“Không phải những gì họ gây ra cho cơ thể chúng em.” Nàng gõ vào cạnh đầu. “Mà là với đầu óc chúng em. Anh có biết sẽ thế nào nếu ngày này qua tháng khác, anh bị bảo là mình không đủ tốt? Rằng anh xấu xí và ngu muội và không ai cần đến? Đó là tất cả những gì em còn nhớ rằng bố mẹ từng nói với em, kể từ khi bắt đầu hiểu biết. Nếu em cố gắng học hành, họ sẽ bảo em việc ấy là vô ích và thảm hại. Họ bảo em chỉ đang cố tỏ ra giỏi giang hơn họ… Hồi em mười một tuổi, một ngày nọ, em về nhà và phát hiện bố đang ném đống sách vở của em, cả dự án em đã bỏ công sức nhiều tuần, vào đống lửa. Em đã phải nói với giáo viên là em không làm bài tập.”
Tôi cạn lời.
“Sau đó thì em từ bỏ. Cố làm tốt ở trường thì có ích gì? Em tuột xuống cuối lớp. Dành cả đời chỉ để mơ mộng. Còn Stuart thì ngược lại hoàn toàn. Vì là con trai nên anh ấy lúc nào cũng phải đứng nhất, nhưng anh ấy thực chất không để tâm đến việc học hành. Mọi chuyện tệ đến nỗi rốt cuộc anh ấy đã phải bắt nạt một thằng bé thông minh trong lớp, buộc nó làm bài tập về nhà cho anh ấy. Dần dần chuyện ấy cũng bị lộ, bố mẹ thằng bé kia phát hiện ra. Đó là một ngày kinh hoàng.”
Tôi nhớ lại Stuart và cảm giác của tôi vào ngày đầu gặp anh ta, rằng tinh thần của anh ta đã bị đập nát. Giờ thì tôi biết rằng nó đã xảy ra kể từ lúc anh còn rất nhỏ.
“Em đã kể anh nghe về chuyện tự rạch lên mình rồi,” nàng nói. Nàng vô thức chạm vào bụng, chỗ mấy vết sẹo. “Điều em chưa kể đó là hồi mười lăm tuổi, em đã tìm thấy Chúa.”
Tôi cố không tỏ vẻ là tôi biết rồi.
“Bố mẹ em hoàn toàn vô thần. Khá khinh thường những người đến nhà thờ. Hồi đó, có một vụ bê bối tình dục lớn liên quan đến cha xứ của chúng em và em nhớ bố đã nghĩ chuyện đó rất hài hước và bình thường. ‘Lũ chúng nó tên nào chả biến thái,’ ông nói. Hễ khi nào những chứng nhân Jehovah đến là ông lại ném đồ vào họ. Mẹ cũng tệ y hệt.” Nàng nhún vai. “Có lẽ chính sự khinh ghét của họ dành cho tôn giáo đã đẩy em lại gần nó. Hay có lẽ chỉ đơn giản là em muốn có cảm giác được ai đó yêu thương. Em đã sớm biết cái kiểu tình yêu tụi con trai ở trường vẫn bô bô không hề là tình yêu.”
Lizzy đã gọi con gái mình là gì? Đá-Không-Quý-Lắm . Da thịt tôi bứt rứt.
“Em có một cuốn Kinh Thánh lấy từ trường học và đã lén đọc nó. Rồi có một bạn nữ trong lớp em đi dự nhà thờ Baptist ở Hastings. Em đã hỏi cô ấy có thể cho em đi cùng và giữ bí mật được không. Em bảo bố mẹ là em đi trượt băng.” Nàng cười và gạt nước mắt khỏi má. “Em rất thích buổi lễ. Họ đều tử tế, chào mời em. Đột nhiên em thấy cuộc đời này có một thứ ý nghĩa. Tình yêu của Chúa. Cộng đồng sống quanh nhà thờ. Giống như trở thành một phần của một gia đình lớn. Một gia đình đúng nghĩa.”
“Nghe có vẻ tốt thật.”
“Vâng, đúng thế. Và thật tuyệt vời khi được cảm nhận tình yêu ấy, tình yêu của Chúa Trời, Chúa Jesus, sau cả một đời không được ai quan tâm, che chở. Rất khó mô tả trong thời gian đầu, em đã bị choáng ngợp ra sao. Và điều đó đã cho em nhiều sức mạnh như thế nào.”
Rồi nước mắt lại dâng lên.
“Sau đó, họ bảo em rằng để được rửa tội, một điều em hằng mong muốn, thì em phải yêu bố mẹ mình. Rằng em phải tuyên bố tình yêu dành cho họ. Em không thể và không hiểu tại sao phải làm như vậy. Thật kinh khủng. Mục sư lớn ở đó bảo em rằng nếu không thể làm vậy thì em nên thôi đến nhà thờ. Nghỉ lại thì ông ấy chỉ đang thử thách em, nhưng lúc ấy em đã không hiểu. Em cảm thấy bị ruồng bỏ. Không ai hiểu em.”
Tôi đã biết trước chuyện gì xảy ra tiếp theo.
“Rồi em gặp hai con người tuyệt vời tên là Delilah và Mickey. Họ sống trong một cái xe tải du mục bên rìa làng và em chưa bao giờ gặp ai như họ. Họ đầy màu sắc và đặc biệt. Mickey có bộ tóc xù siêu ngầu và chơi ghi-ta, Delilah thì ăn mặc sặc sỡ như chim công và có giọng nói nhẹ nhàng đáng yêu. Họ bảo em rằng họ đã chu du khắp đất nước, kéo theo cái thùng xe tải và đến những nơi mà họ cảm nhận những linh hồn đang kêu gọi giúp đỡ.”
Với tôi, câu chuyện đó thật ngớ ngẩn và chắc là mặt tôi đã tỏ vẻ như thế, vì Gemma nói “Em biết. Nghe như mớ lí thuyết dối trá của tụi hippy, nhưng hồi ấy em mười sáu và đó dường như là cách tốt đẹp hơn để kỉ niệm việc tìm em thấy Chúa. Một nơi em sẽ không cần để tâm đến bố mẹ em nữa. Em kể với Mickey và Delilah rằng mình tuyệt vọng và bất hạnh đến thế nào, rồi họ nói em có thể ở lại với họ một thời gian. Em mười sáu tuổi, đã đủ lớn để tự quyết định nên em đã ở lại. Nửa đêm nọ, em gói ghém đồ vào một chiếc túi và chuyển đến ở trong thùng xe tải với họ bên rìa đá.”
“Chuyện gì đã xảy ra?” Tôi hỏi.
Giờ thì mắt nàng đã ráo hoảnh. “Em chắc là anh đoán được. Bố mẹ tìm thấy em. Một ngày kia, bố xuất hiện và đe dọa Mickey với Delilah. Ông bảo nếu họ không rời khỏi làng, ông sẽ giết họ. Mickey cố tranh luận và bố đã đánh anh ấy. Ôi, lúc ấy đáng sợ lắm, Elliot ạ. Em khóc lóc, nài xin Delilah và Mickey giúp mình nhưng họ không giúp. Chính họ cũng quá sợ hãi, quá yếu đuối để chống lại ông ấy. Họ chỉ đứng nhìn bố lôi em đi.”
Gemma hít một hơi thật sâu. “Em đã phát điên trong một thời gian. Em nghe nói Delilah và Mickey đã đi tiếp. Họ bỏ rơi em. Và em cảm thấy Chúa cũng đã bỏ rơi em. Ngài đã không bảo vệ em.” Nàng cười cay đắng. “Em nghĩ em đã chịu một cú sốc khủng hoảng tồn tại toàn tập, ở tuổi mười sáu.”
“Ôi Gemma.”
“Trong hai năm tiếp theo, em ở lì trong phòng mình tại nhà, chỉ ra ngoài để đi thi. Em ngồi trong buồng ngủ tối om, uống vodka mà Stuart đã lén đưa vào nhà và tự cắt da thịt mình. Em làm vậy trong hai năm cho đến khi đủ mười tám tuổi, và em bỏ chạy.”
“Anh không trách em. Em đã đi đâu?”
“Không xa lắm. Hastings, chỉ cách đấy vài cây số. Đó là lúc em chuyển vào ở trong khu xóm liều.”
Gemma đã kể cho tôi nghe chuyện này. Đó là thời điểm nàng gặp một anh chàng lớn hơn, Henry, và đến sống cùng anh ta trong ngôi nhà gần công viên. Lúc trước, tôi hỏi nàng chuyện gì đã xảy ra, tất cả những gì nàng kể là mọi chuyện “xấu đi”.
Tôi siết chặt tay nàng. “Em có muốn kể cả chuyện đó không?”
“Em mệt quá rồi, Elliot. Chúng ta nói chuyện vào ngày mai được không?”
“Tất nhiên.”
Nàng nằm trong vòng tay tôi và thiếp đi rất nhanh. Dù vậy, tôi không làm được thế. Tôi trằn trọc hàng giờ liền, sôi sục với nỗi căm hận dành cho cặp vợ chồng dưới nhà.