Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1817 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần hai
trước đó

Mặt trời đang ló ra lúc họ đi ngang qua ngôi nhà đó. Nó nằm cách nhà hàng xóm gần nhất khoảng hơn một cây số, tòa kiến trúc bằng đá khuất nẻo, lấp ló giữa khu rừng bao bọc nó. Một chiếc Citroën C1 màu đỏ đang đậu bên ngoài và trong lúc đi chậm lại để nhìn cho rõ khu vườn có những luống hoa rực rỡ tươi sáng và chiếc xe nhỏ bé bóng loáng Jeff chắc đến bảy mươi phần trăm rằng một phụ nữ đang sống ở đây. Lão hi vọng cô ta sống một mình.

Họ vòng lại con đường vắng và đỗ ở một rìa đất bên ngoài ngôi nhà.

“Ta đang làm gì đây?” Lizzy hỏi.

“Tôi cần gửi email.”

Bà ta nheo mắt. “Tôi không biết nữa, chẳng lẽ chúng ta không thể tìm được quán cà phê Internet nào hay sao?”

“Cái gì, quanh đây á? Hơn nữa, lần cuối bà trông thấy một quán cà phê kiểu đó là khi nào? Giờ có phải năm 1997 đâu.”

“Được thôi. Không cần khó chịu.”

Lao thở dài. “Xin lỗi, cưng à.” Lão tháo dây an toàn và vươn người qua để chọc cô con gái đang ngủ ở ghế sau.

“Này. Dậy đi. Tao cần mày đi cùng tao.”

Lão phải lắc con bé, khẽ tát vào khuôn mặt nóng bừng của nó, nó mới tỉnh lại. Quanh mắt nó là những vòng tròn to đùng, nước dãi đọng trên má nó, còn mái tóc nó thì trông như nó đã bị trói vào ô tô và lôi theo trên đường. Jeff đưa cho nó một gói giấy ướt trẻ em. “Lau mặt mũi, chải đầu đi. Tao cần mày trông ra hồn người.”

Biểu cảm khốn khổ trên gương mặt con bé, cái vẻ hờn dỗi càng làm lão muốn tát nó mạnh hơn.

“Nào. Ta không có cả ngày đâu.”

Mới chưa đến bảy giờ sáng mà mặt trời đã lên cao như để báo thù. Hôm nay lại là một ngày nóng nực, ngột ngạt nữa. Jeff mở cửa xe ô tô và ra ngoài, nghe tiếng xương khớp mình kêu rên lúc lão vươn người. Có khi người lão cũng hôi rình, lão phải lấy mấy tờ giấy ướt lau khắp mặt mũi, gáy, thò vào áo sơ mi để lau nách nữa. Chỉ làm được từng ấy thôi.

“Được rồi,” lão nói. “Lizzy, bà ra đây, đứng cạnh ô tô chờ ở đây. Nếu có ai đến thì bấm còi.”

Lão quay sang con gái. “Mày. Đi với tao.”

Họ đi bộ trên lối dẫn vào nhà. Gió đã ngừng, nếu không tính đến cái nóng, lão hoàn toàn có thể tán thưởng địa điểm lý tưởng này.

“Chỉ cần làm theo tao,” lão bảo. “Tỏ ra thân thiện.”

Lão cần con bé đi cùng vì hai lí do. Thứ nhất là để phiên dịch. Thứ hai, vì lão biết rằng bất kì ai nghe tiếng gõ cửa lúc sáng sớm thể này - hay đúng hơn là bất kì lúc nào trong ngày - sẽ nghi ngờ nếu chỉ thấy một người đàn ông. Nhưng với một thiếu nữ bên cạnh, cùng một người đàn bà đứng chờ cạnh chiếc xe ở phía xa, trông lão có vẻ an toàn. Một người đàn ông của gia đình.

Không có chuông cửa mà chỉ có một thanh gõ bằng đồng lớn. Lão đập nó một lần, hai lần, và chờ đợi. Gần như ngay lập tức, có tiếng di chuyển bên trong nhà.

Một phụ nữ ra mở cửa. Mụ phải gần bảy mươi, lão đoán vậy. Tóc xám, mắt có vết chân chim, người nhỏ nhắn. Mụ nghiêng đầu chớp mắt trước hai người lạ ở ngưỡng cửa nhà mình.

“Bonjour, madame,” Jeft nói và biết là mụ sẽ nhận ra trọng âm Anh trong giọng lão ngay lập tức. Giả vờ ngại ngần, lão bảo “Parlezvouz anglais*?”

“Chỉ chút ít thôi,” mụ đáp.

Quay sang Chloe, lão nói “Bảo mụ là chúng ta đang trên đường đến ở với những người bạn sống gần đây thì bị lạc. Chúng ta cần gọi họ nhưng không tìm được trạm điện thoại nào.”

Thực ra lão đã bắt Chloe ném điện thoại của con bé đi ngay khi họ rời khỏi hiện trường vụ việc. Và lão cùng Lizzy thì chỉ có một chiếc điện thoại cũ trả trước, không đăng kí chính chủ và không thể lần theo.

“Hỏi xem chúng ta có thể vào nhà và dùng điện thoại của mụ không.”

Chloe lại há hốc miệng nhìn lão một giây, một lần nữa lão thèm tát cho con bé một cái. Người phụ nữ Pháp sẽ nghĩ mụ đang gặp một kẻ đần. Lão mỉm cười và gật đầu với mụ, trông cũng đần độn không kém, và ra hiệu cho Chloe nói chuyện.

Cuối cùng, như một con robot được khởi động lại sau giấc ngủ dài, con bé bắt đầu truyền đạt những điều lão nói. Jeff không hiểu nên lão đành phải tin là Chloe đã không kể sự thật. Gã theo dõi phản ứng của mụ già để tìm dấu hiệu cảnh báo nhưng mụ chỉ gật đầu và mỉm cười, ra hiệu cho họ đi vào.

Bên trong, ngôi nhà mát lạnh dễ chịu. Nó cũ kĩ và khá là tù túng theo tiêu chuẩn của Jeff nhưng lão có thể thấy những điểm hấp dẫn của nó. Jeff liếc quanh, tìm kiếm dấu hiệu của những người đàn ông sống ở đây, nhưng không hề có giày đàn ông ở cạnh cửa hay áo khoác đàn ông trên mắc áo. Mụ già này đẹp lão với cặp mắt xanh lục, Jeff tự hỏi câu chuyện của mụ là gì? Li dị ư? Góa bụa? Chưa từng kết hôn? Lão không thực sự quan tâm.

Mụ ta dẫn họ vào bếp, ở đó có một chiếc điện thoại treo trên tường. Mụ ra hiệu “Mời tự nhiên”.

Vẫn tiếp tục gật đầu và cười, đồng thời lẩm bẩm “Merci”, Jeff nhấc ống nói lên và bấm một loạt số ngẫu nhiên, cắt bớt một số để không thực sự gọi được ai.

“Ồ, chào, ừ, tôi đây. Chúng tôi đang gặp chút vấn đề trong lúc tìm nhà anh chị. Ừ, tôi biết rồi…” Lão tiếp tục nói kiểu đó cho đến khi mụ già đi dần về phía cuối bếp, chỗ cửa ra vào thông với khu vườn. Ngoài đó có một bể bơi, làn nước xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sáng. Người phụ nữ đã có cốc cà phê pha sẵn, mụ đang uống nó - không hề mời lão hay Chloe một ly - và châm một điếu thuốc, làn khói cuộn lên đến trần nhà. Lão tiêp tục giả vờ trò chuyện rồi cúp máy, vừa lắc đầu vừa tặc lưỡi. Lão tiếp cận bà già. Mùi thuốc lá thật ngon và lão phải đấu tranh với ham muốn giật nó khỏi tay mụ.

Lão nhìn sang Chloe. “Mày có thể bảo với mụ là tao vừa nói chuyện với…” Lão ngừng lời. Thế này là ngập ngừng quá lâu. “Mày có thể hỏi mụ có chiếc máy tính nào để chúng ta có thể tra bản đồ không?”

Chloe làm như được bảo.

Bà già người Pháp dụi điếu thuốc và ra khỏi bếp. Lão nhanh chóng nhìn quanh. Có mấy tấm ảnh bạn trẻ dính trên tủ lạnh cùng với bức tranh màu sáp kinh khủng của tụi nó. Vậy là mụ ta đã lên chức bà. Trên tường cũng có tấm ảnh của một cặp trai gái xinh đẹp. Con trai hoặc con gái của mụ già cùng vợ/chồng nó. Nhìn lén ra vườn, lão trông thấy một cái giá vẽ đã được dựng ở bên kia bể bơi, trên đó là tấm vải vẽ những hình thù lão chẳng hiểu gì từ khoảng cách này.

Mụ già đi lâu đến cả thế kỉ.

“Mày có nói gì với mụ không thế?” Lão thì thào.

Chloe lắc đầu. Lão chưa từng trông thấy con bé kiệt sức như thế này và lão sợ nó có thể ngất xỉu.

Lão định bảo nó xốc lại tinh thần thì mụ kia quay lại, mang theo chiếc laptop.

“Tuyệt vời,” Jeff nói. “Hoàn hảo.”

Mụ mở ra và đăng nhập, mở sẵn Google Maps cho lão. Lão cười và gật đầu rồi ra hiệu cho Chloe tiếp quản. Lão đã bảo trước con bé phải làm gì, nhưng lão cần đưa mụ già đi để mụ không trông thấy Chloe mở Gmail.

“Tôi chả biết gì về máy tính,” lão nói bằng tiếng Anh và cười phá lên, diễn bộ mặt tự giễu. Người phụ nữ nhìn lão không chút biểu cảm.

Lão chỉ vào gói thuốc lá đặt bên cạnh và bảo “Cigarette, s’il vous plait*?

“Tất nhiên rồi,” mụ trả lời và lấy ra hai điếu. Lão theo mụ ra vườn, trộm ngoái nhìn Chloe. Nó đang dán mắt vào màn hình, ngón tay vẫn bất động trên bàn phím. Con nhãi đó… Cái cách nó hành xử đang làm lão phát rồ.

Lão châm thuốc và chỉ về phía giá vẽ.

“Artistse?*” Lão hỏi. Lão có thể võ vẽ chút tiếng Pháp đơn giản.

“Phải,” mụ trả lời.

“Và… bà còn là grand-mère*?”

“Oui*.” Nhưng mụ trưng ra bộ mặt cho thấy không phải mọi chuyện giữa mụ và lũ con cháu đều êm ả.

Họ đứng im lặng bầu bạn với nhau vài phút, cùng hút thuốc và lão mừng vì có rào cản ngôn ngữ. Điều đó có nghĩa là không cần cố lấp đầy khoảng trống. Khu vườn được bao quanh bằng hàng rào cây bụi cao nên bất kì người qua đường nào cũng không nhìn vào được. Mà thực ra là chẳng có ai. Lão không hề nghe thấy tiếng xe cộ đi qua trong lúc hút thuốc.

Chloe xuất hiện trên hiên, nheo mắt nhìn mặt trời.

“Excusez-moi*,” lão bảo với bà già và tiến lại chỗ Chloe. “Có Chuyện gì?”

“Chị ấy trả lời ngay,” Chloe bảo. “Chị ấy bảo không thể được. Chị ấy sống trong cái buồng bé tí.”

“Buồng ngủ bé? Thật thảm hại. Thử gọi Stuart xem.”

Chloe nhìn lão như thể đang nói “Đó có phải là ý hay không?”

“Ừ, mày nói đúng. Trả lời Gemma đi, bảo nó là chúng ta tuyệt vọng rồi.”

Chloe gật đầu. Trước khi nó kịp bỏ đi, Jeff đã tóm tay con bé. “Mày không kể với nó chuyện đã xảy ra đấy chứ?”

“Tất nhiên là không.”

Con bé trở vào và Jeff quay sang thì thấy người đàn bà Pháp đang nhìn lão tò mò, cái nhìn không hài lòng làm lão cáu. Lão dành cho mụ nụ cười quyến rũ nhất của mình nhưng mụ không đáp lại. Lão trông thấy ánh mắt mụ lướt qua mình vào bếp, về phía chiếc điện thoại. Mụ đã nghi ngờ và đột nhiên lão mường tượng ra cảnh mụ đến gặp cảnh sát, kể cho họ nghe về gia đình người Anh kì lạ đã xuất hiện ở cửa nhà mụ.

Đánh mắt ra hàng rào cao và không gian trống vắng đằng sau nó thêm một lần nữa, lão quyết định.

Lão đến chỗ mụ già và tóm lấy cổ họng mụ.

“Xin lỗi nhé, tình yêu,” lão nói, buồn cười vì vẻ mặt bị sốc của mụ. “Thay đổi kế hoạch.”

Parlez-vouz anglais: Bà có nói tiếng Anh không?

Cigarette, s’il yous plait?: Bà cho tôi xin điếu thuốc được không?

artistse: nghệ sĩ.

grand-mère: bà.

oui: vâng.

Excusez-moi: Xin lỗi.

« Lùi
Tiến »