“Nó là tiệc tại gia, không phải kịch câm.” Pip nói, giãy giụa muốn thoát nhưng Cara giữ chặt mặt cô.
“Ừ, nhưng cậu may mắn lắm, cậu có một gương mặt thu hút mọi ánh nhìn. Bớt nhăn đi, tớ gần xong rồi đây.”
Pip thở dài bỏ cuộc, khuất phục trước vụ tỉa lông mày bắt buộc. Cô vẫn còn hờn dỗi vì bạn cô bắt cô phải thay bộ cánh vải thô bằng chiếc váy ngắn cũn cỡn của Lauren, ngắn tới mức ban đầu cô tưởng nó là áo phông. Bọn họ đã phá ra cười khi Pip nói như vậy.
“Các cô gái,” mẹ Pip gọi với lên cầu thang. “Các con tốt nhất là nên nhanh lên.” Victor bắt đầu biểu diễn dáng nhảy của ông ấy cho Lauren xem rồi này.
“Ôi trời đất ơi,” Pip nói. “Xong chưa bạn mình? Chúng ta cần xuống dưới giải cứu Lauren.”
Cara nhoài tới trước, thổi phù một hơi vào mặt cô. “Xong rồi đấy.”
“Xịn,” Pip nói, chộp lấy túi xách và kiểm tra điện thoại một lần nữa để chắc chắn nó đã được sạc đầy pin. “Đi thôi.”
“Chào Dưa Chuột Muối!” Bố cô lớn tiếng nói lúc Pip và Cara đi xuống tầng. “Lauren và bố vừa quyết định là bố cũng nên tới tham dự bữa tiệc “thẩm quạ” đó.”
“Thảm họa, bố ạ. Mà bước qua con trước đi.”
Victor bước tới, vòng tay qua vai cô và siết chặt. “ Pipsy bé bỏng sắp dự tiệc tại gia.”
“Kiểu gì chẳng có rượu với mấy cậu trai.” Mẹ Pip hớn hở nói, nở một nụ cười tỏa sáng.
“Đúng vậy.” Ông buông Pip ra và nhìn cô, tự nhiên nghiêm túc lạ thường rồi giơ ngón tay. “Pip à, bố muốn con phải nhớ một điều, ít ra thì hãy “xõa” một chút nhé.”
“Được rồi,” Pip thông báo, chộp lấy chìa khóa xe và sải bước ra cửa trước. “Tụi con đi đây. Gặp lại sau nhé.”
“Tạm biệt con gái cưng.” Victor nói một cách khoa trương, bám chặt vào lan can và vươn tay về phía những thiếu nữ đang rời đi, như thể ngôi nhà là một con tàu đang chìm và ông là vị thuyền trưởng anh hùng cũng sắp chìm theo nó.
Thậm chí cả vỉa hè bên ngoài cũng rung theo điệu nhạc. Ba người bọn họ sải bước về cửa trước và Pip gõ cửa. Cùng lúc đó, cánh cửa bật mở, để lộ không gian nhấp nháy ánh đèn và xập xình tiếng nhạc, gấp gáp, trầm bổng.
Pip ngập ngừng bước vào bên trong, hơi thở đầu tiên của cô như đượm thêm mùi kim loại nồng nặc của rượu vodka*, mùi mồ hôi và một chút nôn mửa. Cô bắt gặp chủ nhà, George - bạn của Ant, mắt đắm đuối, cố hôn một nữ sinh năm dưới. Cậu ta nhìn về phía họ, không làm gián đoạn nụ hôn dang dở, vẫy tay chào họ sau lưng bạn gái mình.
Pip không thể nào nuốt trôi lời chào đó, cô phớt lờ và bắt đầu đi xuống hành lang. Cara và Lauren đi bên cạnh cô, Lauren lóng ngóng bước qua Paul-chính-trị-gia đang ngồi dựa vào tường, ngáy khò khò.
“Đây là... cách mà một số người buông thả bản thân đó ư?” Pip lẩm bẩm lúc họ bước vào phòng khách với không gian mở đầy hỗn loạn: những cơ thể quấn chặt lấy nhau theo điệu nhạc, vài tháp bia bấp bênh cao ngất ngưởng, loáng thoáng những câu độc thoại ê a về triết lý cuộc sống trong lúc say xỉn, và cũng không thiếu cảnh một số cặp đôi đang ép nhau lên các tấm kính mờ sương.
“Bồ là người nằng nặc đòi đến đấy.” Lauren nói, vẫy tay với vài cô gái học cùng lớp kịch ngoại khóa.
Pip nuốt nước bọt. “Ừ. “Pip hiện tại” luôn hài lòng với quyết định của “Pip quá khứ”.”
Ant, Connor và Zach phát hiện ra họ sau đó và đi tới, len lỏi qua đám đông đang kinh ngạc.
“Ổn cả chứ?” Connor nói, trao cho Pip và những người khác một cái ôm vụng về. “Mấy bồ đến muộn.”
“Tớ biết,” Lauren nói. “Chúng tớ phải chải chuốt lại cho Pip.”
Pip chẳng hiểu bộ cánh vải thô thì có liên quan gì đến việc xấu hổ với đám đông, nhưng mà điệu nhảy rô-bốt giật cục của mấy người bạn học chung lớp kịch với Lauren có vẻ chấp nhận được.
“Có cốc đó không?” Cara nói, cầm một chai rượu vodka và cốc nước chanh trong tay.
“Có, để tớ chỉ chỗ cho.” Ant nói, dẫn Cara đến phòng bếp.
Cara đưa Pip cốc đồ uống, Pip giả vờ nhấp một ngụm, gật đầu và cười hùa theo cuộc trò chuyện. Ngay khi có cơ hội, cô lẻn đến bồn rửa trong bếp, đổ hết nước trong cốc đi và rót đầy nước lọc vào.
Sau đó, khi Zach đề nghị rót đầy cốc cho Pip, cô lại phải giả vờ, và không biết từ lúc nào, Pip bị dồn vào đường cùng khi cô phải bất đắc dĩ tiếp chuyện người ngồi sau, Joe King. Anh ta chỉ có một kiểu đùa duy nhất, đó là nói một câu lố bịch, đợi “nạn nhân” của mình bối rối rồi nói: “Tôi chỉ Joe -King ( joking *) thôi.”
Sau khi trò đùa tái diễn lần thứ ba, Pip lấy cớ và trốn vào một góc, rất may là chỉ có một mình. Cô đứng đó trong bóng tối, không bị quấy rầy, xem xét kỹ lưỡng căn phòng. Cô quan sát những người đang nhảy và các cặp đôi đang hôn nhau, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một cuộc mua bán trao tay lén lút hay những cú ngáp uể oải. Bất kỳ học sinh nào có vẻ giao du quá rộng. Bất kỳ thứ gì có thể mở ra một manh mối khả thi để lần ra tay đầu nậu đã bán thuốc cho Andie.
Mười phút tròn trôi qua và Pip không nhận thấy bất cứ điều gì khả nghi, trừ một thằng nhóc tên Stephen lỡ tay đập cái điều khiển tivi và giấu “tang vật” dưới chậu hoa. Cậu ta lang thang về phía cửa sau, qua một phòng chơi lớn, lấy ra gói thuốc lá trong túi.
Dĩ nhiên rồi.
Không gian bên ngoài đầy rẫy dân hút thuốc lẽ ra phải là nơi đầu tiên cô cần trinh sát mới đúng. Pip tìm đường vượt qua mớ hỗn độn, bảo vệ bản thân bằng cùi chỏ trước mấy gã say xỉn nặng nề nhất.
Có vài người bên ngoài. Vài bóng đen lăn lộn trên tấm bạt lò xo ở cuối vườn. Stella Chapman “nước mắt lưng tròng” đang đứng cạnh thùng rác, mếu máo gọi điện cho ai đó. Hai cô gái khác cùng niên khóa đang nói chuyện khá nghiêm túc. Stephen Thompson hay Timpson gì đó - người ngồi bàn trên Pip trong lớp Toán - đang ngồi trên bờ tường trong vườn, ngậm điếu thuốc trong miệng và lục hết túi này đến túi khác bằng cả hai tay.
Pip mon men đến gần. “Xin chào.” Cô nói, ngồi phịch xuống bức tường bên cạnh cậu ta.
“Chào, Pippa,” Stephen nói, lấy điếu thuốc khỏi miệng để tiện nói chuyện. “Có chuyện gì không?”
“Ôi, chẳng có gì,” Pip nói. “Mới ra đây thôi, tớ đang kiếm Molly.”
“Chẳng biết Molly là ai, xin lỗi nhé.” Cậu ta nói, cuối cùng cũng rút ra được chiếc bật lửa màu xanh dạ quang.
“Không phải một người.” Pip quay sang nhìn cậu ta đầy ẩn ý. “Ý tớ là, “kẹo me” ý.”.
“Sao cơ?”
Pip đã dành hẳn một tiếng trên mạng sáng nay để nghiên cứu từ điển thuật ngữ ngầm cho cái tên đường phố của nó.
Cô thử lại lần nữa, hạ giọng xuống mức thì thầm. “Ờ thì cậu biết đấy, tìm chút “kẹo me” - kẹo ke ấy, thảo dược, chút lá đu đủ, thuốc lá hàng độc. Cậu hiểu ý tớ mà. Cần sa ấy.”
Stephen cười phá lên. “Ôi trời ơi, cậu thông minh thật đấy.”
“Dĩ nhiên.” Cô giả bộ cười như đang say xỉn, ra vẻ dân chơi. “Vậy cậu có mang theo chút nào không? Kiểu, chút cỏ Mỹ ấy?”
Huyên thuyên xong, Stephen nhìn cô chăm chú từ trên xuống dưới, mắt cậu ta dừng khá lâu trên ngực và đôi chân trắng bóc của Pip. Cô thấy gai người, cơn lốc u ám của sự ghê tởm và xấu hổ cuộn lên trong cô. Pip thầm xỉ vả Stephen, cố kiềm chế để không lỡ miệng. Cô đang “nằm vùng”.
“Có.” Stephen nói, cắn môi dưới. “Tớ có thể cuốn cho cậu một điếu.” Cậu ta lục túi và lôi ra một bịch cần sa với một xấp giấy cuốn.
“Ừ, cảm ơn cậu nhé.” Pip gật đầu, vừa lo lắng vừa phấn khích, thêm một chút cảm giác như bị bệnh. “Cậu cuốn đi, cuốn như kiểu ờ... người chia bài với con xúc xắc ấy.”
Cậu ta lại phá lên cười, liếm phần cạnh tờ giấy, cố gắng giao tiếp bằng ánh mắt với cô trong lúc lè lưỡi. Pip nhìn sang chỗ khác. Một ý nghĩ thoáng qua tâm trí cô, có lẽ cô đã đi hơi xa so với phạm vi của một bài tập về nhà. Có lẽ. Nhưng đây không còn là một dự án nghiên cứu đơn thuần nữa. Chuyện này là vì Sal, vì Ravi. Vì sự thật. Cô có thể làm điều này vì họ.
Stephen đốt điếu cần và hút hai hơi thật sâu trước khi đưa cho Pip. Cô lúng túng kẹp nó với ngón trỏ và ngón giữa rồi đưa lên môi. Cô nghiêng đầu để tóc xõa che mặt và giả vờ hít vài hơi.
“Ờm, tuyệt cú mèo.” cô nói, trả lại điếu cần. “Hàng xịn đấy.”
“Tối nay trông cậu đẹp quá.” Stephen nói, kéo một hơi và đưa lại cho Pip.
Pip cố gắng nhận lấy nó mà không chạm vào ngón tay cậu ta. Thêm một hơi giả bộ nữa nhưng mùi cần nồng nặc khiến cô ho sặc sụa khi hỏi câu kế tiếp.
“Vậy tớ có thể mua một ít ở đâu nhỉ?” Cô nói, trả lại điếu cần. “Cậu có thể chia với tớ.”
“Không, ý tớ là, cậu mua từ chỗ nào? Cậu biết đấy, để tớ có thể kiếm một ít dùng dần luôn.”
“Ờ, mua của thằng cha trong thị trấn đây thôi,” Stephen nhấp nhổm, nhích gần Pip. “Thằng cha tên Howie.”
“Howie ở phố nào nhỉ?” Pip nói, đưa lại điếu cần và dùng động tác đó như cái cớ để nhích ra xa Stephen.
“Chẳng biết,” Stephen nói. “Gã đó không bán từ nhà đâu. Tớ gặp gã tại bãi đỗ xe thôi, chỗ góc xa không có camera ấy.”
“Vào buổi chiều à?” Pip hỏi.
“Thường là vậy, lúc nào tiện thì gã nhắn tin cho tớ.”
“Cậu có số của anh ta à?” Pip thò tay vào túi lấy điện thoại ra. “Cho tớ được không?”
Stephen lắc đầu. “Gã sẽ nổi điên nếu biết tớ hé miệng đấy. Cậu không cần tìm gã đâu, nếu cậu cần gì, cứ đưa tiền cho tớ, tớ mua cho. Thậm chí tớ còn giảm giá đặc biệt.” Cậu ta nháy mắt.
“Tớ thích tận tay mua hơn.” Pip nói, cảm thấy sức nóng của sự chán chường đang bò dọc lên cổ.
“Không được đâu.” Cậu ta lắc đầu, nhìn nấn ná môi cô.
Pip vội quay mặt, mái tóc dài đen mượt của cô trở thành bức màn chắn an toàn. Sự khó chịu của cô lớn đến mức nó lấn át mọi suy nghĩ khác. Cậu ta sẽ không đụng chạm gì cô chứ
Và rồi có một ý tưởng vụt sáng trong đầu Pip. “Được rồi, làm sao tớ nhờ cậu mua được,” cô nói, lấy điếu cần từ tay cậu ta. “Cậu còn không có số điện thoại của tớ nữa là.”
“Á à.” Stephen nói, giọng cậu ta nhớp nháp đến mức nó gần như chảy khỏi miệng. Cậu ta rút điện thoại từ túi sau, nhập mật khẩu rồi đưa cho cô. “Nhập số của cậu vào đây đi.” Cậu ta nói.
“Được thôi.” Pip trả lời.
Cô mở ứng dụng danh bạ và xoay vai, quay lưng với Stephen để cậu ta không thể thấy màn hình. Cô nhanh chóng nhập how vào mục tìm kiếm danh bạ và chỉ có một kết quả duy nhất hiện lên. Howie Bowers và số điện thoại của anh ta.
Cô nghiên cứu dãy số. Chết tiệt, cô chưa bao giờ đủ khả năng ghi nhớ cả một dãy số dài. Một ý tưởng khác lóe lên. Có thể cô nên chụp lại màn hình, điện thoại của cô nằm trên bức tường, ngay kế bên cô. Nhưng Stephen ngồi ngay đó, nhìn chằm chằm vào cô, đang mút ngón tay của mình. Cô cần đánh lạc hướng cậu ta bằng cách nào đó.
Cô đột ngột nhào về phía trước, đánh rơi điếu cần xuống bãi cỏ. “Ối, có con bọ vừa đậu lên người tớ.”
“Không sao, để tớ nhặt cho.” Stephen nhảy xuống khỏi bờ tường.
Pip chỉ có vài giây. Cô chộp lấy điện thoại của mình, lướt trái để bật camera và nhắm ngay màn hình điện thoại của Stephen.
Tim cô đập như trống đánh.
Camera zoom gần zoom xa để xác định tiêu cự, lãng phí chút thời gian quý giá. Ngón tay cô lơ lửng trên nút chụp.
Pip bấm chụp ngay khi nó đã lấy đủ nét, thả vội điện thoại xuống đùi vừa lúc Stephen quay mặt lại.
“Vẫn còn hút được.” Cậu ta nói, nhảy lên tường, ngồi gần cô quá mức. Pip trả lại điện thoại cho Stephen. “Ờm, xin lỗi nhé, tớ đổi ý rồi. Mấy vụ thuốc men này không phải gu tớ.”
“Khoan nào, đừng đùa.” Stephen nói, nắm chặt lấy chiếc điện thoại của cậu ta và cả bàn tay của Pip. Cậu ta chồm về phía cô.
“Không, cảm ơn,” cô nói, lùi về sau. “Tớ nghĩ tớ vào lại bên trong đây.” Thế rồi Stephen kéo sát cô về phía cậu ta. Pip vùng ra và đẩy cậu ta ngược trở lại. Stephen loạng choạng, ngã xuống đất từ bờ tường cao gần 1 mét, nằm sõng soài trên bãi cỏ ướt.
“Con khốn!” Cậu ta chửi, bật dậy và phủi ống quần.
“Đồ khỉ đột thoái hóa, rẻ tiền, biến thái. Xin lỗi nhé, khỉ đột.” Pip hét trả lại. “Tôi nói không là không.”
Đó là lúc cô chợt nhận ra. Không biết làm thế nào và từ bao giờ mà họ đang ở một mình với nhau trong khu vườn vắng tanh.
Một nỗi sợ khổng lồ ngay lập tức nuốt chửng Pip, cô nổi da gà vì phát hoảng.
Stephen leo trở lại bờ tường và Pip chạy về phía cửa.
“Ê, không sao mà, chúng ta có thể nói chuyện thêm một chút.” Cậu ta nói, kéo tay Pip.
“Bỏ ra, Stephen!” Cô hét vào mặt cậu ta.
“Nhưng...”
Pip bóp mạnh và cấu vào cổ tay cậu ta. Stephen hét lên và đành buông tay. Không hề do dự, Pip chạy thục mạng vào nhà và sập cửa, khóa trái.
Vào bên trong, cô lách qua đám đông đang uốn éo trên sàn nhảy tạm bợ trải thảm Ba Tư. Bị xô đẩy hết lần này đến lần khác, Pip dáo dác ngó quanh những bóng người đung đưa, tìm kiếm cảm giác an toàn từ Cara trên những gương mặt mướt mải mồ hôi. Không gian hầm hập hơi nóng ẩm nhưng Pip thì rùng mình vì lạnh, đầu gối cô không ngừng va vào nhau.