“Colin có nói gì với cậu về cuộc điều tra không?”
Amira và tôi đang ở trong xe, cùng đến một cuộc họp ở trường học của Crystal Palace. Hôm đó, thời tiết rất xấu và hai cần gạt phải hoạt động hết công suất nhưng gần như không theo kịp tốc độ mưa táp vào kính chắn gió. Chiều thứ Sáu này, George và Edith đã mất được hơn một tuần. Băng cách ly của cảnh sát vẫn vòng quanh ngôi nhà nhưng số người ra vào đã giảm đáng kể, câu chuyện biến mất trên truyền thông và thậm chí cả những người tò mò cũng trở nên buồn chán. Thành Phố tiếp tục vận động và chủ đề nóng trong những ngày này là tội phạm liên quan đến dao, sau vụ một đôi nam nữ bị đâm ở Tottenham. Thậm chí đám tang còn chưa được tổ chức - rõ ràng Terry Whitley, người mới từ Úc về, đang chờ bên nhà xác trả lại hai thi thể và với tôi, dường như hai người hàng xóm cũ đã bị lãng quên. Nhưng tôi thì không. Và tôi hi vọng cảnh sát cũng không.
“Anh ấy không nói gì nhiều về công việc,” cô nói, đạp phanh khi một chiếc xe tải phanh gấp phía trước chúng tôi, văng bùn từ bánh xe ra sau.
“Chắc cậu ấy phải nói gì đó. Chẳng hạn như liệu họ đã có nghi phạm nào chưa. Tớ đã cố liên lạc với cái cô thanh tra Rothermel kia nhưng cô ta chẳng rảnh lúc nào cả.”
“Họ bị quá tải rồi, Elliot. Quá nhiều tội ác, không đủ cảnh sát. Colin lúc nào cũng than thở như vậy.”
“Thế là sao, họ chỉ việc quên tiệt George và Edith đi à?”
Chúng tôi dừng ở một cột đèn giao thông. “Không, tất nhiên là không. Nhưng anh ấy không hề nói gì về chuyện họ có thêm đầu mối mới.” Đèn chuyển xanh và chúng tôi đi tiếp. “Dù sao thì, đổi đề tài đi. Có gì mới với bố mẹ vợ không?”
“Ôi Chúa ơi. Đừng hỏi.”
Mấy ngày vừa rồi, tôi đã theo dõi Jeff và Lizzy, lắng nghe chuyện của họ, cố xác minh những nghi ngờ của tôi về họ. Danh sách những điểm đáng nghi cứ không ngừng thay đổi và tăng lên. Đầu tiên, tôi lo lắng vì những chuyện đã xảy ra ở Pháp. Có phải họ đã hạ cánh ở nhà của bạn trai Chloe và không chịu rời đi, có phải họ đang định làm chuyện tương tự ở đây?
Thứ hai, chính xác thì Chloe đang bị làm sao? Có phải cô ta đã gạt tôi rằng cô ta chưa hề nói gì với George? Có phải cô ta đã kể cho Jeff điều tôi đã nói? Jeff phải nhất thiết giữ bí mật chuyện gì?
Lại còn những lời buột mồm khác của cô ta nữa.
Tôi không cần sợ họ.
Thế là sao? Không lẽ tôi mới nên sợ họ? Những lời ấy càng lặp lại trong đầu tôi, tôi càng cảm thấy thấp thỏm. Tại sao tôi phải sợ họ? Họ có thể làm gì?
Và câu hỏi ấy dẫn đến một ý nghĩ điên rồ khác mà tôi không muốn níu giữ bởi đường như nó quá lố bịch và hoang đường, chưa nói đến đáng sợ. Phải chăng Jeff đã giết George và Edith?
Điều đó có vẻ điên rồ. Ông ta là bố vợ tôi. Ông ta đang sống trong nhà tôi, ngủ trên giường của tôi. Và mặc dù ông ta cục mịch, thô lỗ và rõ ràng không vội vã ra đi, nhưng còn lâu mới là kẻ sát nhân.
Chỉ có điều… thế còn cái cách Gemma co rúm lại khi ông ta giơ tay trên đầu nàng lúc nàng bị nghẹn? Phản ứng của Gemma cho thấy nàng biết ông ta có thể hay thậm chí là thường viện đến bạo lực.
Nhưng rồi tôi lại tự nhủ mình thật ngốc. Thậm chí nếu Jeff có thể giết người - mà tôi không có bằng chứng - chắc chắn ông ta sẽ không đủ thời gian. Đúng không?
Tôi đã nghĩ kĩ chuyện đó.
Ông ta chỉ vắng mặt khoảng hai mươi phút, có lẽ hơn thế một chút. Từ nhà tôi đến nhà hàng ít nhất mất mười phút đi bộ. Tôi chắc chắn Jeff có thể chạy mỗi chiều mất tầm năm, sáu phút. Ông ta đã hụt cả hơi khi trở lại và vả mồ hôi, mặc dù ông ta tuyên bố đó là vì vừa chạy từ cửa hàng về.
Một điều nữa đang ủng hộ ông ta: trên người ông ta không hề có máu. Liệu có thể giết ai đó bằng một cái búa mà không hề bị máu bắn lên người? Chỉ khi, tôi đoán là, bạn mặc một loại trang phục bảo hộ bằng nhựa dẻo, gồm cả kính loại tương tự kính bảo vệ chúng tôi dùng trong phòng thí nghiệm. Ông ta có thể lột cả bộ trước khi rời nhà và giấu nó đâu đó trước khi vứt nó sau này.
Vậy tại sao ông ta phải làm thế? Động cơ của Jeff là gì? Điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra là Chloe đã nói dối và thì thầm điều gì đó với George về bố mẹ cô ta, một điều mang tính tố giác. Một điều Jeff phải giết người diệt khẩu.
Tôi ước mình có thể luận ra điều George đã cố nói với tôi bằng những hơi thở cuối cùng. Không phải… Không cái gì cơ ? Có lẽ nó chẳng có nghĩa gì. Ông đang chết, não ông đã bị huỷ hoại nghiêm trọng. Ông có thể nói linh tinh lắm chứ.
Tôi thở dài. Giết người diệt khẩu. Nghe điên thật. Không phải những việc xảy ra ngoài đời thực. Giả thuyết của cảnh sát rằng đây là một vụ trộm leo thang bạo lực nghe còn hợp lý hơn nhiều.
Và tôi gạt những nghi ngờ của mình đi. Tôi không chia sẻ chúng với bất kì ai.
“Được rồi, rõ ràng cậu không muốn nói về bố mẹ vợ,” Amira nói. “Buổi học với Effy hôm thứ Ba thế nào? Tớ chưa có cơ hội hỏi cậu.”
Tôi vui vì có một điều tích cực để tập trung vào. “Cực kì, cực kì hay. Tớ đã khuyến khích con bé, giới thiệu nó với các sóng hấp dẫn. Tất nhiên, con bé từng xem vài đoạn video về đề tài này trên YouTube. Nó nắm được ngay lập tức. Không thể tin nổi.”
“Cậu gặp bố cô bé chưa?”
“Ông Mensah. Ừ, có gặp chốc lát. Một người tốt. Thực sự dành nhiều tham vọng cho con gái, chứng kiến điều đó thật tuyệt. Ông ấy còn mời tớ qua ăn tối.”
“Cậu có định đi không?”
“Tớ không chắc. Tớ nghĩ việc đó đẩy giới hạn quan hệ trong công việc đi hơi xa. Dù sao, như tớ đã nói, ông ấy là người tốt, và ông ấy hiểu việc học cần thú vị. Là nếu chúng ta ép cô bé quá thì có thể làm mất lòng nhiệt huyết của nó.”
“Tớ không nghĩ ta có nhiều cơ hội làm vậy đâu.”
“Không.” Tôi cười. Cảm giác thật tuyệt, sau tuần tôi vừa trải qua. Công việc đang giúp tôi xốc lại tinh thần, và các buổi học với Effy là một điểm sáng trong bóng tối. Thứ duy nhất đi đúng đường, không cần bàn cãi gì.
Cả nhà Robinson, bao gồm Stuart, người đã ghé qua để gặp bố mẹ anh ta, đều đang ở trong bếp lúc tôi về nhà. Stuart, giờ chỉ có một mình, đang nói chuyện với Lizzy. Bà ta cầm chặt một cốc trà và Jeff đang đeo tạp dề. Căn phòng thơm mùi bánh nướng.
Gemma tiến đến và hôn tôi để chào.
“Bố đã làm bánh,” nàng nói và nhướn một bên mày.
“Thật à?”
Tôi chưa từng thấy Jeff thể hiện chút xíu hứng thú nào với việc nấu nướng hay bất kể điều gì liên quan đến nội trợ trước đây.
“Con có vẻ sốc,” Jeff nói. “Ta là người có nhiều tài ẩn mà.”
Chloe đang ở phòng khách, chơi cùng Katie. Tôi có thể nghe tiếng cười của cô bé, rồi Chloe nói gì đó và Katie cười dữ hơn. Tôi tự hỏi Lizzy có nỗ lực nói chuyện với cháu gái mình không hay bà ta đã từ bỏ rồi.
Đây chính là cảnh tượng gia đình ấm cúng ồn ào mà tôi vẫn luôn mong được tham dự. Khi Jeff cúi xuống để mở cánh cửa lò nướng và hé mắt nhìn vào, tôi bỗng cảm thấy thật ngốc nghếch vì nghi ngờ ông ta giết hai người hàng xóm. Rốt cuộc họ chỉ là một gia đình đầy tật xấu và khó hiểu mà thôi. Chẳng phải các gia đình khác cũng vậy sao? Là con một, tôi thường phải tưởng tượng ra mình sẽ như thế nào nếu là một phần của gia tộc đông đúc. Tại đây, khi Gemma vòng một cánh tay quanh eo tôi và cười bố mình vì ông vừa làm bỏng mấy đầu ngón tay và đang nhảy chồm chồm trong bếp, vung vẩy cánh tay, Lizzy cùng Stuart thì cười to, cảm giác như tưởng tượng của tôi đã thành hiện thực. Có lẽ việc để nhà Robinson ở lại đây cũng không quá tệ. Có lẽ họ thực sự là gia đình thứ hai mà tôi hằng mong.
“Bánh gì vậy?” Tôi hỏi.
“Bánh mì chuối,” Jeff nói.
Dạ dày tôi cuộn lên. Mấy lát bánh mì chuối mà George mang qua vào cái ngày ông bị giết vẫn nằm trong một cái hộp thiếc trên chạn, chưa ai đụng đến.
Jeff nháy mắt với tôi và mọi ý nghĩ tích cực của tôi tiêu tan.
Ông ta cố ý. Chắc chắn là cố ý.
Nhưng trước khi tôi kịp nói, Stuart đã bảo: “Kể cho Elliot nghe về những ngôi nhà bố mẹ xem hôm nay đi, mẹ”.
“Bố mẹ thực sự đã đi xem nhà à?” Tôi hỏi, không ngăn nổi vẻ hoài nghi trong giọng mình, cảm xúc của tôi đã bật trở lại hướng bên kia. Tôi liếc Gemma, nàng nhướn cả hai lông mày.
“Ừ, chúng ta đã xem bốn nơi,” Lizzy nói trước khi lao vào bài mô tả hào hứng về những nơi họ đã xem, tất cả đều nghe có vẻ hoàn hảo.
“Vấn đề chính là chọn một trong những nơi ấy,” Jeff nói. “Ta nghĩ cái nhà ta thích nhất là ở Sydenham Hill.”
“Tôi thì thực sự yêu cái nhà ở Crystal Palace.”
Họ cứ tiếp tục trò chuyện như thế, tranh cãi kiểu vui nhộn về điểm mạnh của từng ngôi nhà, bàn về giá cả - dường như tất cả đều có giá phải chăng đến khó tin. Tôi thì ngồi tại bàn, lắng nghe và tự hỏi có phải rốt cuộc mình đã bị điên và tất cả chỉ là ảo giác không. Cứ như mặt trời vừa ló rạng. Có lẽ tôi đã nhầm về ổ bánh chuối. Không phải cố ý.
Chloe cùng Katie vào phòng. Họ nắm tay nhau và Katie có vẻ nhút nhát nhưng hạnh phúc.
“Chúng con đang thắc mắc cái bánh đã xong chưa,” Chloe nói. “Chúng con đang chết đói đây, đúng không Katie?”
Katie gật đầu.
“Chưa đâu, các cô gái,” Jeff nói với nụ cười âu yếm. “Bố sẽ gọi khi nào xong.”
“Cảm ơn bố,” Chloe nói.
“Cảm ơn ông ạ,” Katie phụ họa.
Ông ta rạng rỡ hẳn khi họ ra khỏi phòng.
“Khi nào bố định kể cho họ về điều bất ngờ?” Stuart hỏi bố mình.
“Bất ngờ gì?” Tôi hỏi.
“Thực ra ta định chờ đến khi mang bánh lên.” Jeff gạt bỏ sự khó chịu rành rành, cầm một chiếc phong bì ở cạnh bếp lên và đưa cho tôi.
“Cái gì đây?”
“Cứ mở ra đi,” Lizzy nói.
Đó là một email được in ra. “Stuart đã giúp ta việc này,” Jeff nói trong lúc tôi đọc nó. “Chúng ta nghĩ hai con cần chút thời gian riêng tư. Ý ta là, ta biết việc chúng ta ở đây không dễ dàng gì và rõ ràng gần đây con đã phải trải qua điều tồi tệ, Elliot, khi phát hiện cặp vợ chồng già kế bên. Chúng ta nghĩ các con sẽ khá hơn khi được đi nghỉ.”
Họ đã đặt cho chúng tôi hai đêm ở khách sạn Ashdown Park tại Sussex. Một “khách sạn và câu lạc bộ đồng quê” bốn sao.
Gemma nhận tờ giấy từ tay tôi. Dường như nàng cũng bị choáng như tôi.
“Họ có cả spa và rất nhiều kiểu mát-xa,” Lizzy nói. “Ta ước ta và Jeff được đi.”
“Con cũng ghen tị đấy,” Stuart nói.
Gemma nheo mắt và định hỏi “Làm sao bố có thể…”
Jeff cắt ngang. “Đừng lo về chuyện đó, cưng ạ. Chỉ cần nhận quà thôi.”
Hai đêm đi xa cùng Gemma. Nó đúng là thứ chúng tôi cần. “Bọn con sẽ nhận,” tôi nói.
Gemma hết mở rồi lại ngậm miệng, lắc đầu gần như không thấy được. “Được ạ. Cảm ơn bố mẹ.”
Nhưng có một vấn đề. Họ đã đặt trước ngày thứ Bảy và Chủ nhật. Ngày mai và ngày kia. “Con phải làm việc vào thứ Hai,” tôi nói.
“Đừng lo chuyện đó,” Jeff nói. “Ta đã nói chuyện với cô gái con làm việc cùng. Cô ấy bảo không sao hết. Cô ấy sẽ làm thay con.”
“Bố nói chuyện với Amira ư? Cô ấy không nói gì cả.”
Jeff có vẻ tự mãn. “Tất nhiên là không. Ta đã bắt cô ấy thề giữ bí mật mà.”
Tôi nhìn vào tờ giấy lần nữa. “Chà, cảm ơn bố,” tôi nói. “Chắc chắn sẽ rất tuyệt khi được đi xả hơi vài đêm.” Tránh xa bố mẹ vợ tôi. Xa nhà của George và Edith, cùng những kí ức vẫn tấn công tôi mỗi khi bước chân ra ngoài.
“Con không cần lo lắng đâu,” Jeff nói với nụ cười toe toét. “Nhà con sẽ được những bàn tay đáng tin cậy quản lý trong lúc con đi vắng.”