Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3496 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười bốn

“Cô ăn diện để đến gặp tôi đấy à, trung sĩ?” Ravi nói, tựa người vào cửa trước trong chiếc áo sơ mi màu xanh lá và quần bò.

“Không, tôi ghé thẳng qua đây từ trường. Và tôi cần anh giúp.” - Pip vỗ tay - “Đi với tôi.”

“Chúng ta đi làm nhiệm vụ sao?” Anh nói, loạng choạng xỏ chân vào đôi giày thể thao nằm chỏng chơ. “Tôi có cần mang theo kính nhìn đêm và đai đa chức năng không?”

“Lần này thì không?” Cô cười, bước dọc con đường mòn qua vườn. Ravi đóng cửa rồi nhanh chóng bắt kịp cô.

“Chúng ta đi đâu đây?”

“Tới một ngôi nhà mà hai đối tượng tình nghi sát hại Andie đã lớn lên.” Pip nói. “Một người trong số họ vừa mới ra tù vì tội danh “cố ý gây thương tích” đó.” Cô dùng tay tạo hình dấu ngoặc kép quanh câu nói của mình. “Anh hỗ trợ tôi vì chúng ta có thể sẽ nói chuyện với một đối tượng tình nghi có xu hướng bạo lực.”

“Kiểu người bảo vệ ấy hả?” Anh nói, đuổi kịp để bước đi song song với cô.

“Anh biết đấy,” Pip nói. “Phải có ai đó canh chừng bên ngoài, phòng khi tôi hét lên cần giúp đỡ.”

“Chờ đã, Pip!” Anh níu tay cô và cả hai dừng lại. “Tôi không muốn cô làm chuyện nguy hiểm. Sal cũng sẽ không muốn như vậy.”

“Ôi, coi nào.” Cô gạt tay anh ra. “Không gì có thể ngăn tôi làm bài tập về nhà, thậm chí một chút nguy hiểm cũng không. Mà tôi sẽ chỉ hỏi cô ấy một vài câu đơn giản thôi.”

“Ồ, đối tượng là phụ nữ hả?” Ravi nói. “Vậy thì được.”

Pip vung ba lô đập vào tay anh.

“Đừng có nghĩ tôi không nhận ra nhé,” cô nói. “Phụ nữ cũng có thể trở nên nguy hiểm không kém gì đàn ông đâu.”

“Ôi! Nói tôi nghe xem,” anh nói, xoa xoa cánh tay. “Cô bỏ gì vào trong ba lô đấy, gạch à?”

Sau khi nhập địa chỉ vào ứng dụng tìm kiếm, Pip khởi động xe và kể cho Ravi nghe mọi điều cô biết được kể từ lần cuối họ nói chuyện. Mọi thứ ngoại trừ bóng đen trong rừng và mảnh giấy trong túi ngủ của cô. Cuộc điều tra này là tất cả đối với anh, tuy nhiên, cô biết anh sẽ bảo cô dừng lại nếu anh nghĩ rằng cô đang đặt mình vào nguy hiểm. Cô không thể đặt anh vào vị trí đó.

“Câu chuyện về Andie nghe cứ như một tác phẩm văn chương.” anh nói khi Pip đã hết lời. “Thế mà tất cả mọi người đều dễ dàng tin rằng Sal là con quái vật. Chà, sâu sắc làm sao.” Anh quay sang cô. “Cô có thể trích dẫn câu nói của tôi vào bài nghiên cứu nếu muốn.”

“Dĩ nhiên, chú thích cuối trang, đầy đủ mọi thứ.” Cô nói.

“Ravi Singh, những suy ngẫm sâu sắc chưa chọn lọc, trên xe con bọ của Pip, 2017.” Anh nói, vẽ từng chữ với ngón tay mình.

“Chúng ta có một lớp EPQ dài hơi về trích dẫn cuối trang hôm nay đấy, cứ như thể họ nghĩ tôi chưa biết. Tôi vừa lọt lòng đã biết trích dẫn học thuật rồi.”

“Quả là một siêu năng lực thú vị, cô nên gọi điện cho Marvel*.”

Chất giọng máy móc trên điện thoại của Pip cắt ngang, báo rằng còn 500 mét nữa họ sẽ đến đích.

“Hẳn là chỗ này.” Pip nói. “Naomi bảo tôi là căn nhà có cửa màu xanh da trời.” Cô chỉ về phía căn nhà và tấp vào vệ đường. “Tôi đã gọi Natalie hai lần hôm qua. Lần đầu cô ấy cúp máy sau khi tôi nhắc đến từ “dự án nghiên cứu trường”. Lần thứ hai cô ấy chẳng thèm bắt máy luôn. Cứ hy vọng là cô ấy sẽ mở cửa đi. Anh có theo không?”

“Tôi không chắc,” - anh chỉ vào mặt mình - “Sẽ có vài trở ngại khi là em trai của kẻ sát nhân . Cô có thể sẽ nhận được nhiều câu trả lời hơn nếu tôi không ở đó.”

“Ồ.”

“Hay tôi đứng chỗ góc kia?” Anh ra dấu về phía bức tường bê tông phía trước căn nhà. “Cô ấy sẽ không nhìn thấy tôi đâu, nhưng tôi sẽ ở ngay đó, sẵn sàng hành động khi cần.”

Họ bước ra khỏi xe và Ravi trả lại Pip ba lô. Cô gật đầu khi anh đã vào vị trí rồi sải bước đến cửa trước. Cô nhấn chuông hai tiếng ngắn, bồn chồn nghịch cổ áo khoác cộc tay của mình khi một bóng người xuất hiện sau lớp kính mờ.

Cánh cửa từ từ mở ra và một gương mặt xuất hiện sau khe cửa. Một người phụ nữ trẻ với mái tóc vàng trắng cắt sát quanh đầu, mắt kẻ đen như gấu trúc. Khuôn mặt giống Andie một cách kỳ lạ: cũng đôi mắt to màu xanh và đôi môi đầy đặn nhợt nhạt.

“Xin chào, chị có phải Nat da Silva?” Pip nói.

“À, ừ.” Cô ấy do dự trả lời.

“Tên em là Pip,” cô nuốt nước bọt. “Em là người đã gọi cho chị hôm qua. Em là bạn của Naomi Ward, chị biết chị ấy tại trường phải không ạ?”

“Ừ, Naomi là bạn tôi, mà có chuyện gì không? Cô ấy ổn chứ?” Nat có vẻ lo lắng.

“Chị ấy khỏe ạ,” Pip mỉm cười. “Bây giờ chị ấy về nhà lại rồi.”

“Tôi không biết chuyện đó đấy.” Nat mở rộng cửa thêm một chút. “Ừ, có lẽ thỉnh thoảng tôi nên liên lạc với cậu ấy. Vậy...”

Pip để ý chiếc thẻ theo dõi điện tử gắn ở cổ chân Nat. “Như em đã nói lúc trao đổi qua điện thoại, em đang làm một dự án nghiên cứu tại trường và em tự hỏi liệu chị có sẵn lòng trả lời giúp em vài câu hỏi không ạ?”

“Về cái gì?” Nat dời bàn chân đeo thẻ theo dõi ra đằng sau cánh cửa.

“Ờm, về Andie Bell ạ.”

“Không nhé, cảm ơn.” Nat lùi lại và định đóng cửa nhưng Pip giơ chân cản.

“Làm ơn đi ạ. Em biết về những điều kinh khủng cô ấy đã làm với chị,” cô nói. “Em có thể hiểu tại sao chị không muốn nói về cô ấy nhưng mà...”

“Con nhỏ đó đã phá hủy cuộc đời tao.” Nat quát lên. “Tao không muốn lãng phí thêm một hơi thở nào cho nó nữa. Cút!”

Đó là lúc cả hai nghe thấy tiếng đế giày cao su ma sát trên nền bê tông và tiếng làu bàu “Chết tiệt.”

Nat liếc nhìn lên và mắt cô trợn to. “Cậu,” cô nhỏ giọng nói. “Cậu là em trai của Sal.”

Đó không phải một câu hỏi.

Pip quay lại, cô thấy Ravi đang lúng túng đứng cạnh phiến đá gồ ghề vừa làm anh vấp ngã.

“Xin chào.” anh nói, cúi đầu và giơ tay. “Em là Ravi.”

Ravi vừa nói vừa tiến đến chỗ Pip. Thấy vậy, Nat buông lỏng tay nắm cửa.

“Sal luôn luôn đối xử tốt với tôi kể cả khi anh ấy không buộc phải làm vậy. Lần cuối cùng nói chuyện với anh ấy, anh ấy đã dành giờ nghỉ trưa để dạy kèm tôi môn Chính trị vì tôi khá chật vật với môn này. Tôi rất tiếc khi cậu không còn anh trai bên cạnh.” Cô ấy nói.

“Em cảm ơn.” Ravi nói.

“Chuyện đó hẳn cũng rất khó khăn với cậu,” Nat nói tiếp, ánh mắt mông lung. “Thị trấn này thần tượng Andie Bell biết bao. Con cưng, “thánh nữ” của Kilton. Cái chết của Andie là một tổn thất quá lớn và quá sớm cho thị trấn này. Nhưng thực ra là còn hơi muộn rồi đấy.”

“Cô ấy không phải thánh nữ gì cả.” Pip nhẹ nhàng nói. Nhưng Nat không nhìn cô, mắt cô ấy chỉ dán vào Ravi.

Anh bước lên một bước. “Cô ấy bắt nạt chị phải không?”

Nat cười cay đắng. “Ừ, và nó vẫn tiếp tục phá hủy cuộc đời tôi, kể cả khi nó đã xuống mồ. Xem tôi có gì đây.” Nat chỉ vào thẻ theo dõi dưới cổ chân. “Tôi lãnh thứ này vì đã đấm vào mặt bạn cùng phòng ký túc xá đại học. Lúc đó chúng tôi đang chia giường ngủ thì cô ta bắt đầu diễn trò, y hệt Andie, và tôi đã không kiềm chế được.”

“Bọn em biết về đoạn video mà cô ấy đã dùng để hại chị.” Pip nói. “Lẽ ra cô ấy phải nhận hình phạt thích đáng về điều đó, lúc ấy chị vẫn là trẻ vị thành niên.”

Nat nhún vai. “Ít ra nó đã phải nhận sự trừng phạt theo cách nào đó vào tuần lễ định mệnh ấy, khi công lý “đến muộn”. Nhờ có Sal.”

“Sau những gì cô ấy đã làm với chị, chị muốn cô ấy phải chết sao?”

Ravi hỏi.

“Dĩ nhiên rồi,” Nat nói một cách u ám. “Dĩ nhiên tao muốn nó biến mất khỏi Trái đất. Tao đã phải nghỉ hai ngày không đến trường vì quá đau buồn. Mà lúc trở lại trường hôm thứ Tư, tất cả mọi người đều nhìn vào tao, cười nhạo tao. Tao đã bật khóc ngay tại hành lang và Andie bước qua, gọi tao là “con điếm”. Tao giận đến mức để lại một lời nhắn trong hộc tủ của nó.”

Pip đánh mắt sang Ravi, nhìn quai hàm căng thẳng và đôi lông mày nhíu lại của anh, cô biết anh cũng nhận ra.

“Một lời nhắn ạ? Có phải là... một lời nhắn đe dọa không?”

“Dĩ nhiên nó là một lời nhắn đe dọa,” Nat cười lớn. “ Con điếm ngu ngốc, tao sẽ giết mày , đại loại vậy. Chỉ là, Sal đã ra tay trước mà thôi.”

“Cũng có thể không phải.” Pip nói.

Nat nhìn Pip rồi phá lên cười.

“Ôi, tốt quá nhỉ,” cô ấy reo lên. “Mày đang hỏi liệu tao có giết Andie Bell không ấy hả? Tao có động cơ đúng không? Mày đang nghĩ vậy chứ gì? Mày có cần hỏi luôn bằng chứng ngoại phạm chết tiệt của tao không?” Cô ấy cười điên dại.

Pip không nói một lời. Miệng cô đầy nước bọt, nhưng cô không nuốt xuống. Cô không muốn có bất cứ cử động nào. Ravi vỗ nhẹ vai Pip, không khí xung quanh như bị tác động theo.

Nat nghiêng người về phía họ. “Tao không còn đứa bạn nào chỉ vì Andie Bell. Chẳng có nơi nào để đi vào đêm thứ Sáu đó. Tao ở nhà chơi xếp hình với ông bà già và chị dâu tao, lên giường ngủ lúc 11 giờ. Xin lỗi đã làm mày thất vọng nhé.”

Pip không có thời gian để nuốt nước bọt. “Vậy anh trai chị lúc ấy đang ở đâu? Nếu vợ anh ấy đang ở nhà cùng chị?”

“Rồi anh ấy cũng thành kẻ tình nghi luôn à?” Giọng cô ấy tối sầm lại với một tiếng gầm gừ. “Naomi chắc hẳn đã nói rồi chứ. Anh ấy đến quán rượu uống với mấy thằng bạn cớm của anh ấy đêm hôm đó.”

“Anh ấy là sĩ quan cảnh sát ạ?” Ravi hỏi.

“Phải đấy, chẳng có kẻ sát nhân nào trong nhà này cả, tao e là vậy. Giờ thì biến đi, và nhớ bảo Naomi đừng bao giờ nhìn mặt tao nữa.”

Nat lùi lại và đá sầm cánh cửa.

Pip sững sờ nhìn cánh cửa đang rung nhẹ, bất lực lắc đầu và quay sang Ravi.

“Đi thôi.” Anh nói nhỏ.

Trở lại xe, Pip cho phép bản thân tập trung thở mấy hơi thật chậm. Ravi mở lời trước. “Tôi có gây rối vì... “bổ nhào” vào cuộc phỏng vấn theo đúng nghĩa đen không? Tôi nghe thấy có ai to tiếng và...”

“Không.” Pip nhìn anh và không thể làm gì khác ngoài việc mỉm cười. “Thật may là anh đã làm vậy. Cô ấy chịu mở miệng chỉ vì anh đã ở đó thôi.”

Anh ngồi thẳng lưng, tóc chạm mui xe. “Vậy là lời nhắn đe dọa mà tay phóng viên kể với cô...” Anh nói.

“Là Nat gửi.” Pip nói nốt, vặn chìa khóa khởi động xe.

Cô tấp xe vào lề đường và lái đi một đoạn khoảng 6 mét, khuất khỏi tầm nhìn của nhà Da Silva, trước khi dừng lại và với lấy điện thoại.

“Cô làm gì đấy?”

“Nat nói anh trai mình là một sĩ quan cảnh sát.” Cô bật trình duyệt và bắt đầu tìm kiếm. “Hãy tìm hiểu đôi chút về anh ta.”

Thông tin hiện lên ngay kết quả tìm kiếm đầu tiên: Daniel da Silva, trực thuộc đồn cảnh sát Thames Valley. Website chính thức của Cục Cảnh sát quốc gia cho biết Daniel da Silva là cảnh sát trực thuộc đội cảnh sát địa phương phụ trách vùng Little Kilton. Hồ sơ LinkedIn* có thông tin anh ta đã nhận việc vào khoảng cuối năm 2011.

“Ê, tôi biết gã này.” Ravi nói, nghiêng người qua vai Pip, chỉ tay vào ảnh Daniel.

“Thế á?”

“Ừ. Còn nhớ lúc tôi bắt đầu nghi vấn về vụ Sal, anh ta là tay sĩ quan đã bảo tôi bỏ cuộc đi, nói anh trai tôi rõ ràng có tội. Anh ta không thích tôi.” Ravi đan tay sau gáy. “Mùa hè năm ngoái, lúc tôi đang ngồi uống nước bên ngoài một quán cà phê thì gã này...” - anh ra dấu về phía tấm hình của Daniel - “đuổi tôi đi chỗ khác. Buồn cười là anh ta không nghĩ đến những khách hàng ở đó có dấu hiệu gì khác thường, chỉ để ý mỗi thằng nhóc da nâu “em trai kẻ sát nhân” thôi.”

“Một kẻ đáng khinh,” cô nói. “Anh ta chặn mọi câu hỏi của anh về Sal à?”

Ravi gật đầu.

“Từ trước khi Andie mất tích, anh ta đã là sĩ quan cảnh sát ở Kilton.” Pip nhìn chăm chú ảnh chụp Daniel tươi cười trên điện thoại. “Ravi, nếu có ai đó cố tình đổ tội cho Sal và dàn dựng cái chết của anh ấy thành một vụ tự sát, sẽ thuận tiện hơn nếu người đó hiểu rõ quy trình của cảnh sát, đúng chứ?”

“Hẳn là vậy, trung sĩ ạ. Có tin đồn Andie ngủ với anh ta lúc cô ấy mới 15 tuổi, chính thông tin mà cô ấy đã dùng để ép Nat từ bỏ vai diễn.”

“Ừ, lỡ đâu họ quay lại cặp kè với nhau sau khi Daniel kết hôn thì sao? Anh ta có thể là “anh chàng lớn tuổi bí ẩn”.”

“Còn Nat? Cô ấy nói mình ở nhà cùng bố mẹ vì cô ấy không có bạn bè. Tôi khá tin điều này. Nhưng... cô ấy cũng là người có khuynh hướng bạo lực.” Ravi đặt hai bàn tay lên chiếc cân vô hình. “Rõ ràng cô ấy có động cơ. Lẽ nào là vụ phối hợp anh em cùng giết người không?”

“Hoặc cũng có thể là “bộ đôi sát thủ” Nat-và-Naomi.” Pip hắng giọng. “Cô ấy có vẻ khá giận dữ vì Naomi đã nói chuyện với cô,”

Ravi đồng ý. “Dự án nghiên cứu này cần bao nhiêu từ đấy Pip?”

“Chưa đủ, Ravi. Còn xa mới đủ.”

“Bọn mình có nên ăn kem để đỡ căng thẳng không?” Anh quay sang cô với nụ cười hết sức đặc trưng của mình.

“Ừ, chắc là nên.”

Ravi nói một cách trịnh trọng vào chiếc micro vô hình. “Trích dẫn, Ravi Singh. Nếu bạn là người thích nướng bánh quy, đây là luận án về hương vị kem đỉnh nhất, trong xe Pip, tháng Chín ngày... ”.

“Vừa phải thôi.”

“Đã rõ.”

« Lùi
Tiến »