Cánh cửa giờ đây đã khác. Nó từng màu nâu hồi cô đến đây khoảng hơn một tháng trước. Bây giờ nó là cánh cửa sơn trắng có sọc, dù vậy, lớp gỗ sẫm màu vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ bên dưới.
Pip gõ cửa, lần này mạnh hơn, hy vọng sẽ có ai nghe được trong tiếng rè rè đều đặn của máy hút bụi đang hoạt động bên trong.
Chiếc máy hút bụi đột ngột tắt, để lại một khoảng lặng hơi ồn ào phía sau. Rất nhanh sau đó là tiếng chân bước lộp cộp trên nền sàn cứng. Cửa mở và một người phụ nữ ăn mặc chỉn chu, môi tô son màu đỏ mận xuất hiện.
“Chào cô,” Pip nói. “Cháu là bạn của Max, anh ấy có nhà không ạ?”
“Ồ, chào cháu,” người phụ nữ mỉm cười, để lộ chút son đỏ dính trên răng. Bà ấy bước lùi lại để nhường đường cho Pip bước vào. “Nó có nhà đấy, vào đi...”
“Pippa.” Pippa mỉm cười trong lúc bước vào.
“Pippa. Ừ, nó trong phòng khách, đang chơi điện tử.”
Mẹ của Max dẫn Pip đi dọc hành lang, qua cánh cửa hình vòm dẫn vào phòng khách.
Max đang nằm dài trên ghế sofa , trong chiếc quần ngủ kẻ sọc và áo phông trắng, tay nắm chặt lấy bộ điều khiển trong khi tức giận nhấn nút X. Mẹ anh hắng giọng. Max nhìn lên.
Nghe tiếng mẹ hắng giọng, Max nhìn lên. “Ồ, chào Pippa tên-đệm-hài-hước,” anh ta nói bằng tông giọng trầm, mắt vẫn không rời màn hình. “Cô đến đây làm gì?”
Pip suýt chút nữa đã nhăn mặt phản ứng, nhưng cô thay thế nó bằng một nụ cười giả tạo. “Ồ, cũng chẳng có gì.” Cô nhún vai một cách hờ hững. “Chỉ ghé qua để hỏi xem anh thực sự biết rõ về Andie Bell đến mức nào.”
Trò chơi tạm dừng.
Max ngồi thẳng người, đảo mắt từ Pip sang mẹ, rồi lại nhìn Pip. “Ừm, ai muốn uống trà không nào?” Mẹ anh ta nói.
“Bọn con không cần đâu.” Max đứng dậy. “Lên trên nhà đi, Pippa.”
Anh ta đi ngang qua Pip, bước mạnh chân lên cầu thang lớn trong sảnh. Pip đi theo, vẫy tay chào lịch sự với mẹ của Max. Trên đầu cầu thang, Max mở cửa phòng ngủ và ra hiệu cho cô bước vào.
Pip do dự. Cô có nên ở một mình với anh ta không?
Max lắc đầu ngao ngán, tỏ vẻ sốt ruột.
Mẹ anh ta đang ở ngay dưới nhà, cô hẳn sẽ an toàn. Pip bước vào.
“Cảm ơn nhé,” anh ta nói, đóng cửa lại. “Mẹ tôi không cần biết việc tôi lại nói chuyện về Andie và Sal lần nữa. Phụ nữ cứ như chó săn ấy, chẳng bao giờ cho qua bất cứ thứ gì.”
“Pit bull,” Pip nói. “Chỉ có pit bull mới cắn chặt không nhả thôi.” Max ngồi lui lại trên tấm đệm giường màu hạt dẻ của anh ta. “Sao cũng được. Giờ cô muốn gì?”
“Tôi nói rồi. Tôi muốn biết anh hiểu rõ Andie đến mức nào.”
“Tôi nói với cô rồi mà.” anh ta nói, chống khuỷu tay ra sau và liếc qua vai Pip. “Tôi không biết nhiều về cô ấy lắm.”
“Hừm.” Pip tựa lưng vào cửa. “Chỉ như người quen vậy thôi, phải không? Anh đã nói vậy?”
“Ừ, tôi nói vậy đấy.” Anh ta vừa nói vừa gãi mũi. “Thật lòng mà nói nhé, tôi bắt đầu thấy giọng nói của cô hơi khó chịu rồi đấy.”
“Tốt thôi.” cô nói, để ý Max đang nhìn mông lung vào tấm bảng ghim trên tường, chỗ rải rác mấy tấm áp phích và ảnh chụp. “Và tôi bắt đầu thấy mấy lời nói dối của anh hơi hấp dẫn rồi đấy.”
“Nói dối gì?” Anh ta nói. “Đã bảo là tôi không biết nhiều.”
“Thú vị ghê.” Pip nói. “Tôi đã nói chuyện với một người từng đến bữa tiệc thảm họa mà anh với Andie tham gia hồi tháng Ba năm 2012. Điều thú vị là, họ nói họ nhìn thấy hai người bọn anh trông khá thoải mái và vui vẻ với nhau.”
“Ai nói đấy?” Lại một cái liếc nhanh về phía bảng thông báo.
“Tôi không thể tiết lộ nguồn tin của mình.”
“Ôi trời đất ơi.” Anh ta cười gằn. “Cô bị lừa rồi. Cô biết cô không phải cảnh sát đúng không?”
“Anh đang né tránh đấy,” cô nói. “Có phải anh và Andie bí mật hẹn hò sau lưng Sal không?”
Max cười lần nữa. “Nó là thằng bạn chí cốt của tôi đấy.”
“Đó không phải câu trả lời.” Pip nói.
“Không. Không. Tôi không hẹn hò với Andie Bell. Như đã nói, tôi không biết gì nhiều về cô ấy.”
“Vậy tại sao nguồn tin này nói rằng họ thấy bọn anh gặp nhau? Thân mật đến mức khiến họ tưởng rằng anh là bạn trai của Andie cơ đấy?”
Trong khi Max trợn mắt trước câu hỏi, Pip lén liếc nhìn bảng thông báo. Những mẩu giấy viết nguệch ngoạc chồng lên nhau, bị khuất và quăn mép. Những bức ảnh bóng bẩy về Max trượt tuyết và lướt sóng được ghim lên trên. Một tấm áp phích Reservoir Dogs chiếm gần hết tấm bảng.
“Tôi không biết,” anh ta nói. “Cho dù đó là ai, có thể họ đã sai. Biết đâu họ say “quắc cần câu”. Một nguồn tin không đáng tin cậy, có thể nói như thế.”
“OK.” Pip lê bước ra cửa. Cô nhích sang phải, lùi vài bước để Max không nhận ra cô đang di chuyển về phía bảng tin. “Vậy, để tôi nói thẳng nhé.” Cô mon men đến chỗ tấm bảng. “Anh bảo anh chưa từng gặp Andie tại bữa tiệc thảm họa nào, phải không?”
“Tôi không biết liệu có phải là chưa bao giờ hay không,” Max nói, “nhưng chắc chắn không như kiểu cô đang ám chỉ.”
“Được rồi, được thôi.” Pip giờ chỉ cách tấm bảng vài bước chân. “Mà tại sao anh cứ nhìn về phía này ấy nhỉ?” Cô quay gót và bắt đầu lật qua mấy tờ giấy ghi chú trên bảng.
“Ê, dừng lại.”
Cô nghe tiếng chiếc đệm giường kêu cót két lúc Max đứng lên.
Pip lướt nhanh qua danh sách việc cần làm, tên công ty viết nguệch ngoạc và kế hoạch tốt nghiệp, tờ rơi và những bức ảnh cũ của Max trên giường bệnh hồi nhỏ.
Có tiếng bước chân trần nặng nề phía sau cô. “Đó là chỗ riêng tư của tôi nhé!”
Và rồi cô nhìn thấy một góc giấy trắng nhỏ, giấu bên dưới tấm áp phích Reservoir Dogs . Cô kéo và xé tờ giấy ra ngay khi Max đến nơi. Pip đứng đối diện Max, tay anh ta bấu chặt vào cổ tay cô. Họ nhìn mảnh giấy trên tay Pip.
Pip há hốc miệng.
“Mẹ nó!” Max nóng nảy vò mái tóc rối bù của mình.
“Như kiểu quen biết thôi?” Giọng cô run run.
“Cô nghĩ cô là ai chứ?” Max nói. “Dám lục lọi đồ của tôi.”
“Chỉ quen biết thôi?” Pip nhắc lại, đưa tấm ảnh chụp lên trước mặt Max.
Đó là Andie.
Một bức ảnh Andie tự chụp mình trong gương. Cô ấy đứng trên nền gạch trắng đỏ, tay phải giơ lên nắm chặt lấy chiếc điện thoại, chu môi, nhìn thẳng, không mặc gì ngoài một chiếc quần chíp màu đen.
“Muốn giải thích gì không?” Pip nói.
“Không!”
“Ồ, vậy là anh muốn giải thích với cảnh sát trước? Tôi hiểu.” Pip lườm anh ta và giả vờ đi về phía cửa.
“Đừng có làm quá lên,” Max nói, đáp lại cú lườm của cô với đôi mắt xanh màu thủy tinh. “Chuyện đó chẳng liên quan gì đến những điều xảy ra với cô ấy.”
“Tôi sẽ để cảnh sát cân nhắc chuyện đó.”
“Không, Pippa.” Anh ta đứng chặn giữa cô và cánh cửa. “Đợi nào. Mọi chuyện không giống như cô nghĩ đâu. Andie không đưa bức ảnh đó cho tôi. Tôi nhặt được nó đấy.”
“Anh nhặt được nó? Ở đâu cơ?”
“Nó rơi ở đâu đó quanh trường. Tôi tìm thấy nên giữ lại thôi. Andie không biết chuyện này.” Giọng anh ta nghe như đang cầu xin.
“Anh tìm thấy một tấm ảnh khỏa thân của Andie rơi đâu đó quanh trường?” Cô thậm chí còn chẳng cố ý giấu vẻ không tin của mình. “Ừ. Nó được giấu phía sau một phòng học. Tôi thề đấy.”
“Và anh không nói với Andie hay bất kỳ ai chuyện nhặt được bức ảnh à?” Pip nói.
“Không, tôi cứ thế cầm thôi.”
“Tại sao?”
“Tôi không biết,” anh ta cao giọng. “Vì cô ấy nóng bỏng và tôi cũng muốn... Mà sau đó vứt tấm ảnh đi thì có vẻ sai quá... Cái gì? Đừng có phán xét tôi. Cô ấy tự chụp mà, rõ ràng là muốn ai đó xem.”
“Anh mong là tôi tin anh chỉ tình cờ nhặt được ảnh khỏa thân của Andie, một cô gái mà có người nhìn thấy anh từng thân mật với cô ấy ở bữa tiệc...”
Max ngắt lời cô. “Chuyện đó hoàn toàn không liên quan. Tôi không nói chuyện với Andie hay nhận được bức ảnh đó vì bọn tôi hẹn hò. Chúng tôi không hề hẹn hò với nhau. Chưa bao giờ.”
“Vậy hóa ra anh đã một mình nói chuyện với Andie ở bữa tiệc thảm họa đó ư?” Pip nói với giọng đắc thắng.
Max ôm mặt, dụi mắt.
“Được rồi, nếu tôi cho cô biết, cô có thể để tôi yên thân không? Không báo cảnh sát.” Anh ta nói nhỏ.
“Còn tùy.”
“Tôi biết Andie rõ hơn mức tôi từng nói. Biết rõ hơn nhiều. Từ trước lúc cô ấy quen Sal. Tôi mua hàng từ cô ấy.”
Pip nhìn anh ta, bối rối, cô lẩm nhẩm lại những lời vừa nghe được. “Mua... hàng cấm á?”
Max gật đầu. “Cũng không phải loại gì nặng lắm. Một chút cỏ, vài viên đá vậy thôi.”
“Thánh thần thiên địa ơi. Từ từ.” Pip giơ ngón tay lên để đẩy lùi cả thế giới, chừa cho bộ não của mình không gian để suy nghĩ. “Andie Bell bán hàng cấm ư?”
“Ờ thì, có, nhưng mà chỉ bán ở mấy bữa tiệc thảm họa hay lúc đi club vậy thôi. Chỉ bán cho vài người quen. Dăm ba người là cùng. Kiểu cô ấy không phải dân bán thuốc chuyên nghiệp.” Max dừng lại một lúc. “Cô ấy bắt tay với một tên chuyên bán thuốc trong thị trấn, giúp hắn trà trộn vào đám đông tụ tập. Họ làm mấy vụ đó trót lọt lắm.”
“Đó là lý do cô ấy lúc nào cũng có nhiều tiền mặt,” Pip nói, có một mảnh ghép đã được đặt đúng chỗ cùng một tiếng click nhẹ trong đầu cô. “Cô ấy có chơi thuốc không?”
“Không hẳn. Tôi nghĩ cô ấy chỉ làm để kiếm tiền thôi. Thích tiền và quyền lực mà vị trí đó mang lại chẳng hạn. Chắc cô ấy rất thích công việc đó.”
“Vậy Sal có biết cô ấy bán thuốc không?”
Max bật cười. “Không, không, không, không bao giờ. Sal lúc nào cũng ghét mấy vụ thuốc thang này, chuyện đó sẽ không có kết cục gì tốt đâu. Andie giấu chứ, cô ấy giỏi giữ bí mật lắm. Tôi nghĩ chỉ có ai mua hàng mới biết chuyện này thôi. Nhưng tôi lúc nào cũng thấy Sal hơi ngây thơ. Tôi khá ngạc nhiên là nó chưa từng biết chuyện.”
“Cô ấy bán thuốc bao lâu rồi?” Pip nói, có một sự phấn khích kì lạ bùng lên trong lòng cô.
“Được một thời gian,” Max nhìn lên trần nhà, mắt anh ta đảo quanh như thể đang lục tìm trong trí nhớ. “Tôi nghĩ lần đầu tiên cô ấy mua cỏ là khoảng đầu năm 2011, lúc cô ấy mới 16 tuổi. Có lẽ cô ấy bắt đầu vào khoảng thời gian đó.”
“Vậy người bán thuốc cho Andie là ai? Cô ấy lấy thuốc từ ai chứ?”
Max nhún vai. “Sao biết được, tôi chưa gặp gã đó. Tôi chỉ mua qua Andie, cô ấy không nói cho tôi biết.”
Pip thất vọng. “Anh không mua thuốc ở Kilton sau khi Andie mất tích à?”
“Không.” Anh ta nhún vai.
“Nhưng những người khác ở tiệc thảm họa vẫn chơi chứ, đúng không? Họ mua ở đâu?”
“Tôi không biết, Pippa,” Max lên giọng. “Tôi đã nói cho cô những gì cô muốn nghe rồi. Giờ tôi muốn cô biến đi, được chứ.”
Max giật lại tấm ảnh một cách thô bạo, cầm chặt nó trong cái nắm tay run run.