!!!

Trong một phản xạ điên rồ cô gái vớ con dao, con dao sáng nay cô gái vừa gọt táo, đoạn đâm vào tay mình.

Đêm hôm đó, băng bó bàn tay bị dao đâm, bàn tay bị đứt, đau không chịu nổi, uất ức vừa với chính mình, vừa với Aleksei, tôi đã nảy ra ý định rất đê hèn. Và vì nó mà sau khi chết tôi sẽ bị nấu trong vạc dầu dưới địa ngục - tôi dám chắc như vậy…

Maciek Kundera, gã hàng xóm của nhà Borowy, lấy làm ngạc nhiên, vì sau hôm Anastazia và “thằng Nga đê tiện” lại xuất hiện ở trong làng, gái làng đua nhau đi ngắm anh chàng điển trai này. Còn Lila, con gái của Borowy, thay vì đi dạo chơi cùng anh bạn như cách đây mấy năm, lại sang gõ cửa nhà anh chàng hàng xóm.

Kundera quăng vội xô cám cho lợn, ra đứng trước chuồng và… không nói nên lời. Cô gái - vẫn xinh, kể cả khi mặc trên người bộ quần áo dị thường rộng thùng thình, bộ quần áo cô ta vẫn mặc thường ngày - hôm nay trông như một tuyệt sắc giai nhân. Chiếc quần cộc để lộ đôi chân dài cân đối và đôi mông chắc nịch, chiếc áo phông làm nổi bật dáng lưng ong và đôi vú khiến trai làng chỉ biết than thở trong lòng khi cảm nhận “thằng bé” như muốn chui tọt ra ngoài. Thêm vào đó là mái tóc buông xõa, óng ánh dưới nắng trời, đôi mắt kẻ chì và môi son đầy quyến rũ… Chính cô gái Lila này đã mỉm cười với anh chàng Maciek Kundera, mỉm cười theo cách khiến anh chàng quẳng vội xô cám cho lợn, lau vội hai tay vào quần bẩn, tiến lại chỗ cô nàng.

Từ lâu gã đã để mắt đến cô con gái của ông Borowy. Nói thật, nếu không sợ bàn tay sắt của ông bố thì chắc đã từ lâu anh chàng này lôi con gái của ông vào bụi rậm để “hành sự”. Tất nhiên cô nàng có thể cưỡng lại, còn ông Borowy đấm vỡ đầu Kundera, như ông đã tuyên bố công khai hôm ở quán rượu. Có khi Lila cho phép mình vì hảo tâm thì sao, tuy nhiên gã không dám, dù chỉ là mơ ước, khi thấy cô nàng cố ý tránh xa, còn mỗi lần gã cầu xin thì cô nàng phồng môi nhìn gã với con mắt coi thường và kinh tởm. Đó là hôm qua. Còn hôm nay Kundera đang có Lila ngay tại nhà mình và như đã thấy, cô nàng tỏ ra thèm muốn, chịu chơi. - Chàng trai, tức Maciek Kundera, thừa hiểu nụ cười và những cái liếc mắt đưa tình của cô hàng xóm! Lũ đàn bà chết tiệt, mụ nào cũng giống mụ nào - bố của Kundera đã từng nói như vậy, còn Kundera nhắc lại lời ông, vì, tại sao không. Mẹ của gã đã ngoại tình với một thầy giáo và rồi cao chạy xa bay! Có vẻ như Lila khá hơn chăng?

– Này, cô hàng xóm, có chuyện gì vậy cô em? - gã hỏi, nhằm đánh lạc hướng cô gái, để cô gái không nhìn vào chỗ “thằng bé” đang cương lên trong quần gã, vì cô nàng sẽ hoảng hồn quá sớm. - Bò sữa ơi, em đến để vắt sữa hay là để phối giống đó em? - gã trêu cô gái bằng mẩu chuyện tiếu lâm do gã bịa ra.

Lila mặt đỏ bừng. Cô gái cắn chặt môi, đấu tranh tư tưởng. Điều khôn ngoan thứ nhất, tức cái tôi, bảo rằng: “Nhà ngươi phải chạy khỏi nơi này ngay lập tức! Trở về nhà mình hoặc chạy đến nhà Anastazia, nhà ngươi không được đứng đây, dù chỉ là một phút!”, điều khôn ngoan thứ hai, tức lòng kiên định, thì thầm: “Thằng khốn nạn này sẽ cần cho nhà ngươi thực hiện mưu kế của mình, tóm lấy hắn đi! Tóm ngay!”.

Cô gái đắn đo quá lâu, cho nên Kundura nắm thế chủ động, không để cơ hội tuột khỏi tay mình, trước khi Lila kịp tính toán xong.

– Lila ơi, tối nay có khiêu vũ đó em, em có đi với anh không nào? Chúng mình sẽ khiêu vũ, sẽ ôm nhau và cùng nhau uống rượu vang. Mà không, em còn quá trẻ, nhưng ôm nhau chắc là em thích, đúng không nào?

“Ta thích! Nhưng mà không phải với nhà ngươi!”.

Cô gái gật đầu.

– Thế nào, chúng mình đã giao hẹn xong với nhau rồi phải không em? - Bất thình lình gã hàng xóm túm lấy tay cô gái, kéo cô gái lại gần rồi áp mặt cô gái vào râu mình.

Phải khó khăn lắm Lila mới không nổi cáu và bỏ chạy.

– Sẽ cực tuyệt. Anh thề với em.

Những lời nói này ngân lên trong đầu cô gái chẳng khác gì hồi chuông báo động. Hôm qua Aleksei cũng đã thề! Nhưng mà thề hoàn toàn khác…

– Em muốn… anh giúp-giúp-giúp đỡ-đỡ-đỡ … - Nếu có thể thì cô gái muốn chui ngay xuống đất với cái g-g-g… này của mình - Bố em sai em đi vào trạm kiểm lâm trong rừng mua củi, nhưng mà em không-không-không biết-biết-biết chỗ nào, lại còn phải mua này-này-này nọ.

– Không có vấn đề gì. Đợi anh một lát, anh thay quần áo rồi chúng mình cùng đi.

Cô gái lại đồng ý, không hề có ý kiến gì, sau đó ra ngồi trên ghế đá gần cổng, đợi cho đến khi Kundera xuất hiện trở lại. Lila phát bực mình vì phải đợi lâu.

Maciek Kundera là một chàng trai bảnh bao. Người to cao, vai rộng, tóc vàng, da bánh mật, có gương mặt đậm nét đàn ông, mặc dầu hơi bị đần, đôi môi mọng của kẻ điển trai và hai bàn tay khỏe với những ngón tay thon dài là những thứ gã đã sử dụng để làm phép màu - các cô gái làng rỉ tai nhau như vậy. Chuyện dùng các ngón tay và dùng lưỡi, cho dù cả hai làm công việc giống nhau, Lila hoàn toàn không biết. Cô gái chỉ biết rằng, không phải chỉ một người đàn bà trong làng - không nhất thiết chỉ các cô gái - sẵn sàng dạng háng cho gã. Những lời này Lila nghe được từ miệng Elzunia, theo đó, có một lần gặp nhau trên đường làng Kundera đã xông tới ôm mông cô con gái lớn của ông Borowy làm cô nàng thét toáng lên vì bị bất ngờ. Gã cười sằng sặc rồi bỏ đi, còn Elzunia cười khúc khích, mặt đỏ bừng như cô gái trinh nguyên, mặc dầu Lila thừa biết, chị mình làm gì còn trinh, Lila nói, như nói vừa với mình, vừa với chị mình:

– Em sẵn sàng dạng háng cho anh Kundera. Nhưng anh ta có thèm để ý đến em đâu. Chị có biết, nhìn thấy ai thì anh ta thèm nhỏ rãi không nào.

Lila lắc đầu, không muốn mường tượng gã hàng xóm nhỏ rãi.

– Nhìn thấy mày, gái trinh, chứ còn ai! - Elzunia nói với vẻ tức giận. Lila ớn ngại nhìn bà chị. - Việc gì mày phải trố mắt lên như vậy hả? Một nửa con trai làng này sẵn sàng bế mày lên giường, còn nửa thứ hai chúng chỉ cần những bụi cây ven đường là xong! Cứ để cho bố bắt được quả tang mày… mày hãy nhớ lấy!

– Bố sẽ bắt được quả tang chị với gã sứt răng thì có! - Lila đay nghiến, còn Elzunia nghiến răng khi nghe những lời xúc phạm. Cô em bèn nhảy ra xa, cách bà chị một khoảng cách an toàn. - Khi hai người đang chơi nhau trên giường thì phải nhỏ mồm một chút nhé, vì người trong nhà sẽ nghe thấy tiếng rên và tiếng la đó! - Nói xong Lila quay gót và bỏ chạy. Lila bực vì đã để cho mình bị khiêu khích, nhưng mặt khác cô gái lại hài lòng vì đã có cách trị được bà chị. Elzunia cứ thử đụng vào người cô em mà xem, ngay lập tức cô em sẽ mách bố rằng gã hàng xóm sứt răng đã hú hí với con gái của ông trong kho rơm.

Bây giờ Lila đang đứng nhìn gã con trai bảnh bao nhất làng - chừng nào Aleksei chưa xuất hiện - và cô nàng chỉ muốn khóc. Cũng may Kundera không ních vào người bộ com lê, nhưng… gã lại mặc chiếc quần jean bó sát đến nỗi cái ấy của gã hầu như trồi hẳn ra ngoài, điều làm Lila phát tởm, áo sơ mi màu hồng gã mặc nom quê một cục (chẳng hiểu gã móc đâu ra cái của nợ này?!), loại nước hoa khử mùi mà gã phun vào người khiến Lila phải nín thở, mái tóc xịt keo, xịt quá nhiều keo, nom bóng, mỡ…

– Thế nào, cô em có thích anh không nào? - Gã kiêu hãnh ưỡn ngực, như con gà trống, không biết rằng, mình sắp trở thành con gà vỗ béo. - Chiếc áo sơ mi mới này, mua ở tận Tamow đó, bố anh mua cho anh.

“Chỉ có điều, tại sao lại áo màu hồng?!”. - Lila thét lên trong lòng như vậy, còn nói ra miệng thì như thế này: - Đồ điên. Chúng ta đi chứ?

“Chỉ đi cùng với hắn đến ngôi nhà cuối cùng trong làng thôi”, - Lila nghĩ bụng, miễn cưỡng bước đi cùng gã con trai ăn mặc dị thường. “Trong trường hợp không chạm trán được với Aleksei thì mình làm lại lần nữa. Từ đó quay trở lại. Cho đến khi Aleksei nhìn thấy mình đang đi cặp kè với người con trai khác, nổi máu ghen và thế là anh chàng phải vội vàng mang mình đi nơi khác. Kế này mà không thành…”.

Cô gái Lila mười lăm tuổi, cô học trò thường phải tránh xa đám học sinh nam ở trường, trong khi thực thi mưu kế của mình không hề bận tâm đến thâm ý của Kundera, kẻ mà cô gái đang muốn sử dụng làm mồi kích thích máu ghen của Aleksei. Cô gái không hề nghĩ rằng, gã con trai đã lớn và khát dục này nguy hiểm hơn đám nhãi con cùng lớp gấp trăm lần. Rằng, cũng như bọn chúng, gã “không” hiểu gì cô gái.

Nhẽ ra ngày hôm đó cô gái đã phải nhận bài học đau đớn đầu tiên về bản chất của đàn ông và về điều mà đàn ông vẫn nghĩ thường ngày.

Lần thứ nhất cô gái chưa thành công. Kundera ngay lập tức quay trở lại khi cô gái nói:

– Chết cha, em quên cái gì đó…

Lần thứ hai, khi cả hai đi đến rìa rừng cách nhà Anastazia chỉ chút xíu, Lila dừng lại và mở miệng định nói gì đó, gã con trai bèn nắm chặt cánh tay cô gái, mạnh đến nỗi cô nàng co rúm người vì đau, còn gã kêu lên:

– Mưu ma chước quỷ gì thế này hả? Nào, chúng mình đi thôi! Vì quần anh sắp bục ra rồi đây này! - Và gã lôi cô gái đi về phía bụi cây.

Cô gái vùng ra, nhưng gã giữ chặt. Lila la hét to. Gã con trai xoay cô gái cho hai người quay lưng vào nhau, một tay bịt mồm cô gái, tay kia giữ chặt cánh tay, rồi gã nhấc bổng cô nàng khiến hai chân cô gái đung đưa, gã hét vào tai cô gái đang hoảng sợ:

– Cô em nhắm mắt lại đi nào, rồi thằng này sẽ tưới cho cô em nhớ đời! Cô em không hảo tâm, thì… sẽ bị đau.

Cô gái giằng co, đá, cắn gã, nhưng gã giữ chặt, nhấc bổng cô gái, mang vào bụi rậm tối om. Sau chót gã quăng cô gái xuống cỏ, đè toàn thân lên người cô gái, cởi khuy quần. Gã bóp cổ cô gái, làm cô gái tức thở.

– Đù mẹ, cô em đừng có giãy giụa và đừng có kêu la, biết đâu anh lại đáng yêu…

Lila nằm bất động. Lặng im. Mắt nhìn bộ mặt đỏ lựng của gã đàn ông và đôi mắt sưng vù, rớm máu của hắn. Cô gái nghe thấy tiếng phì phò, cảm nhận tiếng thở không đều và đôi tay nhớp nháp dinh dính trên cơ thể mình. Cô gái biết, một lát nữa thôi chuyện khủng khiếp sẽ đến, về chuyện này lâu nay cô gái chỉ mới nghe hoặc đọc trong báo và… cô gái nằm bất động.

Làm vậy là để ru ngủ sự cảnh giác của gã. Gã nhổm người lên, buông tay khỏi họng cô gái và…

Cô gái cắn vào cánh tay gã khiến gã rú lên vì đau.

Cô gái hét to đến nỗi chim chóc bay vù vù trên đầu. Và cô nàng cứ la hét như vậy cho đến khi gã đàn ông đấm mạnh vào mặt cô ta. Gã văng tục, loay hoay định cắm cái ấy vào bẹn cô nàng…

Lặng im như một chú mèo, Aleksei lẻn đến từ phía sau. Một giây sau đó chàng trai túm tóc, giật đầu tên côn đồ, đoạn bóp cổ hắn. Tiếp nữa Aleksei lôi hắn sang bên, khiến hắn lăn ra khỏi người Lila, buông cô gái ra.

Lila bò sang bên cạnh, nhìn Aleksei nhỏ con hơn, thấp người hơn, chẳng nói chẳng rằng, không một tiếng động, đang bóp cổ gã đàn ông lực lưỡng, khiến mặt gã tím bầm, ra sức giằng tay đối thủ ra. Hình như Aleksei không để ý đến những móng tay đang cào vào tay và vai mình. Tập trung cao độ, chàng trai thít các ngón tay càng lúc càng mạnh hơn… Bất thình lình Aleksei buông tay ra.

Gã Kundera ngã vật xuống đất, miệng đớp không khí như cá chép nằm trong lưới.

Aleksei chậm rãi ngồi lên ngực gã, rồi giáng đấm liên tục vào gương mặt tím bầm của hắn. Lần lượt, hết quả đấm này đến quả đấm khác, nhịp nhàng, trong cái lặng im đáng sợ, như từ nãy đến giờ vẫn vậy. Và bất thình lình chàng trai lại dừng tay, chẳng nói chẳng rằng.

Aleksei đứng dậy.

Chàng trai nhìn gã đàn ông người bê bết máu, tên cưỡng dâm không thành, sau đó… chìa tay ra cho hắn. Gã con trai hai mắt sưng vù nhìn chằm chằm Aleksei và hắn không muốn đón nhận bàn tay này. Hai người đứng trực diện nhau, nhìn thẳng vào nhau. Rốt cuộc Kundera cụp đuôi, không dám nhìn thêm nữa. Trong đôi mắt đen của Aleksei vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, sẵn sàng giết bỏ không thương tiếc.

– Cô gái này là của tao. Hiểu chưa? - Giọng của Aleksei vang lên như tiếng kêu của chú mèo hoang sửa soạn nhảy bổ vào con mồi.

Kundera gật đầu, quay lưng, lết chân về làng, gã đưa tay chùi máu trên mặt.

Suốt từ nãy đến giờ, cả người này, cả kẻ kia không ai thèm đoái hoài gì đến cô gái đang nằm cuộn tròn bên gốc cây. Phải khi Kundera đã đi khuất, Aleksei mới ngước mắt, đôi mắt đang vợi dần uất ức, nhìn cô bạn. Ánh mắt của chàng trai dịu dần. Cúi xuống người cô gái chàng trai hỏi ân cần:

– Em không bị làm sao cả chứ? Anh đã không kịp.

Cô gái gật đầu, lệ trào trong khóe mắt.

– Lại đây, Lila. - Chàng trai nhấc bổng cô bạn, đặt cô bạn đứng trước mặt mình. Aleksei quan sát kỹ từ chân lên đầu, dùng tay vuốt thẳng váy, sờ vào má và đôi môi nứt toác của cô bạn. Rồi sau đó dang hai tay mang hết sức bình sinh ôm chặt cô nàng. - Anh sẽ giết bỏ bất kỳ kẻ nào còn dám đụng vào người em, - Aleksei nói, tai nghe tiếng khóc nức nở của cô gái. Anh đã không thể kiềm chế và anh sẽ giết…

Trước mắt Lila lúc này là chàng trai mà lúc nãy cô gái vừa chứng giám, vẫn còn cảm thấy ớn lạnh bởi độ chuẩn xác của từng quả đấm của anh chàng giáng xuống với sự lãnh đạm và trong lặng im tuyệt đối, vẫn còn sợ đôi mắt long sòng sọc quyết giết bỏ đối thủ của anh chàng, Lila hiểu rằng, đó không phải là những lời nói suông và cường điệu. Tất nhiên Aleksei thừa sức giết chết kẻ nào dám xúc phạm cô gái. Ý nghĩ như vậy lởn vởn trong đầu Lila.

– Mang em đi khỏi nơi này đi anh! - Lila khẩn khoản yêu cầu, nắm tay chàng trai, bàn tay vừa vuốt ve mái tóc rối tung, bê bết đất của cô gái. - Anh thấy đó! Lúc nào cũng như vậy! Không thằng này thì thằng khác xúc phạm em! Anh ơi, hãy mang em đi cùng!

Aleksei đứng im một lúc, rồi lắc đầu, cảm nhận gánh nặng ghê gớm của tội lỗi đang đè nặng lên đôi vai tuổi mười bảy của mình:

– Lila ơi, anh không thể. Họ sẽ truy đuổi, bắt bằng được chúng ta. Anh sẽ bị giam cầm, còn em thì đường nào cũng lại phải quay về với bố, vả lại… anh còn trường học, anh còn người dì mà con tim chắc sẽ nát tan, anh còn…

– Em cứ tưởng rằng, anh đang có em! - cô gái thét lên, thất vọng và uất ức. Anh đã hứa là anh sẽ bảo vệ em, anh là đồ nhát gan! Nếu vậy thì anh cút đi! - Cô gái đẩy chàng trai ra bằng sức lực còn lại của mình, rồi bỏ đi, đi trên con đường về làng, ý chừng đợi cho anh chàng đuổi theo mình, rồi xin lỗi rối rít, lôi hết ruột gan ra ngoài và hứa cho cả núi vàng. Tuy nhiên Aleksei không đi theo, dù chỉ là một bước. Nhìn chung quanh, một lần, hai lần. Chàng trai đứng nguyên vị ở chỗ cô gái để mình ở lại, đầu rũ xuống, tay buông thõng.

Lila bước chậm lại.

Không thể kết cục như thế này! Nếu không được như vậy thì…

Cô gái chạy trở lại, đu hai tay trên cổ chàng trai, úp mặt vào ngực áo anh chàng.

– Em xin lỗi, Aleksei, em xin lỗi. Và em cảm ơn anh, vì anh lại lần nữa cứu em. Anh đừng giận em nữa, - cô gái cầu xin, khi chàng trai không nhấc tay lên, không ôm cô nàng, không ghì chặt cô nàng. - Đã một lần anh ra đi và em nhớ đến phát điên… Em không chịu nổi ý nghĩ rằng anh lại để em ở lại.

– Lila… - Rốt cuộc chàng trai lên tiếng, cho dù hai tay vẫn buông thõng và phải sau một lúc cảm giác tội lỗi mới chấm dứt trên thân hình mảnh mai của cô bé. - Em hãy hiểu cho anh, anh cũng cảm thấy rất đau khổ khi biết rằng anh để em ở lại, phó mặc em cho bố em và quân khốn nạn, thế nhưng, nếu chúng mình muốn sống bên nhau thì anh phải học xong đại học cái đã, để chúng ta có thể nuôi nhau. Em xứng đáng được hưởng một gia đình an bình và sung túc, Lila này, anh muốn mang lại cho em một gia đình như vậy đó. Em hãy cho anh chút xíu thời gian.

– Thế thì lâu lắm, - Lila than thở. - Bảy năm, em không chịu nổi đâu!

Chàng trai ôm chặt cô gái trong im lặng, cố gắng trấn tĩnh lại mình, để trả lời cô gái đã gần như là người yêu của mình rồi.

Lila cảm nhận điều này. Cảm nhận sự xúc động càng lúc càng tăng của Aleksei. Aleksei mà nhìn vào đôi mắt của Lila lúc này thì có lẽ anh ta đành phải buông cô gái ra và ra đi càng nhanh càng tốt. Nhưng anh chàng lại nhắm nghiền hai mắt, thưởng thức hương thơm tóc nàng, cái ấm áp của cơ thể nàng, sờ tay vào gáy nàng…

Ôi, Aleksei, Aleksei… sao em lại nỡ xử sự với anh tồi tệ như vậy nhỉ? Anh đáng tin cậy như vậy cơ mà. Anh chẳng chút nghi ngờ mưu kế của em. Em rất lấy làm tiếc về chuyện đã xảy ra sau đó. Giá mà em không đê hèn như vậy, giá mà em không tính toán nhẫn tâm như vậy - chẳng biết em móc đâu ra những chiêu trò đó khi em mới mười lăm tuổi đầu? - biết đâu mọi chuyện có thể diễn ra theo đường hướng khác? Biết đâu số phận khả dĩ ban cho chúng mình cơ hội có cuộc sống tốt đẹp và một tình yêu hoàn toàn trong sáng, không tì vết? Em đã bỏ lỡ cơ hội này. Em đã làm vấy bẩn tình cảm của anh. Em đã hủy hoại cuộc sống của chính em và cả của anh. Sẽ chẳng bao giờ em chuộc được lỗi lầm nữa đâu.

☆ ☆ ☆

Lila ngóc đầu dậy, mơ mơ màng màng quan sát chung quanh. Một giấc chiêm bao thật giữa ban ngày. Vị môi con trai, cái đụng của những bàn tay khát dục, sức nặng của thân hình hừng hực…

Xe buýt đi chậm lại ở lối rẽ cuối cùng. Chiếc xe lăn bánh vào bến cuối. Cánh cửa xe cọt kẹt mở ra, người lái xe quay mặt về phía hành khách chẳng nhiều nhặn gì, nói đùa:

– Vị nào xuống xin mời xuống, vị nào thích đi vòng nữa thì cho tôi điếu thuốc rồi ta đi.

Tay xách hành lý, nàng len qua các hàng ghế, xuống xe giữa chiều đông giá lạnh. Hương tùng khiến nàng ngạt thở. Đúng rồi! Nàng nhớ rất rõ mùi này khi lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nàng đến thăm nơi này!

Cảnh vật chung quanh lung linh trong hoa tuyết quay tròn. Đó chẳng phải là tuyết, mà là một cái gì đó hư ảo, như thể có chiếc cầu vồng vỡ tan trong gió ngàn. Nàng ngửa mặt nhìn mặt trời, nhìn những cánh hoa tuyết và cảm nhận, tất cả mọi mệt mỏi, mọi sợ hãi và lo âu đồng hành cùng nàng đang xuyên qua những hạt pha lê cầu vồng, bay lên cao rồi mất hút.

Tại đây nàng từng có cơ hội quên đi quá khứ, đánh lạc hướng cuộc truy nã và bắt đầu cuộc sống mới.

Nếu như… nếu như giấc chiêm bao về ngôi nhà chỉ là giấc chiêm bao. Nếu như ngôi nhà Hy Vọng đang đợi nàng không bị thời gian làm suy suyển. Nếu như Aleksei đang đợi nàng.

Phải như vậy. Nếu khác đi thì những gì nàng đã có được đều vô nghĩa. Nỗ lực chạy trốn trong tuyệt vọng sẽ phí hoài. Người ta sẽ tìm được nàng, buộc nàng phải quay về và… nàng sẽ phải trả giá rất đắt cho sự liều lĩnh của mình. Cho ý nghĩ táo bạo đi tìm tự do của mình.

Nàng xách quai túi, mạnh dạn bước vào con đường dẫn lên núi, là nhánh của đường quốc lộ. Con đường lát đá này chạy đến sát rừng tùng mờ ảo ở đằng xa. Tiếp đó là con đường đất nện, từ con đường này Lila sẽ phải rẽ vào sâu trong rừng, rồi men theo con suối. Con suối sẽ đưa nàng đến trảng cỏ, nơi tọa lạc ngôi nhà của Anastazia và Aleksei. Nếu còn tọa lạc…

“Bây giờ khoan nghĩ chuyện này” - nàng nghĩ thầm trong bụng. Nàng không cho phép mình lo ngại, dù chỉ là giây lát. Trước mắt nàng là con đường chạy về phía trước, trong khí trời giá lạnh, vẫn còn kịp để mà mệt bở hơi tai, lúc đó sẽ phải dừng lại và bắt đầu lo ngại, rồi lại đi tiếp. Cho tới khi đến đích.

Đâu phải tại lỗi của nàng, mà là tại lỗi của anh ta, của Aleksei.

Người đàn ông duy nhất trên thế gian không bao giờ lừa dối và phản bội nàng, thay vào đó, nàng đã lừa dối anh ta… như vậy đó.

☆ ☆ ☆

Chính anh chàng, bữa đó, hôm ở trong rừng, đã gạt tay cô nàng ra khỏi mặt mình, đã không để môi mình chạm môi cô nàng. Chính anh chàng đã không cho phép hai người rơi vào khoảnh khắc dại dột để rồi không thể quay trở lại được nữa. Anh chàng đã đẩy cô nàng ra, hai tay giơ ra phía trước, rồi cúi đầu và cứ đứng nguyên như vậy hồi lâu, định thần trở lại.

Cô nàng vẫn còn định xán lại với anh chàng, nhưng anh chàng đã nói nhỏ, giọng nghiêm khắc:

– Đừng, Lila.

Hai từ đơn giản này, được nói ra bằng giọng đầy nghiêm nghị đã khiến cô gái lắc đầu, vuốt thẳng váy và đi theo đường rừng trở về làng, bụng vẫn hy vọng vào anh chàng. Anh chàng vẫn đứng nguyên vị không nhúc nhích một hồi lâu, như thể không quyết định nổi: Đuổi theo cô nàng hay cứ đứng nguyên như vậy, rốt cuộc anh chàng đuổi theo Lila, miệng nói:

– Anh đưa em về nhà.

Họ đi bên nhau trong im lặng. Sau mỗi bước chân họ càng thêm nguôi lòng. Giá như không có vết tím bầm làm xấu đi gò má cô gái, thì có thể coi như không chuyện gì hệ trọng xảy ra và họ quay trở lại cùng nhau đi dạo trong rừng.

Bỗng Aleksei đi chậm lại. Lila cũng vậy, cô gái càng lúc càng thấy sợ khi nhìn thấy mấy gã đàn ông đang đứng đợi ở lối ra của con đường. Chưa phải ở nơi quang đãng, nhưng cũng không còn ở trong rừng rậm.

Kundera và hai gã trai làng thân hình lực lưỡng đứng bất động, hai tay buông thõng, mắt gườm gườm nhìn đôi trai gái đang đi lại gần.

Chàng trai chửi thề, dùng tay ra hiệu cho cô gái đứng lại và bước một bước về phía trước, lấy thân mình che người cô gái.

– Các người muốn gì hả? - Giọng nói bình thản. Bình thản một cách thiếu tự nhiên.

– Đánh mày, - Kundera trả lời thẳng thừng. - Cô gái có thể đi. Thằng này đảm bảo, - gã nói tiếp, không nhìn Lila. Cái nhìn của hắn xoáy thẳng vào mặt Aleksei. Chàng trai gật đầu rồi nói khẽ với cô gái.

– Em chạy về nhà ngay lập tức, gọi người đến đây, trước khi chúng đánh anh.

– Nhưng mà em chẳng có ai để mà gọi cả! - cô gái rên lên.

Chàng trai ngạc nhiên nhìn cô gái.

– Thế thì gọi Anastazia vậy! Về gọi dì, em nghe thấy chưa?

Lila đứng như trời trồng, hai mắt sợ hãi nhìn chàng trai.

Mấy gã con trai tiến về phía trước, ưỡn ngực, bẻ đốt ngón tay.

– Đù mẹ, Lila, bọn này cảnh tỉnh cả cô em nữa đó, - Kundera nói, - cấm cô em quay lại, vì bọn này sẽ kết liễu đời hắn và chơi luôn cô em đó.

Cô gái bỏ chạy như con thỏ hoảng sợ. Không thể trông cậy vào Aleksei, cô gái chạy đường vòng về làng.

– Nào, thằng Nga đê tiện, bây giờ chúng ta nói chuyện theo cách khác. Các cậu giữ chặt hắn cho tớ…

Aleksei nhắm mắt lại.

“Cầu mong cô bạn kịp đưa người tới cứu trước khi bọn chúng bẻ gãy xương sườn và đập gãy răng mình”. - Chàng trai nghĩ về cô gái lần chót, sau đó thở dài chấp nhận, rồi lao thẳng vào mấy gã côn đồ cản đường.

Không thấy Lila quay lại - không thấy Anastazia và bất kỳ một ai đến cứu. Cô gái đã để chàng trai, người cách đây mười lăm phút đã cứu cô gái khỏi bị cưỡng dâm, ở lại một mình.

Trước khi chạy ra khoảng trống, Lila nấp sau gốc cây, quan sát cẩn thận. Chàng trai, máu chảy đầm đìa, treo lơ lửng giữa hai tên côn đồ, còn Kundera túm tóc anh chàng, giơ nắm tay đấm quả thứ hai. Lila thét lên, quay gót chạy thẳng, lấy tay bịt hai tai cho tiếng kêu hụt hơi của bạn mình không lọt vào.

Cô gái đã không đi gọi Anastazia hoặc một người nào khác.

Tại sao? Tại sao lúc đó em đã để anh làm mồi cho lũ côn đồ hung hãn? Chỉ cần chạy về làng gọi Anastazia, dì ấy sẽ vớ ngay, cho dù là chiếc cào, còn em cầm cây búa và hai dì cháu sẽ chạy đến cứu anh. Mấy tên côn đồ chắc không dám đụng vào người dì và người em đâu! Nhưng mà em chỉ chạy ngang qua hàng rào nhà anh, rồi chạy qua vườn cây ăn quả nhà em và vào nằm chết gí trong phòng mình, trùm chăn kín người, giả vờ không có em. Và không có cả anh nữa.

Cho đến hôm nay em không còn lời để khinh bỉ chính mình, cho dù như thế vẫn chưa phải là điều tệ hại nhất, so với cái từ tay em đã nhằm trúng anh…

Tại sao lúc đó anh đã không đánh giá đúng em, anh đã không hiểu ra rằng, những gì anh nghĩ về em là sai sự thật, sự thật là em không xứng đáng với anh dù chỉ một ý nghĩ, không xứng đáng với tình yêu mà anh đã dành cho em và anh đã không ra đi một cách mơ hồ, để không bao giờ quay trở lại? Tại sao vậy, hả anh Aleksei.

Mỗi bận anh về làng là một lần em làm tổn thương anh, em phản bội anh, em lừa đảo anh, anh ra đi, anh chữa trị vết thương, vết thương trên cơ thể và vết thương lòng, anh tha thứ - lần nào anh cũng tha thứ cho em, rồi anh quay trở lại. Sau một năm, sau hai, ba năm, nhưng luôn luôn quay trở lại. Không hề thay đổi, như mặt trời mọc và lặn, như thủy triều lên và xuống. Và em đã lợi dụng sự yếu đuối này của anh, vẫn tiếp tục càng ngày càng làm tổn thương anh.

Tại sao anh lại cứ để cho em làm như vậy, hả anh Aleksei.

Chiều tối, người gác rừng phát hiện thấy Aleksei bị đánh đập đến bất tỉnh và đưa anh chàng tới thẳng bệnh viện. Phải hai ngày sau vụ hành hung Lila mới đến thăm, nước mắt tuôn trào khi cô gái cầm tay người anh hùng của mình. Chàng trai cố vùng tay ra, nhưng không còn đủ sức để đối chọi với cô gái.

– Em xin lỗi, anh Aleksei ơi, xin anh tha thứ cho em. - Lila tô điểm từng lời nói của mình bằng nước mắt và nụ hôn. - Em… dọc đường bị trẹo chân. Em đi chệnh choạng về nhà.

Đôi mắt sưng vù rướn lên chừng milimét. Ánh mắt tức giận từ đôi mắt đen nói thay lời.

– Chúng đã nói… chúng bắt em nói với anh rằng, chuyện coi như đã xong, rằng anh là khách dễ thương và anh có thể về làng, còn chúng sẽ không đụng tới em đâu, vì em là cô gái của anh. Như vậy là tốt, đúng không, anh Aleksei? - Cô gái nhìn mặt chàng trai với vẻ van nài, nhưng chàng trai quay mặt về phía cửa sổ.

Đúng, chàng trai là khách dễ thương, vì chúng không hề nghe thấy một lời kêu ca nào, khi chúng đánh gãy xương anh chàng. Chàng trai không hề van xin lòng thương xót, khi chúng đá vào mạng sườn mình, cho dù đau đến bất tỉnh. Chàng trai không báo cảnh sát là mình bị đánh, không hé nửa lời về chuyện kẻ nào hành hung mình, mặc dầu Anastazia ráng hỏi để đưa ra pháp luật.

Chúng nó đã chùn tay, Lila được an toàn. Tại sao Aleksei lại cảm thấy đau xót thay vì vui mừng?

Ngày nào cô gái cũng đến với Aleksei và ngày nào cô nàng cũng xin được tha thứ, cô gái làm vậy là để ve vãn anh chàng. Chàng trai thờ ơ trước những lời van xin cũng như hành vi làm đỏm của cô gái. Không biết rõ sự thật, Anastazia an ủi Lila rằng, lũ con trai là như vậy: hoặc là không thoát khỏi bàn tay của chúng, hoặc ngược lại, chúng biến mất tăm và không ai biết chúng ở đâu. “Lila này, rồi cháu sẽ thấy, Aleksei sẽ nguôi giận và lại sẽ coi cháu là cô bạn nhất trần đời”.

Mọi chuyện đã qua, đúng vậy, hai năm sau.

Lila trên đường đi học về, đi một mình, như mọi ngày, vì các bạn gái không chịu nổi nhan sắc của cô nàng, còn các bạn trai không dám lại gần, khi… có anh chàng đang chờ cô gái. Tựa lưng vào tường nhà chờ ở bến xe, hai tay đút túi, miệng nhai nhánh cỏ, anh bạn đang tán tỉnh mấy cô gái đợi xe buýt.

Nhìn thấy Aleksei, Lila đến nghẹt thở, vì hai năm về trước đây là một cậu con trai xinh xắn, còn bây giờ cô gái đang đích mục sở thị một chàng trai đẹp đến mê hồn. Mái tóc đen, dài vừa phải, óng ánh trong nắng chiều, vẫn như xưa, ánh mắt từ đôi mắt chàng trai là ánh mắt mãnh thú, cử chỉ nhẹ nhàng ma mị, đặc biệt cuốn hút là nụ cười nửa miệng nở ra một cách chậm rãi để ban cho các cô gái ngưỡng mộ đang vây quanh mình.

Lila đi chậm lại rồi dừng lại, cách bến xe chừng vài mét. Cô gái đắn đo: bước lại hay không? Anh chàng đã tha thứ cho cô gái hay vẫn còn tức giận. Anh ta hiện diện ở đây là vì cô gái hay là vì đã tìm được một mối tình mới mẻ, đến với cô nàng?

Aleksei sẽ là người giải đáp mọi thắc mắc.

Nhìn thấy cô bạn từ thuở ấu thơ, chàng trai khẽ nhếch miệng cười. Chàng trai nói gì đó với các cô gái, các cô gái đưa mắt nhìn Lila với sự ghen tuông và thất vọng, còn anh chàng bước lại chỗ cô gái, cầm tay cô nàng, như thể họ mới xa nhau từ hôm qua, như thể cách đây hai năm chẳng hề có chuyện gì xảy ra - chàng trai dẫn cô gái đi qua công viên, tới chỗ chiếc xe ô tô đang đợi ở phía bên kia quảng trường trung tâm.

– Anh tha thứ cho em rồi chứ? - Cô gái hỏi, cho ăn chắc, trước khi ngồi vào ô tô.

– Anh luôn luôn tha thứ cho em. Lila này, cái số anh nó như vậy, - chàng trai thở dài.

Bằng cử chỉ trìu mến chàng trai áp mái đầu vào tai cô gái và từ nhẹ nhàng chuyển sang mạnh mẽ đẩy cô nàng ngồi vào trong xe.

Sau chốc lát họ đi về phía làng Zagrodzina, nhưng khi gần đến ngôi nhà đầu tiên thì Aleksei cho xe rẽ vào rừng.

– Đã có khi nào chúng mình hôn nhau chưa em nhỉ? - chàng trai hỏi, dừng xe.

Cô gái lúng túng nhìn chàng trai.

– Có-có chút-chút xíu.

– Em ơi, đừng có sợ anh! - Chàng trai nâng bàn tay bất động lên môi mình. - Anh hứa là anh sẽ không làm gì em đâu và anh sẽ giữ lời.

– Thật vậy không? - Trong giọng nói của cô gái ngân lên sự thất vọng vô tình, vì đây không phải là lần đầu tiên chàng trai nói với cô gái như vậy, còn cô nàng cảm nhận chàng trai đang thèm khát dục tình. Bụng dưới cô nàng đã bùng cháy ngay giây phút đầu tiên khi cô gái nhìn thấy chàng trai, con tim cô nàng đập to đến nỗi chắc anh chàng phải nghe thấy, cứ mỗi lần chàng trai nhìn mình là một lần cô gái nghẹt thở, còn khi chàng trai đụng vào tay cô gái, như lúc này… chỉ giây lát nữa thôi là cô nàng ngất xỉu!

– Lila này, em đừng nhìn anh với đôi mắt khát thèm như vậy, vì anh sẽ thất hứa với em bây giờ - chàng trai cười, muốn giấu sự khát thèm của mình đằng sau tiếng cười khàn khàn này. - Em vẫn còn là vị thành niên, cho nên anh mà “xài” em thì anh vẫn có thể vào ngồi trại giam. - Nghe từ “xài” Lila cảm thấy ê cả người và cô nàng phải cắn môi để không thét lớn.

Chàng trai nhận ra điều này. Chàng trai ý thức rằng, cô gái đang trong trạng thái còn hơn cả sẵn sàng, dẫu vậy chàng trai buông tay cô gái ra, mắt nhìn về phía con đường trước mặt họ, dành thời gian cho Lila nguôi cơn khát dục.

– Em còn xinh hơn cả chính em như anh vẫn nhớ trong đầu, - chàng trai nói, vừa như với cô nàng, vừa như với chính mình, lần đầu tiên cô gái cảm ơn số phận đã cho mình nhan sắc. Chính nhan sắc đã giúp cô gái giữ được Aleksei cho mình. Không gì khác. - Chắc người yêu của em thường nói với em điều này.

– Em không có người yêu, - cô gái thủ thỉ. - Em đợi anh. - Cô gái ngước mắt nhìn Aleksei - đôi mắt lúc này là đôi mắt xanh thẫm chứ không phải biếc xanh, vừa tràn đầy hy vọng vừa lo ngại.

Tay nâng cằm cô gái, trong đắm say tột độ, chàng trai từ tốn, nhẹ nhàng hôn đôi môi mềm và mời chào của cô gái.

Chàng trai ngừng chốc lát, đưa ngón tay cái vuốt má, thở phào:

– Lạy Chúa tôi, con đã rất khát khao điều này…

Cô gái giữ tay chàng trai, nóng đến độ gần như làm bỏng da.

– Em cũng vậy, - cô gái nói nhỏ, không dám nói to, để khỏi xua đi khoảnh khắc tuyệt diệu này.

Cô gái áp miệng vào lòng bàn tay chàng trai. Chàng trai cố kìm nén tiếng rên. Chàng trai buông cô gái ra, tì trán mình vào trán cô nàng và sau một hồi lâu trấn tĩnh lại mình.

– Lại đây em, chúng mình đi dạo, khi anh còn kiềm chế được bản thân, - chàng trai nói, mở cửa xe ô tô.

Lila nháy nháy mắt như vừa tỉnh dậy sau giấc chiêm bao.

Cô nàng muốn anh chàng không kiềm chế nổi! Muốn anh chàng quên cả thế gian, ôm lấy cô nàng và hôn đê mê như lúc nãy, để anh chàng không làm chủ được mình, lao vào thỏa mãn cơn khát dục và… bị trúng mưu mà cách đây hai năm Lila cũng đã nghĩ ra để bẫy anh chàng.

Còn bây giờ cô nàng phải ra khỏi xe ô tô và đi theo anh chàng. Sánh bước cùng anh chàng. Chàng trai nắm chặt tay cô gái và họ cùng nhau bước tiếp, như thể họ cần phải trải nghiệm cuộc sống, cuộc sống đã qua và mãi mãi về sau.

– Anh đến đây để đón em phải không? Anh sẽ mang em cùng đi với anh phải không? - Giọng cô gái run run. Aleksei mà từ chối chắc cô nàng òa khóc…

Và chàng trai đã từ chối.

– Anh sẽ đi học đại học. Anh đến để chào em và cầu xin em chờ đợi anh.

Lila đứng như trời trồng. Đôi môi đẹp méo xệch khi cô nàng nhăn mặt.

– Anh tiếp tục để em ở lại chứ gì?! Lại có điều gì đó quan trọng hơn số phận hẩm hiu của em chứ gì?! Quan trọng hơn tình cảm của em chứ gì?! Em có thể đi cùng anh! Chuyển đến trường trung học phổ thông khác! Không có gì níu giữ em ở lại đây cả! Kể cả ông bố dị thường hễ say là không làm chủ được mình, kể cả mẹ ghẻ, người cũng đã bắt đầu nghiện rượu, kể cả…

– Em nói gì lạ vậy hả? - chàng trai hỏi từ tốn, bóp tay cô gái mạnh đến phát đau.

– Lần trước anh đã hứa rồi còn gì… - Aleksei có hứa gì đâu. Anh ta chỉ nói là sắp đi học đại học. Vài năm nữa anh ta sẽ cưới cô gái, chẳng có hứa gì cả.

– Lila ơi, em vẫn còn là vị thành niên, - Aleksei nói với tông giọng mềm dẻo, cáo lỗi. - Bố em sẽ không chịu trao em cho anh đâu. Em phải đủ mười tám tuổi cái đã và khi đó… khi đó chúng mình có thể sống bên nhau, nếu anh đủ sức nuôi cả gia đình.

– Em có thể đi làm cơ mà! Em cần gì phải đi học! Em muốn ở bên anh, em muốn trốn chạy khỏi nơi này, anh hiểu không?!

Aleksei hiểu, nhưng chỉ có thể lặng im lắng nghe tiếng nói và sau đó là tiếng khóc của cô nàng.

Chàng trai có thể ôm lấy tấm lưng run bắn của cô gái, vuốt ve mái tóc của cô nàng và… lặng im. Mỗi lời nói mà chàng trai sẽ nói ra sẽ không phải là lời cô gái muốn nghe. Mỗi lời nói đó có thể làm cho tình cảnh của chàng trai thêm tồi tệ. Mỗi lời nói đó sẽ dẫn đến những lời hứa mà chàng trai không giữ nổi. Tuy nhiên Aleksei Dragonow không hứa hươu hứa vượn.

– Anh Aleksei ơi, em không muốn mất anh, - cô gái thủ thỉ, ôm chặt chàng trai đang càng lúc càng đau khổ. - Như hai năm về trước, cô gái lại ôm cổ chàng trai, hôn vào đôi môi mím chặt tạo thành thành vệt mỏng của anh chàng. Mưu kế đê hèn nọ, nảy sinh cách đây vài năm lại hiện lên trong đầu cô gái. Lila áp chặt người mình vào người Aleksei, cô gái hầu như tan chảy trong anh chàng, sẵn sàng chiều chuộng anh chàng. Và cô nàng cảm nhận, cơ thể Aleksei bắt đầu đáp lại những lời âu yếm của mình như thế nào.

Aleksei có thể nói bất cứ điều gì mình thích, nhưng đôi mông phản lại anh ta.

Cô gái sờ soạng chàng trai. Chàng trai định đẩy cô gái ra, nhưng cô nàng không cho làm như vậy. Cô nàng hôn anh chàng càng lúc càng đắm say, đến nỗi chàng trai bắt đầu bất lực, ôm chặt lấy người cô gái, ép lưng cô nàng vào thân cây gần nhất và đè toàn thân mình lên người cô gái.

“Ồ, thế”. - Cô gái thở phào trong ý nghĩ, - “Đây chính là điều mình muốn… Bây giờ thì em có anh trong tay rồi”.

Cô gái đã nhầm to.

Aleksei vài lần ngoáy mông, rên rỉ một lát và… thế là hết.

Bất thình lình chàng trai lùi lại phía sau, mắt nhìn xuống dưới, không tin nổi, trên quần xuất hiện vết loang nguy hiểm. Chàng trai lắc đầu, kinh sợ nhìn cô gái.

– Lila, em làm gì anh vậy hả? - chàng trai hỏi nhỏ.

– Em xin lỗi, - cô gái nói lắp bắp, không rõ ràng. Xong rồi ư? Ngần ấy thôi ư? Chốc lát ôm nhau, vài hành vi tình tứ và đó là tất cả hay sao? Thế còn lột vội quần áo ở chỗ nào? Chỗ nào hai cơ thể trần truồng quện chặt trong kề môi áp má? Chỗ nào đi tìm sự mãn nguyện? Chỗ nào chuyến du hành lên đỉnh khoái cảm? Rốt cuộc chỗ nào là sự thỏa mãn của cô nàng?

Cô gái run bần bật, tựa hồ chú ngựa sắp lao vào cuộc đua, tuy nhiên cánh cửa đã sập lại ngay trước mũi chú ngựa này rồi, như lữ khách khát khô họng mang hết sức bình sinh lết tới bờ giếng và nhìn thấy giếng nước đã khô cạn từ lâu. Cô gái cảm nhận có gì đó ươn ướt, nóng bừng dưới bẹn và chỉ cần Aleksei “cho một nhát” là cô nàng thỏa mãn, thay vào đó cô nàng lại nhận được…

– Đợi anh một lát. Đợi anh một lát, em yêu. - Chàng trai ôm cô gái đang mếu máo, hôn vào đôi mắt rớm lệ của cô nàng. - Anh đi sửa lại quần áo rồi quay lại ngay. Đợi anh một lát, em yêu…

Chàng trai biến mất trong xe ô tô, sau “một lát dài dằng dặc” anh chàng quay trở lại.

Chàng trai bế cô gái đang mơ mơ màng màng sốt ruột đợi chờ đi vào sâu trong rừng, rồi đặt cô nàng nằm trên thảm rêu mềm mại. Tụt váy cô gái, bằng động tác hết mực tình cảm chàng trai vuốt ve bộ đùi mảnh mai của người yêu và âu yếm đưa cô nàng đến cực khoái.

Khi cô gái nằm vật ra, miệng nhắc tên anh chàng, nằm đờ người, hầu như không thở, không cựa quậy, anh chàng cúi xuống người cô nàng với tình yêu hiện hình trong đôi mắt và… anh ta chẳng nói một lời nào, cho dù cô nàng đang đợi anh chàng lên tiếng. Chàng trai chỉ hôn đôi môi mọng đỏ của cô gái, nhưng không nói một lời nào.

☆ ☆ ☆

Lila phải dừng chân. Buông chiếc túi khỏi tay, nàng ngồi lên thân cây tùng bị đốn gãy, úp mặt vào lòng bàn tay.

Kỷ niệm xưa ùa về và cùng với chúng nước mắt trào ra. Kể cả kỷ niệm vui, hai mắt sáng bừng khi Lila nhìn thấy Aleksei, tình yêu duy nhất của nàng, kể cả kỷ niệm buồn, phút giây Aleksei ra đi. Giờ đây nàng cảm thấy vừa xấu hổ vừa tiếc nuối.

– Anh Aleksei ơi, em đê hèn, em ngu ngốc làm sao, - Lila lẩm bẩm, giọng nhát gừng.

Nàng sắp mềm lòng, thì bất thình lình… nàng cắn răng kêu ken két.

– Đã đến lúc nhà ngươi ăn năn sám hối về tất cả mọi tội lỗi của mình. Hãy đứng dậy đi, con nhát gan và bước tiếp, hoặc đi mà treo cổ lên cây tùng gần nhất để giải thoát thế gian khỏi con người hèn hạ là nhà ngươi. Không, không phải giải thoát thế gian, mà là giải thoát chàng Aleksei bất hạnh…

Đó là những lời nói hay. Dẫu tàn nhẫn, nhưng lại tác động lên nàng như gáo nước lạnh. Nàng đang cần như vậy.

Xách túi lên, nàng nhanh nhẹn đi về phía trước. Con đường lát đá lùi lại sau lưng nàng. Bây giờ nàng đi theo vết bánh xe ngựa. Còn độ vài trăm mét nữa và… đúng rồi! Đây là con suối quen thuộc! Nàng thở phào nhẹ nhõm, rẽ vào con đường nhỏ hẹp, con đường chạy ngược lên trên, men theo dòng suối. Dòng suối này sẽ dẫn nàng đến ngôi nhà.

Mặt trời đã xuống núi. Nàng lạnh thấu xương. Rảo chân bước. Sau mỗi bước chân, con đường mòn chạy qua thảm rêu và cỏ dại trong rừng càng thêm nhỏ lại để rốt cuộc chỉ còn dòng suối nhảy từ tảng đá này sang tảng đá khác. Phải chăng không ai người ta đi lối này? Cơn ác mộng về ngôi nhà hoang sắp thành hiện thực chăng?

Lila lại cảm nhận nỗi sợ đang dày vò tâm can.

Đã đến lúc lấy điện thoại di động gọi cho Aleksei đến giúp đỡ. Nhưng chỗ này ngoài vùng phủ sóng.

Lila ngước mắt nhìn lên. Trên đầu nàng là cái ô xòe rộng, được tạo nên bởi những cành tùng rậm rạp. Lúc nào nàng bước vào trảng cỏ, nhìn thấy trời trong, thì lúc đó nhất định sẽ bắt được sóng. Mà lúc đó cũng chẳng cần phải gọi điện, vì sẽ gặp Aleksei đang ở trong nhà. Nàng tin sẽ phải là như vậy!

Nàng nhét chiếc điện thoại không sử dụng vào túi và đi tiếp, vẫn đi men theo bờ suối. Càng lúc trời càng nhá nhem, nhưng nàng kiên trì đi tiếp về phía trước.

Và bất thình lình… như tắt công tắc điện, trời đất tối sầm cả lại. Trước đó chút xíu vẫn còn nhìn thấy đá chìm dưới lòng suối, bây giờ chỉ còn nghe thấy tiếng suối reo. Nàng đứng như người bị chôn chân, cách người một sải tay không nhìn thấy gì tất cả.

Đêm không sao. Trăng lưỡi liềm chẳng những bị mây mù, mà cả những cành tùng, che khuất. Đứng chôn chân trong không gian đen ngòm và giá lạnh, lần đầu tiên Lila cảm nhận nỗi sợ thực sự. Có thể ngôi nhà vẫn tọa lạc trên trảng cỏ như cách đây ba mươi năm, nhưng cũng có thể không bao giờ nàng tới đó được. Việc tước đi sức khỏe, thậm chí mạng sống của người đàn bà lúc này mặc áo khoác, đầu đội mũ, chân đi giày thợ săn và tay đeo găng tay da sẽ choán mất bao nhiêu thời gian của đêm đen giá buốt này?

Nước mưa chảy ròng ròng trên lưng nàng.

– Đi tiếp đi, con ngốc! Nhà ngươi không thể chôn chân ở đây được đâu, vì nhà ngươi sẽ bị chết cóng!

Nói thì dễ, nhưng làm sao bước nổi, dù chỉ là một bước, khi không nhìn thấy ngay cả bàn tay mình giơ ra trước mặt?

Tuy nhiên, mắt quen dần với bóng đêm, còn đêm chẳng đến nỗi quá tối như những phút đầu hoảng sợ. Ánh trăng leo lắt phản chiếu trên lớp tuyết mỏng và Lila đã có thể đi bước đầu tiên, rồi bước thứ hai, chậm rãi men theo bờ suối tiến về phía trước. Lên cao và liên tục lên cao. Đến ngôi nhà…

Bỗng nàng thở phào nhẹ nhõm.

Phía đằng xa, bên trái, một đốm sáng lập lòe.

Nàng không do dự - mặc dầu có lẽ nên dừng lại quan sát đốm sáng cẩn thận hơn - rẽ về phía đó và rồi bước hụt, đi loạng choạng trên thảm rêu và đá núi, khi đã lấy lại thăng bằng nàng lao thẳng về phía trước.

Lila băng qua những hàng thông cao vút, những cây thông thân to đến nỗi vài người ôm không xuể. Những cành thông thấp tè liên tục quật vào má cô gái, nhưng cô nàng không hề bận tâm.

– Đi về nhà, đi về nhà, - nàng nói hồ hởi và sau chót dừng lại, mệt bở hơi tai, người nóng bừng và… mặt đờ đẫn vì xúc động. Đốm sáng đã biến mất hoặc chẳng hề có đốm sáng nào cả. Hay là nàng đã nhìn thấy ánh trăng phản chiếu trên que băng? Phải chăng đốm lửa là sản phẩm của ý nghĩ thèm được nghỉ ngơi trong ngôi nhà ấm áp, sáng sủa? Điều này Lila không biết và cũng không muốn biết, vì nàng đang đứng trong khu rừng tối tăm và im lặng đến rợn người. Con suối biến mất tăm. Tiếng cười của nó im bặt. Không còn ai có thể đưa nàng tới trảng cỏ và vào ngôi nhà, ngôi nhà Hy Vọng…

Nàng ngồi, lo ngại, lần thứ một trăm nàng gọi tên người con trai - Aleksei… Giúp em đi anh!

☆ ☆ ☆

– Aleksei, giúp em một tay được không?! - Lila cúi người qua thanh dầm nhà kho, nhìn chàng trai đang đi vào trong. Chàng trai nheo mắt, cho mắt quen dần với bóng tối, rồi nhìn lên trên.

Cô gái, mặc váy, với chiếc khăn mùi soa buộc tóc và những đốm sáng lấp lánh nhảy múa quanh đầu, nom rất đỗi phi thường. Đến nỗi chàng trai phải nín thở, cảm thấy nóng bừng dưới bụng. Mùi cỏ khô, khí nóng và hình ảnh người yêu tác động mạnh như loại thuốc kích dục hảo hạng.

Mặc dầu đã giữa tháng Chín nhưng trời vẫn đẹp, thậm chí chỉ nắng gắt hơn mấy tháng hè và bố Lila lại làm công việc cắt cỏ ở sau nhà. Hôm nay cô gái có nhiệm vụ dỡ cỏ chất đầy trên xe vào nhà kho. Nhẽ ra gã hàng xóm Maciek Kundera đến làm giúp, nhưng kể từ vụ hành hung nhớ đời, gã tránh mặt Aleksei, người vừa xuất hiện trong làng. Bây giờ chàng trai đang đứng đó, ngước mắt nhìn đôi chân trần sạm nắng của cô gái. Những ý nghĩ của anh chàng vô tình vụt bay vút lên cao, tới miền khoái lạc giữa cặp đùi…

– Bình tĩnh lại đi nào, - chàng trai lẩm bẩm với chính mình.

Aleksei vớ vội chiếc cào dựng ở bờ tường và ba giây sau đã đứng trên xe. Tiếp đó chàng trai dùng cào quăng những bó cỏ từ xe lên kho. Lila bắt lấy từng bó rồi đem xếp dưới chân tường. Họ làm việc hơn một giờ đồng hồ, trêu chọc nhau, cười đùa với nhau. Đôi lúc cuộc trò chuyện chuyển sang đề tài nghiêm túc hơn, nhưng cả hai đều bỏ qua đề tài có liên quan đến chuyện Aleksei lên đường đi học đại học. Ngày mai anh ta đi rồi. Aleksei đang sửa soạn hành lý mang đi khỏi nơi này, khỏi làng Zagrodzina, chàng trai sẽ ngồi vào chiếc xe màu đỏ, để rồi không bao giờ quay trở lại làng này nữa, còn giả dụ không phải là mãi mãi thì sẽ về thăm lại làng xưa… Và thăm nàng Lila.

Cô gái cảm thấy buồn vì cuộc chia ly ngày mai.

Tuy nhiên, cô gái mỉm cười duyên dáng với chàng trai và đáp lại trêu đùa bằng trêu đùa, dẫu vậy trong thâm tâm cô nàng vẫn thấy sợ, vẫn thấy buồn trước cuộc chia ly.

Bây giờ Lila phải làm gì đó, làm ngay lập tức, khi còn chưa quá muộn! Chừng nào cô nàng còn có Aleksei trong tầm tay! Lila làm được thôi! Cách đây mấy hôm, ở trong rừng, thiếu chút nữa Lila đã mồi chài được Aleksei! Nhẽ ra… nhẽ ra anh chàng đã bị trúng mưu, sa bẫy, nghĩa là anh chàng đã muốn làm chuyện ấy với Lila, nhưng nếu vậy…

– Anh không muốn hay sao? - cô gái hỏi một cách hồn nhiên, nhìn chàng trai với cái nhìn mời mọc và nụ cười ngọt ngào.

– Muốn em hả? Em thì lúc nào anh cũng muốn! Chàng trai nhảy một bước đến bên cô gái, ôm lấy hai tay cô gái, vật ngã cô nàng xuống cỏ mềm thơm phức. Cô gái thét lên, cười sằng sặc, ra sức vùng khỏi hai tay đang ôm của chàng trai, nhưng anh chàng ghì chặt, dùng môi mình tìm môi cô gái.

Cô gái tránh đầu ra, cảm nhận thân hình thon thả, rắn chắc của anh chàng đang đè lên người mình, càng lúc cô nàng càng bị kích thích. Sau chót chàng trai dùng hai tay giữ mặt cô nàng và… hôn.

Từ hôm ở trong rừng, Aleksei đã nhiều lần hôn cô gái và cô gái biết rằng hễ cô nàng chiều theo ý anh chàng thì ngay lập tức cô nàng được ngất ngây trong khoái cảm. Vì chàng trai có sức quyến rũ và khó cảm hóa này có cách hôn cực thích. Tuy nhiên anh chàng tự kiềm chế hưng phấn, không cho phép mình làm gì khác ngoài hôn cô nàng.

Cho đến hôm nay là như vậy.

Phải chăng mùi cỏ mới đã làm đầu óc chàng trai choáng váng. Phải chăng cự ly gần người yêu, ngay bên cạnh mình, trong tầm tay khát thèm, hình ảnh đôi môi mọng đẹp, thiết tha, đôi vú căng tròn, cặp đùi thon thả và trước hết là đôi mắt biếc xanh rực cháy lửa tình đã hút hồn chàng trai?

Đôi môi càng lúc càng say đắm, đôi tay nóng bừng lần dần xuống dưới, cô gái càng lúc càng ôm chặt chàng trai, đến nỗi, chẳng biết bằng cách nào và khi nào, họ hoàn toàn đánh mất mình trong cơn điên tình này.

Bỗng nhiên cô gái - khỏa thân và xinh đẹp (chiếc váy đâu mất rồi?) - lột phắt áo sơ mi khỏi đôi tay của chàng trai, còn chàng trai sốt sắng cởi khuy quần và… tìm kiếm nơi khả dĩ xả cơn khát dục. Cô gái với tay xuống dưới, giúp “thằng bé” tìm đúng chỗ.

Chàng trai nằm im, cảm nhận bàn tay đang cầm, nắm…

– Đừng, Lila, đừng! - chàng trai thì thầm, tìm cách vùng ra khỏi người cô gái, tuy nhiên cô nàng kêu lên như con chim hấp hối và càng ôm chặt lấy anh chàng. - Lila, không được làm như vậy… Anh không thể chịu lâu hơn được nữa đâu… Nếu bây giờ em không buông anh ra… Nếu anh không rời em ngay lập tức…

– Làm đi anh, làm em đi anh. Em thích như vậy mà, em… em không buông anh ra đâu… Bây giờ anh mà rời em, em sẽ giết anh…

Tì mông lên bẹn chàng trai, bấm chặt các móng tay vào lưng trần của anh chàng, cô gái kéo anh chàng đè lên người mình và chàng trai đã biết, không thể kiềm chế được nữa, không thể lùi được nữa, không thể thây kệ cô nàng đang hưng phấn, hừng hực và ướt át, cũng không thể thây kệ mình, đang bệnh hoạn vì tình yêu và khát dục.

Bằng động tác mạnh, chàng trai cắm chặt cái ấy vào cô nàng. Cô nàng thét lên vì đau và ngỡ ngàng. Chàng trai ngất ngây, nhìn đôi mắt đen mở to của cô gái.

– Rồi, rồi, em yêu, - chàng trai thì thầm, hôn vào nước mắt tràn mi cô gái. - Phải đau thôi, nhưng em có cho anh… có cho anh làm mạnh hơn không nào?

Cô gái gật đầu, không nói nổi nên lời.

Đau. Cô gái biết lần đầu là đau, tuy nhiên… đau thì đau nhưng cô gái khát thèm chàng trai này, mà không, không phải cô gái: Thể xác cô gái khát thèm Aleksei như điên như dại. Cô gái tự động ưỡn mông cho của quý chui vào sâu hơn. Chàng trai hôn môi, mắt, cổ cô gái và bắt đầu, thoạt tiên nhẹ nhàng, tình cảm, chậm rãi, sau đó càng lúc càng nhanh hơn, càng mạnh hơn và càng nồng cháy hơn trong sở hữu thể xác cô nàng. Cô gái rên lên khi càng lúc càng khoái cảm, không còn để ý đến chuyện bị đau khi lần đầu. Chàng trai nhắm nghiền hai mắt, cong người, xóc liên tục, nhanh, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh. Các ngón tay chàng trai đan vào các các ngón tay cô gái, để cho không một ai trên thế gian này có thể tách họ ra và cả hai chỉ còn biết ân ái đến cùng, cho đến khi đạt cực khoái và quên đi…

– Thằng khốn nạn, đồ đĩ đực, mày hiếp con gái tao!

Nghe tiếng thét phẫn nộ của Borowy, Aleksei buông cô gái ra, vội vàng cài khuy quần, còn Lila thét lên, hốt hoảng, mò mẫm tìm váy của mình.

Borowy đứng trên đầu chiếc thang, mặt tái mét vì tức giận. Đôi mắt đỏ lừ nhìn xoáy thẳng vào chàng trai. Bất thình lình, như chú mèo đực vồ mồi, lão leo lên kho, tay cầm cào lão xông thẳng vào Aleksei. Chàng trai lùi đến sát chân tường. Không còn chỗ để lùi tiếp nữa rồi. Răng cào nhọn và lạnh chọc vào bụng chàng trai, làm thủng đa.

– Borowy, đừng!!! - Maria, theo chồng ra đây chất cỏ vào kho, hốt hoảng thét to. - Bình tĩnh lại đi! Tha cho hắn! Đâm chết thằng khốn nạn là ông phải ngồi tù thay hắn đó! Tha cho hắn, ông thôi đi! - Người vợ định giật chiếc cào từ tay ông chồng, nhưng ông ta không chịu, thở hổn hển, như thể người ông ta sắp bị nổ tung.

– Bà đi gọi điện báo cảnh sát ngay, - rốt cuộc, sau chưa đầy vài phút, ông chồng nói giọng lè nhè. - Tao muốn nhìn thấy tên đĩ đực này ngồi tù.

– Tôi sẽ đi gọi điện ngay bây giờ, - Maria đồng ý một cách nhẹ nhàng, - nhưng mà ông thôi đi.

– Không! Gọi điện ngay! Cảnh sát đến, tôi sẽ nộp thằng khốn nạn!

Người vợ biến luôn.

Còn lại ba người: Lila khóc nức nở trong góc nhà, Aleksei đứng bất động dưới chân tường và Borowy cũng đứng bất động, dí răng cào vào bụng chàng trai. Họ nhìn nhau căm giận, nhưng không nói một lời nào.

Rốt cuộc, nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát có trang bị máy bộ đàm và sau chốc lát hai người đàn ông mặc sắc phục đi vào nhà kho.

– Có chuyện gì vậy hả ông Borowy? - viên cảnh sát hỏi, ngước mắt nhìn lên cao.

– Mày leo xuống dưới nhà ngay! - Borowy quát Aleksei.

Chàng trai bước lại chỗ chiếc thang.

Borowy nhìn theo Aleksei một lát rồi từ từ đưa mắt nhìn cô gái - Lila ngồi co ro, dùng chiếc váy nhàu nát che tấm thân trần truồng - còn ông bố từ từ rút chiếc thắt lưng da ra khỏi quần. Ông chuẩn bị trận mưa roi xuống đôi vai trần của cô gái. Phải dạy con đến nơi đến chốn.

Cô gái thét to vì sợ đòn.

Đã xuống đến giữa thang Aleksei lại leo ngược trở lại.

Borowy điên tiết quật mạnh thắt lưng da vào người con gái.

– Mày, đồ đĩ! Mày ngủ với thằng Nga, con đĩ thỏa?! Tao sẽ giết mày, con chó cái, tao sẽ giết mày, tao thề!

Aleksei nhảy phắt lên lưng Borowy. Borowy, lúc này đang nổi trận lôi đình, hất người cậu chàng ra, thậm chí lão cũng không để tâm đến hành vi này.

Đầu khóa thắt lưng da nhằm trúng trán Lila, làm thủng da, mặt cô gái máu chảy đầm đìa. Và đúng lúc này…

– Chính hắn đó, bố ơi! Bố đừng đánh con! Tại nó đấy! Con có muốn thế đâu! Con đã cưỡng lại! Nhưng mà… hắn đã hiếp con, bố ơi! Bố đi mà đánh hắn, đừng đánh con!!!

Aleksei - nhìn thấy máu chảy lênh láng trên mặt Lila đang định xông vào giết chết Borowy bằng tay không - đứng như trời trồng. Chàng trai không tin, không thể nào tin nổi những gì mình đang thấy và đang nghe! Cô gái, kẻ đã kéo người chàng trai đè lên người mình, kẻ chẳng những đã kích dục mà còn mồi chài, bây giờ tố cáo anh chàng hiếp dâm mình?!

Borowy vung tay. Giáng đòn xuống mặt Aleksei. Đầu khóa thắt lưng da lần này nhằm trúng má anh chàng, máu chảy ròng ròng.

Viên cảnh sát leo lên thang. Quan sát trong chốc lát Borowy đang quật thắt lưng da vào người Aleksei, rồi sau đó lạnh lùng chấm dứt trận đòn đẫm máu này:

– Thằng khốn nạn, bò xuống dưới nhà ngay, trước khi Borowy kịp giết chết mày. Chúng tao sẽ lôi mày về đồn. Ông Borowy, ông thôi đi, vì động mạch của ông sắp vỡ toang bây giờ và chẳng chừng ông sẽ xuống mồ. Thằng nhóc đã no đòn. Chúng tôi sẽ giam hắn dưới hầm, cùng với những thứ không ưa gì những gã con trai khát dục đi hiếp dâm con gái của người ta và hắn sẽ bị trừng trị. Xuống dưới nhà ngay, tao ra lệnh cho mày! - Viên cảnh sát túm lấy chân Aleksei.

Chàng trai hoàn hồn sau cú sốc trước những lời tố cáo của Lila. Anh chàng nhảy phắt xuống xe cỏ. Rồi nhảy tiếp xuống dưới nền nhà, cạnh xe. Một giây, hai giây và không còn thấy bóng dáng Aleksei đâu nữa cả.

– Mặc váy vào ngay, đồ đĩ, - Borowy quát to trước cảnh cô gái lõa lồ, lão nuốt nước bọt đánh ực… - Tao vẫn chưa xong với mày đâu.

Vâng lệnh bố, hai tay run run, cô gái lồng váy qua đầu…

Rốt cuộc ông bố túm vai con gái đẩy về phía chiếc thang.

– Ông Borowy, chúng tôi phải bắt thằng khốn nạn này về đồn chứ ông? Con gái ông có tố giác không nào?

Lão suy ngẫm một lát rồi gật đầu.

– Vết nhơ của nhà mình thì tôi sẽ rũ sạch ở nhà mình, - lão nói làu bàu. - Nếu con nhóc còn tìm đến với bất kỳ thằng bạn nào… - Lão chẳng cần nói nốt. Máu vẫn tiếp tục chảy trên mặt cô gái. Lão khỏi cần phải sợ “thằng bạn” này, vì Aleksei đã biến mất tăm.

Nhẽ ra cô gái đã gặp lại anh chàng sau mấy năm dài cô đơn.

Em đã nhớ anh như điên như dại… Em rất lấy làm tiếc về sự đê tiện và sự nhát gan của mình… Em khinh bỉ chính mình…

Em lại giam mình trong nhà tắm, mặc dầu cả nhà đi vắng, em cầm lưỡi dao cạo và… em tự rạch da làm cho mình đau, đồng thời kết tội bản thân về những gì em đã làm hại anh, cũng như để làm át đi nỗi đau mất anh. Sau đó em đã tự nhổ vào mặt mình, để càng thêm khinh bỉ cái sự hèn yếu này của em.

Rồi sau đó là gì?

Thuốc giảm đau, an thần và thuốc ngủ. Em lấy trộm trong tủ thuốc, ngay dưới tầm tay em và như một con ngỗng nuốt chiếc bánh trôi, em nuốt một vốc thuốc có dấu chữ thập, thuốc pabialgina, thuốc gì đó như thuốc ho, còn - nếu trong tủ hết thuốc - em vớ tuýp keo dán butapren và sau vài lần hút là em bay lên thiên đường. Em hay bị đau đầu. Cho nên em không tìm sự quên lãng trong rượu cồn: uống vài ly là em nôn mửa trong nhà tắm, say bí tỉ cho đến tận ngày mai và không còn biết trời đất là gì. Tại một số cuộc liên hoan em cũng đã bị say bất tỉnh và có lần em tỉnh rượu trong bụi cây, thấy hai đùi mình ướt đẫm tinh dịch, sợ quá em đã quyết định: sẽ không bao giờ uống rượu với hội bạn bè nữa. Khi cô đơn - keo dán, thuốc ngủ, thuốc an thần, rượu - được thôi, nhưng quyết không uống rượu với bất kỳ thằng bạn nào có thể truyền bệnh hoa liễu, hoặc tệ hơn thế, làm cho mình có em bé.

Anh Aleksei ơi, cũng may là anh không nhìn thấy em trong những ngày như vậy. Cũng may anh đã không chứng kiến sự đồi bại của em. Anh chưa nghe thấy em đã chửi rủa anh như thế nào đâu và đã đổ tội cho anh ra sao về những chiêu trò do em bày đặt ra.

Những chuyện như vậy đã kéo dài bao nhiêu năm? Đến hết trung học phổ thông mà em đã phải trầy trật lắm mới tốt nghiệp nổi. Em đỗ tốt nghiệp trung học phổ thông vô cùng chật vật, nhờ các thầy các cô nới tay. Trước mắt em là kỳ thi đại học mà bố em bắt em phải đỗ bằng được.

– Con gái của tao phải là ai! - bố em nói lải nhải, miệng chảy dãi bên trên chai rượu quốc lủi. Học xong đại học, nó sẽ đi làm ở cơ quan và sẽ là một bà lớn, chứ không phải lèm nhèm như tụi chúng mày! - Chỗ này bố em đưa mắt nhìn khắp lượt đám bợm rượu.

Mặc dầu em định thi vào ngành du lịch và khách sạn - trong chiêm bao em vẫn nhìn thấy em và anh trên thuyền buồm, bơi qua các vùng biển và đại dương của thế giới - nhưng em lại vào học trường kinh tế, nhờ phép màu nào mà em lại đỗ được vào trường này? Em cũng chẳng biết nữa. Em chỉ có thể suy đoán, tại sao kỳ thi đạt điểm ba của em lại trùng hợp với việc bán mảnh đất đang tranh chấp, cuộc ẩu đả khủng khiếp và sự ra đi của mẹ ghẻ Maria.

Những chuyện xảy ra trong nhà em chẳng bận tâm. Em muốn rời bỏ làng này bằng mọi giá. Kể cả nếu phải mất vài héc ta ruộng, hoặc bố em phải li dị với mẹ ghẻ.

Đã không có chuyện li dị - sau vài tháng mẹ ghẻ lại quay về, lúc đó em đã là sinh viên trường Đại học Kinh tế Krakow.

Anh mà lại xuất hiện trong đời em thì đã quá muộn mất rồi. Mọi chuyện đều đã quá muộn mất rồi.

« Lùi
Tiến »