Tôi ngồi trên vỉa hè chờ cảnh sát và xe cứu thương đến. Màn đêm yên tĩnh, vài ngọn đèn vẫn thắp sáng hai dãy phố, một người dẫn chó đi dạo muộn lướt qua và nhìn tôi như kẻ vô gia cư, hoàn toàn không hay biết khung cảnh kinh hoàng sau cánh cửa ngôi nhà anh ta vừa đi ngang. Thời gian lặng lẽ trôi qua và tôi không biết mất bao lâu thì những ngọn đèn xanh nhấp nháy mới xuất hiện ở chân trời. Ánh đèn ấy kết hợp với tiếng đóng cửa xe và giọng nói của cảnh sát lẫn đội cứu thương đã đánh thức hàng xóm láng giềng rồi kéo họ ra khỏi nhà, đến khi đột nhiên cả phố bỗng sống động hơn bất kì lúc nào trong ngày.
Gemma cũng thức dậy và ra ngoài, kinh ngạc khi thấy tôi ngồi trên vỉa hè, thậm chí càng sốc hơn khi tôi kể với nàng bằng một loạt những câu đứt đoạn gần như làm tôi nghẹn lời chuyện đã xảy ra. Khi cảnh sát và nhân viên y tế vào và ra khỏi nhà, mọi người không ngừng lại gần tôi, cố hỏi xem tôi đã nhìn thấy cái gì. Gemma đứng ra bảo vệ cho tôi, nói họ để tôi yên. Nàng vòng tay ôm tôi và ngả đầu lên vai tôi trong lúc tôi ngồi đó, nhìn đăm đăm vào thinh không, không tài nào gạt đi những hình ảnh máu me của George và Edith.
Các cảnh sát mặc đồng phục đã xác định được tôi và hỏi tôi có thể chờ không - làm như tôi sắp leo lên giường với một cốc ca cao ngon lành cùng một cuốn sách vậy. Khoảng một giờ sáng, có một phụ nữ tự giới thiệu là thanh tra Amber Rothermel tiến lại và hỏi tôi vài câu.
“Tôi cần anh đến đồn vào sáng sớm mai,” cô ta bảo. Cô ta mới ngoài ba mươi với mái tóc cắt ngắn ôm mặt. Một khuôn mặt tử tế, nhưng cặp mắt sắc sảo dường như đang soi xét tôi trong lúc tôi nói, giống như cách tôi soi các tế bào dưới cặp kính hiển vi. “Để chúng ta cùng xem xét tất cả.”
“Anh sẽ là một nghi phạm,” tôi bảo Gemma khi thanh tra quay vào trong nhà bên.
“Cái gì? Chắc chắn là không.”
“Trên ti vi vẫn thế mà. Người phát hiện ra các thi thể luôn cần bị loại trừ trong danh sách nghi phạm.”
Sau đó không lâu - đêm hôm đó quá mơ hồ để tôi có thể nói chính xác - hai cảnh sát khác đến và tôi nhận ra mình có biết một trong số họ. Đó là bạn trai của Amira, Colin. Tôi đã gặp cậu ta vài lần trước đó nhưng không quen thân lắm. Cậu ta khoảng gần ba mươi tuổi, cao hơn một mét tám mươi với bộ râu ngắn cố tình để lại và cặp xương gò má nên xuất hiện trên tạp chí. Một người đàn ông tiêu biểu. Rõ ràng là suýt nữa cậu ta đã gia nhập làng người mẫu nếu không quyết định trở thành cảnh sát giống bố mình. Cậu ta trông thấy tôi và tiến lại.
“Elliot. Chúa ơi. Chính anh là người tìm ra hai nạn nhân à?” Tôi nhăn mặt và cậu ta bảo “Xin lỗi. Tôi nên nói là ông bà Whiteley.”
“Ông ấy còn sống,” tôi kể. “George. Ông ấy đã chết ngay trước mắt tôi.”
“Ôi trời. Hai người có thân không?”
Tôi nghẹn ngào đến mức không trả lời được nên Gemma đã nói giúp: “Có, họ thân nhau lắm”.
“Khổ ghê. Tôi rất tiếc.”
Trong lúc họ nói chuyện, tôi theo dõi hai người đàn ông mặc đồ bảo hộ bên ngoài nhà George và Edith. Các điều tra viên khám nghiệm hiện trường.
“Tôi nghĩ chắc họ sẽ bực mình với tôi lắm vì đã làm hỏng hiện trường,” tôi nói.
“Đừng lo chuyện đó. Nghe này, tôi nên đi thôi.”
Cậu ta quay lại đứng cùng các cảnh sát khác, một trong số họ đang vòng đoạn băng cách ly ngang mặt ngôi nhà.
Tôi nghe một tiếng nói sau lưng mình. “Quỷ thần ơi. Có chuyện gì thế này?” Đó là Jeff.
Gemma giải thích việc vừa xảy ra.
“Con đùa à. Mà bọn họ có vẻ là hai ông bà già tử tế.” Ông ta chống nạnh. “Con bảo là đầu bị đập nát à? Cách chết mới ghê chứ.”
Tôi nhìn ông ta chằm chằm. Cách nói cứ như ông ta đang mô tả chuyện trong phim vậy.
Jeff nhìn lên nhìn xuống con phố và khẽ huýt sáo. “Ai mà nghĩ được chuyện như thế lại xảy ra trong một khu phố trung lưu đẹp đẽ như này cơ chứ.” Mắt ông ta gặp mắt tôi. “Tuy nhiên, ta đoán là ngày nay chẳng nơi nào còn an toàn cả.”
Ông ta quay vào nhà, đóng cửa lại với một tiếng sầm thật lớn.
Tôi có mặt ở đồn cảnh sát ngay sau mười giờ sáng và được dẫn vào một phòng thẩm vấn bẩn thỉu không có cửa sổ, mọi bề mặt đều nhuốm thứ mùi chua lòm. Tôi chờ thanh tra Rothermel và ngáp đến sái quai hàm. Tôi đã không ngủ; thậm chí không buồn cố gắng. Tôi đã ngồi ở xô pha suốt đêm và nhìn đăm đăm ra cửa sổ, chờ mặt trời lên. Lâu đến vô tận. Gemma đã ở cạnh tôi, không chịu để tôi một mình. Khoảng bốn giờ sáng, nàng ngủ gật và vặn vẹo trong giấc ngủ như đang gặp ác mộng.
Đó cũng là một trong những lí do tôi thức. Tôi biết chỉ có ác mộng đang chờ đón mình.
Thanh tra Amber Rothermel vào phòng thẩm vấn, trên tay là hai cốc cà phê takeaway.
“Cảm ơn cô.”
Cô ta bắt đầu bằng cách hỏi tôi thông tin cá nhân “Tôi nghĩ tôi đã nhận ra anh,” cô ta bảo khi tôi kể về nghề nghiệp của mình. Rồi cô ta yêu cầu tôi thuật lại những gì tôi đã phát hiện ở nhà bên, muốn biết thứ tự chính xác của các sự việc. Giọng cô mềm mỏng, đầy cảm thông và tôi không cảm thấy mình là một nghi phạm.
“Cô có thể ước lượng khoảng thời gian họ chết không?” Tôi hỏi khi cuộc thẩm vấn đi đến hồi kết và thanh tra đã hỏi xong vài câu để làm rõ mấy điểm.
“Chúng tôi vẫn đang chờ báo cáo của bác sĩ pháp y,” cô ta trả lời.
Tôi gật đầu. “Tôi vào nhà ấy quãng mười một giờ mười lăm và máy giặt chỉ vừa kết thúc vòng quay cuối. Tôi không biết chu kì là…”
“Hai tiếng,” cô ta bảo. “Vậy chắc cuộc tấn công đã xảy ra vào khoảng từ chín giờ mười lăm đến lúc anh về đến nhà.”
“Có ai trông thấy gì không? Có nhân chứng nào không?” Tôi buột mồm hỏi liên tục. “Có dấu hiệu đột nhập nào không? Có gì bị lấy cắp không?”
Cô ta ngồi lùi lại và khoanh tay. “Tôi mới là người đang thẩm vấn anh ở đây, anh Foster.”
“Tôi biết, nhưng… tôi sống ở ngay cạnh. Tôi cần biết liệu mình có nên tăng cường an ninh trong nhà. Cô cũng đọc về mấy vụ kiểu này đấy. Bọn trộm nhắm vào cả một khu phố.”
Thanh tra Rothermel dành cho tôi một nụ cười có lẽ để an ủi. “Tôi hiểu anh đang phải trải qua một sự kiện chấn động kinh khủng. Nhưng xin anh đừng sợ hãi quá. Tôi có thể cho anh biết là có đồ bị lấy cắp - trang sức và vài mô hình ô tô đáng giá.”
Những chiếc ô tô của George. Trong giờ phút hoảng loạn, tôi chỉ dán mắt vào thi thể bà Edith, thậm chí tôi đã không nhìn vào chiếc tủ trưng bày bộ sưu tập của ông ấy.
“Cô có nghĩ chúng nhắm vào đám ô tô không? Rằng George và Edith đã bị giết chỉ vì mấy món đồ chơi ngu ngốc?”
“Ngu ngốc, có thể, nhưng khá là giá trị theo tôi hiểu.”
Tôi lắc đầu. “Nhưng tuần trước cũng có một vụ đột nhập. Nhà Singh ở cách đó vài căn. Ai đó đã lẻn vào và lấy trộm đồ làm vườn. Có lẽ là cả dầu hỏa.” Tôi có thể nghe giọng mình càng lúc càng to và gay gắt. Tôi dụi mắt. Tôi cảm thấy như bị say máy bay và khó tập trung vào hiện thực. Các bức tường trong phòng thẩm vấn đang lấp lánh như gương. “Chúng cũng lấy cả một cây búa. Lỡ đó là thứ đã giết George và Edith?”
“Anh Foster. Làm ơn. Bình tĩnh lại. Chúng tôi đã nói chuyện với ông Singh. Ông ấy đã tìm thấy cây búa bị bỏ quên của mình và mọi thứ khác.”
“Gì cơ? Thật á?”
“Vâng. Tất cả đều có trong nhà kho của ông ấy. Vợ ông ấy đã kể cho chúng tôi rằng gần đây ông ấy khá là đãng trí. Xin anh cố gắng đừng lo lắng. Nghi ngờ của tôi là ai đó đã trông thấy George Whiteley khoe bộ sưu tập ô tô của mình trên báo và lần đến nơi ông sống. Một vụ trộm đi chệch hướng.”
Thật kinh khủng. Ý nghĩ hai người hàng xóm của tôi bị giết chỉ vì tiền, chỉ vì họ đã bắt gặp một tên trộm.
“Các cô có nghi phạm nào không?” Tôi hỏi.
“Tôi chỉ có thể nói với anh là chúng tôi đang lần theo vài manh mối.”
Đó chính là điều cảnh sát luôn nói khi họ chưa tìm ra dấu vết nào.
Rời đồn ra ngoài ánh mặt trời buổi sáng, tôi trông thấy một khuôn mặt thân quen. Colin, bạn trai Amira. Cậu ta đang hút thuốc, nhưng vội vã dập ngay khi trông thấy tôi.
“Đừng kể với Amira,” cậu ta bảo. “Đáng lẽ tôi phải bỏ đấy.”
Tôi đứng đó, vẫn hơi choáng sau cuộc thẩm vấn và đã thấm mệt.
“Họ đã có ý tưởng gì về kẻ gây ra chuyện đó chưa?” Tôi hỏi.
“Chúng tôi đang lần theo…”
“Xin cậu. Đó là điều thanh tra Rothermel đã nói. Hãy nói thật với tôi đi, Colin.”
“Chưa, chưa đâu.” Cậu ta thảy một miếng kẹo cao su vào miệng và mời tôi một miếng. Tôi từ chối. “Dù vậy đội khám nghiệm đang ở đó ngay lúc này, lần tìm bằng chứng.”
“ADN.”
“Đúng. Chỉ có điều, như tôi biết chắc anh đã biết, ADN chỉ có tác dụng nếu thủ phạm nằm sẵn trong hệ thống. Chúng tôi cũng đang tìm hung khí.
“Chiếc búa à?”
Cậu ta nhìn tôi.
“Ý tôi là, tôi đã đoán nó là búa. Hay gậy?”
Cậu ta cau mày. “Bác sĩ pháp y chưa làm xong báo cáo nhưng mà đúng, trông có vẻ đó là một chiếc búa.”
Tôi nheo mắt nhìn cậu ta, mặt trời đang chiếu vào mắt tôi nhưng huyết quản tôi lại đông cứng. “Tôi bị sốc vì không ai trông thấy gì. Dù kẻ nào đã làm việc đó, toàn thân hắn chắc phải đầy máu. Làm sao kẻ giết người có thể thoát ra mà không ai để ý đến? Trong nhà còn có cả dấu chân. À, các dấu vết. Chẳng lẽ chúng không để lại tí manh mối nào trong lúc rời khỏi ngôi nhà ư? Thế còn dấu vân tay?”
Tôi đang dội bom câu hỏi vào cậu ta y như đã làm với thanh tra Rothermel.
“Chúng tôi sẽ điều tra tất cả những vấn đề đó. Cố gắng đừng lo lắng. Đây là một vụ được ưu tiên cao. Một cặp vợ chồng tử tế, một trong hai người là bác sĩ đã về hưu, lại bị đánh chết trong căn nhà triệu bảng của họ. Chúng tôi sẽ không ngơi nghỉ. Và Rothermel giỏi lắm. Một trong những người giỏi nhất của chúng tôi. Chúng tôi sẽ tìm ra, Elliot. Tin tôi đi.”
Cậu ta quay vào, bỏ lại tôi một mình. Tôi đã kiệt sức đến mức không thể suy nghĩ mạch lạc. Nhưng tôi ước gì mình có thể chia sẻ niềm tin của Colin vào đồng nghiệp của cậu ta. Tôi chắc chắn họ sẽ không bỏ qua bất kì cái gì; những điều mà bản thân tôi không điều tra được. Liệu một tên trộm có thực sự đánh chết cặp vợ chồng già theo cái cách dã man như thế? Tất nhiên, tôi từng đọc những vụ còn tồi tệ hơn. Tôi hoàn toàn nhận thức được những điều khủng khiếp mà nhân loại có thể gây ra cho nhau. Nhưng cuộc tấn công George và Edith - dường như nó dã man không cần thiết. Thậm chí mang tính tư thù. Bị thôi thúc bởi cơn giận hoặc sự hằn học. Và trong khi người ta dễ dàng bảo rằng George đã nói năng linh tình vì vết thương ở đầu của ông, Thanh tra Rothermel đâu có mặt ở đó. Cô ta đã không thấy cái cách ông nhìn tôi. Ông đã gọi tên tôi, biết tôi là ai.
Tôi chắc chắn cảnh sát đã nhầm. Ông đã cố cảnh báo tôi.
Và tôi còn có một ý nghĩ đáng sợ, một mối nghi ngờ đang cố chen vào tâm trí tôi. Một ý nghĩ kinh khiếp đến nỗi theo bản năng, tôi đã cố gạt nó đi.
Nhưng nó không ngừng trở lại. Và khi lái ô tô về nhà, tôi biết mình sẽ không thể nghỉ ngơi cho đến khi khám phá ra nó, kiểm tra nó, y như kiểm định một lí thuyết trong phòng thí nghiệm.