“Trông thầy mệt mỏi quá, thầy Foster.”
Tôi ngẩng lên thì thấy Effy đang nhìn mình lo ngại. Chúng tôi đang làm một thí nghiêm minh họa chuyển động Brown trong buồng khói*. Thực ra thí nghiệm này đối với cô bé chỉ là sơ cấp nhưng dường như nó vẫn thích thú.
•
Những chiếc hộp nhỏ bằng kính gắn kèm đèn và ống lens, đặt dưới kính hiển vi. Một lượng nhỏ khói được thổi vào trong hộp để theo dõi chuyển động của các phân tử khói bên trong.
“Thầy ổn, Effy ạ.”
Con bé có vẻ không tin tôi. “Ngủ đủ giấc là rất quan trọng. Thầy biết đấy. Bố em rất nghiêm.” Con bé hạ giọng thì thầm. “Có mấy bạn trong lớp em được phép mang iPad lên giường ngủ và Joshua kể là cậu ấy thường thức đến tận nửa đêm. Bố em bảo chả trách mà cậu ấy đội sổ.”
“Bố em nói nhiều câu có lý đấy.”
“Thầy cũng biết ạ?”
Ông Mensah đến đón con gái sau giờ học thêm và tôi lái xe quay lại văn phòng. Tôi kiểm tra mặt mình trong gương chiếu hậu. Effy đã nói đúng. Tôi có bọng dưới mắt trông như bị bầm tím và da tôi vừa phù vừa sần. Tôi đã không ngủ được chút nào tối hôm trước. Tôi chỉ nằm đó, ý thức rõ Jeff và Lizzy ở phòng dưới mà vừa ức vừa tủi hổ, cố nghĩ xem mình phải làm gì.
Việc đầu tiên tôi làm trong buổi sáng là gọi cho luật sư tôi từng thuê khi mua căn nhà này, Shirley Trent, và hỏi bà rằng tôi có những quyền lợi gì. Bà ta bảo không chắc lắm, phải hỏi lại một trong các đồng nghiệp và hứa sẽ gọi lại cho tôi ngay khi tìm được thông tin.
Khi tôi trở về văn phòng, Amira vẫn còn bận điện thoại.
Tôi ngồi xuống bàn mình và xoa mặt.
“Ôi trời,” Amira nói sau khi cúp máy. “Thiên đàng gặp rắc rối à?”
Tôi cười cay đắng. “Trong vườn Địa đàng có một cặp rắn.”
“Bố mẹ vợ à? Ồ ồ. Họ vẫn chưa tìm được chỗ nào để ở sao?”
Tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện đã xảy ra từ lúc chúng tôi ở Slissex về. Tôi phải lược bớt cuộc đối mặt mới nhất với Jeff vì nó làm tôi xấu hổ. Tôi không thể tưởng tượng Colin cứ đứng đó mà nghe chửi.
Mày yếu đuối, một giọng nói thì thào trong tai tôi, rất giống giọng Jeff. Mày không phải đàn ông đích thực.
“Chúa ơi,” Amira kêu lên. Càng nghe chuyện, cô ấy càng có vẻ không thể tin nổi. “Tớ muốn qua đó để nói thẳng những gì tớ nghĩ vào mặt bọn họ. Gemma bảo sao?”
Tôi thở dài. “Cô ấy buồn khổ đến nỗi lên thẳng giường ngủ và ở lì đó suốt cả ngày, rồi thức dậy đi làm từ sáng sớm nay trước khi tớ có cơ hội nói chuyện tử tế. Cô ấy cứ xin lỗi suốt vì đã mời họ đến sống cùng. Cô ấy bảo: ‘Em tưởng họ đã thay đổi’.”
“Người như thế có bao giờ thay đổi. Nhưng nói thật đấy, tớ giúp được gì không?”
“Hừm. Cậu biết mấy thiết bị phát sóng âm thanh mà người ta đặt trong vườn để đuổi mèo không? Tớ cần loại đó nhưng dành riêng cho bố mẹ vợ.”
“Để tớ tìm trên Amazon.”
Tôi pha cà phê cho cả hai. “Colin có nói gì thêm về vụ án mạng của George và Edith không? Cuộc điều tra của cảnh sát có đi đến đâu không?”
“Tớ không biết, nhưng cậu có thể tự hỏi ngay. Anh ấy sẽ đến gặp tớ sau giờ làm và bọn tớ sẽ đi xem phim. Này, sao cậu không đi cùng nhỉ?”
Tôi bị cám dỗ. Ý nghĩ phải về nhà với Jeff và Lizzy làm tôi sợ chết khiếp. Đó là điểm tồi tệ nhất trong toàn bộ việc này. Trước đây, nhà là thánh địa của tôi. Tôi mong ngóng trở về đó mỗi tối sau ngày làm việc căng thẳng. Nhưng bây giờ tôi thà ở lại văn phòng còn hơn. Da tôi râm ran vì bực tức và thất vọng, tôi bỗng nhận ra mình đang nghiến chặt răng.
“Elliot?”
“Không, tớ không sao. Tớ không muốn làm hỏng buổi tối hẹn hò của cậu. Tớ biết cậu hiếm khi được gặp Colin vì thời gian làm việc quá dài của cậu ấy.”
“Ai đó vừa nhắc đến tôi phải không?”
Tôi ngước lên. Colin đã vào văn phòng.
“Xin lỗi, anh đến hơi sớm. Hai người đang nói chuyện gì thế?”
Amira đứng lên khỏi ghế và hôn má Colin. “Em vừa hói Elliot có muốn đi xem phim với mình không. Cậu ấy đang có… chút vấn đề ở nhà.”
Cái nhìn của Colin cho tôi thấy cậu ta muốn ở riêng với bạn gái. Nhưng cậu ta vẫn hỏi “Vấn đề kiểu gì?”
“Bố mẹ vợ,” Amira nói. “Kể cho anh ấy nghe chuyện đi, Elliot.”
Tôi kể vắn tắt và cậu ta lắc đầu đồng cảm. Là một cảnh sát, cậu ta đã quen chứng kiến mặt xấu xa nhất của con người - chẳng hạn như hai ông bà già bị búa nện vỡ sọ - nên cậu ta có vẻ không ngạc nhiên mấy.
“Có gì cho cảnh sát làm không?” Amira hỏi cậu ta.
“Không, trừ phi họ phạm luật.”
Lúc ấy tôi mới nhận ra nếu họ đã ném cái giường của tôi ra ngoài hoặc gọi đội chuyên chở đến mang nó đi thì tôi đã có thể kiện họ tôi ăn cắp. Nhưng họ lại quá thông minh, quá quỷ quyệt.
“Cảm giác có gì sai sai,” Amira nói.
Colin trưng ra bộ mặt thông cảm. “Nếu anh muốn đuổi họ đi, tôi e là anh sẽ phải nói chuyện với một luật sư.”
Tôi giải thích là mình đang chờ phản hồi từ một luật sư.
Một khoảng lặng dài. Rồi tôi nói: “Nếu quả thực họ đã vi phạm pháp luật thì sao?”
Colin ngồi ghé lên mép bàn Amira và gãi bộ râu lún phún. Cậu ta đẹp trai đến phát ghét. Amira đã kể với tôi là có mấy phụ nữ ở khu gần đây hay gọi điện báo án với cảnh sát, chỉ mong Colin xuất hiện.
“Tất nhiên đó lại là chuyện khác,” cậu ta bảo. “Tại sao? Anh nghĩ có thể họ đã làm gì?”
“À, họ thay giường của tôi. Và họ đã uống một chai rượu rất đắt tiền nữa.”
Tôi nhăn nhó ngay khi nói ra câu đó vì biết nghe nó tủn mủn đến mức nào.
Phản ứng của Colin xác nhận chuyện ấy. “Khác xa ăn trộm báu vật hoàng gia đúng không nào? Mặc dù tôi chắc anh có thể kiện dân sự nếu ham hố việc ấy.”
Đưa họ đến tòa án xét xử các vụ vặt vãnh ư? Nghe đã thấy vô vọng. Tôi định kể cho Colin những gì tôi biết ở bãi biển Winchelaea về nghi án bạo lực và cư xử sai trái với các con của họ. Nhưng bây giờ thì cảnh sát chẳng còn làm gì được chuyện ấy nữa. trừ phi chính Gemma, Stuart hay Chloe lên tiếng. Và nếu họ đã không làm vậy trong hai mươi năm qua, khó có khả năng họ làm vậy lúc này. Tôi cần tập trung vào hiện tại. Hay ít nhất là quá khứ gần.
“Tôi chắc chắn họ đang chạy trốn khỏi điều gì đó,” tôi nói.
“Như cái gì?” Colin hỏi.
“Tôi không biết…”
Cậu ta lắc đầu.
“Không, chờ đã. Điều gì đó đã xảy ra ở Pháp. Tôi không biết là gì nhưng tôi cam đoan phải có một lí do khiến họ từ bỏ đất nước ấy để quay lại đây và tại sao Chloe lại ở trong tình trạng đó. Tôi không tin cô ta bị dính virus. Giống như cô ta bị suy nhược thần kinh. Hoảng loạn do sang chấn tâm lý hay gì đó.”
Tôi đã đọc được rằng căng thẳng cũng gây ra tình trạng tăng thân nhiệt cơ thể. Nó được gọi là sốt tâm lý.
“Có thể đó là lí do bọn họ quay về,” tôi nói. “Vì Chloe không khỏe, về mặt tinh thần ấy.”
Amira buột mồm. “Hoặc chỉ đơn giản là hết tiền.”
“Nghe có lí đấy,” Colin đồng tình.
“Vậy thì tại sao họ phải vòng vo và giấu giếm như thế? Thậm chí còn không cho tôi biết chính xác họ đã ở đâu hay làm gì bên đó. Nhưng tôi nghe lởm được Jeff và Lizzy thì thào với nhau vào một buổi tối nọ, ngay sau khi họ đến ở. Điều gì đó về việc tẩu thoát.”
“Có thể là bất kì chuyện gì,” Colin bảo.
Tôi đi đi lại lại trong văn phòng. “Nếu cậu mà biết họ thì cậu cũng sẽ nghi ngờ. Tôi nghĩ… tôi nghĩ đây là một kiểu lặp lại. Tôi nghĩ họ chuyển về ở với bạn trai của Chloe ở Pháp, lợi dụng quá đáng sự hiếu khách của anh ta - chàng trai tội nghiệp - rồi làm điều tương tự với tôi. Họ giống như bọn chim cúc-cu, cướp tổ của các loài chim khác. Hoặc là…” Tôi nghĩ lại điều George đã nói. “Cỏ chút chít. Họ giống như cỏ chút chít vậy.”
Colin và Amira trao nhau một cái nhìn.
“Các cậu tưởng tôi điên rồi chứ gì?” Tôi hỏi.
Colin làm một cử chỉ xoa dịu. “Tôi nghĩ anh đang phải chịu nhiều áp lực, Elliot ạ. Có lẽ anh nên nghỉ ngơi, đi đâu đó ấm áp trong một tuần.”
“Và để mặc lũ khốn ấy trong nhà tôi một lần nữa ư? Chắc cậu nói đùa. Lúc tôi quay lại hẳn sẽ thấy tất cả đồ đạc nhà tôi đều bị thay đổi! Thực ra, tự tôi sẽ đi Pháp nên tôi không lo lắng khi phải bỏ mặc ngôi nhà trong tay Jeff và Lizzy đến thế. Tôi có thể tìm hiểu bọn họ đã làm gì. Lần theo dấu bạn trai cũ của Chloe…” Tôi dừng bước. “Này, cậu làm việc đó cho tôi được không hả Colin? Liên lạc với Interpol ấy? Nhờ họ tìm xem?”
Colin nhấc mông khỏi bàn. “Elliot, anh bạn, có gì để họ tìm đâu nào. Chúng ta cần một cuộc điều tra tội phạm, chứ không phải linh cảm là có thể họ đã làm gì đó xấu xa.”
Tôi liếc sang Amira. Cô ấy dành cho tôi cái nhún vai cảm thông nhưng rõ ràng cô đồng tình với bạn trai.
“Sao anh không hỏi Chloe cho dễ nhỉ?” Colin nói. “Hoặc hỏi Gemma, hoặc một ai khác…”
“Stuart.”
“Ừ, anh ta. Có thể họ sẽ làm anh yên lòng.”
“Hoặc là họ cùng phe,” Amira nói.
Tôi nhìn cô ấy chằm chằm. Cùng lúc đó, Colin cười phá lên. “Cả hai người đều tệ giống nhau. Thôi nào, Amira, mình sắp lỡ mất đoạn đầu phim rồi đấy.”
Họ bỏ đi. Amira nhắn nhủ tôi “Bảo trọng” và hẹn gặp tôi hôm sau. Nhưng tôi không thực sự chú tâm. Tất cả những gì tôi nghe thấy inh inh trong tai là câu nói trước đó của Amira.
Hoặc là họ cùng phe.
Có lẽ tôi không thể tin ai.