Anh mới có được một chút manh mối cho biết họ là người như thế nào… Anh không biết những việc họ đã làm… Nếu anh nói chuyện với mọi người ở quê…
Tôi đội mưa ra chỗ đỗ ô tô. Tôi sẽ nghe theo lời khuyên của Gemma rồi lái xe đi. Và tôi biết chính xác là đi đâu.
Theo bản đồ vệ tinh, bãi biển Winchelsea, làng chài nơi Gemma lớn lên, chỉ cách đây sáu mươi tư cây số. Một giờ rưỡi lái xe, dù tôi đoán mình có thể đi nhanh hơn nếu đường sá thông thoáng và tôi nhấn ga.
Hôm nay là Chủ nhật và đường rất vắng. Tôi có mặt ở Winchelsea lúc mười hai rưỡi, sau khi vòng qua Hastings và đi xuyên một ngôi làng xinh đẹp có tên Fairlight. Tôi đỗ xe trên con đường chạy song song với bờ biển và bước ra, đội mũ áo để tránh mưa, rồi đi bộ ngang qua bãi biển.
Đã lâu tôi không nhìn thấy biến. Thủy triều đang lên, từng đợt sóng bạc đầu cào lớp cát sỏi, tung bọt vào tôi và buộc tôi lùi lại. Không có ma nào trong tầm nhìn, trừ phi những con hải âu có linh hồn. Một đôi hải âu đang tranh cãi giành giật một con mực. Bên phải tôi là những mỏm đá lởm chởm chắn ngang đường, mấy ngôi nhà chênh vênh trên mép đá phía trên. Một dãy nhà kéo từ đây về phía các mỏm đá ấy, hầu hết cũ kỹ và cho thấy dấu hiệu của nhiều năm dài hứng nắng gió và sóng biển, chỉ có vài căn mới xây. Tôi có thể tưởng tượng những người London đến đây và mua lại chúng, dùng chúng như nhà nghỉ mùa hè. Nơi này thật xinh đẹp, kể cả trong một ngày mưa gió âm u như hôm nay, đến mức chính tôi cũng nảy sinh ý định làm điều tương tự.
Chính xác thì tôi định làm gì ở đây hôm nay? Thậm chí tôi còn không biết địa chỉ cũ nhà Robinson. Nhưng tôi đã lái xe đến đây và nghĩ rằng hẳn phải còn ai đó quanh đây nhớ ra họ. Ai đó có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đó. Và hầu hết mọi người trong các cộng đồng nhỏ vẫn tụ tập và buôn chuyện ở đâu nào? Một quán rượu.
Tôi kiểm tra Google Maps và tìm ra một quán gần đây, lái xe một lúc là đến. Tôi quay lại ô tô.
Trong quán rất nhộn nhịp, mùi bánh nướng ngày Chủ nhật lấp đầy không khí và làm dạ dày tôi sôi lên, nhắc tôi nhớ đã đến giờ ăn trưa. Tôi nhìn quanh. Tôi cần tìm ra ai đó trông giống như đã sống ở đây một thời gian dài, mặc dù tôi biết mình không thể cứ lại gần họ và hỏi họ có quen Jeff và Lizzy không. Sẽ tốt hơn nếu tôi ngồi xuống, ăn trưa rồi thử gợi chuyện. Có hai người đàn ông ngồi trong góc và một cái bàn trống bên cạnh họ. Họ trông trạc tuổi Jeff và Lizzy. Tôi gọi một đĩa bánh mì nướng rồi đến ngồi ở cái bàn ấy, ước gì mình mang theo một tờ báo. Thay vào đó, tôi làm như tất cả mọi người vẫn làm khi họ ở một mình hoặc đi cùng người khác: tôi lấy điện thoại ra và nhìn đăm đăm vào màn hình, cố làm ra vẻ một anh chàng không cô đơn.
Tôi đã hi vọng mình sẽ nhận được một tin nhắn của Gemma. Một động thái hàn gắn. Nhận ra mình đang là kẻ đạo đức giả, tôi nhắn cho nàng: Hi vọng em ổn. Anh ghét phải cãi nhau với em. Anh lái xe đi chơi hơi xa và vừa mới ăn trưa. Yêu em xxx .
Thức ăn được mang ra và tôi vừa ăn vừa nghe chuyện phiếm ở bàn bên cạnh. Họ đang nói về buổi chơi đố chữ cách đây vài hôm, trước khi chuyển qua đề tài câu cá. Tôi khẳng định hai người này là những thủy thủ dày dạn. Có mấy cốc bia rỗng trên bàn họ, ám chỉ họ đang có một buổi ăn trưa kèm nhậu linh đình. Tôi vắt óc nghĩ xem có gì để nói với họ, một điều đáng để tâm có thể khơi mào cuộc tán gẫu. Tất cả những gì tôi nghĩ ra là một bài nghiên cứu tôi từng đọc về sự gia tăng các chất hóa học bao gồm cả thuốc trừ sâu và chất giải nhiệt* trong cá. Nhưng tôi không nghĩ điều đó sẽ khiến họ yêu thích mình.
•
Chất lõng đặc chế để làm mát và chống ăn mòn cho động cơ.
Rốt cuộc tôi đã gặp may. Một chú retriever lông vàng chẳng biết từ đâu chạy lại và ngồi ngay cạnh chân tôi, tò mò ngắm nghía cái đĩa của tôi. Tôi cho nó phần pudding Yorkshire còn lại của mình.
“Cậu không nên cho nó ăn,” một trong hai ông già nói, ông ta có bộ râu trắng rối nùi. “Giờ cậu không thoát được nó đâu.”
“Tôi không phiền đâu,” tôi nói và gãi lông chú chó. Nó hít ngửi quần bò của tôi. “Tôi nghĩ nó ngửi được mùi chú mèo của tôi.”
Hai người đàn ông sắp thôi hứng thú với tôi nên tôi vội vàng nói “Chỗ này hay thật. Thức ăn cũng tuyệt. Một người bạn đã gợi ý tôi nên đến đây.”
Người đàn ông kia, cũng có râu nhưng màu gừng, gật đầu với tôi như là ông ta đang chiều lòng một thằng ngốc.
Tôi lấn đến. “Vâng, đó là một người từng sống ở đây, lâu lắm rồi. Jeff Robinson, tên ông ấy đấy.”
Hai người trao nhau một cái nhìn. Râu Trắng khịt mũi. “Cậu không muốn nghe bất kì điều gì Jeff Robinson nói đâu.”
Trúng phóc.