Pip không chú ý đến cuộc trò chuyện của những người khác mà tập trung vào âm thanh hỗn tạp của quán cà phê. Tiếng ghế bị xê dịch và tiếng cười khúc khích của một nhóm nam thanh nữ tú sở hữu tông giọng dao động từ nam trầm tới nữ cao. Tiếng lạch cạch của khay đồ ăn trưa trượt dọc theo băng ghế, tiếng lọc cọc của những đĩa salad và chén súp được nâng lên đặt xuống, hòa với tiếng lạo xạo từ những gói khoai tây chiên và tiếng xì xào của mấy câu chuyện phiếm cuối tuần.
Pip thấy cậu ấy trước những người khác và vẫy cậu đến bàn của họ. Ant lạch bạch đi tới, hai chiếc bánh sandwich đã đóng gói nằm gọn trong tay.
“Chào mấy bồ.” Cậu ấy nói, ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh Cara, chực chờ xé vỏ chiếc bánh thứ nhất.
“Việc luyện tập thế nào rồi?” Pip hỏi.
Ant nhìn cô đầy cảnh giác, miệng còn đang nhai dở. “Cũng ổn. Sao bỗng dưng ân cần thế? Muốn gì đây?”
“Chẳng có gì,” Pip cười. “Chỉ hỏi thăm xem vụ bóng đá ra sao thôi.”
“Không, thế này quá thân thiện đối với cậu. Có cái gì đó đang nổi lên ở đây.” Zach nói chen vào.
“Chẳng có gì đang nổi lên hết.” Cô nhún vai. “Chỉ có tổng nợ quốc gia và mực nước biển toàn cầu là nổi lên thôi.”
“Cũng có thể là nội tiết tố.” Ant nói.
Pip làm bộ đang vặn cái cần gạt vô hình bên cạnh tay cô, giơ ngón giữa với Ant.
Đề tài mà họ nói chuyện hoàn toàn nằm ngoài phạm vi quan tâm của Pip. Cô đợi hẳn năm phút tròn để cả nhóm bàn tán xong về tập mới nhất của chương trình xác sống mà họ đều đang theo dõi, Connor bịt tai và hát to chẳng theo một nhịp điệu nào, vì cậu ta vẫn chưa xem chương trình ấy.
“Vậy, Ant này,” Pip thử lại lần nữa. “Cậu biết anh bạn George nhờ bóng đá hả?”
“Ờ, tớ nghĩ là tớ biết anh bạn George nhờ bóng đá đấy.” Cậu ta nói, rõ ràng thấy mình khá thú vị.
“Cậu ta chơi trong nhóm hay tổ chức mấy buổi tiệc thảm họa đấy nhỉ?”
Ant gật đầu. “Đúng. Thực ra tớ nghĩ bữa tiệc tiếp theo sẽ được tổ chức tại nhà cậu ấy. Bố mẹ cậu ấy vừa đi nước ngoài kỷ niệm ngày cưới hay gì đó đại loại thế.”
“Cuối tuần này sao?”
“Ừ.”
“Cậu có nghĩ..” Pip ngồi chúi về phía trước, chống khuỷu tay lên bàn. “Cậu có thể mời bọn tớ tham gia không?”
Từng người trong nhóm bạn của Pip trợn mắt nhìn cô.
“Cô là ai và cô đã làm gì Pippa Fitz-Amobi?” Cara nói.
“Gì cơ?” Cô thấy mình đang rơi vào thế phòng thủ, chống lại bốn đôi mắt kinh ngạc từ những người bạn thân đang nhìn chằm chằm. “Năm nay là năm cuối của chúng ta tại trường rồi. Tớ nghĩ nếu bọn mình cùng nhau đi chơi cũng vui chứ sao. Đây là cơ hội “nghìn năm có một” đấy, trước khi hạn nộp bài tập và các kỳ thi thử dìm chúng ta ngập đầu.”
“Ờ, nghe vẫn đúng chất Pip lắm.” Connor mỉm cười.
“Cậu muốn tham gia tiệc tại gia á?” Ant nói thẳng thừng.
“Ừ đấy?” Cô nói.
“Tất cả mọi người sẽ bầm dập te tua, té xỉu tá lả, chồng chất lên nhau, bất tỉnh nhân sự, nằm vô tổ chức trên sàn nhà.” Ant nói. “Đó chắc chắn không phải nơi thuộc về cậu, Pip ạ.”
“Nghe có vẻ. thú vị nhỉ,” cô nói. “Tớ vẫn muốn đi đấy.”
“Được thôi.” - Ant vỗ tay - “Đi thì đi.”
Pip ghé nhà Ravi trên đường từ trường về nhà. Anh đặt một tách trà đen trước mặt cô, thông báo rằng cô không cần đợi nó nguội trong chốc lát đâu vì anh đã tính trước một bước và thêm ít nước lạnh vào.
“OK.” cuối cùng Ravi cũng lên tiếng, anh vừa lắc vừa gật khi cố gắng xử lý hình ảnh về một Andie Bell - dễ thương, tóc vàng, má lúm đồng tiền - hóa ra lại là dân bán cỏ. “Được rồi, vậy cô nghĩ gã đầu nậu cung cấp thuốc cho cô ấy có thể là một đối tượng tình nghi?”
“Đúng vậy.” cô nói. “Nếu gã đó đủ đồi trụy để tuồn thuốc cho thiếu niên. Tôi chắc chắn hắn có thể có xu hướng giết người.”
“Ừ, tôi thấy lôgic trong đó.” anh gật đầu. “Nhưng làm sao chúng ta tìm ra gã đầu nậu này?”
Pip đặt cốc xuống và nhìn với vẻ nghiêm túc. “Tôi sẽ “nằm vùng”.” Cô lên tiếng.