Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1829 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Chúng tôi tụ tập trong bếp. Gemma và Chloe ngồi ở bàn ăn. Chloe không nhìn vào mắt tôi. Gemma thì trông như đang ước gì một ảo thuật gia xuất hiện và làm nàng biến mất trong làn khói. Hai chị em liên tục nhìn lên bố mẹ, giây phút ấy cả hai trông đều trẻ con kinh khủng, cứ như họ vừa bị ném trở lại thời thơ ấu. Chỉ có điều, hồi ấy không ai đứng lên chống lại Jeff và Lizzy. Giờ thì vai trò đó là của tôi. Tôi phải đấu tranh cho Gemma, Chloe và chính mình.

Jeff và Lizzy đứng tựa lưng vào bàn bếp cạnh nhau, hai tay khoanh lại. Tôi đứng bên cửa sau, đối diện với tất cả, dưới chân tôi là bãi nôn của mèo. Đầu tôi quay mòng mòng vì ađrênalin đang chạy khắp cơ thể và tôi phải hít vài hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Đúng lúc ấy, qua khóe mắt tôi trông thấy Charlie ở vườn sau, đang gò lưng bò dưới một bụi cây. Niềm vui ấy giúp tôi cảm thấy khá hơn đôi chút và có thể điều chỉnh cơn giận dữ. Tôi không muốn chuyện này biến thành một trận tranh cãi kịch liệt.

“Xin lỗi vì dám lộn xộn nhé,” Jeff nói trước khi tôi kịp mở lời.

“Ừ,” Lizzy nói. “Chúng ta định dọn đẹp nhưng các con về sớm hơn chúng ta tưởng.”

“Nhà cửa lộn xộn chỉ là một phần nhỏ,” tôi nói. “Đầu tiên, tôi muốn nói về cái giường.”

Lizzy nhún vai. “Cái cũ không thoải mái lắm nên chúng ta đã đổi đấy. Cái mới rất đáng yêu. Đệm tuyệt vời.”

“Bố mẹ thay giường của bọn con à?” Gemma có vẻ bị sốc.

“Ông bà đã làm gì với cái cũ?” Tôi hỏi, cơn giận của tôi đã quay lại.

“Cái đệm ở trong kho ấy,” Jeff nói. “Ta đã phá các phần khác và vứt nó lên gác mái rồi.”

Tôi có thể cảm nhận mặt mình đang tái đi. “Tôi không thể.. thậm chí tôi không thể… Làm sao ông bà trả nổi một cái giường mới? Gemma kể với tôi là ông bà chẳng có chút tiền nào. Rằng ông bà đã vay của cô ấy một ít.” Tôi nhìn sang vợ mình. Nàng đang chăm chú nhìn mặt bàn và tôi lại thấy lòng nhói lên khó chịu. Sẽ tốt hơn nếu nàng chịu ủng hộ tôi ngay bây giờ, kể cả khi việc ấy khó khăn với nàng. “Tôi muốn ông gọi cho công ty vận chuyển và bảo họ đến dọn cái con quái vật kia đi.”

“Không. Xin lỗi nhé, chúng ta sẽ không làm thế,” Jeff bảo.

“Có vấn đề quái quỷ gì với ông vậy?”

“Chẳng có gì sai với chúng ta cả, Elliot. Chúng ta chỉ cần một cái giường thoải mái hơn mà thôi.”

“Bố đã nhận được số tiền bố đang chờ chưa?” Gemma hỏi trước khi tôi nghĩ ra điều gì để trả lời.

Jeff không cười mỉa nữa. “Chưa.”

“Vậy khi nào ông sẽ nhận được?” Tôi nói.

“Không biết.” Giọng ông ta đanh lại, hàm ý chống đối.

Tôi chờ xem ông ta có nói gì khác không. Khi ông ta không nói, tôi hỏi tiếp: “Vậy thì ông định trả tiền cọc nhà bằng cách nào?”

Căn phòng im ắng. Tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng tí tách của nước nhỏ xuống từ vòi, có vẻ như nó đã bị rò trong lúc chúng tôi ở Sussex. Dường như Lizzy đang không kiểm soát được cặp môi mấp máy của mình; chúng run run như thể nén tiếng cười.

“Sao nào?” Tôi hỏi.

“Chúng ta sẽ phải chờ,” Jeff nói với một cái nhún vai. “Rất không may nhưng chúng ta chưa đủ tiền chuyển ra ngoài. Mặc dù vậy đừng lo, anh bạn ạ. Ta chắc là sẽ không lâu đâu. Gã người Pháp này…”

Tôi ngắt lời ông ta. Âm thanh tôi phát ra nửa như thì thầm, nửa như ré lên: “Không thể chấp nhận được!”

Nụ cười mỉa biến thành cái nhếch mép. “Không phải cậu đang ở trong lớp đâu, Elliot. Chúng ta không phải lũ trẻ kém may mắn để câu thị uy. Chuyện đúng là không may, nhưng thực tế là giờ chúng ta không có khoản gì để đi thuê bất kì chỗ nào cả. Ta không biết cậu còn muốn ta nói gì nữa.”

Tôi nhận thức được có một mạch máu đang phập phồng trên trán tôi.

“Gemma bảo thế cũng được rồi,” Lizzy nói. “Chúng ta đã nói chuyện với con bé ngay trước khi các con lượn đi chơi cuối tuần.”

Tôi quay sang vợ mình, trông nàng bàng hoàng và muốn bệnh hơn bao giờ hết. “Con đã nói bố mẹ ở thêm một chút nữa cũng được…”

“Tôi khá chắc chắn cô đã bảo chúng ta có thế ở lại bao lâu tùy thích,” Lizzy nói.

“Con đâu có nói vậy.”

“Có, cô có nói,” Jeff bảo. “Và giờ cô đang lật lọng trước mặt Elliot. Đồ hai mặt, cô là thế đấy. Từ trước đến giờ.”

“Để cô ấy yên!” Tôi quát. “Có thể cô ấy đã nói như vậy vì cô ấy sợ ông.”

Jeff có vẻ bị choáng. Ông ta là một diễn viên đại tài, điều đó thì tôi phải công nhận.

“Sợ ư? Sợ chúng ta?” Ông ta cười phá lên.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, Lizzy chen vào bằng giọng giảng hòa: “Có lẽ ý cậu ấy là ‘sợ phải tổn thương tình cảm của chúng ta’. Đúng không hả Elliot?”

Tôi sắp phát điên.

“Tại sao ông bà lại đi xem từng ấy ngôi nhà nếu đã biết mình không đủ tiền chuyển đi?”

Lại một cái nhún vai khác của Jeff. “Chúng ta tưởng tầm này tiền mặt sẽ được chuyển đến. Nhưng như ta đã nói, nó không đến. Và sẽ còn mất một thời gian nữa.”

“Nhưng bao lâu mới được?”

“Ta đã bảo rồi, ta không biết. Chúa ơi, Elliot.” Ông ta đặt tay lên miệng, cho tôi thấy những móng tay lởm chởm do bị cắn của ông ta. “Ối. Xin lỗi nhé, Gem. Không định dùng tên Chúa vô tội vạ thế đâu.”

Tôi bước nữa bước về phía Jeff. “Ông phải thành thật với tôi. Hồi mới đến ở, ông đã bảo sẽ chỉ mất vài tuần thôi.”

“Phải rồi, và mới chỉ ba tuần.”

Cảm giác như lâu hơn thế nhiều rồi mới phải. “Nhưng giờ thì nghe ông nói như là muốn ở lại đây vô thời hạn.”

“Không, ta không nói vậy, Elliot.” Cái cách ông ta liên tục gọi thẳng tên tôi làm tôi sôi máu. “Chính xác thì cậu muốn chúng ta làm gì? Tìm mấy cái thùng các-tông và dọn ra đường sống vất vưởng à?”

“Ông bà không cần bìa các-tông. Ông bà có thể mang theo cái giường mới đi cùng.”

Jeff cười phá lên. “Không tồi đâu, so với cậu. Nghe này, Elliot, ta xin lỗi vì chúng ta phải ăn nhờ ở đậu. Ta biết cậu không quen là một phần của một đại gia đình lộn xộn. Cậu chỉ là thằng nhỏ mồ côi thường có được mọi thứ theo ý mình.”

Tôi khá chắc chắn là đến thời điểm này thì miệng tôi đã há hốc ra.

Jeff định nói tiếp thì Chloe chen vào, người mà tôi ít trông đợi sẽ mở miệng nhất: “Bố đừng vô duyên thế”.

“Nhưng ấy là sự thật. Có thể còn tốt cho Elliot ấy chứ, việc chúng ta ở đây một thời gian nữa.” Jeff rên lên ra vẻ đau đớn. “Dù sao thì ta cũng mệt mỏi với chuyện này lắm rồi. Để ta gọi sang Pháp, xem có kiếm được thằng cha này không.” Ông ta lôi một chiếc điện thoại ra khỏi túi quần. Đó là lần đầu tiên tôi trông thấy ông ta có điện thoại.

“Chờ đã, ông vừa bảo mình không có xu nào mà lại mua cả giường mới và giờ là điện thoại à.”

“Ừ đấy, Stuart cho ta cái này. Điện thoại cũ của nó. Và nó cũng cho ta cái thẻ trả trước nữa.”

Trông nó mới tinh và đắt tiền, nhưng câu chuyện này cũng hợp lý. Jeff bắt đầu rời phòng, Lizzy đi theo ông ta. Chloe đứng dậy. Tôi muốn hét lên. Tôi đã tốn công vô ích. Tôi ngập ngừng một giây trước khi cao giọng lên và hét: “Chờ đã!”

Jeff và Lizzy đứng lại. Chloe ngồi xuống.

“Tôi sẽ cho ông bà vay tiền,” tôi nói. “Đủ để đặt cọc và trả tiền thuê tháng đầu. Ông bà có thể trả lại tôi khi nào tiền về.” Tôi đã chịu đủ rồi. Tôi không quan tâm nếu không bao giờ lấy lại được tiền nữa. Tôi chỉ muốn họ biến đi.

“Thật sao?” Lizzy hỏi. “Chúng ta sẽ cần ít nhất ba ngàn.”

Tôi không có khoản tiết kiệm hoành tráng lắm - gần như tất cả tiền của tôi đã đổ vào ngôi nhà này và gần đây tôi cũng tiêu một khoản lớn cho đám cưới lẫn chuyến trăng mật ở Vegas - nhưng ba ngàn bảng là một cái giá xứng đáng cho sự tự do. Tống những con người độc địa này ra khỏi nhà tôi.

“Tôi có thể lo khoản đó,” tôi trả lời.

“Không.”

Jeff đã ra đến ngưỡng cửa, hai cánh tay lại khoanh vào. Bắp tay ông ta gồ lên và tôi bỗng thoáng thấy hình ảnh ông ta đang giơ một cái búa, chuẩn bị giáng xuống cái sọ rồi sẽ vỡ ra như vỏ trứng. Nhưng trong tưởng tượng, cái sọ không phải của George và Edith nữa mà là của tôi.

“Ta sẽ không nhận tiền của cậu,” Jeff bảo.

“Nó không phải quà,” tôi nói, cơn co giật trên đầu tôi đã quay lại báo thù. “Ông có thể trả tôi sau.”

Tôi có thể thấy ông ta đang tính toán. “Phải là tiền mặt cơ.”

“Cái gì? Tôi không định đưa trực tiếp cho ông. Tôi sẽ trả nó luôn cho chủ nhà.”

“Trong trường hợp đó thì quên đi. Ta thà ở lại đây thêm một thời gian nữa.”

Ông ta ra khỏi phòng. Tôi đuổi theo, tránh Lizzy và bắt kịp ông ta ở hành lang. “Jeff. Tôi cần lấy lại nhà tôi.”

Ông ta quay lại. Chúng tôi đang đứng gần nhau đến mức tôi ngửi được cả hơi thở chua lòm của ông ta và thấy những mạch máu đang cuộn lên quanh cánh tay. Mắt ông ta lạnh băng.

“Mày thực sự bắt đầu làm tao bực,” ông ta bảo.

“Cái gì cơ?”

Tôi lùi lại một bước và ông ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, môi cong lên. Cái mặt nạ thân thiện ông ta thường mang đã tuột mất để lộ mặt thật và lần đầu tiên tôi nhận ra chính xác ông ta khinh thường tôi đến mức nào.

“Đồ ẻo lả,” ông ta bảo, trước khi nhái giọng em bé, “Tôi không muốn các người ở trong nhà tôi nữa , đồ xấu tính lớn xác. Tao không hiểu vì sao Gemma lại cưới đồ sâu bọ như mày.”

Ông ta nói khẽ đến mức không ai trong bếp có thể nghe được, có lẽ chỉ trừ Lizzy đang đứng ngay cạnh cửa.

“Những thằng như mày làm tao buồn nôn,” ông ta rít lên. “Mày ngồi đây trong căn nhà to lớn của mày, với rượu đắt tiền và ô tô thời thượng. Mày tưởng ấy là vì mày đã luôn làm việc chăm chỉ và mày xứng đáng được nhận chắc? Nói cho mà biết nhé. Bố mẹ tao đã làm việc đến chết. Họ oằn lưng trong một nhà máy, mười hai giờ một ngày và mày nghĩ họ có trả nổi cho một nơi như thế này không? Mày là đồ nhà giàu hợm hĩnh, Elliot ạ.”

Bố tôi đã luôn bảo tôi phải đưa má kia ra, phải dựa vào trí khôn và sự thông thái. Bạo lực không làm con trở thành đàn ông, Elliot ạ, ông thường nói. Cuộc sống không giống như phim ảnh. Tôi đứng bất động bởi những năm tháng được giáo dục như thế và cũng bởi đang sốc nữa; chưa ai từng nói với tôi theo kiểu như ậy. Chưa ai từng bày tỏ sự khinh bỉ mãnh liệt đến thế. Tất cả những gì tôi có thể làm là đứng đó, run lên vì giận dữ, bị sốc và chán ghét.

Jeff trông thấy tất cả. Và lão chỉ cười.

“Sao cậu không quay lại với cái công việc quan trọng kinh khủng của mình nhỉ?” Lão bảo, giọng nhừa nhựa vì châm biếm. “Tìm vài bé con mà chơi cùng?” Nói xong câu đó, lão bình thản lên gác.

Tôi không cử động được. Tôi muốn chạy theo lão để kéo giật lão xuống cầu thang. Tôi muốn đạp lão. Tôi tưởng tượng chính mình cầm một cây búa, đập tan tành và vĩnh viễn cái nụ cười mỉa kia. Nhưng tất nhiên tôi không làm được điều đó. Tôi chỉ đứng tại chỗ trong lúc Lizzy đi vòng qua tôi như đang tránh một bãi mìn trên vỉa hè, rồi Chloe ra khỏi bếp.

Cô ta đứng lại bên tôi một giây.

“Em xin lỗi,” cô ta nói. Cô ta đặt tay lên cánh tay tôi. Giống như Jeff một phút trước, cô ta đang đứng rất gần, nhưng đây lại là một kiểu gần gũi khác. Tôi lùi lại nhưng cô ta vẫn bám lấy tay tôi. Cô ta ghé sát và thì thầm vào tai tôi, y như đã làm với George. Bằng cặp mắt to và giọng nói ngây thơ, một lần nữa tôi lại nghĩ cô ta giống một đứa bé, một đứa bé đã không được phép lớn lên.

“Cho em ở lại nhé,” cô ta nói trước khi bỏ đi.

Tôi lảo đảo lùi lại. Vài giây sau, mọi thứ biến thành màu xám. Khi căn phòng trở lại bình thường, Gemma đang đứng ở ngưỡng cửa nhà bếp, nhìn tôi chằm chằm.

“Em có nghe ông ta nói không?” Tôi hỏi. “Em có nghe những gì ông ta nói với anh không?”

Cô gật đầu. “Em rất tiếc.”

Tôi chỉ về phía cầu thang. “Em cần nói chuyện với họ. Bảo họ đi đi.”

“Họ không nghe em đâu.”

“Chẳng lẽ em không thử được sao?”

Tôi đã cao giọng và cô ấy nhăn mặt. Bước lại gần cô, tôi trông thấy cô đang run. Khi cô nói, giọng cô chỉ còn là tiếng thì thầm và nghẹn ngào.

“Em sợ lắm, Elliot. Em sợ quá.”

« Lùi
Tiến »