Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

Tôi thức dậy khỏi một giấc mơ có bố mẹ tôi, trong đó mẹ cứ quát tôi. Bình tĩnh lại đi con, Elliot, bà hét lên.

Thôi nào, bố tôi đế vào . Con làm tốt hơn thế này cơ mà.

Con tốt hơn họ.

Đứng dưới vòi sen, tôi tự lặp lại những lời đó. Bố mẹ tôi đã nói đúng. Tôi tốt đẹp hơn Jeff và Lizzy. Tôi đăm đăm nhìn mình trong gương và cố cổ vũ bản thân. Tôi bị phân tâm vì mí mắt trái cứ nháy liên tục, điều này đã không xảy ra từ hồi tôi còn vị thành niên. Nhà Robinson đã mang nó trở lại.

Tôi dùng dao cạo mặt rồi quyết định là mình sẽ cảm thấy khá hơn giống phiên bản trẻ hơn của chính mình nếu tôi dùng một ít nước hoa sau cạo râu. Nhưng chai Sauvage của tôi không nằm trong tủ. Tôi nghĩ lại chuyện đó. Lần cuối tôi còn nhớ đã trông thấy nó là khi mang lên đây, cái đêm Gemma và tôi ra ngoài. Đêm mà Jeff ở trong kho. Tôi có thể để nó ở đâu nhỉ? Có lẽ tôi đã giấu nó vì không muốn cho Jeff mượn lần nữa. Có vẻ như là tôi giấu quá kĩ.

Tôi vào phòng ngủ của chúng tôi, quấn độc cái khăn tắm. Gemma đang mặc quần áo và căn phòng ấm sực vì Jeff hoặc Lizzy đã dậy từ tờ mờ sáng để bật lò sưởi lên.

Gemma liếc tôi qua làn mi. Nàng đã bộc lộ cảm xúc của mình đêm qua và giờ tôi có thể đoán ra nàng cảm thấy như thế nào sau trận bùng nổ ấy. Xót xa. Yếu đuối.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” tôi bảo và lau người bằng cái khăn. Bất chấp việc chỉ ngủ được mấy tiếng, tôi cảm thấy căn tràn nguồn năng lượng bồn chồn. “Chúng ta sẽ đòi lại cuộc sống cũ của mình.”

“Thật sao?” Nàng ngập ngừng, mắt mở to hi vọng. “Anh sẽ làm gì?”

“Đầu tiên, anh sẽ phải nói chuyện với luật sư…”

Mặt Gemma chùng xuống. “Anh định làm theo con đường ấy ư? Chẳng phải bà ấy đã bảo sẽ mất nhiều tháng trời sao?”

“Ừ, nhưng…”

“Chúng ta sẽ không bao giờ rũ bỏ được họ, Elliot ạ. Có lẽ chúng ta nên đi. Bỏ chạy, bắt đầu lại ở nơi nào đấy mà họ không tìm thấy chúng ta. Anh có thể bán căn nhà, cứ để các ông bà chủ mới xử trí họ.”

“Không! Anh sẽ không làm vậy.”

“Vậy thì sao? Anh sẽ làm gì nào?”

Tôi cầm áo sơ mi lên và mặc vào. “Anh sẽ tìm ra bằng chứng là họ đã làm gì đó phi pháp. Anh sẽ tìm ra cụ thể đã có chuyện gì ở Pháp. Nếu tình thế bắt buộc, anh sẽ còn lần lại xa hơn. Anh sẽ tìm được điều gì đó, Gemma à. Loại người như thế - đối xử với con cái mình như thế, đi xung quanh mà đe doạ phóng hỏa và giết người - chắc chắn họ đã làm điều gì đó phi pháp trong quá khứ. Anh sẽ tìm ra.”

Nàng nhìn tôi chằm chằm. Dường như nàng thất vọng, nhưng rốt cuộc nàng thở dài và thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi, hôn má tôi.

“Em xin lỗi, Elliot.” Nàng bảo. “Em rất xin lỗi vì đã mang họ vào đời anh.”

Nhưng tôi không thực sự lắng nghe. Tôi đang mong ngóng lên đường, để tiến hành nhiệm vụ mới của mình.

Con tốt đẹp hơn họ, tôi nghe bố mình nói.

Bây giờ, tất cả những gì tôi phải làm là chứng minh điều đó.

Tám giờ ba mươi phút sáng, Jeff và Lizzy vẫn còn ngủ. Tôi tắt máy điều nhiệt để khi họ thức dậy thì hệ thống sưởi đã tắt, rồi vào bếp làm bữa sáng cho mình. Trong lúc phết bơ lên bánh mì nướng, một ý tưởng đã đến với tôi. Làm rò ga, để nó tràn khắp nhà và kéo bố mẹ vợ tôi ra ngoài, vừa ho sặc sụa vừa cay xè mắt. Đó là một viễn cảnh dễ chịu nhưng không phải điều mà tôi dám làm. Nguy cơ trục trặc xảy ra là quá cao.

Tôi cần tập trung vào kế hoạch hiện tại: tìm bằng chứng phạm pháp của họ trong quá khứ, bắt đầu từ nước Pháp. Và tôi đã nghĩ ra mình có thể tìm được thông tin ban đầu ở đâu.

Gemma vào chào tạm biệt và một phút sau khi nàng đi, tôi nghe tiếng một cánh cửa mở ra trên gác. Tôi khá chắc đó là cửa phòng Chloe. Tôi ra chân cầu thang và đứng nghe. Quả nhiên, tôi thấy cửa phóng tắm đóng nhẹ và vài giây sau là tiếng vòi hoa sen.

Tôi vội chạy lên gác, tránh bậc thang cọt kẹt và lẻn vào phòng Chloe, đóng cửa lại sau lưng.

Chắc hẳn trong này phải có thứ gì đó cho tôi biết họ từng sống ở đâu tại Pháp. Một hoá đơn ở cửa hàng. Một phong bì ghi địa chỉ. Một nhãn địa chỉ trong túi của cô ta. Tôi mở các ngăn kéo, quỳ hẳn xuống ngó gầm giường, tự nhủ rằng đây là ngăn kéo của tôi, giường của tôi nên tôi ở trong này dò xét cũng không sao. Đây đâu phải vi phạm quyền riêng tư của Chloe. Đâu phải tôi đang đọc…

Nhật kí! Sao tôi lại quên nhỉ? Hai tuần trước, khi vào đây và gặp Chloe, tôi đã trông thấy cô ta nhét một cuốn sổ xuống dưới gối. Trông nó giống một cuốn nhật kí, đúng không nhỉ? Ít nhất là một cuốn sổ. Tôi liếc ra cửa. Tôi vẫn nghe thấy tiếng vòi sen. Kể từ khi khỏe lên, Chloe thường xuyên tắm lâu, dùng hết sạch cả nước nóng, nên tôi tự tin là cô ta còn ở trong ấy vài phút nữa. Không hề do dự, tôi thò một bàn tay xuống dưới gối.

Không có gì ở đó.

Vậy nó ở đâu? Tôi vỗ chăn, nhấc đệm lên, kiểm tra cạnh giường. Không có dấu hiệu gì của nó. Tôi ép mình chậm lại và nghĩ kĩ. Tôi biết căn phòng này. Nếu phải giấu thứ gì đó trong này, tôi sẽ đặt nó ở đâu?

Tôi đã biết câu trả lời. Hồi tôi mới chuyển đến đây, một anh thợ điện đã chạy lại đường dây cho một phần của ngôi nhà, anh ta trèo vào cả cái tủ mà tôi đã tìm thấy Chloe trong đó. Anh ta đã vô tình thấy một cuốn băng VHS phim con heo được dán vào cái hòm bên trong, phủ đầy bụi.

Tôi cười khi nghĩ lại lần ấy và gập người rồi chúi đầu vào tủ, thò tay trái ra, hi vọng không chú nhện nào bò lên tay mình. Trước nỗi ngạc nhiên vui sướng của tôi, ngón tay tôi chạm phải thứ gì đó. Tôi lùi khỏi tủ và ngồi dậy. Tôi đã tìm được nhật kí của Chloe.

Vòi sen vẫn bật nhưng chắc chắn Chloe sẽ ra ngoài sớm thôi. Tôi do dự. Tôi có thể lấy cuốn sổ đi, nhưng tôi tin là cô ta sẽ để ý thấy nó bị mất trước khi tôi kịp trả lại. Tôi bắt đầu vội vã lật dở các trang, lần thẳng đến chỗ ngày tháng trước khi Chloe và bố mẹ cô ta quay lại Anh.

Chữ viết tay của Chloe gần như không đọc nổi. Lí nhí và díu dít, lại còn được viết bằng bút mực đen ngòi to; lúc đầu tôi còn tưởng cô ta dùng tay không thuận. Nhưng không, chỉ là chữ xấu, và để làm mọi chuyện khó khăn hơn, toàn bộ cuốn nhật kí viết bằng tiếng Pháp, một ngôn ngữ tôi không biết. Như hầu hết bọn trẻ, tôi đã học tiếng Pháp ở trường, nhưng khả năng của tôi chỉ dừng lại ở mức mua bánh mì, nói với mọi người là tôi thích xem ti vi và hỏi có thể tìm siêu thị ở đâu. Tôi cần thời gian mới lần ra được ý nghĩa của cuốn sổ này, đầu tiên là luận giải các chữ viết tay, sau đó là dịch chúng.

Tôi lật về trước vài trang thì nghe tiếng vòi sen tắt. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ còn một hai phút. Tôi tuyệt vọng nhìn lướt chúng và vài thứ nhảy xổ vào tôi cùng một lúc. Một cặp chữ cái được dùng thường xuyên: JC. Và trong khi mọi trang khác của cuốn nhật kí đều đã viết xong, riêng một trang để trống. Thứ Sáu, ngày 10 tháng Tám. Ngày tiếp theo, ngày 11, chỉ có vài dòng ngắn ngủi, chữ viết đậm và không đọc nổi, trước khi mọi chuyện quay lại bình thường. Tôi nhanh chóng lật lại ngày 9. Có cả một bài trọn vẹn cho ngày ấy. Tôi đã nhặt ra vài từ mà tôi biết sơ sơ. Miel. Cassoulet. Cabécou. Chloe vẫn còn trong nhà tắm nhưng tôi cần ra ngoài ngay bây giờ. Ngay trước khi gặp quyển nhật kí lại, một cặp từ dễ nhận khác trồi lên trong tầm nhìn: Victor Hugo.

Tôi thò đầu vào tủ lần nữa và trả lại cuốn nhật kí về chỗ giấu cũ của nó. Tôi đứng dậy và rời phòng trong vài giây, xuống được nửa cầu thang thì phòng tắm mới mở.

« Lùi
Tiến »