Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

“Chúc sức khỏe!”

Jeff nâng cốc nước có ga lên, Lizzy phụ họa. Gemma và tôi đã gọi một chai vang đỏ và tôi đang uống hết nửa ly chỉ trong một lần, cần có cồn để xoa dịu dây thần kinh của mình. Gemma thậm chí còn uống nhanh hơn.

Trong lúc chúng tôi chờ thức ăn lên, điện thoại của Gemma đổ chuông và nàng nghe máy. Đó là tin nhắn từ Stuart, gửi bức ảnh Chloe chụp chung với Katie, cả hai đều đang cười. Đang chơi với cô Chloe , lời nhắn đi kèm.

“Ồ: Chúng thực sự giống nhau quá,” Lizzy nói với nụ cười tự hào nhưng giọng bà thoáng buồn, chắc hẳn bà đang nghĩ đến việc cháu nội không chịu nói chuyện với bà. Tôi phải đồng ý rằng hai cô cháu giống nhau. Thực ra, khi mặt bà Lizzy đặt cạnh bức ảnh trên điện thoại, tôi có thể thấy nét tương đồng của cả ba bọn họ. “Và nhìn nụ cười ấy mà xem. Chloe cần gì đi gặp chuyên gia. Con bé chỉ cần ra khỏi nhà một lát.”

Một lần nữa, tôi phải chấp nhận là bà ta có ý đúng. Nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu Chloe đã nói gì khác với George không, về bố mẹ cô ta.

Thức ăn lên và chúng tôi ăn, Jeff tống chỗ thịt lợn rưới xốt mật ong xuống họng cứ như chết đói. Tôi không nhớ những người khác gọi món gì. Tôi bị phân tâm và không thực sự đói bụng. Tôi gọi thêm rượu cho Gemma và mình, nàng lại uống rất nhanh.

Ăn xong, Jeff day day trán và cau mày.

“Mọi chuyện ổn đấy chứ, anh yêu?” Lizzy hỏi.

“Chỉ hơi đau đầu.”

Ôi vì Chúa. Nếu ông ta bảo chúng tôi là ông ta cũng đang bị lây virus bí hiểm kia, tôi sẽ hất cả cốc rượu của tôi vào ông ta.

“Hôm nay bố đã nói chuyện với đại lý bất động sản chưa?” Tôi hỏi.

Jeff cười phá lên. “Cậu cứ như cái máy thu âm bị hỏng chết dẫm vậy, Elliot.”

Lizzy đặt dao dĩa xuống. “Ôi thôi đi, Jeff. Ông không thể đổ lỗi cho thằng bé về việc muốn đuổi chúng ta.”

“Con không…”

“Không sao, con yêu, con không cần viện cớ. Chúng ta hiểu mà. Các con mới cưới. Các con muốn một chốn riêng tư. Các con muốn được khỏa thân lượn quanh nhà…”

Jeff cắt ngang. “Nếu bố mẹ Lizzy ở cùng chúng ta sau khi cưới, hẳn chúng ta cũng chẳng thể nào chịu được. Chắc ta giết họ mất.”

Gemma bị nghẹn và mặt nàng đỏ lên, mắt ứa nước.

“Nhanh lên, con bé bị nghẹn kìa! Làm gì đi, Jeff.”

Ông ta đứng dậy và bắt đầu đi vòng qua bàn, cánh tay giơ lên để vỗ lưng nàng. Gemma có một cử chỉ mà suốt mấy tuần sau còn đọng lại trong tâm trí tôi: Ngay cả lúc đang bị nghẹn, nàng vẫn co rúm người. Như một con thú đã quen bị đánh.

Tôi cầm cốc nước và vội đưa cho nàng. Nàng uống một ngụm, lấy lại được hơi thở, bố nàng còn đứng bên, cánh tay vẫn giơ cao. Bàn tay dày bản, chắc nịch sẵn sàng dùng đến bạo lực.

“Con không sao,” vừa hổn hển vừa nói. “Một miếng thức ăn lạc lối.”

Jeff quay về chỗ, vừa ngồi xuống vừa xem đồng hồ. “Chúng ta đang nói chuyện gì ấy nhỉ?” Ông ta hỏi. Tôi nhìn ông ta chằm chằm, không thể gạt đi hình ảnh ông ta đánh đập Gemma.

Đó có phải lí do nàng đã tự làm đau mình? Đó có phải lí do nàng đã bất hạnh đến mức ấy hồi còn niên thiếu? Bởi bố nàng đã đánh đập nàng?

“Trái đất gọi Elliot,” Jeff nói và bật ngón tay dưới mũi tôi.

“Hử?”

“Ta vừa hỏi, chúng ta đang nói đến chuyện gì?”

“Con không…” Tôi chợt nhớ lại. “Con đã hỏi bố nói chuyện với đại lý bất động sản chưa.” Bên cạnh tôi, Gemma đã đẩy đĩa của mình ra. Nàng đang bối rối nên tôi vươn tay chạm vào cánh tay nàng. Nàng giật lại, không muốn bị đụng chạm. Đằng sau mình, tôi vẫn ý thức được lũ ong đang bị nhốt trong lồng kính. Tiếng gõ của những cặp chân tí hon.

“Biết sao không?,” ông ta bảo. “Cơn đau đầu đang trở nên tệ hơn. Ta nghĩ ta nên ghé qua hiệu thuốc và kiếm ít thuốc giảm đau. Ta chắc chắn đã trông thấy một cửa hàng tiện lợi trên đường đến đây.”

“Ông không chờ được sao?” Lizzy hỏi. “Chúng ta sắp sửa gọi món tráng miệng. Họ có món bánh phô mai kìa.” Bà ta cho ông xem thực đơn.

“Ngon đấy. Sao bà không gọi cho tôi nhỉ? Tôi chỉ đi năm phút thôi.”

Ông ta đứng dậy và bỏ đi trước khi bất kì ai có cơ hội phản đối. Với tôi, có vẻ như đó là một cách cực đoan để né đề tài đại lý bất động sản. Và chính tôi cũng đang bị đau đầu. Tôi chắc chắn có thể nghe được tiếng ong đằng sau bức tường kính. Cảm nhận chúng đang bò lổm ngổm trong sọ mình.

“Ông ấy đúng là đồ chết nhát,” Lizzy đảo mắt, nói với tôi. “Hơi đau một tí là ông ấy đã vội nuốt thuốc ừng ực như sắp chết. Đàn ông điển hình. Nếu phải trải qua sinh nở thì có mà… Hồi ta sinh Stuart…”

Cô phục vụ đến nơi và lại cứu chúng tôi lần nữa. Chúng tôi gọi món tráng miệng và nói chuyện phiếm trong chốc lát. Tôi đang mong hỏi bà Lizzy về cuộc gặp với đại lý nhưng đã phát ngán khi phải nghe chính mình hỏi lại câu ấy. Tôi quyết định sẽ nói riêng với Gemma khi chúng tôi về nhà, bảo rằng nàng cần bàn với bọn họ. Rốt cuộc họ là bố mẹ nàng.

“Chloe định làm gì ạ?” Thay vào đó tôi hỏi, nghĩ rằng nếu tiếp tục nói chuyện, tôi sẽ không còn nghe được tiếng rù rì của bầy ong nữa.

“Chloe?”

“Ý con là, công ăn việc làm. Cô ấy đã làm gì ở Pháp?”

Đó lại là một điều nữa khiến tôi tò mò. Nhà Robinson không hề cho tôi biết chi tiết cuộc sống của họ ở bên kia con kênh. Mỗi lần tôi khơi ra đề tài này, họ lại trả lời theo kiểu chung chung, bảo rằng họ làm “việc này việc kia”. Khi mới nghe chuyện bố mẹ Gemma từng sống ở Pháp, tôi đã mường tượng một kiểu hoàn cảnh tương tự Một năm ở Provence; những gia đình trung lưu trùng tu thôn trang đổ nát nào đó ở một vùng quê xinh đẹp. Nhưng giờ đây, khi đã biết Jeff và Lizzy, tôi khó mà tưởng tượng ra hoàn cảnh sống của họ. Họ đã làm gì ở nơi đó?

“Công việc ư - Chloe?” Lizzy suýt phì cả nước ra. “Con bé đó chưa từng làm việc một ngày nào trong đời.”

Tôi bị sốc. Chloe đã hai mươi tám. Làm sao cô ta có thể không có việc làm? Hay cô ta là kiểu sinh viên mãn tính, học hết bằng nọ đến bằng kia, dù việc đó có thể cực kì tốn kém.

“Cô ấy đi học ở đó ạ?” Tôi hỏi. “Học tiếng Pháp?”

Lizzy lại cười khẩy. “Ừ đại loại như vậy. Làm bằng miệng ở Pháp đúng là một chuyên ngành.”

Gemma nhìn chăm chăm vào tấm khăn ăn. Tai nàng đã đỏ bừng.

“Món pudding đâu ấy nhỉ?” Lizzy hỏi, nhìn qua cô phục vụ và chặn đứng mọi nỗ lực của tôi nhằm hỏi xem Chloe đang làm gì nếu không phải là làm việc hoặc học tập.

“Jeff đi được một lúc rồi nhỉ,” tôi nói.

“Đã được mấy phút đâu. Có khi đang mải buôn với chủ cửa hàng. Ông ấy hay thế lắm. Chắc đang làm ông chủ tội nghiệp phát chán với câu chuyện đời mình.”

Tôi há hốc miệng với bà ta. Jeff là người kín miệng nhất tôi từng gặp. Tôi ước gì ông ta đã thổ lộ chuyện đời với tôi.

Món tráng miệng đến và Lizzy hỏi cô phục vụ liệu có thể dọn phần của Jeff ra sau khi ông trở lại không. Chúng tôi ăn trong sự im lặng gần như hoàn toàn. Jeff đâu nhỉ? Như ông ta đã nói, cửa hàng tiện lợi chỉ cách đây vài phút và mặc dù đã không xem giờ nhưng tôi chắc chắn ông ta đi được mười lăm phút rồi, thậm chí hơn.

Để lấp đầy khoảng trống, tôi nói chuyện công việc, kể cho họ về Effy và lớp học thêm mà tôi định dành cho con bé. Việc đó lại dẫn đến một đề tài rộng hơn về trẻ em và giáo dục mà Lizzy nghĩ là đã được đánh giá quá cao.

“Ta đã học trường đời,” bà ta bảo. “Và thầy cô là những cú vấp ngã?”

“Chính xác. Tuy nhiên, việc ấy vẫn… thật ngọt ngào, việc con đang làm ấy.” Bà ta nhìn Gemma và làm tôi ngạc nhiên với những điều tiếp theo. “Giống như Gemma, làm việc với lũ thú bị ốm. Mẹ biết mẹ không phải fan hâm mộ lũ bạn bốn chân của con nhưng khi nhìn con, Gem à, mẹ nghĩ hẳn là mẹ đã làm điều gì đó đúng đắn.”

Nhưng trước khi Gemma hay tôi kịp phản ứng, Jeff đã về, tay cầm một hộp ibuprofen. Mặt ông ta đỏ lựng, hơi đổ mồ hôi. Ông ta ngồi xuống không nói năng gì và lập tức lắc ra ba viên thuốc, chiêu xuống bằng nước.

“Xin lỗi nhé,” ông ta bảo. “Ta bị lạc chút xíu, đúng không? Đi nhầm hướng. Ta cứ nghĩ, chắc chắn chỗ này trông không quen. Dù sao, ta đã đánh một vòng và cũng tìm được cửa hàng. Rốt cuộc lại chuyện trò rôm rả với cậu trai làm ở đó.”

“Mẹ đã bảo mà,” Lizzy nói.

“Thằng bé tử tế đấy. Cậu ta kể cho ta nghe giá nhà đất quanh đây và chúng đã tăng nhiều đến thế nào. Cậu ta bảo chỗ nhà con dể phải đến hơn một triệu, Elliot ạ.” Ông ta quẹt trán. “Quỷ thần ơi, ta thực sự không còn trẻ như trước.”

“Ông chạy về đấy à?” Lizzy hỏi.

“Ừ. Tôi không muốn bỏ lỡ món tráng miệng đâu nhỉ?”

Ông ta tóm lấy cô phục vụ và yêu cầu cô ta mang lát bánh phô mai mà Lizzy đã gọi lên. Trong mười phút tiếp theo, ông ta lải nhải về những điều ông ta sẽ làm với ngôi nhà của tôi nếu nó là của ông ta.

Sau khi ăn tráng miệng, Jeff và Lizzy muốn uống cà phê và họ không hề vội vã đứng lên nên mãi hơn mười một giờ đêm, chúng tôi mới về nhà.

Chloe đang chờ trên ngưỡng cửa, mũi hồng lên và run rẩy vì lạnh.

“Con tưởng mọi người về từ đời nào rồi,” cô ta bảo.

“Xin lỗi con yêu,” Lizzy nói và vòng một cánh tay quanh người rồi xoa vai cô ta.

Chloe đẩy bà mẹ ra. “Giờ thì mẹ về rồi.”

Chúng tôi vào nhà. Chloe đi thẳng lên gác còn Jeff và Lizzy cũng nói rằng họ sẽ đi ngủ. Gemma ngáp và bảo: “Em cũng vậy”.

Tôi không cảm thấy đủ thư giãn để ngủ nên vào bếp định bụng uống một ly và nghe sách nói để bình tĩnh lại - ở đó tôi để ý thấy bát thức ăn của Charlie còn đầy. Thật kì lạ. Nó hiếm khi bỏ bữa tối, tôi đoán phần ăn này là Gemma vừa bỏ ra cho nó trước khi chúng tôi đi.

Tôi kiểm tra cửa lật. Nó lại bị khóa.

Lần trước tôi đã tưởng đây chỉ là tai nạn, nhưng giờ thì tôi chắc chắn. Lizzy ghét mèo và bà ta đã cố tình nhốt chú mèo của tôi bên ngoài.

Tôi giận điên và thề sẽ phải nói chuyện với bà ta về việc này. Tôi ra sân để gọi Charlie, vừa thả bộ xuôi đường xuống hồ, vừa gọi to tên nó. Trước sự nhẹ nhõm của tôi, nó nhảy qua hàng rào ngăn cách nhà tôi với nhà ông bà George và Edith. Nó lao qua tôi vào nhà, chạy thẳng đến bát ăn của mình. Tôi đang định chạy theo nó thì chú ý đến một thứ.

Cửa sau nhà hàng xóm của tôi đang mở hé. Trong mùa hè, việc này không làm tôi ngạc nhiên, nhưng hôm nay lạnh cóng. Đèn đóm trong nhà đều đã tắt, như là họ đi ngủ rồi hoặc ra ngoài chưa về.

Vậy thì tại sao cửa lại mở? Ăn trộm chăng?

Tôi đã bỏ lại điện thoại trong bếp nên nghĩ đến chuyện vào nhà để lấy nó, gọi cảnh sát, nhưng tôi không muốn lãng phí thời gian nếu có một câu trả lời đơn giản. Tôi quyết định đi sang và ngó qua một chút trước. Chỉ một chút thôi.

Có một khoảng hở trên hàng rào giữa hai nhà kho của chúng tôi mà tôi đã định sửa lại từ lâu. Tôi lách qua nó rồi đi về phía nhà ông bà George và Edith.

« Lùi
Tiến »