Tôi ngồi phịch xuống ghế.
Vài ngày gần đây, tôi đã nghĩ chắc là Jeff và Lizzy đã kể cho Stuart chuyện xảy ra ở Pháp. Nhưng tôi lại không nghĩ cả Gemma có lẽ cũng đã biết nhưng giấu tôi. Câu nói của Amira, dù chỉ là buột miệng, càng chìm sâu vào đầu óc tôi, tôi càng cảm thấy bứt rứt.
Đây có phải kế hoạch của Gemma và bố mẹ nàng? Phải chăng vào ngày Hội Vườn, nàng đang trên đường đi tìm một căn nhà hoàn hảo cho nàng, Jeff và Lizzy cùng chuyển đến? Tìm một thằng khờ hoàn hảo sẽ phải lòng nàng?
“Không,” tôi thốt ra, nhưng lập luận kia vẫn ầm ĩ trong đầu tôi.
Gemma đã rất khổ sở kể từ khi bố mẹ nàng đến nhưng có lẽ đó là vì nàng thực sự thích tôi và cảm thấy có lỗi. Nàng đã chỉ trích Jeff và Lizzy trước mặt tôi, nhưng nàng chẳng hề làm gì để đuổi họ đi. Nàng làm như thực lòng yêu tôi nhưng lỡ tất cả chỉ là đóng kịch thì sao?
Tôi hít một hơi dài và đếm đến mười. Tôi cần xem xét lại bằng chứng. Tôi đã có những chứng cứ gì để chỉ ra Gemma đồng mưu với bố mẹ nàng, rằng nàng muốn họ sống cùng chúng tôi mãi mãi? Không hề. Thực ra, mọi điều tôi biết đều chỉ theo hướng ngược lại.
Từ cuộc nói chuyện với hai ngư dân, tôi biết rằng Gemma đã cố trốn khỏi bố mẹ mình khi còn trẻ. Nàng gần như không liên hệ gì với họ trong những năm gần đây - mặc dù tôi chỉ mới nghe điều đó từ nàng. Có một điều chắc chắn là nàng đã uống rượu rất nhiều kể từ khi họ đến đây, dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự hiện diện của họ làm nàng buồn bực và căng thẳng. Cả cái cách nàng nói về họ trong rừng Ashdown nữa. Nghe như nàng rất căm ghét họ. Nàng đã tức giận vì họ mượn tiền nàng. Nàng bảo tôi rằng không biết hai người ấy có thể làm những gì.
Gemma không thể nói bất kì lời nào như thế nếu nàng muốn bố mẹ ở lại với chúng tôi vô thời hạn. Tôi thả lỏng một chút khi nhận ra mình đã để câu nói vu vơ của Amira dọa sợ.
Gemma là vợ tôi. Tôi yêu nàng.
Chúng tôi cùng phe trong chuyện này.
Tôi chuẩn bị tắt máy tính để về nhà thì một email xuất hiện trong hòm thư đến. Đó là Shirley Trent, luật sư mà lúc trước tôi đã gọi, bà ta báo đã tìm ra câu trả lời cho những thắc mắc của tôi và sẽ gọi tôi sáng hôm sau.
Tôi không chờ được. Tôi chắc giờ này bà vẫn còn ở văn phòng nếu vừa gửi email nên tôi gọi luôn cho bà.
“Bà có năm phút để nói nốt chuyên ấy không?” Tôi hỏi.
Bà ta cười. “Mất nhiều thời gian hơn thế đấy, nhưng có, được thôi.” Bà đã hơn năm mươi tuổi và có giọng Scotland ấm áp. Tôi mến bà cũng như cách tôi mến rất nhiều phụ nữ ở độ tuổi đó, vì họ làm tôi nghĩ đến mẹ mình. “Tôi cũng sẽ gửi tất cả vào email cho cậu, nếu cậu thích.”
“Thế thì tốt quá.”
“Được rồi, thường thì trong những trường hợp như thế này - và tôi phải nói là rất hiếm có trường hợp bố mẹ vợ lại không chịu chuyển đi - chúng tôi sẽ khuyên đôi bên làm theo phương pháp ADR, viết tắt cho cách giải quyết ngoài tranh cãi. Nó luôn dễ dàng hơn lôi nhau ra pháp luật.”
“Tôi đoán ADR bao gồm việc nói lý lẽ với họ?” Tôi hỏi.
“Gần như vậy.”
“Trong trường hợp đó thì quên đi. Tôi đã thử rồi. Thậm chí tôi còn đề nghị cho họ vay số tiền cần thiết để chyển đi đâu đó. Họ đã từ chối.”
Tôi thấy mình sắp sửa lao vào kể lể dài dòng nên đã buộc mình dừng lại.
“Thật đáng tiếc,“ bà Shirley thở dài nói. “Nếu đó là một chuyện mà cậu tuyệt đối không thể tự giải quyết nội bộ, bước đầu tiên sẽ là viết một lá thư ghi rõ thời hạn họ phải chuyển ra. Nếu là tôi, tôi sẽ ra hạn mười bốn ngày sau.”
Tôi viết con số ấy vào một tập giấy nhớ. Hai tuần nữa với nhà Robinson. Chỉ suýt soát ngưỡng có thể chịu đựng. “Và chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Nếu họ không chuyển ra theo ngày ghi trong thư?”
“Đó là khi luật pháp vào cuộc. Chúng ta sẽ gửi một thông báo yêu cầu rời đi. Cái đó sẽ cho họ biết nếu không rời đi trong vòng một tháng nữa - thực ra, thông thường tôi sẽ khuyên để mức hai tháng trong các vấn đề liên quan đến gia đình, phòng trừ thời gian trì hoãn khi sự việc ra đến tòa… Nếu lúc ấy mà họ vẫn không làm thì vụ việc sẽ được chuyển lên tòa án quận.”
“Hai tháng,” tôi nói và cũng viết lại. Mới một phút trước đó, tôi đã ước ao khoảng thời gian chỉ là hai tuần nữa.
“Phải. Rồi tòa án còn có thể mất thêm hai tháng để tiến hành các bước tiếp theo, đặc biệt là ở London này. Toàn bộ hệ thống đều đang tắc nghẽn.”
Một lần nữa, tôi viết hai tháng . Tổng cộng đã lên đến bốn tháng rưỡi.
“Rồi bố mẹ vợ cậu sẽ có thêm mười bốn ngày để biện hộ. Tại thời điểm này, họ có thể trì hoãn mọi chuyện thêm nữa bằng cách nộp đơn biện hộ.”
“Ôi lạy Chúa.”
“Cậu có bảo họ là họ chỉ được ở lại trong một khoảng thời gian nhất định khi họ chuyển vào không?”
Tôi xoa mặt. Bàn tay tôi lạnh ngắt như không còn chút máu nào trong cơ thể. “Theo tôi hiểu, họ sẽ chỉ ở lại vài tuần. Nhưng đó là câu chuyện không chính thức. Thực ra chỉ là một cách nói.”
Bà ta tặc lưỡi. “Tôi cũng đã nghĩ như thế. Tôi e là việc đó sẽ dễ dàng khiến họ lập luận lời mời của cậu hoặc vợ cậu có thời hạn mở, dù tất nhiên cậu cũng có thể phản bác. Dù sao đi nữa, nếu họ nộp lời biện hộ, cậu sẽ cần nộp tường trình sự thật và phiên xử sẽ diễn ra tại tòa án. Đây là lúc sự việc trở nên rắc rối.”
Tôi suýt cười phá lên.
Shirley vẫn đang nói. “Nếu thẩm phán thấy sự biện hộ của họ có chút lí lẽ, người đó sẽ quyết định cần đưa vụ việc ra phiên tòa một ngày. Phiên tòa gồm bồi thẩm đoàn ấy có thể kéo dài từ ba tháng đến một năm sau.”
Tôi đặt bút xuống. “Bà đang đùa đúng không?”
“Tôi e là không. Thú thực, tôi không nghĩ thẩm phán sẽ quyết định đưa vụ việc ra tòa nên chúng ta có thể trông đợi nó kết thúc tại phiên xử trong…”
Tôi nhẩm tính nhanh. Năm tháng bao gồm cả hai tuần để nhà Robinson nộp lời biện hộ. “Thế phải sang đến tháng Tư mất.”
“Nghe có vẻ đúng. Sau tháng Tư, bố mẹ vợ cậu sẽ được cho tối đa bốn mươi hai ngày để rời khỏi nhà. Nếu họ vẫn từ chối ra đi, chúng ta sẽ phải nhờ đến bên cưỡng chế, việc này sẽ mất thêm khoảng hai, ba tháng nữa. Rồi…”
Tôi không nghe thêm nữa.
“Elliot? Cậu có ở đấy không? A lô?”
Tôi kết thúc cuộc gọi. Tôi không thể chịu đựng thêm.
Nếu Jeff và Lizzy không chịu chuyển đi và tôi phải tiến hành theo con đường pháp lý - từ những gì tôi đã biết về họ, tôi chắc chắn việc ấy sẽ xảy ra - thì tôi sẽ mất ít nhất sáu tháng mới thoát được, gần như chắc chắn là còn lâu hơn nữa. Họ có thể ở lại đến tận mùa hè sang năm, thậm chí lâu hơn nếu thẩm phán quyết định đưa ra tòa đại hình.
Tại sao tôi lại cho phép họ bước vào nhà mình cơ chứ? Tại sao hệ thống công lý lại quá ưu đãi họ như vậy? Tôi muốn gào lên vì bực tức và bất công, như một đứa trẻ. Tôi muốn gào lên: “Thật không công bằng!”
Nhưng mẹ tôi đã luôn nói một câu khi những lời ấy buột khỏi môi tôi: Cuộc sống không công bằng . Tôi đã phạm sai lầm khi để Jeff và Lizzy bước vào đời mình. Và giờ tôi đã bị mắc kẹt.