“Ta thích cậu, Elliot ạ,” Jeff nói.
Đó là chiều thứ Bảy và tôi đang ở trong văn phòng, giải quyết bớt công việc tồn đọng từ hôm trước, hàng đống email gửi đến, bao gồm một loạt nhà báo muốn nói chuyện với tôi về “những thảm kịch ở Hẻm Cúc-cu”. Vài người cố gọi tôi nhưng tôi đã chặn số và lờ tịt họ. Tôi đã ngủ được vài tiếng. Giấc ngủ sâu và không mộng mị đáng ngạc nhiên, nhưng tôi vẫn có cảm giác bồn chồn bất an. Tôi nghĩ tập trung vào công việc có thể dời tâm trí tôi khỏi những chuyện đã xảy ra và tôi dành thời gian trả lời email của Kenneth, mô tả các kế hoạch tôi chuẩn bị cho lớp học nâng cao của Effy.
Rồi Jeff xuất hiện sau lưng và làm tôi giật mình. Tôi xoay người trên ghế, không chắc mình nghe đúng hay chưa. Tôi nhìn ông ta chằm chằm.
“Cậu là một chàng trai tốt. Rõ là thế. Gemma đã làm rất tốt.” Ông ta vào hẳn trong phòng và không cần được mời đã ngồi lên chiếc xô pha nhỏ. “Hồi xưa, con bé chơi bời với mấy thằng ngu thực sự. Ta khá chắc là con bé làm thế chỉ để chọc tức ta và mẹ nó.”
Điều này làm tôi chú ý. Gemma và Lizzy đã đi siêu thị vì tủ lạnh trống không, tủ chứa đồ khô thì chẳng có gì. Kể từ lúc đến đây, Jeff và Lizzy đã tự nhiên sử dụng hết cả đồ ăn thức uống, và ngoài chuyến mua sắm duy nhất đó, họ chưa hề đóng góp gì thêm. Tôi không đặc biệt phiền hà vì chuyện này, đằng nào tôi cũng không nhận tiền của họ. Nhưng điều đó có nghĩa là chúng tôi sẽ phải đi mua sắm nhiều gấp đôi mọi khi.
“Hồi còn ở bãi biển Winchelsea à?” Tôi hỏi.
“Ừ. Và cả sau đó. Có một thằng nhải…” Ông ta ngưng đúng chỗ đáng bực ấy. “Ta rất mừng vì nó đã tìm được con. Một con người của khoa học. Ý ta là, nó là một nghề vững vàng, không giống cái kiểu hippy vẽ vời hoa lá mà con bé thường cặp kè, thậm chí cả khi con chỉ dùng nó để dạy học.”
“Chỉ?”
Ông ta vẫy một bàn tay. “Con hiểu ý ta mà. Ta cá là con có thể lãnh đạo một cái gì đó, như tập đoàn công nghệ sinh học. Hay tìm ra thuốc chữa bệnh ung thư. Nhưng con cũng đã làm rất tốt ở vị trí của mình, đúng chưa nào?”
“Con đoán thế.”
“Chắc chắn rồi. Ta tôn trọng những người như con, Elliot ạ. Một người tay trắng làm nên. Bởi vì bố mẹ con không giàu có, chẳng phải…”
Tôi giật mình. “Sao bố biết chuyện đó?”
“Cái gì? Ồ, ta nghĩ Gemma đã kể.”
Ông ta đứng dậy, rõ ràng đã hết hứng thú với đề tài ấy. Ông ta đến cửa sổ trước và nhìn hé ra. Cảnh sát liên tục ra vào, cùng vô số người bên báo chí, mật độ giao thông tăng vọt trên con phố, nhiều khách du lịch đáng thương đến để há hốc miệng nhìn “ngôi nhà kinh dị”, dừng bước chụp ảnh rồi đăng lên Instagram. Hashtag ngôi nhà án mạng. Tôi đã phải ra ngoài hét lên với một nhóm thanh niên, bọn họ có vẻ bị sốc vì cơn giận của tôi. Dù vậy gào thét và chửi thề với họ làm tôi cảm thấy khá hơn trong giây lát.
“Ta thắc mắc chuyện ấy sẽ ảnh hưởng thế nào đến giá bất động sản khu này,” Jeff nói.
“Con chắc giá sẽ vẫn thế,” tôi lạnh nhạt nói. “Mà nhân nói về bất động sản…”
“Rồi, rồi, chúng ta đã thu xếp đi xem vài nơi. Hơi xa hơn ý muốn của chúng ta một chút.” Ông ta nêu tên vài khu ngoại ô nằm giữa Dulwich và Kent. “Không có chỗ nào đáng yêu bằng nơi đây.”
Đó là tin tốt. Một chút khoảng cách với bố mẹ vợ tôi thật tốt. Mặc dù nó có thể còn tốt hơn thế. “Bố mẹ không nghĩ đến chuyện chuyển về Sussex à?”
“Hở? Không đời nào.”
“Thế quay lại Pháp thì sao?”
“Chắc chắn không phải ý hay.”
Tôi rời khỏi bàn và đứng cạnh cửa, chặn đường ra của ông ta. “Bố biết đấy, bố vẫn chưa kể cho con nghe bố đã làm gì ở đó.”
Ông ta nhún vai. “Chúng ta đã sống một cuộc đời tử tế, chỉ vậy thôi. Đó là một nơi xinh đẹp trên thế giới này.”
“Vậy tại sao phải ra đi?”
“Vì chúng ta nhớ Gemma. Đã đến lúc cả gia đình đoàn tụ. Đặc biệt, bây giờ con bé đã kết hôn, nếu ta dám nói, viễn cảnh có thêm con cháu trong nhà đang đến gần.”
Ông ta đang cố tỏ ra bình thản nhưng vẫn có điều gì đó, sự căng thẳng, và ông ta không nhìn vào mắt tôi. Ông ta đang nói dối. Tôi dám chắc thế. Điều gì đó đã xảy ra ở Pháp khiến họ phải về nước. Tôi còn nhớ từng nghe lởm ông ta và Lizzy trong căn phòng này, giữa đêm hôm, nói về chuyện trốn thoát khỏi cái gì đó. Lúc trước, tôi chỉ nghĩ là một vụ làm ăn nhưng lỡ nó nghiêm trọng hơn thì sao? Cái gì đó bất hợp pháp?
Tôi chờ xem ông ta có cảm thấy cần lấp khoảng im lặng giữa chúng tôi không, nhưng ông ta chỉ đứng tại chỗ như chẳng buồn quan tâm đến thứ gì trên đời.
Dần dần, tôi bước sang một bên và nói: “Con cần quay lại làm việc”.
Tôi ngồi xuống bàn và ngay lập tức viết tiếp email dở dang. Sau một phút, tôi nhận ra Jeff chưa rời phòng. Ông ta đang nhìn qua vai tôi vào màn hình.
Tôi thu nhỏ email lại và lườm ông ta.
“Chắc đến giờ xem kết quả bóng đá rồi,” ông ta nói và đi ra.
Ngay khi nghe tiếng ông ta bật ti vi trong phòng khách với âm lượng lớn như mọi khi, tôi khóa máy tính, vào bếp để lấy hai lon Diet Coke rồi lên gác. Nếu Jeff không chịu kể cho tôi tại sao họ rời Pháp, còn một người có thể. Tôi cũng có một câu khác để hỏi cô ta. Câu hỏi này đã cháy âm ỉ trong đầu tôi nhiều ngày nay.
Tôi gõ cửa phòng Chloe, nhưng lập tức phải tự nhủ rằng đó không thực sự là phòng Chloe mà là văn phòng của tôi. Nó chỉ tạm thời dành cho cô ta. Nhưng kể từ khi hồi phục, thoát khỏi con virus bí ẩn nọ, hay cái gì đi chăng nữa, Chloe vẫn trốn tránh như mọi khi, hiếm lắm mới ra khỏi phòng.
Tôi đã tưởng phải gõ vài lần nhưng cô ta mở cửa ngay. Cô ta trông giống hệt như buổi sáng George ghé qua: quần bò và áo len, khuôn mặt sạch sẽ và mái tóc buộc đuôi ngựa.
“Chào, Elliot.”
Tôi bị choáng vì cô ta trở nên xinh đẹp thế nào khi cười. Giống như một con người hoàn toàn khác. Như thể cô ta là một chú bướm đã đến đây trong trạng thái vây kén. Cô ta cũng có cặp mắt xanh lục giống Gemma, nhưng trong khi Gemma thường phải vật lộn với cặp kính áp tròng, hoặc nhìn tôi qua cặp kính cận, ánh mắt của Chloe thẳng thắn. Dò xét. Tôi có cảm giác cô ta đang cố nhìn vào linh hồn mình.
Cảm thấy có chút lộ liễu, tôi giơ một trong hai lon Diet Coke lên. “Tôi mang cho em đồ uống này.”
“Ồ, cảm ơn. Anh tốt quá.”
Cô ta lấy nó từ tay tôi và toan đóng cửa thì tôi nói “Tôi hiếm khi nói chuyện với em kể từ lúc em đến đây và tôi nghĩ có khi cũng tốt nếu tìm hiểu em đôi chút, dù sao em cũng là em vợ tôi.”
Cô ta nhìn tôi đăm đăm, nụ cười trôi mất.
“Tôi vào được không?”
Cô ta nhìn ra sau lưng tôi và thì thào “Bố mẹ tôi đâu?”
“Lizzy đi mua sắm với Gemma còn Jeff đang xem kết quả bóng đá.”
Cô ta do dự thêm một giây rồi bảo “Được rồi, chắc chắn rồi. Anh vào đi.”
Chloe đóng cửa lại sau lưng tôi. Trước sự ngạc nhiên của tôi, tôi thấy Charlie cuộn tròn nằm ngủ ở chân giường, cạnh một thứ giống như cuốn nhật kí đang úp xuống, một chiếc bút nằm kế bên. Chloe giật cuốn sổ và đóng sập nó lại, nhét xuống dưới gối. Cô ta ngồi cạnh Charlie. “Tôi hi vọng anh không phiền. Nó cứ cào cửa.”
Tôi chọn một chỗ ngồi đối diện cô ta. “Không, tất nhiên là không. Thỉnh thoảng nó vẫn ngồi với tôi trong này khi tôi làm việc.”
“Nó là một chú mèo dễ thương.” Cô ta vuốt ve Charlie và cười khi tiếng gừ của nó vang lên khắp phòng.
Thật lạ khi nghĩ lại mới chưa đầy một tuần trước, tôi đã tìm thấy cô ta trốn trong tủ, cư xử như một người bị bệnh thần kinh.
“Tôi mừng là em đã cảm thấy khá hơn,” tôi bảo.
“Cảm ơn anh. Tôi cũng nghĩ vậy.” Cô ta cười. “Chắc anh thấy kì lắm, tự nhiên lại có một cô gái ốm yếu ngủ trong phòng dành cho khách nhà mình.”
“Hơi hơi thôi.”
Cô ta xoay đầu sang cửa sổ. “Bây giờ, mọi thứ đều giống như một giấc mơ. Hay ảo ảnh.”
“Đáng lẽ chúng tôi phải mời bác sĩ về khám cho em sớm hơn,” tôi nói và đột nhiên không khí trong phòng thay đổi.
Chloe cụp mắt. “Ông ấy có vẻ là người tốt,” cô ta bảo.
“Ông ấy còn hơn cả tốt.”
Tôi biết mình có thể không còn nhiều thời gian nói chuyện cùng cô ta trước khi Jeff xuất hiện hay Lizzy về nhà. Tôi không nghĩ mình có thể moi được gì từ cô ta nếu họ ở đây. Cái cách cô ta lấm lét hỏi bố mẹ đâu trước khi cho tôi vào phòng đã khiến tôi băn khoản có phải cô ta sợ bọn họ. Tôi lại nhớ đến hôm đi nhà hàng, tôi trông thấy Gemma co rúm lại và đã nghĩ liệu ông ta có đánh nàng khi nàng còn bé. Tôi chưa hỏi Gemma chuyện này, phần vì không muốn vu cho bố nàng một cái tội kinh khủng, nhưng cũng vì tôi bị phân tâm, các sự kiện ở nhà hàng đã bị điều tôi phát hiện ra khi về nhà xóa mờ.
Chloe đang nhìn tôi, chờ xem tôi sẽ nói gì tiếp theo.
“Chloe, George kể với chúng tôi là em đang gặp ác mộng và ông ấy lo cho… cho sức khoẻ tâm thần của em.”
“Tôi biết. Đúng là tôi gặp ác mộng. Nhưng giờ mọi chuyện đều ổn rồi.”
“Em chắc chứ? Vì nếu em muốn nói chuyện với ai đó, tôi có thể đưa em đi.”
“Thật đấy, tôi không sao. Giờ tôi ngủ say như em bé vậy.”
Có vẻ như cô ta nói thật. Nhưng tôi nhớ lại Jeff cũng hỏi cô ta: “Mày còn kể gì với lão nữa?” Tôi chưa nghe tiếng cô trả lời.
“Và em không kể gì khác với George à?”
“Về ác mộng ư?”
“Bất kì điều gì.”
“Không, không có gì cả.”
Dường như cô ta đang nói thật.
Cô ta quay lại vuốt ve Charlie, tôi tự nhắc mình không còn nhiều thời gian nữa.
“Vậy,” tôi nói, cố ra vẻ bình thản, “bọn em đã làm gì ở Pháp vậy?”
Chắc Chloe đã ấn Charlie quá mạnh bởi vì nó nhảy phắt dậy và chạy ra khỏi phòng.
“Bố mẹ tôi đã kể gì với anh?”
“Hầu như không có gì.”
Đôi vai cô ta nâng lên hạ xuống rất nhanh. “Tôi đoán cũng chẳng có gì nhiều để kể. Năm năm trước chúng tôi chuyển đến đó vì…”
“Vì cái gì?”
Cô ta thở ra một hơi dài. “Tôi đã quen một người. Một người Pháp.”
Rốt cuộc cũng có chuyện hợp lý. “Vậy em đã qua đó để ở cùng bạn trai à?”
Cô ta gật đầu.
“Và bố mẹ đi cùng em?”
“Vâng.”
Tôi chờ cô ta giải thích. Việc này thật chán, cứ như cố moi thông tin từ những đứa trẻ nhút nhát mà tôi dạy. Và kì lạ nữa. Tôi có thể hiểu Chloe qua Pháp sinh sống vì cô ta gặp một chàng trai người Pháp, nhưng vì sao Jeff và Lizzy phải đi cùng? Tôi cố nghĩ ra một lời giải thích hợp tình hợp lý. Có lẽ họ đã đi nghỉ để ở cùng cô ta vài tuần… và còn chưa quay về. Như thế có vẻ đúng, dựa vào những gì tôi biết về họ. Đó có phải một tiền lệ không? Phải chăng họ chỉ định ghé thăm nhà bạn trai Chloe vài ngày nhưng rốt cuộc ở lại tận năm năm?
Đó có phải chuyện đang xảy ra ở đây không?
Tôi nghe tiếng cửa trước mở và đóng lại, tiếng Gemma và Lizzy đi mua sắm về, giọng Jeff ồm ồm chào họ.
“Chloe,” tôi vội nói, “em có điều gì muốn kể với tôi không? Về bố mẹ em? Tôi sẽ nói thẳng điều này nhé. Em có vẻ sợ họ.”
“Sợ ư? Không, tôi yêu họ.”
Nhưng cái cách cô ta đang nhìn tôi, với cặp mắt mở to ứa lệ, đã nói lên một điều khác. Cả cái liếc nhìn lo ngại về phía cửa nữa.
“Có chuyện gì vậy, Chloe?” Tôi thì thầm. “Họ đã làm gì?”
Cô ta nhìn tôi chòng chọc và trong một giây, tôi chắc là cô ta sắp kể. Nhưng rồi cô ta cười phá lên và nói “Tuyệt đối không có gì. Tôi không biết anh đang nói về chuyện gì và anh thực sự bắt đầu làm tôi sợ.”
“Elliot! Bọn em về rồi!” Gemma gọi vọng từ dưới nhà lên. “Anh ở đâu đấy?”
Tôi đứng dậy và chuẩn bị ra khỏi phòng thì Chloe lặng lẽ nói điều gì đó. “Tôi không cần sợ họ.”
“Cái gì?” Nhưng cô ta đã nhảy lên và lao vụt qua tôi mà không trả lời, vừa chạy xuống nhà vừa hỏi “Này, mọi người mua gì đấy? Có gì hay không?”
Tôi ở lại trong phòng một lát. Cuốn sổ mà Chloe đã viết đang ở dưới gối cô ta. Nó có phải nhật kí không? Phải chăng những câu trả lời tôi đang tìm nằm trong đó? Tôi có thể xem qua ngay bây giờ, khi tất cả bọn họ còn ở trong bếp, cùng dỡ đồ vừa mua. Nhưng tôi đã do dự quá lâu, vì Gemma đang chạy lên gác và gọi tên tôi, đã quá muộn.