Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1816 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Tôi đẩy cửa sau mở ra, lách qua nó vào căn bếp tối om và dừng lại một lát để điều tiết mắt. Ánh trăng tràn vào phòng nhợt nhạt, ma mị.

“George?” Tôi gọi. Giọng tôi nghe có vẻ khàn và yếu. Tôi hắng giọng và thử lại. “George? Edith?”

Im lặng. Tất cả những gì tôi nghe được là tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trong bếp và tiếng nước ùng ục ở một nơi nào đó bên ngoài căn phòng. Dường như nhà không có ai, vắng lặng và yên tĩnh đến nỗi khi có tiếng thịch nhẹ vang lên từ đâu đó bên trên căn bếp, tôi đã sợ gần chết.

Tôi đi qua bếp, hướng đến chỗ tiếng động - và suý trượt chân, chỉ vừa kịp tóm lấy mép bàn bếp để giữ thăng bằng. Tim tôi đập như thể ai đó vừa tiêm cho nó một liều ađrênalin. Tôi nhìn xuống sàn. Một cái cốc nằm nghiêng bên cạnh tủ lạnh và một vũng chất lỏng đã lan rộng khắp sàn gạch. Trà, có thể là cà phê.

Tôi dừng bước, biết là mình nên quay lại và gọi cảnh sát. Nhưng lỡ George hay Edith đã bị thương và cần được chăm sóc y tế thì sao? Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu sự do dự của tôi lại dẫn đến việc một trong hai người không được cấp cứu kịp thời.

Tôi rời nhà bếp. Phòng để đồ nằm bên tay phải tôi. Một ngọn đèn đỏ nhấp nháy trong bóng tối. Chắc đó là nguồn cơn của tiếng ùng ục và tiếng thịch: chiếc máy giặt đang chạy đến bước cuối.

Tôi lại gọi tên họ, một lần nữa, vẫn không có ai trả lời. Tôi chờ khoảng một giây vì trong này rất tối, ánh trăng không lọt được quá hành lang. Vì ngôi nhà này đối lập với sơ đồ nhà tôi, tôi biết ngay trên đầu tôi, chếch về phía trái có một công tắc đèn. Tôi mò mẫm trên tường, tìm được nó và bật lên, nhắm mắt lại trước ánh sáng đột ngột.

Tôi mở mắt ra và hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

Máu bắn tung tóe khắp tường. Thực ra, trông giống như vết máu phụt ra chứ không hẳn là bị bắn lên. Ý nghĩ mông lung đầu tiên của tôi là có ai đó bị chảy máu cam đã xì mũi thẳng lên giấy dán tường.

Mắt tôi lần sang trái, đến một bức ảnh con gái của George và Edith trong buổi lễ tốt nghiệp, mỉm cười đầy tự hào trên bục nhận bằng, tay nắm chặt cuộn giấy. Có thêm nhiều giọt máu đang trượt trên mặt kính của khung ảnh ấy.

Sàn gỗ cũng đầy máu. Những vệt dài mỏng và cả các giọt lớn. Một vệt đỏ thẫm kéo dài về phía phòng khách và chui hẳn vào trong.

Tôi hít một hơi thật sâu. Tôi nghĩ mình đã biết nếu đây là một hiện trường phạm tội, tôi đang làm lộn tung nó lên. Làm nhiễu nó. Nhưng tôi vẫn bám lấy niềm hi vọng rằng đây là một sự việc vô thưởng vô phạt. Biết đâu nó đích thực là chảy máu cam thôi thì sao? Hay một tai nạn trong nhà nào đấy. George và Edith - hoặc cả hai có thể đang ở phòng khách ngay lúc này, cần ai đó giúp đỡ. Tôi không thể quay đầu.

Tôi vào phòng khách và bật đèn lên.

Chiếc xô pha ở trung tâm căn phòng, đối diện với màn hình ti vi quay lưng ra cửa sổ trước nhà. Đằng sau xô pha là lò sưởi với lớp gạch viền màu xanh lá, bên trên nó là bệ lò bày tỉ thứ trang trí cùng một tấm gương lớn đang phản chiếu khuôn mặt hoảng hốt trắng bệch của tôi.

Trên mặt gương có máu, nó văng cả lên giấy dán tường, bám vào lớp gạch. Tôi có thể ngửi thấy nó, gắt và có mùi kim loại, tôi còn ngửi thấy một thứ mùi khác, ngọt hơn và ngào ngạt hơn, như một miếng tã bẩn. Tôi đưa tay lên mũi vì bỗng không thể thở bằng mồm nữa. Dù chỉ trong một thoáng nhưng tôi ngửi được một thứ mùi khác, nhẹ đến nỗi tôi nghĩ mình đã tưởng tượng ra nó, nhưng khi tôi nhìn xuống đằng sau xô pha, mọi ý nghĩ về mùi mẽ và bất kì điều gì khác đều bị lu mờ.

Bà Edith đang nằm úp mặt trên tấm thảm đằng trước lò sưởi. Nó đã thấm đẫm máu của bà, lưng áo len cũng thế. Quá nhiều máu. Một cánh tay bà vươn lên trên đầu như đang cầu xin giúp đỡ. Tôi quay đi, hình ảnh ấy làm mắt tôi cay xè, nhưng đó là trước khi tôi trông thấy phần sau gáy của bà. Cái lỗ ở đó trông như thể có kẻ đã dùng một cây búa đập nhiều nhát nặng tay lên đầu bà. Phần hộp sọ bị nghiền nát thành cái hố đen ngòm bên trong. Tôi không cần kiểm tra xem bà còn thở không. Đời nào có người sống được sau vết thương như thế.

Tôi lảo đảo ra khỏi phòng, gần như đổ sụp xuống ngưỡng cửa trong lúc bịt chặt miệng để ngăn cơn buồn nôn. Tay tôi run rẩy và tôi cảm giác chân mình như không xương. Bằng cách nào đó, tôi cũng đứng thẳng lên được.

Tôi quay vào bếp, định bỏ ra ngoài. Tôi cần báo cảnh sát, nhưng điện thoại của tôi ở nhà bên còn máy bàn nhà George và Edith nằm trong phòng khách, trên một cái bàn nhỏ đằng sau chỗ bà đang nằm. Tôi không muốn bước qua xác bà, cũng không muốn rời khỏi đây trước khi tìm thấy George. Có thể ông đang cần được giúp đỡ.

Tôi do dự. Lỡ tên sát nhân vẫn còn ở đây? Có khi tôi đã chen ngang việc của hắn và giờ hắn đang chờ xem tôi có đi điều tra không, với cây búa - hay bất kể vật gì hắn đã dùng để giết bà Edith - vẫn giơ cao quá đầu, sẵn sàng đập nát một cái sọ khác.

Tôi căng tai lắng nghe và bắt được một tiếng rên khẽ từ trên gác. Chính là George. Tôi chắc chắn đó là George.

Tôi chạy lên tầng hai, bật đèn ngay khi đến được chiếu nghỉ.

Lại có một tiếng rên nữa. Nó phát ra từ phòng ngủ chính. Tôi ào vào trong.

George đang nằm nghiêng trên tấm thảm bên dưới cửa sổ. Giống bà Edith, cả người ông đang thấm đẫm máu của chính ông. Có thêm nhiều giọt bắn lên tường ở đây, cả trên thảm, rồi vệt máu quệt ngang đuôi giường. Tóc ông không còn màu trắng nữa mà đã đỏ au. Hai cánh tay ông vươn ra trước mặt, đầu gục trên sàn nhà.

Ông ho, máu nhỏ từ môi ông xuống.

Tôi quỳ sụp bên cạnh ông, cố không nhìn vào cái hố đằng sau đầu, phần sọ vỡ toang và những mẩu xương vụn còn vương lại trên tóc. Sau này, cảnh tượng ấy sẽ còn trở đi trở lại rất nhiều lần trong những cơn ác mộng của tôi, và ông sẽ mở mắt ra để nói với tôi rằng tất cả là do tôi, tôi đã mang Thần Chết đến khu phố yên tĩnh này. Nhưng giờ đây, ông không hề cử động, ngoài những lần lồng ngực nhấp nhô.

“George,” tôi gọi. “Cháu sẽ đi tìm sự trợ giúp. Được không? Bác sẽ ổn thôi.”

Nhưng ngay khi tôi bắt đầu đẩy người đứng lên, ông đã phát ra tiếng thở khùng khục. Mắt ông hấp háy trong lúc cố mở ra.

“Từ từ thôi bác,” tôi nói. “Đừng cố cử động hay nói chuyện.”

Ông rít lên, như tiếng khí thoát ra từ ống nén, rồi nói rất khẽ đến mức tôi gần như không nghe được: “Edith”.

Tôi không thể nói cho ông biết. Hơn nữa, nếu George vẫn đang thở, có lẽ còn một tia hi vọng mong manh là cả bà ấy cũng còn sống. Tôi cần ra ngoài và gọi xe cấp cứu. Nhưng George đang cố nói gì thêm. Đây có thế là những lời cuối cùng của ông. Tôi không thể từ chối cơ hội để ông trăng trối.

Ông mở một mắt và nhìn tôi. Tôi không nghĩ ông biết tôi là ai, ai đang nói chuyện với ông, cho đến tận lúc này. Nhưng tôi cảm thấy ông nhận ra, kèm theo là sự báo động. Những ngón tay đang giơ ra của ông co quắp và tôi không biết phải làm gì khác ngoài nắm lấy tay ông.

“Elliot,” ông nói.

“Cháu sẽ gọi xe cấp cứu. Bác sẽ ổn thôi.”

Ông không nghe. Ông nói gì đó, nhưng máu trong miệng làm lời nói nghẹn lại đến mức khi bật ra, nó chỉ là những âm thanh khàn đặc khò khè.

Bàn tay ông siết tay tôi chặt hơn và ông cố thử lại. “Không…“ Một lần nữa, máu lại nhấn chìm lời ông nói, nhưng cái siết tay gắt gao khiến tôi chắc chắn ông đang muốn cảnh bảo tôi điều gì đấy.

“Không gì cơ, bác George?” Không hiểu gì cả. Tôi ghé tai gần môi ông nhưng không còn lời nào thoát ra nữa, trừ tiếng thở đứt quãng, mờ nhạt. Tôi ngồi lại. “George, ai đã làm việc này? Đó là ai?”

Ông thở hắt ra và nhắm mắt.

“George? George?”

Tôi ngập ngừng đặt một bàn tay lên lưng ông. Nhịp phập phồng nhẹ đã không còn.

Ông đã ra đi.

Tôi ngồi đó một lát, choáng váng, tê liệt rồi ép mình đứng dậy, rời phòng, gần như lao xuống cầu thang trong lúc vội vã thoát ra. Tôi dừng lại cạnh cửa phòng khách. Liệu bà Edith có sống được? Tôi buộc mình phải đi vào, ngồi xổm cạnh thi thể bà và kiểm tra mạch. Da bà đã lạnh. Bà đã chết.

Ngay lúc ấy, tôi đã muốn nôn nhưng vẫn gượng đứng dậy và ra khỏi phòng, đi xuôi hành lang và rời nhà qua bếp. Tôi đã ra đến bầu không khí ban đêm lạnh cóng, và nhờ sự cấp thiết phải gọi điện báo cảnh sát, tôi mới có thể chui lại qua lỗ hổng hàng rào, len vào vườn nhà mình. Tôi chộp lấy điện thoại bằng hai bàn tay còn run rẩy, bấm số 999.

« Lùi
Tiến »