Tôi dậy sớm sau một đêm trằn trọc, bực tức vì không thể nói chuyện với Gemma, và đi bơi ở bể của khách sạn. Khi quay lại phòng, tôi đánh thức Gemma và bảo nàng rằng chúng tôi cần trả phòng. Nàng tái nhợt đến mức gần như xanh lè. Tôi định hỏi nàng có muốn ăn gì không, liệu bữa sáng có làm nàng thấy khá hơn không thì nàng đã bật dậy và chạy ra phòng tắm. Tôi nghe tiếng nàng nôn. Giờ không phải lúc thích hợp để nói chuyện. Tôi sẽ phải chờ đến khi chúng tôi quay lại London.
Chúng tôi gặp phải đoạn sửa đường trên đường về, ùn tắc kéo dài cả cây số, các tài xế sốt ruột thò đầu ra khỏi cửa sổ. Mỗi lần ai đó bấm còi là Gemma lại nhăn nhó.
“Thuốc giảm đau chưa có tác dụng à?” Tôi hỏi.
“Em sẽ không bao giờ uống rượu nữa,” nàng nói lần thứ ba trong sáng hôm ấy. “Nó chỉ có tác dụng duy nhất là giúp ta ngủ.”
Nàng nhắm mắt và dựa đầu vào cạnh cửa sổ ở ghế phụ, bỏ tôi lại với những ý nghĩ của chính mình trong lúc chúng tôi nhích từng chút một trên đường. Phản ứng bản năng của tôi là khó chịu vì hành vi của nàng và cái cách tự tổn thương bằng rượu ấy, nhưng tôi hít một hơi thật sâu và tự nhủ nàng đáng được cảm thông và thấu hiểu, chứ không phải phản đối. Càng nghĩ về những gì Dave và Dennis kể, hình ảnh thời thơ ấu của Gemma lại càng hiện rõ. Hơn bao giờ hết, tôi muốn Jeff và Lizzy ra khỏi nhà tôi, vì Gemma và cả tôi. Hình ảnh nàng nằm gục cạnh cửa xe nhắc tôi nhớ nàng đã uống nhiều thế nào kể từ lúc họ đến, nàng đã khác ra sao khi họ ở gần.
Và việc tống họ ra khỏi nhà khẩn thiết đến mức nào.
Chúng tôi đỗ xe ngoài nhà. Hẻm Cúc-cu yên ắng, gió thổi những chiếc lá rơi trên phố, băng cách ly hiện trường vẫn bao quanh nhà George và Edith cũng rung rinh.
“Em sẽ đi thẳng lên giường,” Gemma nói.
“Em không thể chờ à? Anh muốn nói chuyện với bố mẹ em.”
Nàng rên lên.
“Thôi nào, Gemma. Chúng ta cần nói chuyện với họ về số tiền họ đã vay em và liệu họ đã nhận lại khoản tiền người ta nợ họ chưa. Đó là nếu họ không nói dối về chuyện ấy.”
Nàng không cố biện hộ cho họ.
“Anh sẽ bảo họ là anh muốn họ rời đi,” tôi nói. “Đã đến lúc ta cho họ một hạn chót. Một tuần kể từ hôm nay. Anh nghĩ thế là công bằng.”
“Nhưng… lỡ họ không tìm được chốn nào để đi?”
“Anh không biết. Có thể họ sẽ chuyển về ở cùng Stuart.”
Nàng lắc đầu. “Không.”
“Chúng ta cần thống nhất về chuyện này, Gemma. Lý tưởng nhất là em nên nói với họ vì họ là bố mẹ em.”
“Em không thể,” nàng thì thào.
Một lần nữa, tôi đấu tranh với sự khó chịu của mình và nhắc nhở bản thân việc này hẳn là khó khăn với nàng đến mức nào. Nàng đã có một tuổi thơ kinh khủng. Lòng nàng chắc hẳn đang ngổn ngang những cảm xúc lẫn lộn. “Anh hiểu. Anh sẽ làm vậy.”
Tôi đi đến để mở cửa xe nhưng nàng đặt một tay lên cánh tay tôi. “Còn Chloe thì sao? Em không chịu nổi ý nghĩ nó bị ném ra đường.”
“Họ sẽ không ra đường.”
“Họ sẽ ra nếu không tìm được nơi nào khác để ở.”
Với mọi điều mà tôi nghĩ là mình đã biết về Jeff và Lizzy, tôi không quá buồn với ý tưởng họ trở thành vô gia cư. Nhưng tôi nói: “Nghe này, nếu sự việc đến mức đó, Chloe có thể ở lại với chúng ta. Dù chỉ một thời gian thôi, cho đến khi cô ấy có việc làm. Có lẽ anh sẽ tìm được ai đó cho cô ấy một công việc.”
Gemma gật đầu. Nàng có vẻ phát ốm và khổ sở. Da nàng xám ngoét và ẩm ướt.
“Nhưng chúng ta có thể xử lý chuyện ấy vào lúc khác. Có khi họ sẽ làm ta ngạc nhiên rồi kể với chúng ta là tiền đã về và họ đã tìm được nơi nào đó thì sao. Chuyện ấy chẳng tuyệt vời ư?”
“Vâng,” nàng nói. “Hòa bình thế giới cũng tuyệt.”
Tôi bỏ qua câu nói ở đó và rời xe, lấy hành lý của chúng tôi ra khỏi cốp.
“Bố? Mẹ?” Tôi gọi khi vào trong. “Chúng con về rồi.”
Im lặng, căn nhà có vẻ trống trải. Thư từ nằm trên thảm chùi chân, ám chỉ là họ đã ra ngoài một thời gian, mặc dù bưu tá thường không ghé qua trước mười giờ sáng.
“Có thế họ đã ra ngoài tìm nhà,” tôi nói với Gemma khi nàng theo tôi vào bếp. “Hoặc có khi…” Tôi dừng phắt lại. “Cái quái gì thế này?”
Nhà bếp hoàn toàn là một đống hỗn độn. Cốc chén bẩn chồng chất trong bồn rửa và có ba cái dĩa nằm trên bàn chứa phần thừa của một bữa sáng kiểu Anh hoàn chỉnh. Một vũng sữa đọng nơi sàn nhà cạnh bồn. Khắp mặt bàn bếp là ngũ cốc rơi vải và một đống trông như bãi nôn của mèo ở cạnh cửa sau.
Tệ hơn cả, trong nhà còn có mùi ga và nếu tập trung tôi còn nghe thấy tiếng rít khẽ.
Tôi vội nhào đến cái bếp. Một trong các nút bấm trên bảng điều khiến khẽ chếch sang bên trái. Tôi tắt nó đi.
“Họ để bếp ga bật,” tôi nói và mở cửa sổ. “Họ đang chơi trò gì thế? Và nhìn nơi này mà xem.”
Ngôi nhà xinh đẹp của tôi, trước giờ vẫn luôn ngăn nắp gọn gàng khi tôi sống một mình. Nó không chỉ là vấn đề đồ đạc ngổn ngang nữa; toàn bộ chỗ này có cảm giác nhớp nhúa. Bị vấy bẩn. Tôi vào phòng khách. Một hộp pizza nằm trên bàn trà. Thứ mùi khó ngửi như khói thuốc đọng lại. Đó là lúc tôi chú ý thấy một cái lỗ bị cháy trên xô pha và vệt ố trên sàn nhà. Tôi quỳ xuống và ngửi. Rượu vang.
Tôi đứng dậy. Tôi biết Lizzy hút thuốc, dù bà ta vẫn luôn hút lén, nhưng tôi nghĩ cả hai đều có phần. Có thể đó là Chloe, tự ý…
“Ôi không,” tôi thì thào.
Tôi vừa chạy vào bếp vừa cầu mong mình sai, rằng chỗ rượu vang bị đổ chỉ là một chai rẻ tiền mua từ siêu thị. Tôi vội lao đến kệ rượu.
“Nó mất rồi,” tôi nói với Gemma.
“Cái gì cơ?”
“Chai Cappellano của anh. Chai mà giáo sư đã cho anh khi anh tốt nghiệp.”
Tôi đấm vào bàn bếp bên cạnh kệ rượu.
“Chỉ là một chai rượu thôi mà,” Gemma xoa dịu.
“Không, nó không phải. Nó không phải chỉ là một chai rượu. Nó là một món quà, một món quà đặc biệt. Anh đã để dành nó.”
Tôi chạy lên gác, nhảy qua bậc thang cọt kẹt và đấm thình thình vào cửa phòng Chloe. Tôi không chờ trả lời mà đẩy cửa mở.
Cô ta đang nằm trên giường, trần truồng, tóc quấn trong một cái khăn tắm. Cô ta thảng thốt ngước nhìn tôi.
Tôi lùi khỏi phòng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Gemma đã lên đến nơi và đang đi lại cửa phòng Chloe.
“Đừng vào đó vội.”
“Tại sao?”
“Cô ta đang không chỉnh tề.” Tôi cười với cách lựa chọn từ ngữ của chính mình và xoa một bàn tay qua mặt.
“Chờ đã. Ý anh là nó trần truồng à? Chẳng lẽ anh không gõ cửa trước khi vào à?”
“Có, nhưng… anh không muốn nói về chuyện đó ngay lúc này.”
Tôi đẩy nàng sang một bên và chạy xuống nhà. Tôi đang vã mồ hôi, và trong lúc đi qua máy sưởi tôi chạm tay vào nó. Bỏng rẫy. Chắc họ đã đẩy nhiệt độ lên cao rồi để mặc như thế lúc ra ngoài. Lại chi phí phát sinh. Rồi tôi nhớ ra bãi nôn mèo cạnh cửa sau và đi ra nhìn kĩ hơn.
Cái gì đã làm nó bị nôn? Khí ga chăng? Tôi hoảng hồn nhớ ra điều hai ông ngư dân đã kể về con mèo của hàng xóm cũ nhà Robinson chết vì thuốc chuột.
Tôi gọi Charlie và kiểm tra cửa lật, lo lắng có thể nó lại bị kẹt bên ngoài lần nữa, nhưng cửa không khóa. Nhiều khả năng nó đang ở ngoài. An toàn. Nhưng tôi cần biết. Tôi đi khắp nhà, kiểm tra mọi chỗ trốn yêu thích của Charlie nhưng không thấy nó đâu. Một chai rượu bị mất - không, bị trộm - không là gì so với con mèo của tôi. Nếu Jeff và Lizzy làm gì nó…
Tôi thấy Gemma đang dở đồ trong phòng ngủ của chúng tôi.
“Anh không tìm thấy Charlie,” tôi nói.
Gemma lờ đi câu nói của tôi. “Em vẫn không tin nổi việc anh vừa làm.”
“Cái gì, vào phòng Chloe ư? Nó chỉ là tai nạn! Đó là một trong những lí do chúng ta không thể để nhà em ở lại đây nữa. Đáng lẽ anh phải được quyền đi khắp nhà mình mà không lo ngại va phải một người đàn bà khỏa thân nào.”
“Chờ đã, giờ anh cũng muốn tống cả con bé ra ngoài à?”
Câu đó làm tôi ngập ngừng. Tôi đã luôn giả định Chloe cũng sẽ đi khi Jeff và Lizzy rời khỏi. “Anh không biết.”
“Thế còn em?” Nàng hỏi. “Anh cũng muốn em biến luôn chứ?”
“Đừng có lố bịch thế. Anh muốn mọi chuyện như trước kia. Hai chúng ta thôi. Thực ra là ba.” Tôi ra khỏi phòng -tôi cần tìm Charlie - và vào phòng ngủ chính để xem nó có trong đó không.
Tôi dừng lại. Có điều gì đó khác lạ trong căn phòng này. Mất một lúc tôi mới nhận ra.
Cái giường. Nó khác. Ván đầu giường từng có màu trắng nay lại màu xám. Thay vì chân hộp, giờ nó có chân sắt đen.
Tôi không tin nổi. Jeff và Lizzy đã thay thế cái giường mà tôi mua hồi mới dọn về đây, bằng một cái giường mới. Và trong lúc nhìn nó đăm đăm, tôi nhận ra cái giường này trong cuốn catalog của Ikea từng nằm vất vưởng khắp nhà, cũng chính là thứ Jeff và Lizzy đã nghiền ngẫm và khoanh tròn.
Tôi rời phòng và gọi to tên Gemma. Nhưng trước khi nàng kịp trả lời, cửa trước đã mở ra và Jeff đi vào cùng Lizzy phía sau.
Tôi chạy xuống nhà.
“À, Elliot, chuyến đi thế nào?” Jeff hỏi khi trông thấy tôi.
“Hai đứa có khoảng thời gian đáng yêu chứ?” Lizzy nói với một cái nháy mắt. Tôi nhận ra Gemma đã đi theo tôi và đang đứng sau lưng tôi.
“Hai người đã ở chỗ quỷ nào thế?” Tôi hỏi.
Jeff và Lizzy trao đổi một cái nhìn hài hước. “Xin lỗi nhé, bố trẻ ,” Jeff nói. “Chúng tôi đã đi dạo. Chúng tôi vi phạm giờ giới nghiêm à?”
Lizzy cười phá lên.
Tôi có thể cảm nhận cơn đau đầu vì căng thẳng đang đến, một màn sương màu hồng bao phủ tầm nhìn của tôi.
“Quên chuyện ấy đi,” tôi bảo. “Hai người đã làm gì với ngôi nhà của tôi?”
“Nhà của chúng ta,” một giọng nói phía sau tôi vang lên. Gemma.
Tôi xoay nửa người về phía nàng khi Lizzy nói “Ừ phải, Elliot. Giờ nó không chỉ là nhà cậu. Đừng quên điều đó.”
Tôi nhìn bà ta chằm chằm khi bà ta lắc một ngón tay vào tôi. Chloe cũng đã rời phòng; tạ ơn trời là cô ta mặc quần áo rồi. Jeff và Lizzy ngước nhìn tôi. Gemma và Chloe cúi nhìn tôi. Cảm giác như tất cả bọn họ, bao gồm cả Gemma, đã bao vây tôi, bẫy tôi trong chính lãnh thổ của mình. Cơn đau đầu tệ hơn nữa và tôi phải bám vào lan can để ngăn mình khỏi ngã. Nhưng rồi Gemma đã bình tâm và đặt hai tay lên vai tôi, trợ giúp tôi, và tôi thu lấy sức mạnh từ nàng. Tôi nhất thời quên mất cuộc tìm kiếm Charlie.
Đã đến lúc tôi phải đấu tranh cho mình.
“Tôi muốn nói chuyện với tất cả mọi người,” tôi nói, giữ giọng vững vàng. “Trong bếp. Ngay bây giờ.”