Tren đường lái xe đến văn phòng, tôi gọi cho Shirley, luật sư của tôi. “Tôi muốn khởi động mọi chuyện,” tôi nói. “Bà có thể thảo cho tôi một lá thư, thông báo cho Jeff và Lizzy mười bốn ngày để rời đi không? Tôi nghĩ thư của luật sư sẽ tốt hơn.”
“Tôi đồng ý.”
“Bà chuyển phát nhanh cho tôi được không? Tôi muốn đưa cho họ sau.”
Bà luật sư đồng ý. Tôi cảm ơn bà ta và cúp máy.
Amira đã có mặt khi tôi đến văn phòng. Tôi đi thẳng đến bàn mình rồi quăng mình lên ghế, gõ cho máy tính bật lên.
“Cậu vội bắt tay làm việc thế,” cô ấy bảo. “Trà nhé?”
“Làm ơn.”
Tôi chờ máy tính khởi động xong và đã mở Google Dịch thì Amira mang đồ uống đến. Cô nhìn xuống ba từ tiếng Pháp tôi viết trên mẩu giấy nháp.
“Cậu đang làm gì đấy?” Cô hỏi.
Tôi giải thích.
“Chờ đã. Cậu xem trộm nhật kí của cô ta à?”
“Ừ, tớ đã làm dấy. Đừng có phản đối. Đây là cuộc chiến. Làm gì cũng công bằng thôi.”
Cô ấy nhướn một bên mày. “Okay. Nếu cậu đã nói thế. Nhưng cậu không cần dùng Google. Tớ có thể cho cậu biết miel trong tiếng Pháp nghĩa là ‘mật ong’.”
Tất nhiên rồi. Đâu đó trong tiềm thức tôi đã biết từ đó.
“Còn cassoulet là tên một món ăn, kiểu món canh xúc xích và đậu quả. Rất phổ biến ở miền nam nước Pháp.”
“Ờ nhỉ.” Cả từ đó tôi cũng biết.
“Mặc dù vậy tớ không chắc lắm về Cabécou.”
Tôi gõ nó vào thanh tìm kiếm. “Nó là một loại phô mai từ dê.”
“Phải rồi. Vậy nó là một danh sách mua hàng thôi. Tớ không chắc việc này sẽ giúp ích cho cậu, Elliot.”
“Tớ biết. Mặc dù tớ nghĩ thực ra nó là một danh sách những thứ cô ta đã mua. Cái ngày hôm trước.”
“Cái ngày hôm trước của cái gì?”
Tôi kể cho cô nghe về trang nhật kí trống. “Chắc hẳn có chuyện gì đấy quan trọng đã xảy ra vào ngày 10 tháng Tám. Điều gì đó tồi tệ đến mức cô ta không thể ghi ra giấy.”
“Hoặc nó chỉ là một ngày buồn tẻ đến mức cô ta không nghĩ ra nổi cái gì để viết.”
Tôi nghĩ về chuyện đó. Mọi ngày khác trong nhật kí, trừ ngày 11 trang viết rất sơ sài, đều có ít nhất nửa trang nội dung. “Không, chắc chắn chuyện gì đó đã xảy ra vào hôm ấy. Một việc cô ta không viết nổi.”
Amira ngồi ghé lên mép bàn tôi. “Việc này làm tớ nổi da gà đấy. Nhưng Elliot, có gì hữu ích trong cuốn nhật kí ấy không?”
Tôi thở dài. “Không nhiều. Tớ cần phải xem lại nó. Thứ duy nhất còn lại mà tớ nhận ra là cái tên Victor Hugo…”
“Có lẽ Chloe đang đọc lại Những người khốn khổ”
“Và vài chữ cái xuất hiện liên tục. JC.”
“Jesus Christ?”
Tôi đặt hai tay lên đầu. “Đừng mang ông ấy vào chuyện này.”
Amira cười. “Như cậu đã nói, chắc chắn cậu sẽ cần ngó lại cuốn nhật kí ấy. Lần này nhớ chụp ảnh các trang.”
Tôi rên lên. “Sao tớ không nghĩ đến chuyện ấy nhỉ?” Cô ấy vỗ vai tôi. “Cậu đúng là chàng James Bond tệ hại nhỉ?”
Một bưu tá đi xe máy mang lá thư của Shirley đến văn phòng tôi vào khoảng giữa chiều. Đây là một tiến trình vừa dài lê thê vừa chậm chạp, kế hoạch B của tôi. Mặc dù kế hoạch A đã khởi động, tôi vẫn có khả năng bị kẹt trong lựa chọn thay thế kém yêu thích hơn này.
Tối nay lạnh se sắt và tôi phải kéo áo choàng quanh người trong lúc ra khỏi ô tô. Tôi nhìn sang ngôi nhà tối om của George và Edith, tự hỏi bao lâu nữa nó mới được rao bán. Tôi tưởng tượng ai đó sẽ vớ phải một món hời; những căn nhà từng xảy ra án mạng thảm khốc như thế này chắc chắn sẽ không bán ra được đúng giá. Có khi tôi nên mua luôn nó và chuyển vào ở, tôi cay đắng nghĩ. Ít nhất khi đó Jeff và Lizzy sẽ chỉ còn là hàng xóm đến từ địa ngục.
Cả hai đang ở phòng khách, theo dõi chương trình câu đố trên ti vi, Tôi nhìn họ nhạo báng người phụ nữ trẻ trên màn hình khi cô ta trả lời sai một câu.
Mọi thứ họ nói và làm đều khiến tôi ghê tởm. Tôi chưa từng nghĩ mình có thể căm ghét ai triệt để đến thế, nhưng giờ tôi đang có cảm giác đó. Nó giống như dưới da tôi có lươn đang bò trườn, bụng dạ thì nhộn nhạo. Tôi nghiến chặt răng và cố đẩy những hình ảnh máu me ra khỏi đầu. Thật dễ thấy sự thù hận có thể khiến người ta phát điên như thế nào. Mức độ mãnh liệt của nó. Cái cách nó làm hóc-môn endorphin tăng lên khiến ta thèm khát sự giải tỏa mà chỉ có bạo lực mới mang lại.
Tôi tìm được Gemma trong phòng chúng tôi, đang xem gì đó trên iPad của nàng. Tôi đã quyết định không kể với nàng về nhật kí của Chloe vì tôi có cảm giác nàng sẽ tức giận với tôi, bất chấp mọi việc. Nàng sẽ coi đó là hành vi lén lút.
Tôi giơ lá thư lên và bảo nàng nó là gì. “Anh sẽ đưa nó cho họ. Chúc anh may mắn đi.”
“Họ sẽ chỉ lờ nó đi thôi,” nàng nói.
“Chắc chắn. Nhưng vấn đề không phải ở chỗ ấy.” Mặc dù một phần trong tôi vẫn bám lấy hi vọng họ sẽ tỏ ra biết điều. Văn minh. Họ sẽ đọc lá thư và làm như được yêu cầu.
Quay lại nhà dưới, tôi không do dự. Tôi đi thẳng vào phòng khách, bước đến chỗ ti vi và tắt nó đi.
Mồm Jeff há hốc. “Này, ta bỏ lỡ mất vòng cuối bây giờ.”
“Tôi không quan tâm, Jeff.” Tôi giơ phong bì có chứa lá thư lên. “Cái này của ông.”
“Cái gì đấy?” Lizzy hỏi.
“Cứ đọc đi.”
Sau vài giây, cuối cùng Lizzy cũng nhận nó từ tay tôi, mở phong bì và đọc lướt lá thư.
“Ta hi vọng cậu không phải trả quá nhiều tiền cho thứ này,” bà ta bảo. “Cậu nên để dành tiền chứ không phải tiêu pha.”
“Bà đang nói về cái gì?”
Bà ta cười mỉa. “Việc chỉ có ta biết còn cậu thì phải tìm hiểu thôi.”
Trước khi tôi kịp phản ứng, Jeff đã giật lá thư khỏi tay Lizzy và đọc nó.
“Chuyển ra trong vòng mười bốn ngày?” Lão nhìn thẳng vào tôi. “Xin lỗi anh bạn, không được nhé.”
Lão xé lá thư làm hai, rồi xé tiếp lần nữa và thả mảnh vụn xuống sàn.
“Đừng có làm bừa ra,” Lizzy nói và vẫy vẫy ngón tay. “Elliot sẽ cáu lắm đấy. Thằng bé sẽ bắt ông đi ngủ mà không được ăn tối.”
Tầm nhìn của tôi mờ đi vì cơn giận. Tôi phải ra khỏi phòng. Tôi ngứa ngáy muốn đập phá gì đó, ước mình có thể phát minh ra một chiếc máy thu nhỏ Jeff và Lizzy lại bằng cỡ chuột hamster để bốc họ lên mà ném ra ngoài cửa trước. Tốt hơn nữa là giậm chân vào họ. Kết liễu họ.
Tôi vào phòng tắm, hít mười hơi thật sâu và vã nước lạnh lên mặt. Không sao cả, tôi tự nhủ. Tại sao tôi lại trông mong phản ứng khác nơi họ? Rốt cuộc lá thư đã được chuyển và đồng hồ bắt đầu tích tắc. Tôi đã lưu một ghi chú trong điện thoại về việc gì xảy ra khi nào, đúng như Shirley đã khuyên để bắt đầu theo dõi mọi diễn biến xảy ra tại đây. “Cậu có thể cần đến nó ở tòa đấy,” bà ta đã nói vậy.
Lúc tôi đi ra, Lizzy chỉ còn một mình trong phòng khách. Tôi đang định chụp ảnh lá thư bị xé vụn, phòng sau này nó có ích, nhưng tôi đoán nó đã được nhặt lên và ném vào thùng rác. Tôi vào bếp.
Jeff đang tự làm cho mình một cái sandwich trong lúc ngâm nga một bài hát quen thuộc, giai điệu của nó rõ ràng tôi biết. Bài Up, up and away.
Lão nhìn qua vai và nháy mắt. “Bố mẹ cậu có trèo lên một cái khinh khí cầu đẹp đẽ không vậy?”
Màn sương màu hồng đang bao phủ tầm nhìn của tôi biến thành màu đỏ. Đỏ thẫm. Làm sao lão có thể? Làm sao lão có thể?
Lão quay lại trong lúc tôi lao vào bếp về phía lão.
Tôi đấm thẳng vào mặt lão.
Cú đấm trúng xương gò má, ngay bên trái mũi. Lão lảo đảo, miệng há ra, bị sốc nhiều hơn là đau. Lão chạm vào chỗ ửng đỏ trên mặt mình trong lúc tôi đứng trước mặt lão, hai nắm tay siết chặt, run rẩy vì ađrênalin và cơn giận.
“Ông là đồ bệnh hoạn…”
Lão lôi một con dao từ trong giá dao trên bệ bếp ra và câu chữ nghẹn trong họng tôi.
“Lùi lại,” lão bảo. Lão bước đến, vẫn giơ lưỡi dao dài mười lăm phân trước mặt tôi.
Tôi đứng nguyên tại chỗ.
Giọng lão trầm và lạnh tanh đầy ác ý. “Mày muốn chết hả, Elliot? Mày biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó không. Gemma sẽ thừa kế ngôi nhà này.”
“Nhưng ông cũng chẳng động tay vào được,” tôi nói, ngạc nhiên vì giọng mình lại bình thản đến vậy. “Ông sẽ vào tù.”
“Vì cái gì, tự vệ sau khi mày cầm dao lao vào tao à? Tao có hai nhân chứng đứng về phe mình, Lizzy và Chloe. Mày thậm chí còn chẳng thể có mặt để biện hộ cho mình. Còn Gemma thì sẽ làm bất kì điều gì tao bảo nó.”
Lão giơ lưỡi dao lên gần mặt tôi hơn. Tôi nuốt nước bọt. Tay tôi đau ở chỗ đã đánh lão ta nhưng đó là một kiểu đau tích cực.
“Lùi lại,” lão lặp lại và tiến đến gần hơn, cục yết hầu lên xuống nơi họng lão.
Tôi cảm nhận ai đó đằng sau mình. Lizzy. Tôi liếc trộm một cái và thấy bà ta đang lắc đầu. Jeff bắt được ánh mắt bà ta và chậm rãi, miễn cưỡng hạ dao xuống. Lão cắm nó lại giá và tiếp tục làm bánh sandwich kẹp thịt, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi không cử động.
“Tôi sẽ tìm ra điều ông đã làm,” tôi nói vì không thể ngăn nổi lời lẽ thoát ra.
Jeff nhìn qua vai mình. “Tao không biết mày đang nói chuyện gì.”
“Ở Pháp. Tôi biết ông đã phải vội vã rời Pháp. Ông đã làm gì vậy, Jeff? Ông cũng chọc một con dao vào ai đó à? Ông nghĩ mình thoát được chuyện gì?”
Lão đông cứng trong một giây rồi quay lại, nụ cười toe toét nở trên môi. Lão giơ cái sandwich lên.
“Miếng thịt hun khói ngon lành ở trong này, Elliot ạ,” lão bảo, nhái giọng kiểu cách. “Cậu có muốn thử một miếng không?”