“Nắm tay chị nào.” Pip nói, cầm tay Joshua.
Họ băng qua đường, bàn tay Josh ướt đẫm mồ hôi trong bàn tay phải của Pip, xích buộc Barney bị kéo thẳng tắp trong tay còn lại của cô lúc nó chồm lên phía trước. Cô thả tay Josh ra lúc họ đi đến vỉa hè phía ngoài quán cà phê và cúi xuống buộc dây xích của Barney vòng quanh chân bàn. “Ngồi xuống nào, ngoan lắm.” Barney nhìn cô, thè lưỡi cười.
Cô mở cửa quán cà phê và dẫn Josh vào trong.
“Em cũng ngoan mà.” Josh nói.
“Ừ, ngoan lắm.” Cô nói, lơ đãng xoa đầu Josh trong lúc nhìn lướt qua kệ bánh sandwich . Cô chọn bốn vị khác nhau, thịt muối phô mai mềm cho bố, dĩ nhiên, phô mai giăm bông “không có mấy thứ dính dính” cho Josh. Cô cầm chỗ sandwich đến quầy tính tiền.
“Chào cô Jackie.” Cô nói, mỉm cười lúc đưa tiền.
“Xin chào. Bữa trưa cỡ bự kiểu nhà Amobi đây hả?”
“Chúng cháu đang lắp ráp đồ ngoại thất sân vườn, đúng công đoạn gấp rút nên cần sandwich để xoa dịu “đoàn quân” đói bụng ạ.” Pip nói.
“Ồ, ra vậy.” Jackie nói. “Cháu nói với mẹ là tuần sau cô ghé qua mang theo máy may của mình nhé?”
“Vâng ạ, cảm ơn cô.” Pip cầm túi giấy từ tay Jackie và quay lại với Josh. “Đi thôi, nhóc.”
Họ gần bước ra tới cửa thì Pip nhìn thấy một cô gái đang ngồi một mình, tay ôm trọn cốc cà phê. Pip không gặp cô ấy trong thị trấn đã nhiều năm, cứ nghĩ cô ấy vẫn còn học đại học ở xa. Bây giờ cô ấy hẳn đã 21 tuổi, có thể là 22. Rồi cô ấy bỗng dưng xuất hiện ở đây, chỉ cách Pip vài bước chân, vân vê đầu ngón tay quanh dòng chữ Cẩn thận nóng nhàu nhĩ, trông cô ấy giống Andie hơn bao giờ hết.
Cô ấy có mái tóc nhuộm màu vàng sáng giống chị mình trước đây, nhưng khác ở chỗ Andie thả dài xuống eo, còn của cô ấy đã được cắt ngắn trên vai. Mặc dù có những đường nét giống nhau, gương mặt của Becca Bell không có vẻ ma mị mà chị gái mình sở hữu, một cô nàng đẹp như tranh vẽ hơn là người thật.
Pip biết chuyện đó sai và mình không nên làm như vậy, như thế thì vô cảm quá, cả lời cảnh cáo ngắn gọn của bà Morgan “Cô chỉ thấy quan ngại về phương hướng nghiên cứu của em” nữa. Mặc dù cô có thể cảm thấy các phần thấu cảm và lý trí trong mình đang tập hợp lại trong đầu, cô biết có một phần Pip bé nhỏ khác đã đưa ra quyết định. Phần liều lĩnh bên trong đó nhanh chóng chiến thắng tất cả mọi ý nghĩ khác.
“Josh, em ra ngoài ngồi với Barney một lúc được không? Chị bận chút việc, nhanh thôi.” Cô vừa nói vừa đưa túi bánh sandwich cho Josh. Josh nhìn cô với ánh mắt năn nỉ.
“Em có thể chơi game trên điện thoại của chị.” Cô nói, móc điện thoại ra khỏi túi.
“Có thế chứ!” Nó rít lên một tiếng đầy chiến thắng, chộp lấy chiếc điện thoại và kéo ngay xuống phần game , đâm sầm vào cánh cửa trên đường bước ra ngoài.
Trái tim Pip nhảy lên trong một cuộc biểu tình đầy kích động. Cô cảm giác nó như một chiếc đồng hồ hỗn loạn nghẹn trong cổ họng, tíc tắc chạy nhanh, nhảy từng hai nhịp một.
“Xin chào, Becca đấy phải không?” Cô nói, bước tới và đặt tay sau lưng một chiếc ghế trống.
“Vâng. Tôi có biết bạn không nhỉ?” Becca nhướng mày dò xét.
“Không, chúng ta chưa biết nhau.” Cô cố gắng nở nụ cười ấm áp nhất có thể, nhưng vẫn khá căng thẳng và miễn cưỡng. “Em là Pippa, em sống trong thị trấn. Em đang học năm cuối ở trường Ngữ pháp Kilton.”
“Ê, chờ đã,” - Becca cựa quậy trên ghế ngồi - “đừng nói em là cô bé đang làm dự án nghiên cứu về chị tôi đấy nhé?”
“C-cái gì...?” Pip lắp bắp. “Làm sao chị biết?”
“Tôi...” Cô ấy ngập ngừng. “Tôi đang tìm hiểu Stanley Forbes. Kiểu vậy.” Cô nhún vai.
Pip giả vờ họ để giấu đi vẻ kinh ngạc. “Ồ. Anh chàng hiền lành.”
“Ờ,” Becca nhìn xuống tách cà phê của mình. “Tôi vừa tốt nghiệp và đang thực tập tại tòa báo Kilton Mail .”
“À, tuyệt...” Pip nói. “Thực ra em cũng muốn trở thành một phóng viên lắm, kiểu phóng viên điều tra.”
“Đó là lý do em làm nghiên cứu về Andie à?” Cô ấy lại vân về rìa cốc cà phê.
“Vâng ạ.” Pip gật đầu. “Em xin lỗi đã làm phiền và chị hoàn toàn có thể bảo em đi nếu chị muốn. Không biết chị có sẵn lòng trả lời vài câu hỏi về chị gái mình không ạ?”
Becca chếch về phía trước, tóc khẽ đung đưa, họ nhẹ. “Ờm, câu hỏi kiểu gì cơ?”
Ôi trời ơi nhiều lắm, tất cả bọn chúng như dồn hết lên môi Pip cùng một lúc khiến cô lắp ba lắp bắp.
“Như kiểu, chị và Andie có nhận phụ cấp từ bố mẹ hồi còn đi học không ạ?”
Khuôn mặt Becca nhăn lại với vẻ bối rối. “Ừm, không nghĩ em sẽ hỏi mấy câu loại này. Nhưng không, không hẳn. Họ kiểu như chỉ mua đồ cho tôi khi thực sự cần. Tại sao em hỏi?”
“Chỉ để biết thêm thôi ạ,” Pip nói. “Chị có tình cờ nghe thấy bố và chị mình cãi nhau không?”
Becca cụp mắt, cầm cốc và đứng dậy, giọng cô ấy vỡ ra. “Thực ra, tôi không nghĩ đây là một ý kiến hay,” cô ấy vừa nói vừa xoa mũi. “Xin lỗi, chỉ là ...”
“Em mới phải xin lỗi, em không nên đường đột như vậy?” Pip nói, bước lùi lại.
“Không sao.” Becca nói. “Chỉ là... khó khăn lắm mọi chuyện mới ổn định trở lại. Tôi và mẹ đã tìm lại cuộc sống bình thường và mọi chuyện đang dần tốt hơn. Tôi không muốn nhắc lại chuyện quá khứ... liên quan đến Andie, điều đó tốt cho chúng tôi. Đặc biệt là mẹ tôi. Vì vậy,” - Becca nhún vai - “Em cứ tiếp tục dự án của em theo cách em muốn, nhưng tôi sẽ rất cảm ơn nếu em không kéo bọn tôi vào.”
“Vâng, em xin lỗi chị nhiều.” Pip nói.
“Không sao.” Becca bước qua Pip và ra khỏi quán cà phê.
Pip đợi một lúc rồi mới bước theo ra ngoài, đột nhiên cô thấy vô cùng vui mừng vì đã thay chiếc áo phông xám mình mặc trước đó, nếu không bây giờ có lẽ cô đã trở thành mẫu hình lý tưởng định nghĩa cái gì mới gọi là “xám xịt”.
“Được rồi,” cô nói, gỡ dây xích Barney khỏi chân bàn. “Về nhà thôi.”
“Đừng nghĩ cô ấy quý chị,” Josh nói, mắt vẫn “dán chặt” vào mấy nhân vật hoạt hình đang nhảy múa trên điện thoại. “Có phải chị hơi thiếu thân thiện rồi không, Pippo? ”