Khách sạn nằm bên trong rừng Ashdown, một địa danh nổi tiếng vì đã là bối cảnh cho những câu chuyện trong Winnie-the-Pooh; một phiên bản Khu rừng Trăm mẫu ngoài đời thực. Chúng tôi đến nơi vào khoảng trưa, sau khi lái xe qua những con đường thôn quê yên tĩnh rợp bóng cây, bộ cánh rực rỡ của những ngày cuối thu vẫn còn phủ lên chúng. Càng rời xa London, sự căng thẳng trong tôi càng giảm dần và tan đi. Trên ghế hành khách, Gemma trông an yên và xinh đẹp, nàng thường vươn tay sang bóp chân tôi. Tránh xa bố mẹ, nàng lại chuyển mình. Đây mới chính là con người thoải mái, hạnh phúc mà tôi đã đem lòng yêu thương. Khi lái xe lên đường vào khách sạn, tôi có cảm giác như chúng tôi vừa bị nhốt trong một cái hố mấy tuần vừa rồi và bây giờ đang tiến ra ánh sáng.
Phòng chúng tôi rất lớn với một chiếc giường bốn cọc, xô pha và ghế bành. Trong phòng còn có cả một bồn tắm tạo xoáy nước kèm chai sâm panh đang chờ chúng tôi. Trong email không nêu giá nhưng chắc hẳn chỗ này đã làm Jeff và Lizzy tốn cả mớ tiền.
Tôi đặt túi xuống và mở chai rượu, rót cho mỗi người một ly. Sau vài ngụm, tôi kéo Gemma về phía mình và hôn nàng. Tôi luồn bàn tay vào lưng áo len của nàng và nàng hôn lại tôi.
Sau đó, khi nằm trên giường trong chiếc áo choàng trắng mà căn phòng có sẵn, Gemma nói: “Đây đúng là thứ chúng ta cần”.
“Anh biết.”
Nàng chống một khuỷu tay lên. “Em xin lỗi vì bố mẹ em. Em biết họ là một cơn ác mộng.”
“Thực ra ngay lúc này anh thấy khá là mến họ đấy. Và họ cũng không còn ở với chúng ta lâu nữa.”
Nàng do dự trước khi nói “Không”.
Đáng lẽ tôi phải hỏi tại sao nàng lại do dư như thế nhưng tôi tự nhủ rằng nàng chỉ đang bị phân tâm. Tôi không muốn bất kì điều gì giết chết tâm trạng lúc này.
Đêm qua, sau một buổi tối dễ chịu Jeff và Lizzy sắm vai những người họ hàng trong mơ và chúng tôi nói chuyện về các kế hoạch cho ngôi nhà cùng khu vườn mới của họ, tôi đã tự thuyết phục mình rằng chỉ có điên mới nghĩ Jeff giết George. Đó chỉ là một cơn điên ngắn ngủi của tôi sau khi trải qua thảm kịch.
Phần còn lại của ngày hôm đó rất thú vị. Chúng tôi dùng dịch vụ spa, đi bộ loanh quanh khu đất nhiều cây cỏ, ăn tối rồi lên giường và làm tình lần nữa. Mọi chuyện thật tuyệt vời, giống như những tuần đầu tiên trong mối quan hệ của chúng tôi, và việc nằm trong vòng tay Gemma khiến mọi căng thẳng trong những tuần qua tiêu tan. Tôi chìm vào giấc ngủ thỏa mãn và kiệt sức. Đó là một ngày tuyệt vời.
Ngày vui cuối cùng của chúng tôi.
“Mình đi dạo một lát nhé,” Gemma nói và nhảy khỏi giường. “Anh đã hi vọng mình có thể ở lại đây thêm một lúc.”
Nhưng nàng đang mặc quần áo rồi. “Em muốn nghe tiếng lá lạo xạo dưới chân. Cảm nhận không khí tươi mới trên mặt” Nàng tròng quần áo lên người tôi. “Nhanh nào, chồng ơi, nếu không em sẽ đi mà không cần anh.”
Con đường xuyên qua khu rừng đích thực đã trải một lớp lá rụng. Chúng tôi nắm tay nhau đi bộ về một địa điểm được đánh dấu trên bản đồ ở ngoài bìa rừng, không nói gì nhiều, chỉ tận hưởng cảm giác được rời xa thành phố. Được ở riêng với nhau. Đích đến của chúng tôi cách khách sạn khoảng hơn bốn cây số và chúng tôi đi mất một tiếng, nhưng tiếng hò hét của lũ trẻ phía trước đã cho chúng tôi biết là gần đến nơi rồi.
Cầu Poohsticks. “Nó bình thường quá,” tôi nói, bởi vì đúng thế: một cây cầu gỗ đơn sơ, rào chắn hai bên thành cầu, bắc ngang một dòng suối hẹp.
Lũ trẻ mà chúng tôi nghe tiếng đang đứng trên cầu cùng bố chúng. Một cậu bé và một cô bé, quãng năm và bảy tuổi. Chúng đang làm cái việc mà người ta nhất định phải làm khi đến đây: tìm vài que củi và thả xuống nước, háo hức thúc giục nó trôi bên dưới chân chúng tôi. Cái que của cậu bé nổi lên trước và cậu tỏ vẻ như vừa thắng trận World Cup, cô chị chúc mừng cậu. Rồi cả hai làm lại, lần này que của cô bé nổi lên nhanh hơn. Cậu em òa khóc, giậm chân trên cầu rồi gào lên. Cậu từ chối sự vỗ về và ông bố phải mang cả hai đi chỗ khác.
“Anh có muốn thử không?” Gemma hỏi và bật nhảy đi tìm vài cái que như chú hổ Tigger. Nàng đưa cho tôi cái que to hơn.
“Chẳng phải anh nên tự tìm que của mình à?” Tôi hỏi.
Nàng cười với tôi. “Đó có phải quy luật của cuộc đời không? Mỗi người lúc nào cũng nên tự tìm Poohstick của mình?”
Tôi cười phá lên. “Anh nghĩ nên thế.”
Chúng tôi cùng quăng que củi xuống dòng nước và chờ. Cái của Gemma nổi lên trước. Chúng tôi tiếp tục chờ nhưng que của tôi không xuất hiện.
“Chắc nó bị kẹt rồi,” tôi bảo. “Một cái que bị kẹt.”
“Muốn thử lại không?”
Tôi vòng tay ôm nàng. “Anh thà quay về nơi ấm áp.”
Trên đường trở về khách sạn, Gemma im ắng và tôi cảm nhận được sự thay đổi tâm trạng nơi nàng. Tôi cho đó là do mệt mỏi hoặc dư âm của cồn. Chúng tôi đã uống rất nhiều rượu vào đêm trước, mặc dù ở thời điểm này thì việc ấy không còn bất thường với Gemma nữa. Nàng luôn về nhà với một chai rượu mỗi tối và uống cạn. Một hai lần, tôi chú ý thấy cả mùi khói thuốc trên quần áo nàng dù không muốn tra hỏi nàng về việc đó. Tôi nghĩ có lẽ nàng đã đứng cùng Lizzy ở bên ngoài khi bà ta hút.
Cố lấp đầy khoảng lặng, tôi nói “Thằng nhóc kia buồn cười nhỉ? Giận dỗi vô cớ khi bị thua cuộc.”
“Nỗi kinh hoàng nho nhỏ. Tội nghiệp ông bố.”
“Tội nghiệp ư? Anh nghĩ anh ta may mắn đó chứ.” Tôi không chỉ nói chơi. Nhìn ông bố cùng hai đứa con, tôi đã cảm thấy có chút ghen tị. Đó chính là điều tôi vẫn hằng tưởng tượng ngày nào đó chính mình sẽ làm: đưa lũ trẻ đi dạo trong rừng, chơi trò chơi, giới thiệu chúng với thiên nhiên. Việc dạy học cho lũ trẻ như Effy trong mấy năm vừa rồi đã làm tôi ngày càng tin tưởng rằng có con sẽ rất tuyệt vời. Tôi không hẳn là kiểu ham hố con cái, nhưng có thể cảm nhận chính mình đang đi về hướng đó.
Gemma thì không mảy may thấy thế. “Sao cơ, may mắn vì có một thằng nhải mè nheo à?”
Tôi dừng bước. “Ôi Chúa ơi. Em vừa nói y hệt mẹ em.”
“Đừng có nói thế!”
“Anh xin lỗi, Gemma, nhưng đúng thế.”
Nàng lườm tôi và tôi nhận ra mình vừa chạm phải ranh giới.
“Em đã bảo anh đừng bao giờ nói vậy!”
Thực ra, nàng đã bảo nàng sẽ giết tôi nếu tôi dám so sánh nàng với mẹ nàng.
Một người đang đạp xe đến. Chúng tôi chờ anh ta đi qua, gật đầu chào và mỉm cười, giả vờ mọi chuyện đều ổn.
Gemma và tôi còn chưa bàn đến chuyện có con, một trong những điểm trừ của cuộc hôn nhân lãng mạn chớp nhoáng giữa chúng tôi. Tôi đã tưởng đề tài đó sẽ sớm được khơi lên.
“Em không thích trẻ con à?” Tôi hỏi, dù tôi biết bây giờ không phải thời gian lẫn địa điểm để khơi mào.
“Không phải là em không thích.”
“Thế thì sao?”
“Em chỉ không muốn có con.”
Tôi chới với. Dù Gemma và tôi chưa từng bàn bạc, điều đó không có nghĩa là tôi chưa từng mong muốn. Con Gemma và tôi và một đứa bé bụ bẫm, nhõng nhẽo, cậu bé hay cô bé. Tất nhiên, tôi biết có con là một việc khó khăn, không phải lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười và sự thỏa mãn còn lâu mới được thế nhưng tôi đã luôn nghĩ nó sẽ xảy ra ở một thời điểm nào đó trong đời. Đó là việc mà hầu hết mọi người đều trải qua. Và, như George từng nói với tôi không bao lâu sau khi Gemma và tôi cưới nhau, chúng tôi sống trong một ngôi nhà hoàn hảo để gây dựng một gia đình.
Gemma đã bắt đầu đi tiếp, lần này nàng bước nhanh. Tôi vội theo sau nàng.
“Chúng ta cần nói chuyện này,” tôi nói.
Nàng dừng bước. Cổ nàng ửng đỏ, hai bàn tay cuộn chặt ở bên hông. “Bố mẹ em đã là một thảm họa. Anh từng thấy cách họ nói chuyện với em rồi đấy. Nếu em giống mẹ em đến thế, làm quái nào anh lại muốn có con với em hả?”
“Anh chưa bao giờ bảo em giống mẹ.”
“Anh vừa bảo! Khoảng hai phút trước.”
“Không, anh bảo là em nói giống hệt mẹ em, nhưng chỉ một câu ấy thôi.”
“Thế là đủ tệ rồi! Và anh nói đúng. Đôi khi em cũng cảm nhận được, khi nghe chính mình nói hay nghĩ những điều cụ thể. Em còn trông giống bà ấy nữa, mỗi năm trôi qua lại càng giống. Em có thể thấy chính mình đang biến thành bà ấy.” Nàng gạt tóc ra khỏi mặt. “Và anh biết gì không? Việc đó đang xảy ra nhanh hơn nữa, khi họ ở gần em. Như thể em có thể chặn dừng việc ấy khi họ cách xa em hàng trăm cây số, nhưng bây giờ họ đã ở đây… như thể cơn ác mộng tồi tệ nhất của em đã thành sự thật.”
“Không phải em đang biến thành bà ấy, Gemma,” tôi nói, cố nắm tay nàng. Nàng giật tay ra. “Mặc dù vậy, em đang rất khác, kể từ khi họ đến. Em đã…”
“Sao nào? Nói thẳng ra đi.”
“Em đã uống rất nhiều.”
“Không, em không uống.”
Tôi giơ hai tay lên. “Được rồi, nếu em đã nói như vậy.”
Nàng lườm tôi. “Được rồi, có thể là em uống nhiều hơn trước một chút. Thế thì sao? Anh cũng đâu phải người chê rượu.”
Giọng nàng lớn hơn bình thường. Có một người đàn ông phía trước chúng tôi đang dẫn chó đi đạo và ông ta quay lại nhìn. Mặc dù đang giữa buổi sáng nhưng khu rừng đang tối đi, mây tụ lại trên đầu chúng tôi.
“Cả hai chúng ta đều đã trải qua quá nhiều căng thẳng,” tôi nói, cố xoa dịu nàng và quyết định không nhắc đến chuyện tôi nghĩ nàng có thể còn hút thuốc nữa. Tôi muốn xí xóa, muốn quay lại nơi chúng tôi ở cách đây ba mươi phút: hạnh phúc và thư giãn. “Này, anh đã nghĩ chúng ta đều thấy bố mẹ em tử tế vào cuối tuần này đấy chứ,” tôi nói. “Ý anh là, họ đã trả tiền cho chuyến đi này.”
Nàng cười cay đắng. “Ừ. Họ trả tiền.”
“Ý em là sao?”
“Họ đã dùng số tiền em cho họ vay.”
Tôi nhìn nàng chằm chằm. “Em đùa à?”
“Em ước gì như vậy. Hôm nọ, họ bảo em là họ hết tiền mặt và hỏi liệu em có thể cho vay không. Bố bảo là ông đang chờ một khoản trả nợ từ một gã nào đó ở Pháp.”
“Gã nào?”
“Em không biết. Ông ấy nói họ đã bán tất cả đồ đạc cho một người bán lẻ đồ nội thất nào đó hay đại loại như thế và đang chờ tiền về.”
Tôi bị choáng. Hơn cả thế: giận dữ. “Bao nhiêu tiền?”
“Cứ nói là toàn bộ tiền tiết kiệm của em. Nhưng rõ ràng em sẽ sớm lấy lại thôi.” Nàng nhìn cây cối chứ không nhìn tôi. “Khi họ kể với chúng ta về chuyến đi này, em tưởng là họ nhận được tiền rồi, nhưng khi em hỏi mẹ thì bà lại bảo là vẫn chưa. Lúc đó, anh đã rất háo hức về kì nghỉ cuối tuần này.”
“Ôi, Gemma, đáng lẽ em phải nói cho anh.”
“Có lẽ. Nhưng em cũng muốn đến đây. Để tránh xa họ một vài ngày.”
Vài giọt mưa rơi xuống mặt tôi. Nhìn lên bầu trời, chúng tôi không còn nhiều thời gian trước khi mưa nặng hạt hơn. Và cùng với cơn mưa, tôi chợt nhận ra một điều đáng sợ.
“Chờ đã. Nếu họ không có tí tiền nào, làm sao họ trả nổi tiền đặt cọc nhà?”
Nàng nhìn tôi theo kiểu Giờ thì anh đã hiểu.
Mưa bắt đầu đổ xuống rào rào. Cánh rừng quanh chúng tôi tối hơn. Dường như Gemma đang cân nhắc câu chữ. “Anh mới có được một chút manh mối cho biết họ là người như thế nào. Nhưng chỉ có từng đó. Một manh mối. Anh không biết những việc họ đã làm. Những điều đã xảy ra khi em còn bé. Nếu anh nói chuyện với mọi người ở quê…”
“Ý em là gì? Điều gì?” Lòng tôi đã lạnh toát. Gemma không trả lời. “Thôi nào, Gemma, kể cho anh.”
“Không, em không thể.”
Nàng lại cất bước, chạy nhanh, đầu cúi gầm tránh cơn mưa. Tôi do dự giây lát, cố hiểu những gì nàng vừa nói, rồi bắt kip nàng. Tôi tóm cánh tay nàng nhưng nàng đã giật ra.
“Gemma, em phải kể cho anh.”
“Không, em không thể. Em không thể nói về nó.”
“Nhưng…”
“Elliot, làm ơn, để em yên.”
Nàng gào lên và hai phụ nữ ở gần chúng tôi, đang hướng về khách sạn, đã quay ngoắt lại nhìn như thể tôi tấn công nàng. Một trong hai người định đi về phía chúng tôi nhưng Gemma đã giơ một tay lên ra hiệu nàng ổn.
Tôi gọi tên nàng nhưng nàng ngắt lời. “Elliot, em nghĩ tốt nhất em nên ở một mình một lát. Em sẽ dùng dịch vụ spa, đi bơi, cố bình tĩnh lại. Được không?”
“Được.”
“Sao anh không lái xe đi đâu đó chẳng hạn? Tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng.”
Nàng đi về phía khách sạn và tôi dõi theo nàng, tự hỏi làm thế quái nào hôm nay lại đột ngột trở nên tệ như vậy. Nhưng tôi biết ai là người có lỗi. Jeff và Lizzy.