Tôi giữ bộ mặt trung lập. “Ông biết Jeff à?”
“Biết,” Râu Trắng đáp. Bạn ông ta nhìn tôi chòng chọc qua cặp mắt nheo lại, một bàn tay thì gãi khuôn mặt râu ria. “Rất lâu rồi không trông thấy lão. Phải mười lăm năm rồi.”
Tôi gật. “Vâng, ông ấy kể với tôi là ông ấy và bà Lizzy đã dọn nhà đi hồi giữa những năm 2000.”
“Lizzy? Vậy là bọn họ vẫn ở với nhau hả?”
“Tất nhiên là vẫn rồi,” Râu Gừng nói. Ông ta nói giọng rào rạo như đã uống phải nước biển. “Tôi thấy cặp đó chẳng bao giờ tách ra được.”
“Ừ, không,” Râu Trắng cười. “Có ai thèm rước cả đôi đâu.”
Tôi cũng cười theo, rồi nói: “Nhân tiện, tôi là Elliot”.
“Dave,” ông già râu trắng bảo.
Sau một khoảng ngừng thật lâu, ông bạn cũng nói tên. “Dennis.”
Dave và Dennis. Họ là cặp bài trùng đúng điệu. Và tôi nhận ra cả hai đều đã ngà ngà say. Thế là tốt. Như thế sẽ dễ moi tin của họ hơn.
“Tôi đoán chúng tôi nên nói năng tử tế về Jeff, vì lão là bạn cậu,” Dave nói, và Dennis phì cười với câu đó.
“À thì, thực ra tôi không dám nói chúng tôi là bạn…” Ngay khi nói vậy, tôi nhận ra mình vừa lỡ mồm. Dennis đang nâng cốc bia được nửa đường lên miệng và ông ta dừng phắt lại ngay trước khi gõ cộp cái cốc xuống bàn.
Dave lùa ngón tay vào bộ râu bạc trắng. “Thế cậu là gì nếu không phải bạn lão?”
“Cậu là cảnh sát à?” Dennis nhướn một bên mày.
Lời ông ta nói làm tim tôi đập nhanh hơn, nhưng giờ tôi lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Tôi cần phải thú nhận luôn Jeff và Lizzy là bố mẹ vợ mình hoặc hùa theo ý tưởng của họ rằng tôi làm việc cho cảnh sát. Tôi nhanh chóng đưa ra quyết định: Tôi sẽ để họ tin vào điều họ muốn tin.
“Lão lại làm gì rồi?” Dave hỏi.
Tôi hắng giọng. “Tôi e là mình không thể tiết lộ điều đó. Tôi chỉ đang tìm kiếm thông tin về tiểu sử của Jeff. Một điều gì đó hữu ích.”
Chú chó đã bỏ đi vì dường như nhận ra con người đang trở nên nghiêm túc thế nào và nó không còn được hưởng thêm mẩu thức ăn nào nữa. Nó đến đầu bên kia quán rượu trước khi Dennis hoặc Dave cất lời.
Dave mở miệng định nói nhưng Dennis bắn cho ông ta cái nhìn cảnh tỉnh. “Ông định kể chuyện về Jeff cho cảnh sát thật đấy à?”
Dennis nhún vai. “Tôi đâu có nợ tên khốn ấy điều gì.” Ông ta nhìn tôi. “Tôi đã bán cho lão một cái xe. Trả tôi một nửa tiền trước rồi chuồn mà chẳng thèm trả nốt phần còn lại.”
Tôi thực sự đã đụng trúng mỏ vàng rồi. “Nghe giống ông ta lắm.”
Dave lại gầm gừ rồi nhìn qua vai tôi, rõ là đang lo mình bị nghe trộm, nhưng quán rượu rất ồn: tiếng rù rì chuyện trò và tiếng bát đĩa lanh canh, cộng thêm anh chàng trông quầy rượu đang lớn tiếng kể chuyện cười nữa.
“Tôi từng biết một phụ nữ sống kế bên nhà họ,” Dave nói. “Cậu biết bọn họ đã sống trong một cái nhà nhỏ gần khu công viên nghỉ dưỡng ấy chứ?”
Tôi giả vờ là đã biết.
“Janet Stafford. Một người tốt. Họ đã biến cuộc sống của bà ấy thành địa ngục,” Dave kể.
“Như thế nào?”
“Ồn ào suốt ngày. Phàn nàn về mọi điều vặt vãnh bà ấy làm, Bà ấy rất mực yêu thương một con mèo nhưng lúc nào họ cũng kêu ca là nó cày xới vườn của họ. Rồi một ngày chú mèo lăn ra chết … bác sĩ thú y bảo nó đã ăn phải thuốc chuột.” Ông ta bắn cho tôi cái nhìn ẩn ý. “Tất nhiên, họ không thể chứng minh nhà Robinson đã đưa nó cho con mèo nhưng Janet biết.”
Tôi tưởng tượng cảnh Charlie cọ người vào Jeff. Cái cách Lizzy tránh xa con mèo. Nếu một trong hai người đó phải chịu trách nhiệm trong việc đầu độc mèo của Janet Stafford thì đó hẳn là Lizzy.
“Tồi tệ nhất là…” Dave ngập ngừng. “Thực ra, tôi nghĩ tôi cần biết họ đã làm gì trước khi nói thêm. Có phải một trong mấy đứa con không? Có chuyện gì xảy ra với chúng à?”
“Có liên quan đến con cái họ, vâng.”
Dave cầm cốc lên nhưng không uống. “Janet kể với tôi rằng bà ấy từng nghe thấy nhiều thứ phát ra từ ngôi nhà đó. Lúc nào họ cũng quát mắng lũ trẻ. Quát mắng nhau nữa. Bà ấy bảo đôi khi còn nghe tiếng khóc thút thít giữa đêm. Tiếng gào thét nữa. Một đứa bé, đinh tai nhức óc.”
Tôi cảm nhận bữa trưa mình vừa ăn đang cuộn lên trong dạ dày. “Và bà ấy không bao giờ báo cảnh sát à?”
“Bà ấy không nghĩ người của các anh sẽ xử lý chuyện đó.”
“Và bà ấy cũng sợ bọn họ,” Dennis nói thêm, giọng gầm gừ trầm thấp. Rõ ràng ông ta đã quyết định tham gia. Có thể Jeff cũng nợ ông ta tiền.
“Bà ấy có bao giờ trông thấy điều gì không? Như là Jeff hay Lizzy đánh đập con của họ?”
“Không. Nhưng bà ấy kể với tôi hai đứa lớn… Tên chúng là gì ấy nhỉ?”
“Gemma và Stuart,” tôi nói.
“Ừ, đúng rồi đấy. Bà ấy đã trông thấy chúng chơi trong vườn vào mùa hè với cái bể bơi nhỏ mà bọn họ có. Theo lời Janet thì khắp người chúng đầy vết bầm tím. Cả vết cắn.”
“Cắn ư? Ý ông là… vết người cắn?”
Cuối cùng Dave cũng uống một ít rượu. “Đó là điều bà ấy kể.”
Tôi cố giữ gương mặt vô cảm, giống như không có điều gì làm tôi ngạc nhiên. Và sự thật là tôi không sốc cho lắm. Quan tâm, nhưng không sốc. Tất cả đã dần trở nên hợp lý: tại sao Gemma lại thu mình mỗi khi ở gần bố mẹ, tại sao Stuart lúc nào cũng lo lắng. Tôi cũng nghĩ về Chloe nữa, vẫn bám lấy bố mẹ như một đứa trẻ đã không được phép trưởng thành.
“Tôi cần nói chuyện với Janet Stafford,” tôi bảo.
“Có biết bà đồng nào giỏi không?” Dennis hỏi.
“Ồ.”
“Chết mười năm nay rồi.” Bên cạnh ông ta, Dave đang suy tư: “Tôi không trách đứa con gái nhà đó vì đã bỏ chạy cùng tụi hippy”.
“Chúng không phải tụi hippy,” Dennis nói và đảo mắt. “Chúng là bọn phục sinh.*”
•
Cụm từ chỉ những người tin theo thuyết phục sinh linh hồn trong Công giáo.
“Với tôi thì giống hippy.”
Tôi cố kéo họ quay lại câu chuyện. “Cô gái đã bỏ chạy với họ à, ông vừa nói?”
Dennis gật. “Ừ. Bọn chúng ở trong một cái xe tải kiểu du mục tại Fairlight, bên trên kia kìa. Một cặp đôi… Chúng tên là cái quái gì ấy nhỉ?” Ông ta nghĩ ngợi. “Tôi nghĩ cô ả tên là Delilah. Tôi nhớ bởi vì cứ hễ trông thấy cô ta là đầu tôi lại bật ra bài hát của Tom Jones. Với lại, cô ta cũng hơi gàn.” Tôi buộc mình không được cười. Tôi chưa nghe ai dùng cách nói ấy kể từ khi còn rất nhỏ. “Tuyệt đẹp, cô ả ấy. Tóc dài đỏ, mắt to màu xanh dương, trông cứ như trong tranh ấy.”
“Và Gemma… bỏ đi với bọn họ?”
“Con bé nhập hội với họ. Vào đoàn du mục. Tìm thấy Jesus, tôi đoán vậy.” Dave cúi người đến. “Bản thân Gemma trẻ tuổi cũng không tệ hả? Thậm chí tôi còn cảm thấy ghen tị với thằng Mickey kia, tụ một chỗ trong cái đoàn ấy với hai chú chim diễm lệ.”
“Đừng gõ cửa khi xe tải lắc lư,” Dennis nói.
Tôi hi vọng trông mình không có vẻ phát ốm hoặc hoang mang. Gemma chưa từng kể với tôi bất kì điều gì như vậy. “Mickey? Đó là tên chàng trai à?”
“Ừ,” Dennis trả lời. Rồi ông ta hạ giọng. “Một chàng da đen.”
Tôi nhìn xung quanh. Mọi người ở đây đều là dân da trắng. Tôi lớn lên ở London nên ý nghĩ sống ở một nơi như thế này, khi tất cả mọi người đều có cùng màu da thật xa lạ với tôi. Nhưng tôi có thể tưởng tượng một chàng trai trẻ da màu sống trong chiếc xe du mục cùng hai phụ nữ da trắng sẽ nổi bật với người dân ở đây như thế nào.
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?” Tôi hỏi.
“Jeff khùng lên, chuyện là thế đấy,” Dennis hỏi. “Theo lời Janet, đầu tiên lão không biết Gemma đã biến đi đâu, nhưng ngay khi phát hiện ra, lão đã hùng hổ lao đến đó, đánh Mickey nhừ tử và lôi cô gái về nhà.”
“Ông có biết lúc đó cô ấy bao nhiêu tuổi không?”
“Tôi không biết. Mười sáu? Hay mười bảy? Mickey và Delilah bỏ đi không lâu sau đó. Tôi nghe nói Jeff đã dọa sẽ đẩy họ qua vách đá nếu họ không xéo đi.”
“Tôi không nghĩ ông biết họ của một trong hai người đó, đúng không?”
Cả hai đều lắc đầu. “Nhưng tôi chắc cậu sẽ tìm được các bản báo cáo về chuyện đã xảy ra với họ trong cái mạng khỉ gió gì đấy. Cơ sở dữ liệu của các cậu. Nó là tin tức nổi bật ở đây mà.”
“Ý ông là chuyện Jeff đã đánh Mickey ư?”
Họ trao đổi một cái nhìn u ám. “Tôi không muốn vu khống, kể cả với đồ cặn bã như Jeff,” Dennis nói.
“Cứ hỏi ông ta về chuyện đã xảy ra với cái xe tải,” Dave nói.
Tôi có thể thấy cả hai sẽ không chịu nói thêm.
“Các ông nghĩ còn ai khác ở đây sẵn lòng nói chuyện với tôi không? Chẳng hạn, một ông chủ cũ? Một đồng nghiệp cũ của Jeff?”
“Ha!” Dennis thấy câu này quá là nực cười. “Jeff chưa từng có việc làm, dù sao cũng không phải một công việc tử tế. Cả hai đều không. Lão cũng làm vài việc vặt vãnh nhưng chủ yếu họ sống bằng trợ cấp của chính phủ.”
“Tôi nhớ từng nói chuyện với lão về việc này một lần,” Dave kể. “Tôi biết một thuyền trưởng đang đi tìm người làm thuê. Tiền công khá. Tôi hỏi Jeff có muốn làm không nhưng lão chỉ cười.”
“Vài người vẫn sống vậy đấy thôi?” Dennis nói thêm. “Lũ kí sinh. Chúng chỉ biết nhận, nhận, nhận mà không trao đi thứ gì. Tất nhiên, thời nay ăn bám chính phủ dễ như không. Không muốn làm việc ư? Đừng lo chúng tôi sẽ trả tiền cho bạn để ngồi lê suốt ngày mà xem ti vi.”
Dave bắt đầu nói tràng giang đại hải về những kẻ ăn xin và người đóng thuế chăm chỉ. Tôi gật đầu phụ họa, bị tiếng bíp trong điện thoại của mình làm xao lãng. Đó là một tin nhắn của Gemma: Em cũng ghét cãi nhau. Em muốn gặp anh. Anh còn đi lâu nữa không? Xxx.
“Tôi phải đi rồi,” tôi đứng dậy. “Cảm ơn hai ông rất nhiều vì tất cả. Rất hữu ích.”
Dave có vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn liếc đầy ẩn ý về phía những cái cốc rỗng trên bàn, bên trong chúng vẫn còn bám bọt.
“Để tôi mua cho các ông một cốc nhé,” tôi nói.
Tôi mua hai cốc bia đắng. Khi tôi đặt chúng xuống trước mặt hai ông ngư dân, Dave ngước cặp mắt vằn máu lên nhìn tôi.
“Tôi sẽ không bao giờ lấy lại được chỗ tiền đó, đúng không?”
“Tôi nghi ngờ lắm.”
Ông ta gật đầu tiếc nuối. “Tôi hi vọng cậu lấy lại được, dù lần này bọn họ đã làm gì đi chăng nữa. Và tôi hi vọng cả hai sẽ tù rục xương.”
Tôi bỏ đi với cảm giác còn điều gì mà Dave và Dennis chưa kể với mình, một điều thậm chí tồi tệ hơn - Cứ hỏi ông ta về chuyện đã xảy ra với cái xe tải - nhưng tôi cần quay về.
Tôi bị giằng xé. Tôi có nên kể cho Gemma điều mình vừa biết và hỏi nàng về quãng thời gian ở cùng hai người Công giáo theo thuyết phục sinh nọ không? Tôi có nên đào sâu thêm và hỏi nàng về cuộc sống ở nhà cùng với bố mẹ? Tôi không hề biết Gemma sẽ phản ứng ra sao nếu tôi kể rằng mình đã nói chuyện với hai người xa lạ về nàng.
Tôi lái xe trong tâm trạng lơ đãng, chỉ máy móc đi theo định vị, tâm trí và trái tim đều đang chạy đua. Tôi có thể hiểu tại sao Gemma không kể nhiều với tôi về thời thơ ấu. Tôi đoán nàng đã muốn gạt bỏ tất cả sau lưng, chôn vùi quá khứ và không phải đối mặt hay nghĩ về nó nữa. Có khi nàng đã đối diện với vấn đề thông qua tư vấn hay dựa vào chính mình, và tôi không muốn xát muối vào vết thương đó. Nàng đã kể với tôi chuyên tự tổn thương vì những vết sẹo kia rõ mồn một và nàng có rất ít lựa chọn. Nhưng không cần tiết lộ nguồn cơn của những vết sẹo trong tâm thức và tình cảm, đúng không nào? Cũng có thể nàng không muốn người khác nhìn nàng như một nạn nhân.
Một câu hỏi khác: Tại sao Gemma lại mời Jeff và Lizzy đến ở cùng chúng tôi nếu họ đã đối xử với nàng tệ bạc đến thế trong quá khứ? Tôi không có câu trả lời nào, chuyện gia đình rất phức tạp. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, rất khó cắt đứt quan hệ với bố mẹ, dù việc duy trì nó có đau đớn đến đâu. Và có lẽ Gemma đã để họ đến ở vì cô em gái nữa. Có thể nàng muốn kiểm tra Chloe có ổn không hay đơn giản là nàng muốn gặp cô ta, dành thời gian ở bên cô ta. Dù Gemma và Chloe đã không ở cùng nhau nhiều lắm kể từ lúc nhà Robinson đến nhà chúng tôi. Thực ra, Gemma còn chẳng buồn cảm thông cho Chloe một chút nào. Rõ ràng có vấn đề gì ở đây. Gemma có nghĩ Chloe đã được đối xử tốt hơn nàng và Stuart không? Nàng có hận không?
Tôi cứ lật qua lật lại những câu hỏi giống nhau và luôn dừng ở một câu hỏi lớn: Tôi có nên nói chuyện này với Gemma không? Hay tôi nên tìm hiểu thêm trước?
Tôi đỗ xe ở khách sạn và ngồi lại một lát, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Tôi sẽ phải nói thật. Với nàng. Đó là điều đúng đắn.
Gemma đã nhắn cho tôi rằng nàng đang chờ ở quầy bar khách sạn. Tôi đi thẳng ra đó, quyết tâm bày tỏ hết với nàng, để yêu cầu nàng mở lòng với tôi. Nhưng khi tôi đến đó thì nàng lại đang ngồi cùng một cặp đôi, hai người đàn ông nàng đã gặp ở spa, và tất cả đều đã ngà ngà. Ngay khi tôi đến, Gemma gọi thêm một chai Prosecco, rồi một chai nữa, và rốt cuộc chúng tôi ngồi cùng cặp đôi kia hàng giờ, ăn tối với nhau, trong khi Gemma càng lúc càng say.
Quay lại phòng mình, tôi cố nói chuyện với nàng nhưng nàng đã xùy tôi. Nàng gần như không đứng thẳng nổi. Nàng ngã ra giường và cố gắng nằm thẳng. Tôi ngồi xuống bên cạnh và nàng kéo tôi để hôn. Nàng kéo đầu tôi cách xa đầu nàng rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, mặc dù mắt nàng khó tập trung vào một điểm.
“Anh sẽ làm bất kì điều gì vì em, đúng không?” Nàng hỏi, giọng lè nhè.
Nàng cố lột áo qua đầu nhưng không làm được. Người nàng xìu xuống.
“Gemma?”
Nàng đã bất tỉnh.