Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhật ký điều tra
pippa fitz-amobi
epq 18/09/2017
nhật ký điều tra - phần 12

Nó tới rồi!

Tôi không thể tin được cuối cùng nó cũng đến.

Đồn cảnh sát Thames Valley đã phản hồi yêu cầu cung cấp thông tin tự do của tôi. Email của họ như sau.

Thân gửi cô Fitz-Amobi,

YÊU CẦU CUNG CẤP THÔNG TIN TỰ DO, SỐ THAM CHIẾU: 3142/17

Dưới đây là phản hồi của tôi về yêu cầu mà cô đã gửi đến đồn cảnh sát Thames Valley vào ngày 18/08/2017:

Tôi đang làm một dự án nghiên cứu tại trường liên quan đến cuộc điều tra về Andie Bell và tôi muốn yêu cầu cung cấp những thông tin sau:

Bản ghi cuộc phỏng vấn thực hiện với Salil Singh vào ngày 21/04/2012.

Bản ghi cuộc phỏng vấn với Jason Bell.

Hồ sơ vật chứng từ cuộc khám xét nhà Bell vào ngày 21/04/2012 và 22/04/2012.

Tôi rất biết ơn nếu quý vị có thể giúp đỡ xử lý các yêu cầu trên.

Kết quả

Yêu cầu 2 và 3 đã bị từ chối theo điều luật ngoại lệ Mục 30 (1) (a) (Điều tra) và Mục 40 (2) (Thông tin cá nhân) của FOIA*. Email này được xem như văn bản thông báo từ chối một phần theo Mục 17 của Đạo luật Tự do Thông tin (2000).

Yêu cầu 1 đã được thực hiện, nhưng tài liệu cung cấp sẽ bôi đen các thông tin bảo mật theo Mục 30 (1) (a) (b) và Mục 40 (2). Bản ghi cuộc phỏng vấn được đính kèm trong email .

Nguyên nhân quyết định

Mục 40 (2) cho phép một ngoại lệ đối với thông tin là dữ liệu cá nhân của một cá nhân khác với người yêu cầu, việc tiết lộ dữ liệu cá nhân đó cấu thành vi phạm đối với bất cứ nguyên tắc nào của Đạo luật Bảo mật Dữ liệu năm 1988 (DPA).

Mục 30 (1) cho phép một ngoại lệ đối với nghĩa vụ tiết lộ thông tin mà một cơ quan công quyền nắm giữ tại bất kỳ thời điểm nào cho một số cuộc điều tra hoặc thủ tục tố tụng.

Nếu cô không hài lòng với thư phản hồi này, cô có quyền gửi khiếu nại đến Ủy ban Thông tin. Vui lòng tham khảo danh sách đính kèm chi tiết về quyền khiếu nại.

Thân mến,

Gregory Pannet.

Tôi đã có nội dung cuộc phỏng vấn của Sal! Mọi yêu cầu khác đã bị từ chối. Nhưng kể cả khi từ chối, họ vẫn xác nhận rằng ít ra Jason Bell đã từng được phỏng vấn để phục vụ cho cuộc điều tra, có thể phía cảnh sát cũng có những hoài nghi nhất định chăng?

Bản ghi được đính kèm.

Phiên phỏng vấn được ghi âm với Salil Singh

Ngày: 21/04/2012

Thời lượng: 11 phút

Địa điểm: Nhà của đối tượng phỏng vấn

Thực hiện bởi các sĩ quan cảnh sát từ đồn cảnh sát Thames Valley

Cảnh sát: Cuộc phỏng vấn này đang được ghi âm. Hôm nay là ngày 21 tháng Tư năm 2012, chúng tôi có mặt lúc 3 giờ 55 phút chiều. Tên tôi là trực thuộc của đồn cảnh sát Thames Valley. Hiện diện ở đây còn có đồng sự của tôi là ) . Vui lòng cho biết họ tên đầy đủ của cậu?

SS: Vâng, Salil Singh.

Cảnh sát: Vui lòng xác nhận ngày tháng năm sinh?

SS: Ngày 14 tháng Hai năm 1994.

Cảnh sát: Ồ, “em bé Valentine” đấy nhỉ?

SS: Vâng.

Cảnh sát: Vậy, Salil, đầu tiên chúng tôi sẽ tự giới thiệu một chút. Đây là một cuộc phỏng vấn tự nguyện và cậu có thể ngừng hoặc yêu cầu chúng tôi rời đi bất cứ lúc nào. Chúng tôi phỏng vấn cậu như một nhân chứng quan trọng trong đơn yêu cầu tìm kiếm nạn nhân mất tích Andrea Bell.

SS: Nhưng, xin lỗi đã ngắt lời, tôi đã nói với ông là tôi không gặp cô ấy sau giờ học, cho nên tôi đâu có chứng kiến bất cứ điều gì? Cảnh sát: Xin lỗi, các thuật ngữ hơi gây hiểu nhầm một chút. Một nhân chứng quan trọng cũng là một người có mối quan hệ đặc biệt với nạn nhân, hoặc trong trường hợp này là nạn nhân khả dĩ. Theo chúng tôi được biết, cậu là bạn trai của Andrea, đúng chứ?

SS: Vâng. Chẳng có ai gọi cô ấy là Andrea cả. Cô ấy là Andie. Cảnh sát: Phải rồi. Vậy cậu và Andie đã quen nhau được bao lâu?

SS: Cũng mới từ trước Giáng sinh năm ngoái. Vậy là được khoảng bốn tháng. Xin lỗi, ông có nói Andie là một nạn nhân khả dĩ. Tôi chưa hiểu lắm.

Cảnh sát: Chỉ là quy trình tiêu chuẩn thôi. Cô ấy đã mất tích nhưng vì là trẻ vị thành niên và việc mất tích này được đánh giá là bất thường về đặc điểm tính cách, chúng tôi chưa thể xác định hoàn toàn rằng Andie là nạn nhân của một vụ án hình sự. Dĩ nhiên chúng tôi mong là không phải. Cậu ổn chứ?

SS: Ừm, vâng, tôi chỉ hơi lo lắng chút thôi.

Cảnh sát: Chuyện đó hợp lý mà, Salil. Câu hỏi đầu tiên, cậu gặp Andie lần cuối khi nào?

SS: Tại trường, như đã nói. Chúng tôi đã nói chuyện ở bãi đỗ xe lúc cuối ngày, rồi tôi đi bộ về nhà và cô ấy cũng thế.

Cảnh sát: Có bất cứ thời điểm nào cho đến chiều thứ Sáu, Andie ám chỉ với cậu về ý định bỏ nhà ra đi không?

SS: Không, chưa bao giờ.

Cảnh sát: Cô ấy có kể với cậu về bất cứ vấn đề nào gặp phải ở nhà hay với gia đình mình không?

SS: Ý tôi là, ừ, dĩ nhiên chúng tôi có trò chuyện về những thứ như thế. Nhưng chưa bao giờ có chuyện gì lớn, chỉ là mấy rắc rối tuổi dậy thì thông thường. Tôi luôn nghĩ rằng Andie và . Nhưng không có lý do nào gần đây để khiến cô ấy phải bỏ nhà ra đi cả, nếu đó là điều ông đang muốn biết.

Cảnh sát: Cậu có nghĩ Andie có lý do nào để rời nhà và không muốn được tìm thấy không?

SS: Ừm, tôi không chắc lắm, tôi không nghĩ vậy đâu.

Cảnh sát: Cậu mô tả mối quan hệ giữa mình và Andie thế nào?

SS: Ý ông là sao?

Cảnh sát: Nó có phải là mối quan hệ yêu đương không?

SS: Ờm, vâng, đại loại vậy.

Cảnh sát: Đại loại vậy?

SS: Tôi... chúng tôi chưa từng thực sự... ông biết đấy, chưa bao giờ thực sự quan hệ cả.

Cảnh sát: Cậu và Andie chưa từng quan hệ tình dục với nhau? SS: Chưa.

Cảnh sát: Và theo cậu đánh giá, đó có phải một mối quan hệ lành mạnh không?

SS: Tôi không biết nữa, ý ông là sao?

Cảnh sát: Cậu và cô ấy có thường xuyên cãi nhau không?

SS: Không, chẳng cãi nhau gì mấy. Tôi không phải loại người thích đối đầu, đó là lý do vì sao chúng tôi vẫn cảm thấy ổn với nhau. Cảnh sát: Cậu và cô ấy có cãi nhau trong những ngày trước lúc Andie mất tích không?

SS: Không, chúng tôi không tranh cãi gì cả.

Cảnh sát: Vậy, trong một văn bản xác nhận từ được ghi nhận sáng nay, họ đều cáo buộc một cách riêng biệt là có nhìn thấy cậu và Andie cãi nhau tại trường trong tuần này, hôm thứ Năm và thứ Sáu. nói rằng đó là lần cãi nhau lớn nhất giữa cậu và Andie mà họ từng thấy kể từ khi hai người bắt đầu quen nhau. Cậu có biết gì về những lời cáo buộc này không, Salil? Những việc này có thật không?

SS: Có phần đúng. Andie đôi khi rất nóng tính, có đôi lúc hơi khó để không đáp trả cô ấy.

Cảnh sát: Cậu có thể cho tôi biết cậu và Andie cãi nhau về điều gì không?

SS: Tôi không... tôi không biết liệu... Không, đây là vấn đề riêng tư.

Cảnh sát: Không? Cậu không muốn cho tôi biết?

SS: Vâng, tôi không muốn nói về điều đó.

Cảnh sát: Cậu có thể nghĩ đó là thông tin không liên quan, nhưng kể cả những chi tiết nhỏ nhất cũng có thể giúp chúng tôi tìm ra cô ấy.

SS: Tôi vẫn không muốn nói.

Cảnh sát: Cậu chắc chứ?

SS: Vâng.

Cảnh sát: Vậy, cậu có kế hoạch gặp gỡ Andie tối hôm qua không? SS: Không, chẳng có dự định gì cả. Tôi đã lên kế hoạch với bạn bè rồi.

Cảnh sát: Bởi vì nói rằng khi Andie rời nhà lúc 10 giờ 30 phút tối, họ cứ nghĩ Andie đến gặp bạn trai của mình.

SS: Không, Andie có biết tôi sẽ đến nhà bạn chơi và không có thời gian gặp cô ấy.

Cảnh sát: Vậy tối qua cậu đã ở đâu?

SS: Tôi ở nhà bạn, . Ông có cần biết luôn thời gian không?

Cảnh sát: Có, chắc chắn rồi.

SS: Tôi nghĩ tôi đến đó vào khoảng 8 rưỡi, bố chở tôi đến. Tôi rời đi vào khoảng 0 giờ 15 để đi bộ về nhà, giờ giới nghiêm của tôi là 1 giờ sáng, nếu tôi không ngủ lại nhà ai đó. Tôi nghĩ tôi về đến nhà lúc 1 giờ kém, ông có thể xác minh với bố tôi, ông ấy có nhà.

Cảnh sát: Và có ai khác có mặt cùng anh tại nhà của không?

SS: Bảo mật theo điều lệ số 40 (2)

Cảnh sát: Cậu có liên lạc với Andie vào chiều hôm đó không? SS: Không, ý tôi là cô ấy có gọi cho tôi lúc khoảng hơn 9 giờ, nhưng tôi bận và không bắt máy. Tôi có thể cho ông xem điện thoại.

Cảnh sát: Và từ lúc cô ấy mất tích tới thời điểm này, anh có liên lạc với cô ấy không?

SS: Sáng nay, từ lúc biết tin, tôi đã gọi cho cô ấy cả triệu lần. Tất cả cuộc gọi đều đi thẳng vào hộp thư thoại. Chắc cô ấy đã tắt máy. Cảnh sát: Được rồi, anh có muốn hỏi...

Cảnh sát: Salil này, mặc dù cậu đã nói rằng mình không biết, nhưng cậu có nghĩ ra được chỗ nào Andie có thể trốn không? SS: Ừm, thật lòng mà nói, Andie chưa bao giờ làm bất cứ thứ gì cô ấy không muốn làm. Tôi nghĩ chắc cô ấy chỉ đang đi chơi đâu đó thôi, tắt máy để không bị làm phiền. Tôi mong đó là những gì đang diễn ra.

Cảnh sát: Tại sao Andie cần nghỉ ngơi theo cách đó chứ, cô ấy muốn mặc kệ điều gì?

SS: Tôi không biết.

Cảnh sát: Vậy cậu nghĩ cô ấy có thể đi chơi những đâu?

SS: Tôi không biết. Andie thường thích giữ bí mật mọi chuyện, có thể cô ấy còn vài người bạn mà chúng ta chưa biết tới. Tôi chẳng biết nữa.

Cảnh sát: Cậu có muốn bổ sung thêm thông tin gì để giúp chúng tôi tìm ra Andie không?

SS: Tôi không, nhưng tôi muốn giúp đỡ trong các cuộc tìm kiếm, nếu các ông đang tổ chức tìm kiếm tự nguyện.

Cảnh sát: Bảo mật theo điều lệ số 30 (1) (b)

Đó là tất cả những gì chúng tôi cần biết tại thời điểm này. Tôi sẽ kết thúc buổi phỏng vấn tại đây, bây giờ là 4 giờ 06 phút chiều, dừng ghi âm.

Được rồi, hít thở sâu nào. Tôi đã đọc nó hơn sáu lần, thậm chí còn đọc to. Giờ thì trong ruột tôi có cảm giác nặng trĩu kinh khủng, cứ như vừa đói cồn cào, vừa no đến mức bội thực vậy.

Chuyện này trông không tốt chút nào cho Sal.

Tôi biết đôi khi vô cùng khó để đọc được các sắc thái giao tiếp từ một bản ghi, nhưng Sal đã rất lảng tránh với cảnh sát về lý do vì sao anh ấy và Andie cãi nhau. Tôi nghĩ nó không có gì quá riêng tư đến mức không thể nói với cảnh sát, nếu điều có thể giúp họ tìm ra người bạn gái đang mất tích của bạn.

Nếu có khả năng Andie đang hẹn hò với một người đàn ông khác, vì sao Sal không kể với cảnh sát. Nó hẳn đã giúp họ truy tìm kẻ sát nhân thực sự ngay từ đầu.

Nhưng lỡ Sal đang che giấu điều gì đó tệ hơn thì sao? Một điều gì đó hẳn đã cho anh động cơ để sát hại Andie. Chúng ta biết Sal đã nói dối ở một đoạn trong bản phỏng vấn này, lúc anh ấy khai với cảnh sát về thời điểm anh ấy rời nhà Max.

Tôi sẽ rất đau lòng nếu đi cả chặng đường dài thế này chỉ để khám phá ra rằng Sal thực sự có tội. Ravi sẽ suy sụp mất thôi. Có thể tôi chẳng bao giờ nên bắt đầu dự án này, không nên nói chuyện với anh ấy. Tôi sẽ phải cho anh ấy xem bản ghi phỏng vấn, tôi vừa nói với anh ấy hôm qua rằng tôi đang chờ câu trả lời có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng bây giờ tôi không biết Ravi sẽ tiếp nhận mọi chuyện ra sao. Hoặc là... có thể tôi nên nói dối một chút và bảo rằng bản ghi phỏng vấn vẫn chưa đến?

Có khi nào sau tất cả, Sal có tội thật không? Việc mặc định Sal là kẻ sát nhân đã luôn là con đường suy đoán dễ dàng nhất, nhưng có phải mọi người dễ chấp nhận chỉ đơn giản vì đó là sự thật?

Nhưng không: còn tờ giấy ghi chú .

Có ai đó đã cảnh cáo tôi bớt nhiều chuyện đi.

Phải rồi, tờ giấy ghi chú cũng có thể là trò đùa ác ý của một ai đó khác, nếu tờ giấy là một trò đùa, thì Sal vẫn có thể là hung thủ thực sự. Nhưng cảm giác có gì đó sai sai. Kẻ đó đang sợ hãi, vì tôi đã lần theo đúng con đường lật mở những bí mật.

Tôi chỉ cần kiên định, kể cả khi mọi thứ đang chống lại tôi.

Danh sách tình nghi

Jason Bell

Naomi Ward

Anh chàng lớn tuổi bí ẩn

Nat da Silva

Daniel da Silva

« Lùi
Tiến »