Trong mấy ngày tiếp theo, tôi bị ám ảnh với viễn cảnh chính mình rơi vào một cái ống tối tăm, trôi tuột xuống mãi, vừa lao đi vừa xoay vòng và lộn nhào, vô vọng vươn tay tìm chỗ bám víu. Hai bên thành ống vừa nhẵn vừa trơn, và mặc dù cảm giác cái đáy đã gần kề, tôi vẫn rơi mãi, cứ gồng mình lên chờ tiếp đất, xương cốt vụn nát, cơn đau thấu tim gan, ánh sáng trắng và máu đổ. Kết thúc.
Chuỗi ngày tiếp theo của tôi diễn ra giống nhau. Tôi đi làm, tâm trí chỉ dồn vào công việc ở mức độ cần để hoàn thành, cần để dạy dỗ nhưng không toàn tâm toàn ý. Tôi không bao giờ còn cảm thấy mình hiện hữu nơi đây trăm phần trăm nữa, một phần của tôi đã ở lại nhà, dằn vặt mình phải làm gì trong tình huống này, băn khoăn xem mình có thể tin vợ bao nhiêu. Tôi đã được mời lên sóng phát thanh BBC để bàn về chính sách giáo dục của chính phủ. Nếu là trước đây, tôi đã vồ lấy cơ hội này nhưng bây giờ tôi không thể. Tôi không nghĩ là mình đủ khả năng che đậy cơn giận của bản thân và có thể tưởng tượng cảnh chính tôi thao thao bất tuyệt trên sóng, trút giận lên bất kì viên chức nào được cử đi biện hộ cho chính quyền. Nhiều lần trong ngày, tôi bị năng lượng u tối chiếm cứ và cảm thấy nỗi căm ghét mãnh liệt với Lizzy và Jeff, các ảo ảnh bạo lực ấy bao gồm búa, dao và mấy con chó ác nghiệt. Tuy chúng làm tôi vui vẻ giây lát nhưng sau đó lại khiến tôi muốn bệnh và choáng váng. Tôi phải tự hỏi mình là ai.
Mình đã trở thành thứ gì?
Cuối mỗi ngày, tôi sẽ nấn ná ở văn phòng đến khi mọi ngọn đèn khác trong tòa nhà đều tắt, lờ đi các tin nhắn của Gemma hỏi tôi đang ở đâu và khi nào về nhà. Khi đã cất gọn hồ sơ và trả lời toàn bộ email, tôi sẽ về nhà, dừng chân ở quán rượu để làm một ly. Đôi khi là hai. Việc ấy sẽ xoa dịu căng thẳng, khiến tôi đủ sức bước chân qua ngưỡng cửa nhà mình.
Jeff và Lizzy sẽ có mặt ở đó, trong bếp, trong phòng khách, lúc nào cũng vậy, chuyện trò lớn tiếng và liến thoáng, ti vi thì luôn bật. Jeff sẽ nằm ườn ra trên xô pha cùng Charlie - cái đồ phản Chúa lông lá ấy - gầm gừ trên đùi lão. Lizzy thì ở trong bếp, uống hết cốc trà này đến cốc trà kia và bật đài sang một kênh trò chuyện rôm rả nào đó mà mọi người đem hết các vấn đề của mình lên: một cô gái vị thành niên đang mang thai, một bà mẹ trẻ bị ung thư, một ông góa vợ muốn tự sát sau cái chết của bà vợ. Lizzy sẽ ngồi ở bàn, say mê và hào hứng nghe, như một con ma cà rồng đang nuốt lấy nỗi thống khổ của loài người.
Trong khi đó, Chloe đã bắt đầu mon men rời phòng thường xuyên hơn, lượn lờ trong nhà yên ắng như lướt trên không trung. Tôi sẽ thấy cô ta đứng đó khi ra khỏi nhà tắm hay cảm nhận được cô ta đằng sau lúc tôi ngồi ở bàn máy tính, theo dõi tôi nhưng lại lẩn vào bóng tối ngay khi tôi quay lại. Vài đêm, tôi chắc chắn mình có cảm giác cô ta đứng ngoài phòng ngủ của tôi và Gemma, dù tôi dậy để kiểm tra thì không thấy ai ở đó.
Tôi trải qua các buổi tối trong phòng kín, đóng cửa như một người xa lạ trong chính nhà mình. Đôi khi Gemma sẽ vào và cố nói chuyện với tôi, trông khổ sở y như tâm trạng của tôi vậy. Nàng cố gợi chuyện, kể với tôi về công việc, bất kì đề tài nào ngoài bố mẹ nàng, nhưng lời lẽ của nàng cứ bị hút vào khoảng trống giữa chúng tôi và biến mất. Dần dà, nàng từ bỏ và đi ngủ, còn tôi sẽ lên cùng nàng khi đã chắc chắn là nàng ngủ rồi.
Tôi muốn bỏ đi, mặc kệ tất cả bọn họ. Nhưng mỗi khi thôi thúc này trỗi dậy là tôi lại lắc đầu, siết chặt hai nắm tay và thì thào: “Không”.
Đây là nhà tôi.
Tất cả những gì tôi cần là một kế hoạch. Chắc chắn tôi có thể nghĩ ra. Cả cuộc đời tôi đã được khen là thông minh. Một người chuyên giải quyết vấn đề.
Nhưng mỗi khi tôi cố giải quyết vấn đề này, tôi lại thấy chính mình bí hút vào cái ống ấy, trôi tuột mãi xuống tận đáy. Chuyến đi một chiều không có điểm dừng cũng chẳng có lối thoát nào.
Sáng sớm Chủ nhật, tôi thức giấc với một kế hoạch tuyệt hảo. Tôi làm bữa sáng cho mình và Gemma - mang nó đến tận giường cho nàng - rồi quay lại bếp và dồn toàn bộ chỗ thực phẩm trong tủ lạnh lẫn ngăn đông vào các túi rác đen. Cả thức ăn trong tủ bếp nữa. Tôi đổ hết sữa xuống bồn, ném hết cà phê và trà. Tôi mang túi rác xuống phố và thảy tất cả vào thùng rác công cộng.
Tôi sẽ bỏ đói bọn họ. Và khi họ rời khỏi nhà để tìm kiếm thức ăn và trà, tôi sẽ khóa hết cửa và gọi người đến thay khóa. Tôi không quan tâm chuyện mình bị đói. Jeff ăn luôn mồm còn Lizzy thì cần đến tám cốc trà mới qua nổi một ngày. Tôi không tin nổi là mình chưa từng nghĩ đến chuyện này trước đây.
Tôi đang ở trong bếp thì Lizzy đi xuống. Bà ta lờ tịt tôi, lấy đầy nước vào ấm và mở tủ bếp để tìm túi trà. Mặt bà ta bối rối nhăn lại. Bà ta mở tủ lạnh và thấy nó trống trơn. Bà ta quay sang tôi, khuôn mặt chuyển thành vỡ lẽ mọi chuyện.
“Thằng nhãi ngu ngốc,” bà ta nói trước khi rời phòng.
Tiếng bước chân nặng nề của Jeff lao xuống cầu thang và lão xuất hiện trong bếp. Lão chúi mũi vào mọi cánh tủ bếp rồi cười mỉa. Lão lôi điện thoại và bấm số, ra khỏi phòng.
Nửa tiếng sau, chuông cửa reo. Jeff ra mở cửa trước tôi, hóa ra là tài xế dịch vụ Deliveroo, anh này đưa cho lão một túi thức ăn cùng hai cốc trà takeaway. Jeff trả tiền boa cho anh ta và bảo; “Chúng ta sẽ còn gặp lại”.
Tôi bước đến chặn đường Jeff lúc ông ta trở lên gác.
“Làm sao ông trả được cái đó? Có phải người bí ẩn ở Pháp đã trả tiền không?”
“Tránh đường, Elliot,” lão nói, giọng trầm đầy đe dọa.
“Tôi có thể tắt wifi,” tôi nói. “Ngăn ông dùng điện thoại.”
“Thì sao? Ta có 4G,” lão bảo.
“Chính xác thì ông trả tiền điện thoại bằng gì?”
Lão đảo mắt. “Thôi ám ảnh chuyện tiền nong đi. Cậu vẫn không hiểu à? Không phải vấn đề tiền. Chúng ta thích ở đây. Chúng ta đã quyết định sẽ ở lại và cậu phải chấp nhận chuyện đó.”
Tôi cố giật cái túi thức ăn khỏi tay lão nhưng lão đã lui lại để tránh tôi.
“Cẩn thận đấy, Elliot,” lão nói và lại gần đến mức tôi ngửi được cả mùi mồm chưa đánh răng của lão. “Cậu không phải một chiến binh, đúng không?”
Mạch máu lại bập bùng trong tai tôi. Tôi nghe giọng bố mình, ông đang bảo tôi rằng không cần chiến đấu, bạo lực không giải quyết được gì. Chỉ có điều…
Tôi thúc vào ngực lão. “Ông là đồ kí sinh trùng, Jeff. Ông tưởng mình là người lớn nhưng tất cả những gì ông làm là hút máu con gái mình. Ông là đồ thất bại.”
Mắt lão toé lửa và nắm đấm co lại.
“Ông cũng là một ông bố tồi tệ nữa. Gemma căm ghét ông, Chloe thì kì quặc còn Stuart thì thảm hại. Ông và Lizzy mấy người là những bậc phụ huynh tệ lậu nhất tôi từng gặp. Ấy là tôi đã gặp nhiều hạng cặn bã lắm rồi.”
Nắm đấm của lão run lên cạnh mặt tôi. Nhưng rồi lão hạ tay và mỉm cười.
“Ta biết cậu đang cố làm gì, Elliot. Cậu muốn ta đấm cậu để cậu kêu người đến bắt ta chứ gì.”
Lão nói đúng.
“Có thể cậu không nghĩ chúng ta là những ông bố bà mẹ tuyệt vời nhưng ít nhất, không giống bố mẹ cậu, chúng ta vẫn còn đây. Nhà Robinson là những người sống sót.”
“Vậy nên ông vui vẻ sống đời kí sinh trùng chứ gì?”
“Cậu muốn gắn cho ta cái mác gì cũng được, anh bạn. Nhưng cho ta biết cậu thà làm gì hơn - một thằng khờ dốc gan dốc ruột để gây dựng cho mình một cái tổ nhưng lại quá yếu đuối để bảo vệ nó hay người đàn ông đến và chiếm đoạt nó khỏi thằng khờ?”
“Ý ông là một tên cướp? Tôi thà là người lao động chăm chỉ, tự mình kiếm được mọi thứ.”
Jeff đảo mắt. “Chính vì thế nên cậu mới là thằng thất bại đấy.”
Tôi muốn giết chết lão. Một cơn giận mà tôi chưa từng biết nó có tồn tại đang dâng lên trong tôi. Tôi bước đến.
Lão cười phá lên. “Cậu đang định đấm ta đấy hử? Vậy thì ta sẽ có lí do chính đáng để đập cậu nhừ tử. Tự vệ mà.”
Hai nắm tay tôi siết chặt. Lão nói đúng. Đấm lão có thể khiến tôi cảm thấy khá hơn trong giây lát nhưng nó chẳng ích gì. Dẫu vậy, làm sao tôi có thể đấu lại một kẻ coi khinh những luật lệ mà hầu hết mọi người - những con người tử tế, văn minh - vẫn coi là tôn chỉ?
“Ta chán cuộc nói chuyện này rồi,” lão bảo. “Định bỏ đói chúng ta cũng chẳng ích gì đâu. Chúng ta chỉ việc sai Chloe ra ngoài nếu cần thiết hoặc bảo Stuart mang đồ sang. Và đừng hòng tắt lò sưởi hay cắt nước. Chúng ta đi trước cậu rất xa, anh bạn ạ. Chúng ta từng sống trong những điều kiện tồi hơn nhiều. Rất nhiều.”
Lão lấy vai huých tôi ra và giậm chân lên cầu thang, bỏ lại tôi đằng sau, đỏ bừng và run rẩy.
Đúng là một kế hoạch thảm hại.