Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

“Nói chuyện với em đi.”

Đêm Chủ nhật, kiệt sức sau cả cuối tuần bị nhốt trong nhà cùng với gia đình Robinson, tôi lê bước lên đi ngủ và thấy Gemma vẫn đang chờ mình. Nàng đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra trời mưa.

“Anh quá mệt để nói chuyện gì,” tôi nói và bắt đầu cởi quần áo.

Nàng đến bên tôi. “Không. Elliot. Em nói nghiêm túc. Chúng ta không thể tiếp tục như thế này.”

Tôi cười. “Em còn nói sao. Sao em không xuống dưới nhà ngay bây giờ và bảo bố mẹ em ra đi? Đá họ ra.”

“Anh thực sự nghĩ là họ sẽ nghe lời em à?”

“Anh không biết. Dù thế nào em cũng sẽ không bảo họ đi đâu. Em muốn họ ở đây.“ Nguồn năng lượng cần thiết để tôi bảo vệ cảm xúc của mình đã cạn và mọi nỗi hoài nghi tôi từng có về nàng tuôn ra hết. “Em có muốn biết anh nghĩ gì không? Anh nghĩ tất cả đều nằm trong kế hoạch của em. Em đã tìm ra một gã khờ với một căn nhà đẹp và không người thân thích, không một ai để giúp đỡ anh ta, rồi quyết định chuyển cả gia đình em vào.”

Tôi càng nói thì lại càng tin vào chúng.

“Em biết không, có một loài kiến, Polyergus breviceps. Gia đình em chính xác là như thế.”

Nàng nhìn tôi cứ như tôi đang bị nói lắp.

“Cách lũ kiến này làm là một con kiến chúa vào lãnh thổ của kẻ khác, thay thế con kiến chúa tại đó rồi tiếm quyền. Nó sẽ dùng các con kiến thợ của thuộc địa này làm việc cho mình và khi lũ kiến thợ này chết hết, sẽ chỉ còn nữ hoàng kí sinh cùng con cháu của nó ở lại.”

“Elliot, anh đang nói cái quỷ gì thế?”

“Sao em có thể làm thế hả, Gemma? Sao em có thể hạ mình đến mức đó? Buộc mình phải ngủ với một gã em vừa mới gặp, chỉ để thò tay vào ngôi nhà của gã. Có phải em nhăn mặt trên vai tôi suốt lúc ấy không? Em có phải kì cọ bản thân sau đó không?”

Nàng ngồi phịch xuống mép giường, lệ đong đầy trong mắt.

“Anh thực sự nghĩ em có thể làm vậy sao? Ôi Chúa ơi.”

Nước mắt của nàng suýt làm tôi chùn bước, nhưng giờ tôi đã lỡ rồi, quá giận dữ để dừng lại.

“Tôi đã hiểu ra tất cả,” tôi nói. “Ngày chúng ta gặp nhau, em đang đi trinh sát các ngôi nhà và chủ của chúng, tôi là mục tiêu hoàn hảo, đúng chưa nào? Gã khờ hoàn hảo. Toàn bộ mối tình lãng mạn sến sẩm này, cả chuyện bố mẹ em bỗng từ đâu xuất hiện để đến đây ở ngay sau khi chúng ta kết hôn, mọi chuyện đều quá là tiện…”

“Không!” Nàng hét lên. “Em đã yêu anh, Elliot. Đi trinh sát các ngôi nhà ư? Anh nghe mình nói mà xem.” Nàng lấy mu bàn tay quệt nước mắt. “Đúng, em đã phạm phải một sai lầm kinh khủng, hết sức kinh khủng là để bố mẹ em đến ở cùng chúng ta. Sai lầm tồi tệ nhất trong cuộc đời em. Nhưng cái ý nghĩ rằng em đã dựng nên tất cả… Sao anh có thể nghĩ thế về em?”

Dường như nàng đang nói thật và quá sốc vì lời cáo buộc của tôi. Tôi nhìn nàng đăm đăm, cố tìm xem có phải nàng đang nói dối.

“Anh là đồ khốn nạn,” nàng nói, đứng dậy. Nàng quỳ phục xuống và lôi cái gì đó ra khỏi gầm giường. Một cái va li. Nàng thả nó lên giường và bắt đầu lôi ngăn kéo ra, vơ quần áo.

“Em đang làm cái gì đấy?”

“Em đi đây, Elliot. Em sẽ không ở cạnh một người nghĩ em dự phần vào một âm mưu điên rồ nào đó, một người nghĩ em chỉ ngủ với anh ta để chạm tay vào ngôi nhà ngu ngốc của anh ta.”

Nàng thả một nắm đồ lót vào vali rồi quay sang phòng tắm.

“Gemma…”

“Tránh ra.”

“Không.” Lòng tôi ngập tràn hối lỗi. Nàng đã nói đúng. Làm sao tôi có thể nghĩ như vậy về nàng? Điên rồ quá. Nhìn vào mắt nàng, tôi có thể nhận ra nàng đã yêu mình. Nàng chắc chắn không thể giả vờ điều đó. Cơn điên này, sự căng thẳng này đã làm tôi mờ mắt. Nàng là đồng minh chứ không phải kẻ thù của tôi. Và tôi sắp sửa mất nàng.

“Gemma. Anh xin lỗi. Anh sai rồi… Anh chỉ là… Vì bố mẹ em. Tình huống hiện tại. Nó đã làm anh mất trí. Em không thấy như vậy sao?”

Nàng ngồi lại trên giường, cạnh chiếc va li.

“Đừng đi, Gemma.”

Nàng không nói gì một lúc, rồi bảo: “Đừng bao giờ nghĩ là anh không thể tin em. Em cũng muốn họ đi nhiều như anh. Em chỉ… Em không biết phải làm sao để họ đi. Em biết họ bướng bỉnh và tồi tệ thế nào, họ…” Nàng im bặt ngay trước khi nói điều gì đó.

Tôi quỳ trên giường và nắm tay nàng. “Lúc ở trong rừng, em đã bảo anh không biết việc họ từng làm. Em cần kể với anh.”

“Việc đó đau đớn lắm.”

“Làm ơn. Kể cho anh.”

Một lần nữa, nàng im lặng. Từ bên ngoài vẳng lại tiếng một chiếc ô tô âm thầm vút qua. Tôi nhấc va li khỏi giường và đặt nó xuống sàn, ngồi lên khoảng trống nó để lại, bên cạnh Gemma.

Nàng tựa đầu vào vai tôi.

“Anh có biết một trong những điều đã hút em về phía anh không, Elliot?” Nàng nói. “Đó là khi em vào nhà anh và thấy nó gọn gàng đến thế nào. Ngăn nắp ra sao.”

Tôi cười. “Chuyện đó không làm anh có vẻ ngầu tí nào.”

“Không, nhưng với em thì có, vì nó tương phản quá nhiều với ngôi nhà hỗn loạn mà em lớn lên. Em thậm chí không thể mô tả nó như thế nào: đồ đạc ngổn ngang khắp nơi, rác rến và sự bẩn thỉu. Nó giống như trong các chương trình truyền hình về người ăn hang ở hốc vậy - những kẻ không thể tự chăm sóc bản thân.” Nàng nhăn nhó. “Em từng cố nói điều này với người khác và họ nhìn em như thể em là kẻ kiêu ngạo hay sạch sẽ quái đản vậy, nhưng vấn đề không phải sự bẩn thỉu hay lộn xộn mà giống như sống bên trong bộ não của một kẻ điên. Hay đúng hơn là một ông và một bà điên.”

Tôi nghĩ đến tình trạng ngôi nhà này khi chúng tôi ở Sussex về. “Anh đã thấy họ có thể bày bừa thế nào rồi.”

Gemma lắc đầu. “Không, anh chưa thấy đâu. Tin hay không thì tùy, họ đã cố gọn gàng để không trêu ngươi anh quá nhiều hồi mới đến đây. Nhưng họ không ngăn nổi mình. Bản chất của họ đã lòi ra.” Thêm một cái lắc đầu nữa. “Mặc dù vậy, từ trước đến giờ chưa là gì đâu. Họ càng thấy thoải mái như ở nhà…”

Nàng ngừng lời để phần còn lại cho trí tưởng tượng của tôi và tôi rùng mình.

“Dẫu vậy, bừa bài chỉ là phần tối thiểu đúng không?” Tôi hỏi.

Tôi đặt tay lên vai nàng và ngạc nhiên khi thấy nàng căng thẳng đến thế, cơ lưng của nàng đang cứng đờ. Tôi nhớ đến điều hai người đàn ông ở bãi biển Winchelsea đã kể. Hàng xóm nhà Robinson đã nghe tiếng gào rú và khóc thét như thế nào. Những đứa trẻ bầm tím ra sao. Cả vết răng cắn. Gemma run lên dưới bàn tay tôi và tôi kéo nàng vào ôm, cảm nhận nhịp đập của trái tim nàng trên ngực mình.

Tôi không phải bác sĩ tâm lý. Tôi không nghĩ mình có đủ điều kiện giúp nàng, ngoài khả năng lắng nghe. Và ở đó vì nàng. Nhưng tôi phải hỏi. Phải biết.

“Khi em còn nhỏ… bọn họ có… làm em đau không?”

“Có,” nàng thì thầm.

Nàng vẫn gục đầu vào ngực tôi và tôi không trông thấy mặt nàng, nhưng tôi cảm nhận mắt nàng vẫn nhắm và nàng đang nhìn vào quá khứ. Thời thơ ấu của nàng. Tôi ước gì mình cũng nhìn thấu tâm trí ấy, ước gì não nàng giống một bộ phát sóng truyền hình để những tia kí ức ấy hướng đến tôi và nàng không phải nói ra.

“Nếu chúng em hư,” nàng kể, “Mẹ có một cái gậy. Một phần của cái gậy chống. Bà thường bắt bọn em giơ hai tay ra. Như thế này.”

Nàng nhấc đầu khỏi ngực tôi rồi giơ cả hai tay ra trước mặt, lòng bàn tay ngứa lên. “Nếu chúng em hư thật sự - nếu em cãi lại khi bố gọi em là đồ vô tích sự hay Stuart bị điểm kém ở trường - họ sẽ bắt bọn em úp tay xuống.” Nàng lật hai bàn tay lại, để khớp hướng lên trên. “Như thế này sẽ đau hơn. Bị thương lâu hơn.”

“Ôi, Gemma.”

Nàng siết nắm tay lại như đang cảm nhận sự đau đớn từ cây gậy.

“Vấn đề là chuyện đó thì em chịu được. Nó chỉ thoáng qua, vài giây thôi. Mẹ thường tử tế với bọn em sau đó, miễn chúng em không sụt sùi hay khóc toáng lên. Bố có thể cho chúng em xem một bộ phim hoặc ăn kem. Những thứ khác mới khó chịu đựng hơn.”

“Những thứ khác?”

Tôi chờ, tha thiết được nghe, nhưng cũng sợ phải nghe.

“Họ có…” Tôi dừng lại, không muốn thốt ra những từ đó. “Họ có làm đau em theo cách khác không?”

Nàng gật, nước mắt rỉ qua bờ mi nhắm, và tôi muốn lao xuống nhà với một cây gậy lớn trong tay để xử Jeff và Lizzy như những gì họ đã làm với con cái họ. Nỗi giận dữ, ham muốn nhân bản về công lý và sự báo thù bằng máu nằm sâu trong bản chất của chúng ta, giờ đây đang chạy rần rật trong tôi. Cái khao khát gây đau đớn và khổ sở khi đọc về những vụ bạo hành trẻ em trên báo, nghe về những kẻ lạm dụng hay sát hại trẻ em bị bỏ tù và ta luôn hi vọng chúng sẽ bị nhốt chung với thứ cặn bã bệnh hoạn nhất. Phần tối trong bản chất con người đang thì thầm: Treo cổ là quá nhẹ tay với chúng. Trái tim xấu xa đã chiến thắng cái đầu lạnh.

“Em biết là mình vẫn có thể tố cáo họ,” tôi nói. “Đến gặp cảnh sát. Nếu họ bạo hành em về mặt thể xác…”

“Elliot, không. Không phải thế. Họ không bao giờ làm vậy.”

“Vậy thì cái gì? Họ đã làm gì?”

Và cuối cùng, nàng cũng kể nốt câu chuyện đời mình.

« Lùi
Tiến »