Bản ghi nội dung phỏng vấn Jess Walker (bạn của Becca Bell)
[Chúng tôi trò chuyện đôi chút về Little Kilton, rằng trường học đã thay đổi ra sao từ hồi chị ấy rời đi, giáo viên nào vẫn còn dạy ở trường... Mất vài phút tôi mới có thể “bẻ lái” cuộc trò chuyện trở lại dự án của mình.]
Pip : Em muốn hỏi về gia đình Bell, không chỉ mình Andie. Họ là gia đình như thế nào, hòa hợp với nhau ra sao? Đại loại vậy ạ. Jess: Đó là một câu hỏi khá phức tạp đấy. (Khịt mũi)
Pip : Ý chị là gì?
Jess : Ừm, chị không biết “bất ổn” có phải là từ ngữ mô tả chính xác trong trường hợp này không. Người ta dùng từ đó như một kiểu gọi vui vậy. Nhưng chị muốn nói theo đúng nghĩa đen của nó kìa. Họ không bình thường lắm đâu. Ý chị là, họ cũng đủ bình thường, họ trông có vẻ bình thường trừ phi em đã dành rất nhiều thời gian ở đó, như chị. Chị để ý thấy rất nhiều điều nhỏ nhặt mà có lẽ em sẽ không nhận ra nếu em chưa từng sống cùng nhà Bell.
Pip : Ý chị bảo không bình thường lắm nghĩa là sao ạ?
Jess : Chị không biết mô tả kiểu này có chính xác không. Có vài điều thấy hơi sai sai. Chủ yếu là về Jason, bố của Becca.
Pip : Ông ấy đã làm gì ạ?
Jess : Chỉ là cách ông ấy nói chuyện với họ, hai cô con gái và bà Dawn. Nếu em nhìn thấy chuyện đó vài lần, em sẽ nghĩ là ông ấy chỉ đang cố gắng hài hước thôi. Nhưng chị thấy quá thường xuyên, cực kỳ thường xuyên, chắc chắn nó có ảnh hưởng đến bầu không khí gia đình.
Pip : Điều gì ạ?
Jess : Xin lỗi, hình như chị nói hơi lòng vòng. Cũng khá khó giải thích. Ừm. Ông ấy chỉ nói thẳng nhiều điều với họ, luôn là những chi tiết kiểu “bới lông tìm vết” về ngoại hình và các thứ. Điều đối lập hoàn toàn với những thứ mà bố nên nói với những đứa con gái tuổi teen của mình. Jason soi mói những điều mà ông ấy biết chắc họ có ý thức về chúng. Ông ấy nói về cân nặng của Becca và cười phá lên như thể nó là một trò đùa. Ông ấy bảo Andie cần trang điểm trước khi rời nhà, rằng khuôn mặt chính là công cụ kiếm tiền của cô ấy. Mấy trò đùa kiểu đó diễn ra suốt. Cứ như thể ngoại hình của họ là thứ quan trọng nhất thế giới vậy. Chị vẫn còn nhớ lần chị ghé ăn tối, Andie lúc đó đang “nổi khùng” vì không nhận được lời mời từ trường đại học đã nộp đơn, cô ấy chỉ nhận được thư mời nhập học từ một trường địa phương đã đăng ký để phòng hờ. Rồi Jason nói: “Ôi, chẳng có gì quan trọng đâu con, con chỉ cần vào trường đại học để kiếm một tấm chồng thật giàu thôi mà.”
Pip : Không đến nỗi vậy chứ ạ?!
Jess : Và ông ấy nói điều đó với cả vợ mình nữa, ông ấy đã nói mấy thứ thực sự khó nghe khi chị ở đó. Như trông bà ấy già ra sao, đếm nếp nhăn trên gương mặt bà để đùa cợt. Nói rằng ông ấy đã kết hôn với bà ấy vì ngoại hình và bà ấy kết hôn với ông chỉ vì tiền, thế mà chỉ có một bên giữ vững giao kèo. Ý chị là, tất cả mọi người đều cười khi ông ấy nói như vậy, cứ như thể đó chỉ là kiểu trêu chọc giữa các thành viên trong gia đình. Nhưng chứng kiến điều đó diễn ra hết lần này đến lần khác, chị thấy đáng lo ngại thật. Chị không thích đến nhà họ.
Pip : Và chị có nghĩ điều đó ảnh hưởng đến con cái của họ không? Jess: Ôi, Becca chẳng bao giờ muốn nói về bố mình. Nhưng, có chứ, rõ ràng nó giáng một đòn khá mạnh vào lòng tự trọng của họ. Andie bắt đầu quan tâm quá mức đến việc mình trông thế nào, mọi người nghĩ ra sao về mình. Sẽ có những cuộc tranh cãi nổ ra khi bố mẹ cô ấy nói rằng đã đến lúc lên đường và Andie vẫn chưa sẵn sàng, chưa kịp làm tóc hoặc trang điểm đàng hoàng, đại loại vậy. Hoặc lúc họ từ chối mua cho Andie một thỏi son mà cô ấy nói mình cần. Chị không thể hiểu nổi tại sao cô ấy có thể nghĩ mình xấu xí được. Becca trở nên ám ảnh với những khuyết điểm của mình, cô ấy bắt đầu nhịn ăn. Mặc dù vậy, nó ảnh hưởng đến họ theo những cách khác nhau: Andie trở nên ồn ào hơn, Becca trở nên trầm mặc hơn.
Pip : Và mối quan hệ giữa hai chị em họ thế nào ạ?
Jess : Jason cũng ảnh hưởng lên cả mối quan hệ đó nữa. Ông ấy biến mọi thứ trong căn nhà đó thành một cuộc cạnh tranh. Nếu một trong hai đứa làm điều gì đó vừa ý, như kiểu được điểm tốt chẳng hạn, ông ấy sẽ dùng nó để hạ nhục đứa còn lại.
Pip : Nhưng Becca và Andie nghĩ thế nào về nhau?
Jess : Ý chị là, họ là cặp chị em đang ở độ tuổi dậy thì thôi mà, họ sẽ đấu đá với nhau như điên rồi chỉ vài phút sau quên phắt nó trên chín tầng mây. Mặc dù vậy, Becca lúc nào cũng ngưỡng mộ Andie. Họ chỉ cách nhau mười lăm tháng tuổi. Andie học trên bọn chị một lớp. Rồi lúc bọn chị 16 tuổi, chị đoán là Becca bắt đầu bắt chước Andie. Vì Andie lúc nào cũng có vẻ tự tin, cực kỳ đáng ngưỡng mộ. Becca cố gắng ăn mặc giống chị mình. Cô ấy năn nỉ bố dạy lái xe từ sớm để ngay khi đủ 17 tuổi, cô ấy có thể thi lấy bằng lái và sở hữu một chiếc xe hơi, như Andie đã từng làm. Becca cũng bắt đầu muốn tham gia mấy bữa tiệc tại nhà giống Andie.
Pip : Ý chị là mấy bữa tiệc hay được gọi là “tiệc thảm họa”?
Jess : Đúng rồi. Cô ấy đã từng thuyết phục chị đi chung một lần. Chị nhớ là vào tháng Ba thì phải, không quá lâu trước khi Andie mất tích. Andie chẳng mời Becca theo hay gì cả, Becca tự biết được địa điểm tổ chức bữa tiệc tiếp theo và dẫn bọn chị đi.
Pip : Bữa tiệc đó thế nào ạ?
Jess : Ờm, tệ lắm. Bọn chị chỉ ngồi co ro trong góc cả đêm, chẳng nói chuyện với ai. Andie bơ Becca, chị nghĩ cô ấy giận vì Becca tự tiện tham gia. Bọn chị uống ít thôi nhưng sau đó Becca biến đâu mất hút. Chị không tìm thấy cô ấy đâu trong đám đông hỗn loạn đó. Chị phải đi bộ về nhà, say khướt, một mình. Chị đã rất giận Becca. Thậm chí còn giận hơn vào hôm sau, khi cuối cùng cô ấy cũng chịu bắt máy và chị biết được điều gì đã xảy ra tối qua.
Pip : Chuyện gì ạ?
Jess : Cô ấy không nói với chị, nhưng nó quá rõ ràng khi cô ấy nhờ chị đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp. Chị hỏi tới hỏi lui nhưng cô ấy không nói là mình đã ngủ với ai. Có thể cô ấy xấu hổ. Chị giận lắm, nhất là khi cô ấy bỏ rơi chị giữa một bữa tiệc mà ngay từ đầu chị chẳng hề muốn tham gia. Bọn chị cãi nhau to và chị đoán đó là khởi đầu cho vết nứt trong tình bạn của bọn chị. Becca cúp học vài ngày, chị đã không gặp cô ấy cuối tuần. Đó là lúc Andie mất tích.
Pip : Chị có hay gặp nhà Bell sau đó không?
Jess : Chị ghé qua vài lần nhưng Becca không muốn nói chuyện nhiều. Không ai trong bọn họ muốn cả. Jason còn dễ nổi cáu hơn cả mức bình thường, đặc biệt là cái ngày mà cảnh sát phỏng vấn ông ấy. Vào đêm Andie mất tích, trong lúc bữa tiệc tối diễn ra, chuông báo động ở phòng làm việc của ông ấy đã bị tắt. Jason lái xe vòng quanh để kiểm tra, dù lúc đó ông ấy có hơi men trong người. Đó là những gì Becca kể với chị. Ngôi nhà trở nên quá đỗi im lặng. Thậm chí cả vài tháng sau, sau khi có kết luận là Andie đã chết. Mẹ của họ vẫn nằng nặc đòi giữ nguyên hiện trạng phòng ngủ của Andie. Để lỡ đâu cô ấy có trở về. Thương lắm.
Pip : Vậy, lúc đến bữa tiệc thảm họa tháng Ba đó, chị có thấy Andie đang làm gì không, chị ấy đã gặp gỡ những ai ạ?
Jess : Chị không biết Sal là bạn trai của Andie cho đến khi cô ấy mất tích. Andie chưa từng mời anh ấy đến nhà. Chị biết cô ấy có bạn trai, nhưng sau bữa tiệc thảm họa đó, chị tưởng bạn trai cô ấy là anh chàng khác cơ. Chị thấy họ ở riêng với nhau, thì thầm trông có vẻ thân mật lắm. Mấy lần rồi. Chị chưa thấy cô ấy làm vậy với Sal bao giờ.
Pip : Ai cơ ạ? Anh chàng kia là ai?
Jess : Một anh chàng cao ráo, tóc vàng, nhìn hơi nghệ sĩ, nói chuyện khá kiểu cách.
Pip : Max ạ? Tên anh ấy là Max Hastings phải không?
Jess : Đúng rồi, chị nghĩ đúng là anh chàng đó đấy.
Pip : Chị đã thấy Max và Andie ở riêng với nhau tại buổi tiệc ạ?
Jess : Đúng vậy, nhìn thân mật lắm.
Pip : Jess, cảm ơn chị rất nhiều vì đã giúp em.
Jess : Không có gì. Này, Pippa, em có biết dạo này Becca thế nào rồi không?
Pip : Em vừa gặp chị ấy hôm trước. Chị ấy đã có bằng tốt nghiệp và đang thực tập ở tòa soạn báo Kilton.
Jess : Thế thì tốt quá, chị rất mừng khi biết tin.
Tôi đang khá là chật vật chỉ để xử lý lượng thông tin vừa biết từ đúng một cuộc trò chuyện duy nhất đó thôi. Cuộc điều tra này cứ xoay một trăm tám mươi độ mỗi lần tôi đào sâu thêm một lớp về cuộc đời của Andie.
Hình ảnh về Jason Bell ngày càng trở nên “hắc ám” hơn sau mỗi lần đào sâu. Và tôi đã biết rằng ông ta từng rời khỏi bữa tối trong chốc lát vào đêm hôm đó . Theo lời Jess, ông ta thường bạo hành cảm xúc gia đình mình. Một kẻ bắt nạt. Một gã gia trưởng. Một kẻ ngoại tình. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Andie trở thành người như vậy trong môi trường độc hại đến thế. Có vẻ như Jason đã phá hủy lòng tự trọng của con cái mình quá mức đến nỗi một người thì trở thành kẻ bắt nạt giống ông ta, người còn lại thì mắc chứng tự ngược đãi bản thân. Tôi đã được biết từ Emma, bạn của Andie rằng Becca đã phải nhập viện vài tuần trước khi Andie mất tích và Andie lẽ ra phải ở nhà chăm sóc em gái mình vào chính đêm hôm đó. Xem ra Jess không biết vụ tự ngược đãi, chỉ đơn giản nghĩ là Becca nghỉ học.
Vậy ra Andie không phải “quý cô hoàn hảo” và gia đình Bell không phải gia đình hoàn hảo. Những bức ảnh gia đình chụp chung đó có thể nói cả nghìn điều nhưng hầu hết đều là dối trá.
Nói về chuyện dối trá: Max. Max Hastings. Đây là câu trích dẫn trực tiếp từ cuộc phỏng vấn với anh ta lúc tôi hỏi anh ta biết gì về Andie: “Thỉnh thoảng bọn tôi có nói chuyện. Nhưng không thân thiết, như kiểu bạn của bạn, tôi không biết nhiều về cô ấy. Với tôi Andie là người quen thôi.”
Kiểu người quen mà người ta thấy anh hay ôm ấp ở buổi tiệc? Thấy nhiều đến mức mà người chứng kiến tưởng ANH là bạn trai của Andie luôn?
Và còn cả điều này nữa: Mặc dù họ học cùng một năm, Andie có sinh nhật vào mùa hè, Max ở lại lớp một năm vì bệnh bạch cầu VÀ sinh nhật của anh ta vào tháng Chín. Nếu nhìn kỹ, họ cách nhau đến gần hai tuổi. Từ góc nhìn của Andie, Max cơ bản Là một anh chàng lớn tuổi hơn. Nhưng liệu anh ấy có phải “anh chàng lớn tuổi bí ẩn” đó không? Một người cực kỳ gần gũi và thân mật, ngay sau lưng Sal.
Tôi đã cố tìm kiếm Max trên Facebook trước đây, trang cá nhân của anh ta về cơ bản khá là sơ sài, chỉ có vài tấm ảnh chụp trong các dịp lễ với bố mẹ, vài lời chúc sinh nhật từ cô dì chú bác. Tôi còn nhớ mình từng nghĩ chuyện này khá bất thường nhưng lại nhún vai bỏ qua.
Được rồi, giờ thì tôi sẽ không nhún vai nữa đâu, Hastings. Tôi đã khám phá được một thứ. Trong vài bức ảnh của Naomi trên mạng, Max không được gắn thẻ dưới cái tên Max Hastings mà là Nancy Tangotits . Tôi từng nghĩ đây là kiểu trò đùa cá nhân thôi nhưng KHÔNG, Nancy Tangotits mới là tài khoản Facebook thật của Max. Tài khoản Max Hastings hẳn chỉ là một lớp vỏ bọc ngoan hiền anh ta dựng lên để đề phòng trường hợp trường đại học hoặc nhà tuyển dụng tiềm năng sau này quyết định xem qua các hoạt động trực tuyến của mình. Chuyện này có lý, thậm chí một vài người bạn của tôi cũng đã bắt đầu đổi tên tài khoản của họ để chúng không thể bị tìm ra, khi thời kỳ nộp đơn hậu tốt nghiệp đến càng gần.
Gã Max Hastings thực thụ - và tất cả những tấm ảnh nhậu nhẹt say xỉn, tất cả những bài viết từ bạn bè - đã bị ẩn giấu dưới cái tên Nancy. Đây là suy đoán của tôi, ít ra là vậy. Tôi chưa thực sự điều tra được gì thêm: tài khoản Nancy này để chế độ riêng tư. Tôi chỉ có thể nhìn thấy các bức ảnh - những bài đăng mà Naomi cũng được gắn thẻ. Không có gì hữu dụng lắm cho tôi: không có tấm hình bí ẩn nào chụp Max đang hôn Andie phía sau phông nền, không có tấm ảnh nào của anh ta kể từ đêm cô ấy mất tích.
Tôi đã có bài học cho riêng mình. Rằng khi bạn bắt quả tang ai đó đang nói dối về một cô gái bị sát hại, điều tốt nhất bạn nên làm là hỏi thẳng họ lý do tại sao.
Danh sách tình nghi
Jason Bell
Naomi Ward
Anh chàng lớn tuổi bí ẩn
Nat da Silva
Daniel da Silva
Max Hastings (Nancy Tangotits)